Bài mới nhất

12/11/2013

LUẬN VỀ BỨC CUNG, MỚM CUNG, DỤ CUNG VÀ NHỤC HÌNH

       Hiện nay, vấn đề bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong công tác hỏi cung bị can là vấn đề được pháp luật hình sự quy định là một chế định bắt buộc nghiêm cấm trong điều chỉnh các quan hệ phát sinh trong xã hội. Mà cụ thể đó là mối quan hệ phát sinh giữa bị can – cán bộ điều tra. Hơn lúc nào hết, pháp luật hình sự Việt nam nghiêm cấm bức cung, mớm cung, dụ cung và mọi hình thức nhục hình bị can. Bức cung, mớm cung, dụ cung, nhục hình là cách hỏi phản khoa học, không chỉ là xâm phạm hoạt động đúng đắn của cơ quan tư pháp mà còn vi phạm đạo đức nghề nghiệp của những Điều tra viên( ĐTV). Thực tế, cho thấy việc áp dụng cách hỏi này dẫn tới nhiều sai lầm nghiêm trọng trên nhiều phương diện và không lường hết hậu quả của nó. Vụ án oan 1000 ngày của Nguyễn Sỹ Lý ở Nghệ An và án oan 4000 ngày Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang là những bài học nhãn tiền về những hành động không coi trọng nguyên tắc trong hỏi cung bị can, dẫn tới oan sai người vô tội.

    Theo Đại tá Nguyễn Đăng Miêng, Phó Thủ trưởng Cơ quan CSĐT Công an Bắc Ninh chia sẻ kinh nghiệm làm án với PLVN nói rằng “Đối diện với bị can, quan trọng nhất đối với tôi là sự thật khách quan. Muốn thế, ĐTV phải nghe hai tai, xem cả chứng cứ buộc tội lẫn gỡ tội. Nếu không tôn trọng nguyên tắc này sẽ phạm sai lầm. Trong lấy cung, ghi lời khai phải coi trọng đạo đức của ĐTV để đảm bảo không vi phạm pháp luật mà lại khiến đối tượng tâm phục, khẩu phục”. Nhưng có một thực tế hiện nay là ĐTV không tôn trọng bị can trong hỏi cung, để có được thông tin về sự việc xảy rất thay vì dùng các chiến thuật trong công tác hỏi cung thì các ĐTV lại sử dụng bức cung, mớm cung, dụ cung, nhục hình như là một công cụ để khai thác thông tin. Điều đó là hoàn toàn xâm phạm hoạt động đúng đắn của cơ quan tư pháp, vi phạm đạo đức nghề nghiệp, phản lại những bài học trên ghế nhà trường trước khi trở thành một Điều tra viên (ĐTV) của những người làm công tác điều tra.

Những nhục hình khủng khiếp ở Trung Quốc thời xưa

 Vậy bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình là gì?

Bức cung là cách dùng cử chỉ, lời nói đe dọa, khủng bố uy hiếp tinh thần bị can một cách thô bạo hoặc dùng lời lẽ ngụy biện truy văn, dồn ép bị can phải khai theo ý muốn chủ quan, thiếu căn cứ của Điều tra viên.
Mớm cung là hành động gián tiếp hay trực tiếp gợi để bị can khai ra sự việc theo suy luận chủ quan của Điều tra viên khi sự việc đó chưa rõ, chưa có căn cứ xác nhận có liên quan đến bị can hay không, bị can có biết về sự việc đó hay không nhưng Điều tra viên vẫn tìm mọi cách làm cho bị can biết để bị can khai theo.
Dụ cung là dùng lời nói hưa hẹn sai quy định của pháp luật hoặc dung lợi ích vật chất, tinh thần để dụ dỗ, lừa phỉnh nhằm làm cho bị can khai theo ý muốn chủ quan của điều tra viên.
Nhục hình là hình thức đối xử tàn nhẫn bằng cách tra tấn , đánh đập, hành hạ làm cho bị can đau đớn về thể xác, tinh thần buộc bị can khai nhận theo ý muốn chủ quan của Điều tra viên.

        Xuất phát từ nguyên tắc nhân đạo, nguyên tắc tôn trọng quyền con người và nguyên tắc tôn trọng sự thật khách quan, pháp luật Việt Nam nghiêm cấm mọi hình thức bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong mọi hoạt động của cơ quan tư pháp nói chung và hỏi cung bị can nói riêng. Quan điểm này đã được cụ thể hóa trong các văn bản quy phạm pháp luật Việt nam như là Hiến pháp, Luật Hình sự Việt nam năm 1999 và các văn bản pháp luật khác.

Điều 71 Hiến pháp 1992 (sửa đổi 2001) quy định: 

Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm.
Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.
Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.

       Trên cơ sở Hiến pháp là đạo luật cơ bản của quốc gia, Luật hình sự Việt nam và Luật Tố tụng hình sự Việt nam đã cụ thể các nội dung cụ thể bằng các chế định bắt buộc để điều chỉnh các quan hệ xã hội cụ thể. Theo đó, Bộ luật Hình sự có các điều (Điều 298: Tội dùng nhục hình; Điều 299: Tội bức cung) để xử lý những người tiến hành tố tụng vượt quá giới hạn pháp luật cho phép trong quá trình điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án.

Điều 298. Tội dùng nhục hình

1. Người nào dùng nhục hình trong hoạt động điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án, thì bị phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
2. Phạm tội gây hậu quả nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.
3. Phạm tội gây hậu quả rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười hai năm.
4. Người phạm tội còn bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ một năm đến năm năm.

Điều 299. Tội bức cung

1. Người nào tiến hành điều tra, truy tố, xét xử mà bằng các thủ đoạn trái pháp luật buộc người bị thẩm vấn phải khai sai sự thật gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
2. Phạm tội gây hậu quả rất nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.
3. Phạm tội gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ năm năm đến mười năm.
4. Người phạm tội còn bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ một năm đến năm năm.


Tại điều 6 Luật Tố tụng hình sự Việt nam năm 2003 quy định về  quyền bất khả xâm phạm về thân thể của công dân

Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát, trừ trường hợp phạm tội quả tang.
Việc bắt và giam giữ người phải theo quy định của Bộ luật này.
Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình.

Mặc dù trong các điều luật này không quy định cụ thể về các biểu hiện của hành vi, mặt khách quan, chủ quan sử dụng bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong hỏi cung bị can, nhưng qua thực tiễn tư pháp những hành động cụ thể sau bị coi là bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong hỏi cung bị can:

- Tra tấn, đánh đập người bị giam giữ.

- Bắt người bị giam giữ phải nhịn ăn, nhịn uống, không cho ngủ

- Bắt đứng, ngồi, nằm ở những tư thế khó chịu nhất định.

