Bài mới nhất

29/03/2013

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát



Sau màn tranh luận khá gay gắt từ phía hội đồng xét xử và luật sư của bị cáo, TAND TP.HCM đã ra quyết định tuyên án tử tình đối với bà Dư Kim Liên (45 tuổi) vì tội đầu độc chồng đến chết.

Liên quan đến vụ Trung tá CSGT bị sát hại bằng thuốc độc tại nhà riêng gây xôn xao dư luận hồi tháng 3/2012, sáng nay, TAND TP.HCM đã đưa vụ án ra xét xử. Tòa án mở phiên tòa lưu động tại Nhà thiếu nhi Q.6, TP.HCM và dự kiến xét xử trong buổi sáng.

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 1

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 2

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 3

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 4

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 5
8h sáng nay, vụ xử án được bắt đầu. Bị cáo Dư Kim Liên được đưa ra khỏi xe và tiến thẳng vào vị trí chỗ ngồi dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của lực lượng công an. Bị cáo có vẻ mệt mỏi và khóc, nhưng sau đó cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Phiên tòa có sự tham dự của mẹ chồng bị cáo (mẹ ruột nạn nhân) là bà Trần Thị Út và hai con trai của bị cáo (đều đang công tác trong ngành công an) là anh Trần Xuân Chính (1989) và Trần Xuân Kiệt (1991). Cả ba đều tham dự với tư cách đại diện người bị hại.
Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 6

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 7

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 8

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 9
Mẹ và hai con - đại diện người bị hại
Khi được chủ tọa phiên tòa là ông Vũ Thanh Lâm hỏi về vụ việc, bà Út cho biết từ đầu đã không tin con trai mình chết do đột tử vì nạn nhân là người khỏe mạnh. Khi được hỏi đề nghị bồi thường hay đề nghị gì cho bị cáo, khác hẳn với cách xử sự của mẹ nhà báo Hoàng Hùng (trong vụ vợ đốt chồng ở Long An), bà cho rằng: "Con tôi đang đương chức đương quyền mà bị giết nên đề nghị pháp luật xử đúng người đúng tội.”
Ngược lại với lời đề nghị của bà nội, con trai lớn của nạn nhân cho biết trước tòa rằng anh vẫn giữ nguyên đề nghị xin giảm án cho mẹ. Tuy nhiên, lời đề nghị của anh không được chủ tọa cùng các bồi thẩm đoàn chấp nhận.
Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 10
Chủ tọa phiên tòa thay mặt bồi thẩm đoàn và đề nghị mức án tử hình, loại bỏ vĩnh viễn bị cáo Dư Kim Liên ra khỏi xã hội. Một vài tiếng vỗ tay được vang lên…
Trong phần tranh luận, luật sư của bị cáo cho rằng bà Kim Liên đã hành xử trong lúc tinh thần hoảng loạn (bị chủ nợ đòi xử xã hội đen, bị chồng đòi bỏ mặc, bị đánh đập và nghiêm cấm chia sẻ với người thân là hai con…) nên đã phạm sai lầm. Luật sư xin hạ mức án đề nghị là tử hình xuống còn chung thân cho bị cáo có cơ hội chuộc lỗi với hai con trai của mình. Đồng thời, ông cũng gửi đến mẹ nạn nhân lời chia sẻ và mong bà rộng lòng tha thứ cho con dâu.
Tuy nhiên, vẫn giữ nguyên quan điểm “xét xử đúng người đúng tội”, bà Út trả lời trước tòa vẫn mong pháp luật trừng trị thẳng tay người phạm tội, không tha.
Khi được cho phép nói lời cuối cùng, bà Dư Kim Liên đã gửi lời xin lỗi đến mẹ chồng mình và xin tha thứ. Trong phút hoảng loạn khi bị kết án tử, bà liên tục kêu gào xin tha tội.
Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 11

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 12
Sau 15 phút nghỉ giải lao, phiên tòa được tiếp tục. TAND TP.HCM đã ra quyết định y án đối với bà Dư Kim Liên với mức án tử hình. Bị cáo đón nhận án tử trong câm lặng. Mẹ nạn nhân bất ngờ bật khóc giữa sự an ủi của rất nhiều người thân từ Bắc vào tham dự phiên tòa. 
Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 13
Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 14
Bị cáo Dư Kim Liên bình thản đón nhận án tử cho mình

Tuyên án tử hình cho người đàn bà giết chồng cảnh sát 15
Những giọt nước mắt của người mẹ mất con

Cáo trạng của VKSND TP.HCM 

Trung tá Trần Xuân Chuyên (51 tuổi), công tác tại Đội CSGT Phú Lâm thuộc phòng PC67 Công an TP.HCM, và vợ là Dư Kim Liên (45 tuổi), cùng ngụ nhà số 371/11 đường Hậu Giang, P.11, Q.6, TP.HCM đã cưới nhau được 20 năm và có 2 con trai.

Do bị nợ vì chi tiêu cá nhân (bị cáo khai lo cho cha mẹ già bệnh tật), bà Liên vay tiền nhiều người, số nợ lên tới 1,3 tỷ đồng. Bà Liên thuyết phục chồng bán căn nhà để trả nợ do chủ nợ đòi gắt gao, nhưng chồng không đồng ý và dọa sẽ ly hôn. Từ đây Liên nảy sinh ý định giết chồng để chiếm tất cả tài sản.

Ngày 11/3/2012, Liên đi mua 10 viên thuốc ngủ để thực hiện kế hoạch đã vạch sẵn. Khuya ngày 12/3/2012, khi ông Chuyên đi nhậu về say mèm, Liên pha thuốc ngủ vào ly sữa để chồng uống… cho khỏe. Đến 6h sáng cùng ngày, vì ông Chuyên vẫn chưa chết nên Liên gọi điện tới cơ quan xin cho chồng nghỉ làm một ngày với lý do bị cảm.

Liên ra chợ mua ống kim tiêm và thuốc trừ sâu rồi tiêm vào mông, bơm thẳng vào miệng ông Chuyên. Một ngày sau (13/3/2012), khi nạn nhân chết hẳn Liên gọi điện báo tin cho 2 con là “cha đã tử vong do đột qụy”. Ngay sau đó, bà Liên vội vã cho khâm liệm chồng.

