Bài mới nhất

10/12/2013

Chẩn đoán bệnh cho những người xin ra khỏi Đảng



CHẨN ĐOÁN BỆNH CHO NHỮNG NGƯỜI XIN RA KHỎI ĐẢNG
               Hoa đất

Một vài cá nhân trong thời gian qua, và gần đây nhất là Nguyễn Đắc Diên viết đơn xin ra khỏi Đảng như một căn bệnh của những người thích thể hiện. Là một người Đảng viên, tôi rất bất ngờ khi sự thay đổi của Lê Hữu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Đắc Diên nhanh đến vậy. Đành phải dành thời gian đi tìm căn nguyên. Và kết quả là không có gì khó hiểu về nguyên nhân của căn bệnh:
Thứ nhất, bản chất cơ hội.
Trước đây, họ đã có một quá trình trung thành với lý tưởng họ đã lựa chọn là đi theo Đảng, họ đã có những cống hiến cho cách mạng, nhưng vì một “lý do nào đó”? họ quay ngoắt lại tung hê tất cả và tỏ ra “Ngậm ngùi sám hối” về lý tưởng mình đã theo đuổi, trong khi đồng chí, đồng đội và bạn bè họ vẫn đổ công sức, tâm huyết đóng góp cho tổ quốc, chế độ này. Chắc chắn rằng, họ đang bất mãn về cá nhân, nơi những cái “tôi” thiếu trong sáng của họ bị tập thể, cộng đồng phủ nhận. Và họ đã quyết tâm phản bội lại tổ quốc để “thoải mái” thể hiện bản chất cơ hội của mình.
 Để dẫn đến những hành động như ngày hôm nay, họ đã có cả một quá trình thoái hóa, vô kỷ luật trong sinh hoạt Đảng tại cơ sở, đã bị chính các tổ chức cơ sở Đảng phê bình, nhắc nhở. Nhưng họ không kịp nhận ra sai lầm để sữa chữa, định kiến với những góp ý của đồng đội cố tình trượt dài trên con đường phản bội. Và bản chất cơ hội thể hiện rõ, khi họ xin ra khỏi Đảng để không phải chịu những kỷ luật từ tổ chức Đảng vì những lệch lạc, thoái hóa trong suy nghĩ và hành động. Đúng là nước cờ cao tay, nhanh chân trốn chạy để thủ tiêu hết những “sai phạm” của mình.
Thứ hai, mơ hồ về nhận thức.
Các vị này thiếu thông tin nên ngộ nhận ư ? điều này không đúng vì họ vẫn cập nhật đều đặn hang ngày, không những thế còn “Đón đầu” suy diễn nhưng điều chưa xảy ra, lợi dụng các diễn đàn, hội thảo, phản biện xã hội, đóng góp ý kiến, các phương tiện truyền thông, phụ  họa theo các quan điểm sai trái. Trong các “tâm thư”, “đơn xin rời Đảng”  họ luôn tìm cách lợi dụng sự suy thoái về phẩm chất đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng và vi phạm pháp luật của một bộ phận cán bộ, đảng viên để tuyên truyền, xuyên tạc đả kích vai trò lãnh đạo của Đảng, đưa ra các quan điểm sai trái cho rằng chủ nghĩa Mác-Lênin đã lỗi thời, không còn phù hợp, chế độ XHCN không còn thích hợp để làm suy giảm niềm tin của quần chúng đối với chế độ.
Các vị còn rên rỉ, kể lể về những đóng góp sức mình vào công cuộc giải phóng dân tộc và sau này là xây dựng đất nước. Đây là những điều không có gì đáng kể, phải nói ngay thẳng là các vị đang ăn vạ dân tộc này. Với trình độ dân trí ngày càng cao, những lời ăn vạ của họ thực chất chỉ là những trò hề rẻ tiền, dễ nhận biết.
Thứ ba, một cách đánh bóng hình ảnh của mình.
Phần lớn số Đảng viên rời khỏi Đảng do bị kỷ luật, phải biết xấu hổ vì đã không hoàn thành lời hứa trước Đảng, trước nhân dân. Khi đó chiến thuật sống của họ là “im lặng là vàng”, “một câu nhịn chín câu lành”. Đằng này, trong thế “không còn gì để mất” họ tích cực lợi dụng các diễn đàn để công khai sự kiện đáng xấu hổ này cho thiên hạ. Câu hỏi đặt ra là: Có việc rời khỏi Đảng mà làm ầm ỹ vậy? Thông điệp mà họ gọi là “tâm thư” bao giờ cũng được ngụy trang với nội dung “góp ý”, “đóng góp” cho Đảng ngày càng hoàn thiện hơn. Và những lời tung hô lên tận mây xanh của cộng đồng “kêu gào bàn phím” dành cho họ: Đảng viên chân chính, Đảng viên dũng cảm… như một công nghệ lăng xê thực thụ, tạo động lực cho họ tiếp tục tục các hoạt động chống phá, đi ngược lại lợi ích dân tộc.
Thứ tư, công cụ của các thế lực xấu.
Khi bản chất cơ hội đã thể hiện rõ, họ dễ dàng bị các phần tử xấu sai khiến như những công cụ rẻ tiền, kiếm sống bằng những bài viết “chống đối” với những định kiến sẵn có, gieo rắc những tư tưởng, mầm mống độc hại cho xã hội. Các diễn đàn, bờ lốc đen, bờ lốc vàng… luôn cập nhật hàng ngày, tung hô những hoạt động của họ như những người đã có công đi khai phá “dân chủ”, “văn minh phương Tây” cho  đất nước mình. Nhưng hãy để thời gian trả lời, khi giá trị sử dụng không còn, họ dễ dàng  bị lãng quên không thương tiếc, ngậm ngùi sống trong cảnh cô độc trước lời nguyền rủa của toàn dân tộc.
Giữa giá trị của sự ảo tưởng và thực tiễn không có chỗ cho những kẻ cơ hội, lung lạc ý tưởng và phản bội. Hãy chung tay lên án và gạt bỏ những ung nhọt của căn bệnh này trong đời sống xã hội.