- Nhục hình biến tướng: hỏi cung liên tục không cho nghỉ ngơi…

- Dùng cử chỉ, lời nói đe dọa, khủng bố uy hiếp tinh thần bị can một cách thô bạo.

- Dùng lời lẽ ngụy biện truy văn, dồn ép bị can phải khai theo ý chí chủ quan của Điều tra viên.

- Dùng lời nói hưa hẹn sai quy định của pháp luật hoặc dung lợi ích vật chất, tinh thần để dụ dỗ, lừa phỉnh nhằm làm cho bị can khai theo ý muốn chủ quan của điều tra viên.

- Gợi sự việc để bị can khai ra sự việc theo suy luận chủ quan của Điều tra viên khi sự việc đó chưa rõ, chưa có căn cứ xác nhận có liên quan đến bị can hay không, bị can có biết về sự việc đó hay không nhưng Điều tra viên vẫn tìm mọi cách làm cho bị can biết để bị can khai theo.

     Mặc dù pháp luật Việt nam đã quy định rõ ràng như thế nhưng thực tế hiện nay, một số cán bộ làm công tác điều tra là người “cầm cân nảy mực” vẫn cố tình làm sai quy định của pháp luật, khi đã cố tình sử dụng bức cung, mớm cung, dụ cung, nhục hình trong công tác hỏi cung bị can. Theo thống kê trong 5 năm (2006-2010) Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát nhân dân tối cao đã thụ lý 63 vụ có dấu hiệu bức cung, dùng nhục hình. Trong hai năm 2011-2012 và 6 tháng đầu năm 2013, Cơ quan điều tra, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đã thụ lý 21 vụ, khởi tố, điều tra 13 vụ (26 bị can) về tội Dùng nhục hình theo điều 298 Bộ luật hình sự Việt nam. Và hiện nay, Cơ quan điều tra, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đang tiến hành điều tra làm rõ trách nhiệm của các Điều tra viên trong vụ án oan 10 năm chấn động dư luận ở Bắc Giang này.

     Đây là một vụ án đặc biệt nghiêm trọng, trong quá trình điều tra, truy tố, xét xử, các cơ quan đã cố tình làm sai các quy định của pháp luật, dẫn đến xét xử oan sai người vô tội tới 10 năm dòng....


Theo lời kể của anh Nguyễn Thanh Chấn – nạn nhân của án oan 10 năm:

"Khi mới bị bắt, lúc nào tôi cũng kêu oan. Nhưng, chẳng ai tin tôi cả. Buồn nhất là vợ tôi, em đồng hao tôi cũng hỏi vặn: "Sao anh lại làm những chuyện như thế?".

"Có cán bộ điều tra vừa hỏi, vừa cầm dao, lăm lăm đe dọa. Có người còn cầm búa giơ lên dọa nếu không khai thì cho chết. Khi bị tạm giam, có đêm tôi bị chuyển 3-4 buồng. Trong hơn 1 tuần không được ngủ nên đầu óc quay cuồng, lâng lâng, không còn muốn phản kháng nữa.

Vào buồng của phạm nhân Phạm Duy Hồng còn bị tên này đánh, dùng dép đánh vào 2 mang tai sau đó bắt hát", ông Chấn uất nghẹn kể

Hơn 1 tuần kể từ khi bị bắt với những lần lấy cung như thế, không đêm nào chợp mắt, cuối cùng, ông Chấn đã nhận cái tội giết chị Nguyễn Thị Hoan.

Ông viết đơn thú tội và thư về cho gia đình theo “kịch bản” được dựng sẵn của cán bộ điều tra.

Tuy nhiên, trong 2 phiên tòa xét xử sơ thẩm và phúc thẩm, ông Chấn đều khẳng định mình bị oan. Ông kể lại mình bị ép cung, bị dọa dẫm nên mới phải nhận tội.
Nhưng những người cầm cân nảy mực đã không nghe theo những lời giải thích này. Ông bị kết án tù chung thân.

"Để thực nghiệm hiện trường, các điều tra viên cho 1 tù nhân giả cô Hoan. Cán bộ còn đưa cho lúc cái thìa, khi cái lược để giả làm hung khí. Tôi phải tập nhiều lần cho đến khi thành thạo. Sau đó họ đưa đến một nhà dân để thực nghiệm hiện trường, bắt tôi diễn lại và quay phim" - ông Chấn nhớ lại những ngày sau khi bị bắt.

Theo ông Chấn, cuộc sống trong tù vô cùng khổ cực. Không ít lần ông muốn tự vẫn để giải thoát bản thân. Chính anh đã từng suy sụp tinh thần, muốn tìm một sự giải thoát “Có lần, vào khoảng 12h đêm, tôi rút dây quần đùi ra, xoắn vào chiếc bàn chải đánh răng để siết cổ. Anh em trong tù phát hiện, ngăn cản kịp thời" anh Chấn tâm sự.

Án oan sai cho ông Chấn thì rõ rồi. Nhưng ở đây ta phải đăt dấu hỏi là vì sao mấy người điều tra viên lại cố tình ép cung bị can một cách rất thô thiển và bạo ngược như thế? Nào là cầm dao dọa nạt ông Chấn phải nhận tội vô cớ, bắt ông Chấn tập diễn kịch làm giả các hành vi đâm chém rồi lôi ra để “thực nghiệm hiện trường” khi mà chính họ là người không chứng kiến, thực hiện các hành vi phạm tội đó. Thật sự cán bộ điều tra, điều tra viên không biết hay cố tình không biết các tiêu chí, nguyên tắc của pháp luật khi hỏi cung bi can phạm tội. Dùng dao, dung búa, thậm chí là dọa nạt, áp đặt ý kiến chủ quan của cán bộ điều tra lên ý kiến của bị can là việc mà các vị thường làm đối với các bị can sao? Trong khi đó pháp luật Việt nam quy định rành rành “Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân”

Với những hành động đó đã thấy được hậu quả nghiêm trọng của các hành vi này. Rõ ràng, bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong các hoạt động tư pháp nói chung và hỏi cung bị can nói riêng không chỉ tạo ra những án oan đối với bị can mà chính những người tiến hành các hoạt động đó cũng bị trừng trị nghiêm khắc theo các chế định pháp luật. Thiết nghĩ, đất nước cần có nhiều người chấp pháp phẩm hạnh cao quý, tinh thông pháp luật để hạn chế những nỗi đau, những mất mát, những oan khiên do án oan sai gây ra.

Chính Trực@

Hot!

