Bài mới nhất

04/04/2013

VỊNH VƯƠN



Hôm nay cao hứng làm bài thơ tặng Anh Vươn và đồng bọn :)
Vịnh Vươn
Hãy ngậm miệng lại những tên đồ tể của quá khứ.
Dân tộc ta chịu đựng bao nhiêu nỗi đau mà bầy quỷ sứ các người gây ra.

Thật đúng là:
Một bè lũ bán nước cầu vinh,
Vậy mà giờ còn ăn nói linh tinh.
Không hiểu nội tình vụ Đoàn Văn Vươn.
Văn Vươn tuy vốn nông dân.
Đắp đập, be bờ và rồi nuôi tôm.
Thế nhưng bỗng có một hôm.
Vác dao, vác súng chống người thực thi,
Pháp luật có là cái chi?
Ông đây cứ bắn làm gì được nhau.
Nhưng nước có luật Vươn ơi!
Việc ông làm đâu thể chuyện chơi,
Cho dù ông có tay trời chở che.
Thế mà một lũ gà tre,
Gáy điên, gáy đảo như ve mùa hè,
Qua năm vẫn gáy, mà nghe thấy nhàm.
Một đời sống kiếp lang thang,
Chưa thấy khổ nhục còn đi nói sàm,
Nói rằng Vươn đó anh hùng lắm thay.
Nói sằng, nói bậy, nói lan man.
Thế nhưng:
Việc ở Tiên Lãng có Tòa án lo,
Chứ không đến lượt lũ gián,
Các ngươi hùa vào mà bới móc,
Để mong được xí phần của cái:
“Tự do, dân chủ và hòa bình”
Mà các ngươi đã từng bán, từng cho.
Để đổi lấy đô la và nhục nhã.
Dân tộc Việt Nam kiên cường, bất khuất,
Đã đứng lên đấu tranh,
Để giành lấy độc lập, tự do,
Để có đất, để có cơm no và hạnh phúc.
Để có được ngày hôm nay.
Thế mà một lũ hôi tanh,
Lại dùng miệng lưỡi bẻ cong sự thật.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật,
Việt Nam - pháp luật mãi là nghiêm minh.
                                                                               Đất Phương Nam



Hot!

Từ khóa SEO:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét