Bài mới nhất

09/12/2013

GIẢ SỬ ÔNG NELSON MANDELA SỐNG Ở HOA KỲ THÌ SAO?


          Đó là câu hỏi mà tôi đặt ra khi đọc đi đọc lại tiểu sử và cuộc đời của một trong những vị tổng thống vĩ đại nhất châu Phi này. Có khi nào Nelson Mandela cũng có cuộc đời đấu tranh vì quyền con người, chống phân bệt chủng tộc và phản chiến giống Martin Luther King không? Và như vậy có khi nào ông ấy lại có chung số phận giống King không? Tôi chỉ biết Nam Phi thời của ông cũng giống Hoa Kỳ thời chiến tranh xâm lược Việt Nam ở chỗ nạn phân biệt chủng tộc tràn lan khắp nước, những người có màu da khác, đặc biệt là người da đen phải sống trong điều kiện tồi tệ, bị phân biệt đối xử, nhiều người da đen ở Mỹ phải đi chiến đấu ở Việt Nam để kiếm tiền hỗ trợ gia đình, và ngay cả khi chiến đấu ở một đất nước xa xôi, chịu mọi nguy hiểm, họ cũng phải chịu cảnh phân biệt chủng tộc, có người tự hỏi: "Liệu tao có phải sơn trắng mình để kiếm việc làm không? (Micheal Jackson có lẽ là người đầu tiên làm việc đó). Và nếu nước Mỹ thời đó mà có cả Nelson Mandela và Martin Luther King, có khi tất cả các thanh niên da đen ở nước Mỹ hồi đó ai cũng sẽ như võ sĩ Ali, thà vào tù chứ không tham chiến ở Việt Nam với lời nói nổi tiếng: "Tôi không đánh nhau với người Việt Nam, chẳng có người Việt Nam nào gọi tôi là tên mọi đen cả". 


     Nếu Nelson Mandela và các đảng viên ANC cả đời đấu tranh chống độ phân biệt chủng tộc apartheid, thì theo định nghĩa của chính phủ Hoa Kỳ, ông và các đồng đội của mình là những kẻ khủng bố trong quá trình hoạt động đấu tranh như vậy, và việc đến đi đến Hoa Kỳ của ông gặp rất nhiều hạn chế. Lại một cái kiểu quan niệm tức cười khi coi những người đấu tranh thực sự vì quyền lợi con người như ông là kẻ khủng bố, mà cũng hợp lý thôi bởi vì chính phủ Hoa Kỳ đã để cho nạn phân biệt chủng tộc hoành hành trên đất nước họ từ cái thời mới khai sinh, ngay cả cuộc nội chiến dù chấm dứt chế độ nô lệ nhưng cuộc sống của người da đen cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, đến tận thời chiến tranh Lạnh mà vẫn có công viên ở Mỹ cấm chó và người da đen vào cơ mà. Nếu họ công khai thừa nhận Nelson Mandela và những thành tựu đấu tranh của ông thì cũng chả khác gì họ tự vả vào mặt mình khi nhìn vào cái lịch sử đầy tội ác vì phân biệt chủng tộc và diệt chủng (dân số người da đỏ khi phương Tây bắt đầu xâm lược là 1500000, 45000 người da đỏ kể cả phụ nữ và trẻ em bị giết khi chiến tranh giữa họ và quân đội Hoa Kỳ mới nổ ra. Đến năm 1890, dân số của họ còn 250000). 

