Bài mới nhất

27/11/2012

Chủ nghĩa đa nguyên – Vì sao không chấp nhận?

Phần 4: Tính nguy hiểm của luận điểm đòi Việt Nam thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập

Dựa trên cơ sở lý luận là học thuyết đa nguyên, các thế lực thù địch rêu rao “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” như là “khuôn vàng, thước ngọc” của dân chủ mà chúng ta phải tuân theo. Chúng cho rằng: “Từ bỏ độc quyền lãnh đạo là vấn đề căn bản, vì đó là then chốt của chế độ dân chủ”. Quan điểm này được khoác cái vỏ “vì dân chủ”, “vì dân, vì nước”, lợi dụng những khó khăn, phức tạp và cả khuyết điểm của chúng ta trong quá trình thực thi dân chủ để chống phá, nên nó càng trở nên nguy hiểm.

Tính nguy hiểm của thủ đoạn này biểu hiện ở chỗ:

Thứ nhất, luận điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” là luận điểm mang nặng tính chất mị dân, dễ gây nên sự ngộ nhận mơ hồ, lẫn lộn về nhận thức, sự dao động về tư tưởng trong một bộ phận cán bộ và nhân dân. Nếu không thực hiện được ý đồ thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng thì cũng dễ gây nên sự chia rẽ trong xã hội và sự thiếu thống nhất về chính trị tư tưởng trong xã hội; sự hoài nghi, dao động, thiếu niềm tự tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng.

Thứ hai, thực chất luận điểm đó là nhằm thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng ta đối với xã hội, xoá bỏ nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, “lái’ nền dân chủ nước ta sang nền dân chủ khác, phi xã hội chủ nghĩa. Kêu gọi Việt Nam phải thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập thực chất là các thế lực thù địch muốn tìm mọi cách để hình thành, công khai hóa các tổ chức đảng phái chính trị đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam, từ đó cạnh tranh vai trò lãnh đạo với Đảng Cộng sản Việt Nam, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt nam, thủ tiêu chế độ XHCN ở Việt Nam, đi ngược lại với lợi ích của toàn dân tộc.

Thứ ba, đó là luận điểm phản khoa học và phi lịch sử. Bởi vì, trên thực tế không có thứ dân chủ chung chung trừu tượng, trong thời đại ngày nay chỉ có thể là dân chủ tư sản hay dân chủ xã hội chủ nghĩa. Cái gọi là đa đảng như trong xã hội phương Tây thực chất là sự chi phối của đảng tư sản, là biểu hiện sự tranh chấp giữa các nhóm chính trị khác nhau của chính giai cấp tư sản.

Búa liềm

19/11/2012

Nghĩ gì về bài viết:"Chào mừng Hội nghị APEC, chúc sự hội nhập! " của Hà Sỹ Phu

Trang hasyphu.com (chẳng biết có phải của Hà Sỹ Phu hay của ai đó mạo danh) có bài viết: "Chào mừng Hội nghị APEC, chúc sự hội nhập!", (xem http://www.hasiphu.com/binhluan.html), chúng ta nghĩ gì - dù bài viết cũng đã lâu rồi?

Trang hasyphu.com viết: "người tù chính trị" ở Việt Nam và người viết tự nhận mình là tù nhân chính trị. Xin thưa, ở Việt Nam làm gì có tù nhân chính trị. Ở Việt Nam chỉ có những người vi phạm pháp luật hình sự và phải chịu hình phạt tù giam tại các trại giam. Xin thưa rằng chi phí cho các trại giam, cải tạo phạm nhân được lấy trực tiếp từ nguồn thuế của nhân dân đóng góp. Mặc dù rất tốn kém nhưng biết làm sao được vì một mục tiêu cao đẹp hơn: giáo dục, cải tạo những người vi phạm pháp luật nhận thức rõ hành vi vi phạm ăn năn, hối cải trở thành những người có ích cho xã hội.

Đọc tiếp theo bài viết mới nhận ra bài viết không phải nói về những "người tù chính trị " mà đòi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp. Trang tin viết: "Điều 4 Hiến pháp thật tai hại cho một Đảng Cộng sản, vì chừng nào nó còn tồn tại thì từng giờ từng phút nó cứ tự tố cáo với mọi người rằng chủ nghĩa Mác-Lê là một hệ thống chủ quan, áp đặt, cưỡng bức và thiếu tự tin. (Vì một lô gích rất đơn giản là : người ta thường phải lo xa, phải “đóng khung tư tưởng” một khi biết trước rằng thế nào rồi người dân cũng không phục, cũng sẽ nghĩ khác, cũng sẽ làm khác.Nhưng càng sợ thì nguy cơ khách quan càng thành hiện thực. Thủ phạm “nói xấu” và “làm xấu” Đảng CS không ai khác hơn là chính điều 4 Hiến pháp! Bỏ được điều 4 ấy nhất định “Đảng ta” sẽ trút bớt được gánh nặng, thanh thản và “hoà nhập” hơn)." Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời là một tất yếu lịch sử, được nhân dân và chính lịch sử lựa chọn. Thực tiễn đã chứng minh vai trò to lớn của Đảng Cộng sản Việt Nam cứu nguy dân tộc, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước và hiện nay đang tiếp tục lãnh đạo nhân dân vững bước tiến lên. Vậy thì những điều mà hasyphu.com viết ra chính là cái nhìn hằn học vào lịch sử dân tộc, vào thực tiễn đất nước.

hasyphu.com lại tiếp tục biện minh cho những gì mình đã làm là không vi phạm pháp luật. Nếu không vi phạm pháp luật, không gây ra nguy hiểm cho xã hội thì không một cơ quan nào có quyền bắt giữ, điều tra. Chỉ có những kẻ lưu manh mới bù lu làm um tùm lên như vậy. Nên nhớ trước pháp luật mọi người đều bình đẳng./.

Tiềm Long

Hiểu thêm về con người Hà Sỹ Phu

Hà Sĩ Phu, tên thật là Nguyễn Xuân Tụ, sinh ngày 22 tháng 4 năm 1940 tại Thuận Thành, Bắc Ninh là một nhà khoa học tự nhiên và là nhà văn.
Một số tác phẩm: Dắt Tay Nhau, Đi Dưới Tấm Biển Chỉ Đường của Trí Tuệ (1988); Đôi Điều Suy Nghĩ của Một Công Dân (1993); Chia Tay Ý Thức Hệ (1995) ...



Hà Sỹ Phu có quan điểm lệch lạc, chống lại Đảng Cộng sản Việt Nam.
Hà Sỹ Phu thường xuyên quan hệ, giao lưu với những phần tử chống chế độ - lưu manh chính trị; viết nhiều tài liệu chống nhà nước CHXHCN Việt Nam.
Với những hành vi bất hảo của mình, gây mất ổn định cho xã hội, Hà Sỹ Phu đã nhiều lần bị điều tra, xử lý về hành vi vi phạm pháp luật của mình.
Những tưởng Hà Sỹ Phu sớm nhận ra lỗi lầm với xã hội, với nhân dân Việt Nam, nhưng không, Hà Sỹ Phu lại tiếp tục viết, đăng những bài viết nói xấu chế độ, kích động hằn thù dân tộc, kích động mọi người biểu tình chống Trung Quốc - thực chất là làm tay sai cho bọn phản động ở nước ngoài. Mục đích của chúng là muốn xã hội Việt Nam rơi vào bất ổn, bị các nước cô lập; kế tiếp là hình thành nên các tổ chức tiến hành lật đổ chế độ.

Con người này không giống như tên của mình, đáng lẽ phải thấy xấu hổ mà cải tên đi mới đúng. Sỹ Phu, người xưa quan niệm là người có học thức, là người quân tử. Nhưng xem lại những gì mà Hà Sỹ Phu đã làm thật đáng xấu hổ cho một con người nói chi đến kẻ sỹ. Ban đầu, Sỹ Phu cũng xuất phát từ mong muốn góp ý cho Đảng, Nhà nước, song những ý tưởng không có lý trí của ông – “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ” đã bị bọn lưu manh chính trị lợi dụng, tuyên truyền kích động đòi phản bác lại lý luận của chủ nghĩa Mác – Lê Nin; đòi hạ bệ Đảng Cộng sản Việt Nam. Càng về sau, Hà Sỹ Phu càng lún sâu vào lẫm lẫn, có những bước trượt dài sai lầm về nhận thức.

