Bài mới nhất

27/08/2013

Vài lời gửi ông Jonnathan London (phần 1. Nhận định sai lầm về blogger chính trị Việt Nam)


Cảnh Đằng

       Tôi vốn dĩ không là trí thức như định nghĩa, cũng không là trẻ trâu nhưng thích lướt mạng và viết blog. Một  sở thích mà nhiều người lấy làm thích thú khi ẩn mình trên mạng thể hiện quan điểm. Nhưng tôi nghĩ rằng, không vì là ẩn mình mà ta có suy nghĩ lệch lạc, cho rằng internet là tất cả. Tôi vẫn gắn bó với tình cảm quê hương đất nước hơn bao giờ hết. Tôi không tin một học giả nước ngoài có thể nhìn nhận về đất nước tôi đầy đủ hơn so với những người dân trong nước nhưng cũng không có nghĩa như thế để cho rằng tôi không quý trọng những nghiên cứu của những người nước ngoài vể đất nước tôi. Nhưng tôi không chấp nhận một ai đó chỉ nhìn những hiện tượng nhỏ của đất mẹ quê hương tôi để phán xét tất cả và đưa ra những ý kiến rất đỗi cá nhân đi kèm với những lệch lạc để cộng đồng Quốc tế nhìn nhận sai lệch về đất nước chúng tôi. Jonhnathan London mang tiếng là tiến sĩ học về kinh tế, chuyên về Việt Nam nhưng tôi không chấp nhận với lối nghiên cứu phóng túng và phát ngôn bừa bãi của ông như vậy được. Đó là bài viết về giới blogger mà được ông tôn lên rằng là blogger chính trị đang thách thức chế độ độc đảng.  Cụ thể là bài viết của ông đăng trên BBC và  có những luận điệu xuyên tạc hẳn những gì so với sự thật ở Việt Nam.

J


    Blogger chính trị là gì đây? Và những tư tưởng học đòi của các blogger biến chất.


