Bài mới nhất

31/08/2013

SỐC VÀ ĐỘC

Hãy cùng xem những hình ảnh chỉ có tại Trung Quốc.
Tranh thủ nghe điện thoại
Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Xế hộp "la bò ghi ni" dạo phố
Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Khi cột điện bị gãy
Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Phản đối kiểu Trung Quốc
Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Người vận chuyển
Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Bikini không phải chỉ dành cho đàn bà và lúc đi tắm biển
Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Bể bơi nghìn người chen chúc
Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Cả nhà đi chơi

Quán "Thủy Tạ" Trung Quốc
Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Cảnh sát nghiêm túc

Những hình ảnh độc nhất vô nhị chỉ có ở Trung Quốc

Nhặt trên Nét

29/08/2013

“Nhật kí yêu nước”- yêu nước hay bán nước

Thanh Quyền 

          Là một trong những tổ chức con đẻ của Việt Nam của Việt Tân, nhưng “Nhật kí yêu nước” lại ra sức quyết liệt đưa ra những luận điệu xuyên tạc những chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước ta. Không những thế, chúng còn lợi dụng các trang mạng xã hội như Facebook,Twitter, Yahoo,...lôi kéo các bạn trẻ Việt Nam vào hùa theo chúng. Do nhận thức không đúng đắn về chính trị cũng như sự lầm tưởng về những tổ chức kiểu này nên nhiều bạn trẻ bị dụ dẫn vào tổ chức phản động này. Thực sự mà nói tổ chức này nup dưới danh nghĩa là “yêu nước”, “đòi dân chủ”,...nhưng thực ra hành động của chúng thực sự đáng bị phỉ báng, chúng luôn bôi nhọ và nói xấu tình hình ở Việt Nam làm cho nhiều người hiểu nhầm về chủ trương đường lối của Đảng và Nhà nước ta. Nhưng soi kĩ vào tổ chức này xem , thực chất chúng có nhiều luận điểm bán nước hơn là cái mác yêu nước. Yêu nước không thấy đâu nhưng sao toàn lời lẽ phản động, đậm chất dung tục và thiếu hiểu biết. Khi quốc vương Campuchia qua đời chúng đăng bài lên những trang mạng xã hội với nội dung là “sau Bắc Kinh, Hà Nội treo cờ rủ tưởng niệm cựu vương Campuchia” và chúng đã kèm theo là sự so sánh về cách hành xử của Việt Nam trước sự ra đi của Cựu Hoàng Bảo Đại “còn nhớ cách đây 15 năm, Hoàng Đế Bảo Đại của Việt Nam đã qua đời tại Paris, không một quan chức cấp cao nào của Việt Nam nào tham dự buổi tang lễ này” đồng thời kèm theo phía dưới là những lời bình luận cực kì ngu xuẩn và nông cạn. 


        Thật nguy hiểm khi chúng nói “thấy quan thầy Trung Quốc làm nên làm theo”. Thật quá nguy hiểm với những lời bình thiếu nhận thức của chúng, chúng nói thế không khác nào hạ thấp quốc thể nước ta . Chúng ta cần phải xem xét lại vị vua Bảo Đại: Khi còn tại vị, rõ ràng là ông quá nhu nhược không chịu đứng lên chống lại thực dân Pháp đang đặt ách đô hộ dân tộc ta. Sau khi thoái vị vua Bảo Đại dù tuyên bố mạnh mẽ rằng: “tôi thà làm công dân một nước độc lập còn hơn làm vua một nước nô lệ” và được Bác Hồ mời vào Chính Phủ làm Cố vấn cho chính quyền nhưng ông ta đã trở mặt. Ông ta chấp nhận là bù nhìn cho Pháp lập ra cái gọi là quốc gia Việt Nam - tiền thân của Việt Nam cộng hòa sau nay, cản trở cực kì nghiêm trọng trong quá trình chống Pháp của nhân dân ta lúc bấy giờ và quá trình thống nhất đất nước về sau. Đặc biệt chúng ta cần phải nhớ rằng khi thoái vị rồi , ông ấy chỉ là một công dân bình thường , không còn đứng đầu dân tộc Việt Nam, thêm vào đó Bảo Đại cũng đã mang tội với Tổ quốc nên vấn đề không tổ chức treo cờ rủ vào đám tang ông ta là hợp lý. Riêng quốc vương Campuchia Sihanouk, ông đã giúp đỡ Việt Nam bằng cách cho quân giải phóng xây dựng các căn cứ ở sườn đông Campuchia. Việc này có ý nghĩa rất lớn với quân giải phóng vì sau mỗi trận đánh họ rút về phía bên kia và Mỹ không thể làm gì được. Càng quan trọng hơn khi ta tiến hành Tổng tiến công Mậu Thân 1968, giúp quân ta trú ẩn và phục hồi sau tổn thất lớn. Ngiêm trọng hơn, chúng còn nói trong tất cả các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc chỉ có nước ta và một số nước Xã hội chủ nghĩa khác có điều luật và bản án “tội tuyên truyền chống nhà nước”. Nhưng sự thật ra sao, đây là bịa đặt , xuyên tạc tại Điều 2358 Luật pháp nước Mỹ đã quy định rõ ràng rằng : “Bất kì ai cố ý hô hào, kích động, khuyến khích, lật đổ hay quấy rối Chính Phủ Mỹ và các tổ chức chính quyền cấp dưới đều bị tuyên phạt cao nhất tới 20000 USD, hoặc phải ngồi tù 20 năm, Sau khi mãn hạn tù 5 năm cũng không được Chính Phủ và các tổ chức khác tin dùng” . Ngày 13.2.2013 FBI đã bắt giữ 9 người thuộc 1 giáo phái vì âm mưu chống lại chính quyền liên bang. Tại điều 18 Hiến Pháp nước Đức đã quy định rõ : “Ai lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, đặc biệt là tự do báo chí, tự do tuyên truyền, tự do tụ tập, tự do lập hội, những bí mật thư tín, quyền sở hữu hoặc tỵ nạn làm công cụ chống lại trật tự của xã hội tự do dân chủ sẽ bị tước bỏ quyền công dân. Tòa án tối cao liên bang sẽ quyết định về việc bị tước quyền công dân và mức độ xử phạt.” Riêng ở Thái Lan: Tội xúc phạm hoàng gia bị xử 20 năm tù giam. Ngày 7.5.2012. một người đang thụ án trong tù đã chết trong tù. Ông ta bị kết án chỉ vì 4 tin nhắn xúc phạm hoàng gia. Một điều thường thấy ở tổ chức gọi là “Nhật kí yêu nước”, cứ mỗi lần Trung Quốc gây hấn trên biển Đông , chúng lại “hát bè” làm loạn trong nước . Vẫn giọng điệu cũ rích là kêu gọi biểu tình trước cơ quan ngoại giao của Trung quốc tại nước ta. Một điều chúng ta thấy rằng sau các cuộc biểu tình Trung Quốc vẫn không chùn chân và không xem các cuộc biểu tình đó ra gì. Biểu tình thực sự có tác dụng tích cực không, nhìn nhận thẳng sự thật khách quan mà nói thì biểu tình góp thêm phần nhắc nhở tinh thần dân tộc về chủ quyền Tổ Quốc nhưng điều này chỉ tạo hiệu ứng mạnh mẽ với sự đồng lòng của đại đa số nhân dân, còn không thì nó sẽ phản tác dụng. Nhưng thực chất những cuộc biểu tình này luôn miệng hô khẩu hiệu đả đảo, họ đả đảo ai khi mà họ kèm theo “đả đảo Nhà nước”. Trong thâm tâm người bị bọn “Nhật kí yêu nước” kêu gọi biểu tình họ chỉ hô chống Trung Quốc thì ít mà hô hào “chống Nhà nước” , lôi Công An ra chửi thì nhiều. Lũ “ Nhật kí yêu nước” cực kì thâm độc , nhờ cuộc biểu tình để chĩa rẽ khối đại đoàn kết của nhân dân trong đấu trnh bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ . 