Thấy có dấu hiệu bất thường về cái chết của đồng nghiệp, cơ quan cảnh sát điều tra công an Q.6 đã vào cuộc và phát hiện tang vật là ống kim tiêm và chai thuốc trừ sâu trong nhà bà Liên.

Ngày 30/12/2012, Công an TP.HCM có kết luận điều tra và đề nghị Viện KSND cùng cấp truy tố bà Liên với tội giết người. Với hành vi độc ác, dã man như trên, bà Liên đối mặt với khung hình phạt cao nhất là tử hình. 

Nguồn : Kenh14.vn

26/03/2013

Rộn ràng trên công trình xây trường tiểu học Trường Sa


  
Trường tiểu học Trường Sa dự kiến hoàn thành vào cuối tháng 4 này.
Trường tiểu học Trường Sa dự kiến hoàn thành vào cuối tháng 4 này.

NDĐT - Ngày 25-3, Đại đức Thích Ngộ Thành, đang làm nhiệm vụ Phật sự tại chùa Trường Sa Lớn (thị trấn Trường Sa, huyện đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa) cho biết: Tại thời điểm này, công trình Trường Tiểu học thị trấn Trường Sa đang hoàn thiện phần thô tầng 2 của ngôi trường.

Hàng chục cán bộ kỹ thuật và công nhân thuộc Công ty CP Tân Cảng (đơn vị thi công công trình), đang nỗ lực lao động để hoàn thành công trình vào cuối tháng 4 này. Đây là ngôi trường đầu tiên được xây dựng trên quần đảo Trường Sa. Trường có sáu phòng học, phòng thư viện, hai phòng lưu trú và các công trình phụ phục vụ việc dạy và học…
Cùng ngày, Thượng tá Nguyễn Viết Thuân, Phó chủ tịch huyện đảo Trường Sa cho biết: Chương trình “Vì học sinh Trường Sa thân yêu” do Quỹ học bổng Vừ A Dính phối hợp với báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh phát động với sự hưởng ứng của cả nước, vừa qua, chương trình đã trao 10 tỷ 571 triệu đồng cho UBND huyện Trường Sa (Khánh Hòa) xây trường học ở đảo. Đồng thời, chương trình còn gửi đến huyện đảo hơn 5.000 cuốn sách (sách giáo khoa, sách tham khảo, truyện thiếu nhi…), năm bộ máy tính và một bộ máy chiếu để các em ngoài đảo học tập. Đến thời điểm này đã có hơn 300 đơn vị, tổ chức, cơ quan, doanh nghiệp, trường học, cá nhân trong và ngoài nước tham gia ủng hộ với tổng số tiền là gần 12 tỷ đồng. Ngoài tiền mặt, chương trình còn tiếp nhận rất nhiều sách và máy tính...
Hiện tại, Sở Giáo dục – Đào tạo tỉnh Khánh Hòa đang thực hiện kế hoạch: Tuyển sáu giáo viên ra dạy học tại các xã đảo thuộc huyện đảo Trường Sa. Hy vọng, thầy cô và các em học sinh Trường Sa sẽ sớm có ngôi trường mới khang trang, lý tưởng.

TRẦN CÔNG THI
Nguồn : Nhandan.com.vn

TRANH LUẬN VỀ HIẾN PHÁP VỚI BBC


Lê Dân 

Nhân đọc bài viết của tác giả Trần Đức Tuấn trên BBC:


Tôi có một số ý kiến như sau:

Điểm sáng

Bài viết đưa ra luận điểm thứ nhất đã được giới luật học quốc tế thừa nhận là: "Cơ chế bảo hiến". 

Thực ra đây là sự khẳng định một chân lý nhưng chưa có gì mới.

Luận điểm thứ hai: "chính quyền không được thiết lập bởi hiến pháp là một chính quyền không chính nghĩa".

Tuy nhiên, với luận điểm này, tác giả cần nhớ rằng: trong lịch sử nhân loại, các chính quyền đầu tiên mở ra một chế độ mới thường không phải được thành lập thông qua bầu cử mà thông qua các cuộc cách mạng, đấu tranh giữa các giai cấp. Ngay cả nhà nước tư sản đầu tiên cũng được hình thành từ những cuộc đấu tranh như thế. 

Và rõ ràng, cái gọi là "hiến pháp" (do chế độ phong kiến đặt ra) nếu có cũng không bao giờ thừa nhận tính "hợp hiến" của chính quyền mới được thiết lập (vì nó mâu thuẫn với chính quyền cũ). Do vậy, thông thường các chính quyền đầu tiên xuất hiện trước, sau đó mới soạn thảo ra hiến pháp. Còn các chính quyền tiếp theo phải hợp hiến.

Luận điểm thứ ba: "hiệu lực của hiến pháp thường phụ thuộc vào mức độ tôn trọng nó từ nhà cầm quyền". 

Về điểm này, tác giả đã thừa nhận vai trò quyết định của chính quyền trong việc tôn trọng hiến pháp. Nếu như hiến pháp chỉ là "khế ước xã hội" có trước chính quyền (theo tác giả) thì hiến pháp đó không có hiệu lực với chính quyền đương thời nếu nó không đáp ứng được ý chí của giai cấp thống trị. 

Hiến pháp là luật pháp, mà luật pháp thì phải bắt buộc thực thi bởi sức mạnh của quyền lực. Một khi nó không đảm bảo tiêu chí đó thì cái "khế ước xã hội" đó không thể là hiến pháp.

Luận điểm thứ tư: "giá trị của luật pháp là phương tiện hỗ trợ chính quyền trong phụng sự nhân dân". 

Điểm này cần làm rõ: 1 - chính quyền sử dụng luật pháp để quản lý xã hội; 2 - Mục đích tối thượng của chính quyền là phục vụ nhân dân.