     Jonathan London nghiên cứu bao nhiêu năm về khoa học, về tình hình địa chính trị Việt Nam mà quên đưa ra được khái niệmblogger chính trị trước khi phát ngôn, hay ông cố tình lấp liếm. Ở Việt Nam có thể những chính khách cũng viết blog nhưng chưa ai gọi đó là những blogger chính trị cả. Ông đã nói đúng khi Việt Nam sau những năm dài chiến tranh và những bất ổn khác nay đã có sự ổn định và phát triển vượt bậc. Số lượng người dùng internet ngày một tăng, nhân dân ngày càng được tiếp xúc với thế giới văn minh và họ biết được rằng trong sự vận động của nội tại thế giới cái gì có thể chấp nhận được và cái gì không thể chấp nhận được. Nhưng truyền thông là sức mạnh, cần có sự định hướng đúng đắn, điều này chắc ông thừa hiểu. Vì đâu mà chế độ phát xít có thể cầm quyền và tạo ra được sức mạnh để làm cả thế giới phải khuynh đảo kinh hoàng như vậy? Đó là sức mạnh của tuyên truyền, Göbbels-Bộ trưởng bộ tuyên truyền của Đức Quốc xã đã làm được điều đó. Và một chứng cứ cho ngày nay đó là người Mỹ có hàng loạt kênh tuyên truyền trên toàn thế giới, kể cả sử dụng cả máy bay, vệ tinh để tuyên truyền. Thế nên việc Nhà nước có chế độ kiểm duyệt internet là điều hết sức bình thường, nếu nhân dân Việt Nam bị định hướng bởi những nhận thức của kẻ thù để phục vụ cho mục đích của chúng thì sẽ là hậu họa. Con người ta thường bị chuyển hóa từ nhân thức đến hành động một cách dễ dàng, đó là quy luật tất yếu. Nhà nước Việt Nam chỉ muốn cho người dân Việt Nam có một nhận thức đúng đắn trên cơ sở tiếp thu những thành tựu khoa học kỹ thuật mà không để cho kẻ thù lợi dụng những tiến bộ của khoa học kỹ thuật để sai khiến họ. Ông cho rằng “Tình hình đã thay đổi sâu sắc. Có lẽ nổi bật nhất là việc viết blog về chính trị nay trở nên phổ biến ở Việt Nam, bất chấp những nỗ lực của nhà nước muốn nhổ rễ nó.” Ông đã nhầm, theo như ông thì Nhà nước Việt Nam có quyền làm tất cả à? Một Nhà nước vững mạnh là một Nhà nước có đầy đủ luật pháp và luật pháp đó phải phục vụ nhân dân và được nhân dân chấp nhận. Nhà nước chỉ tạo ra luật để bảo vệ nhân dân và trừng trị những kẻ nào có hành vi sai trái. Những blogger bị bắt trong thời gian qua đều là những kẻ có hành vi vi phạm pháp luật, khi Nhà nước bắt những blogger này đều có một mẫu số chung những phản ứng rằng các nước phương Tây phản đối, BBC, VOA chửi rủa, các blog lề trái cho rằng là vi phạm nhân quyền. Còn nhân dân trong nước chẳng bao giờ phản đối. Thế theo ông Jonnathan London chính quyền nên tôn trọng ai hơn đây? Phải tôn trọng nhân dân mới là điều quan trọng. Vậy nên tôi không chấp nhận rằng ông cho rằng Nhà nước cấm các blogger hoạt động một cách vô cớ, mà tất cả là hoạt động của cơ quan quản lý nhằm xử lý những sai phạm trong hoạt động internet. Số lượng người sử dụng internet nói chung và viết blog nói riêng ở Việt Nam đang tăng lên từng ngày, và có rất nhiều, khó mà thống kê hết. Và trong đó có những người lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm các quyền và lợi ích hợp pháp của Nhà nước, và họ bị bắt là điều đương nhiên, pháp luật tạo ra công bằng với mọi người và nó không thể làm mất đi tính công minh của nó được. Đã là một công dân sống trên đất nước Việt Nam thì phải chấp hành luật pháp của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Chính vì thế mà ông có những nhận định sai lầm:
“Hình thức viết blog chính trị ở Việt Nam cũng đa dạng.
Một số blogger có nguyện vọng thành nhà báo độc lập. Người khác lại tập trung vào các vụ scandal và đồn đoán, nhất là nếu chúng liên quan tới các đầu lĩnh chính trị của đất nước. Những người khác quảng bá cho đối mới chính trị và cảnh ngộ của các tù nhân lương tâm đang dần tiều tụy trong nhà tù Việt Nam. Những người này được vô số blogger trên các trang mạng xã hội khác như Facebook tán thưởng và tham gia. Khi họ bị bịt miệng, qua việc bắt bớ hay cách nào khác, lại có các blogger khác nhanh chóng thay thế và dồn dập cơn bão chỉ trích trên internet phản đối chiến thuật đàn áp của nhà nước.”
   Ông phải hiểu khái niệm nhà báo và việc trở thành nhà báo ở mỗi Quốc gia sẽ phải có một điều kiện khác nhau, nhà báo ở Việt Nam là những người được Nhà nước công nhận và có những quy chế riêng cho công tác của họ và họ phải chịu sự quản lý của Nhà nước. Những người tự xưng là nhà báo trên blog chẳng qua chỉ là hám danh bất tài mà thôi. Cái gọi là nhà báo độc lập mà ông London đang nói ra đấy chẳng qua chỉ là cái tên để tự đánh bóng bản thân. Nhà báo như thế là những nhà báo chỉ phục vụ cho lợi ích của cá nhân mình mà không phục vụ cho những lợi ích chung nào hết. Ông Jonathan London là tiến sĩ kinh tế thì ông phải hiểu rõ rằng xã hội con người chúng ta phân công lao động và có sự quản lý hoạt động của các ngành nghề bằng luật pháp. Có quản lý các hoạt động bằng luật pháp thì mới có tôn tri trật tự cũng như cân đối lợi ích và đáp ứng sự cân bằng khác của tự nhiên và xã hội được. Nghề làm báo phải phục vụ mục tiêu chung cho sự tiến bộ của nhân dân, của đất nước và phải chịu sự quản lý của Nhà nước là một điều tất yếu. Xét cho cùng làm báo cũng là một nghề, xét theo quan điểm nguyên thủy thì nó cũng là một dạng lao động, nó phải cống hiến những sản phẩm của nó cho xã hội thì ngược lại họ sẽ được thụ hưởng các giá trị của các ngành nghề lao động khác. Vậy nên theo như những nhận định của ông Jonathan London cho rằng những blogger chính trị kia muốn thành nhà báo độc  lập thì chính ông đang tung hô cho những hành động vô lề lối, vô luật lệ của một số blogger. Nếu một blogger xưng danh là một nhà báo đi chăng nữa và được thế giới công nhận nhưng chưa từng phục vụ cho sự phát triển của đất nước Việt Nam thì họ cũng chẳng bao giờ là một nhà báo chân chính ở Việt Nam. Đơn giản bởi vì những hành động của họ chỉ là những hành động cá nhân mang tính lợi ích một chiều, không bị ràng buộc bởi những quy tắc cũng như đạo đức nghê nghiệp.


