Bài mới nhất

21/11/2013

BÁC BỎ QUAN ĐIỂM “NHÂN QUYỀN CAO HƠN CHỦ QUYỀN”


      ''Nhân quyền không biên giới'', "Nhân quyền cao hơn chủ quyền'', , ''Chủ quyền hạn chế'', ''Can thiệp nhân đạo''... Là những thuật ngữ mà các thế lực thù địch Phương Tây sử dụng như một chiêu bài để tiến hành chống Đảng, Nhà nước ta. Trong quan điểm của  Đảng và Nhà nước ta kịch liệt phản đối các quan điểm đó.

       Hiện nay, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt nam, ở nước ta những thành tựu đạt được trên lĩnh vực dân chủ, nhân quyền là rất to lớn và hết sức cơ bản. Điều này xuất phát từ bản chất của chế độ xã hội chủ nghĩa, như Đảng ta đã khẳng định “Dân chủ là quy luật hình thành, phát triển, và tự hoàn thiện của chế độ chính trị xã hội chủ nghĩa; nó vừa là mục tiêu, vừa là động lực của công cuộc đổi mới xã hội ta”. Quá trình nhận thức, phát triển đường lối, quan điểm, chính sách của Đảng ta về vấn đề quyền con người luôn được bổ sung và ngày càng hoàn thiện. Những quan điểm của Đảng ta về vấn đề dân chủ nhân quyền thể hiện xuyên suốt trong đường lối của Đảng qua các thời kỳ phát triển của đất nước.



Quyền con người gắn với quyền dân tộc cơ bản và chủ quyền quốc gia.

       Là một dân tộc phải trải qua cuộc đấu tranh lâu dài, gian khổ để giành quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc của cả cộng đồng cũng như từng cá nhân. Đo đó, đối với dân tộc ta độc lập dân tộc là quyền lớn nhất, một đòi hỏi thiêng liêng. Đối với chủ tịch Hồ Chí Minh độc lập dân tộc với tự do, hạnh phúc của nhân dân hòa quyện làm một, Người đã từng nói “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành” có thể nói cốt lõi trong tư tưởng Hồ Chí Minh là tôn trọng bảo vệ quyền độc lập tự do của một dân tộc với các quyền cơ bản thiêng liêng của con người. Trong đó, quyền độc lập tự do của cộng đồng dân tộc là nền tảng đảm bảo thực hiện quyền con người và ngược lại quyền tự do của mỗi người là cái làm nên nội dung và ý nghĩa thật sự của độc lập dân tộc: “Ngày nay chúng ta nên nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng nếu nước độc lập mà dân không được hưởng tự do thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì." Ở nước ta hiện nay, thực tế giải quyết vấn đề quyền con người thông qua quá trình đấu tranh giải phóng dân tộc, quyền con người chỉ có được khi độc lập dân tộc. Đảng và Nhà nước ta bác bỏ các quan điểm cho rằng “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, đối với nước ta nhân quyền và chủ quyền hoàn toàn thống nhất với nhau. Đảng ta chỉ rõ “chỉ dưới tiền đề độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội thì quyền con người mới có điều kiện được bảo đảm rộng rãi, đầy đủ và trọn vẹn nhất”. Quan điểm nhân quyền thống nhất với chủ quyền đã trở thành nguyên tắc, con đường đúng đắn của Đảng, Nhà nước ta trong việc nhận thức và thực hiện quyền con người hướng tới mục tiêu xã hội chủ nghĩa.

        Trong điều kiện hội nhập và toàn cầu hóa hiện nay, để giải quyết mối quan hệ giữa nhân quyền và chủ quyền quốc gia, Đảng và Nhà nước ta một mặt coi trọng chủ trương hội nhập quốc tế, xu thế toàn cầu hóa, coi đó là phương hướng cơ bản và lâu dài cho chiến lược phát triển kinh tế - xã hội, tạo ra các tiền đề vật chất để bảo đảm các quyền cơ bản. Mặt khác, sự hội nhập quốc tế không thể buông lỏng chủ quyền quốc gia. Có thể nói trong thời kỳ đổi mới, mở cửa hội nhập quốc tế Đảng và Nhà nước ta đã có những nhận thức đúng đắn về vấn đề chủ quyền và nhân quyền trong bối cảnh giao lưu hội nhập quốc tế vừa hợp tác vừa đấu tranh hiện nay. Kinh nghiệm thực tế cũng chỉ ra rằng, nhu cầu và quyền con người không thể vượt lên trên, chà đạp lên lợi ích của cộng đồng dân tộc, tách khỏi cộng đồng dân tộc, chủ quyền dân tộc thì các quyền con người không thể được thực hiện một cách đầy đủ.

Quyền con người gắn chặt với trình độ phát triển kinh tế - xã hội, văn hóa và truyền thống dân tộc.

       Trước đây, do có sai lầm trong nhận thức do mong muốn nhanh chóng hoàn thành xây dựng chủ nghĩa xã hội cho nên chúng ta “tập thể hóa”, quá nhận mạnh đến tính tập thể, do đó lợi ích của cá nhân bị xem nhẹ. Công cuộc đổi mới đã đem lại cho Đảng ta một cách nhìn nhận mới đó là gắn việc thực hiện và đảm bảo quyền con người với trình độ phát triển kinh tế, xã hội, văn hóa. Đây là kết quả của sự khái quát thực tiễn, là sự vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lenin về quyền con người, đó là : “việc thực hiện quyền tự do của con người tùy thuộc ở lực lượng sản xuất và trong phạm vi cho phép của lực lượng sản xuất , chứ không phải là phụ thuộc vào điều mà người ta mong muốn.”

       Như vậy, việc đổi mới nhận thức về quyền con người, gắn nó với trình độ phát triển kinh tế xã hội là quan điểm đúng đắn của Đảng ta, phù hợp với quy luật khách quan của lịch sử. Như chúng ta đã biết , sự phát triển và thực tiễn quyền con người phải tuân theo điều kiện khách quan của nó, các quyền con người không thể thực hiện một cách đầy đủ và toàn diện trong điều kiện kinh tế- xã hội, văn hóa gặp nhiều khó khăn. Từ quan điểm đúng đắn và khoa học này sẽ đảm bảo cho việc đề ra các chủ trương, giải pháp nhằm giải quyết tốt các quyền con người trong đời sống hiện thực, tranh được chủ quan duy ý chí trong xây dựng chính sách, pháp luật, vừa tránh được những lạc hậu của chính sách, pháp luật so với điều kiện kinh tế xã hội, bảo đảm hiện thực hóa việc thực hiện quyền con người ở nước ta, phù hợp với nguyện vọng của đại đa số nhân dân Việt nam, với xu thế phát triển chung của thế giới. Đồng chí Lê Khả Phiêu – Nguyên Tổng bí thư của Đảng đã chỉ rõ: “Chúng ra tiếp nhận có chọn lọc những giá trị chung của nhân loại trên cơ sở điều kiện chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội của đất nước, ngăn ngừa những kẻ xấu lợi dụng nhân quyền, dân chủ để can thiệp vào công việc nội bộ, vào chủ quyền quốc gia.”

