Bài mới nhất

21/10/2013

VÌ MIỀN TRUNG THÂN THƯƠNG !



         Hà Nội những ngày cuối thu cuộn mình trong cái lạnh của trận gió mùa về ào ào qua kẽ lá, len lỏi vào làn da thớ thịt của con người. Hà Nội những ngày mưa, bầu trời xám, thời gian trôi chậm, từng bước từng bước nặng nề… và đâu đó, hình bóng quê nhà luôn hiện hữu trong tâm thức của đứa con xa quê, nhớ về quê hương trong mùa mưa lũ.

         Mảnh đất miền Trung thân thương, nơi sinh ra những người anh hùng dân tộc lỗi lạc, những nhà cách mạng vĩ đại của dân tộc; mảnh đất miền Trung, nơi con người sống với nhau bằng thứ tình cảm chân thành, thật thà và trọn vẹn nhất; và mảnh đất miền Trung cũng là khúc ruột gánh hai đầu đất nước, cầu nối cho hai miền Nam Bắc. Miền đất ấy là niềm tự hào, lòng tự tôn của biết bao con người khi họ được sinh ra và lớn lên, gắn tuổi thơ mình với những thứ bình dị, thân quen và chân thật nhất “ cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn, cái kèo cái cột thành tên”…




       Miền Trung thân yêu trong chiến tranh máu lửa đã phải gánh chịu bao đau thương mất mát, hứng chịu bao bom đạn của kẻ thù..và cả những hy sinh thấm đẫm nước mắt của bao con người nhưng cũng rất đỗi tự hào. Mảnh đất ấy kiên cường bất khuất, vượt lên mọi khó khăn cùng nhau vun đắp, xây dựng cuộc sống mới, ngày một đi lên. Nhưng Mẹ thiên nhiên thật không công bằng với khúc ruột thiêng liêng ấy; năm nào cũng vậy, mùa nắng thì nắng nóng liên miên, hạn hán đất khô cằn sỏi đá; và mùa mưa- thật đáng thương khi lũ này chưa qua thì trận lũ khác đã tới, bao mất mát đau thương đè nặng lên vai hàng triệu con người.‘ Đi qua nhứng ngày mưa ta lại yêu hơn những ngày nắng’ vâng, đối với nhân dân miền Trung đó còn là niềm khát khao, mong đợi về một cuộc sống yên bình, không bão lũ.Bao con người đang gồng mình lên với lũ, sống cuộc sống heo hắt, thiếu ăn thiếu nước, thiếu mặc khi mà lũ đi qua, cuốn trôi tất cả. Mất người, mất của, khó khăn chồng chất khó khăn, đau thương nối tiếp đau thương. Sức con người làm sao có thể chống lại được sức tàn phá của thiên nhiên mạnh mẽ kiêu hùng kia… Nhớ về quê hương mà nước mắt lặng lẽ rơi, tim ta thổn thức, đau nỗi đau chung của cả quê hương. Ánh mắt nhân dân quê tôi vẫn đau đáu một cái nhìn đồng cảm chở che của cả cộng đồng, của đồng bào cả nước.

       Những mất mát, khổ đau của nhân dân miền Trung là điều không thể kể hết, ngay lúc này cần lắm tình đoàn kết của bạn bè, của đồng bào cả nước hãy hướng về miền Trung thân thương, hãy dành cho miền Trung những tấm chân tình cao đẹp nhất, ủng hộ nhân dân miền Trung bằng những gì mình có thể . Một miếng khi đói bằng một gói khi no, lá lành đùm lá rách, hỗ trợ người dân quê tôi vượt qua khó khăn mà bão lũ để lại.

        Một lời kêu gọi chân tình và tha thiết nhất. Chỉ một phút thôi để lắng lòng mình lại nghĩ về đồng bào miền Trung, Chỉ một hành động nhỏ của mọi người thôi nhưng cũng đủ để cứu vớt sinh mạng bao người đang sống lay lắt cùng nước lũ, thiếu thốn đủ đường.

