Bài mới nhất

02/11/2013

"HOANG MANG" - LƯƠNG TÂM, Y ĐỨC Ở ĐÂU?


        Người ta nói rằng bác sĩ và giáo viên là hai nghề đáng kính nhất trong xã hội. Trước đây họ được xã hội thừa nhận,yêu quý bao nhiêu thì có lẽ bây giờ là chính tự họ đang tự đánh mất đi giá trị của chính mình bấy nhiêu.

      Hết việc giáo viên đánh trẻ em thậm tệ như những con vật tại các trường mầm non ,tiểu học thì giờ đây lại là liên tiếp các vụ án bác sĩ làm chết bệnh nhân. Mức độ nguy hiểm rõ ràng ngày càng tăng lên. Nếu không chấm dứt tình trạng này sớm thì không ai dám khẳng định tương lai của dân tộc này nói chung và thế hệ trẻ nói riêng sẽ như thế nào???

      Gần đây nhất là vụ bác sĩ thẩm mỹ làm chết người, và bác sĩ tiêm thuốc co thắt tử cung làm chết 3 trẻ em…làm xôn xao cả dư luận. Một dấu hỏi lớn dành cho Y ĐỨC của các bác sĩ hiện nay.

         (Hình ảnh tay bác sĩ dã man đang chỉ nơi ném xác nạn nhân)

         Trong vụ án bác sĩ thẩm mỹ làm chết người xảy ra gần đây trên địa bàn Hà Nội . Đây là một việc đáng lên án về hành vi ác thú của tay bác sĩ dã man này. Chưa nói về năng lực làm việc và tay nghề thế nào nhưng việc làm của hắn không thể tha thứ được. Một bác sĩ không có chuyên môn về thẩm mỹ mà lại dám đi làm thẩm mỹ. Một công việc đòi hỏi phải có chuyên môn cao và hết sức tỉ mỉ cẩn thận mới đem lại kết quả như ý muốn. Cũng khó trách với những tên hám tiền như hắn vì đơn giản thẩm mỹ là nghề hái ra tiền, một núi tiền thực sự vì không có ai không muốn làm đẹp , nhất là các chị em phụ nữ. Có những loại người sẵn sàng bất chấp, đánh đổi tất cả chì vì tiền. Ca phẫu thuật không thành công, bệnh nhân chết thì hắn đã nhẫn tâm đem vứt xác của nạn nhân đi khiến cho đến thời điểm này vẫn chưa thể tìm thấy xác của chị. Gia đình nạn nhân vẫn tìm xác chị trong vô vọng. Cầu mong cho hương hồn của chị sớm được siêu thoát và thi thể của chị sớm được siêu thoát.

         Có lẽ đã đến lúc Bộ Y tế cần làm chặt chẽ hơn nữa trong việc quản lý các cơ sở thẩm mĩ nói riêng ,các cơ sở y tế tư nhân nói chung, cần có biện pháp đủ mạnh đê răn đe, xử lý các đối tượng xem thường mạng sống người khác như tên bác sĩ kia đã làm!

ĐỪNG VÌ MỘT TAY BÁC SĨ VÔ NHÂN TÍNH MÀ LÀM MẤT ĐI NIỀM TIN YÊU, KÍNH TRỌNG VÀO CÁC BÁC SĨ.

Lưỡi Cày      


Hot!

Từ khóa SEO:

68 nhận xét:

Có lẽ năm nay là năm của Bác Sĩ :) năm của nghề Y . Hết vụ vacxin rồi đến để quyên đồ nghề rồi bê bối nhất là vụ Bác sĩ thẩm mỹ vứt xác . Mà cũng lạ thật ! đến cả chục ngày rồi mà vẫn không tìm thấy xác. có lẽ nhét xác vào túi và còn nhét thêm vài chục cân gạch đá nên xác mới khó tìm như thế @@ éo lẽ quá . chỉ vì muốn mình đẹp hơn. có lẽ. đẹp hơn cũng là cái tội chăng ?

Bây giờ chúng ta đang xem xét đến vấn đề đạo đức của những bác sỹ như thế nào? ngày cáng có những vụ án liên quan đến các bác sỹ gây nên,điều đó khiến chúng ta thực sự hoang mang trước y đức của họ.Không hiểu nguyên nhân vì sao mà những sự việc này trong mấy tháng đã làm chấn động dư luận đên như thế,điều đó đang ảnh hưởng đên những người bác sỹ có đạo đức.Chúng ta ghi nhận những đóng góp to lớn, những hy sinh thầm lặng của đội ngũ những cán bộ y tế đang ngày đêm cần mẫn chăm sóc phục vụ người bệnh, cho dù phải đối mặt với nguy hiểm bởi nguy cơ lây nhiễm rất cao; có những thầy thuốc quên ăn, quên ngủ với hy vọng sớm tìm ra căn nguyên của những căn bệnh quái ác, giành lại sự sống cho người bệnh; có những người trực tiếp hiến máu cứu người bệnh...thế mà có những bác sỹ đã làm ảnh hưởng đến cả danh tiếng của một ngành y ,phải chăng đây là một báo động mà chúng ta nên quan tâm.

y đức, một cái quan trọng nhất đối với người làm ngành y, nhưng thời gian gần đây nó đang bị xói mòn và có nguy cơ bị lãng quên. làm gì để khắc phục tình trang này, để nó đúng như những gì người dân mong muốn , đúng nhưu bản chất của nó đang là một nỗi lo lớn cho không chỉ riêng bộ trưởng nguyễn thị kim tiến mà các cơ quan liên quan,
nếu như nghành y cứ để cho tình trạng chết chọc diễn ra thì ắt pháp luật sẽ không để yên

Xã hội ngày càng phát triển, đáng lí ra trình độ nhận thức, đạo đức, lương tâm con người càng phải được nâng cao. Đằng này ngày càng xuất hiện những con người vô nhân tính. Bỏ qua việc trình độ của bác sĩ có hạn, nhưng hành động dã man của bác sĩ ở thẩm mĩ viện Cát Tường là không thể chấp nhận được. Vẫn biết rằng đó chỉ là những con sâu làm ràu nồi canh nhưng nếu không xử lý, ngăn chặn kịp thời thì sớm muộn gì đây cũng trở thành vấn nạn. Mong rằng các cơ quan chức năng sẽ có những hành động cụ thể để xử lý thích đáng những cá nhân như thế này.

