Bài mới nhất

28/08/2013

Phương Uyên, Hiếu Đằng-hai con người một căn bệnh

                 Cảnh Đằng
      Nếu như Phương Uyên là một cô gái trẻ bị lầm đường lạc lỗi phút chốc và bị những lời dụ dỗ ma mị của kẻ xấu thôi miên, dẫn dắt khiến cho công luận thấy vừa đáng thương vừa đáng trách thì Lê Hiếu Đằng lại khác. Lê Hiếu Đằng là một con cáo già núp bóng đảng viên lâu năm với những toan tính lớn lao nhưng cũng không kém phần bẩn thỉu. Một đứa con gái ngu và liều cộng với lệch lạc tư tưởng và một lão già gần đất xa trời nhưng cả hai đều biểu hiện cho một sự ngộ nhận và phản bội đất nước, cả hai cùng đều một mục đích là bước chân vào giới dân chủ.



Nguyễn Phương Uyên
     Phương Uyên-một sinh viên được ăn học đầy đủ mặc dù chưa hơn ai nhưng cũng còn là may mắn gấp nhiều lần với những bạn cùng trang lứa không có điều kiện học đại học. Trong phút chốc em nổi tiếng đến bạt trời tung đất bởi những khẩu hiệu “yêu nước hơn cả các chí sĩ” , những khẩu hiệu viết bằng máu tươi mà đến cả quân Tàu cũng phải khiếp sợ, chỉ cần nhìn thấy khẩu hiệu của em là thiếu tướng La Viện của Trung Quốc sun vòi, im re ngay không dám phát biểu nữa. Hải quân Trung Quốc chỉ nhìn thấy khẩu hiểu đánh đuổi Tàu Khựa của em là rút quân khỏi Hoàng Sa của Việt Nam ngay.( Hoàng Sa đã bị quân VNCH để rơi vào tay Trung Quốc năm 1974 do đồng minh Mỹ của họ bật đèn xanh cho Trung Quốc tiến đánh ). 
     Uyên có một nguyện vọng to lớn đó là một phát dẹp bỏ Đảng Cộng sản và đánh đổ chế độ hiện nay, khôi phục chế độ cờ vàng VNCH, đánh đuổi Tàu khựa bằng biểu tình và phun nước bọt để thu hồi chủ quyền Tổ Quốc. Ý chí thì lớn lao đấy nhưng nó cũng chưa lớn bằng ước mong sẽ nhận được tiền và laptop từ tay của đồng bọn hứa sẽ cho em. Thế nhưng ước mơ từ nhỏ bé cho đến lớn lao của em chưa thực hiện được thì em đã phải đứng trước vành móng ngựa. Với những ám tín hiệu hà hơi tiếp sức cho Uyên tại phiên tòa mà Uyên đã dõng dạc hét lên tôi yêu nước, tôi yêu dân tộc hơn ai hết. Phiên tòa diễn ra và đã có nhiều luồng ý kiến khác nhau, có người được các nhà dân chủ cuồng dại thổi vào lỗ tai rằng Uyên là người yêu nước và bị Nhà nước đàn áp. Thế là họ lên án Nhà nước, nhưng nhìn vào tang chứng vật chứng nằm vật ra đấy thì ai cũng té ngửa là Uyên bị lừa, và chính họ cũng bị lừa bởi luận điệu của các anh em dân chủ. Uyên dù sai nhưng vẫn lỳ mặt chày cối với chính quyền vì nghĩ đã có sự hậu thuẫn của đồng bọn.
      Chung quy lại Uyên có một căn bệnh ảo tưởng về tương lai cũng như nhìn nhận méo mó về thực tại và trí óc hạn chế cũng như bản chất liều lĩnh khiến Uyên làm những việc không giống ai. Uyên được hưởng một bản án nhân đạo của Nhà nước thì vênh mặt với đời bởi vì em ra về trong vòng tay thân ái của các anh chị dân chủ. Với một tình yêu thương tha thiết của Bá Kiến giành cho Chí Phèo, Uyên được các anh chị rận chủ tung hô, đưa đẩy và mơn trớn. Những vũ điệu ăn mừng cộng với những câu văn khen ngợi, nịnh nọt và ca bài ca chiến thắng của công lý mà Uyên luôn ở trạng thái giống như trong không trung hơn là giống ở dưới mặt đất. Chính Uyên ngu ngốc, tuổi trẻ bồng bột đã làm cái con rối cho lũ rận giật dây.
       Nếu như ngày xưa anh hùng 17 tuổi Lý Tự Trọng đã dũng cảm đứng trước tòa hô rằng : “Tôi hành động có suy nghĩ, tôi hiểu việc tôi làm, tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi thanh niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác”. Còn Uyên thì sao? Uyên đã được một câu bào chữa rằng Uyên không yêu Đảng, tôi yêu nước. Ừ, thì có ai cần Uyên yêu Đảng chứ. Uyên yêu nước cái gì chứ, Uyên yêu cái chế độ cờ vàng thì có. Một chế độ mà chắc Uyên chưa biết những câu nói của các chính khách trong chế độ ấy thế nào thì phải. Sau đây là những câu nói bất hủ của một số chính khách VNCH:
“Tướng Đỗ Mậu (từng là "Phó thủ tướng" ngụy) đã viết về Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu trong phần "Lời Mở Đầu" của hồi ký "Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi", do nhà xuất bản Hương Quê xuất bản năm 1986 ở Mỹ và sau này nhà xuất bản Văn Nghệ tái bản lại cũng ở Mỹ như sau: "Người thì muốn nối dài biên giới Hoa Kỳ từ Alaska đến sông Bến Hải, người thì đào nhiệm bỏ ngũ khi Hoa Kỳ ngưng viện trợ 'chống Cộng'".
      Và đây là lời của Tổng thống nền đệ nhất VNCH:
      “Sử gia Jacques Dalloz cũng ghi nhận trong quyển "The War in Indochina 1945-1954" câu nói của Diệm: "Biên giới của Mỹ không ngừng ở Đại Tây Dương và Thái Bình Dương, mà kéo dài, ở Đông Nam Á, tới sông Bến Hải, ở vĩ tuyến 17 của Việt Nam, hình thành một biên giới của 'thế giới tự do', cái mà chúng ta đều trân quý”.
      Và đây là lời của ông Nguyễn Cao Kỳ-là tướng không quân và đã bỏ lại nắm xương tàn nơi đất khách quê người vào năm 2011:
    "Việt Cộng luôn đối xử với chúng tôi như là những con rối, những con bù nhìn của người Mỹ, nhưng rồi chính người Mỹ cũng coi chúng tôi là những con bù nhìn của Mỹ, chứ không phải các nhà lãnh đạo thật sự của người dân Việt Nam".
     Ngoài ra, ông Kỳ khi trả lời trong cuộc phỏng vấn Báo Thanh Niên, số Xuân Ất Dậu, năm 2005 cũng đã thẳng thắn thừa nhận: "Ông Mỹ lúc nào cũng đứng ra làm kép chính, chúng tôi không có quyền lực và vai trò gì quan trọng, vì vậy nhiều người cho đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi chỉ là những kẻ đánh thuê”.
     Còn đây là lời của ông Dương Văn Minh khi Sài Gòn sắp thất thủ:
     “Theo các tướng tá cũ của quân đội Sài Gòn như Nguyễn Hữu Hạnh, Nguyễn Chánh Thi, và cựu "dân biểu" Lý Quý Chung thì sáng ngày 30/4/1975, tướng tình báo Pháp Francois Vunuxem đã tới gặp "tổng thống" Dương Văn Minh và đề nghị kêu gọi Trung Quốc can thiệp để cứu ngụy quyền Sài Gòn đang trong cơn nguy kịch. Tướng Minh vốn đã được Ban Binh vận Trung ương cục miền Nam thông qua em trai Dương Thanh Nhựt (bí danh Mười Ty, đại tá QĐNDVN) và gia đình đã thuyết phục từ trước đã từ khước và nói: "Tôi cảm ơn thiện chí của ông, nhưng trong đời tôi, tôi đã từng làm tay sai cho Pháp, rồi tay sai cho Mỹ, đã quá đủ rồi. Tôi không thể tiếp tục làm tay sai cho Trung Quốc”.
    (nguồn:trích trong các cuốn Mùa Đông lạnh nhất của Hamber Stand, yeutoquoc.org; trong cuốn Những bí mật chiến tranh Việt Nam do Daniel Ellsberg công bố tài liệu của lầu Năm góc)
      Thế theo Uyên hay các vị mang danh dân chủ và các vị đang tức anh ách vì mất đi chế độ VNCH thấy có nên duy trì cái chế độ tay sai ấy không? Thậm chí trong hội nghị Pari 1973 Mỹ bắt Thiệu phải ký và Henrry Kissingger đã chửi thẳng vào mặt Thiệu rằng “không thể để cái đuôi chó phản lại con chó”. Vậy mà Thiệu vẫn nhẫn nhục vì Mỹ là kẻ ban phát cho hắn chức tước. Như vậy thì chẳng bao giờ có Quốc thể hay danh dự đất nước gì nữa trong cái chế độ VNCH ấy. Vậy mà hôm nay một đứa con gái sinh ra trong thời bình lại đi làm cái việc đòi dựng lại chế độ tay sai cho Mỹ. Người ta bảo hậu sinh khả úy, nhưng đối với em thì chỉ là sự ngu muội và hám tiền tạo nên tất cả nhân cách và biến thành hành động phá hoại đất nước.


Lê Hiếu Đằng
       Còn Lê Hiếu Đằng thì sao? Sau cơn vật vã vì bệnh tật thì Đằng chợt tỉnh cơn mê và cho rằng cần thiết phải có sự thay đổi . Thay đổi từ đâu và thay đổi làm gì đây? Bao nhiêu năm Đằng chui lủi leo lên cao trong hệ thống chính trị phải chăng là để “ẩn mình chờ thời”. Đằng cho rằng cái lý tưởng hồi xưa giải phóng đất nước khỏi chế độ Mỹ-Ngụy là sai lầm. Đằng vùng vẫy, giãy nảy đòi xét lại tất cả. Đằng đòi tính sổ với đời mình và đòi tính sổ với Đảng vì đã giúp hắn nhận thức đi theo cách mạng và đã xúi hắn đi đánh Mỹ. Hình như sau một thời gian nằm dài vì mê man, quằn quại trong cơn bệnh tật Đằng cho rằng chế độ hiện tại là đồ bỏ đi và cần phải xét lại tất cả, hắn cho rằng tất cả hiện tại là sai lầm, quá khứ cũng sai lầm. Và hắn cho rằng tất cả đều không đáng để hắn làm vậy. Trong cơn mê hắn cho rằng Pháp chỉ dạo chơi trên Điện Biên Phủ để hù dọa và đùa giỡn Việt Nam rồi về, cũng như Mỹ chỉ đưa máy bom B52 ra Hà Nội để vui đùa với Việt Nam mà thôi, và Đảng Cộng sản đã lừa hắn chứ người Mỹ có đánh Việt Nam đâu. Mấy vụ Mỹ rải chất độc hóa học Đằng cũng cho rằng chỉ là rải nhầm . Và còn cả vụ biệt đội Mãnh Hổ của Mỹ thử nghiệm súng bằng tính mạng nhân dân Mỹ Lai chỉ là một tai nạn vô tình. Có khi sau những ngày điên đảo vì bệnh tật Đằng đã đâm ra khác người ở những suy nghĩ “thân thiện” như vậy. 
      Tôi có nghe hồi xưa khi Đằng lên làm phó chủ tịch Mặt trận Tp Hồ Chí Minh thì Đằng có trực tiếp quản lý và đỡ đầu một thư viện của người khuyết tật. Nhưng Đằng sinh ra tham sân si nên mới lợi dụng luôn cái câu lạc bộ và thư viện của người khuyết tật đó để kinh doanh danh tiếng cũng như phục vụ cho những mục đích riêng của Đằng. Sau đó người ta biết được vận động mãi Đằng mới chịu thôi cái trò ấy. Nay sau khi hồi phục bệnh thì Đằng đòi lập ngay một băng đảng lấy tên Dân chủ xã hội và Đằng đòi soán vị luôn, Đằng muốn giành ngôi báu của băng đảng ngay từ đầu. Sau đấy có thêm tên Hồ Ngọc Nhuận ngắc ngoải bên miệng lỗ cũng dội thêm một thùng dầu vào lửa nữa khi cho rằng nên lập đảng mới theo ý ông Đằng và nên đa nguyên về chính trị. Đúng là hai thằng già nơ-ron thần kinh đã tong teo chết gần hết nên có những ý tưởng cứ như của mấy thằng cha mới biết chữ vô tình vớ được cái học thuyết nào đấy. Trong khi Đằng hắt hơi ra được cái ý tưởng về đa nguyên về chính trị để dân chủ như phương Tây thì một số nơi trên thế giới như Ai-Cập đang khổ sở với bất ổn. Ai cập và một số nơi khác chịu ảnh hưởng của cuộc cách mạng “mùa xuân Ả-Rập” dân chủ đến nỗi không cần phải sợ chính quyền hay cảnh sát, người dân có thể nắm lấy nhau mà táng vào đầu, thậm chí có thể tự do dùng súng để giải khuây, thậm chí có thể mang bom đi giải quyết mâu thuẫn hay yêu sách với chính quyền mà không cần phải lo nghĩ sẽ bị bắt như ở Việt Nam. Thật đúng là ở những nước đó dân chủ mà Việt Nam cả nghìn năm nữa cũng khó mà bắt kịp.
       Tóm lại là không cãi nhiều với ông Đằng nữa vì đúng sai thế nào thì không biết, tôi không phán xét mà chỉ nhìn vào sự tống sỉ vả mà công luận giành cho ông là cũng đủ hiểu. Tất cả việc ông làm cũng chỉ là muốn một phút huy hoàng rồi vụt tắt, muốn đệ đơn xin vào làng dân chủ ô hợp cũng chẳng phải là chuyện đơn giản thật. Cái thảm cảnh “cứt một đống chó cả đàn xâu xé” thì ông sẽ bị chúng nó đấu đá và ganh ghét là đúng. Ông vừa phát biểu trên RFA mấy hôm trước thì ngay lập tức hôm sau ông cũng bị một đồng bọn của ông là tên siêu nhơn Nguyễn Lân Thắng vả cho vào mồm một cú : “Tại sao tôi không tin Lê Hiếu Đằng”. Cái này thì thấy đáng thương cho ông quá, làm người tử tế không muốn lại cứ muốn làm loại ăn mày chợ huyện, để rồi tranh giành nhau miếng ăn mà bị một thằng nhãi ranh kém mấy chục tuổi chổng đít vào mặt xong nó đánh rắm cho mù mắt. Nhưng nhìn chung thì ông vẫn còn cảm giác sung sướng khi được đa số lũ rận khen lấy khen để. Đấy chính là ông đang là mồi câu tiền cho chúng nên chúng mới làm vậy thôi. Lúc nào ông hết giá trị lợi dụng thì chúng nó lại dẫm ông xuống bùn thôi mà.
     Kết lại thì Uyên hay Đằng thì cũng không là gì cả, chẳng làm rụng một cọng lông của chế độ được. Hai con người từ hai thế hệ khác nhau, lạc bước khỏi con đường chính nghĩa và lạc nhịp với thời đại. Uyên trẻ, Đằng già nhưng đều thích đua đòi, ngu xuẩn nhưng luôn tỏ ra nguy hiểm. Ngu cộng với láo, liều để rồi trở thành vật lợi dụng nhưng trong đầu luôn nghĩ rằng ta là siêu nhân của thời đại, luôn nghĩ rằng ta luôn là người tài giỏi của thế hệ mà không ý thức được cái ngu của mình để rồi sa cơ lỡ bước lúc nào không hay. Uyên hay Đằng chỉ là dĩ vàng của những hành động nhất thời hay của những phát ngôn hồ đồ, rồi tất cả đều sẽ bị xóa nhòa đi bởi những xô bồ của cuộc sống và sự phát triển của xã hội.Nhưng quan trọng nhất người ta sẽ quên đi hai con người này bởi họ đã là đồ phản trắc.