Miền Trung ơi ! tiếng gọi đau thương

Hà Tĩnh quê ta trong biển đen nước độc

Vai tổ quốc gánh hai đầu khó nhọc

Bình-Trị- Thiên mưa nguồn vội vã bóng người

--Sao Băng Thiên Sứ --

Hot!

Từ khóa SEO:

37 nhận xét:

Miền trung yêu dấu ! mưa gió và thiên tai đang hoành hành ngày đêm đã cướp đi sinh mạng biết bao nhiêu người. khốn khó thêm khốn khó hơn. thật là thương lắm miền trung ơi , có ai biết cho nỗi đau của miền trung quê tôi không?

miền trung khúc ruột của cả nước. trong chiến tranh đã hứng chịu mưa bom bão đạn tàn phá nơi đây. nhưng nơi đây hàng năm cũng là nơi chịu ảnh hưởng thiên tai nhiều nhất cả nước. nhưng chúng ta tự hào vì nơi đây sản sinh ra những nhà cách mạng những con người tài giỏi của đất nước. không chịu khuất phục trước thiên nhiên không chịu khuất phục trước thiên tai họ vẫn đứng dậy dùng sức người xây dựng quê hương

cả nước đang cùng hướng mọi tình cảm của mình đến miền trung thân yêu khúc ruột của cả nước.....một vùng đất kiên cường với những con người kiên cường,..những năm kháng chiến chống ngoại xâm nó đã phải hứng chịu bao đau thương từ bom đạn , thế nhưng khi đất nước được hưởng hòa bình hạnh phúc mà vùng đất này không bao h được bình yên ......thật đau thương...

Sáng sớm tôi đọc được những dònG thơ này thật xúc đông. Xin chắp tay chia sẻ gửi tới những người con ĐẤT VIỆT MIỀN TRUNG anh hùng tự hào hướng lên phía trước. Những người con của Đại tướng VÕ NGUYÊN GIÁP. Chúng tôi luôn hướng về khúc ruột CHỮ S.

Nỗi đau này xin đừng để của riêng ai Xin đừng để trái tim mình băng giá Từ sâu thẳm, chúng tôi nghe rất rõ Tiếng miền Trung đang gọi chúng tôi về!.... Ôi Đất Nghệ quê Tôi..

:(( Là 1 người con của miên trung yêu dấu....Những ngày này thật là những ngày cần lắm những chia sẽ và sự giúp đỡ của tất cả mọi người...tôi luôn luôn hi vọng mọi điều tốt đẹp nhất đến với quê hương của tôi....

Đọc những vần thơ trên tôi không cầm được nước mắt. La người con của miền trung tôi thấu hiểu được sự mất mát của người dân khi các đợt thiên tai liên tiếp đi qua. Xin chia sẻ nỗi đau với người dân miền trung thân yêu. Cầu mong nhiều tấm lòng hảo tâm đến với người dân nơi đây.

Nên có cuộc vận động chung cho mọi người dân cả nước cùng ủng hộ đồng bào MIỀN TRUNG bằng cách nhắn tin qua điện thoại, giống như việc đã làm gop đá xây Trường Sa chắc chắn sẽ được mọi người ủng hộ va hoan nghênh.

Thương quá miền Trung ơi. Nhưng cũng ghét quá những người phá rừng, liên quan đến phá sinh thái môi trường, ghét hơn ai hết những kẻ tham nhũng không thương tiếc.
tôi sinh ra và lớn lên tại mảnh đất nghệ an khúc ruột miền trung đầy nắng và gió.mùa hạ thì chịu ảnh hưởng của gió lào hạn hán,mùa mưa thì biết bao cơn bão đổ bộ vào gây mưa lụt lội thiệt hại về người và của cải mùa màng rất lớn .mong chúng ta hãy đồng lòng cùng nhau giúp khúc ruột miền trung nhé.