những sự việc xẩy ra liên tiếp trong thời gian qua đã nói lên vấn đề y đức đang có sự suy thoái mạnh, đặc biệt ;à vụ thẩm y viện cát tường có hành vi giết người man rợn, gây ra sự bức xucx trong tất cả những người dân việt nam, ai cũng không tin đó là sự thật nhưng rõ ràng thì không tin gì đi chăng nữa thì nó cũng đã xẩy ra rồi và thiệt hai của nó thì để lại rất lơn cho ngành y và đạo đức của người làm ngành y,

Liên tiếp những vấn đề liên quan tới trình độ cũng như y đức của các y bác sỹ của bộ y tế và có lẽ cũng nhiều người đều cho rằng lỗi là do bộ y tế và đã có nhiều lời kêu gọi bộ trưởng y tế nên từ chức nhưng chúng ta nên nhìn nhận sâu xa hơn nguyên nhân xuất phát có lẽ không phải là từ riêng ngành y tế mà có lỗi một phần do bộ giáo dục khi đây mới là nguồn cung cấp và đào tạo các y bác sỹ cho bộ y tế cớ quan chức năng cần thay đổi để lấy lại niềm tin vào y đức của người bác sỹ trong lòng người dân

Y đức bây giờ là thứ xa vời mà có đốt đuốc tìm mấy chục năm cũng khó mà thấy được. Y đức hiện nay giống như mò kim đáy bể. Các thiên sứ áo trắng bây giờ vẫn phải làm tiền để mà sống chứ, không làm tiền thì sao mà đua nhau giàu được. Bây giờ đi hỏi các sinh viên học y là biết ngay, có kẻ nào học không để ra làm tiền đâu mà. Bây giờ vẫn đề lương y là thứ xa xỉ, khó có thể tìm đâu ra ở cái thời đại này nữa rồi. Chúng ta có nên mở lớp dạy lại y đức cho bác sĩ? Những vụ gần đây mới thấy rằng bây giờ các y bác sĩ không còn vô tư nữa mà họ đang chà đạp người nghèo,làm tiền trên tất cả.

Y đức, y đức ở đâu? Bây giờ mà hỏi những vấn đề này có lẽ người ta cười cho vào mặt ấy chứ. Bây giờ tôi thấy rằng các y bác sĩ nghĩ mọi cách để làm tiền chứ chẳng cần phải nghĩ gì đến y đức cả. Cứ nhìn mấy vụ này thì rõ biết rằng y đức nó đang lẩn khuất ở chỗ nào. Lúc nào mồm cũng cứ la hét y đức nhưng bây giờ thì y đức đã chạm đáy, khó mà cứu vớt lên được. Tất cả chúng ta hãy nhìn vào hiện trạn gần đây thì biết thế nào là y đức trong thời buổi hiện nay. Các bác sĩ làm tiền nhiệt tình trên thân xác của bệnh nhân, rồi nào là bác sĩ giết bệnh nhân và còn nhiều bê bối khác nữa mà ngành y tế phải gánh chịu, nhưng thật ra là nhân dân gánh lấy thì có.

Người ta nói rằng bác sĩ nghề đáng kính nhất trong xã hội rất nhiều người tôn trọng và những em bé thường có ước mơ khi lơn nên được làm bác sỹ để chữa bệnh cho những người nghèo nhưng xã hội thay đổi đồng tiền cũng đã làm thay đổi tư duy của nhiều người họ vào ngành y không vì y đức mà vi tiền và y đức cũng từ đó dần thay đổi y đức chỉ có khi bạn nhiều tiền vào những phòng bệnh tự chọn nơi mà cần rất nhiều tiền để có thể ở trong đó còn người nghèo thì 3 4 người bênh nằm chung một giường ...

Đây là những 5 lời thề mà bác sĩ phải ghi nhớ
1. Đặt lợi ích sức khỏe của người dân trên lợi ích của riêng mình; không phân biệt giàu nghèo, địa vị, dân tộc, tôn giáo; tôn trọng quyền và giữ bí mật của người bệnh.

2. Thường xuyên học tập nâng cao kiến thức, kỹ năng, thái độ nghề nghiệp, góp phần phát triển nền Y học Việt Nam.

3. Trung thực, khiêm tốn học hỏi, kính trọng các bậc thầy, những người đi trước; chia sẻ, hợp tác và hỗ trợ đồng nghiệp.

4. Không làm điều gì tổn hại đến uy tín nghề nghiệp.

5. Sẵn sàng tham gia các hoạt động xã hội góp phần chăm sóc, bảo vệ và nâng cao sức khỏe cộng đồng.
nhưng giường như những lời này chỉ để họ những bác sĩ tự nói với nhau tòa an lương tâm cũng quên xét sử những kẻ vi phạm nhưng lời thề này nếu thực sự có tòa an lương tâm thì liệu có bao nhiêu bác sĩ thoát khỏi

Đã chấp nhận bước chân vào nghề y, chọn con đường làm thầy thuốc thì phải có một tấm lòng nhân hậu, một lương tâm trong sáng, hết lòng phục vụ người bệnh chứ không phải như những con người này, vì tiền sẵn sàng làm tất cả mọi thứ, bất chấp cả những việc gây nguy hiểm đến tính mạng của người khác. Không hiểu đây là bác sĩ hay sát thủ nữa. Xã hội càng phát triển thì y đức càng xuống cấp. Theo mình nghĩ nguyên nhân sâu xa không chỉ là do việc quản lý chưa nghiêm ngặt mà còn do nhiều yếu tố khác nữa, như việc đào tạo sinh viên ngành y chưa thực sự tốt, việc giáo dục y đức, việc cấp phép và quản lý hành nghề y, ứng xử của nhà quản lý y tế sau mỗi vụ việc. Nếu cứ để những sự việc như thế này xảy ra thì quả thật rất đáng lo ngại.