Hot!

Từ khóa SEO:

35 nhận xét:

Canada xây tượng đài tưởng nhớ Nạn Nhân CS trên khắp thế giới

Thanh Nguyen - Canada chính thức xây dựng Đài Tưởng Niệm Các Nạn Nhân Của Chế Độ Cộng Sản Trên Tòan Thế Giới: Trong bản tuyên bố liên bộ ngày thứ sáu, 23-08-2013, Bộ Trưởng Đa Văn Hóa Liên Bang Jason Kenney và ông Chris Alexander, tân Bộ Trưởng Di Trú cho biết chính phủ Canada đã quyết định cung cấp ngân khỏan 1 triêu rưỡi dollars để tổ chức Cống Hiến Cho Tự Do (Tribute to Liberty) xây cất tượng đài này ở thủ đô Ottawa, trên khỏang đất giữa Thư Viện, Văn Khố và Tối Cao Pháp Viện.

“Một khi hoàn tất, đài tưởng niệm này sẽ dậy dỗ các thế hệ tương lai lý do tại sao hàng triệu triệu người đã bị sát hại và gánh chịu các hoàn cảnh vô nhân đạo dưới bàn tay của các chế độ Cộng Sản. Bộ trưởng Kenney cho biết. "Đi Tưởng Niệm sẽ là lời nhắc nhở để tất cả người Canada hiểu rằng tôn vinh các biểu tượng của Cộng Sản là nhục mạ quá khứ của các nạn nhân và chúng ta không bao giờ nên coi thường các giá trị cốt lõi của ta về tự do, về dân chủ, nhân quyền và về các quy định của pháp luật.

“Once completed, this memorial will teach future generations how millions lost their lives and suffered in inhumane conditions at the hands of Communist regimes,” said Minister Kenney. “It will also serve as a reminder to all Canadians that glorifying Communist symbols insults the memory of these victims, and that we must never take for granted our core values of freedom, democracy, human rights and the rule of law.”

“Canada có một lịch sử đáng tự hào vì đã là nơi trú ẩn và chào đón các người tỵ nạn họăc các di dân, bao gồm những ai đào thoát khỏi sự áp bức của Cộng Sản. Bộ Trưởng Alexander tuyên bố. “Canada ngày nay là quê hương của các cộng đồng đã từng bị Cộng Sản thống trị. Họ thuộc nhiều quốc gia nguyên thủy khác nhau, và chính phủ chúng ta hân hoan hỗ trợ để đề án xây cất một tượng đài Canada tưởng niệm các nạn nhân Cộng Sản sẽ tiến gần hơn tới việc hòan thành ”

Tượng Đài dự trù sẽ được khánh thành cuối năm 2014 và mang tên “Đài Tưởng Niệm Các Nạn Nhân Chế Độ Cộng Sản” (A Memorial to Victims of Communism).

Thanh Nguyen, Founder/Advisor

21 quốc gia đồng lên tiếng về NĐ 72
Freedom Online Coalition
Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ
Văn Phòng Phát Ngôn Nhân
Ngày 26 tháng 8, 2013

Phát biểu của MARIE HARF, Phó Phát Ngôn Nhân
Bản Lên Tiếng Chung của Liên Minh Về Quyền Tự Do Trên Mạng về Nghị Định 72 của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Liên Minh Về Quyền Tự Do Trên Mạng vô cùng quan ngại với thông báo của Việt Nam về Nghị Định 72 sẽ có hiệu lực vào ngày 1 tháng 9 tới đây. Nghị định này áp đặt thêm nhiều giới hạn về việc sử dụng và truy cập Internet tại Việt Nam. Lấy thí dụ, Nghị Định 72 hạn chế các luồng thông tin trên mạng và giới hạn việc chia sẻ một số loại tin tức và thông tin. Nghị Định 72 có vẻ như không phù hợp với nghĩa vụ của Việt Nam đối với Công Ước Quốc Tế về Quyền Chính Trị và Dân Sự, cũng như cam kết của Việt Nam với bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.

Nghị Định 72 có thể gây nguy hại đến nền kinh tế Việt Nam vì trói buộc việc phát triển thương mại tại Việt Nam, giới hạn sáng kiến, cản trở đầu tư nước ngoài. Một mạng Internet tự do, mở rộng là điều kiện cần có cho một nền kinh tế hiện đại hoạt động toàn vẹn; các đạo luật như Nghị Định 72 giới hạn tự do sẽ không giúp cho giới kinh doanh và giới phát minh có được đầy đủ công cụ để cạnh tranh trong nền kinh tế toàn cầu.

Liên Minh Về Quyền Tự Do Trên Mạng ghi nhận là nghị quyết 20/8, được biểu quyết bởi Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc vào tháng 7, 2012, khẳng định rằng nhân quyền áp dụng trên mạng cũng như ngoài đời. Liên Minh Về Quyền Tự Do Trên Mạng kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam điều chỉnh Nghị Định 72 để thay vào đó cổ xúy cho mọi cá nhân có điều kiện thực thi quyền tự do con người, luôn cả quyền tự do ngôn luận.

Liên Minh Về Quyền Tự Do Trên Mạng là một tổ chức xuyên vùng của 21 chính phủ cùng hợp tác để thúc đẩy tự do Internet trên toàn cầu. Liên Minh là diễn đàn để cho các chính phủ có cùng tư tưởng phối hợp các nỗ lực và làm việc chung với xã hội dân sự và giới tư doanh để hỗ trợ mọi cá nhân có điều kiện thực thi nhân quyền và các quyền tự do căn bản trên mạng.

Liên Minh Về Quyền Tự Do Trên Mạng được thành lập tại một hội nghị do chính quyền Hòa Lan tổ chức vào năm 2011, và các hội nghị tiếp theo đó tại Kenya vào năm 2012, tại Tunisia vào năm 2013. Chính quyền Estonia, chủ tịch Liên Minh, sẽ tổ chức hội nghị kế tiếp vào mùa xuân năm 2014.

BBT-WebVT chuyển ngữ

Độc lập
Ngày hai tháng chín nước Việt Nam độc lập
Kèm hai bên có Tàu cọng Liên Sô
Nắm chính quyền có Việt cọng "Bác Hồ"
Làm theo lệnh của tam vô quốc tế.

Tự do
Tay cầm cờ đỏ búa liềm
Ngày hai tháng chín đi tìm tự đo
Công an dẫn tới Hỏa Lò
Bảo vào trong đó tự do có liền.

Hạnh phúc
Cờ sao đỏ rực bầu trời
Ngày hai tháng chín đổi đời Việt Nam
Đảng lãnh đạo nhân dân làm
Cơm ăn áo mặc xếp hàng xin cho.

Cám ơn bác
Cám ơn "Bác" đã cho con làm cháu
Được hy sinh để phục vụ quan thầy
Được dốc lòng đánh Mỹ, diệt Ngụy, đuổi Tây
Giành đất nước để dựng xây địa ngục.

Cám ơn đảng
Cám ơn đảng đã bứt xiềng tủi nhục
Đưa Việt Nam đến thế giới đại đồng
Chín mươi triệu dân dưới ngọn cờ hồng
Làm nô lệ cho rợ Tàu phương bắc.

Cám ơn nhà nước
Cám ơn nhà nước đã cho dân làm chủ
Oai vô cùng và quyền lực vô song
Chủ nhân ông hơn bảy chục năm ròng
Ngoảnh mặt lại chỉ thấy còng số tám.

Cám ơn "Kách Mạng"
Cám ơn"Kách Mạng" mùa thu tháng tám
Đã làm nên bác, đảng, nhà nước ta
Nổi tiếng năm châu, bốn biển, khắp mọi nhà
Ai nói đến cũng nổi da gà, dựng tóc gáy.



Lê Dủ Chân
danlambaovn.blogspot.com

SACH ĐEN VỀ CHỦ NGHĨA TƯ BẢN (TRÍCH)

NGUỒN :http://vi.wikipedia.org/wiki/Le_Livre_noir_du_capitalisme

Danh sách bao gồm cả những người chết trong hoặc ngoài chiến tranh, bao gồm khoảng 58 TRIỆU NGƯỜI CHẾT trong 2 cuộc chiến tranh thế giới, cộng với số người thiệt mạng bởi các cuộc chiến tranh xâm chiếm thuộc địa khác nhau, các cuộc chiến tranh chống cộng và các cuộc đàn áp, xung đột dân tộc, và một số nạn nhân của các nạn đói, từ đó tạo ra một danh sách không đầy đủ tổng cộng khoảng 100 triệu người chết do chủ nghĩa tư bản trong thế kỷ 20.[2]

Biên soạn bởi Gilles Perrault, những đóng góp cho cuốn sách bao gồm các nhà sử học, xã hội học, kinh tế học, những thành viên công đoàn và các nhà văn: Caroline Andréani, François Arzalier, Roger Bordier, Maurice Buttin, François Chesnais, Maurice Cury, François Delpla, François Derivery, André Devriendt, Pierre Durand, Jean-Pierre Fléchard, Yves Frémion, Yves Grenet, Jacques Jurquet, Jean Laïlle, Maurice Moissonnier, Robert Pac, Philippe Paraire, Paco Peña, André Prenant, Maurice Rajsfus, Jean Suret-Canale, Subhi Toma, Monique and Roland Weyl, Claude Willard và Jean Ziegler.[1][3][4][5][6] Cuốn sách cũng được dịch sang tiếng Ý[7] và tiếng Séc.[8]

TỘI ÁC QUÂN ĐỘI MĨ(TRÍCH)

NGUỒN :http://vi.wikipedia.org/

TỘI ÁC VỚI NGƯỜI DA ĐỎ

Theo David Stannard trong tác phẩm tựa đề Tàn sát ở Mỹ thì cho rằng cuộc càn quét sát hại người bản địa qua nhiều chiến dịch của người châu Âu và các thế hệ sau (ý muốn nhấn mạnh người da trắng Hoa Kỳ mà quân đội của họ là trung tâm) là một hành động diệt chủng khổng lồ nhất trong lịch sử nhân loại[1]. Có nhiều quan điểm tán đồng và cho rằng đây là một kế hoạch diệt chủng[2]. Trong những cuộc chiến tranh này, quân đội Hoa Kỳ đã thực hiện nhiều cuộc tàn sát mà điển hình là cuộc tàn sát tại Wounded Knee (Wounded Knee Massacre). Theo Russell Thornton thì khoảng 45.000 người da đỏ bị giết (gấp đôi số người da trắng) - trong đó có nhiều đàn bà và trẻ em[3]. Theo ước tính người da đỏ có vào khoảng 15 triệu khi người Tây phương bắt đầu xâm lược, chỉ còn lại chưa đầy 250 ngàn vào năm 1890[4].