Hot!

Từ khóa SEO:

26 nhận xét:

chả quan tâm các ông này bị bệnh gì nhưng mình chỉ kết luận là toàn một lũ điên với nhau mà thôi.nếu không bị lôi kéo bởi các thế lực phản động và không bị mờ mắt vì tiền thì các ông này cũng chẳng bao giờ làm cái việc mà gia đình và xã hội phải xấu hổ như vậy. chung quy lại cũng là vạch áo cho người xem cái sự ngu dốt, biến chất của mình. đánh bóng tên tuổi bằng cái cặn bã của xã hội thì chỉ toàn là những kẻ tán tận lương tâm làm điều sai trái. nó là tai tiếng chứ có phải nổi tiếng đâu mà cứ ham hố làm gì

toàn một lũ điên thích thể hiện, chắc nhận được vài nghìn USD từ các thế lực bên ngoài nên mạnh mồm vậy. hết tiền thì ngậm miệng lại nha các nhà rân chủ rởm.

chắc lũ này bị bệnh hết cả rồi. những tưởn đóng góp gì, suốt ngày chỉ biết ăn vạ dân tộc này. tốt nhất là cút khỏi Đảng mấy thẳng rân chủ rởm ah.

chắc lũ này bị bệnh hết cả rồi. những tưởn đóng góp gì, suốt ngày chỉ biết ăn vạ dân tộc này. tốt nhất là cút khỏi Đảng mấy thẳng rân chủ rởm ah.

Một công 4 việc, hỏi sao các vị không đua nhau mà xin ra khổi Đảng kia chứ. Chuyện đùa mà như thật. Đúng vây, phản bội lại một con đường mà chính bản thân mình đã kiên định đặt chân bước và chọn lựa từ mấy chục năm trước mà lại chẳng có một tí gì lấy làm xấu hổ, làm nhục nhã ư? Đằng này còn đi râu rao, đi tuyên bố trên khắp các trang báo mạng? Chẳng nhẽ cái sự nổi tiếng nó quan trọng hơn cả cái sĩ diện và cái lòng tự trọng của bản thân ư?

Đảng không phải là cái chợ, muốn vào thì vào, muốn ra thì ra. Vào Đảng không phải là một chuyện dex dàng, phải trải qua một quá trình dài nhận thức và rèn luyện. Thế nhưng con người ai cũng có sự thay đổi, và một khi đã không còn tin tưởng vào Đảng nữa thì cũng không nên đứng trong hàng ngũ của Đảng làm gì. Nhưng những kẻ như Lê Hữu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Đắc Diên lại lợi dụng cái chuyện ra khỏi Đảng để tiếp tay cho bè lũ phản động, vậy hành vi này có chấp nhận được không?