Lương tâm, y đức bị đồng tiền làm lu mờ cả rồi. Mình không có ý đánh đồng tất cả, nhưng 1 bộ phận không nhỏ bác sĩ bây giờ chỉ tận tình với bệnh nhân khi có phong bì, còn không thì bỏ mặc, muốn ra sao thì ra. Chẳng vì thế mà trước đấy đã có hàng loạt vụ việc tương tự chứ đâu phải mấy vụ việc như thế này xảy ra lần đầu. Thiết nghĩ lực lượng các y, bác sĩ cần phải được giáo dục y đức nhiều hơn nữa, ngay từ khi còn ngồi trên ghế giảng đường. Ngoài ra các cơ quan chức năng cũng cần quản lý thật chặt về giấy phép hành nghề cũng như kiểm tra trình độ của các bác sĩ.

càng ngày càng có những sai sót, càng sai sót thì càng nghiêm trọng, đây có thể coi là khả năng không có hay không, hay là cách làm việc vô trách nhiệm, tôi không nói tất cả, tôi nói 1 số cá nhân bộ phận trong ngành y tế ,không biết họ đặt cái lương tâm ở vị trí số bao nhiêu, mà sao nhiều người chết oan, suýt chết.. khổ dân

Vấn đề y đức và sự suy thoái đạo đức trong một số y bác sĩ đang là vấn đề nóng của xã hội. Sự xuống cấp nghiêm trọng của một số ý bác sĩ chỉ nghĩ tới lợi ích của mình mà quên đi sự an toàn của bệnh nhân, chỉ vì lợi nhuận mà bất chấp tính mạng của người bệnh. Khi không có "lót tay" thì thờ ơ, lãnh cảm, bệnh nhân đang nguy kịch nhưng nếu chưa nộp viện phí thì cũng chưa cấp cứu... Trình độ y sĩ của một số các bác sĩ thì chưa được cao, kĩ năng phục vụ còn thấp, nếu tiếp tục để tình trạng này diễn ra tình hình y tế nước nhà sẽ sớm rơi vào cảnh không thể cứu vãn

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Thời gian đào tạo bác sĩ ở đâu cũng tương đương nhau. Nếu tuyển thẳng từ trung học thì thời gian là 5-6 năm; nếu tuyển từ những người đã có bằng cử nhân thì thời gian là 4 năm. Tuy nhiên, thời gian đào tạo bác sĩ chuyên khoa ở Việt Nam thì ngắn so với nước ngoài. Thật ra, hệ thống đào tạo bác sĩ chuyên khoa ở Việt Nam cũng rất khác với các nước trong vùng Đông Nam Á và trên thế giới. Chương trình học cũng khác. Sinh viên y khoa nước ngoài không học các môn học về chính trị và triết, thay vào đó họ học về khoa học xã hội và y đức.

Thời gian đào tạo bác sĩ ở đâu cũng tương đương nhau. Nếu tuyển thẳng từ trung học thì thời gian là 5-6 năm; nếu tuyển từ những người đã có bằng cử nhân thì thời gian là 4 năm. Tuy nhiên, thời gian đào tạo bác sĩ chuyên khoa ở Việt Nam thì ngắn so với nước ngoài. Thật ra, hệ thống đào tạo bác sĩ chuyên khoa ở Việt Nam cũng rất khác với các nước trong vùng Đông Nam Á và trên thế giới. Chương trình học cũng khác. Sinh viên y khoa nước ngoài không học các môn học về chính trị và triết, thay vào đó họ học về khoa học xã hội và y đức.

Đây chính là hậu quả của tình trạng suy thoái đạo đức chung. Theo quan điểm của tôi, dù có chú trọng cải thiện về vấn đề dạy đạo đức trong nghề y cũng không thể cải thiện được tình trạng suy giảm về chất lượng y đức trong ngành y.

Tôi cũng làm ở cơ quan nhà nước, thấy chủ yếu là “hành văn chính”. Trong cơ quan cũng có cảnh hành nhau, ví dụ: một văn bản chỉ bằng 1/2 tờ giấy A4 mà 5 -6 sếp (3 sếp phó phòng, 1 trưởng phòng, 1 phó giám đốc, giám đốc) sửa cả ngày không xong. Đây là căn bệnh giấy tờ nặng nề nhất trong khối nhà nước, sếp nào cũng cho mình là đúng. Chẳng trách gì các đơn vị cấp dưới và doanh nghiệp bị hành tới lui ít nhất 3 lần mới xong việc. Nói thật với các bác, tôi thấy kiểu làm việc chán thiệt. Hiện nay ngành “hành” nhất là Kho Bạc, làm cho nhiều đơn vị đi tới đi lui nhiều lần để thanh toán thu, chi ngân sách nhà nước. Bình quân 1 đơn vị hành chính sự nghiệp một năm có ít nhất 100 lần đến KBNN. Báo chí nên vi hành thử một đơn vị hành chính sự nghiệp thì biết ngay

Những bất cẩn, hay tôi gọi là “chểnh mảng”, rất đáng lên án, nhưng tôi không muốn nghĩ đến như là tội ác. Ở nơi tôi đang làm việc, chểnh mảng trong công việc để gây thương tật hay tử vong cho người khác được xem là một tội hình sự. Luật pháp về an toàn ở Úc rất nghiêm ngặt. Mỗi tuần chúng tôi đều có nhiệm vụ kiểm tra và cảnh giác những người công tác trong viện về an toàn; nếu người dưới quyền tôi để cho tai nạn nghiêm trọng xảy ra, thì tôi là người bị mất chức đầu tiên, và sau đó là viện trưởng chứ không phải là người cộng sự của tôi. Tôi có cảm giác là ở Việt Nam người ta chưa có những qui trình về an toàn trong viện, hay có thì cũng chẳng ai quan tâm. Ngay cả việc kiểm soát nhiễm trùng bệnh viện là điều hết sức cơ bản mà hầu hết các bệnh viện ở Việt Nam đều chưa đạt chuẩn mực. Do đó, tai nạn có thể xảy ra đây đó là một điều không khó hiểu; khó hiểu chăng là những tai nạn này xảy ra hết năm này đến năm khác.

Đúng như sự phản ánh hiện nay, vấn đề ngộ độc thực phẩm, đặc biệt là ngộ độc ở bếp ăn tập thể, vấn đề ngộ độc do sử dụng hóa chất cấm để tẩy trắng thực phẩm… có nhiều nguyên nhân. Để chấm dứt tình trạng này cần phải áp dụng các biện pháp: Có đầy đủ luật pháp và các quy định pháp luật trong đó có các tiêu chuẩn về an toàn thực phẩm phải phù hợp với thực tiễn Việt Nam cũng như quy định của thế giới. Đây là vấn đề cơ sở để kiểm soát vấn đề an toàn thực phẩm dù là hiện tượng nhỏ nhất trong chế biến thực phẩm, tiêu dùng thực phẩm cho đến các sự kiện, hoạt động lớn đều cần phải có tiêu chuẩn. Không có tiêu chuẩn thì không thể quản lý được.