Như vậy, xoay quanh các luận điểm trên, dù không chủ ý (hoặc không muốn) nhưng nó đều chứng minh một điều: Hiến pháp luôn gắn liền với quyền lực nhà nước.

Điểm mờ

Tác giả đưa ra luận điểm: "hiện nay, hiến pháp là tổng hợp các nguyên tắc, quy định để thiết lập và chi phối chính quyền". 

Luận điểm này không sai nhưng chưa đầy đủ. Hiến pháp với tư cách là một đạo luật cơ bản, là "luật mẹ" của quốc gia thì nó không chỉ dừng lại ở việc thiết lập và chi phối chính quyền, mà hiến pháp còn là đạo luật ghi nhận những quyền cơ bản của công dân.

Luận điểm: "hiến pháp thành văn và hiến pháp không thành văn" theo tôi chưa thuyết phục. 

Tác giả viện dẫn trong trường hợp các quốc gia áp dụng "hiến pháp không thành văn" với "hệ thống chính quyền xuyên suốt và phức hợp", đồng thời dẫn "nguồn của hiến pháp" từ các đạo luật của nghị viện, quyết định của tòa án và thậm chí là các nguyên tắc do thủ tướng ban hành. 

Đây là luận điểm còn nhiều tranh cãi. Luận điểm này còn mâu thuẫn với chính luận điểm mà tác giả đưa ra. Nếu như một quốc gia áp dụng "hiến pháp không thành văn" thì làm sao lại có thể dẫn nguồn của hiến pháp? Hiến pháp là một đạo luật (trích dẫn lời tác giả) mà lại không tồn tại các điều luật thì đó có phải là hiến pháp?

Tác giả trích dẫn luận điểm của Tom Paine về "khế ước xã hội" để khẳng định: "hiến pháp có trước chính quyền". 

Về vấn đề này, thì ngay cả nguồn dẫn vẫn còn nhiều quan điểm khác nhau. Tác giả dường như đang đánh đồng giữa "khế ước xã hội" với "hiến pháp". 

Có thể khẳng định: hiến pháp là một dạng khế ước xã hội. Nhưng nên lưu ý: không phải bất cứ một "khế ước xã hội" nào cũng là hiến pháp. "Khế ước xã hội" xuất hiện trước chính quyền, đó là sự thỏa thuận giữa dân chúng với nhau, nội dung khế ước đó có khi chỉ là những thỏa thuận về quy tắc dân sự hoặc hợp đồng lao động. Còn hiến pháp ra đời luôn luôn gắn liền với quyền lực nhà nước. 

Luật pháp với tư cách là tổng thể những quy tắc xử sự có tính bắt buộc chung. Điểm đáng lưu ý ở đây là tính chất "bắt buộc", tức là phải có cơ chế bảo đảm những quy tắc đó phải được chấp hành. 

Vậy ai, tổ chức nào đứng ra làm nhiệm vụ "bắt buộc" đó? Đó chính là chính quyền, là nhà nước. Nếu không có cơ chế thực thi, thì luật pháp cũng chỉ là những quy tắc thông thường như đạo đức (dựa trên cơ sở tự nguyện) mà thôi. Đó cũng chính là điểm khác biệt giữa luật pháp với đạo đức. Do đó, Nhà nước đặt ra pháp luật (bao gồm cả hiến pháp) nên không thể có chuyện hiến pháp có trước chính quyền.

Lời kết

Qua việc luận giải cũng như phản biện các luận điểm của tác giả bài viết trên, tác giả bài viết này có thể đi đến khẳng định: Hiến pháp nói riêng và luật pháp nói chung luôn luôn gắn liền với quyền lực nhà nước; đồng thời với tư cách là đạo luật thì nó luôn phản ánh ý chí và nguyện vọng của giai cấp thống trị trong xã hội. 

Vấn đề ở đây là giai cấp thống trị (hay giai cấp lãnh đạo xã hội) đó có đại diện cho ý chí và nguyện vọng của đa số nhân dân hay không mà thôi. 

Nếu một chính quyền chỉ phục vụ cho một thiểu số người trong xã hội thì hiến pháp dù có cũng như không. 

Nhưng nếu một chính quyền biết đặt lợi ích của dân tộc, của nhân dân lên trên hết và phấn đấu vì mục tiêu đó thì hiến pháp là vô giá. 

Dĩ nhiên, hiến pháp không thể thỏa mãn được nguyện vọng của toàn xã hội, hiến pháp gắn liền với quyền lực nhà nước, do đó các điều luật của nó có thể triệt tiêu sự chống đối của một nhóm thiểu số người khác trong xã hội để phục vụ cho đa số. Để thực thi nhiệm vụ đó, các "luật con" ra đời, mà một trong những luật quan trọng nhất là pháp luật hình sự.

Nguồn: Sự Thật Việt Nam

24/03/2013

63 tỉnh, thành đều tắt đèn trong Giờ Trái đất


Tắt đèn trên sân khấu trước Nhà hát Lớn sau khi bấm nút.
Tắt đèn trên sân khấu trước Nhà hát Lớn sau khi bấm nút.