Tôi sinh ra o mien trung. Đọc bài thơ mà nước mắt tôi đã rơi. Đó là sự mất mát từ khi sinh ra tôi đã tận mắt chứng kiến. Và bây giờ tôi đi xa mỗi lần nhìn thấy cảnh lũ lụt qua ti vi đó là sự xot xa cho những con người miên trung phải gồng mình chóng chọi vói thiên tai. Miền Trung ơi cố gắng vượt qua nhé,Dân con ĐẠI VIỆT luôn ở bên ủng hộ sự cố gắng của Miền Trung khúc ruột của hình chữ S

Là người con của mảnh đất miền trung tôi rất cảm động trước tấm lòng của đồng bào dành cho quê hương tôi.Xin cảm tạ những tấm lòng nhân ái . Miền trung ơi tuy con đang ở phương xa nhưng quê hương luôn luôn là niềm tự hào của con . Hãy cố lên xây dựng một miền trung khởi sắc , để tết về con lại miền trung yêu thương.

Thương lắm khúc ruột miền trung, thương lắm quê hương tôi, năm nào cũng bão lũ xảy ra, đời sống người dân cứ thê mà khó khăn trăm bề, nỗi đau đáu dõi mắt về quê hương của những con người đi xa như chúng tối,

“Miền Trung đòn gánh cong hai đầu”. Câu hát cứ như cứa vào lòng tôi những khi mùa bão lũ tới. Lại chợt nhớ về miền Trung, thương da diết mảnh đất phên dậu quốc gia, nhưng ngàn đời vì thế vẫn phải gánh chịu nổi đau mất mát. “Miền Trung gọi” ! “Miền Trung ơi! Mỗi lần thiên tai đến/ là có chúng tôi – lòng nhân ái quây quần”. Nhà thơ - nhà báo Duy Thảo và bà con miền Trung thương yêu hãy an tâm. Miền Trung không đơn độc. Cả nước hướng về miền Trung; cả dân tộc này mãi mãi “mắc nợ” miền Trung. “Nổi đau này không của riêng ai! “ Từ sâu thẳm chúng tôi nghe rất rõ/ Tiếng miền Trung đang gọi chúng tôi về”!

Miền Trung gọi ! Chúng tôi đã về… Khi những cơn gió đang rít, nghiến ngoài sân, tiếng sóng biển đang ầm ầm dựng cao thành cột sóng, tiếng bàn chân vội vã tìm người thân trú ẩn, tiếng thét đau lòng lọt thỏm vào tận đêm khya, tiếng nước gằn lên khi cuốn lấy mạng người, và những giọt nước mắt lại hòa vào mưa lũ… đó là những trạng huống đau lòng khi mùa lũ ập tới đối với Miền Trung.

Khi nỗi đau đến với đồng loại của chính mình, lúc đó sẽ cần lắm những tấm lòng nhân ái, một lon gạo, một gói mì tôm, một chiếc áo cũ, một quyển sách, một chiếc bút…và một lời sẻ chia chân thành, đúng lúc. Duy Thảo đã chọn cho mình một cách sẻ chia đối với nhân dân, đồng bào Miền Trung của mình bằng tiếng lòng thân thương, trìu mến và rất đỗi linh thiêng “Miền Trung gọi !” Duy Thảo ơi! Vẫn biết rằng: Những mất mát không gì bù đắp nổi Khi người thân lũ cuốn chẳng quay về… Nhưng trong thẳm sâu của trái tim nhân ái của nhà thơ vẫn luôn tin rằng: Từ sâu thẳm, chúng tôi nghe rất rõ Tiếng miền Trung đang gọi chúng tôi về! Cảm ơn Duy Thảo với lời sẻ chia chân thành, bình dị mà sâu lắng và chắc chắn rằng ước nguyện của Duy Thảo gửi gắm trong lời kết của bài thơ sẽ hiện hữu trong từng cử chỉ, hành động của người dân khắp mọi miền Tổ quốc. Duy Thảo ơi! Miền Trung ơi! Chúng tôi đã về…

Miền Trung, mảnh đất thân thương của gió Lào, cát trắng, nơi “Chỉ có bão là tốt tươi như cỏ - Không ai gieo mọc trắng mặt người – Thơ Hoàng Trần Cương” cũng là xứ sở của tinh thần bất khuất. Miền Trung những ngày này đang gồng mình chống lại thiên tai. “Miền Trung ơi! Mỗi lần thiên tai đến - Là có chúng tôi - Lòng nhân ái quây quần!