Đúng như sự phản ánh hiện nay, vấn đề ngộ độc thực phẩm, đặc biệt là ngộ độc ở bếp ăn tập thể, vấn đề ngộ độc do sử dụng hóa chất cấm để tẩy trắng thực phẩm… có nhiều nguyên nhân. Để chấm dứt tình trạng này cần phải áp dụng các biện pháp: Có đầy đủ luật pháp và các quy định pháp luật trong đó có các tiêu chuẩn về an toàn thực phẩm phải phù hợp với thực tiễn Việt Nam cũng như quy định của thế giới. Đây là vấn đề cơ sở để kiểm soát vấn đề an toàn thực phẩm dù là hiện tượng nhỏ nhất trong chế biến thực phẩm, tiêu dùng thực phẩm cho đến các sự kiện, hoạt động lớn đều cần phải có tiêu chuẩn. Không có tiêu chuẩn thì không thể quản lý được.

Y đức ngày nay cũng đã được chú ý trong các cơ sở đào tạo của ngành y, tuy nhiên, cần phải nghiên cứu hình thức đào tạo, nội dung đào tạo, phương pháp đào tạo để thực sự đi vào tâm khảm của mỗi sinh viên, học sinh để biến thành hành động cụ thể.

Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An thường gọi các bộ trưởng là “tư lệnh lĩnh vực”. Đúng như vậy trong lĩnh vực chiến đấu, vai trò tư lệnh là cực kỳ quan trọng, Bộ trưởng Bộ Y tế là tư lệnh của ngành y hay nói đúng hơn là người chỉ huy trong việc chăm sóc sức khỏe cho nhân dân, là tham mưu trưởng giúp Quốc hội ban hành luật, giúp chính phủ ban hành chính sách thực hiện việc quản lý nhà nước về y tế. Ngành y nước ta đã trải qua nhiều vị “tư lệnh”, mỗi người, mỗi nhiệm kỳ lại có ưu, khuyết điểm khác nhau, chỉ có công việc là luôn luôn liên tục.

Bất kỳ nghị quyết nào đưa ra cũng với mục đích phát huy ưu điểm, khắc phục khuyết điểm. Tuy nhiên có phát huy tốt không, khắc phục được không còn tùy thuộc vào hoàn cảnh khách quan và yếu tố chủ quan của người lãnh đạo. Trước nạn phong bì, phong bao ngầm, phòng khám "chui" hiện nay chắc không ai dám vỗ ngực xưng tên là “tôi sẽ dẹp được”. Tôi tin là như vậy! Thủ tướng là người đứng đầu chính phủ đã từng ra lệnh chấm dứt dùng ngân sách nhà nước để mua quà biếu vào dịp lễ tết, Bộ GD&ĐT cũng dang cấm dạy thêm. Vậy những việc đó đã hết chưa?
Tôi không hề có ý bào chữa cho nạn phong bì và tôi cũng chưa bao giờ đưa phong bì có tiền cho thấy thuốc chữa bệnh cho tôi và thân nhân.

tôi có nghe và đã thấy nạn có phong bì thì tiêm thuốc ít đau hơn, giường chiếu sạch hơn… Vậy muốn dẹp được thì cần phải có sự đồng tâm hiệp lực của toàn ngành y tế và cả xã hội chứ một mình tư lệnh không thể làm được. Bản thân người thấy thuốc khi thấy thân nhân, bệnh nhân đưa phong bì phải có bản lĩnh từ chối, gạt bỏ sự thèm muốn. Thầy thuốc hãy nói với bệnh nhân là nghề tôi làm là nghề cao quý, xin đừng đưa phong bì trước hoặc sau. Xin hãy làm vậy đi! Từ đó làm cho y đức sẽ lan tỏa, sự tin yêu, cảm mếm thầy thuốc sẽ quay trở lại. Đưng để con sâu làm giàu nồi canh, bắt được quả tang thì cương quyết xử lý theo pháp luật.

Có một nguyên tắc xã hội là người làm tốt thì phải được hưởng lợi và hạn chế trục lợi, những người tốt phải lợi hơn những người xấu, hành vi tốt lợi hơn hành vi xấu.
Những biện pháp hạn chế trục lợi thì cũng nằm trong mấy yếu tố mà tôi nói ở trên nhưng có một điều cần lưu ý là không nên coi những lời kêu gọi đạo đức là một biện pháp then chốt mà phải có những biện pháp, hành lang pháp lý. Những người xấu phải chịu hình phạt tới mức độ sao cho người ta thấy rằng trục lợi là thiệt, là không thể bù đắp.
Những biện pháp của chúng ta hiện nay không đủ sức răn đe. Chữa bệnh mà mang kết quả xấu cho bệnh nhân có thể phạt tới mức độ phải bỏ nghề, tịch biên tài sản họ mới sợ. Muốn chống trục lợi là phải đánh vào lợi ích.

Không có sự tách biệt, vì có sự liên quan chặt chẽ với nhau, do anh thiếu y đức nên mới xảy ra tiêu cực. Nếu như ta có y đức, mặc dù hoàn cảnh vô cùng khó khăn thì cũng không thể xảy ra tiêu cực được. Điều này đã được chứng minh qua thực tiễn trong chiến tranh. Biết bao các bác sỹ phục vụ trên chiến tuyến, ở một đường hầm, mổ xẻ, chăm sóc hàng trăm bệnh binh, hoàn toàn không có một chút lợi nhuận nào, nhưng có thể nói, họ đã hết lòng phục vụ người bệnh, thậm chí sẵn sàng hi sinh cả tính mạng mình. Như vậy, rõ ràng y đức là cái căn bản, là nền tảng của mỗi bác sỹ chân chính, có y đức thì không thể có tiêu cực.

Thực ra, chúng ta đã có đầy đủ luật lệ và quy định. So với hồi tôi còn làm việc thì đã quá nhiều quy định mới. Tuy nhiên, vì sao hồi đó lại không như hiện tại? Vì vậy, quan trọng là phải bắt con người thực hiện đúng những điều đã quy định. Ở đây vài trò của thanh tra và kiểm tra đóng vai trò chủ yếu. Nhưng trong thực tế lại trái ngược. Chính người làm luật lại là người không tuân thủ luật. Điều này không chỉ trong ngành y mà trong tất cả các ngành trong xã hội. Cho nên mới đầy rẫy những việc tiêu cực xảy ra, gần như không còn cách giải quyết. Các cụ đã có câu: “Thượng bất minh, hạ tắc loạn”.

