Bài mới nhất

02/08/2013

Phạm Đình Trọng – đáng thương từ trong suy nghĩ




          Đọc bài viết của Blogger Phạm Đình Trọng mà tôi thấy buồn cho một con người yêu văn nghệ. Tiếc rằng, thứ văn nghệ mà Phạm Đình Trọng ngợi ca lại là những câu chữ xuyên tạc, được viết ra bởi Lê Phú Khải - một gã làm thơ tự phong, một kẻ nhìn nhận thực tế cuộc sống đang diễn ra ở Việt Nam với cái nhìn sai lệch, phiến diện và thù hằn sâu sắc. Khoan hãy bàn Lê Phú Khải là ai, ông ta viết thứ được Trọng ca ngợi là bài thơ đạt đến độ sắc sảo và tinh anh kia có mục đích gì? Trong bài viết này, tôi chỉ muốn nói về những sai lầm hay nói đúng hơn là sự dốt nát về thực tế cuộc sống ở Việt Nam từ Bloger Phạm Đình Trọng.


          Thật thảm thương cho một con người tự cho mình là có cái thú cảm nhận văn chương mà không được đặt đúng chỗ như Phạm Đình Trọng. Vì thế, khi viết những câu chữ ca ngợi hết lời tài năng cảm nhận cuộc sống của Lê Phú Khải và rêu rao những lời lẽ thù hằn, xuyên tạc thực tế cuộc sống ở Việt Nam hiện nay, Trọng dù vô tình hay cố ý thì cũng đã trở thành một gã mù lòa và đáng thương. Do đó, tựa đề bài viết “Đất nước ơi, có bao giờ tủi nhục thế này chăng” của Trọng xem ra đó chỉ như là một tiếng kêu “rống” lên của một con người bất lực trong nhận thức, nghèo nàn trong suy nghĩ và “đui mù” so với cuộc sống xung quanh. Nhưng điều đáng buồn cho Trọng là cuộc sống của người dân ta hiện nay hoàn toàn trái ngược lại với những điều Trọng nghĩ. Họ - những người đã và đang sống, cống hiến xây dựng đất nước, xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn dưới ánh sáng soi đường của chủ nghĩa Mác - Lê Nin và dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, không dễ dàng tin và sẽ cũng không bao giờ tha thứ cho những con người âm mưu phá bỏ đi những điều tốt đẹp từ cuộc sống của họ. Tất nhiên, cuộc sống ở Việt Nam còn nhiều khó khăn, còn nhiều vấn đề mà Đảng Cộng sản, chính phủ cần quan tâm giải quyết và để có thể giải quyết triệt để cần có sự chung tay góp sức của tất cả mọi người… Nếu Trọng là người có tấm lòng yêu nước, thì chắc hẳn lương tâm của Trọng cũng đã phải gióng lên những hồi chuông cảnh báo khi ông ta đặt bút và viết ra những lời lẽ như vậy. Có lẽ điều an ủi cuối cùng đối với một con người như Trọng chỉ là những đồng tiền tài trợ của bọn phản động dân tộc, phản động nhân dân; sự xúc động của Lê Phú Khải khi tìm mãi mới có một gã khùng điên, dốt nát và đui mù thích thơ của Khải…

          Có lẽ điều đầu tiên mà Trọng muốn khi viết bài viết trên, đó là làm một con người yêu nước nhưng xem ra ước muốn giản đơn đó của Trọng sẽ chẳng bao giờ thực hiện được nếu như Trọng vẫn giữ đôi mắt ấy, cái nhìn với màu đen u tối đó. Nếu trọng không có cái nhìn sáng, không có cái tai tinh tường, không có một khối óc biết tư duy, không có một trái tim với tình yêu nước thực sự thì sẽ chẳng bao giờ gã có thể hiểu về cuộc sống, hiểu về ước mơ, hiểu truyền thống, về tương lai và hiểu về tình yêu nước của một người Việt Nam chân chính. Ai cũng có quyền bình phẩm, ai cũng có quyền đưa ra ý kiến của mình, nhưng chân lý chỉ được rút ra từ những điều có thực từ cuộc sống và được hun đút bằng tình yêu nước, khát vọng và điều này thì chúng ta chưa thể nhìn thấy ở những con người còn đeo đuổi ánh mắt nhìn sai lệch, trái tim thù hằn và âm mưu phá hoại cuộc sống bình yên, phá hoại thành quả cách mạng, thứ được giành lại bằng chính máu xương của nhân dân, và biết đâu trong sự hi sinh to lớn đó của toàn dân tộc cũng có mồ hôi, nước mắt và cao hơn là xương máu của ông, bà, cha mẹ của Trọng.