Có lẽ hình ảnh gần gũi và thân thương nhất đối với tôi là những người phụ nữ cần cù chịu thương chịu khó. Những con người ấy vẫn hằng ngày lam lũ với công việc đồng áng, lo cho gia đình mình từng bữa cơm. Khát khao, niềm vui và nghị lực để giúp họ vượt qua những khó khăn chính là nhìn thấy những đứa con thân yêu của mình được cắp sách đến trường để sau này có được sống tốt hơn ba mẹ chúng. Và có thể chúng sẽ làm cho miền quê nghèo ngày càng phát triển.

Tôi là người con của mảnh đất ấy, nhờ những giọt mồ hôi của ba, bàn tay dãi dầm mưa nắng của mẹ, chị em chúng tôi mới được cắp sách đến trường.

Những khó khăn của gia đình làm cho chúng tôi thêm cố gắng hơn. Giờ đây sau bao năm đi học xa nhà nhưng những hình ảnh ấy vẫn đọng lại trong tôi một nỗi nhớ. Có lẽ vì điều đó mà khi bắt gặp những cụ già lầm lũi đi trên đường, những gánh hàng rong vẫn đi về giữa trưa nắng nực, lòng tôi lại chợt thắt lại một cảm giác nghẹn ngào.

Tôi nhớ mẹ với những gánh lúa trên vai nặng trịch giữa cái nắng chang chang. Hằng ngày, mẹ vẫn đạp xe từng cây số để bán mớ rau hay con cá, lo cho cả gia đình ngày ba bữa cơm. Nỗi vất vả ấy đổi lại cho chúng tôi từng quyển vở và cây bút, Tôi nhớ bà tôi tuổi đã ngoài 80, nhưng vẫn rất minh mẫn, bà rất hăng say với công việc đồng áng, Mặc dù mọi người không cho bà làm, nhưng đáp trả lại bà vẫn luôn nói rằng: "Hãy để cho già thấy mình vẫn còn có ích".

Năm nào cũng vậy, quê tôi lại bị giày xéo bởi những trận lũ hoành hành, mà cho đến tận bây giờ tôi cũng không thể quên được chính là trận lũ lịch sử tháng 10/2010. Hằng ngày, tôi ngồi đọc những trang tin tức, thời sự và dõi theo những biến chuyển của cơn lũ mà lòng không thoát khỏi quặn thắt. Cơn lũ ấy nó như lũ giặc càng ngày càng quấn lấy, ăn tươi nuốt sống miền quê nghèo, quấn lấy những cánh đồng lúa xanh chưa kịp trổ bông, những ao hồ chưa kịp thu hoạch, những ngôi nhà đang dần chìm trong biển nước.

Một ngày trôi qua là thêm những nỗi đau về lũ mà người dân Quảng Bình quê tôi phải gánh chịu. Sự mất mát chua chát lớn nhất chính là nỗi đau mất người thân. Tin tức cập nhật hằng ngày hiện lên bao sự mất mát, những cái chết trong lạnh lẽo và bất hạnh hơn khi những con người này không còn mảnh đất nào để nằm yên nghỉ, bởi xung quanh chỉ toàn là nước.

Xót xa làm sao khi những đứa trẻ chỉ mới vài tuổi cũng bị dòng lũ lạnh lùng cuốn đi, những tâm hồn nhỏ bé đã sớm ra đi mãi mãi. Tôi chỉ biết ngồi đọc tin tức mà khóc và cầu mong cho lũ qua nhanh, tôi không thể liên lạc được với gia đình. Lòng tôi quặn đau khi nhìn thấy miền quê chìm trong biển nước, chỉ còn lại những mái ngói nhô ra, những người dân đang ngồi la liệt trên đó với ánh mắt vô hồn và xa xăm.

Một hình ảnh luôn ám ảnh tôi chính là một cánh tay đang cố với ra khỏi tấm ngói, cánh tay dãi dầm sương gió ấy đang cầu cứu sự sống. Tôi không biết liệu sau khi lũ ra đi chúng đã cuốn theo niềm tin, hi vọng và sự sống thì sẽ còn lại gì đây? Bao nhiêu cố gắng, công sức đã tan đi chỉ trong vài ngày liệu những người dân quê tôi phải làm sao để lấy lại cân bằng trong cuộc sống, liệu sẽ có giải pháp gì đây khi mà lũ đến lũ đi như là một tục lệ theo năm tháng.