        Mỗi dân tộc có truyền thống văn hóa riêng, mang nét đặc trưng của từng dân tộc. Đó là cội nguồn sức mạnh trong quá trình phát triển và cũng là yếu tố sống còn của các quốc gia, dân tộc. Do đó, việc phát huy văn hóa truyền thống, những giá trị văn hóa cao đẹp của dân tộc mở cửa, hội nhập kinh tế xây dựng đất nước hiện nay luôn là vấn đề quan trọng được Đảng, Nhà nước ta đặc biệt quan tâm: “phát triển tách khỏi cội nguồn dân tộc thì sẽ nhật định lâm vào nguy cơ tha hóa. Đi vào kinh tế thị trường, hiện đại hóa đất nước mà tách khỏi những giá trị truyền thống sẽ làm mất bản sắc văn hóa dân tộc, đánh mất mình trở thành cái bóng mờ của người khác, của dân tộc khác.”

      Như vậy, chúng ta khẳng định rõ ràng, luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền” là một luận thuyết hoàn toàn sai lầm về mặt khoa học, lại chứa đựng những ý đồ chính trị xấu xa, biện minh cho chính sách xâm lược của các thế lực hiếu chiến, phản động quốc tế. Vì vậy, luận thuyết đó không thể đứng vững trước sự đấu tranh có lý, có tình, phù hợp với luật pháp quốc tế của nhân dân yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới. Luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền” tất yếu sẽ bị lịch sử và hiện thực bỏ qua.

Phong Linh


Hot!

Từ khóa SEO:

66 nhận xét:

Vấn đề nhân quyền là vấn đề chung của nhân loại, cả nhân loại đều hướng tới và đấu tranh cho nhân quyền, tuy nhiên không phải vì thế mà bỏ qua đi giới hạn của nó được. Đã có nhiều nước mượn vấn đề nhân quyền để can thiệp nội bộ của nước khác, tôi cho đó là sự vi phạm nghiêm trọng về chủ quyền dân tộc, về sự độc lâp và quyền tài phán của những nước bị can thiệp.

theo tôi thì những nước mà đã và đang can thiệp vấn đề nhân quyền của các nước khác trước hết cần phải xem xét lại mình, một khi mình đã tốt thì mới có thể can thiệp được nước khác và khi đó nói họ mới nghe được. Và khi can thiệp thì nên theo phương châm là góp ý xây dựng, chỉ ra cho những nước vi phạm những điểm họ đã vi phạm, chứ không phải là bắt họ phải làm thế này thế kia, như thế là kiểu ra lệnh, là không tôn trọng quyền tự quyết của các nước khác.

Trải qua hai cuộc kháng chiến trường kì chống thực dân Pháp và đế quốc Mĩ, chúng ta có thể khẳng định rằng quyền con người luôn luôn gắn bó mật thiết, chặt chẽ quyền dân tộc và chủ quyền của quốc gia. Quyền con người chỉ có khi dân tộc đó được hưởng tự do, dân chủ, chủ quyền quốc gia được giữ vững và ngược lại nếu quyền dân chủ, chủ quyền quốc gia không được đảm bảo đồng nghĩa với việc quyền con người cũng không được coi trọng. Không bao giờ nhân quyền có thể cao hơn chủ quyền.

Cảm ơn tác giả. Bài viết phân tích rất sâu sắc với những lập luận chặt chẽ. Vấn đề nhân quyền là vấn đề chung của toàn nhân loại. Cần khẳng định rằng nhân quyền luôn gắn bó mật thiết chặt chẽ với quyền dân tộc cơ bản và chủ quyền của quốc gia, Quyền con người gắn chặt với trình độ phát triển kinh tế - xã hội, văn hóa và truyền thống dân tộc. Hiện nay, một số nước lớn như Mỹ luôn vin cớ nhân quyền để dùng bạo lực vũ trang xâm chiếm quốc gia khác nhằm mưu lợi cho chính quốc. Điều này vi phạm nghiêm trọng quyền độc lập, tự chủ, quyền tự quyết của quốc gia khác.

Luận thuyết nhân quyền cao hơn chủ quyền là hoàn toàn sai lầm. Có một số nước luôn cho rằng mình là đại diện của nhân quyền, của chính nghĩa, đại diện cho nhân quyền can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia khác, gây xâm phạm chủ quyền một cách nghiêm trọng. Trong khi, ở chính nước họ, nhân quyền là một thức gì đó rất xa xỉ. Việt Nam là một đại diện tiêu biểu của sự kết hợp chặt chẽ giữa Quyền con người gắn với quyền dân tộc cơ bản và chủ quyền quốc gia.

Trong thời đại hiện nay, vấn đề "chủ quyền quốc gia" (state sovereignty) và "nhân quyền" (Human rights) đang trở thành vấn đề nổi cộm. Một số đại cường trên thế giới ra sức phê phán về "nhân quyền" của các quốc gia kém phát triển hơn mình, bất chấp việc làm này có ảnh hưởng đến "chủ quyền" của các quốc gia khác hay không ! Bằng các biện pháp như "viện trợ nhân đạo", "bảo vệ dân thường", "chống đàn áp", các hành động can thiệp thô bạo bằng vũ lực đã được tiến hành ở
Somalia (1992-1994), Bosnia (1995), và nghiêm trọng hơn cả là cuộc không kích Liên Bang Nam Tư năm 1999 (*) suốt 3 tháng trời do khối Nato tiến hành. Phải chăng cái "chủ quyền quốc gia" quá mờ nhạt trong thời đại "toàn cầu hóa" hiện nay ???

"Nhân quyền cao hơn chủ quyền'', ''Nhân quyền không biên giới'', ''Chủ quyền hạn chế'', ''Can thiệp nhân đạo''... là những cách diễn đạt khác nhau của cùng một tư tưởng lý luận và ý đồ chính trị của các thế lực cực hữu phương Tây dùng dân chủ, nhân quyền làm công cụ để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước XHCN và các quốc gia đi theo con đường độc lập dân tộc.
Để bác bỏ luận điểm ''Nhân quyền cao hơn chủ quyền'', chúng ta cần phân tích luận điểm này một cách có hệ thống trên cả hai bình diện: tư tưởng chính trị và pháp lý quốc tế.
Xét về tư tưởng chính trị, quyền con người là giá trị chung của nhân loại. Tất cả các quốc gia dân tộc đều có những đóng góp vào giá trị đó. Quyền con người là thành quả của các cuộc đấu tranh: đấu tranh giai cấp, chống áp bức, bóc lột; đấu tranh giành độc lập dân tộc và đấu tranh chống lại sự suy thoái về đạo đức, lối sống, hướng đến sự hoàn thiện phẩm giá con người. Với chúng ta, bảo đảm quyền con người chân chính thuộc bản chất của chế độ xã hội XHCN của Đảng và của Nhà nước ta.