2-ĐỆ NHỊ THẾ CHIẾN VÀ CÁC HOẠT ĐỘNG Ở NHẬT BẢN VÀ TRIỀU TIÊN
Trong chiến tranh thế giới thứ II, đã có những cáo buộc về tội ác của quân đội Hoa Kỳ. Trong trận Okinawa, các nhà sử học Nhật Bản ước tính có trên 10 ngàn phụ nữ Nhật bị lính Mỹ cưỡng hiếp trong chiến dịch kéo dài 3 tháng này.[5] Tờ New York Time thông báo khoảng 2000 dân thường trong 1 làng ở Katsuyama bị lính Mỹ giết và cưỡng hiếp [6] Tội ác đáng kể nhất của Hoa Kỳ là Vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki, theo lệnh của Tổng thống Harry Truman,

Ngày 6 tháng 8 năm 1945, quả bom nguyên tử thứ nhất mang tên "Little Boy" đã được thả xuống thành phố Hiroshima, Nhật Bản. Sau đó 3 hôm, ngày 9 tháng 8 năm 1945, quả bom thứ hai mang tên "Fat Man" đã phát nổ trên bầu trời thành phố Nagasaki. Theo ước tính, 140.000 người dân Hiroshima đã chết bởi vụ nổ cũng như bởi hậu quả của nó, số người thiệt mạng ở Nagasaki là 74.000. Ở cả hai thành phố, phần lớn người chết là thường dân. Trong cuộc chiến tranh Triều Tiên cũng có những thông tin cho rằng đã có những vụ thảm sát của quân đội Hoa Kỳ trong cuộc chiến này, trong đó có vụ Thảm sát No Gun Ri (No Gun Ri Massacre) từng gây chấn động dư luận.[7]
Cũng trong thời gian này quân đội Mỹ đã sử dụng vũ khí sinh học bằng cách thả côn trùng gây bệnh cho người và lúa ở vùng quân đội Trung Quốc và Bắc Triều Tiên kiểm soát.[8][9][10][11]

MÌNH KHÔNG DÁM NÓI VỀ TỘI ÁC CỦA HOA KÌ Ở VIỆT NAM NỮA VÌ SỢ ANH ((nặc danh )) GIẬN VÌ MÌNH DÁM ĐỘNG ĐẾN BU ANH ẤY


THÔI THÌ ĐỂ ANH EM KHÁC NÓI THAY TẤM LÒNG CỦA ((nặc danh )) BU BẰNG BÀI :

CỜ VÀNG -KẺ CHỊU TANG VÀ THỜ CÚNG QUÂN XÂM LƯỢC

NGUỒN :http://amaritx.wordpress.com/2012/06/24/co-vang-ke-chiu-tang-va-tho-cung-quan-xam-luoc-2/

Cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam là cuộc chiến man rợ nhất mà nước Mỹ đã gây ra, nó đã làm nước Mỹ bị phân hoá nhất trong lịch sử của họ. Nước Mỹ thời đó đã từng dùng bom đạn với mục đích xoá sạch 4000 năm văn hiến của Việt Nam,HÀNG TRIỆU NGƯỜI ĐÃ CHẾT VÌ BOM ĐẠN ,HÀNG TRĂM NGÀN NGƯỜI KHÁC ĐÃ TRỞ NÊN TÀN PHẾ,TÀN TẬ VÀ ĐAU ĐỚN VÔ CÙNG VÌ VÌ DI CHỨNG CỦA CHẤT ĐỌC DA CAM MÀ QUÂN ĐỘI MĨ ĐÃ RẢI XUỐNG LÃNH THỔ VIỆT NAM

Ngày nay hai nước Việt – Mỹ muốn hợp tác hướng về tương lai, song những mất mát và nỗi đau từ cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ vẫn còn đó trong từng gia đình, dòng họ và trên cơ thể nhiều người không dễ nguôi ngoai! Thật đáng xấu hổ khi vẫn còn một thiểu số người Việt thuộc các tổ chức phản động lưu vong ở hải ngoại cố tình quên đi vấn đề này với dã tâm muốn xuyên tạc lịch sử, đề cao tội ác của quân xâm lược!

Lịch sử 4000 dựng nước và giữ nước của dân tộc ta đã có những thời kỳ các thế lực thù địch chống phá Việt Nam bao giờ cũng kết hợp đánh cả bên trong lẫn bên ngoài, thực hiện nội công, ngoại kích, như Kiều Công Tiễn liên kết với quân Nam Hán (năm 938). Trần Thiêm Bình liên kết với quân Minh (năm 1406). Lê Chiêu Thống dẫn đường cho quân Thanh xâm lược (năm 1789)… Trong lịch sử Việt Nam, ngay cả những kẻ thù bán nước tệ hại nhất cũng chưa bao giờ làm chuyện dựng tượng đài để ”Thờ cúng” quân xâm lược kẻ đã gây ra biết bao nhiêu đau thương tang tóc cho dân tộc Việt Nam. Vì như thế thì không còn một chút liêm sỉ làm người, nếu làm như thế mãi mãi sử sách còn lưu nước sông nào gột rửa sạch.

Ấy vậy mà trong lịch sử của dân tộc Việt lại có những hạng người đạt đến sự tột đỉnh của hành vi bán nước làm tay sai, mà đỉnh điểm là “Thờ – cúng”, “nhang khói” cho quân xâm lược. Những Hành vi quái đản đó được thực hiện bởi những người vô học hay điên khùng thì ta chẳng nói làm gì, cái đáng nói là từ những thành phần trí thức, những người từng giữ cương vị điều hành trong xã hội miền Nam trước đây, hoặc những thành phần văn nghệ sĩ .v.v…, họ đã có những hành động, lời nói còn đáng tởm lợm hơn cả những hạng người vô học nhất trên đất Mỹ.

Những thành phần CCCĐ này họ giả danh là người yêu nước, giả danh người lương thiện để chống lại những người đứng về phía quê hương , những ai có những hành động đi ngược lại những tiêu chí họ đặt ra thì lập tức họ nhào vô chửi bới với những bài đã học thuộc lòng, đó là bản chất hoang dã của những con thú đội lốt người. Nhìn vào chúng ta nhận diện họ rất dễ, trên thân xác hạng người này nó bốc mùi phản quốc, bốc mùi nô lệ, bốc mùi côn đồ lưu manh mạt hạng. Đối với đồng hương thì chúng hung hăng, côn đồ, đối với người bản xứ thì bộc lộ tính ươn hèn cam chịu. Trong cộng đồng người Việt Nam sống tạm dung trên đất Mỹ này có những điều mà đến bây giờ người ta chưa thể lý giải một cách đầy đủ, làm thoả mãn cho những ai muốn tìm hiểu về hạng người này.

Cộng đồng người Việt ở hải ngoại mà đặc biệt là tại Hoa Kỳ ngoài những người an phận, chỉ muốn có việc làm ổn định, muốn có một cuộc sống bình yên, những người có đầu óc tiến bộ muốn đóng góp xây dựng quê hương, hoà hợp hoà giải dân tộc, thì vẫn còn một thiểu số băng, nhóm chống cộng cực đoan mang ảo vọng “phục quốc”. Nếu trước đây họ đã lãnh lương Mỹ để ôm súng sẵn sàng chết thay cho kẻ xâm lược chống lại sự nghiệp thống nhất đất nước một cách mù quáng, thì giờ đây lại muốn dựa vào ngoại bang để gây mất ổn định chính trị trong nước một cách điên cuồng nhất, ngu xuẩn nhất. Sau 37 năm, những ảo vọng trên tàn lụi, nhóm cực đoan ngày càng cô độc, lạc lõng giữa cộng đồng người Việt bởi những tư tưởng, hành vi chống phá đất nước mù quáng, điên dại.

(MỜI XEM TIẾP)



(TIẾP THEO PHẦN TRÊN )

hững thành phần cặn bã này trong suy nghĩ luôn mong cho đất nước Việt Nam luôn chìm trong đói nghèo, bất ổn về an ninh hòng dựa vào những điểm yếu đó trục lợi về chính trị. Bọn chúng mong muốn kẻ thù truyền kiếp của dân tộc phát động chiến tranhlợi dụng trong tình thế hỗn mang đó chúng sẽ giành phần lợi thế.Với bản chất nịnh bợ ngoại bang mong muốn làm tay sai “chuyên nghiệp” cho những kẻ đã giày xéo gây bao đau thương thảm khốc cho quê hương mình, lũ người háo danh, lừa đảo, dị hợm về nhân cách đã bức ép, doạ dẫm, khủng bố bà con trong cộng đồng để trục lợi tiền bạc qua chiêu bài “chống cộng”.

Chúng bày trò lừa gạt, ép buộc một số bà con đóng góp để xây dựng lên những thứ gọi là “tượng đài chiến sỹ Việt Mỹ” (TĐCSVM) tại một số thành phố tại Hoa Kỳ có đông bà con Việt sinh sống như thành phố Westminster – bang Califonia; thành phố Houston – bang Texas; thành phố West Valley tiểu bang Utah .v.v… Theo nhận xét của ông nhà báo Nguyễn phương Hùng chủ trang mạng KBCHN: “… Mà cái tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ này cũng kỳ lắm, từ ngày khánh thành xảy ra không biết là bao nhiêu chuyện cười ra nước mắt. Nói trắng ra là nơi diễn ra những trận võ đài kiểu Hoa Sơn Luận Kiếm cuả Kim Dung với những bang phái ‘võ lâm cao thủ’ người Việt Quốc Gia …” đủ cho ta thấy sự lố bịch của việc làm này.

Các băng nhóm thiểu số chống cộng cực đoan này đang ra sức nịnh bợ BU (Mỹ), tô vẽ, tôn vinh các “TĐCSVM”, đây là một biểu tượng của cuộc chiến tranh tàn khốc, dã man, phi nghĩa mà chính phủ Mỹ gây ra tại Việt Nam, hàng trăm tỷ đôla và hao tổn bao nhiêu xương máu của hơn 58,000 người Mỹ. Hậu quả của nó để lại di chứng nặng nề trong xã hội Mỹ. Các cơ quan truyền thông Mỹ và phương Tây lên án kịch liệt, phỉ báng những tội ác mà quân đội xâm lược Mỹ đã gây tang tóc trên đất nước Việt Nam mà vụ Mỹ Lai 40 năm trước là một minh chứng không thể bác bỏ.

Bọn CCCĐ lại lấp liếm làm ngơ trước sự mất mát đau thương của chính người cùng dòng máu Việt, chúng rất thành thạo, nhuần nhuyễn trong việc nịnh bợ những kẻ từng là kẻ thù của dân tộc, chúng muốn biến mình thành công cụ, tay sai ngoại bang, đó là nghề của chúng.

Thật nhục nhã khi họ dựng tượng đài để vinh danh tội ác man rợ một số tên cặn bã đầu óc đã phát biểu những cảm nghĩ mà những người có lương tri phải lợm giọng, chúng ta hãy nghe một vài nhân vật này “phun” cảm nghĩ. Tên nhà thơ Alibaba Nguyễn Chí Thiện mửa ra những lời: “Người chiến binh Việt Nam cộng hoà bị rất nhiều sách báo của thế giới, nhất là ở Mỹ kết tội là lính đánh thuê. Việc dựng tượng đài này là để thế hệ con cháu biết chúng ta không phải là tay sai của Mỹ…” ?? Trong cuộc biểu tình ngày 18-4-2010 chống báo Người Việt một ông trong đám biểu tình đã nức nở, ai oán trước hồn ma của kẻ xâm lược rằng: “Kính thưa linh hồn của 58.000 ông lính Mỹ đã tử trận ở Việt Nam. Xin các ông mau mau hiển linh đem dùm tòa soạn báo Người Việt về nơi địa ngục”…??

Nhà báo Phan Công Tôn viết trên tờ người Việt: “Xây dựng tượng đài để ăn quả nhớ người trồng cây” ?