NDĐT - Tối 23-3, sự kiện chính hưởng ứng chiến dịch Giờ Trái đất 2013 do Bộ Công thương chủ trì đã diễn ra tại Quảng trường Cách mạng Tháng Tám, phía trước Nhà hát Lớn Hà Nội, với sự tham gia của hàng nghìn người nhằm thuc đẩy hành động tiết kiệm năng lượng và chống lại biến đổi khí hậu của toàn xã hội.
Theo thống kê của Bộ Công thương, sự kiện Giờ Trái đất năm nay đã nhận được sự hưởng ứng của tất cả 63 tỉnh và thành phố trên khắp cả nước.
Đúng 20 giờ 30, sau thời gian đếm ngược, những tiếng reo đồng thanh vang lên cũng là lúc toàn bộ đèn chiếu sáng, đèn trang trí, biển quảng cáo tại các khu vực chính trên thành phố Hà Nội như cầu Thê Húc – đền Ngọc Sơn, UBND TP Hà Nội, Tràng Tiền Plaza, chung quanh khu vực đền hồ Gươm... đều tắt điện. Tại quảng trường Cách mạng Tháng Tám không hề có nến như mọi năm, thay vào đó các bạn trẻ đeo vòng tay và vòng cổ phát quang, que phát sáng.
Thứ trưởng Bộ Công thương Lê Dương Quang cho biết: “Chưa năm nào chiến dịch Giờ Trái đất nhận được sự tham gia nhiệt tình của đông đảo các thành phần xã hội như năm 2013 này, đặc biệt là các bạn học sinh, sinh viên. Với nhận thức, hiểu biết, và sức mạnh hành động của thế hệ trẻ cùng sự quan tâm của Nhà nước và toàn thể xã hội, chúng ta tự tin sẽ giảm thiểu được tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu và xây dựng một xã hội tiêu thụ năng lượng thông minh.”
Sự thành công của chiến dịch Giờ Trái đất 2013 được phản ánh qua các hoạt động hưởng ứng sáng tạo và đa dạng như Cuộc thi làm phim ngắn với Giờ Trái đất; thể hiện cam kết tiết kiệm năng lượng và chống biến đổi khí hậu bằng dấu vân tay của các cá nhân trên Cây vân tay; các thách thức tham gia hành động của Đại sứ Thiện chí dành cho các bạn trẻ; và tổ chức kịch rối về chống biến đổi khí hậu tại các trường tiểu học ...
Chiến dịch Giờ Trái Đất năm nay đã thu hút 41 phim ngắn dự thi từ các nhóm làm phim chuyên và không chuyên trong cả nước, và được Ban giám khảo gồm các đạo diễn có tiếng đánh giá cao về chất lượng nội dung cũng như nghệ thuật. Lễ trao giải đã được thực hiện trong đêm sự kiện chính Giờ Trái đất 2013 với ba giải thưởng dành cho ba tác phẩm xứng đáng nhất.
Giải Đặc biệt thuộc về phim hoạt hình “Khởi động lại” của nhóm FA (Future Always), bộ phim là lời cảnh tỉnh mạnh mẽ cho những hành động thiếu ý thức của con người trong việc sử dụng năng lượng và phá hoạt thiên nhiên.
Giải Sáng tạo được trao cho phim “Những âm thanh đã mất” của tác giả Nguyễn Khắc Sơn, phim nhận được đánh giá rất cao của Ban giám khảo về ý tưởng, cách thể hiện cũng như ngôn ngữ điện ảnh trong đó.
Giải Phim được khán giả yêu thích nhất dành cho “Chạm” của nhóm VG (Vietnamese Guyz) với 762 lượt bình chọn qua Youtube chính thức của Giờ Trái đất và 14 lượt bình chọn qua phiếu bình chọn trực tiếp tại các buổi công chiếu.
Đồng thời, chiến dịch cũng đã thu được hơn 3.000 dấu vân tay cam kết hành động chống biến đổi khí hậu và tiết kiệm năng lượng từ mọi thành phần xã hội trong suốt thời gian hơn một tháng diễn ra các hoạt động hưởng ứng.
Với hàng nghìn người hưởng ứng tự nguyện đạp xe cổ động chiến dịch, đây cũng là năm có số lượng người tham dự lớn nhất từ trước tới nay.
Ngoài ra, bốn đại sứ của Giờ Trái đất 2013 gồm có: Đại sứ Đan Mạch tại Việt Nam, ca sĩ Tùng Dương, Hoa hậu thân thiện Dương Thùy Linh và ca sĩ Bảo Trâm đã đến phát động tại chín trường Đại học tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, thu hút được gần 3.000 sinh viên tới tham dự.
Ông Nguyễn Văn Sửu, Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội cũng mang đến sự kiện một lời kêu gọi mạnh mẽ trong việc thực hiện những hành động thiết thực ngay bây giờ và trong suốt cả năm như: tắt thiết bị điện không cần thiết; tham gia giao thông một cách văn minh; giảm thiểu ùn tắc; tăng cường sử dụng các phương tiện di chuyển xanh (như tăng thời gian đi bộ, xe đạp và sử dụng xe buýt công cộng); tăng diện tích trồng cây xanh; sử dụng hiệu quả nguồn nước…
Chiều 23-3, tại Trụ sở Tập đoàn Điện lực Việt Nam đã diễn ra Chương trình "Tuổi trẻ Khối Doanh nghiệp Trung ương hưởng ứng Chiến dịch Giờ trái đất 2013”. Các đại biểu tham dự meeting đã cùng 500 đoàn viên, thanh niên các cơ sở Đoàn trực thuộc Khối DNTW đi bộ diễu hành quanh bờ hồ Hoàn Kiếm để vận động hưởng ứng Chương trình Giờ Trái đất 2013. Cán bộ, đoàn viên Khối Doanh nghiệp Trung ương và Hội sinh viên xung kích tình nguyện của Trường Đại học Điện lực, đoàn viên thanh niên EVN tổ chức lễ diễu hành bằng xe đạp (150 xe đạp), mặc áo phông và cắm cờ tuyên truyền tiết kiệm điện và hưởng ứng Giờ Trái đất 2013. Đoàn diễu hành đi quanh hồ Hoàn Kiếm và các tuyến phố chính của Thủ đô. Sau khi diễu hành, đoàn tuyên truyền tập kết tại Nhà hát Lớn và phát tờ rơi, tài liệu tuyên truyền tiết kiệm điện, tổ chức cổ vũ và hô các khẩu hiệu về chiến dịch Giờ Trái đất 2013. Đoàn Thanh niên Tập đoàn Điện lực Việt Nam cũng triển khai Chương trình Giờ Trái đất 2013 tại Hà Nội, Nha Trang, TP Hồ Chí Minh, Đà Nẵng.


Những ngọn nến trong đêm tắt đèn.

Hàng nghìn bạn trẻ tham dự Giờ Trái đất tại Hà Nội.

Cả những đứa trẻ cũng tham gia Giờ Trái đất.