Điếu Cày-kẻ buôn danh tuyệt thực


       Theo như tôi biết thì ông đã từng có thời gian sang Việt Nam vào thời điểm năm 2004 và hiện nay đang sống ở Hồng Kông. Có lẽ khoảng thời gian ông sống ở Việt Nam quá ngắn, chưa đủ để ông hiểu được một phần nhỏ của quê hương Việt Nam chứ chưa đừng nói gì đến tình hình chính trị trong nước Việt Nam. Chính sự thiển cận của ông đã dấn ông đến quy kết rằng : “các tù nhân lương tâm đang dần tiều tụy trong nhà tù Việt Nam” hay “blogger khác nhanh chóng thay thế và dồn dập cơn bão chỉ trích trên internet phản đối chiến thuật đàn áp của nhà nước.”. Tôi thật sự thấy buồn và nghi ngờ về tính độc lập trong các nghiên cứu cũng như những nhận định của ông Jonnathan London. Những lời văn cay độc, và vu cáo chế độ chính trị Việt Nam hiện nay của ông Jonnathan nghe giống hệt như những lời nói của các nhà dân chủ trở cờ, mấy tên phản động, hay chẳng khác gì đám ăn theo nói leo văn nô bồi bút. Đã mang danh là một nhà nghiên cứu thì phải có những nghiên cứu hàm chứa sự vô tư trong sáng của một người làm khoa học hơn là một cái máy nói leo, nhưng ông Jonnathan London đã không làm được như thế. Jonnathan London hoặc đã bị mua chuộc bởi tiền bạc hoặc đã là nạn nhân của hệ thống tuyên truyền tư bản. Bằng chứng là những người mà ông gọi là tù nhân lương tâm  đang bị bắt bớ bởi chế độ. Thế nào là các tù nhân đang bị tiều tụy trong các nhà tù? Có phải là các tù nhân ở nhà tù vịnh Wantanamo của Mỹ bị đánh đập, tra tấn trong xà lim và đã bị cộng đồng Quốc tế lên án hay không? Hay là những tù nhân ở nhà tù Irac bị nữ binh sĩ Mỹ tra tấn xong và cởi quần áo ra để quay ảnh sex tung lên mạng? Chuẩn mực đạo đức ở nhà tù Việt Nam không bao giờ có những chuyện đó, đơn giản bởi vì Việt Nam có giá trị nhân đạo đặc trưng của truyền thống người Việt. Sự đối xử giữa các tù nhân là rất công bằng. Việc ông phát biểu các tù nhân lương tâm cho tôi thấy thêm một bằng chứng rằng ông đã bị những kiến thức sai lệch của các blogger lề trái đầu độc và thôn tính trí não. Ông đã quá thương xót khi nghe một Cù Huy Hà Vũ, hay một Điếu Cày Nguyễn Văn Hải tuyệt thực đến sắp chết đúng không? Vậy khi xem phóng sự thực tế thì như thế nào? Cả hai tên này đều tuyệt cơm tù và bợp những thứ người nhà đem đến, chúng nó bợp như chưa bao giờ được bợp, sau tuyệt thực mỗi tên tăng lên đến cả chục kg. Thế liệu có tiều tụy hay không? Những tên như Cù Huy  Hà Vũ có đáng gọi là tù nhân lương tâm hay không khi hắn đi chơi gái và bị bắt, sau đó bị khởi tố luôn tội tuyên truyền chống Nhà nước. Còn Nguyễn Văn Hải thì trốn thuế, tham lam làm ăn bất chính. Và mẫu số chính là hắn cũng chống Nhà nước. Vậy nên ngồi tù là bản án đích đáng cho những kẻ coi thường luật pháp, pháp luật công minh với tất cả và không chừa ngoại lệ.
       Vậy nên những nhận định của ông đã góp phần phá hoại sự tự do và hòa bình của Việt Nam để cho các thế lực thù địch chống phá Việt Nam vị vào đấy chống đối chính quyền. Khi ông đang ở Hồng Kong nhưng lại có những suy đoán cá nhân, tí nhiều dung túng cho các hành vi vi phạm pháp luật của các blogger trong nước.Đó là những lời nói sai trái., gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự vững mạnh của chế độ chính trị hiện tại của Việt Nam. Vậy nên hy vọng ông sẽ có những nghiên cứu tiếp theo có cái nhìn đúng đắn hơn về Việt Nam, và không gây phương hại đến lợi ích của Việt Nam.

