Bài mới nhất

07/12/2013

LÊ HIẾU ĐẰNG - MỘT ĐẢNG VIÊN "ĐẠI NGHỊCH BẤT ĐẠO"



         Thật ngỡ ngàng khi biết nhân vật của chúng ta lại từ bỏ Đảng một cách dễ dàng như vậy, mặc dù tuổi đảng của ông đã nằm ở độ tuổi 40 năm tuổi đảng, cũng đã nếm đủ mùi vị, và cũng có thể được xem rằng là được giác ngộ về đảng, nhưng sự thật lại đi lại điều đó, cũng phải nói là chúng ta thật đau lòng khi một người đảng viên kì cựu như ông Đằng lại có thể từ bỏ đảng một cách dễ dàng như vậy,và khiến mọi người phải suy nghĩ lý do vì sao mà ông lại có những hành động như vậy, nếu nhìn lại chặng đường cách mạng của ông thì có thể dệt lên những cuốn truyện viết về những con người vì dân vì nước hi sinh thân mình để mang lại độc lập tự do cho dân tộc, thế mà ông lại đưa ra một quyết định theo tôi thật là sai lầm, không đúng với một con người 40 năm tuổi đảng. Cả một đời người chứng kiến và tham gia hai cuộc cách mạnh giải phóng dân tộc bảo vệ non sông đất nước đến giờ đây đã gần ngót độ đuổi “nhân sinh thất thập cổ lai hi”, đúng ra ở độ tuổi này ông phải làm gương cho con cháu, giáo dục những thế hệ trẻ- chủ nhân tương lai của đất nước ra sức học tập, lao động sản xuất xây dựng đất nước nhưng ông không làm thế ông lại đi làm một việc không đúng. Việc làm như thế không những không giải quyết được vấn đề mà ngược lại mọi người lại có những suy nghĩ lệch lạc đối với những con người có công dựng nước và bảo vệ đất nước, phải chăng ông Đằng có nên suy nghĩ lại việc làm của mình.


        Việc ông xin ra khỏi đảng đối với tôi thật đáng tiếc, có những con người học tập và phấn đấu để được đứng trong hàng ngũ của Đảng thế mà nhân vật của chúng ta lại từ bỏ đảng một cách dễ dàng như vậy mạc dù là đã tham gia hai cuộc kháng chiến, đã là đảng viên với tuổi đảng là 40 năm, đặc biệt là ông đã từng giữ nhiều chức vụ quan trọng trong chính quyền nhân dân: Ông Đằng nguyên là phó Tổng Thư Ký Ủy ban Trung Ương Liên Minh các lực lượng Dân tộc, dân chủ và Hòa bình Việt Nam (1968 - 1977), Nguyên Tổng thư kí Uỷ Ban nhân dân Cách mạng khu Sài Gòn Gia Định (1969 - 1975), Nguyên phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM (từ 1989 - 2009), là Đại biểu HĐND Thành phố khóa 4, khóa 5. Ông là luật gia, Phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc ỦybanTrungươngMặttrậnTổquốcViệtNam.
Điểm qua sự nghiệp cách mạng của ông thì không có gì để nói về con người này, ông là người có công trong sự nghiệp cùng nhân dân bảo vệ non sông đất nước. Nhưng việc nào ra việc đấy, chúng ta không thể phủ nhận công lao của ông Đằng, điều đó là sự thật không thể bàn cãi nhưng việc công ra việc công, việc tư ra việc tư, ông Đằng có công chúng ta ghi nhận, nhưng việc ông Đằng từ bỏ Đảng thì chúng ta không thể chấp nhận được, lý do gì mà một người đảng viên lại xin ra khỏi đảng điều này thật vô lý mà trong khi đó ông đã chứng kiến chặng đường lịch sử của dân tộc Việt Nam, chứng kiến Đảng cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo chèo lái con thuyền cách mạng vượt qua bao khó khăn, đánh bại những tên xâm lược sừng sỏ, ông cũng đã được chứng kiến được Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng đấu tranh kết hợp tài tình giữa sức mạnh trong nước và sức mạnh của dư luận thế giới, ông thừa hiểu và biết vai trò của Đảng trong công cuộc xây dựng đất nước và bảo vệ dân tộc thế mà ông lại thốt lên một câu: Trong bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”, Lê Hiếu Đằng có dùng cụm từ “tính sổ Đảng Cộng sản Việt Nam”; rồi tiếp theo đến “Thư ngỏ của ông Lê Hiếu Đằng”, ông lại mạnh dạn: “..trong hai bài viết nói trên, tôi chưa bao giờ nói là chống Đảng Cộng sản hoặc xoá bỏ Đảng Cộng sản. Tôi chỉ đề nghị Đảng Cộng sản nên chấp nhận đối lập chính trị, để phát triển một nền chính trị lành mạnh, phù hợp với xu thế phát triển hiện nay của thế giới. Không nên duy trì chế độ độc tài toàn trị, bóp nghẹt các quyền tự do, dân chủ của người dân mà chính Chủ tịch Hồ Chí Minh đã long trọng cam kết trước nhân dân trong Tuyên ngôn độc lập và trong Hiến pháp năm 1946…”, thật là đáng hổ thẹn cho ông Đằng, bản thân tôi, tôn trọng ra bản thân cháu thật hổ thẹn cho ông- một con người kì cựu 40 năm tuổi đảng lại có thể phát ngôn ra những từ ngữ như vậy. Thật sự không biết giấu mặt vào đâu cho hết xấu hổ, con cháu ông chắc không giám ngẩng mặt lên đâu ông Đằng à, việc làm của ông thật tệ hại ông không để lại cho con cháu ông sự tự hào mà thay vào đó là người đời sẽ nhìn con cháu ông với một ánh mắt khing bỉ, thật đáng thương cho kẻ có quyết định ngu xuẩn nhất trên đời mà tôi từng gặp, sống đến độ tuổi “nhân sinh thất thập cổ lai hi” mà không biết gì, nên làm gì và không biết nên làm gì, sống để lại tai tiếng cho con cháu thạt là đáng buồn. Việc làm của ông Đằng đã chứng tỏ ông và chúng tôi không đứng chung một giới tuyến , việc làm của ông là một nỗi nhục nhã nhất, thật đáng buồn ông Đằng à !