:(( Mặc dù sống xa nhà, số lần mà tôi về với quê mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng Quảng Bình vẫn luôn hiện hữu trong tôi, hiện hữu bởi những con người cần cù chịu thương chịu khó. Họ đã biến mảnh đất cằn cỗi thành những cánh đồng lúa xanh, biến những vùng đất cát trắng màu thành ao hồ giàu tôm cá.

Tôi thấy thương cho đất mẹ vì hằng năm phải gánh chịu nhưng nỗi mất mát lớn như vậy. Nhưng tôi tin, rồi quê mình cũng kiên cường vượt qua mọi khó khăn này, hãy đứng vững và đi lên đất mẹ nhé!

Tôi sinh ra trên mãnh đất miền trung nắng cháy, nơi mà có những con người dân quê chất phát, luôn cày cuốc quanh năm để kiếm tìm cái ăn, cái mặc mỗi ngày…Khổ đâu là thế, nhưng người dân quê tôi vẫn cố gắng bám từng tất đất, chắt chiu từng chút với những ước muốn và hy vọng, mong một ngày đó cuộc sống của mình sẽ được ấm no hơn.

Thế nhưng, có lẽ mẹ thiên nhiên không ưu ái nhiều cho người dân miền Trung quê tôi như họ hằng mong ước khi quanh năm, cuộc sống của người dân ấy phải luôn đối mặt với rất nhiều khó khăn, khắc nghiệt của cuộc sống…

Đã nghèo nay lại nghèo thêm, quanh năm lam lũ mưu sinh để chật vật lo từng bữa cơm, bữa cháo nhưng cũng có thể trong giây lát người dân miền Trung cũng phải nuốt đắng vào trong khi chứng kiến sự tàn phá của thiên tai…Những ngôi nhà đổ nát, nước trần ngập cánh đồng, hoa màu bị đỗ ngả, chồng mất vợ, mẹ mất con…đó là những hình ảnh đối với những người dân miền trung chúng tôi đã không còn gì xa lạ, nhưng nó lại ăn dần trong ký ức chúng tôi như những hình ảnh kinh hoàng và đầy lo lắng khi mỗi ai nhắc đến.

mùa mưa năm nay lại về, một lần nữa người dân quê tôi đành phải trắng tay trước sự tàn phá khắc nghiệt của mẹ thiên nhiên, hình ảnh những người mẹ quê với ánh mắt hút hút nhìn về hoàng cảnh quê nhà khi không còn giọt nước mắt nào để chảy đã làm những người con xa quê như chúng tôi cũng nghẹn trong lòng.

Mới đây nhất, cơn bão số 11 lại tràn vào miền trung quê tôi, một lần nữa người dân nơi đây lại phải gồng mình lên để chống chịu những nổi đau. Những đầm tôm gần thu hoạch giờ bỗng mất trắng, những ngôi nhà mới dựng giờ đây đã thành đống đổ nát, cả xóm làng chìm trong biển nước mênh mông. Mưa cứ rơi và nước cứ dâng, nhìn những hạt mưa nặng hạt mà lòng người dân quê tôi lại càng thêm sót.

Miền Trung mảnh đất khúc ruột của cả nước . Nơi luôn đứng trước chịu những con sóng dữ gồng mình chịu những cơn bão cho cả đất nước. Nhiều mất mát khó khăn nhưng mong bà con nơi đây hãy vững tin xây dựng lại cuộc sống. Đồng bào cả nước đang nắm tay nhau giúp đỡ nhân dân miền Trung khắc phục hậu quả sau cơn bão đi qua. Bão đã đi qua, nhưng những cơn mưa nặng hạt vẫn xối xả đổ xuống dải đất miền Trung. Một chút lắng lòng đau thắt trước những mảnh đời cơ cực và cuộc sống khó khăn của bà con vùng bão lũ.