Từ sau thời kỳ Chiến tranh lạnh, đế quốc Mỹ và một số nước phương Tây tung ra nhiều luận thuyết mới cực kỳ kỳ quặc, trong đó đáng chú ý là luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền”. Thậm chí, họ còn ngang nhiên tuyên bố: “những nước phi dân chủ và không quan tâm đến việc tôn trọng nhân quyền đều không được coi là những nước có chủ quyền”!? Luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền” được các thế lực hiếu chiến, phản động sử dụng như một cơ sở để đề ra các chính sách xâm lược, can thiệp quân sự vào các nước khác và biện minh cho các hành động xâm lược, can thiệp quân sự mà họ đã tiến hành đối với nhiều quốc gia, dân tộc trong những thập kỷ qua.

Vậy phải chăng ngày nay, “nhân quyền cao hơn chủ quyền” và “quyền con người” cao hơn chủ quyền thiêng liêng của quốc gia? Đây là những vấn đề mới về mặt lý luận cũng như thực tiễn cần được làm sáng tỏ.

Nói đến ''quyền'' là nói đến pháp luật. Nói đến pháp luật không thể không nói tới vai trò của Nhà nước.
Là một dân tộc có bề dày lịch sử và một nền văn hiến rực rỡ, có truyền thống nhân đạo, bảo vệ con người, vào thế kỷ XI, dưới thời nhà Lý, chúng ta đã có "Bộ luật hình''. Trong đó đã có nhiều điều bảo vệ quyền con người - tất nhiên còn nhiều hạn chế bởi các điều kiện kinh tế và quan điểm giai cấp. Vào thời nhà Lê, thế kỷ XV, chúng ta có bộ luật ''Quốc triều hình luật'', còn gọi là bộ luật "Hồng Đức". Bộ luật có tới 712 điều, trong đó không chỉ chứa đựng những quy phạm xã hội tiến bộ mà còn thể hiện những tư tưởng nhân đạo, nhân quyền sâu sắc như bảo vệ quyền của bị can, bị cáo, tư tưởng về bình đẳng trước pháp luật, về quyền của phụ nữ, về sự khoan dung đối với người già và người chưa thành niên...

Chủ nghĩa Mác- Lênin đã đặt quyền con người vào trong tiến trình lịch sử, rằng, những quyền đó gắn liền với Nhà nước và pháp luật. Quyền con người, do đó không thể không in dấu ấn giai cấp, nhất là khi vận dụng nó trong cuộc đấu tranh giai cấp cũng như đấu tranh giành độc lập dân tộc. Quyền con người đã từng là vũ khí đấu tranh của giai cấp tư sản nhằm lật đổ sự thống trị bởi vương quyền, thần quyền và dùng để củng cố địa vị thống trị của mình.
Xét trên phương diện pháp lý quốc tế trước khi tổ chức Liên hợp quốc ra đời, quyền con người chỉ tồn tại trong Luật Hiến pháp, có nghĩa chỉ điều chỉnh các quan hệ xã hội trong phạm vi nội bộ của mỗi quốc gia. Từ khi Liên hợp quốc thành lập (1945) cùng với Hiến chương Liên hợp quốc và các Công ước quốc tế cơ bản về quyền con người ra đời, quyền con người đã trở thành một chế định trong Luật quốc tế. Từ đây, quyền con người được bảo đảm bởi cả hai cơ chế, cơ chế quốc gia và cơ chế quốc tế. Đây chính là cơ sở lịch sử - chính trị của luận điểm ''Nhân quyền cao hơn chủ quyền''.

Bác bỏ luận điểm ''Nhân quyền cao hơn chủ quyền'' cần phân tích mối quan hệ giữa độc lập dân tộc, quyền dân tộc tự quyết với cơ chế quốc tế bảo đảm quyền con người.
V.I.Lênin đã đề cập tới quyền dân tộc tự quyết trên tinh thần cách mạng và khoa học. Người nói: ''Quyền dân tộc tự quyết có nghĩa là sự phân lập của các dân tộc đó, với tư cách là quốc gia, ra khỏi tập thể các dân tộc khác, có nghĩa là sự thành lập một quốc gia dân tộc độc lập". Người còn nhấn mạnh, quan điểm của chủ nghĩa xã hội đối với các dân tộc bị áp bức là: ''Chủ nghĩa xã hội thắng lợi nhất thiết phải lập nên chế độ dân chủ hoàn toàn và do đó, không những làm cho các dân tộc hoàn toàn bình đẳng với nhau, mà còn thực hành quyền tự quyết của các dân tộc bị áp bức''. Thực tiễn lịch sử ghi nhận, nhà nước Xô-viết đã giành quyền dân tộc tự quyết cho các dân tộc chung sống trong Liên bang cộng hòa XHCN Xô-viết bao gồm cả quyền tách khỏi Liên bang như trưởng hợp Phần Lan.

Tiếp nối và phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lê nin về quyền dân tộc tự quyết, Chủ tịch Hồ Chí Minh, trong "Tuyên ngôn độc lập", không chỉ nói đến ''quyền phân lập'' với ''mẫu quốc'' mà nhấn mạnh đến quyền đấu tranh giành độc lập dân tộc, đồng thời khẳng định dân tộc Việt Nam có đủ điều kiện và quyết tâm bảo vệ nền độc lập đó. Điều đó có nghĩa, Việt Nam không cần đến cái gọi là ''chế độ quản thác'' của bất cứ ai, kể cả Liên hợp quốc.

Sau "Tuyên ngôn độc lập" của Việt Nam 15 năm, vào những năm 60 của thế kỷ XX, cộng đồng quốc tế mới chính thức thừa nhận quyền dân tộc tự quyết trong "Văn kiện Tuyên ngôn về trao trả độc lập cho các nước và dân tộc thuộc địa". Điều này còn được khẳng định lại trong hai công ước: Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị, năm 1966.
Với hai công ước quốc tế về quyền con người năm 1966, Tuyên bố Viên và Chương trình hành động, 1993, quyền dân tộc tự quyết chẳng những được khẳng định trong Luật quốc tế nói chung mà còn là quyền tập thể trong hệ thống quyền con người. Các văn kiện nói trên còn lưu ý rằng, việc bảo đảm các quyền con người trước hết thuộc trách nhiệm của các quốc gia.

luận điểm ''Nhân quyền cao hơn chủ quyền'' trên phương diện Luật quốc tế, không có căn cứ bởi vì chủ thể của Luật quốc tế là các quốc gia, chứ không phải là các cá nhân. Không phủ nhận rằng, trong Luật quốc tế về quyền con người, tư cách pháp lý của cá nhân cũng có thể được xác lập với điều kiện có sự cam kết của các chính phủ tham gia Nghị định thư không bắt buộc thứ nhất. Song, cho đến nay, Việt Nam và nhiều quốc gia chưa thừa nhận Nghị định thư này. Xét về nội dung việc bảo đảm các quyền con người ở mỗi quốc gia theo Công ước quốc tế còn phải căn cứ vào các điều kiện cụ thể về chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa của mỗi nước. Pháp luật quốc tế không cho phép bất cứ quốc gia nào hay tổ chức quốc tế nào được phép can thiệp vào vấn đề nhân quyền của mỗi nước. Những mâu thuẫn hoặc khác biệt nào đó giữa các quốc gia trên lĩnh vực này chỉ có thể được giải quyết trên tinh thần bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau và đối thoại xây dựng.