Những con người sắp chết nhưng vẫn kịp trăn trối! Lê Hữu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Đắc Diên đều là những Đảng viên bị suy thoái đạo đức và sớm muộn gì cũng sữ bị khai trừ khỏi Đảng. Thế nhưng, họ đã nhanh chân hơn một bước khi mà đã tuyên bố ra khỏi Đảng trước khi bị khai trừ, và chúng lợi dụng vấn đề này để mà rêu rao tư tưởng chống phá nhà nước, thể hiện ta đây là sáng suốt, là lực lượng tiên phong. Nhưng xin thưa các ông đã nhầm. Đi ngượi lại với hướng đi đúng đắn của cả một dân tộc không bao giờ là một lựa chọn sáng suốt cả!

ngày xưa chúng tôi theo Đảng vì đôc lâp tự do của dân tộc khi chính quyên về tay nhân dân chúng tôi là những nông dân tay trắng.Đông đội tôi là những công nhân ngèo khó vì hoàn cảnh chiên tranh chúng tôi không có điêu kiên học văn hóa .trừ nhữ kẻ cơ hôi sợ chết thì được đi hoc .hăc những kẻ cơ hội văn hóa lớp 3 lớp 4 nhờ ngươi học hộ để có bằng tiến sĩ leo lênh làm quan thử hỏi ai cơ hội hơn ai .
Việt nam có còn chế độ xa hôi chủ nghĩa nữa không các bạn thử xem các đặc trưng cua chủ nghĩa xã hội
-Nền kinh tế ké hoạch tâp trung làm theo năng lực phân phối theo kêt quả đóng góp
-Công hưu hoa tư liêu sản xuât
-không chấp nhân lao đông là hàng hóa
-xóa bỏ hoàn toàn bóc lột thăng dư
bây giờ cas dặ trưng này đã quat ngươc 180 độ mà các vị vẫn muốn giữ tên Đảng cọng sản thì ai cơ hội hơn ai

Căn bệnh này khó nói lắm các bản nhỉ ? tôi không nghĩ rằng một người như ông ta lại có những cách hành xử như thế, quả thật là điều khó có thể tin được, việc ra khỏi đảng thì quả là việc theo ý muốn của ông ta, chúng ta không thể quyết định được cho ông ấy, bởi chúng ta không biết được ông ấy đang nghĩ gì ? nhưng điều đáng nói là sau khi xin ra khỏi đảng ông ta đã có những hành động như thế nào? những hành động đó quả là đáng trách phải không?có ai mà ăn ơn đối đãi lại với người đã nuôi dưỡng mình như thế không ? có ai lại đi hành động nói xấu sau khi không thích nữa hay không? đó là hành động của kẻ tiểu nhân bỉ ổi mà thôi.

Các đặc trưng của chủ nghĩa xã hội đã quay ngoắt 180 độ???????
sáu đặc trưng cơ bản của chủ nghĩa xã hội là đây:
đặc trưng thứ nhất: cơ sơ vật chất – kỹ thuật của chủ nghĩa xã hội là nền sản xuất công nghiệp hiện đại
đặc trưng thứ hai: chủ nghĩa xã hội đã xóa bỏ chế độ tư hữu tư bản chủ nghĩa, thiết lập chế độ công hữu về tư liệu sản xuất chủ yếu
đttr thứ 3: CNXH tạo ra cách tổ chức lao động và kỷ luật lao động mới quá trình xây dựng cnxh và bảo vệ tổ quốc xhcn là một quá trình hoạt động tự giác của đại đa số nhân dân lao động, vì lợi ích của đa số nhân dân
đtr thứ 4: CNXH thực hiện nguyên tắc phân phối theo lao động nguyên tắc phân phối cơ bản nhất CNXH bảo đảm cho mọi người có quyền bình đẳng trong lao động, sáng tạo và hưởng thụ
đtr thứ 5: CNXH có nhà nước XHCN là nhà nước kiểu mới, nhà nước mang bản chất gccn, tình nhân dân rộng rãi và tính dân tộc sâu sắc; thực hiện quyền lực và lợi ích của nhân dân.
NNXHCN do ĐCS lãnh đạo
đtr thứ 6: CNXH đã giải phóng con người thoát khỏi áp bức bóc lột, thực hiện công băng bình đẳng tiến bộ xã hội, tao những điều kiện cơ bản để con người phát triển toàn diện. Mục tiêu cao nhất của CNXH là giải phóng con người khỏi mọi ách áp bức về kinh tế và nô dịch về tinh thần, bảo đảm sự phát triển toàn diện cá nhân, hình thành và phát triển lối sống xhcn, làm cho mọi người phát huy tính tích cực của mình trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội. nhờ xóa bỏ chế độ chiếm hữu tư nhân tư bản chủ nghĩa mà xóa bỏ sự đối kháng giai cấp, xóa bỏ tình trạng người bóc lột người, tình trạng nô dịch và áp bức dân tộc, thực hiện được sự công bằng và bình đẳng xã hội.
Vậy cho tôi hỏi quay ngoắt 180 độ theo ý bạn là gì?