Thời gian tới, để giúp cho mọi người có cái nhìn đúng đắn hơn về con người Hà Sỹ Phu, Tiềm Long sẽ tiếp tục có những bài viết phân tích quan điểm lệch lạc của người không tự biết xấu hổ cho cái tên đẹp và nhiều ý nghĩa của mình. Thân ái!

Tiềm Long

14/11/2012

Chủ nghĩa đa nguyên vì sao không chấp nhận - phần 3



Phần 3: Bản chất cái gọi là “đa nguyên, đa đảng” ở các nước tư bản
Hòa chung trong các luận điệu tuyên truyền chống Việt Nam, một số nước tư bản đứng đầu là Mĩ tự hào “vỗ ngực” là mình thực hiện đa nguyên, đa đảng và chính vì thế nên mới có dân chủ. Đồng thời họ yêu cầu Việt Nam cũng phải thực hiện đa nguyên, đa đảng? Vậy vấn đề là ở chỗ liệu có đúng là ở các nước tư bane như Mĩ đều “đa nguyên, đa đảng” theo đúng nghĩa và chính vì thực hiện đa nguyên, đa đảng nên mới có dân chủ?
Trước hết cần phải thấy rằng cái gọi là đa nguyên ở các nước tư bản chỉ là cái vỏ bên ngoài, là cái hình thức bên ngoài để che giấu cái bản chất thực sự bên trong đó là chế độ nhất nguyên. Ở các nước tư bản về mặt hình thức có thể có nhiều đảng thay nhau lãnh đạo xã hội nhưng các đảng đó đều là đảng của giai cấp tư sản, nó đại diện cho các tập đoàn tư bản khác nhau và đều nhằm bảo vệ lợi ích cho giai cấp tư sản. Do đó về mặt hình thức thì họ là đa đảng nhưng thực chất đó là nền “đa đảng nhất nguyên” và nhất nguyên một cách triệt để chứ không phải là “đa đảng đa nguyên” như họ vẫn mạnh miệng tuyên bố.
Thứ hai dân chủ không đồng nghĩa với “đa nguyên, đa đảng” và không phải cứ thực hiện “đa nguyên, đa đảng” thì mới có dân chủ. Bất cứ một nền dân chủ nào, cũng đều nhằm đảm bảo sự thống trị của giai cấp thống trị, cầm quyền. Dân chủ không phụ thuộc vào cơ chế độc đảng hay đa đảng, mà nó phụ thuộc vào bản chất của chế độ cầm quyền phục vụ cho giai cấp nào. Bản thân nền dân chủ tư sản, dù có được tô vẽ như thế nào chăng nữa, thì nền dân chủ đó vẫn là nền dân chủ của giai cấp tư sản, nhằm bảo đảm sự thống trị, bóc lột của giai cấp tư sản đối với xã hội và lao động.
Đối với nước Mĩ qua xem xét thực tiễn nền chính trị Mĩ có thể khẳng định 3 vấn đề sau: thứ nhất, chế độ đa đảng của nước Mỹ “thực chất chỉ là một đảng”, là sự cầm quyền của đảng tư sản; thứ hai, dân chủ ở nước Mỹ là dân chủ tư sản, không phải là dân chủ của đa số, không thực hiện quyền lực thực sự thuộc về nhân dân; thứ ba, thực chất đa đảng đối lập trong xã hội tư bản chỉ nhằm mục tiêu duy nhất là bảo đảm quyền lực cho giai cấp tư sản.
Búa liềm



Bảo vệ chủ quyền – cần cái nhìn tỉnh táo

Thời gian gần đây,liên quan tới tình hình tranh chấp biển Đông, đã có rất nhiều ý kiến được nêu ra nhằm góp phần bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. Phần lớn các tiếng nói này đều xuất phát từ tinh thần yêu nước với một niềm mong mỏi là bảo vệ được toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc. Tuy nhiên bên cạnh những ý kiến đóng góp hay thì cũng có một số ý kiến mang tính chất “cực đoan”. Đó là những ý kiến cho rằng Đảng, Nhà nước ta “nhu nhược” trong giải quyết vấn đề tranh chấp biển Đông, không dám làm mạnh tay vì sợ Trung Quốc. Thậm chí có ý kiến cho rằng lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta đã “đi đêm” với Trung Quốc nhằm giữ vị trí lãnh đạo của mình, “đổi đất, biển đảo để lấy hòa bình”. Từ đó họ kích động đòi Đảng, Nhà nước phải “mạnh tay” trong giải quyết tranh chấp biển Đông và nếu cần thiết thì “đánh” để bảo vệ chủ quyền. Có quan tâm tìm hiểu kĩ mới thấy rằng hầu hết các ý kiến này đều xuất phát từ các đối tượng chống đối, thù địch với Đảng, Nhà nước Việt Nam cả trong cũng như ngoài nước. Thực chất âm mưu, ý đồ của họ trong việc đưa ra những ý kiến này là để nhằm hạ uy tín Đảng, Nhà nước, kích động dư luận xã hội để tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam. Có lẽ nhiều người chưa biết rằng nếu như xung đột vũ trang xảy ra thì người chịu thiệt sẽ là Việt Nam và chúng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ đòi lại được chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa bởi có những thế lực đang cố tình khiêu khích chúng ta để “tạo cớ”. Mặt khác nếu như xung đột vũ trang xảy ra thì Việt Nam sẽ rơi vào một trong bốn nguy cơ đe dọa an ninh quốc gia đó là xung đột vũ trang do tranh chấp chủ quyền biên giới, biển đảo và lúc đó chính trị sẽ bất ổn, các thế lực thù địch nhà nước Việt Nam sẽ có điều kiện nổi dậy chống phá. Điều nguy hiểm là một số người dân Việt Nam do chưa tỉnh táo nên chưa nhận thức rõ được hết âm mưu, ý đồ của các thế lực thù địch, thậm chí còn “phụ họa” theo các luận điệu đó. Thiết nghĩ để bảo vệ được chủ quyền Tổ quốc, mỗi người dân Việt Nam chúng ta cần có những đóng góp thiệt thực chứ đừng để lòng yêu nước của mình bị lợi dụng. Hãy tuyệt đối tin tưởng vào chủ trương giải quyết tranh chấp biển Đông thông qua hòa bình, đối thoại của Đảng, Nhà nước. Đó cũng là con đường duy nhất đúng đắn để chúng ta bảo vệ chủ quyền. Giải quyết tranh chấp biển Đông là vấn đề lâu dài chứ không thể ngày một ngày hai. Chúng ta có quyền tin tưởng rằng dưới đường lối đối ngoại đúng đắn của Đảng và sự cố gắng nỗ lực của tất cả mọi người dân Việt Nam với một “cái đầu” tỉnh táo thì chắc chắn chúng ta sẽ giành lại được chủ quyền ở các vùng biển đảo quê hương thấn yêu.

Người viễn xứ

13/10/2012

Cách học dễ ợt của học sinh Mỹ mà TQ không…theo kịp

Trẻ em ở Mỹ đi học ra sao ? Nhiều cha mẹ châu Á tỏ ra lo ngại về cách dạy và học ở Mỹ. Nhưng hãy thử xem, biết đâu chúng ta rút ra được những kinh nghiệm.

Những tiêu chuẩn “dễ ợt”

Tốt nghiệp mẫu giáo: Có thể nhận biết và phân biệt con số, có thể biểu đạt khái niệm toán học trừu tượng bằng những vật thể cụ thể như hòn sỏi, mẩu giấy, cái que…;

Nhận biết bảng chữ cái, phân biệt nguyên âm và phụ âm; phân biệt được các ngành nghề khác nhau đại ý làm những gì, ví dụ như bác sĩ, giáo viên, người đưa thư, cảnh sát, cảnh sát phòng cháy chữa cháy… hiểu được quá trình diễn biến của cuộc đời sinh vật, bao gồm sinh, lão, bệnh, tử của con người, sâu biến thành bướm,…

Học địa lý từ địa cầu, bản đồ; hiểu được rằng trên trái đất có rất nhiều cư dân, rất nhiều quốc gia và những màu da khác nhau, hiểu được rằng người cần ở trong nhà, trẻ em cần đến trường, người trưởng thành cần đi làm…

Lớp 1: Có thể đếm từ 1 đến 100, có thể đếm số có hai chữ số hoặc thế nào là bội số của 5, biết số lẻ và số chẵn, biết phép cộng trừ đơn giản; học cách quan sát, chia ngành phân loại đối với những sự vật và vật phẩm khác nhau;

Có thể lấy dẫn chứng về quá trình diễn biến của sự sống, hiểu được quan hệ sống tương trợ giữa động thực vật trong thiên nhiên; học sử dụng tranh ảnh để biểu đạt ý; hiểu tính tất yếu của việc mặc, ăn, ở và mái ấm gia đình; hiểu rõ quan hệ giữa các thành viên trong gia đình, giữa những người làng xóm.