Luận điểm ''Nhân quyền cao hơn chủ quyền'' là một trong những nội dung cơ bản của cuốn sách "Ngoại giao nhân quyền'' do D.Niu sơn viết và xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1966. Các lực lượng cầm quyền Hoa Kỳ cho rằng, hệ tư tưởng tư sản với tự do, dân chủ nhân quyền là thế mạnh của họ. Hoa Kỳ có thể giành được ưu thế chính trị nếu biết dựa trên quan niệm dân chủ, nhân quyền trong hoạt động đối ngoại.

Chính sách ngoại giao nhân quyền của Hoa Kỳ lấy quan niệm dân chủ, nhân quyền của họ ''làm nền tảng''. Tùy theo tương quan lực lượng và điều kiện khách quan, chủ quan mà họ đề cập tới vấn đề nhân quyền với quốc gia nào và ở mức độ nào. Đôi khi Hoa Kỳ đặt vấn đề nhân quyền là điều kiện tiên quyết để thiết lập và duy trì quan hệ ngoại giao. Tuy nhiên, bản chất ngoại giao nhân quyền là dùng khái niệm dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác. Trên lĩnh vực tư tưởng, ngoại giao nhân quyền hướng vào phê phán, bài bác các quan điểm nhân quyền mác-xít, truyền bá quan điểm nhân quyền tư sản nhằm làm biến đổi ý thức hệ Mác-Lênin từ đó làm thay đổi tận gốc chế độ xã hội XHCN ở các quốc gia, áp đặt một xã hội theo ''hình ảnh'' của họ.

Bác bỏ luận điểm ''Nhân quyền cao hơn chủ quyền'' trong bối cảnh chính trị quốc tế hiện nay, chúng ta cần nhận thức đầy đủ, toàn diện về mục tiêu, chiến lược cách mạng của Đảng, về chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới. Đồng thời chúng ta cần nắm chắc đặc điểm của tình hình quốc tế liên quan đến cuộc đấu tranh trên lĩnh vực quyền con người.

đặc điểm của tình hình quốc tế liên quan tới quyền con người hiện nay đó là sự hình thành cơ chế quốc tế bảo vệ quyền con người với hệ thống các cơ quan nhân quyền rộng lớn có sự tham gia (ở những mức độ khác nhau) của các thành viên Liên hợp quốc. Hiện nay, Việt Nam đang là một thành viên tích cực. Chúng ta đã tham gia Ủy ban nhân quyền và đang tiếp tục ứng cử làm thành viên ủy ban này trong nhiệm kỳ tới. Các chuẩn mực cơ bản về quyền con người, được xem như Bộ luật quốc tế đã được cộng đồng quốc tế thừa nhận rộng rãi.
Ở châu Âu, châu Phi, châu Mỹ đã hình thành tổ chức nhân quyền khu vực bao gồm cả Tòa án Nhân quyền. Nhân quyền đang trở thành mối quan tâm chung của cả cộng đồng quốc tế.

Trong điều kiện cơ chế quốc tế đã hình thành, hiện nay, giải quyết những vấn đề nhân quyền chúng ta cần phải tính đến các nhân tố quốc tế. Cuộc đấu tranh chống ''diễn biến hòa bình'' nói chung, đấu tranh chống các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề dân chủ nhân quyền là một bộ phận của sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta. Cuộc đấu tranh này cần phải phục vụ cho mục tiêu nhiệm vụ của chiến lược cách mạng hiện nay: xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN, phát triển kinh tế, văn hóa đồng thời mở rộng quan hệ quốc tế, bảo vệ quốc gia và an ninh xã hội. Trong khi kiên quyết và kiên trì cuộc đấu tranh chống ''diễn biến hòa bình'', bảo vệ vững chắc hệ tư tưởng, Cương lĩnh, đường lối quan điểm của Đảng, Hiến pháp, pháp luật của Nhà nước, đấu tranh bảo vệ vững chắc chế độ
chính trị, an ninh quốc gia, chúng ta cần phải chống lại âm mưu và thủ đoạn bôi nhọ, hạ thấp hình tượng cao đẹp của Việt Nam đã hình thành trong cuộc đấu tranh giành và bảo vệ độc lập dân tộc. Chúng ta có thể và cần phải đấu tranh chống lại âm mưu và thủ đoạn của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền cô lập Việt Nam, cản trở và ngăn chặn Việt Nam hội nhập với cộng đồng quốc tế.

Để giành được thắng lợi trong cuộc đấu tranh này, chúng ta phải chủ động; hợp tác trên cơ sở tôn trọng nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, đối thoại bình đẳng. . . Đồng thời, giải quyết ngày càng tốt hơn các quyền công dân và quyền con người cho người đần; xử lý kiên quyết đối với những phần tử cơ hội, phản động trong nước và đấu tranh chống lại âm mưu, thủ đoạn của các thể lực thù địch nước ngoài./.

Từ sau thời kỳ Chiến tranh lạnh, đế quốc Mỹ và một số nước phương Tây tung ra nhiều luận thuyết mới cực kỳ kỳ quặc, trong đó đáng chú ý là luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền”. Thậm chí, họ còn ngang nhiên tuyên bố: “những nước phi dân chủ và không quan tâm đến việc tôn trọng nhân quyền đều không được coi là những nước có chủ quyền”!? Luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền” được các thế lực hiếu chiến, phản động sử dụng như một cơ sở để đề ra các chính sách xâm lược, can thiệp quân sự vào các nước khác và biện minh cho các hành động xâm lược, can thiệp quân sự mà họ đã tiến hành đối với nhiều quốc gia, dân tộc trong những thập kỷ qua.

Thực ra luận thuyết trên chỉ là một hình thức biến tướng của chủ nghĩa thực dân mới. Bởi vì trước đây, để mở rộng thuộc địa, các nước đế quốc thường sử dụng phương thức cổ điển là đánh thành và chiếm đất. Còn ngày nay, họ trắng trợn can thiệp vào nội bộ các nước có chủ quyền bằng nhiều âm mưu, thủ đoạn và hình thức khác nhau, không hẳn vì mục đích xâm chiếm lãnh thổ mà vì muốn áp đặt quan niệm “nhân quyền” của mình đối với quốc gia, dân tộc khác. Cần phải nói ngay rằng, những người đưa ra và cổ súy cho luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, hay “nhân quyền toàn cầu”, “nhân quyền không biên giới”, ngay từ đầu họ đã cố tình hoặc lảng tránh một lẽ đơn giản là, trên thế giới không thể có một con người nào sống ngoài cộng đồng quốc gia, dân tộc; càng không có cái thế giới tồn tại mà không cần rạch ròi biên giới giữa các quốc gia. Họ cũng bỏ qua một sự thật hiển nhiên là, thời đại mà chúng ta đang sống có hơn 200 quốc gia và vùng lãnh thổ, hàng nghìn dân tộc khác nhau, theo những tôn giáo khác nhau và có truyền thống văn hóa khác nhau.

