Bài mới nhất

10/07/2013


Trường Sa

    

   
Vừa qua nhân vụ có hơn một ngàn người Việt Nam tại Nga vừa bị chính quyền bắt giữ và buộc phải trở về đất nước, một nỗi thương xót và buồn bã cho những ai khi nghĩ về những đồng bào mình. Nhân tiện tác giả xin nói đôi lời về vấn đề này.




    

Cái việc người Việt Nam nhập cư trái phép thì không phải ít, hiện tượng nhập cư trái phép thì ở bất cứ nước nào cũng có. Nhập cư trái phép là một hiện tượng xã hội, căn nguyên của nó thì nhiều vô kể và chúng ta khó có thể liệt kê ra hết được. Có thể xuất phát từ hoàn cảnh chính trị biến động, con người bởi bản năng sinh tồn nên mong muốn rằng sẽ trốn tránh được những biến động chính trị, tránh khỏi những tác động không có lợi do thời cuộc mang lại. Đơn giản như vừa qua thì là do nhu cầu việc làm. Cái lý do thứ hai vừa nêu ở trên là những lý do của đại đa số những người Việt Nam ở Nga vừa bị trục xuất. Bản thân họ chỉ vì miếng cơm manh áo mà đã phải nhập cư trái phép. Vấn đề mà tôi muốn nói ở đây là tôi không trách họ nhập cư trái phép cũng như không trách những đồng bào của tôi trên bất cứ một khía cạnh gì cả. Tất cả chúng ta đều có những khát khao mãnh liệt là tìm kiếm những chân trời hạnh phúc cho mình. Và tôi tin chắc rằng trong những đồng bào của tôi bị trục xuất vừa rồi có những người đã từng hy vọng rằng xứ sở Bạch dương sẽ đem lại cho họ những thứ họ mong muốn. Đó là tích cóp được những đồng tiền gửi về nước để con cái học hành, cũng như tích cóp được những đồng vốn để hy vọng một cuộc sống tốt hơn sau khi có thể rời xa nơi đất khách quê người.
    Tôi đã đọc những bài báo cũng như xem những phóng sự về vụ việc vừa rồi và thấy rằng. Những lao động của chúng ta sang đó hầu hết đều có trình độ thấp, không hiểu tiếng bản địa, mù tịt về luật pháp… Bản thân họ có thể nói rằng không có cả những khả năng cơ bản để bảo vệ bản thân trước những rủi ro nơi đất khách quê người. Và đau buồn hơn là họ nhập cư bất hợp pháp thì cũng đồng nghĩa với việc phải đi theo một đường dây của các cò mồi. Chi phí đi liền với những lời hứa hão nên chúng đã nướng nhưng lao động Việt Nam vào những hang động của nô lệ và bóc lột sức lao động một cách khủng khiếp. Thật là đau đớn thay khi ở xứ sở mà cách đây cả trăm năm trước cụ Lê-Nin của chúng ta đã ngồi viết lách ra các luận thuyết để đánh đổ tư bản bóc lột, giải phóng giai cấp công nhân nhưng ngày hôm nay lại là một trong những nơi bóc lột người lao động kinh khủng nhất. Chắc ai cũng phải kinh hoàng là lao động của chúng ta đã không khác gì lao động xúc than ở thời kỳ Cách mạng Công nghiệp lần thứ nhất ở Anh là mấy. Làm việc 18 tiếng 1 ngày và 7 ngày một tuần, và không có cả nước tắm rửa, sinh hoạt trong điều kiện hết sức tồi tệ. Chưa kể đến việc trốn chạy chính quyền và bị những phần tử phân biệt chủng tộc mưu sát. Chính nơi mà ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lê nin đã rọi qua không lẽ bây giờ con người với con người lại tuyệt tình như thế. Khi đọc những dòng này mà tôi nghĩ thương cho đồng bào của mình quá.






     

   Đồng bào của chúng ta muốn ấm no thì chúng ta không trách họ được. Nhưng chúng ta thiếu đi cách làm trong quản lý cũng như tăng cường công tác xuất khẩu lao động một cách hợp pháp để tránh cho hiện tượng đau xót này xảy ra một lần nữa. Tôi biết rằng chúng ta có nhiều đơn vị được cấp phép trong việc xuất khẩu lao động có hiệu quả như Binh đoàn 11 của Bộ Quốc phòng cũng có những đơn vị phụ trách ở mảng này…Nhưng chúng ta chưa đáp ứng hết nhu cầu được và còn là những kẻ hở để cho những kẻ đục nước béo cò lợi dụng để lừa lọc người lao động. Trước đây tôi có một anh bạn làm ở Simco Sông Đà chuyên xuất khẩu lao động. Tôi biết giá thực của một suất đi Ăng-Go-La chưa đến 30 triệu, nhưng lũ môi giới chúng nó đã lấy của người dân đến hơn 3000 đô la Mỹ. Đó chính là một trong những sơ hở của chúng ta. Rồi còn đầy những vụ đau xót như vụ một người Việt bị một tên chuyên lừa đảo xuất khẩu lao động lừa bán sang Nga. Trên người chỉ còn một chiếc áo da vào mùa đông lạnh giá. Chúng ta biết là ở Nga mùa đông thường xuống âm 20 độ là bình thường. Và sau một thời gian ăn vụn bánh mỳ và ngủ ở đường thì anh chàng này đã gặp một người Việt tại Nga và anh chàng này đã được trao cho Đại sứ quán Việt Nam tại Nga. Sau khi về nước thì anh chàng này đã được lực lượng Công an trực tiếp làm việc để tìm ra kẻ trùm lừa đảo kia. Nhưng cuối cùng anh chàng này đã nói với các đồng chí trong tổ điều tra rằng : “Các anh cứ yên tâm, các anh cứ để thằng này cho em giải quyết, em hứa rằng cho đến khi tắt hơi thở cuối cùng em sẽ phải tìm ra thằng đã lừa em và em sẽ xử hắn. Rồi sau đấy các anh muốn làm gì em thì làm. Bởi vì em có đủ khả năng để sống sót đến ngày hôm nay là nghĩ đến mối thù này.” Nói lên mức căm thù đến đỉnh điểm.
   Trên đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật, cho thấy rằng sự khắc nghiệt, những cạm bẫy đang chờ những người lao động nhập cư bất hợp pháp nước ngoài ở Nga. Và cũng cho thấy thiếu đi những cơ chế hợp lý cho vấn đề này đã vô tình tạo ra những món hời béo bở cho những kẻ vô lương tâm giết hại đồng bào mình. Chỉ vì lợi nhuận mà chúng đẩy đồng bào mình vào chốn đầy những cạm bẫy, đây chẳng khác gì là các hình thức buôn bán nô lệ thời trung cổ. Và thiết nghĩ sau vụ việc lao động chúng ta bị trục xuất ở Liên Bang Nga thì Nhà nước chúng ta cần có những quy định hợp lý hơn cho vấn đề này để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của những lao động chúng ta.





Hot!

Từ khóa SEO:

1 nhận xét:

Họ vì miếng cơm manh áo mà đã phải nhập cư trái phép. Vấn đề ở đây là không trách họ nhập cư trái phép cũng như không trách những đồng bào trên bất cứ một khía cạnh gì cả. Tất cả chúng ta đều có những khát khao mãnh liệt là tìm kiếm những chân trời hạnh phúc cho mình.

Đăng nhận xét