Bài mới nhất

07/10/2013

Thu Hà Nội buồn lạ


Lam Trà 
     Năm nay hoa sữa ngát hương muộn hơn mọi năm, đúng lúc hoa sữa ngát hương nhất, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trở về với nơi vĩnh hằng, cả dân tộc nghẹn ngào trong niềm thương tiếc.
     Tôi lại nhớ câu chuyện về sự ra đi của Bác Hồ qua lời kể của Bà, đúng là “đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa”. Khi có chuyện buồn, nước mắt sẽ làm nguôi ngoai hơn nhưng những ngày cuối thu, nỗi buồn nỗi đau này sao trời thu Hà Nội cứ gắng gượng kìm nén?


     Từ lúc nhận được hung tin, hàng nghìn người dân đã đến thủ đô vĩnh biệt Đại tướng trước khi đưa Người trở về với đất Mẹ. Tôi cũng trong đoàn người ngày 6-10 đến căn nhà số 30 Hoàng Diệu. Ngược dòng với đoàn người để tìm chỗ dừng chân, lòng xúc động lạ. Những khuôn mặt buồn, những bó hoa, nén hương, đoàn người xếp hàng ngay ngắn trật tự khiến người đi đường không thể không dừng xe lại. Phía đường Điện Biên Phủ gần Quảng trường Ba Đình tôi may mắn tìm được chỗ. Chưa khi nào thấy mình đủ kiên nhẫn như vậy, từng bước tùng bước, đôi khi đứng im cả chục phút để nhích 1 bước chân. Phải mất gần 2 tiếng đồng hồ, ngôi nhà 30 Hoàng Diệu mới hiện ra trong bao hoa mọi người đến viếng, hoa rải quanh lối vào ngôi nhà. Nhiều người không kìm được xúc động, dòng nước mắt cứ rơi. Câu chuyện về người cựu chiến binh người dân tộc mang huy chương trên ngực, đi xe máy hàng trăm cây số về với Đại tướng khiến nhiều người xúc động. Hay tận mắt thấy những cụ già tay chống gậy 2-3 người dìu vào, tận mắt chứng kiến nhiều cụ nước mắt không ngừng rơi chắp tay viếng Đại tướng,..thấy tim mình thắt lại, mất mát này quá đỗi lớn lao với dân tộc Việt Nam.


     Trong câu thơ của Viễn Phương khi từ Nam ra thăm Lăng Bác, tôi ấn tượng với hai câu:

“Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim”

     Dẫu rằng người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam sẽ trở về với quê hương yên giấc ngủ ngàn thu nhưng sao trái tim cứ nhói đau? Công lao trời bể của Người, tấm lòng vì dân vì nước của Người sẽ sống mãi cùng dân tộc sẽ in mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.




Hot!

Từ khóa SEO:

5 nhận xét:

Tin Bác Giáp ra đi quả thật khiến biết bao con tim phải thổn thức đau nhói. Bác, người con của dân tộc. Bác, người anh cả của quân đội nhân dân Việt Nam. Bác, bình dị như bao người khác nhưng lại được biết bao thế hệ của đất nước dời đời nhớ ơn. Bác vinh danh bởi tài lãnh đạo quân sự tài ba, bởi những chiến công lẫy lừng chấn động cả thế giới.

Dẫu biết đã là con người thì đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, dẫu biết đại tướng tuổi cao sức yếu nhưng tin người từ trần thật không khỏi làm con bàng hoàng và đau xót. Vậy là người anh cả, vị tổng tư lệnh quân đội nhân dân Việt Nam đã ra đi mãi mãi, người đã được đoàn tụ cùng với Bác Hồ và cùng với những anh hùng khác của dân tộc, bỏ lại sau lưng là sự tiếc thương vô vàn cho nhân dân Việt Nam. Mong người ra đi được bình yên!

Sự ra đi của Đại tướng là nỗi đau tinh thần của dân tộc Việt Nam. Một vị tướng kiệt suất của dân tộc. Dân tộc Việt Nam cũng như bạn bè thế giới nghiêng mình kính cẩn trước linh hồn người. Mong người có thể yên nghỉ nơi chín suối và đoàn tụ cùng với Bác Hồ và những anh hùng dân tộc khác. Chúng con nguyện sẽ tiếp bước của người bảo vệ đất nước khỏi sự xâm lăng của các thế lực thù địch

một mùa thu buồn trên thủ đô Hà Nội khi mà cả đất nước xúc động nghe tin buồn là sự ra đi của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Một mùa thu mà khi hương hoa sữa đang ngào ngạt thơm ngát thì vị tướng kiệt xuất của dân tộc, người không những được cả dân tộc kính mến mà còn được bô phận người nước ngoài biết đến cũng mến mộ tài đức của người. Mùi thơm ngào ngạt của hoa sữa cũng là tấm chân tình của nhân dân thủ đô tri ân tấm lòng của người, người đã về với ngàn thu nhưng công lao trời bể của Người, tấm lòng vì dân vì nước của Người sẽ sống mãi cùng dân tộc sẽ in mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

thu hà nội bao giờ cũng có nét riêng buồn là lắm ý,thu hà nội sặc mùi hòa sữa trắng đường màu hoa,vàng đường màu lá bàng rụng,khung cảnh hữu tình nên thơ lắm,nhất là vào ban đêm mùi hoa sữa sực lên trời gió thoioe hiu hiu lạnh đúng là buồn não lòng khi cô đơn,thu nay càng buồn hơn khi bác đã ra đi để lại khoảng trống lớn cho người dân việt nam

Đăng nhận xét