miền trung quê tôi đầy nắng và gió. những con người chịu khó nắng mưa để mưu sinh hằng ngày. Nếu như hiện nay,chính miền trung là noi có cơ sở vật chất xã hội yếu kém, chưa tương xứng với sự phát triển của đất nước, Thế nhưng, bão lũ, hán hán đã làm cho cuộc sống hiện nay khó khắn hơn

Trông cái ảnh em bé phải đi bè kết chuối thế kia mà thương quá, Bão qua miền Trung cả nước đều quan tâm và đang cùng hướng mọi tình cảm của mình đến miền trung thân yêu khúc ruột của cả nướ,một vùng đất kiên cường với những con người kiên cường,..những năm kháng chiến chống ngoại xâm nó đã phải hứng chịu bao đau thương từ bom đạn , thế nhưng khi đất nước được hưởng hòa bình hạnh phúc mà vùng đất này không bao giờ được bình yên . Mong rằng sẽ có nhiều hơn những tấm lòng hảo tâm hướng về miền Trung!!

Đau từng khúc ruột. Miền trung đã nghèo còn nghèo hơn. Thương quá miền trung ơi. Hết cơn bão này đến con bão khác, những mất mát của miên trung thật quá lớn, cả nước đang chia sẻ nỗi đau này cùng miền trung, chung tay giúp sức cùng miền trung, hỗ trợ vật chất giúp miền trung sớm lấy lại cuộc sống bình thường. Mong rằng miền trung sẽ vượt qua nỗi đau.

Là một người con miền trung đang sinh sống và làm việc xa quê hương, quả thực tôi không thể cầm lòng mỗi lần nghe tin bão lại về, nhà lại tốc mái, súc vật chết hết, cơm không có mà ăn, nước không có mà uống. Và đau lòng hơn nữa là có những người dân thiệt mạng vì thiên tai.
Cũng được an ủi hơn là những tấm lòng hảo tâm đang hướng về miền trung, Đảng và nhà nước đang cùng nhân dân miền trung khắc phục khó khăn.Hy vọng miền trung sẽ sớm trở lại cuộc sống bình thường.

Mùa bão - thương về miền trung. Nhân dân miền trung đang phải hứng chịu hậu quả nặng nề của thiên tai. Đất nước đang đau xót nhìn về miền trung, Đây là lúc nhân dân thể hiện tình cảm tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách đối với đồng bào mình. Chia sẻ, giúp đỡ nhân dân miền trung là những nghĩa cử cao đẹp của dân tộc ta.

Miền trung hãy kiên cường vượt qua khó khăn này. Đảng, nhà nước đã và đang có những chủ trương giúp miền trung vượt qua khó khăn, xây dựng lại cuộc sống. Nhân dân cả nước luôn hướng về miền trung, mong miền trung sẽ sớm vực dậy. Miền trung hãy đứng vững.

lại có 1 cơn bão mạnh đổ bộ vào miền trung nước ta,miền trung đã nghèo nhất cả nước rồi ấy vậy mà năm nào bão cũng không tha dù chỉ là 1 con gió nhỏ,năm nay cơn bão haiyan lại đổ bộ vào đc coi là con bão có cường độ mạnh nhất, di chuyển nhanh nhất trong 10 năm qua,bão mạnh vừa vào miền trung thì bão mạnh hơn lại tếp tục vào nữa,đau thương cho miền trung ruột thịt quá

Thật xót xa thay cho mảnh đất khúc ruột miền trung, năm nào họ cũng phải đón nhận những thiên tai, thảm họa tàn khốc, thiệt hại không biết bao nhiêu về người và của. Chúng ta, những người đang được sống trong cuộc sống no ấm tại Hà Nội hay những tình phía bắc, cũng như trong nam, sao không cùng chia sẻ những đau thương mất mát cho họ mà còn kéo nhau đi biểu tình cho 1 kẻ vô lương tâm bán đứng nhân dân giáo dân để chuộc lỗi.thật nước cười

quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi...mảnh đất miền trung thân thương là cội nguồn nuôi tôi khôn lớn. Đi xa, nhớ lắm , muốn lắm ,hẹn một ngày sẽ trở về quê hương , hạnh phúc lắm

Đăng nhận xét