         Nhà nước là tổ chức lãnh đạo thống nhất, quân đội là sức mạnh tiền phương, nhân dân là hậu phương là nền tảng tinh thần..thế nhưng “Nhật kí yêu nước” lại là một lũ phản động ra sức chia rẽ nhân dân ta, dè bỉu sức mạnh quân đội ta, mị dân là nhà nước hèn nhát..vậy thì bản chất chúng là những kẻ phá hoại chứ không phải những con người yêu nước chân chính. Đó còn chưa kể khi những cuộc biểu tình bé nhỏ đó lại bị Trung Quốc lấy cớ gây hấn leo thang trên biển Đông. Biểu tình thực sự không phải là cách làm tốt nhất lúc này.

       Từ trước đến này hàng loạt các động thái tích cực mang lại hiệu quả thiết thực cho vấn đề biển Đông thì không bao giờ thấy chúng đưa tin: 

1. Trang bị khí tài hướng đến tự vệ biển Đông. 
2. Thúc đẩy quan hệ ngoại giao với các nước lớn như Nga, Ấn, Nhật 
3. Thông qua ASEAN gây sức ép lên TQ phải tuân thủ 'Quy tắc ứng xử Biển Đông
4. Thỏa thuận tuần tra chung với các nước Phillipin, Indonexia, Malaixia. 
5. Nghiên cứu sử liệu khẳng định chủ quyền. 
6. Thống nhất đưa chủ quyền Biển Đảo vào hiến pháp. 
7. Xây dựng lực lượng Cảnh sát Biển 8. Liên tục đưa ra tuyên bố khẳng định chủ quyền .

Tất cả những tin như vậy thì không bao giờ thấy chúng đăng, chỉ chực chờ để hò hét Nhà nước hèn với giặc. 

         Hèn đâu chưa rõ, chỉ thấy 1979, chúng ta đã đánh cho Trung Quốc Tan Tác, chỉ thấy Hải Chiến 1988 chúng ta có một Vòng Tròn Gạc Ma Bất Tử, chỉ thấy ngay nay chúng ta đang ra sức, dùng mọi biện pháp tốt nhất để vừa giữ được hòa bình ổn định, vừa hướng đến toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải. 

       Tiện đây xin gửi lời đến một số người luôn miệng bảo rằng Việt Nam nhu nhược khi chỉ biết "Quan Ngại" và "Tuyên Bố Khẳng Định Chủ Quyền" : 

        Nhưng xin nói rằng, Hoàng Sa là của VN, bây giờ chúng ta có thể chưa lấy lại được, nhưng con cháu chúng ta sẽ phải lấy lại được, nhưng từ bây giờ cho đến lúc đó, chúng ta phải liên tục tuyên bố chủ quyền, đó không phải nhu nhược mà đó là nguyên tắc. Tuyên bố ngoại giao không chỉ là lời nói, nó còn mang ý nghĩa pháp lý. Chứ không phải người phát ngôn Bộ Ngoại Giao của chúng ta thích nhắc đi nhắc lại những điều đó. 