Việt Dzũng tên “găng tơ” trong làng giải trí của người Việt, Nam Lộc tên “thợ nổ” chuyên nghiệp của trường phái kích động và cũng là một trong những kẻ chủ xướng các “đại nhạc hội” gây quỹ dựng tượng đài đã nói: “Những binh lính Mỹ đã đổ xương máu trong trận chiến vì miền Nam, họ xứng đáng được tôn vinh như những anh hùng”???

Còn đám xướng ca rối loạn tâm thần xổ ra những câu mà có lẽ khi ta nghe họ nói thì cũng đành im lặng chào thua. Ca sĩ Như Mai (nghẹn ngào): “Tôi luôn nhớ ơn những người lính Mỹ đã có công với đất nước chúng ta…” ?? Ca sĩ Thanh Thúy (nức nở): “… Tôi rất hãnh diện vì nét oai hùng của tượng đài tri ơn những người lính Mỹ này…”?? Ca sĩ Khánh Ly (ai oán): “Tôi chắc oan hồn của những người lính Việt Mỹ muốn theo chúng ta qua bên này, xứ sở tự do và không cộng sản …”??

(MỜI XEM TIẾP)

(TIẾP THEO VÀ HẾT )

Ngày lễ Giáng Sinh 25/12/2011, ban điên dại cộng đồng Nguyễn Xuân Nghiã đã làm lễ tạ ơn vong linh tử sĩ 2 người lính Hoa Kỳ và VNCH bằng 2 con heo và 2 chai rượu Remy Martin. Lễ Giáng Sinh mà có áo xanh áo đỏ, cắc cắc bùm bùm lùng tùng xèng xèng, í a, í ô, chiết tửu tiến tửu, nhất bái, nhị bái, tam bái thì bố ông lính Mỹ có sống lại cũng không hiểu, tổ chức lễ tạ ơn ông Phan kỳ Nhơn quỳ mọp người rên rỉ trước tượng đài nói ”… Hồn Thiêng Sông Núi, các Bậc Tiền Nhân, Anh Hùng Liệt Sĩ, Chiến Sĩ Trận Vong đã hy sinh vì tổ quốc, trong đó có 58 ngàn binh sĩ Hoa Kỳ và đồng minh đã hy sinh để bảo vệ lý tưởng tự do trên quê hương Việt Nam…”

Vẫn chưa đủ độ ép phê với các hồn ma ông ta gào tiếp: “… kính dâng với tất cả lòng thành kính, tri ơn và nguyện cầu: Hồn Thiêng Sông Núi, Tiền Nhân có công dựng nước và giữ nước, anh linh các đấng anh hùng liệt nữ vị quốc vong thân, các chiến sĩ chết hiên ngang trên các chiến trường để bảo vệ giang sơn, anh linh những người chết tức tưởi trong các trại tù cộng sản và đặc biệt anh linh 58 ngàn chiến sĩ Hoa Kỳ và đồng minh đã hy sinh để bảo vệ lý tưởng tự do… Xin qúy vị hãy về đây chứng giám và độ trì cho dân tộc Việt Nam thoát khỏi ách thống trị cộng sản” ??.
Chắc nhiều người nghĩ cái đám người này không phải người Việt Nam? Không đúng rồi, họ vẫn nói tiếng Việt, trong huyết quản của họ vẫn mang dòng máu Việt nhưng họ vẫn ngày đêm chửi bới quê hương của họ, họ ước mong suốt đời được ôm chân ngoại bang, suốt đời thèm muốn làm tay sai, nghề nghiệp sinh sống là làm lính đánh thuê, nhưng tất cả những mong muốn đó cũng đã vuột khỏi bàn tay của những hạng người này.

Chính vì vậy khi tháo chạy toán loạn qua bên này sự biến chứng về tâm lý nô lệ đã đẩy họ vào con đường cụt nên dẫn đến những rối loạn và có những hành vi quái gỡ như vậy. Bởi vì lòng thù hận chỉ làm hoen rỉ sự khôn ngoan và ý thức của họ, não trạng thù hận làm hỏng hoàn toàn nhân cách của nhóm người vong bản này. Trong đầu óc họ không hề có hai tiếng tổ quốc, họ đã vứt bỏ tất cả sau cái ngày được BU cứu vớt sống tạm dung trên đất nước Mỹ, họ vinh danh một tổ quốc không hề hiện hữu tồn tại trên hành tinh này đó là “VNCH”, một điều kỳ quặc nhất trong những điều kỳ quặc, đến người nuôi dưỡng chúng BU (Mỹ) cũng lắc đầu ngao ngán.

Nếu nhóm người Việt lưu vong phản động cực đoan có cố gắng dựng thêm bao nhiêu “TĐCSVM” đi nữa, cũng sẽ không làm vơi được “nỗi đau của nước Mỹ”. Những ngày tưởng niệm vụ thảm sát Mỹ Lai sẽ còn mãi mãi trong lòng dân Việt, nước Mỹ với cuộc chiến tranh Việt Nam mãi không bao giờ xoá mờ, báo chí trên thế giới và ngay trong lòng nước Mỹ sẽ còn nói về sự kiện này. Những “TĐCSVM” nó chỉ là dấu nhấn tô đậm thêm tội ác quân xâm lược Mỹ tại Việt Nam, nhắc lại để mọi người không quên, nó phản lại ý nghĩ nịnh bợ quân xâm lược của đám CCCĐ người Việt ở hải ngoại.

Houston 6-23-2012

(HẾT)

CÓ LẼ ((nặc danh )) SẼ RẤT BUỒN VÀ XẤU HỔ NÊN MÌNH THÔI KHÔNG ĐĂNG TIẾP VỀ ((ÂN ĐỨC CỦA CHỦ NGHĨA TƯ BẢN MÀ ĐỨNG ĐẦU LÀ ĐẾ QUỐC MĨ ))NỮA .MÌNH CHỜ ((bạn ấy)) PHẨN HỒI THÌ MÌNH LẠI TIẾP TỤC .


À ,CÓ THỂ NẶC DANH LẠI HAY GÀO LÊN MẤY LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC CŨ .TỪ LÂU MÌNH ĐÃ CÓ ĐỦ VÕ ĐỂ ĐẤU LẠI VỚI ((bạn ấy)) -NHƯNG MÌNH VẪN CẤT TRONG KHO KHÔNG ĐEM RA DÙNG VÌ SỢ BẠN ẤY THUA ĐAU NHỤC QUÁ MÀ BỎ CUỘC CHƠI NHƯ Ở MỘT SỐ TRANG MẠNG.

MÌNH CÓ NHẮC NHỞ BẠN ẤY NÊN BỎ CÁI TÍNH XẤU LÀ HAY DÙNG MỒM,DÙNG TAY VỚI CHỦ NHÀ VÀ ANH EM BẰNG NHỮNG DANH TỪ CHỈ BỘ PHẬN SINH DỤC NAM -NỮ VÀ MÌNH CŨNG NHẮC BẠN ẤY LÀ HÃY ĐỪNG LÝ SỰ CÙN BẰNG CHIÊU XUYÊN TẠC ,THỦ ĐOẠN GIẢ DANH ,ĐẠO VĂN NỮA ,NÓ KHÔNG THỂ LÀM THỎA MÃN HẬN THÙ CỦA ((bạn ấy)) MÀ CHỈ LÀM NGƯỜI ĐỜI THÊM THƯƠNG HẠI BẠN ẤY VÀ CÁI CỘNG ĐỒNG CHIẾN HỮU CỦA BẠN ẤY,NẾU KHÔNG MUỐN NÓI LÀ THÊM KHINH KHI BỊ MÌNH BÓC MẼ

BẠN ẤY CŨNG BỚT ĐƯỢC MẤY HÔM ,RA VẺ BIẾT SỢ NHƯNG HÔM NAY NHƯ LẠI HỒI PHỤC TÂM LÝ CŨ VÀ CHÈO VÀO MẤY TRANG MÀ BẠN ẤY TƯỞNG MÌNH KHÔNG BIẾT (MÌNH KHÔNG ĐĂNG KÍ THEO DÕI ĐÂU CÓ PHẢI LÀ MÌNH KHÔNG BIẾT BẠN ẤY Ở ĐÂU)

SAU ĐAY LÀ VÀI NGÓN VÓ THÔI ,CHO ((nặc danh )) BIẾT TRÒ XUYÊN TẠC MÀ BẠN ẤY NÓI NỬA NĂM VỀ TRƯỚC-MÌNH ĐÃ IM LẶNG KHÔNG TUNG CHIÊU VÌ THƯƠNG KHI ĐÓ BẠN ẤY ĐANG BỊ THUA CỰC ĐAU-NAY THẤY BẠN ẤY LẠI TUNG CHIÊU NÀY NÊN MÌNH BUỘC LÒNG PHẢI ĐÁP TRẢ VÀI CHIÊU VẶT-ĐỂ CHO BẠN ẤY THẤY CHIÊU TRÒ CỦA BẠN ẤY QUÁ GÀ VỊT -NẾU KHÔNG MUỐN THUA TRONG 1 NGÀY THÌ PHẢI THAY TÂM ĐỔI TÍNH ĐI THÌ CHẲNG ANH EM NÀO ĐẬP LẠI MÀ CŨNG CHẲNG PHẢI GÂY HẬN THÙ VỚI ANH EM NÀO.((LỀ TRÁI )) ,((LỀ PHẢI )) ,ĐÚNG SAI ,XÁU TỐT GÌ THÌ MẶC MẸ CHÚNG NÓ -AI HAY ĐỌC BÁO NÀO THÌ VÀO ĐÓ MÀ ((TỰ SƯỚNG )),KHÔNG CẦN PHẢI CHOẢNG NHAU LÀM GÌ CHO PHÍ HƠI-AI LÀM SAO THAY ĐỔI ĐƯỢC BÁNH XE LỊCH SỬ -LÀ NGƯỜI VN AI NỠ ĐÁNH NHAU HOÀI MỘT CÁCH VÔ NGHĨA

XIN LỖI BAN NHÉ VÌ MÌNH LẠI BUỘC PHẢI ((TUNG VÀI CHIÊU))

1 BẠN HAY NÓI :Tổng thống Nga Putin :

“Kẻ nào tin những gì CS nói là không có cái đầu.
Kẻ nào làm theo lời của CS, là không có trái tim.”

Nguyên văn http://archive.kremlin.ru/eng/speeches/2005/05/05/2355_type82912type82916_87597.shtml

Interview with German television channels ARD and ZDF
May 5, 2005

QUESTION: In your address to the Federal Assembly you talked about the break-up of the Soviet Union as a major geopolitical catastrophe. This surprises us, because the break-up of the Soviet Union brought freedom to its peoples, and gave them chance for liberation. And this process took place without violence, without bloodshed.

MR PUTIN: Germany reunites, and the Soviet Union breaks up, and this surprises you. That’s strange.

I think you’ve thrown the baby out with the bathwater – that’s the problem. Liberation from dictatorship should not necessarily be accompanied by the collapse of the state.

As for the tragedy that I talked about, it is obvious. Imagine that one morning people woke up and discovered that from now on they did not live in a common nation, but outside the borders of the Russian Federation, although they always identified themselves as a part of the Russian people. And there are not five, ten or even a thousand of these people, and not just a million. There are 25 million of them. Just think about this figure! This is the obvious tragedy, which was accompanied with the severance of family and economic ties, with the loss of all the money people had saved in the bank accounts their entire lives, along with other difficult consequences. Is this not a tragedy for individual people? Of course it’s a tragedy!

People in Russia say that those who do not regret the collapse of the Soviet Union have no heart, and those that do regret it have no brain. We do not regret this, we simply state the fact and know that we need to look ahead, not backwards. We will not allow the past to drag us down and stop us from moving ahead. We understand where we should move. But we must act based on a clear understanding of what happened.

tạm dịch...

Người ở Nga nói rằng, những ai không tiếc nuối trước sự sụp đổ của LB Xô Viết là không có trái tim, những ai cứ tiếc nuối nó là không có não. Chúng tôi không nuối tiếc, chúng tôi đơn giản tuyên bố rằng chúng tôi cần nhìn thẳng về phía trước, không phải những gì đã trôi qua. Chúng tôi không cho phép quá khứ kéo mình lại, chúng tôi hiểu rõ chúng tôi nên đi đến đâu. Nhưng chúng tôi cần phải hành động dựa trên sự hiểu biết rõ ràng từ những gì đã xảy ra.

Cựu Tổng bí thư đảng CS Liên xô Mr. Gorbachev :

“Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng CS. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá.”

Lục trong này không có câu nói đó http://www.resurgence.org/resurgence/184/gorbachev.htm
Lũ bẩn tưởi nhét chữ vào mồm ông ta.
----------------

Cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin :

“CS không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó.”

Lục trong này không có câu nói đó http://quotes.dictionary.com/search/Boris_Yeltsin?authFilter=Boris%20Yeltsin
Lũ bẩn tưởi nhét chữ vào mồm ông ta.