         Nelson Mandela cũng là một trong những nguyên thủ thế giới phản đối cuộc không kích ở Nam Tư năm 1999 của NATO do Anh - Mỹ đứng đầu. Ông gọi đó là nỗ lực của các cường quốc nhằm kiểm soát thế giới (nếu ông ấy mà ở Mỹ thì liệu kết cục cho những lời phản đối đó sẽ ra sao?) Ông cũng coi cuộc chiến xâm lược Irag năm 2003 của tổng thống Bush là một bi kịch, rằng tổng thống Bush đang làm xói mòn Liên Hiệp Quốc, và vì thế Liên Hiệp Quốc giờ đang trở nên bị ảnh hưởng bởi sự phân biệt chủng tộc ngay cả khi tổng thư ký của nó cũng là một người da đen, ông Kofi Annan, và lời nói của ông ta để duy trì hòa bình giữa các quốc gia bị phớt lờ. Những gì mà Mandela phản ánh là một phần bi kịch của một thế giới ngày nay khi "cá lớn vẫn nuốt cá bé", chẳng có công bằng hay tôn trọng gì giữa các quốc gia. Thời của Mandela, các nước thuộc địa Á-Phi bị các nước thực dân châu Âu cai trị, thời nay nào có khác gì hơn khi vẫn các cường quốc đó đang đe dọa các nước khác bằng chính trị, kinh tế và quân sự? 

        Tôi thấy khâm phục cuộc đời đấu tranh của ông bao nhiêu thì cũng thấy tiếc bao nhiêu khi thế giới thiếu những người như ông ta. Rõ ràng thế giới mà có nhiều Nelson Mandela thì những đế quốc trong NATO, nhất là Hoa Kỳ sẽ phải chùn bước khi đe dọa các nước chống đối lại họ trên thế giới. Nếu trong tương lai mà có một Nelson Mandela xuất hiện ở Hoa Kỳ - hang ổ chiến tranh và phân biệt chủng tộc của thế giới, đó hẳn sẽ là một dấu hiệu hòa bình thực sự cho nhân loại, chứ không phải như Barack Obama, kẻ hôm trước nhận giải Nobel hòa bình, hôm sau đã cho máy bay đi rải bom xâm lược và nghe lén người khác. 

Linh BEO

Hot!

Từ khóa SEO:

16 nhận xét:

Nelson Mandela quả là một anh hùng hiếm có khó tìm trong lịch sử. Cứ ngỡ như rằng khi Barack Obama lên làm tổng thống Mỹ thì lịch sử nước Mỹ sẽ có nhiều thay đổi tích cực, nhưng sau bao năm làm tổng thống thì nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ vẫn còn, chiến tranh vẫn tồn tại. Nếu như Mandela sống ở Mỹ thì liệu lịch sử nước Mỹ có thay đổi không?

Cuộc chiến của sự kì thị xa lánh và coi thường thực sự vô cùng khó khăn khi định kiến đã nằm sâu trong tư tưởng con người nhưng Nelson Mandela một anh hùng thế giới đã cho thấy Màu trắng không phải là màu duy nhất trên thế giới này ! và cái đầu không đồng nghĩa với màu da của họ. Đen hay trắng hay vàng thì đều là con người đều sống trên trái đất và chẳng ai hơn ai cái đầu cả vậy tại sao lại phải đi tranh dành đấu đá phân biệt họ chỉ vì họ sống điều kiện khắc nghiệp hơn ? Nelson Mandela quả thực đã cho cả thế giới phải kính nể ông ! một con người tuyệt vời ! chức ông an nghỉ !










Căn bản là vấn đề chúng ta hãy nhìn xem ông Mandela đã làm được gì cho thế giới này, nạn phân biệt chủng tộc được giở bỏ, không còn sự kỳ thị nữa. Người Hoa Kỳ có e ngại khi ông thực sự đứng lên đấu tranh cho những gì là chính nghĩa hay không ? quả thực điều đó là điều mà chúng ta nên nói đấy, tôi thực sự phục ông bởi những gì ông đã làm được cho thế giới này.




Căn bản là vấn đề chúng ta hãy nhìn xem ông Mandela đã làm được gì cho thế giới này, nạn phân biệt chủng tộc được giở bỏ, không còn sự kỳ thị nữa. Người Hoa Kỳ có e ngại khi ông thực sự đứng lên đấu tranh cho những gì là chính nghĩa hay không ? quả thực điều đó là điều mà chúng ta nên nói đấy, tôi thực sự phục ông bởi những gì ông đã làm được cho thế giới này.

Nếu như nói ông ở Hoa Kỳ một thời gian thì chắc là chính lúc đó ông đã nhận ra những điều để tăng cường cho sự chống lại nạn phân biệt chủng tộc đó, để có một sự tự do bình đẳng của con người. Nhờ công lao to lớn của ông mà những người da đen đã có một cuộc sống không còn sự phân biệt, không còn những điều mà các thế hệ da màu đã thực hiện đối với những người da đen như trước đây.

Rất cảm ơn ông, vì ông đã làm cho những người da đen có được một sự công bằng, không còn sự miệt thị , không còn sự so sánh giữa họ. Đó là một sự bình đẳng thực sự, thế giới phải cảm ơn ông, những người da đen trên thế giới thực sự quý trọng ông , khi chính ông đã đưa lại sự tự do cho thế giới người da màu, với những người da đen Hoa Kỳ thực sự coi ông như một vĩ nhân thực sự đấy

Chính vì NELSON MANDELA không sống ở nước Mỹ nên cuộc đời của ông mới có sự thành công như vậy ! những tâm huyết của ông mới có thể thực hiện được. Quá trình ông hoạt động để chống lại nạn phân biệt chủng tộc mới có thể thực hiện được. Cứ thử nghĩ xem ở Mỹ thì liệu người Mỹ có chấp nhận ông không liệu những chính quyền Mỹ có để yên khi NELSON MANDELA hoạt động của mình không ! chẳng đi đâu xa dù giờ đã là thời kì mới nhưng chính nước Mỹ vẫn còn những nạn phân biệt chủng tộc rõ rệt nhất @@

Mandela người đấu tranh vì quyền con người và nạn phân biệt chủng tộc ở Nam Phi. Ông xứng đáng trở thành người hùng của nhân dân Nam Phi. Hiện nay tất cả các quốc gia đều đã có những điều chỉnh nhằm đảm bảo quyền con người, tức nhân quyền đó. Tuy nhiên có nhiều kẻ ở Việt Nam hiện nay đang lợi dụng vấn đề nhân quyền để tổ chức lên nhiều cuộc biểu tình, nhằm chống lại nhà nước Việt Nam, gây rối chật tự công cộng, làm xấu đi hình ảnh của Việt Nam trên trường quốc tế. Chắc hẳn trong số đó đều có sự chỉ đạo của cơ quan nước ngoài. Bởi lẽ những kẻ đó đều được tiền khi đi biểu tình và nguồn tiền đó là không hề nhỏ

Cứ ngỡ như rằng khi Barack Obama lên làm tổng thống Mỹ thì lịch sử nước Mỹ sẽ có nhiều thay đổi tích cực, nhưng sau bao năm làm tổng thống thì nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ vẫn còn, chiến tranh vẫn tồn tại,Chính vì NELSON MANDELA không sống ở nước Mỹ nên cuộc đời của ông mới có sự thành công như vậy ! những tâm huyết của ông mới có thể thực hiện được. Quá trình ông hoạt động để chống lại nạn phân biệt chủng tộc mới có thể thực hiện được

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Một vĩ nhân như Nelson Mandela mà sống ở Hoa Kỳ thì thế giới đã không có những cuộc chiến tranh vô nghĩa vô nhân đạo rồi và đặc biệt là sẽ không có những cảnh tượng những hậu quả hi sinh mất mát quá lớn từ chiến tranh đem lại cho nhân dân trên thế giới trong đó có Việt Nam. Những gì đế quốc Mỹ đã gây ra cho đồng bào cộng đồng quốc tế là không thể chấp nhận được và nó sẽ là một vết nhơ trong lịch sử khó có thể phai nhòa theo thời gian. Thế nên tôi đã ước một điều rằng giá như và giá như tại sao Bác Hồ vĩ đại của chúng ta hay một vĩ nhân nào đó như ông Nelson Mandela chẳng hạn mà lãnh đạo nước Mỹ thì có phải là thế giới này đã có thể không có những cuộc chiến tranh vô ích những cuộc chiến mà không ai mong muốn cả.

Một vĩ nhân như Nelson Mandela nếu mà được sống ở nước Mỹ thì thật sự là một điều tốt đẹp nhất cho thế giới và bây giờ thế giới đã khác tốt đẹp hơn rất nhiều không phải là như bây giờ. Ai cũng biết rằng đế quốc Mỹ đã gây ra cho nhân dân thế giới những đau khổ những tác hại hậu quả to lớn như thế nào không chỉ là ở trong chiến tranh mà ngay cả sau chiến tranh rất nhiều năm. Chúng ta có thể bắt gặp những bà mẹ Việt Nam mất đi những người con người, mất đi chồng phải sống cô đơn khác khoải, chúng ta có thể bắt gặp những người lính bị tàn tật cơ thể bị khiếm khuyết sống cuộc sống đầy khó khăn và đặc biệt là những em bé bị chất độc màu da cam... Thật là đau sót làm sao khi phải chứng kiến cảnh như thế này chỉ vì lòng tham của những kẻ đế quốc chúng chỉ nghĩ cho bản thân mình mà quên đi sự đau khổ của người khác.

Thật sự nếu Nelson Mandela mà sống ở Mỹ thì có lẽ thế giới bây giờ đã khác rất nhiều và đặc biệt là ở Việt Nam chúng ta cũng sẽ khác đi rất nhiều. Sẽ không còn có cảnh những bà mẹ Việt Nam anh hùng phải sống một mình trông chờ những đứa con người chồng của mình trở về sẽ không còn có cảnh những người chiến binh những ngôi mộ liệt sĩ của các anh hùng đã ngã xuống vì dân tộc vì nhân dân và cũng sẽ không có cảnh các em bị nhiễm chất độc màu da cam hằng ngày phải sống chung với bệnh tật... Thật sự thì nỗi đau mà đế quốc Mỹ gây ra cho Việt Nam là quá nặng nề và hậu quả của nó thì sẽ mãi in sâu trong thâm tâm người Việt Nam.

Nelson Mandela - người từ tù nhân trở thành tổng thống, người đã hợp nhất Cộng hòa Nam Phi sau khi chấm dứt chủ nghĩa phân biệt chủng tộc Apácthai - đã vĩnh viễn ra đi hôm thứ năm, hưởng thọ 95 tuổi. Cả một cuộc đời chỉ làm mỗi hai việc, đó là đấu tranh chống lại nạn phân biệt chủng tộc và xây dựng nền dân chủ cho Nam Phi. Dù chưa phải là mỹ mãn, nhưng không ai có thể phủ nhận một điều rằng, Nelson Mandela đã làm thành công hai việc đó bằng tất cả trí tuệ, tâm huyết và tuyệt đối trung thành với lý tưởng.Tinh thần đấu tranh vì sự tự do, quyền bình đẳng cho con người của Nelson Mandela vượt qua biên giới của Nam Phi, trở thành biểu tượng quốc tế, lý tưởng của thời đại. ông là người thứ 2 sau bác Hồ tôi ngưỡng mộ

nếu có những người như nelson mandela trong cơ quan lãnh đạo của Mỹ thì có lẽ nạn phân biệt chủng tộc đồng thời hòa bình thế giới hẳn là được đảm bảo và tương lai của nhân loại sẽ sáng sủa hơn rất nhiều. Không như những kẻ cầm quyền của Mỹ chỉ tôn vinh nhau lên chứ chẳng làm được gì cho nhân loại cả.

Đăng nhận xét