Ra khỏi Đảng không phải là một việc quá lớn. Đảng vẫn luôn kết nạp thnahf viên mới và khai trừ nhưng Đảng viên không đủ tư cách. Thế nhưng những con người xin ra khỏi Đảng này họ đã làm gì? Họ không những không hổ thẹn với việc xin ra khỏi Đảng mà họ còn xem đấy như một niềm hãnh diện và tự hào của bản thân, họ tung hô rầm rộ, họ tuyên bố hào hùng như kiểu ta đây là người có quyết định sáng suốt vậy. Không chỉ vì đồng tiền mà dường như họ còn muốn làm "người tiên phong" nữa. NHưng tất cả cũng chỉ là trò hề cho thiên hạ mà thôi.

chúng tôi theo Đảng vì đôc lâp tự do của dân tộc khi chính quyên về tay nhân dân chúng tôi là những nông dân tay trắng.Đông đội tôi là những công nhân ngèo khó vì hoàn cảnh chiên tranh chúng tôi không có điêu kiên học văn hóa .trừ nhữ kẻ cơ hôi sợ chết thì được đi hoc .hăc những kẻ cơ hội văn hóa lớp 3 lớp 4 nhờ ngươi học hộ để có bằng tiến sĩ leo lênh làm quan thử hỏi ai cơ hội hơn ai,Đảng không phải là cái chợ, muốn vào thì vào, muốn ra thì ra. Vào Đảng không phải là một chuyện dễ dàng

Lê Hữu Đằng, Nguyễn Khắc Diên, Phạm Chí Dũng toàn những kẻ tâm thần chính trị, không biết phân biệt đâu là tốt xấu, đúng sai. Chúng là những tên có lập trường chính trị không vững vàng, dễ hoang mang dao động, dễ bị phần tử địch dụ dỗ. Thật uổng công đảng và nhân dân đã từng tin tưởng vào những con người như thế này.

Về ông Đằng, ông có quan điểm đi ngược lại với quan điểm của cả dân tộc, ông cho rằng đa nguyên đa đảng phù hơp với tiến bộ xã hội nhưng tấm gương Thái Lan quanh năm bất ổn chính trị vẫn ngay bên cạnh đấy. Các nhà rận chủ thời nay lại bày thêm cái trò tuyên bố nay nọ. thật nực cười sao họ không xem lại họ có tư cách gì mà nói tuyên bố chứ.

Lê Hữu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Khắc Diên là những con người thiếu ý chí, nghị lực, không giám theo đuổi hoài bão đến cùng. Đảng không cần đến những con người như vậy. Cái đảng cần là những con người dám sống và làm việc vì hoài bão của mình, những con người kiên trung với đảng, không bao giờ dao động trước sự dụ dỗ của các thế lực thù địch. Cho dù Lê Hữu Đằng, Nguyễn Khắc Diên, Phạm Chí Dũng không xin ra khỏi đảng thì sớm muộn cũng bị đảng đuổi ra mà thôi.

Những người Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam cần phải rèn luyện cho mình phẩm chất đạo đức và tư tưởng chính trị vững vàng để có thể vượt qua những khó khăn thử thách và những cám dỗ ngoài đời thường chứ đừng như mấy tên Lê Hữu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Khắc Diên bán rẻ đảng, bán rẻ đất nước, dân tộc. Những thành phần như chúng đảng không cần, đất nước này không cần, nhân dân này càng không cần.

Đâu rồi cái lòng nhiệt huyết một thời của Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Khắc Diên. Cái mà tôi nhìn thấy bây giờ chỉ là sự hèn nhát như những con rùa rụt cổ. Hay tại họ đã bị những đồng tiền bẩn thỉu của các thế lực thù địch mua chuộc. Dù có thế nào đi nữa, tôi vẫn thật sự thất vọng về những con người này, không giám bảo vệ đến cùng lý tưởng mà mình đã từng theo đuổi.