------------------

Đức Dalai Lama lãnh tụ tinh thần Phật giáo Tây Tạng :

“Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng đôc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời.”

Lục trong này không có câu nói đó http://quotationspage.com/search.php3?homesearch=+Dalai&startsearch=Search
Lũ bẩn tưởi nhét chữ vào mồm ông ta.

---------

Konrad Adenauer - Thủ tướng đầu tiên Tây Đức sau chiến tranh. Tham gia đặt cơ sở cho sự thành lập Liên hiệp Âu châu

"Mảnh đất thích hợp nhất để gieo mầm CNCS là nghèo đói và tuyệt vọng."

Ông ta không hề nói câu này, lục trong này không có câu nói đó http://www.goodreads.com/quotes/search?utf8=%E2%9C%93&q=Konrad+Adenauer&commit=Search

Lũ bẩn tưởi nhét chữ vào mồm ông ta.

Nơi nào chủ nghĩa Marx ngự trị, thì nơi đó những kẻ hạ đẳng, những kẻ hư hỏng, những kẻ thiển trí nắm chính quyền

Thomas Dehler - chính trị gia đảng FDP - Đức - mất năm 1967 - đảng trưởng FDP hiện nay và cũng là phó Thủ tướng kiêm bộ trưởng kinh tế: Philipp Rösler - người Đức gốc Việt

Karel Phùng: Thomas Dehler là ai?

Ông ta là một nhà lý luận, tuy nhiên rất nhiều thứ lý luận của ông theo xu hướng sai trái. Đã có thời ông là người ủng hộ cựu thủ tướng Đức, ông Adenauer và rồi chỉ một thời gian ông ta quay sang thành đối đầu!

Cuộc đời của ông có nhiều thăng trầm, từ việc bị sa thải khỏi quân đội vì có vợ là người Do thái, tới việc ông nắm nhiều chức vụ khác nhau. Đỉnh cao của sự nghiệp trong cuộc đời ông là chức bộ trưởng bộ tư pháp dưới nhiệm kỳ đầu tiên của ông Adenauer làm thủ tướng.

Der Deutsche Gewerkschaftsbund, viết tắt DGB, tôi xin tạm dịch là tổng liên đoàn Đức là một tổ chức công đoàn đấu tranh vì quyền lợi của giai cấp lao động.

Với khẩu hiệu "Arbeit, Gerechtigkeit, Solidarität", tức là "việc làm, công bằng và đoàn kết" DGB đã ngày càng thể hiện sự thành công trong việc đấu tranh vì quyền lợi người lao động và phát triển mạnh mẽ.

Tuy nhiên, so với đảng FDP mà ông Thomas Dehler là đảng viên thì nó tỷ lệ nghịch. Trong lúc DGB được dân chúng ủng hộ thì FDP năm nay phải đối mặt với nguy cơ không đủ 5% để vào hạ viện Đức.

Nhiều người lầm tưởng rằng ông ta phát biểu câu "Wo der Marxismus herrscht, kommen die Deklassierten, die Defekten, die Minderwertigen zur Herrschaft." (Tạm dịch: Ở đâu có chủ nghĩa Marx, ở đó những tầng lớp hạ đẳng, hư hỏng lên nắm quyền) là nói về chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa xã hội, nhưng họ đã sai!

Câu nói đó ông ta dành cho DGB!

Với ông ta, những gì không đúng theo quan điểm thì ông đều chụp mũ là cộng sản, là chủ nghĩa Marx,.... Nhưng không chỉ có câu nói đó làm cho người dân, đặc biệt là tầng lớp lao động trở nên căm ghét!

Với các quĩ lương hưu (Rentenverbände ) ông ta nói, nguyên văn tiếng Đức: "Ein Drittel aller Renten sind erschwindelt", tạm dịch: "1/3 những người nhận tiền hưu là kẻ lừa đảo".

Với tòa án tối cao liên bang, ông ta nói rằng "demoralisierten Haufen von Interessenten", có nghĩa là "một đám vô đạo đức".

Điều ngạc nhiên hơn cả, ông Hermann Höpker-Aschoff, chủ tịch tòa án hiến pháp liên bang khi ấy lại là bạn quen biết của ông Dehler! Sau này ông Hermann Höpker-Aschoff tuyên bố: Nếu ông Dehler vào ê kíp lãnh đạo khóa 1953, thì ông sẽ từ chức! Ngay cả tổng thống khi ấy là ông Heuss cũng muối mặt phải tuyên bố nội bộ rằng, ông sẽ không ký để chấp thuận việc ông Dehler nắm bất cứ chức vụ nào.

Karel Phùng: Ông ta đại diện cho ai, phát ngôn vì quyền lợi của ai, đó là việc khác. Nhưng hãy nhìn lại những gì mà ông ta chụp mũ xem thử ngày nay ra sao? DGB là tổ chức không thể thiếu, các quĩ lương hưu bảo đảm hầu hết cho tương lai của người lao động, tòa án hiến pháp Đức cũng không phải là chỗ nói chơi.

Vậy: Phát ngôn của ông ta thuộc thể loại gì?

Secretary General Milovan Djilas:

At 20, if you are not a communist, you are heartless.
At 40, if you don’t abandon communism, you are brainless.

20 tuổi mà không theo Cộng Sản, là không có trái tim.
40 tuổi mà không từ bỏ Cộng Sản, là không có cái đầu.
------------

Thật ra chẳ có ông Milovan Djilas nào nói vậy mà câu nói này được chế từ câu nói của Winston Churchill , nguyên văn:

“If you're not a liberal at twenty you have no heart, if you're not a conservative at forty you have no brain.”

Nguồn: http://thinkexist.com/quotation/if-you-re-not-a-liberal-at-twenty-you-have-no/347162.html

"If you're not a liberal when you're 25, you have no heart. If you're not a conservative by the time you're 35, you have no brain."

There is no record of anyone hearing Churchill say this. Paul Addison of Edinburgh University makes this comment:

"Surely Churchill can't have used the words attributed to him. He'd been a Conservative at 15 and a Liberal at 35! And would he have talked so disrespectfully of Clemmie, who is generally thought to have been a lifelong Liberal?"

Nguồn: http://wiki.answers.com/Q/Did_Winston_churchill_say_If_you_aren't_a_liberal_by_the_time_you're_20_you_don't_have_a_heart_If_you_aren't_a_conservative_by_the_time_you're_30_you_don't_have_a_brain

VÀI CHIÊU VẬY THÔI ĐỂ ANH BẠN BIẾT TỚ ..CÓ VÕ ,CÒN NHIỀU CHIẾU KHÁC TUYỆT CÚ HƠN MÀ TỚ CHƯA MANG RA DÙNG ,VÀ SẼ KHÔNG BAO GIỜ DÙNG NẾU CẬU LÀM THEO ĐỀ NGHỊ CỦA TỚ .CÒN NẾU ANH BẠN KHÔNG CHẤP NHẬN THÌ TỚ LẠI BUỘC PHẢI CHIẾN TIẾP CHO ĐÉN KHI NÀO CẬU CHẾT HẲN VÂY

NGHỊ ĐỊNH 72 CÓ PHẢI LÀ MỘT LIỀU THUỐC DIỆT CÔN TRÙNG

NGUỒN :http://lehienduc02.blogspot.com/2013/08/thay-gi-tu-viec-facebook-cong-bo-yeu.html

NĐ 72 có phải là một loại thuốc diệt côn trùng
Loa PhườngPhường Loa
Suốt mấy tháng qua, cái khiến lũ rận và đám quan thầy mất ăn, mất ngủ là NĐ72. Cư dân mạng được bữa xôn xao, NĐ72 là cái gì? Đó có phải là loại thuốc diệt rận mới nhất mà chính quyền vừa chế được hay không???
Cả lũ rận trong nước và đám quan thầy hải ngoại nhảy cẫng lên như đỉa phải vôi sau khi Chính phủ ban hành Nghị định 72 về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng. Lạ thế nhỉ, sao họ phải xoắn đến thế???
Đơn giản văn bản đã bắt đúng huyệt số đối tượng lợi dụng tự do, dân chủ để tiến hành các hoạt động vi phạm pháp luật Việt Nam, đặc biệt là các tội về tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam.
Đủ các loại kiến nghị này, kiến nghị khác từ đám "chí thức dâm chủ" được các anh Quang A, Phạm Toàn, Huệ Chi rồi kế đến là các đàn anh nước ngoài sợ lũ tay chân sẽ không còn được thoải mái nói bậy mà không bị chính quyền sờ gáy như trước cũng nhảy dựng lên. Vậy là tổ chức Liên minh Tự do trực tuyến vội vã ra cái gọi là Thông cáo ngày 26/8 của Liên minh Tự do Trực tuyến xuyên tạc rằng Nghị định 72 “sẽ áp đặt thêm những hạn chế đối với cách thức truy cập và sử dụng Internet ở Việt Nam” . Trong tổ chức này có hai nước Mỹ và Anh. Để thể hiện thêm tinh thần dân chủ và tự do ngôn luận của mình, Đại sứ quán Mỹ còn trưng cả văn bản này lên trang web của sứ quán Hoa kỳ tại Hà Nội.
Thật là nực cười cho dân chủ chụp mũ kiểu phương Tây . Các vị có biết rằng với số lượng hơn 30 triệu người dùng Internet, Việt Nam là một trong ba nước có số lượng người dùng Internet nhiều nhất trong khu vực và rằng Nghị định 72 không mang tính áp đặt mà nó được xây dựng dựa trên Luật Viễn thông và các điều ước quốc tế mà Việt Nam tham gia. Nó không chỉ là văn bản bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của những người tham gia trên môi trường internet nói riêng mà với cả cộng đồng nói chung với tác động của loại hình truyền thông này. Đặc biệt nghị định đã chỉ rõ không chỉ quyền lợi mà nghĩa vụ của những cá nhân, tổ chức khi tham gia hoạt động trên mạng internet.
Với bất kỳ quốc gia nào, việc bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân đều được pháp luật bảo vệ và chẳng ở quốc gia nào các hoạt động lợi dụng internet để tiến hành các hoạt động chống phá nhà nước được dung dưỡng. Đặc biệt ở các quốc gia dân chủ như Mỹ, Anh.
Những công bố mới đây nhất về những hoạt động điều tra thông tin tài khoản trên Facebook do công ty này cung cấp, thì Mỹ, Anh là quốc gia đứng đầu về yêu cầu bắt buộc doanh nghiệp phải cung cấp thông tin về khách hàng của họ cho cơ quan chức năng. Qua đó có thể khẳng định chẳng có cái gọi là tự do thông tin giống như những gì họ nói. Đơn giản khi những kẻ lợi dụng tự do dân chủ để tiến hành các hoạt động tuyên truyền, chống phá Nhà nước thì ở bất cứ quốc gia nào hành vi đó đều bị trừng trị một cách nghiêm khắc.
Các cụ có câu :" Cây ngay không sợ chết đứng" vì thế nếu lũ rận là những công dân đang hoàng chắc chúng chẳng phải nhảy lên như thế.

(MỜI XEM TIẾP)

(TIẾP THEO PHẦN TRÊN )

Sau đây Loa Phường xin trích nguyên văn bài trên BBC về việc yêu cầu cung cấp thông tin cá nhân của người sử dụng Facebook do chính tổ chức này báo cáo.