      Trung Quốc đang lăm le lãnh hải, chủ quyền biển đảo nước ta, Tổ Quốc cần sức mạnh đoàn kết của toàn dân, cần sức mạnh của quân đội nhân dân. cần sự mưu trí khéo léo của người làm ngoại giao, cần sự lãnh đạo thống nhất để toàn vẹn lãnh thổ thì bọn chúng lại ra sức chia rẽ, cố bắt đất nước này hèn như chúng nghĩ. Qua những hành động đó của “Nhật kí yêu nước” thì thực sự cho thấy chúng chỉ “núp bóng yêu nước” để chống phá ta , hành động của chúng thể hiện đang bán nước chứ không hề yêu nước chân chính.

28/08/2013

Phương Uyên, Hiếu Đằng-hai con người một căn bệnh

                 Cảnh Đằng
      Nếu như Phương Uyên là một cô gái trẻ bị lầm đường lạc lỗi phút chốc và bị những lời dụ dỗ ma mị của kẻ xấu thôi miên, dẫn dắt khiến cho công luận thấy vừa đáng thương vừa đáng trách thì Lê Hiếu Đằng lại khác. Lê Hiếu Đằng là một con cáo già núp bóng đảng viên lâu năm với những toan tính lớn lao nhưng cũng không kém phần bẩn thỉu. Một đứa con gái ngu và liều cộng với lệch lạc tư tưởng và một lão già gần đất xa trời nhưng cả hai đều biểu hiện cho một sự ngộ nhận và phản bội đất nước, cả hai cùng đều một mục đích là bước chân vào giới dân chủ.

Jonnathan London-hãy coi chừng cái miệng (phần 2. Những nhìn nhận thiển cận về chính trị Việt Nam)

Cảnh Đằng
2. Những sai trái trong nhận định cũng như dự báo về tình hình  chính trị Việt Nam.
      Trong bài viết ký tên Jonnathan London trên BBC đã nói đến vấn đề chính trị và những nhận định về môi trường chính trị của ông Jonnathan London xuất phát từ các vấn đề nhỏ nhặt mang tính cục bộ địa phương. Ông London đã nhầm cơ bản rằng Uyên đại diện cho giới trẻ, và cho rằng tình hình chính trị xã hội đang có những biến động cũng như nhiều vấn đề hàm chứa sự khó đoán. Dẫn chứng là ông đã đưa ra hàng loạt chứng cứ để chứng minh cho nhận định của ông.


27/08/2013

Chôm của bác Mõ Làng

   Báo CAND ngày 24/8 đã đăng bài viết “Nhiều sai lầm lệch lạc trong bài viết trên giường bệnh của ông Lê Hiếu Đằng” phê phán những nhìn nhận, đánh giá sai lệch của ông Lê Hiếu Đằng (LHĐ) về Đảng CSVN, về nhiều vấn đề của đất nước, về tự do dân chủ. Bài viết của LHĐ đã chạm đến lòng tự tôn dân tộc, chạm đến sự hy sinh của hàng triệu đảng viên Đảng CSVN đã ngã xuống để gìn giữ, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc nên nhiều bạn đọc đã có ý kiến phản ánh đến tòa soạn Báo CAND. Báo Công an nhân dân xin trích đăng một số ý kiến của bạn đọc trên số báo này. 

Chống Cộng hải ngoại - Họ là ai?

Chôm từ Trelang
     Bài viết dưới đây được trích trong một phản hồi của diễn đàn VietWeekly (đã đóng cửa). Bài viết phản ánh trực quan hình ảnh chống cộng ở hải ngoại. 
Thưa các chú các bác các các cô các dì, các vị niên trưởng kính mến,
   Hôm nay con xin lạm bàn một số vấn đề cơ bản trong công cuộc đấu tranh vì chính nghĩa quốc gia. Dù cái nhìn và lời lẽ của hậu sinh có ngứa lỗ tai, gai con mắt cũng mong quý vị hãy lắng nghe một lần.
Về mục tiêu đấu tranh:
Như đã xác định như đinh đóng cột từ ban đầu, mục tiêu tối hậu của chúng ta là:


Vài lời gửi ông Jonnathan London (phần 1. Nhận định sai lầm về blogger chính trị Việt Nam)


Cảnh Đằng

       Tôi vốn dĩ không là trí thức như định nghĩa, cũng không là trẻ trâu nhưng thích lướt mạng và viết blog. Một  sở thích mà nhiều người lấy làm thích thú khi ẩn mình trên mạng thể hiện quan điểm. Nhưng tôi nghĩ rằng, không vì là ẩn mình mà ta có suy nghĩ lệch lạc, cho rằng internet là tất cả. Tôi vẫn gắn bó với tình cảm quê hương đất nước hơn bao giờ hết. Tôi không tin một học giả nước ngoài có thể nhìn nhận về đất nước tôi đầy đủ hơn so với những người dân trong nước nhưng cũng không có nghĩa như thế để cho rằng tôi không quý trọng những nghiên cứu của những người nước ngoài vể đất nước tôi. Nhưng tôi không chấp nhận một ai đó chỉ nhìn những hiện tượng nhỏ của đất mẹ quê hương tôi để phán xét tất cả và đưa ra những ý kiến rất đỗi cá nhân đi kèm với những lệch lạc để cộng đồng Quốc tế nhìn nhận sai lệch về đất nước chúng tôi. Jonhnathan London mang tiếng là tiến sĩ học về kinh tế, chuyên về Việt Nam nhưng tôi không chấp nhận với lối nghiên cứu phóng túng và phát ngôn bừa bãi của ông như vậy được. Đó là bài viết về giới blogger mà được ông tôn lên rằng là blogger chính trị đang thách thức chế độ độc đảng.  Cụ thể là bài viết của ông đăng trên BBC và  có những luận điệu xuyên tạc hẳn những gì so với sự thật ở Việt Nam.

