Bài mới nhất

07/12/2013

ĐÔI LỜI GỬI ĐẾN ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG



       Tôi biết ông qua nhiều bài phát biểu và bình luận gần đây. Từ “Kiến nghị 72” đến câu chuyện ông ra khỏi Đảng cộng sản Việt Nam….và bao câu chuyện lùm xùm, khác làm căn cứ cho những kẻ phản động tôn ông làm biểu tượng. Tôi không gọi ông là đồng chí vì chúng ta không còn là những người cùng chí hướng nữa rồi. Nhưng cho phép tôi gọi ông là đồng nghiệp. Tôi - một giảng viên đã từng sống, làm việc và cống hiến dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, đồng môn và cũng tự nhận là đồng nghiệp với ông. 


       Thưa ông, chúng ta đều biết, Đảng cộng sản Việt Nam suy cho cùng là một tổ chức chính trị. Một tổ chức có tôn chỉ hoạt động, có mục đích, có lý tưởng, có cả một nền pháp chế kiểm soát mọi hoạt động của nó để nó không khỏi chệch khỏi quỹ đạo chung. Chúng ta tự do lựa chọn rồi quyết định bước vào hay bước ra khỏi tổ chức ấy. Việc “bước vào” hay “bước ra” ấy được Nhà nước ta bảo vệ bằng một nền pháp luật nói chung được đánh giá là dân chủ và pháp quyền mà cao nhất là bản Hiến pháp hiện hành với mấy chục quyền công dân. Quyền công dân được thể chế hóa trong Hiến pháp Việt Nam rộng rãi đến mức tiệm cận với mọi quyền con người mà thế giới đã thừa nhận. Trong vô số các quyền ấy có việc ông tự do ngôn luận, tự do chính kiến, lập hội.

      Mỗi con người chúng ta đều là một thực thể hoạt động có mục đích. Khi đưa ra một quyết định cá nhân, chúng ta phải đưa ra nhiều thứ lên bàn để cân lắm. Tỷ như danh dự, lý tưởng, ý chí chiến đấu, lợi ích kinh tế… của bản thân và gia đình, giữa cái tôi bản vị và lợi ích của cả một dân tộc đang bình yên và nỗ lực phát triển… và vô vàn thứ khác. Thưa ông, lẽ dĩ nhiên ông có lý do để rời khỏi tổ chức này. Đó là quyền con người, quyền công dân; đó là sự lựa chọn của ông mà mọi người tôn trọng. 

      Là một giảng viên Triết học và Chủ nghĩa xã hội khoa học ở Trường Đảng Nguyễn Văn Cừ, ông hiểu rõ về quy luật mâu thuẫn, về sự thống nhất của các mặt đối lập. Về lý thuyết, sự tồn tại của một đảng trong một hệ thống chính trị có lẽ không phù hợp với quy luật ấy. Nhưng ông cũng biết Đảng ta đã ra đời trước nhà nước đến 15 năm và vẫn đang kiên cường lãnh đạo đất nước đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác đó thôi. Từ cưộc cách mạng thành lập chính quyền nhân dân, đến chủ trương đòi lại đất cho dân cày, từ cải tạo xã hội chủ nghĩa đến xây dựng đất nước thời kỳ quá độ. Biết bao nhiêu sự hy sinh thầm lặng và anh dũng của những bậc tiền bối kiên trung như Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Văn Cừ, Hà Huy Tập…và hàng triệu thanh niên đã ngã xuống cho lá cờ Việt Nam thắm đỏ kiêu hãnh bay trên trường quốc tế như hôm nay.

      90 triệu người dân Việt Nam đang được sống dưới mái nhà hòa bình, ổn định và hành phúc, dẫu rằng có chỗ này chỗ khác còn có những con sâu đang đục ruỗng những thân cây ta đang chăm bón làm ông buồn lòng và nhụt chí đấu tranh, phai nhạt lý tưởng. Ta phải làm gì thưa ông, thay vì bắt những con sâu ấy (mà ta có thể đang bắt dù hơi chậm) thì ông chặt đốn luôn cả một rừng cây xanh. Với điều kiện như Việt Nam hiện nay, thành lập một đảng mới như ông nói là không thể. Nó gắn với sự tồn vong của cả một dân tộc.