Dave Lee
Phóng viên chuyên về công nghệ của BBC
Cập nhật: 04:27 GMT - thứ tư, 28 tháng 8, 2013
Facebook
Facebook hiện là trang mạng xã hội có số lượng người sử dụng lớn nhất thế giới
Chính phủ các nước trên thế giới đã yêu cầu Facebook cung cấp thông tin liên quan đến 38 nghìn tài khoản trong sáu tháng đầu năm 2013.
Phúc trình của Facebook, công bố lần đầu tiên vào ngày 27/8, đã tiết lộ số lượng các yêu cầu cung cấp thông tin từ chính phủ 74 nước.
Các bài liên quan
Facebook bị yêu cầu cung cấp thông tin
'Tin tặc lão luyện' tấn công Facebook
Facebook lấn sang cả điện thoại di động
Chủ đề liên quan
Khoa học Kỹ thuật,
Internet
Trong số này không có tên Việt Nam nhưng Hoa Kỳ là nước đứng đầu danh sách này, với tổng số tài khoản bị yêu cầu cung cấp thông tin khoảng từ 20 đến 21 nghìn.
Chính phủ Anh cũng đã yêu cầu được cung cấp thông tin về tổng cộng 2.337 tài khoản.
"Chúng tôi mong rằng người sử dụng dịch vụ sẽ thấy thông tin này hữu ích, trong lúc đang có tranh cãi về tiêu chuẩn yêu cầu cung cấp thông tin liên quan đến người sử dụng [Facebook] để hỗ trợ cho công tác điều tra của các chính phủ," luật sư của Facebook, ông Colin Stretch, viết.
"Chúng tôi xem kết quả tổng hợp lần này là phúc trình quan trọng đầu tiên, và nó sẽ không phải là cuối cùng."
Khác với con số thống kê chính xác của các nước khác, thống kê số lần yêu cầu từ chính phủ Hoa Kỳ được đăng tải ở dạng ước lượng vì nước này cấm các công ty công bố con số chính xác.
"Trong những báo cáo tới, chúng tôi hy vọng sẽ có thể cung cấp thêm chi tiết về những yêu cầu mà chúng tôi nhận được từ các cơ quan hành pháp," ông Stretch nói thêm.
Chi tiết thống kê
Thống kê này bao gồm số yêu cầu được gửi đến Facebook trong khoảng thời gian sáu tháng từ đầu năm 2013 đến ngày 30/6. Đây cũng là lần đầu tiên Facebook công bố thông tin về những yêu cầu dạng này.
Facebook bày tỏ hy vọng thời gian tới sẽ có thể đăng tải những báo cáo tương tự, theo chu kỳ sáu tháng một lần, và cũng nói báo cáo sẽ giúp nhấn mạnh "những quy trình nghiêm ngặt" mà công tác thu thập dữ liệu về người sử dụng phải trải qua.
Công ty này không liệt kê các lý do của những yêu cầu này.
Tổng số yêu cầu và tổng số tài khoản liên quan được thống kê theo từng nước. Một yêu cầu có thể liên quan đến nhiều tài khoản.

Số lần yêu cầu từ các chính phủ
Nước Số yêu cầu Số tài khoản liên quan % các yêu cầu được đáp lại bằng một số thông tin
Mỹ 11.000-12000 20.000-21000 79%
Ấn Độ 3.245 4.144 50%
Anh 1.975 2.377 68%
Đức 1.886 2.068 37%
Ý 1.705 2.306 53%

(MỜI XEM TIẾP)

(TIẾP THEO VÀ HẾT)

FACEBOOK
Facebook cũng công bố tỷ lệ phần trăm số lần yêu cầu được đáp ứng.
Ở Anh, tỷ lệ này là 68%, trong khi con số này là 79% ở Hoa Kỳ.
Điểm đáng chú ý là con số thống kê liên quan đến những nước đang có bất ổn.
Ở Thổ Nhĩ Kỳ, có tổng cộng 96 yêu cầu, liên quan đến 173 tài khoản, được gửi đến Facebook. 45 yêu cầu trong số này đã được đáp ứng.
Tuy nhiên Facebook cho biết những yêu cầu này được gửi đến vì lý do liên quan tới "đe dọa cho tính mạng trẻ em và nhu cầu khẩn cấp của việc thực thi pháp luật".
Không có yêu cầu nào từ phía nhà cầm quyền Ai Cập được đáp ứng, báo cáo cho biết.
'Thực tế đáng sợ'
"... Các chính phủ không cần các trung gian như Facebook, Google và Microsoft mới có thể thu thập thông tin về chúng ta."
Tổ chức Privacy International
Tổ chức vận động nhân quyền Privacy International nói họ hoan nghênh bản phúc trình này, tuy nhiên vẫn còn quan ngại lớn hơn.
"Trong bối cảnh Facebook hiện diện lớn hơn bao giờ hết trong cuộc sống của người dân trên toàn thế giới, chúng tôi hoan nghênh việc công ty công bố báo cáo ngày hôm nay, mà đã được chờ đợi từ lâu," tổ chức này bình luận.
"Tuy nhiên, hành động của Facebook lại làm chúng tôi thêm băn khoăn lo lắng, và điều này không có liên quan gì tới Facebook."
"Những tài liệu bị Edward Snowden rò rỉ, được công bố và đưa ra phân tích, đã vén bức màn che phủ quá trình các chính phủ thu thập thông tin về người dân."
"Giờ đây, chúng ta ý thức rõ hơn một thực tế đáng sợ - rằng các chính phủ không cần các trung gian như Facebook, Google và Microsoft mới có thể thu thập thông tin về chúng ta."
Facebook nói sẽ đưa ra các thông tin chi tiết hơn một cách thường xuyên trong tương lai.

(HẾT)

((nặc danh )) LÀ CON CỦA ((CHÚA ĐẠO VĂN)).Ở NHIỀU TRANG KHÁC ((nặc danh )) ĐẠO VĂN ,ĐẠO THƠ VÀ CẢ MẠO DANH NHIỀU NGƯỜI KHÁC ,KỂ CẢ TÊN TỚ saovang12345

ĐÂY LÀ TRÍCH ĐOẠN BÀI THƠ ((THEO CHÂN BÁC )) CỦA TỐ HỮU .(NGƯỜI MÀ nặc danh CỰC GÉT ,CỰC SỢ))

À ,VÌ SAO GỌI ((nặc danh )) LÀ ((CON CỦA CHÚ ĐẠO VĂN )) VÌ TRÌNH ĐỘ ((ĐẠO VĂN )) THÌ ANH BẠN NÀY CÒN THUA XA SƯ PHỤ PHÁP ,MĨ VÀ ĐỨA CON ĐẺ LÀ VNCH

VNCH KHÔNG CÓ THƠ ,NHẠC HAY ,NHẠC CHO THIẾU NHI THÌ KHÔNG HỀ CÓ.

QUỐC CA VÀ NHIỀU BÀI HÁT HAY NHẤT CŨNG LÀ CỦA ĂN CẮP CỦA ..CỘNG SẢN .BÀI HÁT CA NGỢI NGƯỜI CHIẾN SĨ CỘNG SẢN CHỐNG PHÁP ,CHỐNG MĨ
BỊ CHÍNH LÍNH PHÁP ,LÍNH MĨ VÀ LÍNH TAY SAI HÓA THÀNH ((CUỐC CA )). NÊN MỚI CÓ THƠ RẰNG

EM KHÔNG HÈN ĐAU ,EM TỤT QUẦN VẤT SÚNG
EM KHÔNG CẮP ĐÂU ,((CUỐC CA)) ĂN CẮP EM CA


BÀI THƠ ((THEO CHÂN BÁC )) -TỐ HỮU

Nhớ lời Di chúc, theo chân Bác

Tháng nǎm ơi, có thể nào quên
Hàng bóng cờ tang thắt dải đen
Rủ giữa lòng đau. Ta nhớ mãi
Cuộc đời như ngọn lửa đầu tiên.

Tôi viết bài thơ mừng thọ Bác
Nǎm nay vừa tuổi tám mươi tròn
Chắc như thường lệ. Người đi vắng
Để mọi lời ca tặng nước non.

Tôi viết bài thơ cho các con
Mai sau được thấy Bác như còn
Phơ phơ tóc bạc, chòm râu mát
Đôi dép mòn đi, in dấu son.

Xin nhớ từ đây, nhớ lại ngày
Bác Hồ từ giã cõi hôm nay
Bảy mươi chín tuổi xuân trong sáng
Vào cuộc trường sinh, nhẹ cánh bay...

Lạ thay, sức mạnh của tâm hồn
Mắt vẫn tươi như suối tận nguồn
Tay nhịp cho đời cao tiếng hát
Trời thu xanh ngát sáng Tuyên ngôn.

Như thế, Người đi... Phút cuối cùng
Nhẹ nhàng, thanh tịnh, rất ung dung
Lời Di chúc gửi, êm bên gối
Quên nỗi mình đau, để nhớ chung.

Bác ơi!

Thôi đập rồi chǎng? một trái tim
Đỏ như sao Hỏa, sáng sao Kim!
Muốn òa nức nở bên em nhỏ
Nước mắt ta đành nuốt, lặng im.

Cứ nghĩ: Hồn thơm đang tái sinh
Ngôi sao ấy lặn, hóa bình minh
Cơn mưa vừa tạnh. Ba Đình nắng
Bác đứng trên kia, vẫy gọi mình.

Súng hãy gầm lên, nén xót đau
Hãy lau ráo lệ, ngẩng cao đầu!
Chỉ xin nhớ để lời đêm trước:
Đốt pháo hoa mừng, đến lễ sau.

Bác đi... Di chúc giục lòng ta
Cho cả muôn đời một khúc ca
Lẽ sống, niềm tin, mong ước lớn
Và tình thương, ơn nghĩa bao la.

*

Tôi trở về quê Bác, làng Sen
Ơi hoa sen đẹp của bùn đen!
Làng quen như thể quê chung vậy
Mấy dãy ao chua, mảnh đất phèn.

Thǎm lại vườn xưa, mái cỏ tranh
Thương hàng râm bụt, luống rau xanh
Ba gian nhà trống, nồm đưa võng
Một chiếc giường tre, chiếu mỏng manh.

Ôi sáng hè vui, Bác trở về
Vẫn không quên lối cũ, tình quê
Bạn xưa, còn nhớ khi câu cá
Nhớ quả cà ngon, nhớ gốc chè....

Nhớ những nǎm nao... Máu Cửa Rào
Thân yêu hai tiếng gọi "đồng bào"
Phận nghèo, nước mất, dân nô lệ
Đêm tối, trời mây, chẳng ánh sao.

Đã tắt lâu rồi, lửa nghĩa quân
Phan Đình Phùng đó, Tống Duy Tân
Nguyễn Trung Trực lại Hoàng Hoa Thám
Đầu dám thay đầu, chân nối chân!

Muôn dặm đường xa, biết đến đâu?
Phan Chu Trinh lạc lối trời Âu
Phan Bội Châu, câu thơ dậy sóng
Bạn cùng ai, đất khách dãi dầu?

Cha đã đi đày, đau nỗi riêng
Còn nghe tiếng gót nặng dây xiềng...
Mẹ nằm dưới đất, hay chǎng hỡi
Xin sáng lòng con ngọn lửa thiêng!

Từ đó, Người đi... những bước đầu
Lênh đênh bốn biển, một con tàu
Cuộc đời sóng gió. Trong than bụi
Tay đốt lò, lau chảo, thái rau.

Mở mắt trông quanh, màu sắc mới
Những bờ bến lạ, nước nông sâu
Á, Âu đâu cũng lòng trong đục
Vàng máu chia hai cảnh khổ giàu.

Muôn nỗi đời như ảnh trắng đen
Bâng khuâng đêm lạnh, thức bên đèn
Một hòn gạch nóng nung tâm huyết
Mẩu bánh mì con nuôi chí bền.

Bao nẻo người đi, bước trước sau
Một câu hỏi lớn: Hướng về đâu?
Nǎm châu thǎm thẳm, trời im tiếng
Sách thánh hiền lâu đã nhạt màu.

Gǎng-đi, quay lại chiếc xa xưa
Dệt tấm lòng nhân đựng gió mưa!
Nghiệp lớn, Tôn Vǎn vừa dựng đó
Trǎm nǎm tay lái vững vàng chưa?

Ôi nhân loại! Địa cầu cháy bỏng
Lò sát sinh ngập máu xương rơi
Lũ đế quốc như bầy quỉ sống
Nướng người ǎn, nhảy nhót, reo cười.

Bỗng sấm nổ, Rạng Đông chớp giật
Hoan hô Cách mạng tháng Mười Nga!
Tủ sắt ngai vàng quǎng xuống đất
Công nông ta làm chủ đời ta,

Xóm thợ Pa-ri nghèo cuối ngõ
Tưng bừng gác trọ đón bình minh
Mác - Lê-nin đến... Từng trang đỏ
Chân lý đây rồi, lẽ tử sinh!

Đứng dậy! Ơi Người cùng khổ ơi!
Tiếng chuông ta đánh, giục liên hồi
Hãy bay đi, hãy bay qua sóng
Về nước non xa, thức tỉnh đời...

*

Tháng Giêng, Mạc-tư-khoa tuyết trắng
Một người đi, quên rét buốt xương
Từ xa đến... Lòng đau trĩu nặng
Giữa dòng người im lặng trên đường.

Anh tìm ai? Lê-nin vĩ đại
Tinh hoa trái đất, chất kim cương
Con người đẹp nhất trong nhân loại
Trí tuệ, tình yêu của bốn phương.

Lê-nin ơi, Người Thầy, Người Cha
Niềm tin trong sáng mãi lòng ta
Đêm nay nằm đó, mà thanh thản
Vầng trán mênh mông tỏa chói loà.

Tưởng nghe tiếng Người vang giục bước
Hãy trở về châu Á trẻ trung
Hỡi người trai Việt Nam yêu nước
Thổi bùng lên ngọn lửa anh hùng!

Về phương Đông, ta về phương Đông
Cùng phương Tây, giương ngọn cờ hồng
Đi ta đi, anh em đồng chí
Chặt xiềng gông, chặt hết xiềng gông!

Chào Trung Quốc trào sôi sức sống
Chào Quảng Châu công xã chính quyền
Đất tươi tốt. Đây mùa gieo giống
Hỡi Thanh niên cách mạng, vùng lên!

