Bài mới nhất

22/10/2013

VIỆT NAM – MỸ: AI VI PHẠM LUẬT QUỐC TẾ VỀ NHÂN QUYỀN




       Cũng như việc thực hiện các chính sách thù địch khác đối với Việt nam, ngày 31/07/2013 Hạ viện Mỹ đã thông qua dự luật về nhân quyền Việt nam – HR1897 do hai hạ nghị sĩ Ed Royce và Chris Smith đề xuất. Nội dung chủ yếu của dự luật này đòi “thúc đẩy” nhân quyền ở Việt nam bằng cách đề ra các biện pháp cấm tăng cường viện trợ nhân đạo cho Việt nam trong các năm tài khóa, trừ khi Việt nam có những tiến bộ “nghiêm túc” và “đáng kể” về nhân quyền như trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm đang bị giam cầm tại Việt nam, đưa Việt nam vào danh sách các quốc gia đặc biệt chú ý về tôn giáo(CPC), xem xét Việt nam trong báo cáo buôn bán người thế giới..

            Dự luật này không có gì mới so với các dự luật nhân quyền trước đó mà chính các Hạ nghị sĩ Mỹ đã để đơn trình năm 2012(HR1410). Từ năm 2004 đến nay Hạ nghị sĩ Chris Smith. Ed Royce, Sanchez … đã bốn lần giới thiệu dự luật về nhân quyền Việt nnam và đã được Hạ viện Mỹ thông qua, lần gần đây nhất là năm 2012.

       Sau khi dự luật được Hạ viên Mỹ thông qua, dư luận đã có những phản ứng mãnh mẽ, trong đó có cả giới chức trách chính trị Mỹ. Họ cho rằng : “Dự luật đã không phản ánh đúng thực tế tình hình nhân quyền ở Việt nam, tư duy lệch lạc, có ý đồ chính trị, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền.

       Với tất cả các hoạt động trên của Hạ Viện Mỹ với khung cơ chế của Liên Hợp Quốc và thông lệ trong quan hệ quốc tế về việc thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền quốc gia chúng ta sẽ thấy ai mới chính là kẻ vi phạm luật quốc tế về nhân quyền?

       Hiện nay, nhân quyền đã trở thành giá trị chung của nhân loại, đó là mục tiêu cao đẹp của mỗi quốc gia, có tính chất toàn cầu, mọi cá nhân, tổ chức đều có trách nhiệm thúc đẩy nó. Nhưng trước hết việc này thuộc về trách nhiệm quốc gia, sau đó là cơ chế của Liên Hợp Quốc và cơ chế của khu vực nếu có. Trong khuôn khổ đó, không có bất kỳ một quốc gia nào, một tổ chức nào có quyền phán xét, phê phán, chỉ trích quốc gia khác về tình hình nhân quyền. Việc đánh giá quyền con người của một quốc gia, vị thế pháp lý đó dành cho Liên Hợp Quốc. Đại hội đồng Liên hợp quốc là cơ quan quyền lực cao nhất và là cơ quan quyết định cuối cùng đối với các hoạt động vi phạm nhân quyền của một quốc gia, kể cả Việt nam.

        Như vậy, có thể khẳng định việc một nhóm nghị sĩ Mỹ đề đơn lên Quốc Hội Mỹ “dự luật nhân quyền năm 2013 – HR1897” có nội dung lên án, chỉ trích Việt nam vi phạm nhân quyền và đề nghị đưa ra các biện pháp chế tài xử lý là hoàn toàn trái với tinh thần của Liên hợp quốc về vấn đề dân chủ nhân quyền. Hành động đó đã làm suy yếu vai trò của tổ chức này trong quan hệ quốc tế, không đúng với thông lệ quốc tế trong mối quan hệ với các quốc gia, can thiệp sâu vào công việc nội bộ của quốc gia. 