Lớp 2: Biết đọc, viết số có ba chữ số, từ năm số tùy ý chọn, có thể đếm xuôi hoặc đếm ngược; vận dụng thành thạo phép cộng trừ đối với số có hai chữ số, biết dùng những đơn vị đo lường như inch (tấc Anh) hoặc centimet để đo độ dài, biết xem đồng hồ;

Đọc sách, duy trì đều đặn việc viết (nhận xét, bình luận) sau khi đọc sách, học cách viết tổng kết, hiểu và phân biệt được những hình thức văn học khác nhau như: thơ, tản văn, tiểu thuyết, truyện ký…,

Biết được sự khác nhau giữa tác phẩm hư cấu và tác phẩm phi hư cấu; bắt đầu học nghiên cứu độc lập về động vật, ví dụ như vấn đề sinh thái của côn trùng…

Lớp 3: Học được cách biến tư liệu thành biểu đồ; biết so sánh sự lớn nhỏ và cộng trừ trong phạm vi 100.000, thành thạo phép cộng, trừ, nhân, chia đối với số có ba chữ số; có thể lấy những tài liệu tại chỗ trong môi trường xung quanh, sưu tập, tổ chức tài liệu, hiểu được cách giữ gìn sức khỏe của con người, hiểu rõ quá trình diễn biến cuộc đời của những động vật nhỏ như:

Ếch, bướm, gà con, chuột bạch…; hiểu cách sử dụng từ điển; có thể hiểu tư tưởng của những tác phẩm và các nhà văn, họa sĩ mình yêu thích biểu đạt, hiểu được các tác phẩm văn học trong các bối cảnh văn hóa khác nhau.

Lớp 4: Dùng máy tính để tính toán những con số rất lớn, so sánh lớn nhỏ trong phạm vi 1.000.000, học số thập phân và phân số, vẽ biểu đồ; có thể giải thích sự khác nhau của khí hậu giữa các vùng đất trên thế giới nhờ bản đồ, hình ảnh, biểu đồ; thông qua việc đọc, hiểu thêm một bước về những thể loại văn học khác nhau, ví dụ như tác phẩm khoa học viễn tưởng, truyện ký,…

Lớp 5: Biết điền, đọc các loại bảng biểu, thành thạo các phép tính cộng, trừ, nhân, chia phân số; có thể vận dụng hệ thống thư viện và các tư liệu để tiến hành nghiên cứu; tiến hành so sánh và tổng hợp các loại tin tức thông qua việc viết bút ký; bắt đầu tự viết những bài văn dạng tả thật (phi hư cấu) và những đoản văn theo thể thức năm đoạn;

Học được cách viết chính thức, không chính thức và cách viết thư cho bạn bè; hiểu việc chia ngành phân loại những sách báo khác nhau, có thể nắm được nội dung chủ yếu của một cuốn sách, đồng thời tiến hành bình luận về cấu tứ, bối cảnh, cách xây dựng nhân vật, phương thức biểu đạt, nghệ thuật ngôn ngữ.

“Hỏng bét”?

Nhìn vào những tiêu chuẩn trên, có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ có cảm giác rằng, một học sinh học lớp 5, chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học mà yêu cầu về năng lực toán học chỉ là biết cộng, trừ, nhân, chia, thì trình độ… thấp quá.

Có thể thấy, người Mỹ coi trọng nền tảng làm người, quan niệm này đã được bồi đắp từ nhỏ. Cơ sở mà học sinh ở Mỹ cần tạo dựng là ý thức tự tin, thành thực, lương thiện, công bằng, bao dung và độc lập tự chủ để làm người, cũng có nghĩa là, ngay từ nhỏ, họ đã học được giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ, chứ không phải là tri thức để phục vụ giá trị cơ bản này.

Trước đây và ngay cả hiện nay, vẫn còn không ít cha mẹ người châu Á, đặc biệt là người gốc Hoa ở Mỹ cho rằng giáo dục trung tiểu học ở Mỹ là “hỏng bét”, mà nhiều nhất trong số đó không ai khác chính là những giáo viên trung tiểu học ở Trung Quốc.

Cái mà họ đắc ý là những học sinh đứng đầu trong danh sách đoạt giải thưởng toán quốc tế hàng năm luôn là những học sinh Trung Quốc, giáo dục trung tiểu học ở Mỹ không thể so sánh được với Trung Quốc.

Có lần, trên một tờ báo tiếng Hoa ở Mỹ còn có một bài viết mang tên: “So về toán học, Mỹ chỉ có thể được coi là nước đang phát triển”.

“Độ khó” trong bài tập của học sinh tiểu học Mỹ

Một người cha gốc Hoa đưa cậu con trai chín tuổi tới Mỹ, cho con vào học một ngôi trường ở Mỹ thì trong lòng lo lắng vô cùng, không hiểu đó là trường học kiểu gì!

Trong lớp học sinh tự do tùy ý thảo luận, có thể cười ầm ĩ; giáo viên và học sinh thường xuyên cùng ngồi bệt trên mặt đất không phân biệt lớn bé; vào giờ học mà cứ như đang chơi trò chơi; Ba giờ chiều đã là tan học; lại không có sách giáo khoa thống nhất.

Ông đem cho giáo viên xem bài học tiểu học lớp 4 mà con ông đã học ở Trung Quốc, giáo viên nói với ông, cho tới lớp 6, con trai ông không phải học thêm môn toán nữa. Lúc đó, ông bắt đầu hối hận vì đem con đến Mỹ mà làm lỡ việc học của con.

Ở Trung Quốc, cặp sách của học sinh nặng trịch những tri thức, còn nhìn con mình bây giờ, mỗi ngày mang cái cặp nhẹ tênh đến trường, đi học như đi chơi. Một học kỳ nháy mắt đã hết, ông không khỏi nghĩ ngợi, hỏi con, ấn tượng sâu sắc nhất khi đến Mỹ học là gì? Cậu bé đáp: “Tự do”.

Lại một bận, cứ tan học, đứa trẻ lại chạy tới thư viện rồi mang một lô sách về nhà, thế mà chưa tới hai ngày đã trả. Ông lại hỏi, mượn sách nhiều như thế để làm gì? Con trai đáp: “Làm bài tập”.

Sau đó, ông nhìn thấy tên bài tập mà cậu bé đang làm trên máy vi tính “Trung Quốc hôm qua và hôm nay”, ông kinh ngạc suýt ngất, đây là chủ đề môn học gì vậy? Thử hỏi vị nào đang làm tiến sĩ dám “ôm” đề tài lớn như thế?

Ông chất vấn con trai, đây là chủ ý của ai, cậu bé hồn nhiên đáp: “Thầy giáo nói, Mỹ là một nước di dân, mỗi học sinh đều cần viết một bài về đất nước mà tổ tiên mình đã sinh sống, còn phải phân tích sự khác biệt so với nước Mỹ dựa trên địa lý, lịch sử, nhân văn, đồng thời phải đưa ra quan điểm và cách nhìn của mình”. Người cha im lặng.

Mấy ngày sau, ông thấy bài tập của con trai đã xong, một tập gồm hơn 20 trang giấy, từ Hoàng Hà chín khúc đến văn tự tượng hình; từ con đường tơ lụa tới lá cờ ngũ tinh…

Cả bài văn được viết với một khí thế hào hùng, có lý lẽ, có căn cứ, phân chương phân tiết, đặc biệt là một danh sách thư mục tham khảo ở phần cuối khiến người cha không khỏi bàng hoàng, cái cách thức của một luận văn tiến sĩ này, ngoài ba mươi tuổi ông mới học được.

Đến khi sắp kết thúc học kỳ lớp 6 của con, ông lại được một phen cứng lưỡi, giáo viên đưa ra một loạt câu hỏi liên quan đến “Chiến tranh thế giới thứ hai”, nghe như một kỳ huấn luyện trước khi ứng cử của một thượng nghị sĩ tương lai:

“Bạn cho rằng ai nên chịu trách nhiệm đối với cuộc chiến tranh này?”

“Theo bạn, nguyên nhân thất bại của đảng Nazi (Đức) là gì?”

“Nếu bạn là cố vấn cao cấp của tổng thống Truman, bạn sẽ tỏ thái độ gì đối với việc Mỹ ném bom nguyên tử?”

“Bạn có cho rằng, biện pháp tốt nhất để kết thúc chiến tranh khi đó chỉ là ném bom nguyên tử?”

“Theo bạn, cách tốt nhất để tránh chiến tranh ngày nay là gì?”

Lịch sử nước Mỹ mới chỉ có vẻn vẹn 200 năm, nhưng đã đủ sức mở cánh cửa trí tuệ của các em học sinh.

Sự khác biệt

Người cha này vẫn nhớ rằng khi con trai ông tốt nghiệp tiểu học, cậu bé đã có thể sử dụng thành thạo hệ thống máy vi tính và vi phim của thư viện để tra cứu tư liệu và hình ảnh.

Có lần, hai bố con tranh luận về tập tính săn mồi của sư tử và báo, ngày hôm sau, cậu con trai mượn từ thư viện tập phim về động vật của Hội Địa lý quốc gia Hoa Kỳ, hai cha con vừa xem vừa thảo luận.

Học sinh tiểu học của Mỹ lúc này đã học được phương pháp tìm đáp án ở đâu mỗi khi có nghi vấn. Ngoài thư viện, học sinh trung tiểu học ở Mỹ cũng tìm tài liệu trên các trang web liên quan khi làm bài tập và một số báo cáo nghiên cứu.

Lưu học sinh Trung Quốc tới Mỹ làm tiến sĩ, từ lúc vào học tới lúc tốt nghiệp, giành được học vị tiến sĩ cần năm năm.

Trong viện nghiên cứu sinh, rất nhiều người có cảm giác rằng người Mỹ thường không phải là đối thủ của lưu học sinh Trung Quốc trong chuyện thi lấy học bổng, nhưng cứ đụng tới lĩnh vực thực tiễn, làm một vài vấn đề có tính nghiên cứu, thì người Trung Quốc không thể linh hoạt được bằng người Mỹ, không có tính sáng tạo dồi dào như họ.

Tới khi cầm được bằng tiến sĩ để đi tìm việc, viết sơ yếu lý lịch, họ lại lạc hậu một bước lớn, không biết tự quảng bá cho bản thân mình. Không thể “viết về bản thân mình” không phải vì họ không biết, mà là vì không có đủ bản lĩnh để thể hiện cái “tôi” của mình.

Đương nhiên, điều này có liên quan tới sự bất đồng giữa giáo dục và toàn bộ hệ thống giáo dục cơ sở. Người Trung Quốc chỉ quen phát huy bản lĩnh trong một khung quy định nào đó.

Một khi không còn quy định, mất đi sự chỉ đạo, không nhìn thấy hệ thống quy chiếu vốn có nữa, thì với người Mỹ là giành được tự do, còn với người Trung Quốc, có lẽ chỉ còn lại cảm giác mất phương hướng, khủng hoảng, trống rỗng, không biết dựa vào đâu.

Khi đã công tác được năm năm, mười năm, thực tế ấy lại càng rõ ràng hơn. Người Trung Quốc thường chỉ có thể làm kỹ thuật, cùng lắm là lên quản lý một bộ phận kỹ thuật nào đó, dường như không mấy ai làm được giám đốc công ty lớn.

Người Trung Quốc không phục những ông chủ không giỏi về kỹ thuật và thường băn khoăn: bản lĩnh của họ rốt cục nằm ở đâu?

Bản lĩnh đó là: hiểu được sở trường của từng thành viên trong công ty, giúp họ phát huy tận lực sở trường của mình, nhân viên và công ty cùng hợp tác, nâng cao giá trị của công ty mình trong mắt nhà đầu tư và khách hàng, không ngừng thu hút thêm vốn đầu tư và tăng thêm đầu ra cho sản phẩm…

Hiển nhiên, đây là tác phẩm của một ông chủ, chứ không phải của một công nhân.
Anh Sa (Theo Văn cảo báo) theo Phunutoday

“Phát sốt” vì trẻ luyện viết chữ đẹp

THUONGHUYEN

Chín năm trước, trong buổi họp phụ huynh học sinh giữa năm của lớp 1, nơi con gái tôi học, giữa tôi và cô giáo phụ trách lớp đã diễn ra một cuộc tranh luận nhỏ. Hôm đó cô giáo yêu cầu các gia đình tạo điều kiện cho một số em được chọn tham dự những buổi luyện viết chữ đẹp để đi đua tài ở cấp trường, quận rồi hình như cả thành phố. Tôi đã từ chối. Tôi nói thà con tôi đọc truyện hay rửa chén đũa, quét nhà còn hơn là đi luyện để chữ ai cũng giống như nhau. Tôi buột miệng kể với cô giáo rằng hồi lớp 1 tôi cũng từng bị điểm 1 về môn chính tả, nhưng rồi tôi vẫn lớn, vẫn học tốt, không mấy khi rơi khỏi nhóm 3 học sinh đầu lớp, được học bổng ra nước ngoài học. Cô giáo lắc đầu :”Nói như anh thì …”.

Hôm đó tôi nói với cô giáo của con gái tôi rằng tôi không ghét chữ đẹp, cũng không ghét những ai viết chữ đẹp như chữ in. Nhưng nét chữ phản ánh con người, mỗi người có nét chữ riêng và có hẳn một ngành nghiên cứu về tự dạng. Thế thì hà cớ gì chúng ta bắt lũ trẻ học viết chữ “đẹp” như nhau ? Tôi nói với cô rằng, nếu con tôi viết nhật ký cho chính nó, tôi không quan tâm đến nét chữ xấu hay đẹp, người ngoài đọc được hay không đọc được. Nhưng nếu con tôi viết cho người khác đọc thì : Thứ nhất, chữ viết phải rõ ràng, người khác nhận ra nó viết gì; thứ hai – câu văn phải đúng ngữ pháp, đúng chính tả, để người khác hiểu được ý con tôi muốn nói.

Trong lúc nóng mũi, tôi còn bảo rằng trong đời tôi thấy công việc duy nhất của những người viết chữ đẹp là viết giấy khen ! Bác sĩ chữ như gà bới chẳng ai đọc được, mọi người dẫu có ca thán cũng đành chịu đấy thôi !

Tôi kể lại câu chuyện cũ này nhân đọc được một bài viết về cậu bé viết đẹp như chữ in. Ở ta có bệnh sính “phong trào”. Vấn đề không phải là chữ đẹp hay xấu mà là ở cái phong trào buộc các em viết theo một khuôn được cho là đẹp, thiếu đi cá tính, sự riêng biệt.



Tôi nhớ năm 2010, nhân ngày Hội trường Trần Phú – Hoàn Kiếm (Hà Nội), tôi được gặp cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi trong 3 năm (lớp 8-9-10). Từ ngày ra trường năm 1976, tôi không hề gặp lại cô. Các bạn biết thế nên “giấú” tôi và đến giờ chót mới đẩy tôi ra và hỏi:”Cô còn nhớ bạn này không ạ?”. Câu trả lời của cô giáo của chúng tôi nay đã ở tuổi gần 80 khiến tôi sửng sốt. Không chỉ nhớ rõ tên họ, nhà ở đâu, hồi bé hay mặc đồ gì, bà còn nói :”Chữ của cậu cứ xoắn tròn như chữ A Rập” !

Thế đấy, nét chữ đặc trưng cho con người. Vậy tại sao chúng ta cứ bắt trẻ con viết giống y như nhau, theo một khuôn được cho là đẹp ? Chữ đẹp không có tội, khổ nỗi người ta mượn cớ cái đẹp để tước đi sự đa dạng, tính cách riêng của từng đứa trẻ trong nét chữ. Mà nói cho cùng, tôi dám cá là trong 100 người hồi bé nắn nót chữ cho thật đẹp y như mẫu thì khi lớn lên, tạo hóa cũng buộc 99 người quay về với nét chữ riêng của mình, cho dù nét chữ ấy khó đọc và đối với một số người, có thể bị thay đổi vài lần trong đời.

Thành thật mà nói, cho đến giờ tôi vẫn chật vật với cậu con trai về chữ viết của nó. Lớp 7 rồi mà vẫn chữ như gà bới, lúc sót dấu chấm câu, lúc quên viết hoa đầu câu, cứ phải nhắc mãi. Nhưng tôi nghĩ khó có thể đòi hỏi con trai tôi được như chị gái nó về Việt văn. Và tôi cũng không yêu cầu con trai tôi phải giống chị gái nó về mặt này. Tuy vụng về ngôn ngữ, nhưng con trai tôi rất khéo tay (về mặt này chị gái nó thua xa), tinh ý và rất biết chăm sóc người khác. Nhiều khi nhìn con trai hì hục lắp ráp những đồ chơi cũ thành những món đồ chơi mới tự nó nghĩ ra, tôi chỉ mong đời nó sẽ hạnh phúc với công việc của một người thợ, với vợ con nó.