Hồn Nước gọi. Tiếng bom Sa Diện
Trái tim Hồng Thái nổ vang trời
Máu thơm tưới mầm non xuân đến
Vui lại rồi, Tổ quốc ta ơi!

Bác về kia! Đảng đã ra đời!
Trải mấy phong trần tuổi bốn mươi
Tay Bác cầm tay đồng chí trẻ
Tiến lên! Thời đại giục chân người.

*

Ôi sức trẻ! Xưa trai Phù Đổng
Vươn vai, lớn bổng dậy nghìn cân
Cưỡi lưng ngựa sắt bay phun lửa
Nhổ bụi tre làng, đuổi giặc Ân!

Như thế, buổi xuất quân hùng vĩ
Chúng ta đi, quyết chí, tự hào
Đường Kách mệnh sáng ngời chân lý
Đảng cầm cương lịch sử lên cao.

Hãy nghe khúc nhạc đầu hùng tráng
Bản trường ca chiến đấu Việt Nam
Trống Xô-viết rung trời Cách mạng
Cờ búa liềm đỏ đất Hồng Lam!

Khủng bố trắng. Máu dầm mặt đất
Chật Côn Lôn, Lao Bảo, Sơn La
Muôn chiến sĩ, một lòng bất khuất
Chỉ thương người sương tuyết bôn ba.

Nguyễn Ái Quốc. Ôi tên tha thiết
Của đời ta. Người ở phương nào?
Gió ơi gió, ơi chim có biết
Một người tù cất cánh bay cao?

Ta lại dấn chân vào trận mới
Sóng người dâng ngập lối, biểu tình
Rầm rộ cuộc diễu binh vĩ đại
Vì tự do, cơm áo, hòa bình.

Và những ngày qua, những tháng qua
Thư về từng lá, ấm lòng ta
Đường dài nẻo ngắn, lời khuyên dặn
Trǎm nỗi buồn vui, việc nước nhà...

Chiến tranh nổ. Gần xa hùm sói
Cắn cổ nhau. Pháp bại, Nhật vào.
Thân một cổ hai tròng buộc trói
Phải vùng lên, này súng này dao!

Bắc Sơn gọi, Nam Kỳ nổi dậy
Sống một ngày hơn mấy mươi nǎm
Lửa cǎm giận sôi dòng máu chảy
Sức mỗi người bỗng hóa thành trǎm!

*

Chiều mùa thu ấy... Đến Diên An
Có một Hồng quân, tay nóng ran
Đẩy chiếc xe bò lên với bạn
Rồi đi.... Lần bước xuống phương Nam...

Ôi sáng xuân nay, xuân 41
Trắng rừng biên giới nở hoa mơ
Bác về... Im lặng. Con chim hót
Thánh thót bờ lau, vui ngẩn ngơ...

Bác đã về đây, Tổ quốc ơi!
Nhớ thương, hòn đất ấm hơi Người
Ba mươi nǎm ấy, chân không nghỉ
Mà đến bây giờ mới tới nơi!

Ai đã đến, ai chưa đến đó
Có hòn núi Mác, suối Lê-nin
Hãy về thǎm quê ta Pác Bó
Nơi Bác về, nguồn nước mới sinh.

Hỏi dòng khe ấy, hỏi tre lau
Những tháng ngày xưa.... Bác ở đâu?
Núi vẫn nghiêng đầu nghe vách đá
Hát cùng cây lá gió ngàn sâu...

Hát rằng:

Sáng ra bờ suối, tối vào hang
Cháo bẹ rau mǎng vẫn sẵn sàng
Bàn đá chông chênh, dịch sử Đảng
Cuộc đời cách mạng thật là sang! (1)

Hang lạnh nhớ tay Người đốt củi
Bập bùng lửa cháy suốt đêm thâu
Ai hay ngọn lửa trong hang núi
Mà sáng muôn lòng, vạn kiếp sau!

Ngày hội lớn. Trung ương quanh Bác
Lán tre vừa lợp, ấm tình thương
Lịch sử hôm nay, đầu ngọn thác
Gọi toàn dân cứu nước, lên đường.

Việt Minh, hai tiếng dậy chiến khu
Truyền khắp dân gian, đuổi giặc thù
Cây đá mừng reo theo mỗi bước
Sớm hôm xóm núi bóng Già Thu....

*

Lam Sơn dậy một vùng Núi đỏ (2)
Du kích quân rộn rã thao trường
Cao-Bắc-Lạng khơi dòng thác đổ
Chảy về xuôi, mở lối đại dương.

Lại thương nỗi: đọa đày thân Bác
Mười bốn trǎng tê tái gông cùm
Ôi chân yếu, mắt mờ, tóc bạc
Mà thơ bay... cánh hạc ung dung!

Xta-lin-grát. Đất trời vang động
Én thu sang. Mừng Bác lại về!
Hoan hô Đội Tuyên truyền giải phóng
Buổi ra quân, gươm nóng lời thề!

Già nào
Trẻ nào
Đàn ông nào
Đàn bà nào
Kẻ có súng dùng súng
Kẻ có dao dùng dao.
Thấy Tây, cứ chém phứa
Thấy Nhật, cứ chặt nhào!
Ào ào ào... ào ào ào (3)

Đường tiến công, sông núi xôn xao
Bác đã về xuôi. Chào Đại hội
Tiến quân ca sôi nổi Tân Trào!

Tổng khởi nghĩa! Lệnh truyền đêm trước
Sáng quân ra giải phóng Thái Nguyên
Hà Nội, Huế, Sài Gòn, cả nước
Đứng lên ta giành hết chính quyền!

*

Việt Nam, ta lại gọi tên mình
Hạnh phúc nào hơn được tái sinh
Mát dạ ông cha nghìn thuở trước
Cho đời, hai tiếng mới quang vinh!

Hôm nay sáng mồng hai tháng chín
Thủ đô hoa, vàng nắng Ba Đình
Muôn triệu tim chờ... chim cũng nín
Bỗng vang lên tiếng hát ân tình

Hồ Chí Minh! Hồ Chí Minh!


Người đứng trên đài, lặng phút giây
Trông đàn con đó, vẫy hai tay
Cao cao vầng trán... Ngời đôi mắt
Độc lập bây giờ mới thấy đây!

Người đọc Tuyên ngôn.... Rồi chợt hỏi:
"Đồng bào nghe tôi nói rõ không?"
Ôi câu hỏi, hơn một lời kêu gọi
Rất đơn sơ mà ấm bao lòng!

Cả muôn triệu một lời đáp: "Có!"
Như Trường Sơn say gió biển Đông
Vâng, Bác nói, chúng con nghe rõ
Mỗi tiếng Người mang nặng núi sông.

Trời bỗng xanh hơn, nắng chói lòa
Ta nhìn lên Bác, Bác nhìn ta
Bốn phương chắc cũng nhìn ta đó
Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa!

Ta đứng đây, lẫm liệt đường hoàng
Như Thạch Sanh, khí phách hiên ngang
Lưng đàn, tay búa, tay giương nỏ
Chém Mãng xà vương, giết đại bàng.

Chúng đến đó. Cả bầy hùm sói
Pháp theo Anh, một giống thực dân
Máu đã chảy. Miền Nam đã gọi
Những chuyến tàu hối hả ra quân...

Ghê thay lũ ô binh thổ phỉ
Kéo vào ǎn, miền Bắc xác xơ
Nguy vận nước mong manh đầu chỉ
Sức toàn dân quyết giữ cơ đồ!

Bác Hồ thức. Nǎm canh không ngủ
Nghe phong ba gào thét đá ghềnh
Vững tay lái. Ôi người thủy thủ
Đã từng quen bốn biển lênh đênh!

Người trông gió bỏ buồm, chọn lúc
Nước cờ hay, xoay vạn kiêu binh
Lòng nhẫn nhục quyết không khuất phục
Yêu hòa bình, đâu sợ chiến chinh!

Giặc đã đánh. Thì ta quyết đánh!
Thà hy sinh tất cả, không nao
Lời Bác gọi, nửa đêm vang lệnh:
"Hãy xông lên, chiến sĩ đồng bào!"

Cả nước đáp một lời: Quyết thắng!
Phố phường giǎng chiến lũy, vươn cao
Xóm thôn dựng pháo đài, đứng thẳng
Tre thành chông, người hóa anh hào!

Trải chín nǎm trường, đi kháng chiến
Gót chân trơn càng luyện tinh thần
Con suối nhỏ cũng mang hồn biển
Mỗi đời riêng lớn giữa lòng dân.

Ta có Bác dẫn đường lên trước
Bác cùng ta, mỗi bước gian lao
Vui sao buổi hành quân nắng lửa
Bỗng gặp Người, lưng ngựa đèo cao...

Thương sao, sáng lên đường ra trận
Người đến thǎm ta, vượt lũ nguồn
Nhớ sao giữa chiến trường lửa đạn
Người đứng trông ta đánh diệt đồn!

Chống gậy lên non xem trận địa
Vạn trùng núi đỡ vạn trùng mây
Quân ta khí mạnh nuốt Ngưu Đẩu
Thề diệt xâm lǎng lũ sói cầy (4)

Ôi những chiều mưa đầm lá cọ
Bác vào, tươi mỗi lán lều con...
Bữa cơm muối, mǎng non bí đỏ
Tháng ngày vui có Bác mà ngon!

Nơi Bác ở: sàn mây vách gió
Sáng nghe chim rừng gáy bên nhà
Đêm trắng một ngọn đèn khêu nhỏ
Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Tiếng hát xa đưa... Muôn tiếng hát
Điện Biên! Trời đất dậy tin mừng
Bác Hồ khẽ vuốt chòm râu mát
Gió sớm đưa hương ngát cả rừng...

Điện Biên! Lừng lẫy Việt Nam ta
Vang tiếng kèn vui gọi mọi nhà
Mời bạn gần xa ra tuyến lửa
Mở đường giải phóng Á-Phi-La!

*

Chưa vẹn tròn vui, đã sáng tươi
Đường lên hạnh phúc đỏ chân trời
Bốn nghìn nǎm cũ, bao mơ ước
Đã được hôm nay, rạng mặt người!

Chung sức lại, ơi anh ơi chị
Ruộng đồng ta, nhà máy ta đây
Chỉ hai tiếng thân yêu: đồng chí
Đã thương rồi, ấm những bàn tay.

Đơn giản vậy, cơm ǎn áo mặc
Của ta nay, nặng biết bao tình
Cả không khí, trời xanh miền Bắc
Cũng trong như lòng Bác thương mình!

Muôn dặm ta đi, mới bước đầu
Nhớ lời Bác dạy, dễ quên đâu!
Nước non còn nỗi đau chia cắt
Nam Bắc hai miền, ta có nhau

Giặc Mỹ ngông cuồng đã đến đây
Hắn thường đem súng dọa Đông Tây
Lương tâm quen thói vàng mua bán
Có chúng ta đây, diệt chúng mày!

Máu đọng chưa khô, máu lại đầy
Hỡi Miền Nam trǎm đắng nghìn cay
Hǎm lǎm nǎm chẳng rời tay súng
Đi trước về sau, đã dạn dày!

Hỡi Miền Bắc đó, nặng đôi vai
Gánh cả non sông, vượt dặm dài
Xẻ dọc Trường Sơn, đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai!

Ôi! đất anh hùng dễ mấy mươi
Chìm trong khói lửa, vẫn xanh tươi
Mưa bom, bão đạn, lòng than thản
Nhạt muối, vơi cơm, miệng vẫn cười.

Thời đại lớn cho ta đôi cánh
Không có gì hơn Độc lập Tự do!
Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận
Có Đảng ta đây, có Bác Hồ.

Ta hiểu. Miền Nam thương nhớ Bác
Nóng lòng mong đợi Bác vào thǎm
Ta hiểu. Đêm nằm nghe gió gác
Bác thường trǎn trở, nhớ Miền Nam!

Ai nói giùm ta hết tấm lòng
Bác Hồ thương nhớ mỗi dòng sông
Mỗi hòn núi ở Miền Nam đó
Như thịt da ta rỏ máu hồng!

Bản đồ bên vách treo, không nói
In mãi bàn tay Bác chỉ đường
Tấm lịch ngày ngày nghe Bác hỏi:
Hôm nay, đâu thắng ở tiền phương?

Ơi anh Giải phóng chân không mỏi
Mỗi bước hành quân, mỗi chiến công
Có thấy ấm lòng nghe Bác gọi
Sáng đường, đôi mắt Bác hằng trông!

Các anh, các chị ở trong ra
Những đứa con yêu trở lại nhà
Có phải mỗi lần ta gặp Bác
Bác vui như trẻ lại cùng ta?

Ôi! nụ cười vui của Bác Hồ
"Miền Nam đánh giỏi, Mỹ thua to!"
Bác ơi! Con biết con chưa giỏi
Quét sạch đường đi, để Bác vô!