Từ khóa SEO:

72 nhận xét:

nhìn nhận vào sự việc đã trải thì việc bức cung tra tấn nhục hình của các cán bộ điều tra là đi ngược lại sự khác quan xác thực của các vụ án,những chứng cứ hay vật chứng mà lấy đc từ việc bức cung cực hình sẽ mang lại sự thiếu tính khách quan,làm cho bị cáo bị can không thể nhận thức đc hành động lời nói của mình khiến cho bị can bị cáo khai vội khai man khiến cho tội phạm bị bỏ sót

những tội như nhục hình bức cung là những tội vi phạm những quyền cơ bản của con người,nó là mất đi hình ảnh chế độ chủ nghĩa cộng sản chúng ta,nhân dân chúng ta yêu con người yêu hòa bình vì vậy mà nhữn g hành động đó đáng lên tiếng.bên cạnh đó nước ta vừa gia nhập thành công hội đồng nhân quyền của liên hiệp quốc nên những cán bộ nào vi phạm sẽ bị pháp luật xử phạt trước pháp luật

cái này nghe cứ thấy điêu điêu thế nào ấy, biết là oan sai rồi, ai có bổn phận trong ấy cũng phải gánh trách nhiệm của mình , không riêng gì trong vụ này, nhưng mà cái việc tập làm diễn viên ấy không phải ai cũng làm đạo diễn được, hơn nữa lại là vụ án giết người, đây không phải là chuyện đùa nha

Người viết thật hay, đây là lời độc giả muốn nói. Mong sao đừng để vụ án này rơi vào quên lãng , không có một ngày mình hoặc ai đó bị bắt đi tù, hoặc tử hình oan thì sẽ như thế nào?bài viết hay quá khi theo dõi thông tin vụ án nhưng tôi và mọi người đều rất bất bình xong không nói được thành lời, bài viết này nói hộ tâm tư của mọi người, cám ơn tác giả/

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

tại sao phải ép cung ? có những nguyên nhân theo tôi : 1- kẻ phạm tội có mối quan hệ gần gũi với các ĐTV liên quan hoặc với xếp lớn . 2- áp lực phá án nhanh lấy thành tích , lên chức , lên lương . 3 - nghiệp vụ quá kém nên không truy xét các manh mối khác , chỉ dựa trên các điều kiện có sẳn , khi đối tượng phản ứng thì cho rằng đó là tâm lí chung của tội phạm không thừa nhận hành vi nên dùng biện pháp "ép" để kết thúc vụ án . theo dõi vụ án từ đầu nên tôi nghĩ lí do chỉ có thể là nghiệp vụ quá kém (3).

Ừ nhỉ, thế mới tài chứ nhỉ! Xót xa cho nỗi oan khiên. Lấy gì đền bù cho xứng. Nhật ký trong tù của Bác Hồ có viết: "Một ngày tù bằng nghìn thu ở ngoài, Lời nói người xưa đâu có sai. Sống thác loài người vừa bốn tháng, tiều tuỵ còn hơn mười năm trời"

bài viết này lên dành cho các nhà cầm cân nảy mực suy ngẫm mỗi khi đưa ra 1 quyết định, không thể nhắm mắt làm bừa mà coi thường người dân, những người dân làm lên 1 đất nước VN như ngày nay. Các nhà cầm cân nảy mực lên hiểu rằng : mình đang ngồi ở vị trí đó,lương nhận hàng tháng .... là do ai ????

Theo tôi họ làm như vậy: Một là họ quá tin vào khả năng của họ tiên đoán là ông Chấn giết người. Hai là Như anh nói họ muốn lấy thành tích lên chức quyền Ba là đằng sau việc đó còn vấn đề gì nữa chăng mà chưa ai biết Bốn là nghiệp vụ quá kém

Có lẽ những điều tra viên kiểu này, mỗi khi thắp hương, đi chùa chỉ để có hình thức làm theo người khác thôi. Chắc chắn giáo lý đạo phật, nguyên lý triết học đã quá xa vời với họ. Họ nhớ đâu thuyết nhân quả. Họ hiểu đâu logic học. Họ thèm chi biết khái niệm cộng đồng. Họ hiểu đâu khái niệm trong cái riêng có cái chung, trong cái chung có cái riêng v.v... và v.v...

Thật càng nghĩ càng thấy xót xa cho một gia đình là con liệt sỹ bị án oan 10 năm. Xin chia sẻ nỗi đau oan nghiệt với gia đình ông Nguyễn Thanh Chấn và mong tất cả cố gắng vượt qua cơn đau này. Một kẻ giết người còn có lương tâm để nói "Từ khi nhận tội thấy lòng mình nhẹ hẳn, nếu biết như vậy thì chắc là đã nhận tội sớm hơn"... Còn những kẻ ép cung đến hôm nay vẫn còn chối tội...

Sự thât quá tàn nhẫn,chẳng lẽ gì muốn lên chức lên quyền mà họ nhẫn tâm giết một mạng người vô tội, và thật buồn cho những người cho ăn có học mà lại hành xử như thế...vậy sao xứng đáng với câu gì nước quên thân, vì dân phục vụ.

Một bài viết quá hay. Ông Chấn – không phải khi vợ có chứng cứ mới kêu oan. Mà những lời thống thiết ấy ông Chấn đã kêu từ rất lâu rồi. Các bạn cứ thử một lần bị phải tiếp xúc với Công an thôi các bạn sẽ biết thái độ của họ thế nào????? Ông Chấn là người ý thức được việc mình làm là sai hay đúng, dù bắt buộc phải nhận thì ông Chấn vẫn tin ở công lý, sẽ có ngày mình được minh oan. Ông Chấn đã bị oan, nên rất hiểu, không lẽ ông Chấn lại đổ oan cho nhiều người khác sao????. Đúng như Ông Chấn từng nói “ Tôi đi tù bao nhiêu năm, thì họ cũng phải đi tù bấy nhiêu năm”

Có thể những người có ăn, có học kia, cũng chẳng nhận tiền hoặc quen biết gì với Lý Nguyễn Chung cả. Nhưng cái quy trình làm việc, cái nếp nghĩ quen rồi: nếu đã nghi ngờ thì bắt giam, tiếp đến là muốn nhanh kết thúc vụ án, và cứ thế họ ép cung, mớm cung, dùng các thủ đoạn mà họ gọi là biện pháp nghiệp vụ ... thậm chí cả đánh, đấm để làm cho "bị can" phải khủng hoảng về tâm lý và nhận bừa đó thôi.