       Thực tế, dự luật này đề cập đến một số bloger, một số người theo các tôn giáo bị bắt và cáo buộc Việt nam đàn áp tôn giáo, đàn áp người bất đồng chính kiến, vi phạm tự do ngôn luận. Đây là một phán xét mang tính quy chụp, lập lờ, cố tình gán ghép hoạt động thực thi pháp luật của lực lượng chức năng với vấn đề dân chủ, nhân quyền và tôn giáo. Bản chất của sự việc không phải là các trường hợp trên bị bắt là vì họ theo tôn giáo hay chỉ vì họ là các bloger mà họ bị bắt là do vi phạm nghiêm trọng các quy định của pháp luật Việt nam. Tương tự, chẳng lẽ chúng ta cáo buộc lực lượng chức năng Mỹ đã phân biệt đối xử, đàn áp người theo đạo Hồi chỉ vì họ đã thực hiện nhiệm vụ khi bắt một tín đồ Hồi giáo về các hoạt động khủng bố. Như vậy, bất kỳ một quốc gia nào việc xem xét hành động của những công dân nói trên không phụ thuộc vào những cái “MÁC” họ tự gán cho mình như các bloger, người bảo vệ dân chủ nhân quyền, nhà đấu tranh cho dân chủ… mà còn căn cứ vào các quy định của pháp luật Việt nam hiện hành.

         Các trường hợp cụ thể mà dự luật HR – 1897 đề cập đều có những hành vi lợi dụng tự do ngôn luận xuyên tạc chính sách , pháp luật của Nhà nước Việt nam. Thậm chí đã có những hoạt động thực tiễn và công khai kêu gọi kích động các hoạt động lật đổ Nhà nước Việt nam, các hoạt động đe dọa trực tiếp đến ANQG, vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt nam. Cho nên, việc bắt và xử lý các đối tượng trên là hợp lý và cần thiết, đúng người đúng tội, đúng pháp luật Việt nam. 

      Đối với đất nước Mỹ họ luôn tự coi mình là nước đi đầu trong việc thực thi quyền con người, thực thi dân chủ , nhân quyền cho đông đảo nhân dân Mỹ, nhưng cộng đồng quốc tế nói chung và nước Mỹ nói riêng đang gặp những thách thức về an ninh phi truyền thống mà chính nước Mỹ cũng đang phải đối mặt. Vấn đề quyền con người và an ninh quốc gia luôn là bài toán, thách thức đối với giới chiến lược Mỹ. Và trong nhiều trường hợp các chính sách và hoạt động của chính quyền Mỹ lấy lý do An ninh quốc gia đã gặp sự chỉ trích mạnh mẽ trong dư luận Mỹ vì đã vi phạm quyền con người, quyền riêng tư của cá nhân tổ chức. Sau vụ khủng bố 11/09/2001 đạo luật Yêu nước Mỹ được ban hành ,với nhiều quyền hạn cho lực lượng chức năng, cho phép xâm nhập thư tín, điện tín của các cá nhân tổ chức trong xã hội. Điều đó, trong chúng ta có quyền đặt câu hỏi đó là giá trị dân chủ, nhân quyền ạ? Khi mà chính những thông tin cá nhân mình cũng bị chính các cơ quan chức trách kiểm soát. Gần đây, qua vụ Snowden cho thấy quyền tự do ngôn luận của mỹ đã bị giới chức trách mỹ vi phạm nghiêm trọng và có tính hệ thống điều này. Phải chăng đó là giá trị tự do, dân chủ mà chúng hằng tung hô.

        Còn nữa, ở Mỹ việc kiểm soát danh tính của tác giả của các trang bloger, trang tin điện tử thường được gửi đến các cơ quan kiểm duyệt và tình báo. Nước Mỹ coi đó là hợp pháp việc dò nhân thân, nội dung thông tin, thái độ chính trị người đang sử dụng internet. Thậm chí là cấm , phạt tiền, đình chỉ các hoạt động cung cấp dịch vụ Internet nếu hoạt động đó trái với Chính phủ nước họ. Vụ truy bắt Snowden và vụ tìm cách dẫn độ ông chủ Wikileaks về Mỹ một bằng chứng mà ai cũng biết. Từng đó thôi, cũng đủ nói lên tất cả rồi, Vậy ma vẫn có những con người ảo tưởng cho một nền dân chủ như Mỹ. Theo cáo buộc của các “ nhà dân chủ” Việt nam thì Việt nam đã vi phạm nghiêm trọng quyền tự do, dân chủ của công dân? Nhưng chính các vị không tự dặt câu hỏi Việt nam đã làm gì để vi phạm, có đâu đến mức khốn nạn như Mỹ đâu mà cáo buộc?