Hot!

Từ khóa SEO:

13 nhận xét:

Cảm ơn cho một phần tích rất thứ vị Tôi sẽ trả lời trong những ngày tới.

chúng ta sẽ trao đổi thẳng thắn về vấn đề này

Đọc xong buồn nôn quá. JL, don't waste your time with this DLV, he is "ngu chết mẹ luôn" :)

WARING: THE FOLLOWING PARTY LINE MAY MAKE READER SICK OR IN CERTAIN EXTREME CASE, BREAK THE LCD MONITOR. "Nhà nước chỉ tạo ra luật để bảo vệ nhân dân và trừng trị những kẻ nào có hành vi sai trái." OLD WINE IN A OLD LABEL BOTTLE. WE WANT SOMETHING NEW SINCE EVEN MY DOG CAN DOG THE SAME LINE AGAIN AND AGAIN. THAT IS ONE OF THE REASON SOMETIME YOU HAVE TO PUT YOUR DOG ON A LEASH

Chúng ta cũng sẽ trao đổi thẳng thắn về vấn đề này?Nặc ku dám không?

Chú em không nhữ nôn mà còn dùng mồm ỉa chảy hơi nhiều

Rải truyền đơn cờ ba que ,đặt bom tượng đài Bác là vô tội nhỉ !

Bị bắt về tội ::làm thơ chống TQ ?lập luận trẻ con.
Nực cười ,bao nhiêu thằng viết bài xuyên tạc chống nhà nước còn chẳng sao nữa là làm bài thơ chống ..Tung Quắc

Rải truyền đơn cờ ba que ,đặt bom tượng đài Bác là vô tội nhỉ !

Bị bắt về tội ::làm thơ chống TQ ?lập luận trẻ con.
Nực cười ,bao nhiêu thằng viết bài xuyên tạc chống nhà nước còn chẳng sao nữa là làm bài thơ chống ..Tung Quắc

KHông phải người việt Nam mà phán như thật vậy. Sống quá quen với cuộc sống bên nước họ nên khhi nhìn vào đất nước Vn nên hay nhĩn đó là đất nước mình hay sao? không biết thì dựa cột mà nghe, như thánh phán vậy ông Jonnathan London

KHông phải người việt Nam mà phán như thật vậy. Sống quá quen với cuộc sống bên nước họ nên khhi nhìn vào đất nước Vn nên hay nhĩn đó là đất nước mình hay sao? không biết thì dựa cột mà nghe, như thánh phán vậy ông Jonnathan London

KHông phải người việt Nam mà phán như thật vậy. Sống quá quen với cuộc sống bên nước họ nên khhi nhìn vào đất nước Vn nên hay nhĩn đó là đất nước mình hay sao? không biết thì dựa cột mà nghe, như thánh phán vậy ông Jonnathan London

KHông phải người việt Nam mà phán như thật vậy. Sống quá quen với cuộc sống bên nước họ nên khhi nhìn vào đất nước Vn nên hay nhĩn đó là đất nước mình hay sao? không biết thì dựa cột mà nghe, như thánh phán vậy ông Jonnathan London

KHông phải người việt Nam mà phán như thật vậy. Sống quá quen với cuộc sống bên nước họ nên khhi nhìn vào đất nước Vn nên hay nhĩn đó là đất nước mình hay sao? không biết thì dựa cột mà nghe, như thánh phán vậy ông Jonnathan London

Đăng nhận xét