Thật là nhục nhã, thật là đau lòng khi một đảng viên kì cựu- ông Đằng lại phát ngôn những từ “ đại nghịch bất đạo” thế này.

 Thiên Sứ

Hot!

Từ khóa SEO:

17 nhận xét:

Tôi nghĩ chuyện của Lê Hiếu Đằng ta không nên bàn tới làm gì nữa. Ông ta đã quá mù quáng khi đưa ra quyết định này. Ông Đằng đã không còn đủ tư cách làm một nguwòi Đảng viên nữa thì việc ông ta rời Đảng là hết sức bình thường. Viết giấy Tuyên bố ra khỏi Đảng ư? Một người như ông Đằng đáng ra phải bị khai trừ ra khỏi Đảng từ những ngày đầu khi tư tưởng bị lệch lạc rồi chứ không phải là chờ đến bây giờ nữa. Đảng đã quá khoan hồng cho những con người như ông Đằng.

Tôi thấy việc ông Đằng ra khỏi Đảng chẳng có gì là đáng tiếc cả. Đảng không cần những con người mất đi tinh thần chiến đấu, mất đi ý thức như ông Đằng. Việc rút khỏi Đảng chỉ là một tổn thất lớn của cuộc đời ông Đằng mà thôi, và chính ông ta mới là người phải tiếc. Ông là một người đã có rất nhiều đóng góp trong công cuộc bảo vệ tổ quốc, là một người được nhân dân kính trọng và nhớ ơn. Thế nhưng ở vào của tuổi 70 của cuộc đời, ông ta lại có một quyết định VÔ CÙNG THIẾU SÁNG SUỐT. Quả thực là quá đáng tiếc cho một cuộc đời, một con người.

Tuyên bố ra khỏi Đảng gì chứ? Chỉ là một tờ giấy không đầu, không cuối, không kính gửi, không kính thưa, ông Đằng đã có thái độ quá coi thường. Đảng là cả một tổ chức hùng mạnh, là lực lượng tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, vào Đảng là cả một quá trình phấn đấu, rèn luyện chứ không phải cái chợ, muốn vào thì vào, muốn ra thì ra. Là một người đã có 40 năm tuổi Đảng, 70 năm tuổi đời, ít ra ông Đằng cũng phải hiểu được điều đó. Dù có bất mãn, có muốn rời Đảng đến mức nào đi nữa thì ông cũng phải viết được một tờ giấy xin rời Đảng cho nó ra hồn chứ? Hay chăng đầu óc ông đã quá u mê đến độ không thể viết nổi một tờ giấy cho tử tế?