Họ vu oan ông Chấn ngay từ khi điều tra vụ án bởi: Do trình độ non kém đã dựng ngay kịch bản sai (giết người cướp tiền vàng thành hiếp giết người) họ đã loại hung thủ ngay từ đầu bởi khi đó mới 15 tuổi, kể cả đã tìm thấy chưng minh thư của kẻ giết người tại nơi có án; do thành tích bản thân và đơn vị, do thói quen sử dụng nhục hình ép cung, với khẩu hiệu tránh bắt nhầm không bỏ lọt tội phạm thì họ đã cố bắt nhầm, bỏ lọt tội phạm. Nay kẻ phạm tội tự thú kèm bao nhiêu minh chứng, bao cá nhân chứng kiến mà họ vẫn nói còn phải xem xét kỹ? Nếu họ cẩn thận như thế với ông Chấn có lẽ cũng không có chuyện?

Không biết những điều tra viên đã trực tiếp làm ảnh hưởng tới gia đình ông Chấn thì pháp luật sử thế nào nhỉ sau 10 năm đều được tăng lương thăng chức, thăng quyền và bây giờ thì ... cảnh cáo, hạ lương, hạ chức... chắc chỉ thế thôi nhỉ buồn thật (theo tôi cho ngồi thay ông Chấn 10 năm thì mới xứng đáng)

10 năm trời tổn thương cả vè thể xác lẫn tinh thần, dù có đền bù bao nhiêu cũng không lấy lại cho ông được những mất mát đó, điều duy nhất có thể an ủi được cho ông và gia đình cũng như cho nhân dân việt nam có niềm tin vào pháp luật chính là "công bằng". Tất cả những ai liên quan đều phải chịu trách nhiệm, từ vụ việc này ta có thể thấy lỗ hổng trong cách làm việc là rất lớn có lẽ nó đã len lỏi từ rất lâu, mong rằng các cơ quan chức năng nhìn nhận lại và đổi mới để không ai phải chiu nỗi oan như ông chấn...........

Nhưng chúng ta không thể mãi kêu gọi và nài nỉ mọi người phải sống có lương tâm được. Chúng ta chỉ có thể bắt mọi người phải sống theo pháp luật. Chúng ta cần xây dựng một xã hội thượng tôn pháp luật. Điều cần thiết lúc này là không để tình trạng án oán tiếp tục xảy ra phổ biến như hiện nay thì ngành tư pháp phải thực sự bắt tay vào làm việc. Phải rà soát chỉnh sửa vá lỗi hệ thống của mình. Phải thực sự cầu thị. Vì lợi ích của đất nước, của nhân dân. Pháp luật là vì dân.

Đành rằng người phạm tội bao giờ cũng không thừa nhận tội mình gây ra, chỉ trừ khi một ai đó vạch tội ác của người phạm tội, có bằng chứng, nhân chứng thì may ra họ mới nhận thấy tội lỗi mình gây ra. Nhưng không những con người này đã được Nhà nước cho ăn học, dân tin cậy vào họ, cho những con người này đứng trong hàng ngũ những người cầm cân nảy mực,đem lại công lý trắng đen, phải trái. Nhưng chỉ vì một thứ thành tích nhỏ mọn cho riêng bản thân họ mà làm cho cả gia đình người ta oan uổng, lâm vào hoàn cảnh bần cùng thương tâm. Tội này có chủ ý,mang tính tập thể, có thể nói kịch bản họ dựng lên thật hoàn hảo, Tôi nhó có một lần đọc kỳ họp Quốc hội vừa qua có bà Đại biểu QH có nói hãy thử cho những con người này ngồi tù thử một năm thôi và cho họ lao động khổ sai đi thì mói thấm thía...

Vụ án ông Chấn có thể gặp điều tra viên tốt, cán bộ VKS, TA tốt thì đã không bị oan. Ngược lại thì như đã xảy ra. Chúng ta đừng lên án mấy cán bộ ĐTV, TA, VKS. Các vị đó có thể tốt hoặc xấu tuỳ thuộc vào XH mà họ đang sống. Tồn tại quyết định ý thức. Oan sai khó tránh khỏi, nhưng ở nước ta gặp quá nhiều vụ đã được phanh phui và chắc chắn nhiều vụ đang nằm trong bóng tối. Nhiều kiếp người đang bị đày đoạ và có thể đã chết không bao giờ được minh oan nữa.

Khi đọc những thông tin về vụ án oan của Chú Chấn, tôi rất bàng hoàng. Tôi cũng có những suy nghi như tác giả bài viết: Ban thân những người gây ra án oan, họ tìm mọi lý do để trốn tránh. Nhưng gia đình, người thân họ thì sao nhỉ? Sống thế nào với con mắt của người đời với những cái nhìn vì là vợ, là con của kẻ "Giết người không dao".

Có cần phải bằng chứng gì nữa không khi mà "1 đội ngũ" cán bộ vô lương tâm đẩy 1 con người lương thiện vào tù. Hãy bắt họ trả giá cho những gì mà họ gây ra. Pháp luật không xử nghiêm thì lương tâm họ cũng sẽ bị dày vò thay cho những đau đớn mà bác Chấn phải chịu đựng - đó mới là lẽ công bằng

Dẫu biết rằng pháp luật rất nghiêm minh và công bằng với tất cả mọi người. Cái lỗi là của người thực thi,họ chỉ vì lợi ích bản thân, hay muốn dấu đi sự yếu kém của mình mà có những hành động không chỉ trái pháp luật mà trái với đạo làm người. Tôi muốn đặt một câu hỏi là hành động đạo diễn, dàn dựng kịch bản, ép cung trong vụ ông Chấn này chỉ có lỗi của mấy điều tra viên này hay lỗi cả cơ quan điều tra Bắc Giang?

Tôi nghĩ vụ án oan của ông Chấn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi. Một phần quan trọng, nguyên nhân quan trọng khiến bác Chấn phải nhận án oan đó là: lương tâm, đạo đức của những cán bộ điều tra. Một câu hỏi lớn là: Bao giờ những người "gieo gió" sẽ nhận được cái điều mà họ đáng phải nhận từ các cơ quan chức năng (còn "bão" của tọa hóa chắc chắn họ sẽ được nhận xứng đáng, gieo gió ắt sẽ gặp bão, đó là điều hiển nhiên). Dân làm sai, dân phải ngồi tù, cán bộ làm sai, xử sai sẽ xử lý như thế nào? Nặng hay nhẹ hơn mức mà dân phải chịu? Tôi luôn tin cuộc đời có nhân quả. Gieo trái ngọt sẽ đến ngày hưởng phúc, gieo trái đắng ắt sẽ đến ngày quả báo thôi.

Theo tôi . Đời người,ai cũng có sai lầm . Nhưng trong vụ này,tôi thấy những người được gọi là Công An . Họ sai lầm có tổ chức gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng . Mà nghiêm trọng hơn là họ. Những người mà đãng lẽ phải suy ngẫm vì sai xót của mình thì lại phủ nhận trắng trợn . Nghĩ về đạo Đức,tôi nghĩ mấy người đó có sứng đáng làm cái công việc đó nữa không ?