Đúng là hiện nay có quá nhiều sự tiêu cực xảy ra ở ngành y tế nói chung và y đức nói riêng, theo tôi, đó là những vấn đề tiêu cực không thể tránh khỏi theo quy luật phát triển. Trong xu thế nền kinh tế thị trường bung ra, việc đầu tư cho ngành y tế còn bị hạn hẹp, lương của cán bộ công chức còn chưa đủ sống, các chính sách chưa phù hợp… dẫn tới việc xảy ra nhiều hiện tượng tiêu cực.
Tuy nhiên, những tiêu cực này là những tiêu cực trong chăm sóc sức khỏe con người nên dễ bị xã hội nhận thấy và lên án. Những tiêu cực của các ngành khác còn trầm trọng và phổ biến hơn rất nhiều như trong ngành xây dựng, giáo dục… nhưng xã hội cũng như báo chí ít quan tâm hơn.

Làm sao cho tăng thu nhập của người làm ngành y để duy trì cuộc sống: tăng lương không phải là biện pháp cơ bản vì mức tăng quá ít. Vì thế phải tạo điều kiện để họ tăng thu nhập. Ở các cơ sở công lập thì cần tăng thu nhập bằng làm thêm việc như mổ ngoài giờ làm việc để bệnh nhân khỏi chờ đợi lâu do tình trạng quá tải.
Còn ở các cơ sở tư nhân thì còn tùy thuộc vào bản thân người làm nghề y. Lúc này việc thanh tra, kiểm tra phải hết sức chặt chẽ để ngăn chặn những việc làm trái luật.

để nâng cao y đức là chế độ đãi ngộ cho công bằng, thỏa đáng. Việc này bệnh viện Nhà nước làm chưa tốt bằng bệnh viện tư nhân. Ở tư nhân, bác sĩ nào giỏi thì làm lãi nhiều cho chủ bệnh viện nên được đãi ngộ cao. Tuy nhiên, ở Nhà nước, có những người giỏi thu nhập không cao, những người dốt nhưng không ngoan lại được đãi ngộ cao hơn. Đây là bất công trong ngành. Nếu phân minh được việc này thì cũng góp phần nâng cao y đức. Nếu một người hi sinh mà để hi sinh mãi thì không được, phải chủ động bù đắp. Những người chỉ kiếm chác thôi thì phải hạn chế. Tôi biết có nhiều bác sĩ giỏi thì thu nhập lại thấp. Tôi nghĩ đây là điểm quan trọng để nâng cao y đức.

Xã hội còn nhiều bất cập như cán bộ không được phân nhà, nhiều bác sĩ phải đi thuê nhà, tiền thuê nhà mất 50% lương. Tuy nhiên, nhiều người chức quyền cao hơn lại không cần bỏ tiền túi mà lại được cấp nhà. Đây không phải là việc nhỏ khi người ta nhìn vào phẩm chất của một Chính phủ. Tôi cho rằng đây là nền tảng gốc, nếu không xử lý được sẽ sinh nhiều khuất tất.

Y đức theo tôi quan niệm là cách ứng xử của bác sĩ với bệnh nhân và là năng lực chuyên môn. Muốn nâng cao y đức thì có 2 vế: trách nhiệm của toàn xã hội và trách nhiệm ngành y. Trách nhiệm xã hội ta không bàn ở đây vì nó mang tầm vĩ mô. Ngành y cũng như một số ngành muốn nâng cao năng lực phục vụ thì đầu tiên phải đánh giá tài năng cán bộ. Đánh giá sai thì đề bạt sai, giao trách nhiệm sai và cho phép người ta làm những việc họ không làm nổi. Ví dụ chuyện bác sĩ Tường thì tài năng y học kém nên mới làm bệnh nhân chết và y đức kém nên mới vứt xác bệnh nhân.

Tôi thấy cơ chế đánh giá tài năng hiện nay còn nhiều bất cập. Người ta cứ chê ngành giáo dục không đào tạo được tài năng nhưng hiện tại chưa có một hình mẫu tài năng để đào tạo. Hình mẫu này nằm ở chỗ Nhà nước đã đề bạt cán bộ của mình như thế nào.
Cần có cơ chế đánh giá tài năng giống như chỉ có Bác Hồ mới đánh giá được tài năng của Phạm Ngọc Thạch và chỉ có Phạm Ngọc Thạch mới đánh giá được tài năng của Tôn Thất Tùng.

Hiện tượng này là trách nhiệm chung trong toàn ngành. Tuy nhiên, theo quy định của pháp luật, Bộ Y tế là cơ quan quản lý Nhà nước về y tế ban hành văn bản. Còn trách nhiệm giám sát, đôn đốc, kiểm tra chính là các địa phương.

Căn bệnh trầm kha lớn nhất về y đức của ngành y tế là: Vô trách nhiệm với người bệnh và tìm cách kiếm lợi trên người bệnh. Sự vô trách nhiệm này thể hiện không chỉ có y, bác sỹ ở bệnh viện mà cả các bác sỹ, dược sỹ đang làm việc ở cơ quan quản lý Nhà nước. Ví dụ như giúp cho Bộ Y tế ban hành những nghị định nhưng liệu có nghĩ tới sức khỏe của người dân hay không, có nghĩ tới việc ảnh hưởng tới sức khỏe của hàng triệu con người hay không?
Cụ thể, trong ngành an toàn thực phẩm, khi mình cho phép một sản phẩm được lưu hành thì đã nghĩ tới sự an toàn sức khỏe cho người dân chưa, đặc biệt ảnh hưởng tới sức khỏe của phụ nữ có thai, trẻ sơ sinh, người cao tuổi như thế nào?

Tôi nghĩ, không thể tách ngành y ra khỏi xã hội cho nên những biện pháp đối với ngành y cũng là những biện pháp đối với những ngành khác. Vì vậy, điều trước tiên cần phải làm là thắt chặt việc thanh tra, kiểm tra. Tuy nhiên, để làm được việc này thì chính những người nắm luật phải là những người không thể nằm ngoài pháp luật được. Tình trạng này ở Việt Nam đang diễn ra tràn lan nên xã hội mới rối tung lên. Sau khi có luật lệ chặt chẽ thì hãy nói đến lương tâm, nghề nghiệp.
Nhưng lương tâm con người không phải 1 lúc mà có mà nó chịu sự chi phối của nhiều yếu tố. Trước hết là gia đình. Người chủ gia đình phải gương mẫu thì các con mới nên người. Sau đó, trường học là nơi giáo dục thì người thầy cũng phải gương mẫu làm gương cho học trò. Cuối cùng là yếu tố xã hội.