Cam kết hưởng ứng Giờ Trái đất bằng những dấu vân tay.
TRẦN HẢI - NGUYỄN HIẾU - HOA LAN


Nguồn: nhandan.com.vn

ÔNG NGUYỄN ĐÌNH LỘC BẮT ĐẦU NGẤM ĐÒN TỪ "DÂN CHỦ"


LâmTrực@

Cũng chả có gì là lạ khi ông Nguyễn Đình Lộc - Cựu Bộ trưởng Bộ tư pháp bắt đầu bị giàn pháo kích tấn công dữ dội trên các trang mạng sau khi trả lời phỏng vấn VTV. Bắt đầu từ chú Tễu với bài lạt mềm buộc chặt mang tên: "Ông Nguyễn Đình Lộc một lần nữa khẳng định lại chữ kí". Tiếp theo là một loạt bài của: Phó giáo sư Tương Lai (not Giáo sư nhé), Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Văn Bồng, Phạm Thị Hoài, JB Nguyễn Hữu Vinh và vân vân...

Các bài viết đi từ cấp độ thấp đến cấp độ cao, từ việc giải thích vì sao ông Lộc trả lời trên VTV như vậy cho đến suy đoán các nguyên nhân làm ông lúng túng, lựa lời và cân nhắc cẩn trọng khi trả lời phỏng vấn, và dường như không chờ đợi được lâu thêm, đã xuất hiện bài viết (link dưới đây) của Đông Hải Long Vương, mang tính đả phá, xỉ vả ông Nguyễn Đình Lộc.

Đến đây, tôi hiểu là ông Nguyễn Đình Lộc đã bắt đầu chịu tiếng thị phi từ những hành động thiếu kiểm soát của mình khi nổi hứng tham gia cái gọi là Kiến nghị 72 mà thiên hạ ném đá rào rào trong suốt thời gian qua. Tôi cá là điều này làm ông sẽ phải suy nghĩ lắm lắm khi đang trong giai đoạn nghỉ hưu với con với cháu.

Ngay sau buổi trao Bản Kiến Nghị Sử Đổi Hiến Pháp năm 1992 vào ngày 4 tháng 2 năm 2013 cho Đại diện Ủy bản Dự thảo sửa đổi Hiến Pháp ở Hà Nội, với động thái vỗ tay tán thưởng của của các "nhân sĩ" và sự tung hô của báo mạng, tôi đã hiểu rằng: đằng sau những tràng pháo tay ấy là một tương lai u ám dành cho ông Nguyễn Đình Lộc.

Thậm chí, vào ngày 17 tháng 2, ông Nguyễn Đình Lộc sách cặp đen đi cùng với những người đến gây sự với chính quyền nhưng với vỏ bọc là tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến chống Trung cộng xâm lược. Theo dõi clip quay toàn bộ sự vụ hôm đó, người xem không khó nhận ra những hành tung không tự nhiên của ông Lộc. Ông không hào hứng, có vẻ nghi ngờ, tìm cách tránh máy quay, và có biểu hiện không muốn tiếp tục tham ra (Xem lại băng, phần cuối, đoạn ông xách cặp một mình đứng ra một góc phố như có ý chuẩn bị bước đi, từ bỏ đoàn viếng..Tại đây). Đó có lẽ là những biểu hiện không mấy tin tưởng của ông với "các nhân sĩ". 

Đối chiếu với những gì ta thấy trên VTV, tôi dám khẳng định ông Nguyễn Đình Lộc không tin vào "ý định tốt đẹp" của các tác giả "Kiến nghị 72", song đã chót thì phải chét, ông vẫn nhận làm trưởng đoàn một cách bất đắc dĩ, trong một hoàn cảnh khó có thể chối từ cho các quyết định mang tính tình huống như thế. Bởi nếu ông đổi thay, những người còn lại đương nhiên coi ông là loại không ra gì. Bạn đọc có thể hiểu rằng, từ đây ông Lộc đã biết mình bị lợi dụng mà vì nể nang, vì sĩ diện, vì tình cảm mà không nỡ chối từ.Chính sự thiếu quyết đoán trong tính cách của ông dẫn đến kết cục bi thảm như hôm nay ông phải chịu đựng.

Đã có rất nhiều Bloger nổi tiếng thẳng và thật với tư cách là nhà quan sát và bình luận đã đưa ra nhận định xác đáng về ông Nguyễn Đình Lộc. Người ta kết rằng, sự vụ ông tham gia Kiến nghị 72, chẳng có gì là sai, nhưng ông tham gia vào đó làm mất đi vẻ đẹp hình ảnh mà cả đời ông gây dựng, và vô hình chung đã đẩy ông về phía bên kia của chính quyền và đứng vào hàng ngũ của những người tự xưng là "nhân sĩ yêu nước" kiaCũng kể từ đây, làn sóng phản ứng cả từ hai phía dồn dập trên các báo, trang mạng. Khen thì ít, chê thì nhiều, đây đó có tiếng sỉ vả.

Hiển nhiên, không phải bắt đầu từ hôm nay, mà kể từ khi ông ông Nguyễn Đình Lộc kí vào Bản Kiến nghị "tai tiếng" đó, và khi ông trả lời trên VTV ông đã thấm thía nỗi đau về sự ấu trĩ của mình.

Chắc chắn, cuộc đời ông sẽ không thanh thản trước sức ép từ dư luận.

Nhưng cũng tốt thôi, qua búa rìu dư luận, đặc biệt là những gì ông đã, đang và sẽ tiếp tục nhận được từ phía những nhà "dân chủ tự phong", ông sẽ đau, sẽ tĩnh tâm và sẽ dễ dàng nhận biết bạn thù, đúng sai hay chính tà. 

Tôi tin ông Nguyễn Đình Lộc là người tử tế.