       Đất nước chúng ta “sáng chống bão giông, chiều ngăn nắng lửa”. Những cơn bão thù trong giặc ngoài vẫn không ngừng đe dọa sự phát triển của dân tộc ta. Lịch sử Việt Nam là lịch sử chống ngoại xâm và hiện vẫn chưa ngơi nghỉ. Trên tất cả các mật trận, kinh tế, chính trị và văn hóa tư tưởng đều đang bị kẻ thù lợi dụng. Bên cạnh chúng ta, những quốc gia láng giềng vẫn phải đối mặt với chết chóc đau thương, với nồi da nấu thịt, một phần cũng bởi cái gọi là dân chủ, là tự do là đa đảng. Chúng ta phải đổi mới, nhưng không phải như cách ông nói, ông làm. Đó là phản ứng tiêu cực!

      Liên tưởng song song với chuyện này, bỗng nhiên tôi nhớ đến bài hát “Một đời người, một rừng cây” của Nhạc sỹ Trần Long Ẩn.
Ông đã là một trái tim kiêu hãnh. Nhưng một cái tôi kiêu hãnh quá ấy sẽ trở thành ích kỷ. 90 triệu người Việt Nam, sau khi trừ đi những người ít ỏi giống ông, cần một tình yêu thương bao dung hơn, cần một cái đầu tỉnh táo hơn, cần một sự đóng góp có tính xây dựng hơn, thưa ông!

Chúc ông chóng qua cơn bạo bịnh và sớm thoát ra khỏi vòng xoáy điên cuồng của những tên phản động lộng ngôn!

Chào Thân ái !

Hải Trang

Hot!

Từ khóa SEO:

6 nhận xét:

Bài viết hay, đúng mực và đúng bản chất vấn đề.

Con người như mấy ông này không xin rời khỏi Đảng sớm thì cũng có ngày sẽ bị Đảng đào thải mà thôi. Xin rời khỏi Đảng sớm là có con mắt tinh đời đấy, bởi lẽ Đảng sẽ không bao giờ chấp nhận một Đảng viên mà thiếu đi lý tưởng của Đảng,Tôi nghĩ chuyện của Lê Hiếu Đằng ta không nên bàn tới làm gì nữa. Ông ta đã quá mù quáng khi đưa ra quyết định này.

Qua vụ việc trên chúng ta không nên mang thâm niên của mình ra làm thước đo được, quá khứ chỉ là quá khứ mà thôi, cho dù quá khứ của ông có oanh liệt đến đâu nhưng hiện tại ông là người chống lại những việc làm mà ông từng tin tưởng, từng là lý tưởng một thời của mình. Mà quan trọng là những việc làm hành động hiện tại của ông cống hiến cho Đảng cho nhà nước như thế nào.việc đóng góp cho đảng cho nhân dân thì có gì là sai

ông Đằng ơi thay vì ông tiếp tục cống hiến cho đất nước loại trừ những phần tử xấu ra khỏi bộ máy chính quyền thì ông lại đánh mất đi lòng tin, sức chiến đấu của mình. Như thế thật không đáng. Ông cả một thời trai trẻ có nhiều cống hiến cho nước nhà. Nhưng hiện nay đất nước mặc dù đã được hòa bình, xong không phải cuộc cách mạng đã thành công như ông hằng mong muốn. Chúng ta mới chỉ xây dựng được cái cơ sở hạ tầng cho chế độ cộng sản mà thôi, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm để đưa đất nước ta sánh vai với các cường quốc.

Lê Hiếu Đằng một con người đã được kết nạp vào Đảng cộng sản lại không biết phấn đấu không biết cống hiến để xây dựng đất nước và vì lợi ích của nhân dân của xã hội thì không ai trách làm gì đằng này y lại còn chỉ biết làm những hành vi vi phạm pháp luật làm vì lợi ích của cá nhân mình mà quên đi tập thể thì thật sự là không thể chấp nhận được. Hơn nữa sau khi xin ra khỏi Đảng y đã làm những hành động đó chính là nói xấu Đảng nói xấu chế độ thì quả thật là chính ý đang bán rẻ đi danh dự và nhân phẩm của mình. Một con người như thế thì không đáng để cho chúng ta phải nhắc đến làm gì không đáng để cho chúng ta phải bận tâm và hãy loại ra khỏi xã hội của chúng ta.

bao người dân Việt từ trước đến giờ vẫn sống tốt, hòa bình ổn định dưới mái nhà xã hội chủ nghĩa, vẫn luôn đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau trong công việc để xây dựng chế độ, để bảo vệ Đảng, Nhà nước và cuộc sống của mình. Vậy những người như Lê Hiếu Đằng đã và đang làm gì, đã và đang phá hoại cuộc sống bình yên và hạnh phúc đó. Có chăng những hành động mà ông cho là đang giúp ích cho đất nước chỉ là phục vụ cho lợi ích cá nhân của ông mà thôi.

Đăng nhận xét