Bài viết rất hay, đúng với suy nghĩ của nhiều người. Tuy nhiên tôi có 1 thắc mắc là tại sao giờ lại xử tái thẩm. Thường thì có 3 cấp xét xử: sơ thẩm, phúc thẩm và giám đốc thẩm. Tái thẩm tức là xử lại phúc thẩm? Tức là công nhận quá trình điều tra và xét xử phúc thẩm? Theo tôi phải là giám đốc thẩm để bác bỏ cả sơ thẩm lẫn phúc thẩm và quy trách nhiệm cho toàn bộ những người đã gây ra cái án oan này, từ các điều tra viên tới các thẩm phán và cả quan tòa. Còn việc bồi thường cho anh Chấn cả về vật chất lẫn tinh thần là đương nhiên và phải làm đúng pháp luật. Thế mới là công lý.

Vấn đề thực tế phải hiểu thế này : 1 vụ án mạng xảy ra địa bàn, hiểu là Công An khu vực, CA Thành Phố... phải có trách nhiệm thực hiện. Tình tiết quan trọng là kẻ chủ mưu đã khôn khéo chạy thoát... vậy thì CA sẽ phải làm gì cho Vụ án ? tức là phải tìm bằng được Hung Thủ. Do hung thủ lặn tăm và các Cán Bộ CA lo rằng ko tìm được hung thủ thì chỉ lo sẽ bị kỷ luật... nên mới cố " tìm" được Hung Thủ - vừa là Chiến Công vừa là "Giỏi Nghiệp Vụ" - thế là Lên chức trước thời hạn, có khi được Thưởng do " hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ". Hồ sơ đẩy sang Viện Kiểm Sát thế là Ok Tòa xử có vậy thôi. Chúc mừng các Cán Bộ chiến sĩ CA vụ này lên chức tăng Sao

Nhiều ngày qua dư luận đã nhắc rất nhiều đến ông Nguyễn thanh chấn và cái án oan nghiệt ngã mà ông đã phải trải qua suốt 10 năm,trong đó có nhiều người đã không cầm được nước mắt khi đọc những bài viết và hình ảnh đoàn tụ của gia đình ông,người ta thương cho ông một người nông dân hiền lành chất phác lại rơi vào tình cảnh éo le con phải bỏ học,vợ điều trị tâm thần,mẹ già đau khổ,gia cảnh tan nát.còn những người đã gây ra oan nghiệt cho gia đình ông vẫn sống nhởn nhơ,vẫn được thăng chức,tăng lương và đến giờ mọi chuyện vỡ lở ra nhưng vẫn còn ngoan cố phủ nhận.chúng ta đang sống trong một xã hội công bằng,dân chủ, văn minh nhưng bên cạnh đó cũng còn rất nhiều người phải chịu cảnh éo le,oan ức như ông Chấn và gia đình ông .

Từ một vụ án oan 100% mà thiếu hẳn mọi chứng cứ buộc tội, có thể nghi ngờ nhiều vụ án "mập mờ" đã và đang làm bởi các cơ quan điều tra xét xử ở Bắc Giang. Đã có một vụ nghi oan 8 người, họ đã phải khổ sở gần 3 năm trời, trong đó một vị sư "tự nhiên" chết trong khi điều tra?

Tôi thông cảm với gia đình người bị hại, tôi cũng hiểu những điều người viết đặt ra. Nhưng có một điều tôi quan tâm hơn. Đó là: chắc chắn với 6 con người ấy ko thôi thì ko thể làm lên bản án ngoan khuất 10 năm đó. Bây giờ chúng ta quy trách nhiệm "tạm" cho 6 con người đó (bài viết nói), vậy các cấp ở đâu trong suốt 10 năm ròng ông Chấn và gia đình đi tìm đường giải oan...

Hay qúa bài viết rất xúc động nhưng không phải ai cũng dám viết lên những lời như thế này. Đây là tiếng chuông cảnh tỉnh cho nhưng người cầm cân nảy mực phải làm thế nào cho đúng với trách nhiệm của mình để những người dân vô tội không bị oan uổng như thế này. Ai ai đền cho ông Chấn 10 năm tù được bây giờ. Mong các cơ quan ban ngành hãy vào cuộc để đưa ra ánh sáng những gì đã bị cất dấu suốt 10 năm qua và minh oan cho ông Chận.

Nam mô a di dà Phật. Thiện tai, thiện tai. Làm điều ác tất sẽ gặp họa, đó là luật nhân quả , bao ứng. Chỉ có điều báo ứng trước hay sau, sớm hay muộn mà thôi. Rồi đây pháp luật Việt Nam có thể hiện được quy luật nhân quả, báo ứng này hay không hay lại một lần nữa phải nhờ đến "tâm linh". Chúng ta cố gắng can đảm, chờ xem./.

Họ làm gì còn lương tâm. Đối với mấy ông làm án và xét xử này họ chỉ cố làm sao có thành tích - dù là ảo - để lên chức và lên lương còn sống chết mặc bay.

Bài viết của tác giả rất đúng. Những điều tra viên kia đã cố tình ép cung, dùng nhục hình để vu oan cho ông Chấn, buộc ông phải chịu tù chung thân (tử hình nếu như không phải là con liệt sĩ). Pháp luật nghiêm minh cần điều tra làm rõ và trừng trị thích đáng những người lợi dụng quyền hành để vi phạm pháp luật, trả lại công bằng cho người bị oan 10 năm.

thì rõ rồi còn gì ,sau 10 năm ông nào cũng giữ chức vụ cao là gì, phá án nhanh cho nên mấy ông này bất chấp đúng sai để kết tội cho ông chấn lập thành tích để rồi thăng quan trên nỗi oan khuất của người khác, liệu sau vụ này các cơ quan cấp cao hơn có sử nghiêm đối với những người này không?

Chị Nguyễn Thị Hoan chết thì phải có thủ phạm phải không ? Bằng một vài “nghiệp vụ” mà phía công an đã lôi ra ánh sang kẻ giết người là ông Nguyễn Thanh Chấn bằng xương bằng thịt, lại còn “biểu diễn” các động tác giết người rất thành thạo.Mười năm là cái giá phải trả cho tôi danh đó. May mà ông Nguyễn Thanh Chấn là con liệt sĩ chứ không thì đã xanh cỏ rồi ! Không ngờ 10 năm sau Lý Nguyễn Chung ra đầu thú, khai nhận hành vi giết chị Nguyễn Thị Hoan để cướp tài sản. Thật là uổng tất cả công trạng của các ngành thực thi pháp luật (công an .tòa án, viện kiểm soát ) và bao tiền thuế của dân.