Trong các quốc gia và vùng lãnh thổ đó, con người thuộc các chế độ chính trị - xã hội khác nhau, cùng một lúc chịu sự tác động của hai mối quan hệ: quan hệ về nhân quyền và quan hệ về chủ quyền quốc gia. Quan hệ nhân quyền là quan hệ về cá nhân, còn quan hệ chủ quyền quốc gia là quan hệ cộng đồng các cá nhân trong quốc gia đó. Hai mối quan hệ cơ bản của con người là nhân quyền và chủ quyền quốc gia không cùng một bậc, không cùng một tuyến tiếp cận, và do đó, không thể đem so sánh cái này cao hoặc thấp hơn cái kia. Việc quy chủ quyền quốc gia về cùng một bậc với nhân quyền, rồi coi “nhân quyền” cao hơn “chủ quyền” là một việc làm khiên cưỡng, không lôgíc, phản khoa học và thiếu tính thuyết phục. Đó là một sai lầm về mặt phương pháp luận, một sự sai lầm từ gốc, nếu không nói đó là một sự đánh tráo khái niệm rất thô thiển, trắng trợn, có dụng ý xấu về chính trị.

Thử hỏi, nếu chủ quyền của một quốc gia, dân tộc bị xâm phạm, bị chà đạp, thì nhân quyền của quốc gia, dân tộc đó có còn được đảm bảo vững chắc? Và, nếu không có chủ quyền quốc gia, dân tộc, thì căn cứ vào đâu để xác định sự tồn tại của một quốc gia, dân tộc độc lập?

Ai cũng biết rằng, nhân quyền là giá trị chung của nhân loại, không phải là sản phẩm của riêng giai cấp tư sản và chủ nghĩa tư bản phương Tây. Đó chính là sản phẩm của nền văn minh do toàn thể nhân loại sáng tạo nên trong quá trình đấu tranh xã hội và cải tạo tự nhiên; là sản phẩm của sự thống nhất biện chứng giữa tính phổ biến và tính đặc thù, giữa tính giai cấp và tính nhân loại.

nhân quyền bao giờ cũng hình thành và phát triển trong một hoàn cảnh lịch sử - xã hội, một điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa, dân tộc và phạm vi lãnh thổ quốc gia, dân tộc nhất định, chịu sự quy định của các yếu tố kinh tế - xã hội, chính trị - xã hội của quốc gia, dân tộc đó. Một quốc gia, một dân tộc dù phát triển hay chưa phát triển, đều có một quan niệm riêng về nhân quyền và theo đó, có phương thức đảm bảo các quyền con người riêng, không giống các quốc gia khác.

Không thể một quốc gia nào áp đặt giá trị nhân quyền của quốc gia mình lên một quốc gia khác, cũng như áp đặt các quốc gia khác phương thức đảm bảo quyền con người của quốc gia mình, cho dù, nhân quyền có tính phổ biến cao. Hàng rào chủ quyền quốc gia ngăn cản mọi sự áp đặt vô lý đó. Nếu một quốc gia hoặc một giai cấp, một thế lực nào đó tự coi mình là đại diện cho nhân quyền toàn nhân loại, lấy tiêu chuẩn giá trị nhân quyền của nước mình áp đặt cho các nước khác, lấy quan điểm “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, “nhân quyền không biên giới” để làm cơ sở cho sự can thiệp vào nội bộ các quốc gia độc lập, có chủ quyền là vi phạm nghiêm trọng những nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế.

Trong Khoản 2, Điều 4 và Khoản 2, Điều 7 của Hiến chương Liên Hợp quốc đã khẳng định những nguyên tắc cơ bản về tôn trọng và đảm bảo sự bình đẳng về chủ quyền quốc gia. Tuyên bố của Hội nghị thế giới về Nhân quyền tại Viên (Áo) ngày 25-6-1993 ghi rõ: “Tất cả các dân tộc đều có quyền tự quyết. Với quyền đó, các dân tộc tự do quyết định thể chế chính trị của mình và tự do theo đuổi con đường phát triển kinh tế, xã hội và văn hóa của mình”[1]. Nguyên Tổng thống Pháp J.Si-rắc cũng phải thừa nhận một chân lý: “Không một dân tộc nào, cho dù mạnh như thế nào, năng động như thế nào hay hiện đại như thế nào, được phép buộc toàn thế giới tuân theo luật lệ của mình”. Cộng đồng quốc tế đã có những Tuyên ngôn và Công ước về nhân quyền, trong đó có những chuẩn mực nhân quyền đòi hỏi tất cả các nước phải tuân theo. Ngoài ra, không một quốc gia nào được lấy Hiến pháp, pháp luật của mình để khống chế, áp đặt tiêu chuẩn và quan niệm nhân quyền cho nước khác, càng không thể lấy đó để tạo cớ can thiệp thô bạo hoặc xâm phạm chủ quyền của một quốc gia, dân tộc khác dưới bất cứ hình thức nào.

Lịch sử và hiện thực đã chứng minh, chủ quyền là nhân quyền tập thể của nhân dân một quốc gia, dân tộc, cho nên phải được tôn trọng và bảo vệ về mặt pháp lý quốc tế. Xâm phạm đến chủ quyền quốc gia, dân tộc là chà đạp lên nhân quyền của toàn thể nhân dân nước đó. Vì lẽ như vậy, không thể có và không bao giờ có cái gọi là “nhân quyền cao hơn chủ quyền”.

chủ quyền quốc gia được xác lập là cơ sở để bảo vệ và phát triển nhân quyền đích thực của nhân dân mỗi nước. Một quốc gia không có (hoặc chưa có) chủ quyền dân tộc, thì không thể nói đến nhân quyền, đến “quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc” của người dân. Nếu mất chủ quyền quốc gia thì còn đâu để nói đến nhân quyền. Luật quốc tế hiện đại thừa nhận cả nhân quyền và chủ quyền quốc gia đều là những nguyên tắc cơ bản; cộng đồng quốc tế phải có trách nhiệm bảo vệ cả nhân quyền lẫn chủ quyền quốc gia.