Hoạt động lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền tuyên truyền chống Đảng, Nhà nước Việt Nam.


Trong giai đoạn hiện nay, trong khi Việt Nam đang thực hiện mở cửa, hợp tác quốc tế để phát triển đất  nước thì các thế lực chống đối Việt Nam  vẫn không ngừng thực hiện các hoạt động chống phá cách mạng nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Trong đó, hoạt động lợi dụng vấn đề dân chủ nhân quyền tuyên truyền chống phá là một hoạt động đang được chúng thực hiện tích cực.

Hiện nay, các thế lực thù địch với Đảng và Nhà nước Việt Nam đang tiến hành nhiều hoạt động với nhiều phương thức, thủ đoạn khác nhau để vu cáo Việt Nam vi pham dân chủ, nhân quyền. Chúng vận động chính giới các nước, một số tổ chức quốc tế gây sức ép với Việt Nam về vấn đề dân chủ nhân quyền để can thiệp vào lộ trình cải pháp luật và hội nhập quốc tế của Việt Nam nhằm xóa bỏ điều 4 hiến pháp 1992 và hướng lái thể chế chính trị, kinh tế, xã hội của Việt Nam hướng có lợi cho chúng. Các thế lực thù địch bên ngoài luôn tìm cách câu kết với những đối tượng cơ hội chính trị trong nước như : Lê Thị Công Nhân, Trần Anh Kim, Trần Huynh Duy Thức,Vi Đức Hồi….để những đối tượng này thu thập những tài liệu, chứng cứ mà chúng cho rằng đó là bằng chứng khẳng định Nhà nước Việt Nam vi phạm tự do, dân chủ, nhân quyền. Từ đó, chúng tuyên truyền nhằm vu cáo Việt Nam không tôn trọng dân chủ, nhân quyền.

Nhưng cho dù các thế lực thù địch có sử dụng luận điệu gì để vu cáo Nhà nước Việt Nam vi pham dân chủ , nhân quyền đi nữa thì ý đố đó cũng khó có thể thành công. Bởi lẽ Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn nhất quán trong việc đảm bảo tôn trọng đầy đủ các quyền con người, trong hiến pháp 1992 của Việt Nam quy định mọi công dân có quyền bình đẳng về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, bình đẳng trước pháp luật, quyền tự do tín ngưỡng, tự ngôn luận, tự do đi lại…. trong khuân khổ pháp luật cho phép, không phân biệt giới tính, sắc tộc, tôn giáo. Trên cơ cở hiến pháp, cụ thể hóa các quyền này trong mọi chính sách của Việt Nam luôn lấy con người làm trung tâm: phát triển kinh tế vì con người, tăng trưởng kinh tế gắn với đảm bỏ tiến bộ và công bằng xã hội, tăng trưởng kinh tế đi đôi với phát triển văn hóa , giáo dục, nâng cao dân trí, bảo vệ và cải thiện môi trường…. Ngoài ra, Việt Nam đã tham gia hầu hết các công ước nhân quyền quốc tế chính và luôn ủng hộ hoạt động củ hội đồng nhân quyền quốc tế, hộp tác đầy đủ với các cơ quan nhân quyền liên hợp quốc. Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn xác định các quyền con người không tách rời độc lập chủ quyền quốc gia, qua các cuộc đấu tranh chống thực dân và đế quốc xâm lược, Việt Nam đã khẳng định quyền thiêng liêng, cơ bản nhất của con người là quyền được sống trong độc lập, tự do, có quyền tự quyết định vận mệnh của mình.

Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn nhất quán trong việc đảm bảo và thúc đẩy các quyền con người trong khi đó các thế lực thù địch luôn tìm cách vu cáo Việt Nam vi phạm dân chủ nhân quyền nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Nhưng mọi âm mưu của chúng luôn thất bại, lực lượng chức năng của Việt Nam đã chủ động đấu tranh vạch mặt các cá nhân tổ chức lợi dụng vấn đề dân chủ nhân quyền chôngs Việt Nam góp phần đảm bảo an ninh quốc gia, giữ vững ổn định chính trị xã hội.

11/10/2012

AI QUAN TÂM TỚI ĐÁM TÀO LAO ĐIẾU CÀY ĐIẾU BÁT

LâmTrực@

Anh đi công tác Ninh Bình vài hôm, ít nghe chuyện thời sự qua đài qua báo, cảm giác yên yên là.

Nhưng chiều nay, ngồi quán nước bên cổng Nhà thi đấu Ninh Bình, trên đường Đinh Tiên Hoàng, nhâm nhi ly trà đá, nghe lỏm mấy cụ về hưu thụt thò chuyện điếu cày, điếu bát, chuyện hoa cà hoa cải, chuyện lề trái lề phải mà thấy cay cay nơi nguồn thở. 

Tối rảnh anh đơm lại chuyện các cụ cho anh em nghe chơi. 

07/10/2012

NHỮNG KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC THÌ CÓ TƯ CÁCH GÌ ĐỂ ĐỂ LÊN TIẾNG?

Gửi tới mấy ông bà ở Ban đặc trách Chính sách An ninh và Đối ngoại Liên hiệp Châu Âu!

Ngày 24/9, TAND TP HCM tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày, 60 tuổi) mức án 12 năm tù về tội Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Bị cáo phải chấp hành hình phạt bổ sung quản thúc 5 năm sau khi mãn hạn tù. Tạ Phong Tần (44 tuổi, ngụ Bạc Liêu) lĩnh án 10 năm và bị cáo Phan Thanh Hải (43 tuổi) án 4 năm tù, quản thúc 3 năm.

Đây là một vụ án được nhiều người dân Việt Nam quan tâm trong đó có tôi - Một công dân Việt Nam. Người dân Việt quan tâm bởi lẽ các đối tượng đã có quá trình vi phạm pháp luật liên tục và kéo dài trong nhiều năm, gây bức xúc trong dư luận xã hội.

05/10/2012

Tự do tín ngưỡng tôn giáo – cần nhìn nhận đúng đắn

Tự do tín ngưỡng tôn giáo là một trong những quyền cơ bản của con người. Đây là vấn đề đã được pháp luật quốc tế và luật pháp của nhiều quốc gia thừa nhận. Trên phạm vi toàn thế giới, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo được ghi nhận ngay từ Hiến chương Liên hợp quốc (1945) và khẳng định trong tất cả các văn kiện nhân quyền như Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền (1948); Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị (1966); Tuyên bố của Liên Hợp Quốc về xóa bỏ mọi hình thức không khoan dung và phân biệt đối xử dựa trên cơ sở tôn giáo, tín ngưỡng (1981)…

Việt Nam có tự do tín ngưỡng tôn giáo?

Là một người theo đạo tôi thường xuyên theo dõi về tình hình tự do tín ngưỡng tôn giáo của Việt Nam. Thời gian gần đây tôi để ý thấy một số đồng bào hải ngoại của tôi và một số phương tiện truyền thông đại chúng nói rằng ở Việt Nam không có tự do tín ngưỡng tôn giáo và nhà nước Việt Nam hay “đàn áp tôn giáo”? Khi nghe những thông tin này tôi rất bất bình với Nhà nước Việt Nam vì tự do tín ngưỡng tôn giáo là một trong những quyền cơ bản của con người., chẳng lẽ nhà nước Việt Nam lai mất nhân quyền đến thế? Và tôi đã cất công tìm hiểu các quy định của luật pháp Việt Nam về vấn đề này cũng như thực tiễn ở Việt nam.

04/10/2012

Việt Nam vi phạm “tự do báo chí”?