Lê HIếu Đằng đã gần đất xa trời rồi mà sao lại có những suy nghĩ quái quỷ vậy nhỉ. Đáng lẽ ra khi ông ta được đào tạo, bồi dưỡng trong hàng ngũ của Đảng như vậy thì ông ta phải thấm nhuận tư tưởng của Đảng chứ. Đằng này ông ta lại muốn mình trở thành một người nổi tiếng theo cái cách mà không một ai có thể ngờ tới với một người có trình độ như ông ta đó là quay lưng lại chống phá đất nước, chống phá nhân dân ta, làm tôi tớ cho các thế lực thù địch.Đảng không cần đến những con người như vậy. Cái đảng cần là những con người dám sống và làm việc vì hoài bão của mình, những con người kiên trung với đảng,

ông ta lại muốn mình trở thành một người nổi tiếng theo cái cách mà không một ai có thể ngờ tới với một người có trình độ như ông ta đó là quay lưng lại chống phá đất nước, chống phá nhân dân ta, làm tôi tớ cho các thế lực thù địch. Hết đòi đa nguyên đa đảng, bây giờ lại viết thư đòi ra khỏi Đảng. Xin thưa với ông rằng với con người bản chất hai mặt như ông thì Đảng không cần ông đâu, ông cứ đi theo tiếng gọi của những tờ u ét đê của mình. NHưng xin ông nhớ rằng rồi ông sẽ phải trả giá cho những hành động đó của mình!.Đảng không cần đến những con người như vậy. Cái đảng cần là những con người dám sống và làm việc vì hoài bão của mình, những con người kiên trung với đảng.rồi ngày nào đó ông ấy cũng bị đuổi ra mà thôi

Bài viết thật có ý nghĩa, mong cho những người trước đây đã có những lỗi lầm giờ đây sẽ suy ngẫm và quay đầu lại để làm những con người chân chính, sống với phẩm chất đạo đức tốt đẹp. Đừng có lầm đường lạc bước nghe theo bọn ngoại bang phản động có những việc làm sai trái ảnh hưởng xấu đến người dân và đất nước.

Những người này suy nghĩ thế nào! Họ thử nghĩ xem tại sao ngày trước họ lại xin vào đảng!(Đảng đã dẫn dắt đất nước ta đi từ thắng lợi này đến thẳng lợi khác để được đất nước như ngày hôm nay bao nhiều các cán bộ đảng viên đã dũng cảm hi sinh đứng lên bảo vệ đất nước khỏi bọn xâm lược) Họ đã làm được những j cho đất nước này nơi đã nuôi dưỡng họ sống và lớn lên. Chỉ vì những lợi ích trước mắt mà họ đã làm cho họ lung lay dẫn đến những hành động chống đối đảng nhà nước.Dường như 5 nguyên nhân trên đã khá là đủ nói lên tại sao những các nhân đó lại làm như vây. Đảng,nhà nước này không cần, không chấp nhận những bọn cõng rắn cắn gà nhà như vậy!

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Đảng cộng sản là một tổ chức được thành lập ra để đấu tranh cho những quyền lợi của nhân dân ta đại diện cho nhân dân và ngày nay là lãnh đạo đất nước ta cùng với nhân dân xây dựng đất nước ngày càng phát triển hơn nữa. Thế nên những người muốn được kết nạp vào Đảng cũng cần phải có đầy đủ những điều kiện những phẩm chất thì mới được kết nạp. Vừa qua có một số người tự xin ra khỏi Đảng rồi lên án phê phán dùng những luận điệu không đúng để nói xấu Đảng thì cũng đã cho thấy được những con người này như thế nào rồi. Đảng cộng sản đã thành lập và tồn tại gần 100năm qua không chỉ vì mấy lời của những kẻ như thế này mà có thể bôi nhọ đi được. Những kẻ như thế này chẳng qua chỉ là những kẻ hám tiền bạc đánh mất đi danh dự nhân phẩm của bản thân chấp nhận làm tay sai cho người khác sai khiến thì những lời nói của chúng sẽ không bao giờ được nhân dân ta coi trọng.

chúng xin ra khỏi đảng thực chất là không đáp ứng được lợi ích cá nhân của chúng. mà ai cũng biết lợi ích cá nhân thì không thể nào thỏa mãn được. giờ đây khi ra khỏi đảng chúng trở thành công cụ rẻ tiền của các thế lực phản động, chống đối chính quyền trong và ngoài nước. Sau khi hết giá trị sử dụng thì chúng sẽ bị lăng mạ, chửi bới không thương tiếc mà thôi.

Hiện nay 1 số cán bộ đang trượt dài trong nhận thức, tư duy sai lầm, lệch lạc; bị bao phủ trong ánh hào quang của chiếc áo dân chủ do những kẻ dàn dựng sân khấu tạo ra, ông Lê Hiếu Đằng và một số người không đảng viên còn đủ tỉnh táo để suy ngẫm về những phân tích, góp ý chân thành của những người bạn thân thiết, những người đồng chí, đồng đội vốn đã đồng hành cùng ông trên chặng đường dài hơn nửa đời người, những người đã vào sinh ra tử chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, vì hạnh phúc của nhân dân, sự đào thải những con người như vậy là cần thiết!

Đăng nhận xét