Việc cải thiện tình hình nhân quyền của mỗi nước chỉ có thể thực hiện được khi Nhà nước có chủ quyền và được lãnh đạo bởi một tổ chức và thông qua sự nỗ lực của toàn dân. Cho nên, không thể đặt nhân quyền cao hơn chủ quyền quốc gia. Chỉ có giữ vững chủ quyền quốc gia mới có điều kiện để bảo vệ và phát triển nhân quyền đích thực.

vấn đề nhân quyền muốn thực thi phải đặt nó trong quan hệ với một quốc gia, dân tộc cụ thể, gắn với những điều kiện lịch sử cụ thể về trình độ phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, phong tục, tập quán, truyền thống, pháp luật và chế độ chính trị của quốc gia, dân tộc đó. Có một thực tế là, trong quan hệ quốc tế hiện nay, có nhiều vấn đề nảy sinh đòi hỏi cộng đồng quốc tế phải hợp lực cùng nhau giải quyết

về nguyên tắc cơ bản, việc thực hiện nhân quyền không bao giờ được tách rời với việc thực thi Hiến pháp, pháp luật của nhà nước đó. Cho nên, cần phải khẳng định lần nữa rằng, luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền” thực chất là sự ngụy biện, phản khoa học, phản nhân văn và lừa bịp con người, tạo nên một thứ “bùa mê” nhằm mê hoặc con người rằng “nhân quyền cao hơn tất cả”. Luận thuyết đó hoàn toàn vi phạm nguyên tắc bình đẳng quốc gia và nguyên tắc chủ quyền bất khả xâm phạm mà luật pháp quốc tế đã xác lập. Xét đến cùng mục đích của luận thuyết đó chỉ nhằm thực hiện sự bá quyền và chính trị cường quyền, áp đặt “quan niệm giá trị” và thực thi chính sách “Ngoại giao pháo hạm” của các thế lực hiếu chiến, phản động quốc tế, tạo cớ để gây sức ép và can thiệp vào công việc nội bộ các quốc gia, dân tộc khác.

Đối với người Việt Nam, nhân quyền trước hết là quyền dân tộc tự quyết, dân tộc độc lập. Truyền thống cộng đồng, truyền thống dựng nước và giữ nước hàng ngàn năm, cũng như kinh nghiệm cách mạng Việt Nam trong những thập kỷ gần đây đều cho thấy, khi “vong quốc nô” thì không thể có nhân quyền. Mất nước sẽ mất tất cả. Thực tế ở Việt Nam, bảo vệ và phát triển nhân quyền trước hết lại bắt đầu bằng quá trình giải phóng dân tộc; nhân quyền chỉ có trong độc lập, tự do

Người Việt Nam đã phải hy sinh xương máu của biết bao thế hệ mới giành được chủ quyền quốc gia, bởi “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Gần 20 năm qua, với đường lối đổi mới đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam, chúng ta đang từng bước thực hiện mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Đấy là biểu hiện cao nhất và cụ thể nhất của nhân quyền Việt Nam, của sự bảo vệ chủ quyền quốc gia, dân tộc Việt Nam.

Trong nhiều năm qua, các thế lực thù địch luôn tăng cường các hoạt động phá hoại về chính trị, tư tưởng, vu cáo, công kích chế độ và sự lãnh đạo của Đảng ta. Chúng khuyến khích, tập hợp, hỗ trợ cho bọn phản động, bọn cơ hội, bất mãn phát triển lực lượng, hình thành lực lượng đối lập và các tổ chức phản động hòng gây mất ổn định chính trị, kinh tế của nước ta.

Việc cơ quan lập pháp của một quốc gia hằng năm tự cho mình quyền được phán xét, đánh giá, nhận định về tình hình nhân quyền của các nước khác trên thế giới, thậm chí ra “Đạo luật nhân quyền” đối với Việt Nam là một hành vi bất hợp pháp trong sinh hoạt quốc tế hiện đại, trong đó có các nguyên tắc không can thiệp công việc nội bộ của nước khác, nguyên tắc quyền dân tộc tự quyết và bình đẳng chủ quyền giữa các quốc gia, đã được ghi tại Điều 1 và Điều 2 của Hiến chương Liên Hợp quốc.

thay vì áp đặt quan điểm sen đầm quốc tế “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, “nhân quyền không biên giới”, nên đưa vấn đề nhân quyền vào trong tiến trình của các cuộc đối thoại song phương và đa phương trên nguyên tắc bình đẳng, tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia.

luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền” là một luận thuyết hoàn toàn sai lầm về mặt khoa học, lại chứa đựng những ý đồ chính trị xấu xa, biện minh cho chính sách xâm lược của các thế lực hiếu chiến, phản động quốc tế. Vì vậy, luận thuyết đó không thể đứng vững trước sự đấu tranh có lý, có tình, phù hợp với luật pháp quốc tế của nhân dân yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới. Luận thuyết “nhân quyền cao hơn chủ quyền” tất yếu sẽ bị lịch sử và hiện thực bỏ qua.

:), thực ra thì không có chủ quyền thì làm sao có nhận quyền được, vì thế chủ quyền của 1 dân tộc được giữ vững thì nhân quyền của con người được giữ vững, điều đó là hiển nhiên, có gì phải bàn cãi ở đây nữa, nếu bị đô hộ thì nhân quyền liệu có thể tồn tại

Nói nhân quyền cao hơn chủ quyền thì đúng là giở người thật rồi, đối với đất nước VIỆT NAM thì hai vấn đề này phải quan trọng như nhau. Nhưng vấn đề chủ quyền lại là một vấn đề sống còn, không thể không chú ý đến, một quốc gia có chủ quyền mới thể hiện được quyền con người một cách cụ thể. Vậy, bây giờ, nếu như chủ quyền của quốc gia mất đi, hoặc chủ quyền phụ thuộc vào một nước khác thì có thể coi là một quốc gia có chủ quyền và quyền của quốc gia đó nó đi đâu? suy cho cùng cái học thuyết này nó chỉ mang tính duy ý chí của một bộ phận nhỏ con người mà thôi, nhận thức như thế là hoàn toàn sai lầm.

Nhân quyền cao hơn chủ quyền, đây là học thuyết của ai mà nó non nớt, ngu si vậy tác giả, nói là nó phải đi song song với nhau thì tôi còn nghe lọt tai được . Thử có một ví dụ nhỏ liệu một đất nước như trước thời Mỹ xâm chiếm đất nước VIỆT NAM (Thực hiện cuộc chiến tranh phi nghĩa) thì lúc đó quyền con người của dân tộc VIỆT NAM cũng mất đi, chủ quyền của quốc gia cũng đang bị đế quốc thống trị, chỉ khi dành được độc lập chủ quyền rồi mới có thể đảm bảo được những vấn đề xung quanh , vậy mà chúng đánh giá nhận xét như thế thì quả là điều mà chúng ta nên xem xét và đánh giá vấn đề một cách hiện thực hơn, đó cũng là quan điểm mà thôi không chấp thuận và không đồng tình.