Những yếu tố trên khi tác động vào con người sẽ phụ thuộc vào khả năng tiếp thu của người đó để trở thành một người có giáo dục. Thế nhưng, hiện nay, cả 3 yếu tố trên đều có vấn đề thì làm sao chúng ta lại đòi hỏi một người có lương tâm được.
Ví dụ như một ông bố đèo con đi đường, vượt đèn đỏ thì làm sao giáo dục cho đứa con tôn trọng pháp luật? Cho nên, đừng nghĩ trong giai đoạn này cần phải giáo dục lương tâm của người thầy thuốc vì lương tâm là phải hình thành từ khi còn nhỏ.

Hiện nay, nếp sống trong xã hội đang bị khủng hoảng, trong toàn xã hội, không riêng trong ngành nào, có ngành tiếp xúc với dân nhiều như y tế, giáo dục, công an thì nổi lên trông thấy. Nói hẹp vào ngành y, ngành y là ngành không thể lựa chọn sản phẩm như đi khám bệnh, mất bao nhiêu tiền cũng phải trả.
Theo tôi, nếu không đặt sức khỏe của người bệnh lên hàng đầu thì không nên làm nghề y. Trong lương tâm người thầy thuốc phải tự coi trọng điều này, vì không ai giám sát cả. Làm nghề y này rất dễ mắc khiếm khuyết, thậm chí dẫn đến tội ác. Hơn nghề nào hết, nghề y rất coi trọng sự tự giác nên trong ngành y mới có lời thề.

Xã hội có phê bình giới bác sĩ trẻ nhiều hơn, tôi không làm công tác thống kê nên tôi không dám bác bỏ ý kiến này nhưng cũng không nhấn mạnh hơn. Lớp trẻ vừa mới trưởng thành thì gặp lúc xã hội đi xuống nên nhiều em nghĩ rằng cứ kiếm được đồng tiền thì sẽ có phẩm chất hơn.
Nếu đánh giá rằng có của cải thì có phẩm chất, đây sẽ là cách đánh giá thấp nhất. Trong ngành y thì điều này càng quan trọng. Khi tới bệnh viên, tôi cũng có cảm giác phần nào về vấn đề nhưng không dám khẳng định. Y tế phải có những cơ chế để giúp đỡ lớp người trẻ tuổi chứ không nên chỉ kêu gọi.

Bản thân tôi, nay đã nghỉ hưu, nghĩ lại cuộc đời công tác của mình trước đây ở quân đội cũng như sau này chuyển ra Bộ Y tế, tôi luôn tâm niệm là phải sống có tâm và làm việc với đúng chuyên môn, hết sức mình. Trong cuộc sống, luôn thẳng thắn, trung thực. Tôi không bao giờ sợ mình bị “ghen ghét” hoặc bị trù dập mặc dù thực tế tôi đã gặp phải như vậy. Cho nên đến bây giờ, tôi càng cảm thấy tâm hồn mình rất thanh thản.

Phải nhìn nhận chung, đa số những người làm trong ngành y đều làm việc với lương tâm của mình nhưng có một số đã làm hoen ố danh giá của người làm ngành y. Vậy nguyên nhân gì khiến người ta suy thoái đạo đức? Thực chất có nhiều nguyên nhân, mà chủ yếu tôi cho là do nguyên nhân xã hội.
Trong xã hội Việt Nam hiện tại, tham nhũng, hối lộ, suy thoái đạo đức tràn lan không chỉ người lớn mà ngay cả những đứa trẻ đều nhận thấy thì ngành y cũng không thoát ra khỏi chuyện này.
Bên cạnh đó, phải nói thật, lương ngành y là ngành thấp nhất trong bảng lương. Nếu tôi không nhầm thì trước đây lương ngành y đứng áp chót, trên ngành giáo dục. Trong khi các nước khác, nghề y và nghề giáo lại là hai ngành quan trọng nhất (lương quan trọng nhất). Chính vì vậy, đây cũng là một nguyên nhân góp phần suy thoái đạo đức.

đây chỉ là phản ứng ban đầu, sau phải nghĩ sâu hơn một chút. Vẫn là phẫn nộ nhưng ta sẽ tìm thấy nguyên nhân dẫn đến hành vi này.
Thứ nhất, bác sĩ này phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình nhưng nếu nhìn sâu xa hơn thì đây không chỉ là trách nhiệm cá nhân mà còn phụ thuộc vào bối cảnh xã hội.
Bác sĩ Tường thứ nhất là kiếm tiền, kiếm tiền không chính đáng, xấu xa như tham nhũng đang phổ biến trong xã hội thì cách kiếm tiền của bác sĩ Tường lợi mình, hại người đang nằm trong bối cảnh chung.
Sự yếu kém về quản lý ngành y bởi những thủ thuật như thế này không nên tiến hành ở những cơ sở tư nhân như vậy.

Ngành y tế trong thời gian vừa qua phải nói rằng với chức năng quản lý Nhà nước về ngành đã tiến hành rất nhiều việc, đã ban hành những văn bản, quyết định 2088 ban hành 12 điều về y đức cho cán bộ y tế. Năm 2001 đã ban hành quy chế về giao tiếp trong các cơ sở khám chữa bệnh công lập. Năm 2008 ban hành quy tắc ứng xử cho viên chức y tế và năm 2009 ban hành quy tắc ứng xử cho công chức y tế. Năm 2013 đã ban hành chỉ thị về tăng cường đạo đức y tế và đã xây dựng các kế hoạch để triển khai những văn bản này. Như kế hoạch 1175, kế hoạch 508, kế hoạch 804, kế hoạch 1028 để triển khai thực hiện. Thực hiện kế hoạch này, Bộ Y tế đã tiến hành triển khai trước hết là tập huấn cho cán bộ chủ chốt, cán bộ lãnh đạo trong ngành gồm 7 lớp vào năm 2009. Tiếp theo, năm 2013 đã tổ chức 11 lớp tập huấn về kỹ năng giao tiếp ứng xử nâng cao đạo đức nghề nghiệp cho gần 6.000 cán bộ chủ chốt trong ngành gồm 1.000 bệnh viện công lập để về tập huấn lại cho toàn bộ viên chức của cơ quan đơn vị. Năm 2011 đã tổ chức một hội thi tuyên truyền thực hiện quy tắc ứng xử cho khối bệnh viện. Đã có trên 900 bệnh viện tham gia hội thi này.