J


    Blogger chính trị là gì đây? Và những tư tưởng học đòi của các blogger biến chất.


     Jonathan London nghiên cứu bao nhiêu năm về khoa học, về tình hình địa chính trị Việt Nam mà quên đưa ra được khái niệmblogger chính trị trước khi phát ngôn, hay ông cố tình lấp liếm. Ở Việt Nam có thể những chính khách cũng viết blog nhưng chưa ai gọi đó là những blogger chính trị cả. Ông đã nói đúng khi Việt Nam sau những năm dài chiến tranh và những bất ổn khác nay đã có sự ổn định và phát triển vượt bậc. Số lượng người dùng internet ngày một tăng, nhân dân ngày càng được tiếp xúc với thế giới văn minh và họ biết được rằng trong sự vận động của nội tại thế giới cái gì có thể chấp nhận được và cái gì không thể chấp nhận được. Nhưng truyền thông là sức mạnh, cần có sự định hướng đúng đắn, điều này chắc ông thừa hiểu. Vì đâu mà chế độ phát xít có thể cầm quyền và tạo ra được sức mạnh để làm cả thế giới phải khuynh đảo kinh hoàng như vậy? Đó là sức mạnh của tuyên truyền, Göbbels-Bộ trưởng bộ tuyên truyền của Đức Quốc xã đã làm được điều đó. Và một chứng cứ cho ngày nay đó là người Mỹ có hàng loạt kênh tuyên truyền trên toàn thế giới, kể cả sử dụng cả máy bay, vệ tinh để tuyên truyền. Thế nên việc Nhà nước có chế độ kiểm duyệt internet là điều hết sức bình thường, nếu nhân dân Việt Nam bị định hướng bởi những nhận thức của kẻ thù để phục vụ cho mục đích của chúng thì sẽ là hậu họa. Con người ta thường bị chuyển hóa từ nhân thức đến hành động một cách dễ dàng, đó là quy luật tất yếu. Nhà nước Việt Nam chỉ muốn cho người dân Việt Nam có một nhận thức đúng đắn trên cơ sở tiếp thu những thành tựu khoa học kỹ thuật mà không để cho kẻ thù lợi dụng những tiến bộ của khoa học kỹ thuật để sai khiến họ. Ông cho rằng “Tình hình đã thay đổi sâu sắc. Có lẽ nổi bật nhất là việc viết blog về chính trị nay trở nên phổ biến ở Việt Nam, bất chấp những nỗ lực của nhà nước muốn nhổ rễ nó.” Ông đã nhầm, theo như ông thì Nhà nước Việt Nam có quyền làm tất cả à? Một Nhà nước vững mạnh là một Nhà nước có đầy đủ luật pháp và luật pháp đó phải phục vụ nhân dân và được nhân dân chấp nhận. Nhà nước chỉ tạo ra luật để bảo vệ nhân dân và trừng trị những kẻ nào có hành vi sai trái. Những blogger bị bắt trong thời gian qua đều là những kẻ có hành vi vi phạm pháp luật, khi Nhà nước bắt những blogger này đều có một mẫu số chung những phản ứng rằng các nước phương Tây phản đối, BBC, VOA chửi rủa, các blog lề trái cho rằng là vi phạm nhân quyền. Còn nhân dân trong nước chẳng bao giờ phản đối. Thế theo ông Jonnathan London chính quyền nên tôn trọng ai hơn đây? Phải tôn trọng nhân dân mới là điều quan trọng. Vậy nên tôi không chấp nhận rằng ông cho rằng Nhà nước cấm các blogger hoạt động một cách vô cớ, mà tất cả là hoạt động của cơ quan quản lý nhằm xử lý những sai phạm trong hoạt động internet. Số lượng người sử dụng internet nói chung và viết blog nói riêng ở Việt Nam đang tăng lên từng ngày, và có rất nhiều, khó mà thống kê hết. Và trong đó có những người lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm các quyền và lợi ích hợp pháp của Nhà nước, và họ bị bắt là điều đương nhiên, pháp luật tạo ra công bằng với mọi người và nó không thể làm mất đi tính công minh của nó được. Đã là một công dân sống trên đất nước Việt Nam thì phải chấp hành luật pháp của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Chính vì thế mà ông có những nhận định sai lầm:
“Hình thức viết blog chính trị ở Việt Nam cũng đa dạng.
Một số blogger có nguyện vọng thành nhà báo độc lập. Người khác lại tập trung vào các vụ scandal và đồn đoán, nhất là nếu chúng liên quan tới các đầu lĩnh chính trị của đất nước. Những người khác quảng bá cho đối mới chính trị và cảnh ngộ của các tù nhân lương tâm đang dần tiều tụy trong nhà tù Việt Nam. Những người này được vô số blogger trên các trang mạng xã hội khác như Facebook tán thưởng và tham gia. Khi họ bị bịt miệng, qua việc bắt bớ hay cách nào khác, lại có các blogger khác nhanh chóng thay thế và dồn dập cơn bão chỉ trích trên internet phản đối chiến thuật đàn áp của nhà nước.”
   Ông phải hiểu khái niệm nhà báo và việc trở thành nhà báo ở mỗi Quốc gia sẽ phải có một điều kiện khác nhau, nhà báo ở Việt Nam là những người được Nhà nước công nhận và có những quy chế riêng cho công tác của họ và họ phải chịu sự quản lý của Nhà nước. Những người tự xưng là nhà báo trên blog chẳng qua chỉ là hám danh bất tài mà thôi. Cái gọi là nhà báo độc lập mà ông London đang nói ra đấy chẳng qua chỉ là cái tên để tự đánh bóng bản thân. Nhà báo như thế là những nhà báo chỉ phục vụ cho lợi ích của cá nhân mình mà không phục vụ cho những lợi ích chung nào hết. Ông Jonathan London là tiến sĩ kinh tế thì ông phải hiểu rõ rằng xã hội con người chúng ta phân công lao động và có sự quản lý hoạt động của các ngành nghề bằng luật pháp. Có quản lý các hoạt động bằng luật pháp thì mới có tôn tri trật tự cũng như cân đối lợi ích và đáp ứng sự cân bằng khác của tự nhiên và xã hội được. Nghề làm báo phải phục vụ mục tiêu chung cho sự tiến bộ của nhân dân, của đất nước và phải chịu sự quản lý của Nhà nước là một điều tất yếu. Xét cho cùng làm báo cũng là một nghề, xét theo quan điểm nguyên thủy thì nó cũng là một dạng lao động, nó phải cống hiến những sản phẩm của nó cho xã hội thì ngược lại họ sẽ được thụ hưởng các giá trị của các ngành nghề lao động khác. Vậy nên theo như những nhận định của ông Jonathan London cho rằng những blogger chính trị kia muốn thành nhà báo độc  lập thì chính ông đang tung hô cho những hành động vô lề lối, vô luật lệ của một số blogger. Nếu một blogger xưng danh là một nhà báo đi chăng nữa và được thế giới công nhận nhưng chưa từng phục vụ cho sự phát triển của đất nước Việt Nam thì họ cũng chẳng bao giờ là một nhà báo chân chính ở Việt Nam. Đơn giản bởi vì những hành động của họ chỉ là những hành động cá nhân mang tính lợi ích một chiều, không bị ràng buộc bởi những quy tắc cũng như đạo đức nghê nghiệp.