Bài viết rất hay,Tiếc thay 6 điều tra viên vụ án anh Chấn hiện là cán bộ ,nên họ không dại gì nhận mình đã làm sai và ép cung cả, vì đang giàu , lên chức nhờ vụ án Ông Chấn và biết đâu còn nhiều vụ án oan sai khác .Do 6 ông tàn nhẫn, không có lương tâm ,gây nên bao khổ đau cho nhiều gia đình .Tôi cầu xin câu : Quả báo nhãn tiền .

hình như việt nam mình là vậy luôn luôn bất cập.Bên đông cũng đúng mà bên tây cũng chẳng sai chỉ người dân chịu thiệt mà thôi.Rõ là ong Chấn bị oan nhưng để minh oan được và đưa những người cố ý làm trái luật ra tòa và chịu tội thì không dễ vì họ là cán bộ lãnh đạo mà. có lẽ fải Bao công thức giấc mớ xử được.

Đề nghị các cơ quan chức năng có thẩm quyền, trên cơ sở chức năng, nhiệm vụ của mình làm cho thật đúng, cho thật chính xác. Kể cả giờ những người điều tra vụ ông Chấn trước đây giờ có giữ chức vụ gì đi nữa thì cũng phải làm cho thật đến nơi, đến chốn. Cho thật rõ ràng. ai đúng? ai sai? Chứ nói thật bây giờ người dân mất lòng tin rất lớn ở các cơ quan nhà nước rồi.

Bản thân tôi cũng đang áy náy về số phận của Ông Chấn,lí do tại sao? đã rõ ràng như thế mà tòa chưa có quyền công bố Ông Chấn vô tội,và giờ đây ông Chấn đang ở trạng thái ""tạm tha""mà thôi,nên chờ tòa xét xử lại vụ án,Nhưng khi tòa xét xử lại vụ án thì theo hồ sơ vụ án bị can Chấn vẫn là bị can,nay có thêm bị can Lý Nguyễn Chung thành ra 2 bị can đều tự nguyện nhận tội,xem ra đến Tôn Ngộ Không còn không nhận ra đâu là hoà thượng thật,đâu là hoà thuợng giả,còn phải cầu cứu ""thiên đình "". Sao luật chi mà ""rối thế nhỉ? ,đã biết người ta không có tội thì tuyên bố vô tội mà khó nhỉ,hay lại ""sợ bỏ sót ""tội phạm ? nên bắt ông Chấn lại thành 2 cho chắc .Đúng là luật của ta,tòa xử sao cũng được quả không cường điệu.

Chúng tôi thống nhất quan điểm của Bác Vũ Đức Khiển vì ý kiến của Bác ấy khách quan. Còn ý kiến của hai vị đương nhiệm là không thể tin tưởng được vì hai vị đó có quyền lợi, trách nhiệm gián tiếp liên quan đến vụ án này. Vì thế, họ phát biểu và hành động theo hướng có lợi cho ngành của họ. Chứ Bộ luật tố tụng hình sự đã quy định rõ ràng trường hợp nào là tái thẩm và trường hợp nào là giám đốc thẩm rồi. Trường hợp của Ông Chấn việc vi phạm thủ tục tố tụng của các cơ quan tiến hành tố tụng đã rõ ràng rồi vậy nếu giờ xử tái thẩm thì mặc nhiên thừa nhận những việc làm trước đây của cơ quan tố tụng là đúng à

Thật sự là mình thấy rất bất an khi sống trong 1 xã hội mà những người bảo vệ luật pháp bảo vệ sư bình yên cho nhân dân lại có những kẻ vô lương tâm - phải nói là " táng tận lương tâm" mới đúng.Vậy sự công bằng nằm ở đâu, trên đời này còn "thanh thiên" nữa ko?và thực chất còn bao nhiêu người đang bị hàm oan, đang từng ngày chịu sự dày vò về thể xác cũng như tinh thần? Đất nước chúng ta còn cần bao nhiêu người như bác Nguyễn Bá Thanh nữa?cái đó tôi không biết, các bạn không biết, và cũng chẳng ai trả lời được? Ôi cái cuộc sống sao mà mong manh thế không biết.

Bây giờ các điều tra viên đều là thủ trưởng, là sếp của các ngành rồi. Phấn đấu bao nhiêu năm mới lên được như thế, giờ ai dám nhận tội? Vậy nhưng vẫn hy vọng pháp luật xử lý nghiêm những người này để cho những cán bộ khác không dám làm sai nữa, vì khi phấn đấu lên làm sếp rất nhiều thời gian. Họ sai từ ngày mới làm quân, bây giờ lên làm sếp bị xử lý kỷ luật họ sẽ mất hết. Cần làm nghiêm để tránh làm sai ngay từ đầu...

Vụ án của ông chấn cũng là một sự thật để chúng ta nhìn nhận lại vấn đề, nhưng tôi cũng chưa thực sự tin được tại sao lại có thể sai lầm đến mấy cấp như vậy ? những uẩn khúc ở đây là gì ? cái đó chúng ta cũng phải bàn để hiểu được rõ hơn vấn đề, cái mà chúng ta muốn ở đây là sự công bằng, người có tội thì phải chịu tội trước pháp luật và phải bị pháp luật trừng trị nghiêm minh mới là điều đúng đắn.Các vấn đề trong vụ án của ông chấn chúng ta cũng phải xem xét một cách toàn diện hơn nữa, khi chưa có kết luận cuối cùng về ông thì chúng ta chưa nên kết luận điều gì ? trường hợp này cũng là hi hữu mà ở đâu mà không có sai lầm đúng không các bạn.

Vụ án oan của ông Nguyễn Thanh Chấn xảy ra do trình độ yếu kém của các điều tra viên, do các điều tra viên đã dùng các biện pháp nhục hình, ép cung, mớm cung khiến ông Chấn do quá khủng hoảng về tâm lý cũng như không chịu nổi nhục hình mà phải chấp nhận tội một cách miễn cưỡng để không phải chịu nhục hình nữa. Đây là việc làm khó có thể chấp nhận được, những thiệt hại về tinh thần của ông là vô cùng lớn, cần có những đền bù thích đáng cho gia đình ông.

Luật pháp Việt Nam đã có những quy định khá đầy đủ và hoàn thiện về luật Hình sự và luật Tố tụng hình sự, nhưng ở đâu đó trong đất nước vẫn có những người có nhiệm vụ làm pháp luật nhưng lại không nắm được các quy định của Pháp luật hay biết mà vẫn cố tình làm trái với quy định của pháp luật, những con người đó cần sớm phải bị thanh trừ khỏi lực lượng để đất nước có thể có một thể chế vững mạnh, người dân tin tưởng.