Hàng năm vào ngày 27/2, Bộ Y tế đều phát động thực hiện chỉ thị 03 của Bộ Chính trị về học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, thực hiện tốt quy tắc ứng xử và quy chế dân chủ, đã hướng dẫn các đơn vị xây dựng tiêu chí thi đua, tiêu chí kiểm tra giám sát. Ngành y tế kết hợp với công đoàn y tế Việt Nam đã tổ chức lễ ký kết giữa bộ y tế với các Sở, các đơn vị trực thuộc Bộ về thực hiện các quy tắc ứng xử. Hàng năm, thường xuyên đi kiểm tra, đôn đốc và hướng dẫn các đơn vị.
Với chức năng quản lý nhà nước về y tế, Bộ Y tế đã ban hành văn bản quy chuẩn về giao tiếp ứng xử và hướng dẫn việc tổ chức thực hiện trong thời gian qua rất quyết liệt. Trong thời gian tới, ngành y tế sẽ ban hành thông tư hướng dẫn về thực hiện quy tắc ứng xử trong toàn ngành. Đồng thời tiếp tục mở các lớp tập huấn cho cán bộ chủ chốt để các đơn vị tiếp tục tổ chức tập huấn, tuyên truyền cho viên chức.
Ở các trường, sẽ mở các bộ môn giáo dục đạo đức nghề nghiệp y tế cho sinh viên, học sinh.

Có 2 căn bệnh nguy hiểm đối với người thầy thuốc. Một là thiếu đạo đức, thiếu lương tâm, thiếu trách nhiệm đối với bệnh nhân. Hai là thiếu chuyên môn, tay nghề, không chịu học, không chịu đọc, chịu rèn luyện để trở thành thầy thuốc giỏi. Đó là 2 căn bệnh cơ bản nhất cần khắc phục.

Đây là một tin mà riêng bản thân tôi rất bất ngờ, ở mức độ vượt quá tưởng tượng. Ngành y gần đây cũng có 1 số sai lầm nhưng Cát Tường là một hiện tượng vượt quá sai lầm thông thường. Chữa bệnh mà làm thiệt mạng bệnh nhân thì nhiều thầy thuốc cũng biết rằng đây không phải sai lầm của một vài người. Khuyết điểm về chuyên môn không đáng kinh ngạc nhưng cách hành xử như bác sĩ Tường thì không tưởng tượng được, cũng như nhân bản xét nghiệm của bệnh viện Hoài Đức.

xã hội cần lên án mạnh mẽ nạn “phong bì” đang tồn tại hiện nay. Thầy thuốc được hưởng lương, bệnh nhân phải trả tiền dịch vụ viện phí hay thông qua BHYT. Thầy thuốc không được vòi vĩnh, hay “móc” bệnh nhân ra phòng khám của mình hay gây khó khăn cho bệnh nhân với bất cứ lý do nào. Vi phạm những điều đó là vi phạm y đức. Có thể cứu sống được mà không cứu là thất đức…
Làm việc gì cũng cần có đạo đức nhưng chỉ có ngành y gọi là y đức vì nó trực tiếp quyết định đến sự sống của con người. Nếu ai thấy mình thiếu y đức thì xin đừng học và đừng làm ngành y, để cho ngành y được thanh cao, bệnh viện là nơi cứu người.

Tôi cũng nghĩ rằng, bà Bộ trưởng Bộ Y tế hiện nay chịu rất nhiều áp lực vì thực tế vấn đề y tế đang rất nhiều sóng gió. Cụ thể như vấn đề đầu tư vào ngành y tế, vấn đề ngộ độc thực phẩm, tổ chức y tế, cơ sở chính sách bảo hiểm…
Đó là những vấn đề nhạy cảm không thể tránh khỏi sự cố xảy ra. Người đứng đầu ngành y tế càng chịu nhiều áp lực đặc biệt trong khi người dân chưa hiểu hết được những khó khăn mà ngành y tế đang phải gặp phải.

Phải nói là trong tình cảnh hiện nay, xã hội suy thoái thì không chỉ ngành y mà các ngành khác đều hết sức đau lòng. Tuy nhiên, vì ngành y là ngành có liên quan trực tiếp đến tính mạng và sức khỏe con người nên nó rất dễ gây sự xúc động với mọi người.

Theo tôi thấy thu nhập thấp có thể làm cho người thầy thuốc nhắm mắt làm lơ các qui chuẩn về y đức, nhưng đồng tiền chắc chắn không phải là yếu tố duy nhất chi phối đến y đức. Tôi biết nhiều bác sĩ ở Việt Nam tuy thu nhập không cao và cũng chẳng có xe hơi, nhưng họ không hề làm gì đi ngược lại lời thề Hippocrate và vi phạm y đức. Vẫn còn nhiều người thầy thuốc “nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Do đó, tôi nghĩ không phải đồng tiền, mà là cái tâm nó chi phối đến y đức.

Vẫn biết rằng đó chỉ là những con sâu làm ràu nồi canh nhưng nếu không xử lý, ngăn chặn kịp thời thì sớm muộn gì đây cũng trở thành vấn nạn. Thực sự mà nói thì trong thời gian vừa qua, không chỉ tôi mà còn rất nhiều người khác rất bức xúc về vấn đề y đức, và với hàng loạt những sai phạm hết sức nặng nề như thế này thì thật sự lòng tin của người dân vào y đức hiện nay đang giảm dần đấy. Mong rằng các cơ quan chức năng sẽ có những hành động cụ thể để xử lý thích đáng những cá nhân như thế này.

Tôi thấy vụ án này đang dần đem đén cho dư luận ngày càng nhiều câu hỏi. Đến nay đã hơn nửa tháng rồi mà cái xác của nạn nhân xấu số vẫn chưa thể tìm thấy, tất cả mọi người quan tâm đều muốn biết sự thật là có hay không việc bác sĩ Tường vứt xác nạn nhân xuống sông Hồng. Vì tới nay mà vẫn chưa tìm thấy xác thì có thể nói khả năng xác được vứt xuống sông là đang ít dần. Không biết vụ án này còn có những điều gì bí ẩn nữa đây, mong các cơ quan chức năng sớm có câu trả lời.

Thầy thuốc là nghề cao quý, vì đó là nghề cứu người, là nghề chăm sóc sức khỏe cho những người khác. Từ xa xưa, nghê này được xã hội đề cao và hết mực kính trọng thương yêu. Nhưng bây giờ, thật sự mà nói thì nhiều người còn sợ gặp bác sĩ, và khi đến bệnh viện họ luôn lo những việc khác liên quan đến bác sĩ nữa chứ không phải chỉ lo cho bệnh tình của mình như ngày xưa nữa. Đó là y đức, tôi thấy người bệnh hiện nay khổ quá, luôn bị bác sĩ quở mắng, luôn bị xoay như chong chống. Bị bệnh đã khổ, vào bệnh viện càng khổ hơn thì ai dám vào nữa đây????????