*

Còn những ai chưa được một lần
Trong đời, gặp Bác? Hãy nhanh chân
Tiến lên phía trước! Trên cao ấy
Bác vẫn đưa tay đón lại gần....

Bác vẫn đi kia... giữa cánh đồng
Thǎm từng ruộng lúa, hỏi từng bông
Ghé từng hợp tác, qua thôn xóm
Xem mấy trường tươi, mấy giếng trong....

Bác vẫn về kia... Những sớm trưa
Hỏi lò than, xưởng máy, giàn tơ
Hỏi anh hỏi chị công nhân ấy
Vàng ngọc thi đua được mấy giờ?

Ơi anh bộ đội trên mâm pháo
Mắt lượn trời cao, dõi bóng mây
Có thấy, bốn mùa, quên nắng bão
Bên ta, Bác vẫn thức đêm ngày?

Biết chǎng, hỡi mẹ rất anh hùng
Con mấy lần đi lập chiến công
Hỡi chị hằng trông ngày thắng trận
Bác khuyên thương nhớ vững bền lòng.

Và các em, có hiểu vì sao
Lòng Bác mênh mông vẫn dạt dào
Yêu nụ mầm non, yêu tuổi trẻ?
Biển thường yêu vậy sóng xôn xao...

Vì sao? Trái đất nặng ân tình
Nhắc mãi tên Người: Hồ Chí Minh
Như một niềm tin, như dũng khí
Như lòng nhân nghĩa, đức hy sinh.

Đâu chẳng vang lời Bác thiết tha?
Đời vui tiếng Bác ấm muôn nhà
Bác đi... Đâu cũng nghe chân bước
Như gió xuân về, đất nở hoa....

Nếu có hôm nào ta vắng Bác
Chắc là Người bận chuyến đi xa...
Ơi đàn em nhỏ quên ca hát
Hãy lớn ngoan như Bác có nhà!

*

Anh dắt em vào cõi Bác xưa
Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa
Có hồ nước lặng sôi tǎm cá
Có bưởi cam thơm, mát bóng dừa.

Có rào râm bụt đỏ hoa quê
Như cổng nhà xưa Bác trở về
Có bốn mùa rau tươi tốt lá
Như những ngày cháo bẹ mǎng tre....

Nhà gác đơn sơ, một góc vườn
Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi sơn
Giường mây chiếu cói, đơn chǎn gối
Tủ nhỏ, vừa treo mấy áo sờn.

Máy chữ thôi reo, nhớ ngón đàn
Thong dong chiếc gậy gác bên bàn
Còn đôi dép cũ, mòn quai gót
Bác vẫn thường đi giữa thế gian...

Bụt mọc dầm chân đứng đợi ai (5)
Quanh hồ thấp thoáng bóng hôm mai
Ngọn đèn kia thức bên ai đó
Mà dạ hương còn phảng phất bay!

Ô vẫn còn đây, của các em
Chồng thư mới mở, Bác đang xem
Chắc Người thương lắm lòng con trẻ
Nên để bâng khuâng gió động rèm...

Con cá rô ơi, chớ có buồn
Chiều chiều Bác vẫn gọi rô luôn
Dừa ơi, cứ nở hoa đơm trái
Bác vẫn chǎm tay tưới ướt bồn

Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta
Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa
Chỉ biết quên mình, cho hết thảy
Như dòng sông chảy, nặng phù sa.

Như đỉnh non cao tự giấu hình
Trong rừng xanh lá, ghét hư vinh
Bác mong con cháu mau khôn lớn
Nối gót ông cha, bước kịp mình.

Ta vào thǎm Bác, gặp Lê-nin
Trán rộng yêu thương, dõi mắt nhìn
Người đến cùng ta, ngồi với Bác
Như hình với bóng, một anh linh.

Bác ơi!

Xin để Người yên giấc mộng say
Còn trời đất đó, nước non đây
Còn ba mươi triệu con Nam Bắc
Quyết thắng, bền gan, tay nắm tay.

Còn triệu anh em đồng chí đó
Bốn mươi nǎm Đảng, óc tim này.
Nhớ lời Di chúc, theo chân Bác
Lên những tầng cao, thẳng cánh bay!

Ngày mai, thống nhất lại non sông
Mẹ được gần con, vợ gần chồng
Ôi đến ngày ta vui sướng nhất
Thỏa lòng Bác lại trở về trông!

Đời sẽ tươi hơn, xây dựng mới
Đàng hoàng to đẹp, sáng trời Đông
Tuổi xanh vững bước lên phơi phới
Đi tới, như lòng Bác ước mong.

Đem ngày gần lại, đổi nǎm xa
Nghĩa lớn tình chung, vẫn ruột rà
Bốn biển anh em hòa hợp lại
Trǎm đường một hướng, nở muôn hoa

*

Bác ơi!

Tết đến. Giao thừa đó
Vẫn đón nghe thơ Bác mọi lần
Ríu rít đàn em vui pháo nổ
Tưởng nghìn tay Bác vỗ xuân sang...

TỐ HỮU (1-1970)

-----------------------

NHỚ VIỆT BẮC -TỐ HỮU



- Mình về mình có nhớ ta
Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.
Mình về mình có nhớ không
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?

- Tiếng ai tha thiết bên cồn
Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi
Áo chàm đưa buổi phân li
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay...

- Mình đi, có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù
Mình về, có nhớ chiến khu
Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?
Mình về, rừng núi nhớ ai
Trám bùi để rụng, măng mai để già
Mình đi, có nhớ những nhà
Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son
Mình về, còn nhớ núi non
Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh
Mình đi, mình có nhớ mình
Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?

- Ta với mình, mình với ta
Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh
Mình đi, mình lại nhớ mình
Nguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu...
Nhớ gì như nhớ người yêu
Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương
Nhớ từng bản khói cùng sương
Sớm khuya bếp lửa người thương đi về.
Nhớ từng rừng nứa bờ tre
Ngòi Thia sông Ðáy, suối Lê vơi đầy
Ta đi, ta nhớ những ngày
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi...

Thương nhau, chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng
Nhớ người mẹ nắng cháy lưng
Ðịu con lên rẫy bẻ từng bắp ngô
Nhớ sao lớp học i tờ
Ðồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan
Nhớ sao ngày tháng cơ quan
Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo.
Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều
Chày đêm nện cối đều đều suối xa...




Ta về, mình có nhớ ta
Ta về ta nhớ những hoa cùng người
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Ðèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.
Ngày xuân mơ nở trắng rừng
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang
Ve kêu rừng phách đổ vàng
Nhớ cô em gái hái măng một mình
Rừng thu trăng rọi hòa bình
Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung.

Nhớ khi giặc đến giặc lùng
Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây
Núi giăng thành lũy sắt dày
Rừng che bộ đội rừng vây quân thù
Mênh mông bốn mặt sương mù
Ðất trời ta cả chiến khu một lòng.

Ai về ai có nhớ không?
Ta về ta nhớ Phủ Thông, đèo Giàng
Nhớ sông Lô, nhớ phố Ràng
Nhớ từ Cao-Lạng nhớ sang Nhị Hà...
Những đường Việt Bắc của ta
Ðêm đêm rầm rập như là đất rung
Quân đi điệp điệp trùng trùng
Ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan
Dân công đỏ đuốc từng đoàn
Bước chân nát đá, muôn tàn lửa bay.
Nghìn đêm thăm thẳm sương dày
Ðèn pha bật sáng như ngày mai lên.
Tin vui chiến thắng trăm miềm
Hòa Bình, Tây Bắc, Ðiện Biên vui về
Vui từ Ðồng Tháp, An Khê
Vui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng.

Ai về ai có nhớ không?
Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa hang.
Nắng trưa rực rỡ sao vàng
Trung ương, Chính phủ luận bàn việc công
Ðiều quân chiến dịch thu đông
Nông thôn phát động, giao thông mở đường
Giữ đê, phòng hạn, thu lương
Gửi dao miền ngược, thêm trường các khu...

Ở đâu u ám quân thù
Nhìn lên Việt Bắc: Cụ Hồ sáng soi
Ở đâu đau đớn giống nòi
Trông về Việt Bắc mà nuôi chí bền.
Mười lăm năm ấy ai quên
Quê hương cách mạng dựng nên Cộng hòa
Mình về mình lại nhớ ta
Mái đình Hồng Thái cây đa Tân Trào.

- Nước trôi nước có về nguồn
Mây đi mây có cùng non trở về?
Mình về, ta gửi về quê
Thuyền nâu trâu mộng với bè nứa mai
Nâu này nhuộm áo không phai
Cho lòng thêm đậm cho ai nhớ mình
Trâu về, xanh lại Thái Bình
Nứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi.

- Nước trôi, lòng suối chẳng trôi
Mây đi mây vẫn nhớ hồi về non
Ðá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Chàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhòa.
Nứa mai mình gửi quê nhà
Nước non đâu cũng là ta với mình
Thái Bình đồng lại tươi xanh
Phên nhà lại ấm, mái đình lại vui...

- Mình về thành thị xa xôi
Nhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng?
Phố đông, còn nhớ bản làng
Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng?
Mình đi, ta hỏi thăm chừng
Bao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui?


- Ðường về, đây đó gần thôi!
Hôm nay rời bản về nơi thị thành
Nhà cao chẳng khuất non xanh
Phố đông, càng giục chân nhanh bước đường.
Ngày mai về lại thôn hương
Rừng xưa núi cũ yêu thương lại về
Ngày mai rộn rã sơn khê
Ngược xuôi tàu chạy, bốn bề lưới giăng.
Than Phấn Mễ, thiếc Cao Bằng
Phố phường như nấm như măng giữa trời
Mái trường ngói mới đỏ tươi.
Chợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàng
Muối Thái Bình ngược Hà Giang
Cày bừa Ðông Xuất, mía đường tỉnh Thanh
Ai về mua vại Hương Canh
Ai lên mình gửi cho anh với nàng
Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng
Vải tơ Nam Ðịnh, lụa hàng Hà Ðông
Áo em thêu chỉ biếc hồng
Mùa xuân ngày hội lùng tùng thêm tươi
Còn non, còn nước, còn trời
Bác Hồ thêm khỏe, cuộc đời càng vui!

- Mình về với Bác đường xuôi
Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người
Nhớ ông Cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường!
Nhớ Người những sáng tinh sương
Ung dung yên ngựa trên đường suối reo
Nhớ chân Người bước lên đèo
Người đi rừng núi trông theo bóng Người...

- Lòng ta ơn Ðảng đời đời
Ngược xuôi đôi mặt một lời song song.
Ngàn năm xưa nước non Hồng
Còn đây ơn Ðảng nối dòng dài lâu
Ngàn năm non nước mai sau
Ðời đời ơn Ðảng càng sâu càng nồng.

Cầm tay nhau hát vui chung
Hôm sau mình nhé, hát cùng Thủ đô.
Ðường về, đây đó gần thôi!
Hôm nay rời bản về nơi thị thành
Nhà cao chẳng khuất non xanh
Phố đông, càng giục chân nhanh bước đường.
Ngày mai về lại thôn hương
Rừng xưa núi cũ yêu thương lại về
Ngày mai rộn rã sơn khê
Ngược xuôi tàu chạy, bốn bề lưới giăng.
Than Phấn Mễ, thiếc Cao Bằng
Phố phường như nấm như măng giữa trời
Mái trường ngói mới đỏ tươi.
Chợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàng
Muối Thái Bình ngược Hà Giang
Cày bừa Ðông Xuất, mía đường tỉnh Thanh
Ai về mua vại Hương Canh
Ai lên mình gửi cho anh với nàng
Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng
Vải tơ Nam Ðịnh, lụa hàng Hà Ðông
Áo em thêu chỉ biếc hồng
Mùa xuân ngày hội lùng tùng thêm tươi
Còn non, còn nước, còn trời
Bác Hồ thêm khỏe, cuộc đời càng vui!

- Mình về với Bác đường xuôi
Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người
Nhớ ông Cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường!
Nhớ Người những sáng tinh sương
Ung dung yên ngựa trên đường suối reo
Nhớ chân Người bước lên đèo
Người đi rừng núi trông theo bóng Người...

- Lòng ta ơn Ðảng đời đời
Ngược xuôi đôi mặt một lời song song.
Ngàn năm xưa nước non Hồng
Còn đây ơn Ðảng nối dòng dài lâu
Ngàn năm non nước mai sau
Ðời đời ơn Ðảng càng sâu càng nồng.

Cầm tay nhau hát vui chung
Hôm sau mình nhé, hát cùng Thủ đô.

CÁI ((CHÍNH NGHĨA CUỐC RA VNCH)) CHẲNG BAO GIỜ VÀ SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ AI LÀM NỔI THƠ .THẾ NÊN LƯU Ý CHỦ TRANG LÀ CÓ THỂ BÀI THƠ SẼ BỊ ((nặc danh )) ĐẠO CHO BÕ GHEN,BÕ HẬN

Đăng nhận xét