Thời gian gần đây, trên các phương tiện truyền thông đại chúng nước ngoài xuất hiện nhiều luận điệu vu cáo Việt Nam vi phạm “tự do báo chí”. Các luận điệu này đều tập trung cho rằng báo chí ở Việt Nam là báo chí “quốc doanh” chỉ phục vụ cho lợi ích của một thiểu số người cầm quyền; báo chí đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, phải nói theo những định hướng có sẵn của Ban Tuyên giáo Trung ương và không có quyền độc lập trong hoạt động của mình; Chính phủ Việt Nam kiểm soát gắt gao và bóp nghẹt tự do báo chí, các phóng viên, nhà báo không được tự do phản ánh hết những vấn đề trong thực tiễn cuộc sống đất nước, nhất là những vấn đề mang tính chất mặt trái, tiêu cực trong xã hội; Tại Việt Nam không có báo chí độc lập, nhà báo phải nói theo khuôn mẫu định sẵn, không được tự do sáng tạo, những tin, bài có ý kiến ngược chiều đều bị gây khó dễ và xử lý...

Phạm Hồng Sơn – Niềm tin lỡ hẹn!

Là người luôn mong muốn một nền dân chủ thực sự ở Việt Nam, tôi thường tìm mọi cách để có được thông tin một cách đầy đủ nhất, bởi vậy tôi thường lên mạng internet để xem các tin tức về tình hình Việt Nam. Cùng với việc vào các trang mạng chính thống của Nhà nước Việt Nam, tôi còn thường xuyên theo dõi tình hình qua các trang mạng không chính thống khác nhằm có được những thông tin đa chiều. Do quen biết một vài người bạn là dân mạng nên tôi cũng biết được một số thủ thuật để vượt tường lửa vào những trang web bị Nhà nước ngăn cấm.Vì vậy mà tôi thường được tiếp xúc với một khối lượng thông tin khá lớn. Phải nói rằng, có rất nhiều thông tin mà nếu không vào những trang web này thì có lẽ tôi sẽ không được tiếp cận. Không biết độ chính xác của những thông tin này đến đâu nhưng chắc chắn một điều là nó cũng làm người đọc phải suy nghĩ.

“Đưa Việt Nam trở lại CPC” - một luận điệu đã lỗi thời

Thời gian gần đây, một số người không có thiện cảm với Nhà nước Việt Nam lại “lớn tiếng” “rêu rao” rằng “nhà nước Việt Nam không có tự do tôn giáo” và kêu gọi Bộ Ngoại giao Mỹ đưa Việt Nam trở lại danh sách “các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo” (CPC). Thực ra đây là những luận điệu không phải là mới và vẫn được các phương tiện truyền thông đại chúng thiếu thiện cảm với nhà nước Việt Nam “nhai đi nhai lại”. Để làm rõ ở Việt Nam có “tự do tín ngưỡng tôn giáo” hay không và cũng để giúp những người “ác cảm” với Nhà nước Việt Nam có cái nhìn khách quan hơn về tình hình “tự do tín ngưỡng tôn giáo” ở Việt Nam, xin khái quát một số vấn đề sau đây:

01/10/2012

Bà con ơi! Ra mà xem Ba Sàm đang run lên vì sợ này...

Đọc tin của Sàm, anh “giật hết cả nảy” khi chú đưa ra cái tin hết sức giật gân là bắt đầu từ 1/10/2012 “ BS quyết định, vì lợi ích và mục tiêu lâu dài, sẽ tạm thời không tham gia trực tiếp tới blog này, để Biên Tập viên (BTV) và các cộng sự quản thủ hoàn toàn. Thỉnh thoảng, khi có điều kiện viết bình luận, BS sẽ gửi tới người phụ trách trang quyết định.”

Hoá ra Vinh “ vợ bỏ” chuyên nói Sàm cũng biết sợ nhỉ, cứ tưởng từ trước tới nay Vinh chẳng biết sợ là gì, hoá ra trước chỉ thị của Thủ tướng là xử lý những trang tin phản động, Vinh ta cũng biết sợ. Có tật giật mình, phản ứng của chú anh quá hiều.

Đôi lời với gia đình Đặng Bích Phượng

Đọc quyết định của chính quyền phường Dịch Vọng trong việc áp dụng biện pháp giáo dục tại phường đối với Đặng Bích Phượng tôi thấy trong lòng chợt buồn. Đặng Bích Phượng còn gọi là Phương Bích, sinh năm 1960, cầm tinh con chuột, tuổi canh tý - năm nay theo tuổi âm là 53 tuổi. Không biết 53 tuổi có phải là tuổi mà theo các cụ là tuổi đại hạn hay không nhưng có lẽ theo tôi quyết định giáo dục này của chính quyền phường nơi Phượng sinh sống chắc sẽ có ý nghĩa giáo dục nhất định với người đàn bà này.

MẤY LỜI VỚI LUẬT SƯ TRẦN VŨ HẢI

Hôm nay đọc tin trên mấy blog được biêt các nông dân Văn Giang lại đi bao vây UBND huyện, số người lên đến cả trăm. Người trợ giúp pháp lý cho số bà con này là luật sư Trần Vũ Hải.LS Trần Vũ Hải vồn lắm mưu nhiều kế, am hiểu pháp luật. Thích có mặt trong các vụ “nổi”, thường là vụ chống chính quyền nhân dân, phải chăng đây là chuyên ngành chính của LS. Lấy danh nghĩa Luật sư để trợ giúp pháp lý cho bà con nông dân Văn Giang mà LS không giải thích nổi cho bà con quy trình khiếu nại thế nào cho đúng luật. Thật xấu hổ cho những LS hành nghề kiểu như ông. Sao LS không hướng dẫn từng hộ dân viết đơn, trong đơn trình bày rõ những cơ quan đứng ra thu hồi đất đã làm sai điều gì, bà con còn bị thiệt thòi ở đâu…(tất nhiên là phải theo luật nhé), trên cơ sở đó thì các cấp mới biết mà xử lý chứ. Cứ kéo nhau mấy trăm người đến vây trụ sở đâu phải là đi khiếu kiện theo luật mà người ta gọi là đi gây rối, có đúng k luật sư ?


nguồn: lehienduc02.blogspot.com

TS. NGUYỄN XUÂN DIỆN LẬP QUỸ ĐỂ LÀM GÌ?

Henry Frank

Có nhiều ý kiến khác nhau về việc TS Nguyễn Xuân Diện lập quỹ. Tên của quỹ là Quỹ Nguyễn Xuân Diện. Tuy nhiên, mục đích lập quỹ của Nguyễn Xuân Diện còn có nhiều khuất tất. Đã có ý kiến cho rằng, với cái lý lịch của ông TS Nguyễn Xuân Diện thì việc ủng hộ quỹ phải được tiến hành thận trọng. Để rộng đường dư luận, Tre Làng xin đặng lại một bài của Nhật Châu ở Hoa Kỳ về việc gửi tiền ủng hộ người bị oan sai.
Tất nhiên, tôi không hoàn toàn đồng nhất về quan điểm với ông Nhật Châu. Nhưng cũng cảm phục Nhật Châu vì tinh thần tương thân tương ái của ông.

Từ góc nhìn khác, bài của Nhật Châu có giá trị góp phần làm rõ bộ mặt thật của một số người lợi dụng cuộc chiến dân chủ để hưởng lợi kinh tế. Cách kiếm tiền của họ là không thể chấp nhận được. Đặc biệt là với người sáng lập quỹ mà lịch sử nhân thân có nhiều vấn đề về động cơ.

29/09/2012

Bàn Về Lòng Yêu Nước

LâmTrực

Ai cũng có thể nói ra hai từ: Yêu nước.

Có lẽ Yêu nước là đơn vị nhỏ nhất của ngôn ngữ nên cũng không cần đặt vấn đề yêu nước là gì. Mỗi người dân Việt đều có quyền yêu nước, tất nhiên là yêu nước theo cách của mình. Duy chỉ có một điều mà chúng ta cần phải cân nhắc để thể hiện lòng yêu nước của mình trước cộng đồng sao cho hiệu quả mà không làm cản trở tới nhưng hoạt động của Nhà nước và của người dân. Tóm lại, là bạn có thể thể hiện lòng yêu nước của mình theo cách mà bạn muốn song không được vi phạm luật pháp.

Cần nói thêm, bản thân lòng yêu nước không có tội, mà cách thể hiện lòng yêu nước một cách thái quá có thể đã vi phạm pháp luật một cách có chủ ý hoặc vô ý. Điều đáng nói ở đây là nhiều người nhân danh yêu nước để trục lợi, lợi dụng lòng yêu nước để chống lại Nhà nước, chống lại dân tộc mình.

24/09/2012

Nhân Quyền?

Dự luật nhân quyền Việt Nam năm 2012 mang mã số H.R.1410 mà Hạ viện Mỹ vội vã biểu quyết thông qua tối 11/9 vừa qua là một bước đi lạc hướng.