Tình hình tội phạm của đất nước Việt Nam ngày càng tinh vi, có nhiều thủ đoạn. chinhd vì vậy mà lực lương công an là lực lượng chính, nòng cốt giải quyết những vấn đề đó để nhằm mang lại cuộc sống bình yên cho nhân dân. Nhưng bên cạnh đó thì có những cán bộ làm việc theo cảm tính và không tuân theo quy định của pháp luật, vi phạm các điều khoản của luật pháp Việt Nam, như thế là xâm phạm đến quyền con người thì là không đúng theo quy trình ttos tụng của pháp luật Việt Nam. Cần nghiêm khắc xử lý những trường hợp vi phạm

Trươc tiên tôi xin đòng ý với ý kiến của tác giả bài viết trên. Trong những vụ án gần đây , đặc biệt là trong vụ án ông Nguyễn Thanh Chấn thì theo lời kể của ông là cán bộ điều tra đã đã vi phạm pahps luật khi điều tra lấy lời khai của ông. Nếu đúng như thế thì cần điều tra xem xét và xử lý một cánh nghiêm khắc. Vấn đề bức cung nhục hình là một vấn đề xâm phạm đến quyề con người mà cán bộ diều tra không được xâm phạm đói với các đối tượng trong quá trình điều tra

Theo lời kể cua ông Nguyến Thanh Chấn thì nhiều cán bộ đẫ vi phạm các điều luật trong pháp luật hình sự Việt Nam. Nếu dúng như vậy thì cần xử lý nghiêm khắc các trường hợp vi phạm, nhưng nếu như mà không đuungs hteo như lời kể của ông thì đây lại là điều vu khống mà ông đã nói lên và bịa đặt cho các cán bộ. Vì vấn đề này thì không phải là một vấn đề nhỏ khi liên quan đến vụ án oan sai . Pháp luật Việt Nam đã nghiêm cám các vấn đề bức cung, ...

Việc các điều tra viên ép cung ông chấn chắc chắn là sự thật vì không có người nào lại tự dưng không giết người mà lại nhận tội giết người đồng thời còn miêu tả lại được quá trình giết người những hành động mà ông chưa từng làm bao giờ . Đây là vết nhơ trong điều tra tội phạm việt nam vì vậy cần sử nghiêm những người tham gia quá trình điều tra và hỏi cung để cho thấy sự công minh của pháp luật việt nam

Cán bộ mà dùng bức cung, nhục hình để ép cung thì là những kẻ bị suy thoái đạo đức nghiêm trọng, vì chạy theo thành tích phá án mà bỏ qua tội phạm và bắt nhầm người vô tội . Nếu có nhiều vụ việc như thế không bị xử lý thì cơ quan Công an còn đâu uy tín, nhân dân còn đâu lòng tin vào người đại diện cho pháp luật nhà nước nữa.

"Có cán bộ điều tra vừa hỏi, vừa cầm dao, lăm lăm đe dọa. Có người còn cầm búa giơ lên dọa nếu không khai thì cho chết. ..Vào buồng của phạm nhân Phạm Duy Hồng còn bị tên này đánh, dùng dép đánh vào 2 mang tai sau đó bắt hát"". Sau hơn 10 năm tù oan mà ông Chấn vẫn còn nhớ được những hành động mà lại còn chi tiết đến thế ư. Chắc chắn có một cái gì đó khuất tất ở đây, chắc do bức xúc khi bị chịu án oan mà ông Chấn muốn báo thù với những cán bộ điều tra hay sao? Nghi ngờ khả năng này lắm

Bức cung, mớm cung, dụ cung hay dùng nhục hình là những việc không được phép tiến hành trong hoạt động điều tra và bị pháp luật cấm. Chính vì thế, mình tin rằng các điều tra viên sẽ không dại gì mà dùng đến nó đâu, vì như thế sẽ vi phạm pháp luật, bị người dân kiện thì chỉ có đường chết thôi. Vụ án oan của ông Chấn là một sự việc đáng tiếc và không đáng xảy ra, đây là một sai lầm có hệ thống từ khâu điều tra cho tới khâu xét xử. Nó chứa quá nhiều sạn và cần có biện pháp xử lí thích đáng với những sai phạm này

Bức cung, mớm cung, dụ cung, nhục hình là cách hỏi phản khoa học, không chỉ là xâm phạm hoạt động đúng đắn của cơ quan tư pháp mà còn vi phạm đạo đức nghề nghiệp của những Điều tra viên. Pháp luật Việt Nam nghiêm cấm sử dụng các hình thức ấy đối với bị can trong quá trình xét hỏi của các điều tra viên vì đó là những hình thức phản khoa học đi ngược lại với những kết quả chính xác và nó đã gây ra nhiều sai lầm nghiêm trọng về kết quả của những vụ án trong nước ta, dẫn tới bỏ lọt tội phạm, gây oan sai cho người vô tội.

bức cung là việc làm không đúng với quy định pháp luật, và đó là một hành vi hoàn toàn không được ho phép chi dùn là tội gì, các quy định về việc đó đã được các nhà làm luật việt nam nói rất rõ ràng trong các quy định của luật hình sự, và các biên pháp trừng phạt khi người có chức năng và quyền hạn vi phạm điều đó, rất dễ bị mất công việc của mình và chịu các hình phạt của pháp luật, thậm chi vào tù,

Hình ảnh là hình ảnh của tàu khựa , mang vào đây mà so sánh làm gì, Việt Nam có phải TQ đâu, sao có thể so sánh ngang hàng thế được, cái việc dùng nhục hình ở tq đã có từ rất lâu rồi, từ xa xưa cơ, hơn nữa cũng là những cái kinh khủng nhất thế giớ, không có nước nòa có thể có được, bản chất của TQ là đây

Cái này thực ra cũng chỉ đúng 1 phần thôi, quan trong là sự tinh vi của bọn tội phạm bây giờ không như ngày trước nữa mà thực duej chúng ta lên được cái levo mới, chúng có thể tạo hiện trường giả,tạo chúng cứ giả(nói chung),che mất các cơ quan chức năng, nhiều lúc có những sai sót đáng tiếc

(h), Cái này thì chuẩn, cũng không thể đền bì hết được những oan sai của người ta, nhưng những người vó trách nhiệm kia phải bị trường trị, đây cũng là cách răn đe cho 1 thế hệ sau này nắm quyền phải là việc công tâm , hết mình, ko thể coi mạng người như thế được

Nhưng trong vụ này,tôi thấy những người được gọi là Công An , không thể nói thế được, bạn này nói chung chung quá, ở đâu cũng có người tốt người xấu, người này người kia chứ, công an thực thi trong vụ này thôi bạn ah, nói thế thì động trạm hơi nhiều rồi, có những người làm việc thầm lặng thì ai nhớ đến nguwoif ta không?