       Do vậy, có thể thấy các nhận xét, cáo buộc mà chính dự luật HR – 1897 đưa ra đối với Việt nam là không công bằng, áp dụng tiêu chuẩn khép kín, có chủ ý can thiệp vào công việc nội bộ của đất nước Việt nam. Chứ hoàn toàn không có một cơ sở nào để khẳng định điều mà hạ viện Mỹ cáo buộc là sự thật.

Với tất cả điều đó, phẩn nào người đọc hiểu được ai mới chính là kẻ vi phạm dân chủ nhân quyền đó?

Linh BEO


Hot!

Từ khóa SEO:

11 nhận xét:

Đại hội đồng Liên hợp quốc là cơ quan quyền lực cao nhất và là cơ quan quyết định cuối cùng đối với các hoạt động vi phạm nhân quyền của một quốc gia, kể cả Việt nam. dẫu biết là như thế..nhưng mà sức mạnh và tiếng nói thuộc về kẻ giàu có và kẻ mạnh cơ mà...kể cả liên hợp quốc cũng thễ ..cái tiếng nhưng không có miếng..một khi kẻ bá chủ đã ra lệnh thì có ai không phải theo

"Nhân quyền kiểu Mỹ " là cụm từ mà chúng ta hay nhắc tới trên các trang mạng trong thời gian gần đây. Bản chất của nó thì chúng ta đã rõ. Mỹ luôn tự cho mình bảo vệ lẽ phải tham gia vào vấn đề nhân quyền của nhiều quốc gia trên thế giới nhưng trong chính nước Mỹ lại có những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Chính phủ Mỹ cho phép các cơ quan an ninh có thể nghe lén, theo dõi người dân của mình, rồi địa ngục Goan-ta-na-mô một trung tâm thẩm vấn và giam giữ khét tiếng các nghi phạm khủng bố. Không hiểu nước Mỹ nghĩ gì về nhân quyền?

Tự nhận là cái đầu tầu kéo cả thế giới theo về nhân quyền, nhưng thực ra bộ mặt nhân quyền của Mỹ là một bộ mặt lem luốc nhất thế giới. Mỹ đã và luôn tự thừa nhận bản thân mình như một quốc gia với nền dân chủ cao độ. Người khổng lồ tự nâng tầm mình với vai trò tự phong đi tìm dân chủ kiểu Mỹ cho các dân tộc khác. Tự nhận là vậy, nhưng thực ra bộ mặt nhân quyền của Mỹ là một bộ mặt lem luốc nhất thế giới.

các vị dân biểu Mỹ đã cố tình quên một điều: Việt Nam là một quốc gia độc lập, một dân tộc có chủ quyền, một dân tộc trọng tình nghĩa, một dân tộc đã từng lấy máu của mình để cứu cả một dân tộc khác, một dân tộc sẵn có lòng vị tha cho kẻ thù đã giết hại hàng triệu người cùng dòng máu, một dân tộc nén nỗi đau của di hoạ chiến tranh vì không muốn khơi lại hận thù - Đó là dân tộc Việt Nam. Chúng tôi đã nuốt mước mắt vào trong để nở một nụ cười, chìa tay ra với các dân tộc khác để làm bạn bè cho dù đó là kẻ thù của ngày hôm qua.