Điếu Cày-kẻ buôn danh tuyệt thực


       Theo như tôi biết thì ông đã từng có thời gian sang Việt Nam vào thời điểm năm 2004 và hiện nay đang sống ở Hồng Kông. Có lẽ khoảng thời gian ông sống ở Việt Nam quá ngắn, chưa đủ để ông hiểu được một phần nhỏ của quê hương Việt Nam chứ chưa đừng nói gì đến tình hình chính trị trong nước Việt Nam. Chính sự thiển cận của ông đã dấn ông đến quy kết rằng : “các tù nhân lương tâm đang dần tiều tụy trong nhà tù Việt Nam” hay “blogger khác nhanh chóng thay thế và dồn dập cơn bão chỉ trích trên internet phản đối chiến thuật đàn áp của nhà nước.”. Tôi thật sự thấy buồn và nghi ngờ về tính độc lập trong các nghiên cứu cũng như những nhận định của ông Jonnathan London. Những lời văn cay độc, và vu cáo chế độ chính trị Việt Nam hiện nay của ông Jonnathan nghe giống hệt như những lời nói của các nhà dân chủ trở cờ, mấy tên phản động, hay chẳng khác gì đám ăn theo nói leo văn nô bồi bút. Đã mang danh là một nhà nghiên cứu thì phải có những nghiên cứu hàm chứa sự vô tư trong sáng của một người làm khoa học hơn là một cái máy nói leo, nhưng ông Jonnathan London đã không làm được như thế. Jonnathan London hoặc đã bị mua chuộc bởi tiền bạc hoặc đã là nạn nhân của hệ thống tuyên truyền tư bản. Bằng chứng là những người mà ông gọi là tù nhân lương tâm  đang bị bắt bớ bởi chế độ. Thế nào là các tù nhân đang bị tiều tụy trong các nhà tù? Có phải là các tù nhân ở nhà tù vịnh Wantanamo của Mỹ bị đánh đập, tra tấn trong xà lim và đã bị cộng đồng Quốc tế lên án hay không? Hay là những tù nhân ở nhà tù Irac bị nữ binh sĩ Mỹ tra tấn xong và cởi quần áo ra để quay ảnh sex tung lên mạng? Chuẩn mực đạo đức ở nhà tù Việt Nam không bao giờ có những chuyện đó, đơn giản bởi vì Việt Nam có giá trị nhân đạo đặc trưng của truyền thống người Việt. Sự đối xử giữa các tù nhân là rất công bằng. Việc ông phát biểu các tù nhân lương tâm cho tôi thấy thêm một bằng chứng rằng ông đã bị những kiến thức sai lệch của các blogger lề trái đầu độc và thôn tính trí não. Ông đã quá thương xót khi nghe một Cù Huy Hà Vũ, hay một Điếu Cày Nguyễn Văn Hải tuyệt thực đến sắp chết đúng không? Vậy khi xem phóng sự thực tế thì như thế nào? Cả hai tên này đều tuyệt cơm tù và bợp những thứ người nhà đem đến, chúng nó bợp như chưa bao giờ được bợp, sau tuyệt thực mỗi tên tăng lên đến cả chục kg. Thế liệu có tiều tụy hay không? Những tên như Cù Huy  Hà Vũ có đáng gọi là tù nhân lương tâm hay không khi hắn đi chơi gái và bị bắt, sau đó bị khởi tố luôn tội tuyên truyền chống Nhà nước. Còn Nguyễn Văn Hải thì trốn thuế, tham lam làm ăn bất chính. Và mẫu số chính là hắn cũng chống Nhà nước. Vậy nên ngồi tù là bản án đích đáng cho những kẻ coi thường luật pháp, pháp luật công minh với tất cả và không chừa ngoại lệ.
       Vậy nên những nhận định của ông đã góp phần phá hoại sự tự do và hòa bình của Việt Nam để cho các thế lực thù địch chống phá Việt Nam vị vào đấy chống đối chính quyền. Khi ông đang ở Hồng Kong nhưng lại có những suy đoán cá nhân, tí nhiều dung túng cho các hành vi vi phạm pháp luật của các blogger trong nước.Đó là những lời nói sai trái., gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự vững mạnh của chế độ chính trị hiện tại của Việt Nam. Vậy nên hy vọng ông sẽ có những nghiên cứu tiếp theo có cái nhìn đúng đắn hơn về Việt Nam, và không gây phương hại đến lợi ích của Việt Nam.