Người ngoài nhìn sự việc sao mà chán thế, đứng trên địa vị của người làm nhiệm vụ thì cũng khó khăn thật, cũng 1 phần là trách nhiệm của cá nhận cán bộ đối với công việc cảu mình, hay vì lợi ích cá nhân gì đó, nhưng công việc cũng không phải dễ dàng gì

trước đây bọn phản động cũng đã có nhiều đối tượng xấu rêu rao là Việt Nam tra tấn, ngược đãi tù nhân nhưng thực tế thì ngược lại hoàn toàn. Điều này thể hiện rõ nét khi một số nhà ngoại giao nước ngoài được Việt Nam cho phép được vào thăm các đối tượng vi phạm pháp luật bị giam giữ. chúng ta không có cái đc cho là bức cung nhục hình như bọn đó inó

Theo tôi thì vấn đề bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình hiện nay là không nhiều, và không như ngày xưa thời phong kiến đâu. Với những vụ án oan sai vừa qua thì theo tôi nó xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau, chứ không phải vì mỗi vấn đề bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình. Để oan sai xảy ra là lỗi rất lớn về phía cơ quan chức năng, để oan sai xảy ra là một điều đáng tiếc mà không ai mong muốn cả. Nhưng oan sai xảy ra cũng không phải là nguyên nhân hoàn toàn là do vấn đề bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình đâu mọi người ạ.

Việc bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong công tác hỏi cung bị can là việc vi phạm nhân quyền nghiêm trọng, đất nước chúng ta là đất nước nhân quyền, là đất nước vì con người, vì thế không thể cho phép những hiện tượng bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong công tác hỏi cung bị can đó xảy ra được. Cần phải nghiêm trị những cá nhân, tập thể sự dụng bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong công tác hỏi cung bị can, để trả lại sự công bằng cho người bị dung bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình, và làm gương cho người khác.

Theo tôi, việc các điều tra viên ép cung ông Chấn, buộc ông ấy phải nhận tội có thể có những nguyên nhân sau đây:
1. Do áp lực của công tác điều tra, người nhà của nạn nhân cũng như đơn vị cấp trên cùng dư luận tạo sức ép cho các điều tra viên cần phải điều tra và cho kết quả sớm, chính vì sức ép đó mà họ đã làm trái với quy định, ép cung ông Chấn để cho xong việc.
2. Do có sự móc nối để che đậy hành vi phạm tội cho một người nào đó, người này có thể con, cháu của mổ vị quan chức nào đó, do nể nang, và e ngại cho nên các điều tra viên phải tìm người thay thế.
4. Cũng có thể là họ chỉ tìm được Ông Chấn là người tình nghi nhất, và khi ông Chấn chối tội thì nghĩ ông ta ngoan cố không nhận tội nên phải dùng " Biện pháp mạnh " để bắt ông Chấn nhận tội.

bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình là một trong những tội ác man rợ, trong xã hội xã hội chủ nghĩa như đất nước Việt Nam chúng ta không thể chứa những thể loaij man rợ đó được.
Thứ nhât là pháp luật không cho phép.
Thứ hai là nhân cách con người, truyền thống lương thiện của dân tộc ta không cho phép.
thứ ba là chế độ xã hội chủ nghĩa là xã hội vì hòa bình, vì con người, những hành động xúc phạm đến con người như thế là không thể chấp nhận được trong xã hội nước ta.

thứ nhất, đất nước Việt Nam chúng ta không đồng ý mà nói đúng hơn là nghiêm cấm tất cả mọi hình thức bức cung, mớm cung, dụ cung, sử dụng nhục hình trong các hoạt động tư pháp nói chung và hỏi cung bị can nói riêng chính vì thế nên tất cả những người sử dụng những hình thức này đều sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc trước pháp luật! thứ hai, sự việc của ông Chấn có lẽ vẫn đang trong quá trình điều tra cần phải chờ đợi những kết luận cuối cùng của cơ quan nhà nước có thẩm quyền!

pháp luật hình sự Việt nam nghiêm cấm bức cung, mớm cung, dụ cung và mọi hình thức nhục hình bị can. Bức cung, mớm cung, dụ cung, nhục hình là cách hỏi phản khoa học, không chỉ là xâm phạm hoạt động đúng đắn của cơ quan tư pháp mà còn vi phạm đạo đức nghề nghiệp của những điều tra viên. tuy nhiên trong thực tế không phải lúc nào bức cung nhục hình cũng được cơ quan điều tra làm rõ. Nhiều vụ việc gần đây đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho những hành động sai trái này.

vì sao mấy người điều tra viên lại cố tình ép cung bị can một cách rất thô thiển và bạo ngược như thế? Không có cơ quan nào điều tra và xử lý những hành vi như vậy hay sao mà để đến hơn 10 năm sau khi ông Chấn đã tù gần đủ tội của mình rồi mới minh oan cho ông. Đến nay không biết còn bao nhiêu vụ oan sai nữa đây.

Bức cung, nhục hình là hình thức bị cấm, nhưng không phải không có. Những điều tra viên vi phạm nguyên tăc nghề nghiệp, sử dụng các hình thức này trong khi hỏi cung, điều tra các vụ án sẽ bị xử lý

Pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam cấm những hành động bức cung, mớm cung, nhục hình được sử dụng trong hỏi cung bị can, nó dẫn khiến bị can phải nhận tội một cách bừa bãi để tránh bị đau đớn về mặt thể xác và tinh thần . Chúng ta cần phải lên án và có những hình phạt hợp lý cho những hành động này.

giờ nhìn vào gia đình mình là biết ngay, con mình cứng đầu nói mãi không nghe cũng đã đánh chứ đừng nói nó mắc tội gì nặng mà hỏi không nói thì không đánh hơi phí, thích thú gì đánh nhau, vừa mệt vừa chẳng được gì, cứ nhìn vào đó là biết, cứ đặt mình vào vị trí người khác thì hiểu thôi mà, khách quan thôi, giớ đứng trước cương vị họ, mấy thằng phạm cứng đầu hỏi mãi không khai chắc mọi người cũng phải tẩm quất cho nó tý, không nó hóng hách chứ, nó cứ không khai thì vụ án bao giờ mới kết thúc, đặt vào trường hợp người bị hại mọi người sẽ nghĩ sao? chắc cũng sẽ như tôi

Pháp luật Việt Nam nghiêm cấm sử dụng bức cung,mớm cung, nhục hình trong quá trình xét hỏi vì nó là nguyên nhân dẫn tới oan sai trong các vụ án, không đảm bảo tính khách quan và vi phạm quyền con người. Việt Nam đang thực hiện rất tốt vấn đề đó và điều đó được minh chứng là tỉ lệ án oan của Việt Nam là rất ít.

Đăng nhận xét