không chỉ ở Việt Nam mà ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, nhân quyền luôn gắn liền với chủ quyền quốc gia. Mỗi quốc gia độc lập có quyền lựa chọn riêng cho mình một thể chế chính trị và đi liền với nó là lợi ích của người dân. Nội dung về quyền con người, ngoài các giá trị chung còn mang màu sắc văn hóa và tôn giáo, vì thế nó là vấn đề riêng của mỗi nước, vì thế nó đòi hỏi tất cả các nước phải chấp nhận một thực tế là những chuẩn mực của một nước hoặc là một nhóm các nước không thích hợp và thiếu thực tế để áp đặt những chuẩn mực đó lên một nước khác

"ở Mỹ việc kiểm soát danh tính của tác giả của các trang bloger, trang tin điện tử thường được gửi đến các cơ quan kiểm duyệt và tình báo. Nước Mỹ coi đó là hợp pháp việc dò nhân thân, nội dung thông tin, thái độ chính trị người đang sử dụng internet. Thậm chí là cấm , phạt tiền, đình chỉ các hoạt động cung cấp dịch vụ Internet nếu hoạt động đó trái với Chính phủ nước họ"
Thế mà các nhà rận chủ vẫn thường xuyên kêu la về tự do dân chủ, tự do internet, tự do áo chí....đủ các thể loại tự do. Chúng luôn áp đặt Việt Nam vào khuôn khổ của bọn chúng. Giờ hãy nhìn xem ở đâu nhân quyền hơn ở đâu.

Thời gian gần đây chúng ta không lạ với những tiếng kêu của bọn rận chủ về "nhân quyền kiểu mỹ". Bây giờ thì giới rận chủ hãy mở mắt ra xem nhân quyền ở Mỹ đang như thế nào? Chúng lợi dụng các quyền tự do dân chủ để đòi hỏi chính quyền Việt nam phải thế này thế kia. Chúng chỉ biết đến quyền lợi mà quên đi rằng quyền phải đi đôi với nghĩa vụ.

Rõ ràng Mỹ đang cố tình áp đặt về nhân quyền ở Việt Nam. Những gì kết luận về nhân quyền ở Việt Nam là thiếu thực tế. Mỹ đang cố tình thay đổi chế độ chính trị nước ta thành đa nguyên đa đảng. Những phần tử xấu đang lợi dụng các quyền tự do nhân quyền để bôi xấu Đảng ta. Những gì bài viết nêu có thể chó chúng thấy sự thực về nhân quyền ở Mỹ như thế nào?

Nhằm mục tiêu “chuyển hóa” niềm tin của nhân dân, chúng thường xuyên theo dõi, bám nắm mọi diễn biến đời sống chính trị, kinh tế và xã hội của nước ta. Chúng “dày công” nghiên cứu, tổng hợp có hệ thống mọi vấn đề; tận dụng triệt để những nhận định hạn chế, yếu kém, sơ hở trên các mặt, nhất là về chính trị, kinh tế, an sinh xã hội, quốc phòng, an ninh và đối ngoại qua các báo cáo chính thức của các cấp lãnh đạo Đảng, Nhà nước, bộ, ngành, địa phương… xem đó là điểm tựa, “chứng minh” cho những quan điểm, chính kiến, nhận địch sai lầm của chúng.
Chúng lợi dụng nhân quyền để bôi xấu chế độ ta.

Mĩ tự cho cái quyền, ở đâu không có dân chủ thì ở đó có mặt mĩ dàn xếp, cái đấy là sen trực tiếp vào nội bộ cảu mốt đất nước có chủ quyền, thì thử hỏi cái quốc tế về nhân quyền của mĩ là ở đâu đây, là đi xen vào nội bộ các nước ah, là phá hỏng toàn bộ ah, việc nước ai nước ấy lo, cần gì phải mĩ nhúng tay vào, ở đâu chẳng có người xử lý dc

Đầu tàu cái gì, đuôi tàu thì có, cứ thông tin là nhân quyền, kêu gội nhân quyền nhưng thực sự có phải như thế đâu, đằng sau ấy là còn rất nhiều người dân đang đói khổ, kêu gào, ko thể như viêt nam dc, cả thế giới công nhận, rằng nhân quyền ở việt nam được đề cao

Đăng nhận xét