Nguồn: trelangblogspot.blogspot.com

23/03/2013

Xế hộp BMW tắm sông Tô Lịch


Chiếc xe hơi đắt tiền vừa được chủ nhân đưa vào gara bảo dưỡng, nhân viên gara lái xe để kiểm tra đã không làm chủ chân ga, chiếc xe mất lái lao thẳng xuống sông Tô Lịch.
Vụ việc xảy ra vào khoảng 15h chiều 23/3. Chiếc ô tô BMW được chủ nhân đưa vào gara ô tô Long Việt tại 167 Nguyễn Ngọc Vũ bảo dưỡng. Khi nhân viên gara lên xe lái kiểm tra đã không làm chủ được chân ga.
Xế hộp chìm nghỉm giữa sông. Nhân viên cứu hộ tiến hành che biển số chiếc xe đắt tiền
Chiếc xe lao nhanh sang bên kia đường, cán đổ hàng rào chạy dọc sông Tô Lịch và lao thẳng xuống sông.
Theo một số người chứng kiến, chiếc xe lao xuống sông với vận tốc rất lớn. Lái xe bị thương nhẹ, nhanh chóng bơi lên bờ.
Chiếc xe được kéo lên bờ trong tình trạng bị hư hỏng khá nặng
Khoảng 17h cùng ngày, đội cứu hộ đã trục vớt được chiếc xe lên bờ khi BKS đã được bịt kín.
Tại hiện trường, chiếc xế hộp 4 chỗ BKS 29V.30... bị hư hỏng nặng. Cửa kính phía trước bị rạn vỡ, phần đầu xe bị biến dạng, trong xe bị lấp đầy bùn thải.
Vụ tai nạn đã thu hút hàng trăm người dân hiếu kì theo dõi, gây ùn tắc cục bộ tại tuyến đường này.
Thật là hài kịch :))
Nguồn:  Vietnamnet.vn

SỰ THẬT VỀ NHỮNG HOẠT ĐỘNG CHỐNG VIỆT NAM CỦA TỔ CHỨC ÂN XÁ QUỐC TẾ


Tổ chức Ân xá quốc tế có tên tiếng Anh là Amnesty International (viết tắt AI) do Peter Benenson, sinh năm 1921 - luật sư người Anh, thành lập năm 1961, trụ sở chính ở thủ đô London, Vương quốc Anh.AI đề ra mục tiêu hướng tới nhằm "thúc đẩy tất cả quyền con người" đã được ghi nhận trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc. Năm 1977, AI đã được trao tặng giải Nobel về hòa bình vì những thành công trong hoạt động bảo vệ nhân quyền trên thế giới. Nhưng gần đây, vì nhiều động cơ, mục đích khác nhau "Bản phúc trình" hoặc "Báo cáo thường niên" của AI phản ánh về tình hình nhân quyền và tự do tôn giáo ở nhiều quốc gia trên thế giới không khách quan nên sau khi công bố đã bị làn sóng dư luận các nước trong đó có Việt Nam phản đối mạnh mẽ.
Trong nhiều năm qua trong các “Bản phúc trình” và “Báo cáo thường niên” do AI công bố đã xuyên tạc chính sách nhân đạo của Việt Nam và vu cáo “Việt Nam đang giam giữ nhiều tù nhân chính trị, tù nhân tôn giáo và tù nhân lương tâm”.
Thực tế, ở Việt Nam không có ai là “tù nhân chính trị”, “tù nhân tôn giáo” hay “tù nhân lương tâm” mà AI đã nêu, và hệ thống pháp luật hình sự Việt Nam không tồn tại các thuật ngữ nêu trên. Trong các trại giam ở Việt Nam chỉ giam giữ, giáo dục và cải tạo những phạm nhân phạm các tội được quy định trong Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã bị tòa án các cấp xử phạt tù và bản án đã có hiệu lực thi hành. Cái gọi là “tù nhân chính trị”, “tù nhân lương tâm” là những thuật ngữ do chính AI đặt ra và hùa theo luận điệu của một số thế lực thù địch với Nhà nước Việt Nam nhằm gây sức ép và can thiệp vào công việc nội bộ của VIệt Nam.
Ngoài ra, các “Báo cáo thường niên” của AI trong những năm qua còn xuyên tạc về tình hình tự do ngôn luận và tự do báo chí tại Việt Nam. AI đã tung lên mạng Internet nhiều “Bản phúc trình” trong đó vu cáo Việt Nam đàn áp “quyền tự do ngôn luận” của người dân qua việc “siết chặt kiểm soát Internet” và “đã tạo nên bầu không khí lo sợ cho người dân Việt Nam”, vu cáo, xuyên tạc Nhà nước Việt nam “không có tự do báo chí”.
Sự thực thì ở Việt Nam báo chí đã trở thành diễn đàn ngôn luận của các tổ chức chính trị xã hội, nhân dân, là công cụ quan trọng bảo vệ lợi ích của xã hội, các quyền tự do của nhân dân. Mọi người dân đều có quyền đề đạt nguyện vọng, phát biểu và đóng góp ý kiến trên tất cả các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, trong đó có báo chí. Hiện Việt Nam có 894 cơ quan báo chí với 759 báo in, 68 báo điện tử, 67 đài phát thanh truyền hình và hệ thống báo chí trên mạng Internet.
Việt Nam còn là quốc gia có nhiều tôn giáo và nhiều loại hình tín ngưỡng, với hơn 20 triệu tín đồ tôn giáo, mọi sinh hoạt tín ngưỡng tôn giáo của tín đồ, chức sắc diễn ra bình thường. Đội ngũ chức sắc, nhà tu hành không ngừng tăng. Nhà nước Việt Nam không ngừng tạo điều kiện để các tôn giáo ở Việt Nam mở rộng quan hệ với các tổ chức tôn giáo quốc tế.
Với những sự thật không thể chối cãi như thế cho thấy những bán “báo cáo”, “phúc trình” mà AI nêu ra về tình hình Việt Nam là hoàn toàn bịa đặt, xuyên tạc và không có cơ sở. Hơn lúc nào hết mong rằng AI hãy quay về với tôn chỉ, mục tiêu tốt đẹp ban đầu bảo vệ con người, nói lên tiếng nói vì một thế giới hòa bình không có chiến tranh, khủng bố và xung đột tôn giáo chứ đừng chạy theo những ý đồ chính trị tầm thường mà làm “hoen ố” đi thanh danh của mình.
Búa liềm

TƯỚNG LÊ VĂN CƯƠNG: VIỆT NAM ĐÃ 5 LẦN BỊ BÁN ĐỨNG




Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược – Bộ Công an vạch rõ Việt Nam đã 5 lần bị ‘bán đứng’. Do bản tính bành trướng quá dữ dội và sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, Trung Quốc không có đồng minh.