25/08/2013

XUẤT SIÊU DÂN CHỦ



        Một thực tế đang xảy ra, là hiện nay cán cân thương mại xuất, nhập khẩu của Mỹ đang bị chênh lệch khá lớn. Đó cũng là hệ quả của chính sách "ngoại biên" của Mỹ và các nước đồng minh. Hiện nay, Mỹ như bị điêu đứng với các khoản tiền chi cho các hoạt động đầu tư vào các hoạt động xuất khẩu dân chủ, làm cho đất nước rơi vào tình trạng nhập siêu rất lớn.
       Có một điều không thể phủ nhận rằng Mỹ là một trong những cường quốc có nền kinh tế phát triển hàng đầu. Tuy nhiên không chỉ mạnh về công nghệ và tài nguyên, Mỹ còn được biết đến như một quốc gia xuất khẩu "DÂN CHỦ" lớn nhất và nhiều nhất Thế Giới.


  NGÀNH KINH TẾ MỚI

       Nhắc đến Mỹ là người ta sẽ nghĩ ngay đến thiên đường, nơi mà cái gì cũng được coi là “nhất”: giàu có nhất, có nền giáo dục tốt nhất, chất lượng sống tốt nhất, dân chủ nhất, coi trong quyền con người và tự do nhất trên thế giới… Oops! Nói đến dân chủ và nhân quyền chắc phải suy nghĩ lại một chút. Nhưng thôi ta cứ tạm coi là nước Mỹ cái gì cũng nhất đi, bao gồm cả việc số trẻ em chết vì súng đạn nhiều nhất, số tù nhân, nhà tù đông nhất và chênh lệch giàu nghèo cũng lớn nhất luôn. Tất nhiên, những cái nhất trên đều là nhờ “DÂN CHỦ” mà ra. Mỹ lại có lòng “thương” người rất lớn. Mỹ “thương” các nước khác nghèo nàn, lạc hậu vậy nên nước Mỹ có một ước ao, một khát khao đó là mang cái sự “DÂN CHỦ” của mình đến “khai sáng” các quốc gia khác bằng bom đạn và vũ khí hóa học, bất kể việc họ có muốn hay không. Và tất nhiên trong bản hợp đồng “DÂN CHỦ” ấy luôn có những quyền lợi kinh tế đi kèm.

ĐẠI DIỆN TIÊU BIỂU

      Nhận thấy “DÂN CHỦ” là một món hàng mang lại lợi nhuận lớn, Mỹ đã không tiếc công xuất khẩu sang các nước khác. Nhưng “DÂN CHỦ” được nhập khẩu từ Mỹ có thực sự mang lại hạnh phúc hay không, cần phải trải qua một thử thách. Chỉ có một điều hơi phiền, đó là thử thách này có thể phải trả bằng một giá rất đắt.

+ Việt Nam : Là một quốc gia có vị trí địa lý chiến lược : đường bờ biển dài, lại là cửa ngõ vào Đông Nam Á. Việt Nam đã được các nước phương Tây ưu ái hàng đầu trong công cuộc khai sáng nhân loại. Sau khi được 5 đời tổng thống Mỹ ghé thăm bằng 5.700 tấn chất độc màu da cam, trong đó có 170 kg chất đi-ô-xin cùng 15,35 triệu tấn bom mìn các loại nên giờ đây Việt Nam còn khoảng 600.000 tấn bom đạn sót lại sau chiến tranh, 9.284 xã bị ô nhiễm bom mìn, vật nổ với tổng diện tích khoảng 6,6 triệu ha (chiếm hơn 20% diện tích cả nước). Tính đến thời điểm này, mới chỉ có khoảng 20% lượng bom, mìn được rà phá. Ước tính, từ khi chiến tranh chấm dứt vào năm 1975 đến năm 2000, có khoảng 42.000 người chết, hơn 62.000 người bị thương tật do bom mìn, trong đó 30% là trẻ em, hơn 5 triệu người bị di chứng do chất độc màu da cam. Kinh tế bị chậm phát triển, đất nước bị tàn phá nặng nề.