Trong xã hội Việt Nam hiện nay, những vấn đề như tham nhũng, hối lộ, suy thoái đạo đức, quan liêu, tiêu cực,... tràn lan không chỉ người lớn mà ngay cả những đứa trẻ đều nhận thấy điều đó.Ngành y tế cũng vậy, không thoát ra khỏi chuyện này.
Có thể nói vấn đề y đức đang là một trong những vấn đề nóng và được dư luận hêt sức quan tâm. Vì một lẽ là người dân tiếp xúc với y tế hằng ngày hàng giờ, và họ gặp rất nhiều chuyện chướng tai gai mắt không thể chấp nhận được. Tôi nghĩ, cứ cái đà này thì trong tương lai không xa, người ta có bệnh cũng không dám đến gặp bác sĩ nữa đâu.

xã hội càng phát triển thì y đức càng xuống cấp..đó là vấn nạn mà không chỉ việt nam ta mắc phải..mà là thực trạng chung của các nước đảng phát triển trên thế giới...khi mà ngày nay đồng tiền chi phối mọi công việc cảu đời sống xã hội thì con người sẵn sảng làm tất cả chỉ vì tiền vì dục vọng bản thân...để rồi đánh mất đi những giá trị tốt đẹp mà ông cha ta đã gìn giữ bao lâu nay

Đây là cái ngành quan trọng của 1 đất nước, giờ bảo tăng lương cho các cá nhân thì cũng đúng thôi, nhưng bù vào đấy là phải tăng chất lượng khám chữa bệnh cho bệnh nhân, cái gì thì cũng phải có cái giá của nó, thực ra tất cả cũng vì cơm áo gạo tiền, nhưng bên cạnh đó là cái tấm lòng của con người nữa

Khẳn năng của con người là không giới hạn, khó có thể biết hết được năng lực của người ta, hình mẫu như thế thì sẽ khuôn khổ, sẽ không thể hiện được sự sáng tạo ở trong công việc cũng như học tập, nếu như có hình mẫu không phải ai cũng đi theo hướng đó, cần có cả sự đam mê nữa

Thời gian gần đây , có rất nhiều những sự việc , hiện tượng mang lại cho chúng ta những cái nhìn tiêu cực về ngành y tế , làm việc gì thì cũng cần có đạo đức và ý thức ,trách nhiệm với công việc của mình , trong ngành y tế thì càng cần có điều đó , chúng ta cần phải xem xét lại nhiều giá trị đạo đức hiện nay trong xã hội , giữ gìn những nét truyền thống trong đạo đức , văn hóa

xã hội ngày càng phát triển thì đạo đức con người ngày càng đi xuống..khi mà người ta chỉ nghĩ tới đồng tiền trong cái xã hội này thử hỏi đạo đức còn ở đâu nữa...vật chất đã lấn át đi cái bản tính của con người..chỉ vì tiền bạc mà họ có thể sẵn sàng làm bất cứ việc gì dù nó có trái lương tâm đạo đức đi nữa

bây giờ khi mà cả những người làm những công việc mà cả xã hội tôn vinh là từ mẫu và cầm trong tay mạng sống con người còn làm những công việc vô đạo đức mà không ai có thể nghĩ rằng họ có thể làm ....lại rất bình thản như đáng sợ khi bị bắt về hành vi của mình đến vậy khiến chúng ta không khỏi lạnh tóc gáy

lương tâm đạo đức ổ đâu..lương tâm nghề nghiệp ở đâu..khi mà những người luôn cầm trong tay mạng sống con người lại có thể làm những công việc bẩn thỉu và tán tận lương tâm như vậy..ngày nây khi đến các bệnh viện lớn cũng như các bệnh viện nhỏ...vấn nạn phong bì hối lộ diễn ra triền miên khiến nó h trở thành điều tất yếu của xã hội

thật sự quá thất vọng và chấn nản với nền y đức hiện nay...tình trạng các bác sỹ bỏ mặc bệnh nhân đau ốm nếu không có tiền xảy ra liên miên..y đức xuống dốc trầm trọng....tình người đặt sau giá trị vật chất..tại các bệnh viện lớn...cũng không khá hơn..tình trạng hối lộ phong bì để được khám trước vẫn xảy ra như cơm bữa

Hay, rất hay khi dùng từ "trùng tu" ở đây. Đúng là trước đây y đức là tốt, nay thì xuống cấp đến mức không tưởng nên cần trùng tu. Cái này không phải trách nhiệm của riêng ngành y tế mà là trách nhiệm của toàn xã hội. Chúng ta cần một mặt bằng chung cho toàn xã hội, mà trọng tâm là con người. Trong mọi hành động, mọi lúc, mọi ngành, con người cần lấy đức làm trọng chứ không chỉ y đức.

Lại nói về Y Đức.Đó là chuyện thường ngày xảy ra trên khắp Đất Nước, công an xử lý có hết không ?biết bao nhiêu vụ xảy ra mà cuối cùng rồi cũng đi vào dĩ vãng. Hết giải pháp này đến giải pháp khác cũng chẳng cải thiện được?. Nguyên do vì đâu? cuối cùng là do đồng tiền gây ra. Ai đã đào tạo ra con người như vậy,vì sao những con người đó lại nghĩ và làm như thế. Đừng trùng tu mà hãy làm lại từ đầu.

Không phải là "trùng tu" mà phải "Đại Tu". Vì bị phản ánh là nhận phòng bì thì thách đố người dân đưa ra bằng chứng. Bệnh nhân chết tức tưởi chẳng hỏi thăm, an ủi được đôi câu. Bệnh nhân chưa chết lại bảo gia đình mang về khâm liệm. Đến giờ lại áp dụng thành tựu khoa học để "nhân bản" phiếu xét nghiệm.

từ việc các bảo mẫu đánh đập trẻ em tàn nhẫn, bác sĩ vứt xác nạn nhân phi tang, anh em chém giết, vợ chồng sát hại lẫn nhau ngay trước mắt con trẻ. Hơn nữa mức độ vi phạm ngày càng tăng càng thêm báo động cho dân tộc. Ai có thể đảm bảo rằng thế hệ trẻ có thể phát triển tốt khi chứng kiến những sự việc như thế ???

Đăng nhận xét