Hãy tha tội cho ông ta. Vì ông ta đang bị bệnh rất nặng : BỆNH TÂM THẦN (hay còn gọi là bệnh điên đấy)

Bây giờ nói Lê Hiếu Đằng đại nghịch bất đạo thì có quá muộn không ? ông ta đại nghịch bất đạo từ lâu lắm rồi, những cái mà ông ta làm đã tròn trách nhiệm của một người đảng viên hay chưa ? đã là một người chân chính thì không bao giờ ông ta những trò như vậy, những cái ông ta gọi là đưa ra lý do quả là rất hàm hồ và vô lý, cứ nhìn thằng vấn đề mà xem, nếu là một người chính cương, chính trực thì ông ta không bao giờ làm những trò như vậy .

Lê Hiếu Đằng đúng là kẻ tiểu nhân, ăn cháo đá bát mà, những lý do mà ông ta biện hộ cho mình quả là đáng trách, nếu như đứng trên lập trường của một con người đàng hoàng tử tế, cho dù ông ta có xin ra khỏi đảng đi chăng nữa thì cũng không nên đưa ra những cái mang tính chất phá hoại như thế, đáng lên tiếng cho con người này, đúng là một kẻ mất tính người.

một con người sinh ra và lớn lên tại đất nước Việt Nam được nhà nước tạo điều kiện cho ăn học tử tế, rồi lại được Đảng và chính phủ tin yêu giao cho trọng trách đứng trong hàng ngũ của Đảng vậy mà bây giờ đầu hai thứ tóc rôi còn quay ra bêu xấu nhà nước và chính phủ. không biết gia đình ông, bạn bè ông nghĩ sao về cái hành động này của ông rồi thì ông sẽ sống như thế nào trước sự lên án của xã hội. ông thật dũng cảm khi còm dám hứng chịu gạch đá vào cái tuổi này. ông có chán Đảng thì ông cũng phải để cho con cháu ông ngẩng cao đầu về ông chứ. 40 năm tuổi đảng kết thúc bằng một tờ giấy nhăn nhúm như tờ giấy rác. ông cũng chỉ đến thế mà thôi

Lê Hiếu Đằng- lịch sử bản thân của ông vô cùng tốt, đã từng tham gia rất nhiều vào công cuộc đấu tranh và bảo vệ tổ quốc, cũng đã là Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam! ấy thế mà giờ lại hoạt động như một kẻ phản động, phản bội tổ quốc! những bài trả lời phỏng vấn của ông trên đài RFA và RFI đều cho thấy rõ bộ mặt phản động của hắn.Tôi nghĩ chuyện của Lê Hiếu Đằng ta không nên bàn tới làm gì nữa. Ông ta đã quá mù quáng khi đưa ra quyết định này.

Lê Hữu Đằng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Đắc Diên đều là những Đảng viên bị suy thoái đạo đức và sớm muộn gì cũng sữ bị khai trừ khỏi Đảng. Thế nhưng, họ đã nhanh chân hơn một bước khi mà đã tuyên bố ra khỏi Đảng trước khi bị khai trừ, và chúng lợi dụng vấn đề này để mà rêu rao tư tưởng chống phá nhà nước, thể hiện ta đây là sáng suốt, là lực lượng tiên phong. Nhưng xin thưa các ông đã nhầm cuộc đời này không phải màu hồng như các ông nghĩ đâu

những cuộc gọi từ một nơi nào đó xa xôi với nội dung đại loại như là: “Ngài đúng là một con người đấu tranh cho tự do, dân chủ chân chính..”, rồi thì “Lịch sử sẽ ghi nhận công lao của ông cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc vĩ đại…”, hay là “Chúng tôi sẽ luôn ở bên cạnh ủng hộ, cổ vũ cho ông trước những cáo buộc, những lực cản của chính quyền…”. Sau khi nghe những lời đó chắc ông cảm thấy phấn khích, sướng cái lỗ tai lắm.Chính vì những hiểu biết sai lầm chính trị tư tưởng lạc lối nên việc mà ông ấy bị bọn phản động mua chuộc là điều đương nhiên

Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

Một con người đã được kết nạp vào Đảng cộng sản mà lại không biết cố gắng không biết cống hiến cho tổ quốc cho nhân dân chỉ biết đến tiền biết đến bản thân mình mà bán rẻ đi danh dự nhân phẩm chấp nhận làm công cụ cho kẻ khác sai khiến. Đến khi bản thân không che dấu được những hành vi sai trái của mình thì lại giở chiêu trò bẩn thỉu giả vờ mình là người chính trực giả danh kẻ quân tử đó chính là xin ra khỏi Đảng rồi quay lại chê bai này nọ. Thật sự là khó có thể chấp nhận được những con người như thế này bởi vì đây có thể là những kẻ không còn suy nghĩ nữa rồi đầu óc đã bị đồng tiền che lấp mất rồi không còn suy nghĩ được gì cả chỉ biết làm theo sự sai khiến của kẻ khác mà thôi.

Một con người khi sinh ra không ai có quyền được lựa chọn nhưng trong cuộc sống họ có thể lựa chọn cách sống lối sống cho bản thân mình. Chúng ta có thể không có nhiều tiền có thể học thức chưa cao nhưng điều quan trọng nhất đó chính là cần phải có danh dự cần phải biết việc gì là đúng việc gì là sai. Lê Hiếu Đằng được ăn học tử tế có học thức mà những cái tối thiểu nhất của một con người mà y cũng không có được thì ra khỏi Đảng cũng là điều sớm muộn mà thôi. Ở đây tôi chỉ thấy tiếc cho một con người đáng ra là một con người được mọi người coi trọng nể phục vậy mà lại chấp nhập làm công cụ cho kẻ khác sai khiến bán danh dự nhân phẩm của bản thân để lấy những đồng tiền bẩn thỉu.

Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, là đại biểu trung thành với lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân lao động. Đảng đã lãnh đạo nhân dân ta đi hết từ thắng lợi này đến thắng lợi khác; từ đấu tranh giành độc lập đến xây dựng và bảo vệ vững chắc CNXH trên cả nước. Đất nước ta được như ngày hôm nay, chúng ta được sống và làm việc trong hòa bình như ngày hôm nay là nhờ có Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng đã soi sáng con đường giải phóng dân tộc cho nhân dân ta, đã đưa đường chỉ lối cho dân tộc ta đến với tự do, độc lập. Những lời ông nói thật phiến diện và thiếu căn cứ, tôi nghĩ những người như ông rời khỏi đảng là đúng!

Việc ông ra khỏi Đảng là hết sức cần thiết trong quá trình làm trong sạch Đảng, sự đào thải là tất yếu để phát triển. Một bộ phận thể hiện sự suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; tỏ rõ quan điểm trái với Cương lĩnh, Điều lệ Đảng, có hành vi làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng như ông Lê Hiếu Đằng thì liệu họ có còn xứng đáng đứng trong hàng ngũ đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam? Ông Lê Hiếu Đằng không chỉ phủ nhận tất cả những thành tựu vô cùng to lớn của Đảng trong suốt 80 năm qua là đã lãnh đạo toàn dân đấu tranh chống giặc ngoại xâm giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh, mà còn phủ nhận chính lý tưởng và những năm tháng công tác của ông trong đội ngũ tiên phong của dân tộc.

Công lao của cụ Đằng đối với đất nước trong quá khứ không thể phủ nhận, nhưng nay tuổi đã cao, chắc cụ mắc bệnh của người già nên không còn đủ minh mẫn nhìn nhận vấn đề nữa rồi, không biết có "con cháu" nào đã làm thay đổi suy nghĩ của cụ về Đảng như vậy nữa.

ĐẢNG CỌNG SẢN KHÔNG PHẢI LÀ CHỐN DUNG THÂN CỦA KẺ BIẾN CHẤT.NÊN NHANH CHÓNG KHAI TRỪ TÊN LÊ HIẾU ĐẰNG RA KHỎI ĐẢNG LÀ VỪA PHẢI

Đăng nhận xét