Đó là quan điểm không thực sự thuyết phục của các nhà rận chủ, một đất nước không có chủ quyền thì làm sao có được nhân quyền đúng không các bạn. Những quan điểm mà tác giả đưa ra tôi đồng ý, cách nhìn nhận vấn đề của các nhà rận chủ là hết sức lệch lạc, đó như là sự tạm thời có những kiểu suy nghĩ nông cạn mà không có những cái phản bác lại quan điểm của mình. Đó không phải là cách suy nghĩ khoa học , nên cần phải từ bỏ ngay tư tưởng nói "nhân quyền cao hơn chủ quyền"

đất nước Việt Nam chúng ta luôn coi trọng cả nhân quyền và chủ quyền, và có thể ai cũng biết là phải bảo vệ được chủ quyền của đất nước thì mới có nhà nước, có chính quyền và các tổ chức để bảo vệ nhân quyền! nhiều nhà rận chủ cũng như một số tổ chức trên thế giới luôn muốn lợi dụng cái gọi là nhân quyền để chống phá lại nhà nước ta! chúng ta phải kiên quyết đấu tranh để chống lại những luận điểm sai trái ấy của chúng!

tôi đồng ý với quan điểm của tác gải, nhân quyền là quyền con người, đó là một quyền rất cơ bản và quan trọng của con người, nhưng chủ quyền là một quyền quốc gia, thể hiện năng lực của quốc gia trên diễn đàn thế giói, nếu như chủ quyền quốc gia không còn thì liệu còn có nhân quyền cho quốc gia đó nữa không, đó là điều khogn thể, việt nam những năm còn lệ thuốc và các nước thực dân phương tây, đã chịu cuộc sống lầm than, không được đảm bảo quyền con người, cho nên quan điểm đó là hoàn toàn sai trái và không nên chấp thuận

nhân quyền và chủ quyền là hai lĩnh vực không thể đem ra so sánh ở đây, phải đảm bão hài hòa hai cái này sẽ tạo điều kiện cho sự phát triển của đất nước, nếu như một quốc gia không có nhân quyền thì không thể có được sự phát triển cũng như sự mong muốn phát triển toàn diện trong nhân dân, nhân dân không được đảm bảo quyền cơ bản của mình thì không thể làm việc một cách tự nguyện và hết khả năng. tất nhiên nếu như một quốc gia không có chủ quyền thì không được goi là một quốc gia được và nếu như khi không còn quốc gia nữa thì ai có thể đảm bão nhân quyền cho các bạn, chẳng lẽ một nước thứ ba ư, hay đợi chính tổ chức liên hợp quốc, nước xa có thể cứu được lửa gần không. quốc gai khác ma có thể đảm quyền quyền nhân quyền cho một quốc gia khác một cách toàn diện mà không có một mục đích gì thì chưa thấy bao giờ và nó là quá xa thực tiễn

Luận điệu "nhân quyền cao hơn chủ quyền" là hoàn toàn sai trái của các thế lực thù địch, đây là hai vấn đề thống nhất, gắn bó chặt chẽ với nhau. Các thế lực thù địch khoét sâu vào vấn đề này không hề đơn giản mà mục đích đằng sau đó là chống lại đất nước, phá hoại cách mạng ta. Trên các trang mạng chúng không ngừng rêu rao về vấn đề này nhằm dùng vấn dề nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của nước ta. Trải qua lịch sử đấu tranh dựng và giữ nước đã khẳng định rõ ràng rằng ở VIệt Nam luôn tôn trọng, bảo vệ quyền con người. Vì vậy chúng ta hãy cùng đấu tranh với các âm mưu này của các thế lực thù địch để bảo vệ Tổ Quốc trong thời bình này!

Nhân quyền rất quan trọng với mỗi quốc gia, nó là một trong những yêu cầu quan trọng để dành giá một quốc gia , nơi con người có được đảm bảo không nhưng chắc chắn nó sẽ không bao giờ cao hơn chủ quyền được, chủ quyền của mỗi quốc gia là vĩnh hằng, nó có giá trị lịch sử hàng triệu năm, nếu mất đi sẽ mất hết cơ hội lấy lại nó, còn nhân quyền thì người lại lúc suy lúc thịnh, biết đời thế nào đâu

ý kiến đó quả là suy nghĩ và phát biểu của những kẻ bại não đầu óc không bàng loài heo...tất nhiên nhân quyền nó là những quyền cơ bản và quan trọng mà bất kỳ con người nào không phân biệt quốc gia dân tộc đều phải có và nó đã được cả thế giới chấp nhận..còn chủ quyền là chủ quyền của một quốc gia, là sự thiêng liêng của dân tộc..chỉ có người và dân tộc đó có quyền giải quyết các vấn đề của họ mà thui..

Nhân quyền dân chủ là những quyền của con người. Tuy nhiên không phải vì thế mà chúng ta có thể đặt dân chủ nhân quyền lên trên chủ quyền của quốc gia của dân tộc được. Mỗi quốc gia mỗi dân tộc có những điều kiện thực tế riêng những thuận lợi cũng như khó khăn riêng trong việc giải quyết những vấn đề dân chủ nhân quyền. Nhà nước ta cũng thế vì vậy cần phải xử lí nó đúng với hoàn cảnh cũng như điều kiện thực tế của nước ta để đảm bảo quyền lợi của nhân dân. Nhưng chúng ta cần phải hiểu một điều rằng bảo vệ độc lập chủ quyền quốc gia là nhiệm vụ quan trọng nhất của mỗi người dân của toàn xã hội nên nó phải được đặt lên trên hàng đâu hơn bất kì những nhiệm vụ nào. Thế nên quan điểm nhân quyền cao hơn chủ quyền là không thể nào chấp nhận được bởi vì không độc lập chủ quyền thì làm sao có dân chủ nhân quyền được chứ.

Luận điệu nhân quyền cao hơn chủ quyền của các thế lực thù địch đó chúng nói là đúng, ừ thì 1 phần. Tuy nhiên việc can thiệp vào nội bộ nước khác, can thiệp vào vấn đề nhân quyền của nước khác để đòi áp lực thì liệu đó có gọi là nhân uyền không. Hơn thế nữa Việt Nam đang rất làm tốt vấn đề nhân quyền hơn những nước đó rất nhiều, họ không có quyền gì, không có tư cách để áp đặt lên đất nước ta. Chủ quyền của 1 đất nước là thiêng liêng, là điều kiện để đảm bảo cho nhân quyền. Những luận điệu kiểu của các thế lực đó với mục đích phá hoại đất nước trong tư tưởng chứ không có gì tốt đẹp cả

Lại là cái luận điệu thể hiện ý đồ bá chủ của Mỹ, mục đích của quan điểm "nhân quyền cao hơn chủ quyền" đó là tạo ra cái cớ để Mỹ dùng sức mạnh quân sự gây sức ép và can thiệp vào nội bộ nhiều nước. Đã có những tấm gương bị mắc vào cái chiêu bài này của Mỹ rồi, ở Việt Nam đám chó săn của Mỹ, những kẻ tự nhận dân chủ, nhân quyền ấy cũng hoạt động tích cực, cần có biện pháp đấu tranh loại bỏ những kẻ nguy hiểm cho xã hội này.

Đã có nhiều nước mượn vấn đề nhân quyền để can thiệp nội bộ của nước khác, tôi cho đó là sự vi phạm nghiêm trọng về chủ quyền dân tộc, về sự độc lâp và quyền tài phán của những nước bị can thiệp,Việt Nam đang rất làm tốt vấn đề nhân quyền hơn những nước đó rất nhiều, họ không có quyền gì, không có tư cách để áp đặt lên đất nước ta.