Tháng 6 vừa rồi, Quốc hội Việt Nam thông qua Luật Biển. Trên hành tinh này, thử hỏi Trung Quốc xem có quốc gia ven biển nào không có Luật Biển không? Trung Quốc không có Luật Biển thì họ có bảy đạo luật khác để chi phối, bảo vệ chủ quyền trên biển: Luật Hàng hải, Luật Đường cơ sở, Luật Hải dương… Giờ Việt Nam làm Luật Biển cũng giống như nhà có vườn, người ta phải rào chứ” – Thiếu tướng Lê Văn Cương nói.

Hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh

.Phóng viên:Trong thời gian căng thẳng vừa qua, báo chí Trung Quốc đã đưa những thông tin rất sai lệch về Việt Nam. Dường như họ đang cố dùng bộ máy truyền thông do nhà nước kiểm soát để kích động dân chúng của họ?

+ Thiếu tướngLê Văn Cương: Một số nhà báo, học giả Trung Quốc viết trên tờ Hoàn Cầu – một ấn phẩm của nhật báo Nhân Dân – kêu gọi phát động chiến tranh, chỉ có đánh Việt Nam mới giải quyết được vấn đề biển Đông, rằng trên thế giới này duy nhất Việt Nam là nước đi xâm lược, là hung hăng nhất, hiếu chiến nhất. Họ vẽ ra một hình ảnh đất nước Việt Nam như một tội đồ, để lừa dối nhân dân họ, lừa dối quân đội họ và lừa dối cả thế giới.

Trong gần 3 triệu quân nhân, sĩ quan, binh lính Trung Quốc, tôi tin tưởng tuyệt đại đa số không muốn gây hấn. Họ cũng muốn giao hảo. Ngay cả 1,3 tỉ người dân Trung Quốc cũng là người tốt, nhân hậu lắm, họ muốn bang giao, còn chuyện gây chiến họ không được gì cả. Họ là những con bài bị thí, bị lừa dối. Ngay cả hơn 20 ủy viên Bộ Chính trị, mấy trăm ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc không phải ai cũng muốn gây chiến, chỉ là số nhỏ thôi.

Trong cuộc chiến 1979 với Việt Nam cũng vậy, truyền thông Trung Quốc có hàng ngàn bài báo xuyên tạc, nhồi nhét vào đầu người Trung Quốc rằng đó là chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược. Đến giờ phút này, số người hiểu thực chất bản chất cuộc chiến chỉ có 1%.

Hôm 17-8 vừa rồi, khi nói chuyện với các nguyên thủ các quốc gia châu Phi tại Bắc Kinh, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có nói rằng: Chúng ta kiên quyết phản đối nước giàu lấn lướt nước nghèo, kiên quyết phản đối nước lớn đàn áp nước nhỏ. Nói hay như thế nhưng làm thì ngược lại.

. Cũng đã từng có nhiều người nói về việc hệ thống truyền thông Trung Quốc đưa thông tin sai lệch, “làm hỏng dân”…

+ Chuyện lừa dối của họ là truyền thống, từ thời Đông Chu liệt quốc đến giờ. Họ biến con người thành những con cừu, chỉ thực hiện mệnh lệnh của cấp trên. Đến giờ phút này, truyền thông Trung Quốc là hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh, chỉ phục vụ ý đồ chính trị của giới chóp bu. Về khoản này, Mỹ thua Trung Quốc.

Hồi năm 1979, Trung Quốc xâm lược ban ngày ban mặt chứ có phải buổi tối đâu. Nhưng cứ đến kỷ niệm năm chẵn, báo chí Trung Quốc tung ra trung bình khoảng 700-800 bài báo kéo tít gần như nhau: Chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược; cuộc phản công chiến lược thắng lợi…

Sẵn sàng dùng thủ đoạn tàn bạo

. Chúng ta vẫn thường nhắc đến chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc. Ông đánh giá như thế nào về độ phổ biến của chủ nghĩa bành trướng trên thế giới?

+ Về mặt khoa học, phàm các dân tộc lớn, nước lớn, đều có nhân tố bành trướng chứ không phải chỉ có Trung Quốc. Mỹ, Nga, Đức, Nhật, Ấn Độ đều như vậy. Đó là đặc điểm có tính phổ biến, như là người giàu, lớn, khỏe thì hay xem thường kẻ nghèo hèn. Một con người cũng thế, một cộng đồng cũng thế mà một dân tộc cũng thế.

Cho nên diễn biến hòa bình không phải chỉ có Mỹ. Tất nhiên gốc tích của diễn biến hòa bình thời hiện đại là từ Mỹ nhưng những thủ đoạn tác động vào các nước khác để đảm bảo có một chính quyền ở đó theo ý mình thì Trung Quốc là cha đẻ, là bậc thầy của thế giới. Cách đây 2.600 năm, chính ông Quản Trọng, người nước Tề thời Xuân Thu, là người đẻ ra diễn biến hòa bình với các thủ đoạn chia rẽ nội bộ, lũng đoạn kinh tế, khoét sâu mâu thuẫn, đưa thông tin vu khống để vua bạc đãi người trung thực, xung quanh nhà vua chỉ còn những loại nịnh thần, ngu dốt thôi. Từ đó đất nước họ suy yếu, ông ta thâu tóm năm nước xung quanh chỉ trong vài năm. Người Mỹ chỉ học mót người Trung Quốc về khoản này.

.Vậy chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc có gì khác biệt dẫn đến việc họ bị thế giới ghét bỏ như ông vừa đề cập?

+ Trung Quốc có hai điểm đặc biệt. Một là máu bành trướng của họ dữ dội, quyết liệt hơn các nước khác.