Có lẽ nếu đọc được những nhận xét của tôi trong bài viết này, Phạm Đình Trọng chắc hẳn không thể ngủ ngon khi gã bị chỉ trích bởi một người thanh niên trẻ tuổi, ít kinh nghiệm sống… Nhưng rồi Trọng sẽ hồi tỉnh khi nhận ra rằng, tôi kém gã về tuổi đời nhưng tôi hơn gã ở sức trẻ và ước muốn đem lại cho đất nước tôi, nhân dân tôi một cuộc sống tốt đẹp hơn trong tương lai; tôi hơn gã ở sự hoạt động đều đặn và đúng chức năng của cả năm giác quan trong cơ thể, cảm nhận cuộc sống đầy đủ và chân thực. Đất nước Việt Nam còn nghèo, nhân dân ta còn gặp nhiều khó khăn, còn tồn tại một số vấn đề phức tạp cần được Đảng quan tâm giải quyết. Nhưng để giải quyết triệt để những khó khăn, tồn tại đó thực sự cần tới sự chung tay góp sức của cả dân tộc. Đó là bài học mà một đứa trẻ con sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn xa xôi và hẻo lánh như tôi đã được học ở cha mẹ từ những ngày thơ bé. Tiếc là, Trọng đã không được học hoặc gã đã lười biếng mà đã bỏ qua những bài học đầu đời quan trọng này.

Đúng hay sai của những vấn đề, tự trong mỗi chúng ta cũng sẽ có những cảm nhận của riêng mình. Điều mà tôi muốn nhắn gửi tới Phạm Đình Trọng rất nhiều, nhưng tôi lo lắng rằng, với một con người nhận thức hạn chế, suy nghĩ thù hằn, ánh mắt chưa thay đổi như vậy thì cần có thời gian, nhưng rõ ràng nếu là một người dân Việt Nam yêu nước thì cần chung tay xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Xin kết thúc bài viết này bằng một câu nói và đó cũng là lời cảnh báo tới sự lệch lạc và yếu kém của Bloger Phạm Đình Trọng “Khi bạn nói sai, người ta cho bạn là gã khờ; khi bạn làm sai, người ta cho bạn là ngu dốt; nếu bạn nói và làm đều sai, bạn sẽ là kẻ bỏ đi trong xã hội”

Minh Ngọc



Hot!

Từ khóa SEO:

1 nhận xét:

Đọc bài viết về Phạm Đình Trọng, tôi thấy khá tò mò. Không biết ông ta đã viết ra những điều gì để ca ngợi hết lời thứ gọi là thơ con cóc của Lê Phú Khải. Mất nhiều giờ tìm kiếm trên mạng, tôi cũng tìm được bài thơ chẳng ra thơ, văn chẳng ra văn của ông Khải. Tôi rất thích bài viết của tác giả vì những gì nhận xét và đánh giá thật là chí lý. Nhà thơ tự phong Phạm Đình Trọng hẳn sẽ thấy xấu hổ vô cùng vì lại bị chỉ trích nhẹ nhàng mà sâu sắc như vậy. Ông Trọng hẳn sẽ càng đau khổ hơn khi lại bị một người chỉ dạy cho một bài học nhớ đời chỉ với một câu nói "Khi bạn nói sai, người ta cho bạn là gã khờ; khi bạn làm sai, người ta cho bạn là ngu dốt; nếu bạn nói và làm đều sai, bạn sẽ là kẻ bỏ đi trong xã hội". Lương tâm của Phạm Đình Trọng hẳn sẽ thức tỉnh với bài học đáng đời này không??? Chúng ta cùng chờ đợi vậy....

Đăng nhận xét