+ Iraq : Cho rằng Iraq sở hữu hạt nhân và vũ khí sinh học, Mỹ đem quân san bằng Iraq dù không nhận được nghị quyết phê chuẩn của Liên Hợp Quốc (do thiếu chứng cứ) và bị thế giới phản đối. Thực chất cuộc chiến này nhằm xây dựng lên 1 chính phủ thân Mỹ và sẵn sàng cho các công ty Mỹ và Anh vào khai thác nguồn tài nguyên dầu khí phong phú của quốc gia Trung Đông này. Để đánh Iraq, người ta lấy cớ truy tìm vũ khí hủy diệt hàng loạt. Tuy nhiên sau khi đã san bằng cả một quốc gia thành bình địa, Mỹ vẫn không thể tìm thấy cái gọi là vũ khí hạt nhân hay vũ khí hóa học. Chỉ có một thực tế là nước Mỹ càng ngày càng giàu, còn chủ quyền 1 quốc gia độc lập thì bị xâm phạm một cách dễ dàng, Tổng thống nước này bị lật đổ và xử tử, và bao đau khổ do chiến tranh thì người dân Iraq hứng chịu hết.

+ Ai Cập : Ai Cập kiểm soát kênh đào Suez, một tuyến đường biển quan trọng với hơn 4% lưu lượng dầu mỏ và 8% hàng hóa thương mại bằng đường biển của thế giới. Nắm được Ai Cập là nắm được một món lợi lớn. Vậy nên để can thiệp vào đất nước kim tự tháp này Mỹ đã không tiếc tiền vung ra những khoản viện trợ nhưng lại dành cho quân đội. Để rồi từ đó với cái cớ khôi phục “dân chủ”, các tổ chức hồi giáo (được bơm đôla) đã liên tục gây ra những cuộc biểu tình đẫm máu mà chủ yếu là máu của người dân. Để rồi giờ đây trên khắp đất nước Ai Cập, máu vẫn đang đổ vì “DÂN CHỦ” thì ít mà vì quyền lợi của kẻ đứng sau thì nhiều. Chỉ có người dân Ai Cập là “lĩnh đủ”. “Mùa xuân Ả Rập” giờ đây chưa thấy hoa hồng.

+ Lybia : Mặc dù được gọi là nội chiến nhưng thực chất Lybia chỉ là chiến trường của các nhà tư bản. NATO đã mang “DÂN CHỦ” đến san bằng Lybia thành bình địa. Chẳng hiểu cái sự “DÂN CHỦ” nó được thi hành đến đâu, chỉ biết rằng sau khi ông Gadhafi bị lật đổ thì cái sự “TỰ DO” được phát triển rộng rãi : tự do chém giết, tự do cướp bóc,…còn những giếng dầu thì cứ dần chảy về phương Tây. Chảy mãi, chảy hoài, chảy không ngừng nghỉ.

CÁC KHÁCH HÀNG TIỀM NĂNG

Một cái đích đã được nhắm đến từ 2 năm trước – Syria sẽ “vinh dự” trở thành khách hàng tiếp theo của Mỹ. Vẫn là cái cớ cũ, không hạt nhân, sinh học thì sẽ là thúc đẩy dân chủ, nhân quyền. Dù Syria có muốn hay không thì việc Mỹ ghé thăm sẽ là việc một sớm một chiều. Và ứng cử viên sáng giá sau Syria có thể sẽ là Iran. Giờ ta đã biết nhiều tài nguyên thiên nhiên cũng là một cái tội.

P/s : Bài viết mang quan điểm cá nhân của tác giả.

[Hải Trang]

Giữ mãi ngọn lửa niềm tin trong nhân dân



         Đất nước ngày một phát triển, đổi mới, cuộc sống ngày một thanh bình, không còn những cuộc chiến tranh khốc liệt như trong thời chiến nhưng các chiến sĩ công an nhân dân không bao giờ quên đi nhiệm vụ, trách nhiệm của mình “…Công an nhân dân, vì nước quên thân vì dân phục vụ sá chi gian nguy…Hiểm nguy không lùi bước – khó khăn không sờn lòng” (Trích “Công an nhân dân Việt Nam”) , Bài hát ngợi ca chiến sỹ công an nhân dân, luôn sống và chiến đấu bảo vệ tổ quốc, “ Canh cho dân , thức cho dân sống trong thanh bình”. Vượt qua biết bao nhiêu khó khăn gian khổ nhưng ý chí luôn kiên cường không bao giờ lùi bước. Với nhân dân, các chiến sĩ công an luôn là những người bảo vệ sự bình yên cuộc sống không những trong thời chiến mà cả trong thời bình. Bác Hồ từng nói: “ Công an của ta là công an nhân dân, vì nhân dân mà phục vụ và dựa vào nhân dân mà làm việc,… Nếu biết dựa vào nhân dân thì việc gì cũng xong”. Như vậy chúng ta có thể thấy, công an và nhân dân có mối quan hệ mật thiết với nhau,luôn gắn bó chặt chẽ với nhau, nếu không biết dựa vào nhau thì thật khó để làm tốt bất cứ nhiệm vụ, công việc to lớn nào. Công an nhân dân cần giữ gìn và phát huy, làm tốt nhiệm vụ của mình, luôn đề cao lợi ích của nhân dân lên trên lợi ích cá nhân, vì nhân dân mà phục vụ. Từ đó, xây dựng lòng tin yêu, và quý trọng với nhân dân ngày một sâu sắc, bền chặt. Trong thời chiến, ta thấy được tình quân dân “ Quân với dân như cá với nước”, thắm thiết, mặn nồng. Các chiến sĩ luôn chiến đấu anh dũng, có biết bao chiến sĩ đã hy sinh cả mạng sống cuả mình trên chiến trường khốc liệt để quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước, đem lại cuộc sống hạnh phúc ấm no cho người dân như ngày hôm nay. 