Nhân quyền là một trong ba vấn đề được Liên Hợp quốc coi là trụ cột, cùng với Hòa bình và An ninh phát triển. Ngay từ khi khai sinh ra Nước Việt Nam dân chủ Cộng hòa, 2/9/1945, trong Bản Tuyên ngôn độc lập của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề cập trực tiếp tới vấn đề dân chủ nhân quyền và coi đây là một vấn đề cấp bách, quan trọng cần đặc biệt quan tâm thường xuyên và xuyên suốt.


Trong những năm qua, Việt Nam và Mỹ đã có những bước phát triển đáng kể trong quan hệ hợp tác giữa hai nước. Sau hai mươi năm gián đoạn kể từ khi kết thúc chiến tranh, Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton tuyên bố chính thức bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam vào ngày 11 tháng 7 năm 1995, Ngoại giao Hoa Kỳ và Việt Nam đã trở nên sâu và đa dạng hơn trong những năm đã bình thường hóa chính trị. Hai nước đã thường xuyên mở rộng trao đổi chính trị, đối thoại về nhân quyền và an ninh khu vực. Tuy nhiên, bên cạnh đó, phía Mỹ vẫn luôn có những động thái nhằm triệt để lợi dụng các vấn đề đối nội đối ngoại của ta, trong đó có vấn đề nhân quyền để chống phá ta.

Một vài ý kiến về vụ án Cù Huy Hà Vũ và vấn đề nhân quyền


Một vài ý kiến về vụ án Cù Huy Hà Vũ và vấn đề nhân quyền

 Đã hơn một năm trôi qua kể từ khi tòa án nhân dân thành phố Hà Nội mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án của luật sư Cù Huy Hà Vũ (04/04/2011), và dư luận về vụ án đầy rẫy những tiếng khen chê này cũng đã lắng xuống. Thế nhưng hôm nay, trước những vấn đề nhức nhối về dân chủ và nhân quyền đang đặt ra ở Việt Nam, một lần nữa chúng ta cần nhìn lại, dưới một góc độ khác, đó có lẽ đây không còn là vấn đề của một cá nhân hay một phiên tòa nữa mà đó là vấn đề của cả dân tộc Việt Nam và của cả hệ thống chính trị nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

 Tuy rằng dưới góc độ một sinh viên, với những hiểu biết có lẽ còn rất nhiều hạn chế về các vấn đề chính trị, lịch sử đặc biệt là những vấn đề nhạy cảm đang gây nhiều tranh cãi nhưng không phải vì thế mà tôi hay chúng ta – những sinh viên, những con người đại diện cho một đất nước trí thức và thực sự dân chủ trong tương lai mặc nhiên đứng ngoài quan sát mà không có những tiếng nói của chính mình.

THỰC CHẤT CÁI MÀ MĨ GỌI LÀ VẤN ĐỀ NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM


THỰC CHẤT CÁI MÀ MĨ GỌI LÀ VẤN ĐỀ NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM
Trong những năm gần đây, Nhà Trắng luôn cáo buộc Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam vi phạm nhân quyền, thiếu tự do dân chủ, đàn áp dân tộc tôn giáo. Mĩ luôn đưa Việt Nam vào danh sách các nước vi phạm nhân quyền, cần được Mĩ quan tâm đặc biệt. Đặc biệt tối ngày 11/9/2012, Nhà Trắng đã thông qua cái gọi là Dự luật Nhân quyền ở Việt Nam, tiếp tục cáo buộc Việt Nam vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do tôn giáo, tự do dân chủ. Đây chính là những luận điệu tuyên truyền, vu khống trắng trợn của chính quyền Mĩ đối với Nhà nước Việt Nam.
Trên thực tế, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Việt Nam luôn thực hiện tốt các chính sách nhằm đảm bảo triệt để quyền tự do dân chủ, bình đẳng dân tộc, tự do tôn giáo của toàn thể nhân dân Việt Nam. Điều đó đã được quy định cụ thể trong hiến pháp và pháp luật nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam và được Nhà nước Việt Nam đảm bảo thực hiện nghiêm minh. Những chính sách tiến bộ về dân tộc, tôn giáo đã được triển khai thực hiện sâu rộng trên toàn quốc, phát huy những hiệu quả to lớn, góp phần nâng cao lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng. Những bằng chứng thực tế đều chứng minh rằng Việt Nam hoàn toàn không hề vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do tôn giáo, bình đẳng dân tộc.
Tuy nhiên, Mĩ vẫn không ngừng cáo buộc, vu khống Việt Nam vi phạm nhân quyền, đàn áp dân tộc, đàn áp tôn giáo. Đây là những tuyên bố phi lí và còn ẩn chứa đầy mâu thuẫn trong khi chính trong nội bộ nước Mĩ lại đang tồn tại những vấn đề về nhân quyền. Có thể đưa ra những so sánh đơn giản về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam và Mĩ để thấy rõ những mâu thuẫn trong tuyên bố của Mĩ.
Thứ nhất, theo Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định mọi công dân Việt Nam từ đủ 18 tuổi trở lên đều có quyền bầu cử, từ đủ 21 tuổi trở lên đều có quyền ứng cử vào HĐND. Điều này đảm bảo quyền làm chủ đất nước thuộc về toàn thể nhân dân, người dân có quyền quyết định mọi công việc của đất nước. Trong khi đó, theo luật pháp nước Mĩ, chỉ những người nào có một lượng tài sản nhất định mới được quyền bầu cử và ứng cử. Theo một thống kê thì tại Mĩ, 1% dân số Mĩ nắm giữ 99% tài sản nước Mĩ và 99% dân số còn lại chỉ sở hữu 1% tài sản quốc gia. Vậy thì có thể thấy rằng quyền làm chủ đất nước Mĩ sẽ rơi vào tay 1% dân số Mĩ đang nắm giữ khối lượng tài sản lớn, 99% dân số còn lại hoàn toàn không có quyền quyết định công việc đất nước. Vậy Mĩ dân chủ hay Việt Nam dân chủ?
Thứ hai, Việt Nam luôn duy trì chính sách tự do tôn giáo. Mọi tôn giáo đều được Nhà nước Việt Nam tạo điều kiện phát triển, đều bình đẳng như nhau. Trong những năm gần đây, nhiều những trung tâm phật giáo, thiền viện phật giáo, giáo đường Thiên chúa giáo được tu bổ, mở rộng, hoặc xây dựng mới. Nhà nước cùng tiếp tục duy trì chính sách đoàn kết tôn giáo, cùng chung tay xây dựng đất nươc được toàn thể nhân dân hưởng ứng. Trong khi đó, tại Mĩ, với sự duy trì chính sách thù địch với Hồi giáo chính là nguyên nhân gây nên vụ khủng bố 11/9 của những phần tử Hồi giáo cực đoan. Đồng thời những cuộc chiến tranh của Mĩ tại Trung Đông cũng đã khiến thế giới Hồi giáo thực sự bức xúc. Điều này cũng đủ so sánh Việt Nam tôn trọng tôn giáo hay Mĩ tôn trọng tôn giáo.
Thứ ba, Việt Nam luôn duy trì chính sách bình đẳng dân tộc. Mọi dân tộc trên lãnh thổ Việt Nam đều bình đẳng, không phân biệt đối xử. Nhà nước Việt Nam luôn quan tâm đến sự phát triển của các dân tộc, tạo điều kiên thuận lợi để bà con dân tộc thiểu số nâng cao chất lượng cuộc sống, theo kịp sự phát triển của người kinh. Trong khi đó, tại Mĩ, vẫn còn đâu đây những tàn dư của chế độ phân biệt chủng tộc A-pac-thai. Những hình ảnh binh sĩ Mĩ ngược đãi, hành hạ dã man tù binh Ap-ga-nixtan, Irắc... đã gây lên sự bất bình to lớn của toàn thể loài người tiến bộ. Rồi việc duy trì nhà tù wan-ta-la-mo với những hành vi tra tấn, hành hạ tù nhân chính là những bằng chứng cho việc vi phạm nhân quyền của Mĩ. Vậy Việt Nam vi phạm quyền bình đẳng dân tộc hay là chính Mĩ đang vi phạm nhân quyền.
Từ những so sánh đơn giản trên, chúng ta có thể thấy rõ một điều: Nhà Trắng đang vu cáo Việt Nam nhưng điều mà chính Nhà Trắng đang mắc phải. Phải chăng là do tư tưởng chủ nghĩa nước lớn mà Mĩ đã tự cho mình cái quyền áp đặt những đánh giá chủ quan phiến diện của mình lên một quốc gia? Phải chăng, dựa vào cái gọi là học thuyêt Nhân quyền cao hơn chủ quyền mà Mĩ đã và đang tìm cách dựa vào vấn đề Nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia khác, trong đó có Việt Nam? Và phải chăng, bằng chiêu bài dân chủ, nhân quyền, Mĩ đã và đang tiến hành phá hoại tư tưởng Việt Nam, thực hiện âm mưu diễn biến hoà bình thâm độc của mình?
Nhưng nước Mĩ đâu biết rằng những việc làm của mình đã và đang vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế và gây nên những bức xúc sâu sắc cho loài người tiến bộ và cả trong chính nội bộ nước Mĩ. Sau khi Nhà Trắng thông qua cái gọi là Dự luật nhân quyền Việt Nam, Hạ nghị sĩ Eni Faleomavaega đã khẳng định đây là một bước đi lạc hướng của chính phủ Mĩ. Ông nói: “Nếu họ (Hạ viện Mĩ) thật lòng quan tâm tới vấn đề nhân quyền ở Việt Nam thì hãy giúp Việt Nam là sạch hàng chục triệu lít chất độc da cam mà quân đội Mĩ đã rải xuống lãnh thổ Việt Nam từ năm 1961 đến năm 1971 bởi việc để lại khối hoá chất độc hại này ở Việt Nam là sự vi phạm nghiêm trọng về quyền con người”.
Một dự luật được Hạ viện Mĩ thông qua mà ngay chính thành viên của Hạ viện đó đưa ra ý kiến phản đối một cách quyết liệt đủ thấy sự thiếu khách quan trong việc thông qua dự luật này. Và Nhà Trắng thực sự nên xem xét lại về cái gọi là Dự luật nhân quyền Việt Nam khi đã có những dấu hiệu thiếu khách quan, thiếu bằng chứng trong nó.

22/08/2012

Dân mạng “sốt” chuyện thoát hiểm như phim khi du lịch bụi



Từ đêm ngày 21/8, cư dân mạng chuyền tay nhau note "Câu chuyện cảnh giác" của một facebooker có tên là Liebehuman...

Note thuật lại câu chuyện của một bạn gái du lịch bụi một mình và bị đánh thuốc mê nhưng may mắn thoát được tay của bọn buôn người. Câu chuyện có thể chưa được kiểm chứng hoàn toàn về tính xác thực vì đó là trải nghiệm mang tính cá nhân nhưng cũng là một bài học rất đáng để bạn đam mê "phượt" lưu tâm.

Một ly nước chanh cũng có thể khiến bạn rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm
Một ly nước chanh cũng có thể khiến bạn rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm

Trích đăng note của tác giả:

... P đặt đồ ăn và 1 ly nước chanh, trong lúc chờ thì có 1 người nước ngoài đi vào ghé vào bàn P và nói gì đó bằng tiếng Pháp mà P không thể hiểu được, P trả lời lại bằng tiếng Anh rằng P không biết tiếng Pháp, sau đó tên Tây này bỏ ra cửa.

Trong lúc chuẩn bị ăn uống thì P nghe loáng thoáng 1 cuộc gọi điện thoại của thằng tây đứng ngoài nói bằng tiếng anh với nội dung đại loại như : " có hàng mới, gái Sài Gòn…", trong lúc đó P đang uống ly nước chanh.

Nhờ có ý thức cảnh giác khi nghe loáng thoáng cuộc điện thoại trên, P phun ngay ngụm nước chanh đang uống dở, nhưng đã nuốt 1 phần vào rồi, P bắt đầu cảm thấy choáng váng [...]

Taxi dừng trước cửa một khách sạn, tài xế nói với P rằng em vào và gặp chị chủ nói là em là gái Sài Gòn mới đến thì người ta sẽ đưa chìa khoá phòng cho em lên chờ khách đến.

Nhìn vào khách sạn thì thấy thằng Tây kia đang đứng ở trong rồi, P bỏ chạy trong tình trạng ngấm thuốc đầu óc không còn tỉnh táo. P bị thằng tây lôi lại tống vào taxi đi đến 1 khách sạn khác , trên đường đi thằng tây điện thoại với ai đó đại loại là chắc sẽ bán con.... này quaCambodia (Căm pu chia).

Đến trước cửa một khách sạn khác, P chui ra trước và quay lại nói thằng tây trả tiền taxi đi chứ, vừa quay người lại taxi thì P bỏ chạy...".
 
Một ly nước chanh cũng có thể khiến bạn rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm
 
Chính tác giả cũng nói rằng câu chuyện trên giống hệt phim Taken hay Hostel. Vụ việc tưởng chừng xa lạ với các bạn trẻ Việt Nam này lại xảy ra gần đây tại một địa điểm du lịch nổi tiếng, trong bối cảnh một nhà hàng nước ngoài thanh lịch.

Cũng theo thông tin từ tác giả, hiện tại đang tìm cách xác minh tên nhà hàng đã tiếp tay cho bọn buôn người lừa bạn gái trên và số hiệu taxi đã chở bạn đến khách sạn.

Bài note hiện nay đã nhận được gần 1400 lượt like và 900 lượt chia sẻ trên facebook, cũng như xuất hiện trên các trang về du lịch.

Bài học cảnh giác cho các bạn thích "phượt"

Qua câu chuyện trên các bạn có thể thấy nhân vật chính không phải chưa từng du lịch bụi, hơn nữa cũng đã có cơ hội đi nước ngoài.

Có lẽ chính việc có kinh nghiệm du lịch nhiều nơi một mình và sự an tâm khi đang ở quê hương khiến bạn ít cảnh giác hơn. Trường hợp của bạn P nói trên vẫn còn rất may mắn khi bạn đã xử trí tốt và may mắn thoát được.

Chuẩn bị kỹ lưỡng trước mỗi hành trình và các bạn gái nên cẩn thận khi đi một mình
Chuẩn bị kỹ lưỡng trước mỗi hành trình và các bạn gái nên cẩn thận khi đi một mình

Tuy vậy, không phải bạn trẻ nào cũng sáng suốt xử lý tình huống và có may mắn như bạn P. Qua bài note có thể thấy chỉ cần lơ là đi một chút thôi thì có lẽ bạn gái trên đã gặp nạn. Vậy phải làm thế nào khi du lịch bụi?

- Tìm hiểu kỹ địa điểm trước khi đến, lên lịch trình càng chi tiết càng tốt, và chia sẻ kế hoạch này cho bạn bè, người thân để luôn có người biết bạn đang ở đâu.

- Nếu có người quen ở địa điểm du lịch, hãy chọn tin tưởng những người quen biết đã lâu. Đừng quên cho người thân biết cách để liên lạc với người quen này của bạn.

- Chọn đi những hãng taxi uy tín. Theo kinh nghiệm nhiều người thì gọi điện cho hãng để đặt taxi sẽ an toàn hơn so với bắt taxi dọc đường, vì các hãng sẽ có cách ghi lại hành trình của xe. Nếu có thể thì hãy ghi nhớ số hiệu và biển số xe của mình đề phòng mất đồ hoặc có gì bất trắc.

- Không đi chơi khuya, về muộn, kể cả ở những địa điểm an toàn. Chính những địa điểm an toàn sẽ làm bạn mất cảnh giác và kẻ xấu dễ hoạt động.

- Cẩn thận với những lời mời mọc dọc hành trình của bạn, kể cả mời ăn uống hay đi chơi, ai cũng biết rằng quen biết nhiều không hề xấu, nhưng cảnh giác vẫn hơn. Đừng bao giờ cho người lạ biết địa chỉ khách sạn và lịch trình sắp tới của bạn.

- Nếu có thể đừng đi du lịch một mình. Có thể thỉnh thoảng bạn sẽ cần thời gian cho bản thân, hãy đi những địa điểm gần và quen thuộc, hoặc lên kế hoạch thật cẩn thận và chắc chắn rằng luôn có cách để mọi người tìm bạn.

- Quan trọng hơn hết là luôn phải cảnh giác. Du lịch bao giờ cũng phải thả lỏng, nhưng sẽ không bao giờ thừa nếu giữ sự cảnh giác của bạn "ít thả lỏng" một chút.

Đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều bạn bè bao giờ cũng là cách tốt nhất để khám phá cuộc sống này. Tuy vậy, đừng bao giờ biến chuyến đi của mình thành một "kỳ nghỉ kinh hoàng" nhé!

Theo Diệu Bảo
Hoa học trò