Hai là về mặt thủ đoạn, họ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bất kể tính chất. Người Mỹ, Nhật, EU không bao giờ làm cái trò cho người sang xui nông dân Việt Nam trộn bùn vào chè, đưa về Trung Quốc quay lên truyền hình, chụp ảnh cho cả thế giới xem; họ cũng không bao giờ mua móng trâu, mua rễ quế, mua đỉa, tuồn hàng chất lượng kém, có chất độc sang Việt Nam. Cho nên cả thế giới chăm chăm cảnh giác Trung Quốc. Họ là một cường quốc không có đồng minh.

Khi nào Trung Quốc dùng vũ lực?

.Nghiên cứu các cuộc xung đột vũ trang của Trung Quốc từ năm 1949 đến nay, ông đánh giá thế nào về những yếu tố dẫn các nhà lãnh đạo Trung Quốc đến việc giải quyết các vấn đề quan hệ quốc tế bằng vũ lực?

+ Nó là hợp lưu cộng hưởng của hai dòng: Dòng bành trướng và dòng phục vụ cho lợi ích trước mắt. Cuộc chiến tranh năm 1969 với Liên Xô chính là vật tế thần để họ chứng tỏ với Mỹ rằng tôi không liên kết với Liên Xô. Đến tháng 2-1979, họ biến Việt Nam thành vật tế thần, một lần nữa chứng minh cho Mỹ thấy họ không đồng minh gì với Việt Nam cả. Trước khi đánh Việt Nam, Đặng Tiểu Bình còn đến Washington, đội mũ cao bồi, nói với Tổng thống Mỹ Carter rằng: “Chúng tôi là NATO phương Đông”. Việt Nam thành vật tế thần để Trung Quốc mua bán với Mỹ.

Suốt từ năm 1979 đến năm 1991, Trung Quốc câu kết với Mỹ và phản động quốc tế bóp nghẹt Việt Nam, bao vây cấm vận Việt Nam. Lịch sử Việt Nam lùi mất 30 năm. Đó là một thời kỳ đen tối của lịch sử Việt Nam, khi tất cả mọi lối ra thế giới đều bị Trung Quốc và Mỹ bịt hết.

Bành trướng là chiến lược lâu dài của họ nhưng khi cần sử dụng vũ lực để giải quyết lợi ích trước mắt và phù hợp với chiến lược đó, họ sẵn sàng.

5 lần ‘bán đứng’ Việt Nam

.Chuyện nước lớn, với tư tưởng bành trướng, thỏa thuận với nhau trên lưng nước nhỏ, đã từng xảy ra nhiều trên thế giới. Trong quan hệ giữa Việt Nam, Trung Quốc và các nước khác thì sao, thưa ông?

+ Tôi cho là Việt Nam từng năm lần bị bán đứng.

Lần thứ nhất tại Hội nghị Genève năm 1954. Trung Quốc đã có sự mặc cả với Mỹ, Pháp chứ đúng ra ranh giới hai miền không phải vĩ tuyến 17 mà có thể là 13, nếu không thì là 15. Nhưng để lấy lòng Mỹ và phương Tây, Trung Quốc đã nhân nhượng Mỹ và Pháp kéo lên vĩ tuyến 17. Sau này chính Pháp nói với ta điều ấy.

Lần thứ hai khi Việt Nam gần thắng Mỹ năm 1972, Henry Kissinger đã ký tắt với ông Lê Đức Thọ, hai bên báo cáo cấp cao để chuẩn bị ký Hiệp định Paris. Nhưng sau đó Mao Trạch Đông mời Tổng thống Mỹ Nixon sang ký Thông cáo chung Thượng Hải. Ngày 1-3-1972, Kissinger về Tokyo họp báo, nói một câu nổi tiếng: Bây giờ chúng tôi chỉ còn nhìn về Mạc Tư Khoa để nghiền nát Hà Nội! Sau khi ký xong, những việc tày trời trước đây các tổng thống Mỹ khác không làm được thì Nixon làm được, đó là phong tỏa cảng Hải Phòng, con đường biển duy nhất Việt Nam ra thế giới, cho máy bay đánh sát biên giới Trung Quốc, rồi sau đó là 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không. Thiệt hại về người và tài sản trong cuộc không chiến của Mỹ ở miền Bắc từ 1-3-1972 đến khi ký Hiệp định Paris bằng cả sáu năm trước cộng lại. Ở miền Nam, ta cũng phải đổ xương máu nữa. Nên thông cáo Thượng Hải thực chất đã được viết bằng máu của người Việt Nam.

Lần thứ ba, họ đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Không có sự đồng ý của Mỹ thì Trung Quốc không bao giờ dám đánh.

Lần thứ tư, chính Trung Quốc là kẻ chủ mưu gây nên vụ thảm sát hơn 2 triệu người Campuchia. Trung Quốc cung cấp từ A đến Z, lương thực thực phẩm, vũ khí, đạn dược, thuốc men cho Khmer Đỏ. Chiến tranh biên giới Tây Nam 1976-1978 là Trung Quốc mượn Khmer Đỏ để đánh Việt Nam. Sau đấy, khi ta giải phóng Campuchia, Trung Quốc là kẻ lu loa trên thế giới rằng Việt Nam có âm mưu lập “Liên bang Đông Dương”. Kẻ gây ra họa diệt chủng lại vu cáo cho những người cứu người Campuchia khỏi họa diệt chủng.

Lần thứ năm là chiến tranh biên giới năm 1979. Năm lần họ buôn bán trên lưng mình.

Tất cả những chuyện tranh chấp của Trung Quốc với nước khác, từ xưa đến nay, không có cuộc tranh chấp nào mà Trung Quốc có lý cả. Cuộc chiến năm 1962 với Ấn Độ, họ chiếm của Ấn Độ mấy chục ngàn cây số vuông, không có lý nào cả.

Quan hệ với Nhật Bản, Philippines cũng vậy, không có lý nào. Tôi thống kê có 15 cuốn sách, 20 bản đồ cổ khẳng định cực nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam thôi.

Theo Pháp luật TPHCM