Quan điểm này là một quan điểm hoàn toàn không hợp lý, không thể có chuyện nhân quyền cao hơn chủ quyền được. Vì một quốc gia muốn có nhân quyền trước tiên phải có chủ quyền, đó là một điều hoàn toàn đúng đắn không thể chối cãi được. Thử hỏi một quốc gia bị đất nước khác đô hộ thì lấy đâu ra quyền của con người, quyền của công dân. Các Rận mà nói thế thì tôi hoàn toàn phỉ báng lên nhận thức non nớt và trẻ con của các vị rồi, không thể đồng quan điểm sai trái với các vị được.

Mỗi đất nước có một quá trình lịch sử văn hóa phát triển khác nhau vì thế không thể áp dụng mọi thứ lên các quốc gia khác nhau. Dân chủ hay nhân quyền đều cần nằm trong quản lý nhà nước. Sinh ra quản lý để làm gì, sinh ra Đảng lãnh đạo để làm gì? Là để đưa đất nước ta đi theo đúng quỹ đạo xã hội chủ nghĩa còn dang dở mà cha ông ta để lại.

Phải khẳng định luận thuyết "nhân quyền cao hơn chủ quyền"là một luận thuyết hoàn toàn sai trái, không căn cứ. Mục đích mà các thế lực thù địch lập ra cái này là nhằm lợi dụng vấn đề trên để chống phá Đảng, NHà nước, cách mạng ta. NHân quyền luôn đi đôi gắn chặt với chủ quyền của đất nước, chúng không thể tách rời nhau được, đây là nguyên tắc mà Đảng ta luôn quán triệt. VÌ vậy chúng ta cần thẳng thắng đứng lên đấu tranh, bác bỏ luận thuyết vớ vẩn, sai trái này, đồng thời tuyên truyền nâng cao nhận thức rộng rãi cho mọi người dân biết về âm mưu, thủ đoạn chống pha của chúng!

Tất cả chúng ta phải tin tưởng vào niềm tin mà chúng ta đã chọn. Đảng đã lãnh đạo chúng ta đến với công cuộc hòa bình, giải phóng xây dựng đất nước, ấy vậy mà chúng ta lại quay lưng đi ư? Thật khó có thể chấp nhận được với những kẻ như thế đó. Theo tôi cần phải có hình phạt nghiêm khắc với những kẻ này.

Thủ đoạn chống phá của lũ rận này có vẻ ngày càng có những thủ đoạn mới đó, nhưng dù là có làm mới thì nội dung của nó vẫn là cũ rích mà thôi. Theo tôi việc này chúng ta cần phải bàn luận và tích cực tuyên truyền, để cho chúng thấy rằng chúng chỉ là thiểu số, và chúng là những con sâu mọt không bao giờ có thể thắng được.

Ngay sau khi cách mạng tháng Tám thành công, trong Tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa - nhà nước đầu tiên ở Đông Nam châu Á ngày 2/9/1945 - Hồ Chủ Tịch đã nhắc lại lời Tuyên bố độc lập của Hợp chủng quốc Hoa Hỳ: “Mọi người sinh ra đều có quyền được sống, trong những quyền ấy có quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

Đúng là chẳng thể tin được cái trò của đám dân chủ cuội, đám đó là do bọn Mỹ nuôi nên để chống phá Việt Nam, và dân chủ, nhân quyền là cái cớ để người Mỹ can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác. Nói chung là dân chủ, nhân quyền mà người Mỹ lợi dụng luôn cho rằng cao hơn chủ quyền, nhân quyền phải làm sao để có thể xây dựng các thế lực do Mỹ hậu thuẫn để phá hoại đất nước, để các tập đoàn Mỹ có cơ hội thôn tính Việt Nam. Đây rõ ràng là một âm mưu của Mỹ, còn nguy hiểm hơn cả chiến tranh.

Không có nước làm sao có nhà, nước mất nhà tan cái đó là chân lí bao đời nay đều thừa nhận. Có dân chủ mà lại nằm trong sự quản lí của quốc gia khác thì còn gì là dân chủ nữa. Hay các nhà rận chủ đã sống quen trong cái cảnh phải phụ thuộc vào kẻ khác rồi. Thật nực cười. Dân chủ hay chủ quyền cũng đều phải coi trọng cả, có dân chủ thì dân mới tin tưởng vào Đảng, có chủ quyền thì nhân dân mới có thể yên tâm làm an phát triển được chứ.

Thật là phát biểu liều. Nói như vậy chẳng nhẽ những công sức bao nhiêu thế hệ cha ông đã hi sinh xương máu để bảo vệ từng tấc đất của tổ quốc đổ hết xuống sông xuống bể hay sao? Chắc hẳn chỉ những kẻ không từng trải qua hay cũng chưa từng được dậy dỗ mới có thể thốt ra được những lời như thế. Ai cũng quý trọng bản thân thì lấy ai sẽ là người chịu hi sinh để bảo vệ tổ quốc? Nước mất thì nhân quyền tồn tại liệu có còn ý nghĩa nữa không?

Những kẻ nói ra được việc đề cao nhân quyền và bỏ qua chủ quyền đúng là chẳng hiểu gì hết. Chúng có bao giờ phải sống trong cảnh lầm than phải sống trong sự đô hộ của người khác đâu mà chúng có thể hiểu được. Đất nước đã không còn, chủ quyền đã không còn thì chúng lấy nhân quyền ở đâu? Lấy tự do ở đâu ra vậy?

Nhân quyền cũng quan trọng nhưng không có chủ quyền thì cũng chẳng thể có được quyền con người. Quan niệm đó thật hết sức hoang đường, nói vậy chỉ có lũ bán nước mới có được nhân quyền hay sao? Nhân quyền vẫn luôn được Đảng và nhà nước tôn trọng và đề cao, điều đó đã được thể hiện rất rõ trong hiến pháp nước Việt Nam. Chứng tỏ Đảng và nhà nước ta rất quan tâm tới vấn đề này

Chủ quyền là tính có quyền lực độc lập đối với một khu vực địa lý, ví dụ như lãnh thổ. Nó được thể hiện trong quyền lực lãnh đạo và thiết lập luật pháp. Các quốc gia có thể có chuyển quyền toàn phần hoặc hạn chế hoặc không có chủ quyền đối với những khu vực được luật pháp quốc tế quy đinh là di sản chung của nhân loại. Nếu không có quyền thì làm j có nhân quyền. Nhân quyền là do nhà nước quy định trong hiến pháp, 1 đất nước không có chủ quyền thì có còn coi là đất nước nưa không!

Sự hội nhập quốc tế không thể buông lỏng chủ quyền quốc gia. Có thể nói trong thời kỳ đổi mới, mở cửa hội nhập quốc tế Đảng và Nhà nước ta đã có những nhận thức đúng đắn về vấn đề chủ quyền và nhân quyền trong bối cảnh giao lưu hội nhập quốc tế vừa hợp tác vừa đấu tranh hiện nay.

Đăng nhận xét