Bài mới nhất

01/09/2013

Con đường dân chủ xã hội nào đây?


Trường Sa

      Có những kẻ đã từng một thời đi qua lịch sử nhưng có thái độ vô ơn và rắp tâm độc miệng để làm hại đất nước chà đạp lịch sử, nhưng những giá trị và cái đẹp của nhân loại vẫn trường tồn và không bao giờ bị ảnh hưởng bởi những gì xấu xa. Những kẻ như Boris Yesilt hay Gocbachov của Nga hay Lê Hiếu Đằng ở Việt Nam đều thuộc một giuộc mà thôi. Boris Yesilt cho rằng Cộng sản chỉ có dẹp bỏ sau khi hắn đã leo được lên đỉnh cao quyền lực, còn Gocbachov cho rằng Cộng sản chỉ là dối trá trong khi đó hắn là kẻ chuyên đi ăn trộm đồ trong siêu thị của Đức vào năm 2012. Lê Hiếu Đằng của Việt Nam thì cho rằng nước chúng ta có nạn tham nhũng nhưng trong khi hắn là một kẻ đã từng làm tiền trên thân thể người khuyết tật khi hắn còn đương nhiệm trong hệ thống chính trị Việt Nam. Vậy mới biết rằng con người chúng ta sẵn sàng buông lời gian dối một cách ghê tởm chỉ vì mục đích của bản thân mình trong khi nhân cách của bản thân mình không thể có một cái gương nào để soi xét.


Lê Hiếu Đằng

      Trong lúc bệnh tật quật ngã với những suy nghĩ mê man điên dại thánh Đằng đã ngấm máu chủ nghĩa xét lại và định đòi lập băng đảng “dân chủ xã hội” do Đằng cầm đầu. Và những lời nói nhất thời hay là ý tưởng sâu xa của Đằng này đã bị những kẻ lưu manh chính trị chộp lấy và đưa đẩy theo, nâng tầm nó lên làm học thuyết cho rằng con đường “dân chủ xã hội” là con đường cần thiết để phát triển đất nước, và là bài thuốc bách bệnh để chữa trị những tồn tại trong xã hội hiện nay. Nhưng nhìn kỹ để thấy, có đảng chính trị nào thành lập ra mà không có ai ủng hộ không? Thực sự thì cái đảng kiểu như của Đằng đòi lập và những tên dân chủ đang tung hô có lẽ không cần sự ủng hộ của một ai thật.

1.Tại sao lại có đầy kẻ quan tâm đến những lời phát ngôn của ông Đằng về đảng dân chủ xã hội.

      Lời phát ngôn của ông Đằng trong một khoảng thời gian nhất định được những kẻ cơ hội và dân anh chị dân chủ nhai đi nhai lại như một bản trường ca, bởi vì đơn giản Đằng đã đánh trúng tâm đen của các anh chị phản động. Đơn giản bởi vì dù gì Đằng cũng đã có những năm tháng sống trong nền chính trị này, có gì tốt hơn là chính một kẻ phản bội đi tự tay làm những việc phản bội. Và chính Đằng đang bị lợi dụng khéo mà không hay biết. Thực sự thì những kẻ núp bóng dân chủ trong nước và những kẻ đang lừa bịp đồng bào ở nước ngoài không hề quan tâm đến đảng mà Đằng đề xuất là đảng gì cả, mà chỉ quan tâm đến sự đa đảng mà thôi. Các nhà dân chủ đang mong muốn sự cần thiết đa đảng chứ không cần thiết là đảng của Đằng, bởi vì chung quy lại thì đó là ước muốn của chúng để bước lên sân khấu chính trị một cách hợp pháp nhất sau những năm dài chui lủi. Đồng thời đó cũng là ước muốn kép mà cả lũ phản động đội lốt dân chủ và quan thầy mong muốn. Đa đảng có thể là nhát dao chí tử đâm chết chủ quyền dân tộc và tự chủ về chính trị của đất nước Việt Nam hiện nay, chỉ cần có thể hợp pháp hóa được một lực lượng chính trị đối lập ở Việt Nam thì Mỹ mới có cơ hội để hậu thuẫn cho các lực lượng này chống lại đường lối hiện nay của Việt Nam. Thực tế thì một đất nước chia năm sẻ bảy quyền lực là một đất nước dễ sai bảo nhất, và cũng là điều kiện lý tưởng để những kẻ đầu cơ chính trị có cơ hôi tốt nhất để lộng hành.

     Cái lẽ thực tế mà truyền thông nước ngoài cũng như các trang mạng dân chủ đang rêu rao chỉ là những phát ngôn ngu muội và hám tài của Lê Hiếu Đằng mà không xuất phát từ một mục tiêu cao đẹp hay vì lợi ích chung gì cả. Cái cốt yếu của chiến dịch ăn bám bãi nôn bệnh tật của ông Đằng trong làng dân chủ chính là nhằm làm cho thế giới hiểu nhầm rằng ở Việt Nam đã suy vi đến mức có những kẻ quyền cao chức trọng cũng muốn trốc rễ chế độ, và cũng là mong muốn hô hào và tạo ảo tưởng cho cư dân mạng rằng sự cần thiết phải đa nguyên về chính trị và đa đảng đối lập là cần thiết. Suy cho cùng thì một cánh én chẳng làm nên mùa xuân, Đằng chẳng là gì cả. Nếu nói chỉ một kẻ phản bội mà có thể làm sụp đổ chế độ thì trước đây nước Anh đã sụp đổ rồi, bởi vì bộ 5 Cambride đã từng phản bội nước Anh trong lịch sử, vì đây là những con người là tinh hoa của xã hội Anh. Và cuối cùng thì những kẻ nào phản bội cho dù có sống trong quyền cao chức trọng hay gì đi chăng nữa thì vẫn sẽ cô đơn bởi sự khinh rẻ của người khác.


2. Con đường dân chủ xã hội chỉ là học đòi.

     Nếu tôi không nhầm thì ông Đằng đã học đòi tư tưởng dân chủ xã hội từ chủ nghĩa xét lại thì đúng hơn. Nhưng ông Đằng không ngờ được rằng ông đã bị lòi cái ngu của ông ra cho thiên hạ chửi. Nếu xét trường hợp ông Đằng có ý kiến tốt đẹp đi chăng nữa và ngây thơ nghĩ rằng đa đảng là sẽ phát triển thì ông cũng đã nhầm, bởi vì đa đảng chỉ là chiêu trò để những kẻ đang khát máu chính trị lợi dụng và mưu đồ đối với đất nước mà thôi. Ông Lê Hiếu Đằng này ngây thơ và ngu muội khi không hiểu rằng các thế lực ngoại bang sẵn sàng chi tiền để thay đổi chế độ chúng ta nên việc chi tiền cho một chế độ biết vâng lời các quan thầy cũng là chuyện bình thường nếu như đa nguyên đa đảng ở Việt Nam được thực hiện thành công. Đây chính là sự ngu dốt của ông, xét ở khía cạnh này thì chúng ta lại phải nhớ đến câu nói “ngu không phải là một cái tội mà cái tội là không nhận ra cái ngu”, Lê Hiếu Đằng thuộc loại như vậy


       Và sẽ không thể có sự hòa bình hay là phát triển mà chỉ dựa trên những lời nói ngông cuồng lộng ngôn của một cá nhân được. Lời nói của Đằng cũng chẳng thể là tư tưởng và càng không thể là một học thuyết được, mà nói chỉ xuất phát tử những tâm tưởng ngây thơ về chính trị cộng với những toan tính lợi ích cũng như những mơn trớn khôn khéo cạy miệng Đằng của lũ rận chủ mà thôi. Nếu xét trên khía cạnh lợi ích của bản thân ông Đằng thì đây có thể chỉ là một chiêu bài để ông bước vào con đường làm một nhà dân chủ . Đây có thể là một chiêu bài rất cũ kỹ của bất cứ kẻ nào đã có một chút tiếng tăm nhất định lợi dụng. Kim Phibil có thể chạy sang phía Liên Xô thì Gordiepski cũng có thể chạy sang Anh vì cho rằng mình đi theo con đường chính nghĩa, cũng đồng nghĩa với Sward Snowden cũng có thể chạy trốn sang nước khác tị nạn, tất cả đều không ai hiểu rõ được mục đích hơn chính bản thân kẻ phản bội.

       Một xã hội mà ông Đằng nêu ra có sự hiện diện của nhiêu đảng phái chính trị và trong đó có cái gọi là đảng dân chủ xã hội của ông và ông cho đó là xã hội phát triển. Cứ cho đó là môt xã hội tự do đi, cho rằng giả thuyết là đúng. Nhưng tự do không có nghĩa là phát triển và phát triển cũng không có nghĩa là công bằng và hạnh phúc cho đại đa số con người. Tôi thử lấy ví dụ rằng Philippine chắc chắn là nước đa đảng theo phương Tây và không phải thực hiện các cuộc chiến vì nền độc lập và thống nhất như chúng ta nhưng họ phát triển đến đâu? Và họ bảo vệ chủ quyền biển đảo đến đâu khi họ vẫn phải ngửa tay xin những vũ khí thải loại của Mỹ hàng năm. Điều quan trọng và tiên quyết để một đất nước phát triển trước hết đó là xã hội đó phải ổn đinh. Ổn định chưa chắc đã có thể phát triển bởi sự sai lầm nhất định trong điều chỉnh các quan hệ kinh tế và ngoại giao tầm vĩ mô, nhưng một đất nước muốn phát triển thì cần phải có một môi trường ổn định. Kể cả xã hội Mỹ cũng vậy, sự ổn định của họ dựa trên căn nguyên sân khấu chính trị vẫn được hai đảng Dân chủ và Cộng hòa thay nhau diễn kịch, có ai diễn đi chăng nữa thì vẫn vậy, cách diễn có khác nhau thì vẫn chung quy lại một kết quả mà thôi. Mỹ vẫn phải thực hiện các cuộc xâm lược theo định kỳ thì mới có thể tồn tại. Vậy nên con đường dân chủ xã hội nếu được thực hiện ở Việt Nam thành công bởi vì sự bàng quang của một số thành phần trong xã hội, hay nó thẩm thấu bởi sự thiếu hiểu biết về chính trị của một số ít nào đấy hay hoặc nó phát triển do những nhận thức sai lầm ảo tưởng của một số chính trị gia cộng với sự nhồi sọ của giới dân chủ thì sớm muộn gì cũng đưa đất nước vào thế rối ren, bất ổn.

       Dân chủ xã hội nghe thì có vẻ cao đẹp và mới mẻ nhưng nó đẹp trong bản chất nhưng vẫn có thể bị lợi dụng để núp vào nó. Giới phản động có thể núp bóng dân chủ,nhân quyền thì cũng có thể muốn núp vào cái vỏ thành lập một đảng kiểu này để phát triển đất nước,bởi vì chó có bị thui rồi thì vẫn chỉ là chó mà thôi.

Hot!

Từ khóa SEO:

12 nhận xét:

bai viet nhu cut, trau chuot lai tu ngu di

Nac danh chui bai viet ((nhu cut))vi no noi rat dung ve nac danh

Bất cứ người dân Việt Nam nào, kể cả trẻ em đều được học lịch sử – một thiên hùng ca về đấu tranh chống ngoại xâm để dựng nước và giữ nước. Chắc rằng trên thế giới không đâu có quốc gia nào thời gian chiến tranh dài đến thế. Vì vậy mà con người Việt Nam, tinh thần Việt Nam yêu hòa bình hơn hết, hiểu rõ giá trị của hòa bình. Việt Nam hiện nay đang sống trong hòa bình và ổn định, dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự đồng lòng, nhất trí vượt khó khăn của nhân dân thì ông hô hoán cái thứ “đa nguyên đa đảng” ấy chắc hẳn với mục đích chẳng tốt đẹp gì.

xuất hiện những mối liên hệ giữa những Đảng viên mục nát như ông Đằng và thế hệ loài rận chủ mới kêu gào ở ngoài. hỏi tại sao lại có những suy nghĩ của ông Đằng một Đảng viên sắp về cõi vĩnh hằng, cũng là trước khi ra đi ông Đằng cũng muốn được thể hiện những khả năng vượt trội về tư duy như những con rận chủ. Dân chủ xã hội cũng chỉ là những suy nghĩ học đòi, mà có thể là được trả công cho những suy nghĩ học đòi đó. không chỉ đơn thuần là đóng góp mà là phá hoại chế độ

Nặc Danh .Cao vấn đề ở đầu ah. trên thì viết "bai viet nhu cut, trau chuot lai tu ngu di" xong dưới lại khen "Bài viết rất hay.". biết nhân sai sửa sai thế là tốt. nhung mà cũng không nên 2 mặt như thế, mông thì có 2 bên mông nhưng mặt thì chỉ có 1 thôi, tác ra làm gì cho khổ.

"Một xã hội mà ông Đằng nêu ra có sự hiện diện của nhiêu đảng phái chính trị và trong đó có cái gọi là đảng dân chủ xã hội của ông và ông cho đó là xã hội phát triển." Sự tranh chấp giữa các Đảng phái liệu có mang lại lợi ích thiết thực gì ko? hay chỉ làm rối ren hơn thôi,chinh minh đã nói nên xự "tranh chấp" sao vẫn có thể đưa ra luận điệu ấy được

Vậy đấy! Cứ buộc tội cho cái chế độ này, cứ bảo chế độ này như thế này như thế nọ nhưng bản thân thì sao? Họ chỉ nghĩ cho riêng họ, xã hội này đâu đó vẫn còn điều tồn tại là bởi lẽ không thể tránh được vì mọi đất nước trên thế giới này đều có những điều đó cả. Họ nói đất nước này như thế nhưng bản thân họ mới là những con sâu, bảo yêu nước nhưng thực chất là bán nước để kiếm lợi cho bản thân, kiếm mấy đồng đô la từ nước ngoài. Lập Đảng kiểu đó như ông Đằng liệu có phải xuất phát từ lòng yêu nước thật không? Dĩ nhiên là không rồi, hắn là kẻ bán nước vì trước đó hắn đã là như vậy!

Cái đích cuối cùng của sự "phản bội" này chính là lợi ích, không thể phủ nhận điều này, sự cải tổ hay cách tân đất nước của Lê Hiếu Đằng Cuối cùng cũng chỉ mục địch là "vụ lợi cho bản thân" lợi đâykhông hẳn là về kinh tế mà chính là "tham vọng bá chủ quyền lực"

" Trong lúc bệnh tật quật ngã với những suy nghĩ mê man điên dại thánh Đằng đã ngấm máu chủ nghĩa xét lại và định đòi lập băng đảng “dân chủ xã hội” do Đằng cầm đầu" Muốn cầm đầu mà có con người như tên Đằng này thì ai theo đây, 1 mính 1 tổ chức ah,

Con đường dân chủ này đưa chúng ta đến làm nô lệ cho nước khác, phụ thuộc vào nước khác. cái kiểu suy nghĩ như Lê Hiếu Đằng thì nghĩ ra được cái gì cho tử tế, có muốn vì đất nước này đâu, cũng chỉ vì quyền lợi cho bản thân, kiếm tiền từ nước ngoài đổ vào cho mà ăn chứ đéo gì!

những ngôn từ mà Lê Hiếu Đằng phát ngôn ra được các nước Phương Tây và các nhà rân chủ tôn vinh ấy chỉ toàn những lời nói thiếu suy nghĩ, ngu muội mà thôi. Tất cả bọn chúng đều cùng một ruộc cả. chỉ vì lợi ích cá nhân chúng mà đâu nghĩ cho lợi ích cá nhân. Lợi ích của dân tộc.

Đăng nhận xét