24/08/2013

CỜ VÀNG VÀ RẬN CHỦ LO SỢ VỀ QUAN HỆ HỮU NGHỊ VIỆT - MỸ

--- Hải Trang ---



Việt-Mỹ xích lại gần nhau

Làm cho bọn rận đau đầu tính toan
Lo nhất là bọn cờ vàng
Sợ là bọn Mỹ làm càng đuổi đi




Hồi hương thì sợ khinh khi

Với lại thất nghiệp lấy gì mà ăn?
Rận chủ, cờ vàng, trở trăn
Hùa nhau xúc xiểm nói năng sổ sàng


Rằng sao cờ đỏ sao vàng

Chơi với đế quốc luận bàn chi đây
Kiểu này chắc chết thối thây
Cộng sản, đế quốc giờ này một phe ?!


*****



Im lặng ta nói mà nghe

Đừng nên bỏ muối vào chè bay ơi
Trước kia thù hận ngút trời
Là vì tổ quốc, vì đời điêu linh.


22/08/2013

BÈ LŨ PHẢN ĐỘNG MUỐN GÌ?

-- Phong Linh --

         Có thể dễ dàng tìm thấy trên một số trang mạng xã hội hiện nay, xuất hiện có một số người lạm dụng quyền tự do ngôn luận, tự cho mình là chính nghĩa viết nên những luận điệu phê phán lịch sử, đặt điều bôi nhọ xấu lãnh tụ, xuyên tạc, bóp méo sự thật, phê phán các chủ trương, đường lối của đảng và nhà nước ta.


21/08/2013

XUYÊN TẠC TÌNH HÌNH NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM CHÍNH LÀ SỰ PHÁ HOẠI NHÂN QUYỀN

--Linh BEO--

Nhiều năm trở lại đây, ngay từ đầu năm nay một số tổ chức, cá nhân nước ngoài tiếp tục cấu kết với một số phần tử xấu trong nước tự nhận là nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền. lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền để đưa ra các nhận xét , đánh giá xuyên tạc, bôi nhọ tình hình dân chủ, nhân quyền, tôn giáo ở Việt nam. Điều đáng lưu tâm là hành vi đó được một số cơ quan truyền thong thiếu thiện chí khiêu khích, tung hỏa mù dư luận, các tổ chức dân chủ, nhân quyền còn hổ trợ kinh phí, tài chính bằng những thủ đoạn bẩn thỉu nhằm bóp méo sự thật, lừa dối dư luận.


Mới đây, ngày 31/1/2013 Tổ chức theo dõi nhân quyền (HRW) có trụ sở tại New York đã công bố bản báo cáo tình trạng nhân quyền thế giới, trong đó có phàn báo cáo tình hình nhân quyền Việt nam dài 8 trang với những nội dung không thể chấp nhận được : “tình hình nhân quyền việt nam năm 2012 tồi tệ hơn trước” với cách nhìn méo mó, thiện kiến và sự nhặt nhạnh những thong tin rồi cắt xén, bịa đặt với dọng điệu “chính phủ Việt nam đàn áp có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, lập hội nhóm họp ôn hòa, trấn át những người lên tiếng chất vấn chính sách của Nhà nước, tùy tiện bắt bớ và bỏ vào tù các nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền, vận động dân chủ hóa đất nước bất chấp luật lệ. họ giam dữ cách ly, không cho gia điình tiếp xúc, thăm hỏi và cũng không cho luật sư tiếp cận. các phiên tòa đều theo sự chỉ đạo chính trị và sự áp đặt bản án thật nặng nề với tội danh mơ hồ về xâm phạm an ninh quôc gia, theo những điều khoản pháp luật mà bị thế giới lên án là lu mờ và không tương ứng với các thông lệ quốc tế.”
Ngày 1/8/2013 Hạ viện Mỹ thông qua Dự luật Nhân quyền Việt Nam 2013 (H.R.1897) mà tác giả Luật Nhân quyền Việt Nam, không ai khác mà chính là dân biểu Chris Smith - Một tên có tư tưởng phản cách mạng, có tư thù cá nhân với đất nước Việt nam, đã có cách nhìn thiện cận về vấn đề nhân quyền Việt nam. Vu cáo trắng trợn nhà cầm quyền Việt nam vi phạm nghiệm trọng nhân quyền, bắt bớ, đàn áp vô cớ các nhà hoạt động dân chủ như Cù Huy Hà Vũ, anh Điếu cày (Nguyễn Văn Hải), Tạ Phong Tần, Chí Đức, tuổi trẻ yêu nước Nguyễn Thị Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha…
Quả thật, họ có óc tưởng tưởng quá kỳ lạ đến mức không ai hiểu nổi. ngay lập tức, những người có lương tri, thiện chí đã có ý kiến phản bác về thái độ sai trái trong báo cáo của HRW liên quan đến vấn đề nhân quyền ở Việt nam. Đó là tất yếu cho những sự áp đặt vô căn cứ của những thế lực ngoại bang, chỉ có cái nhìn thiện cận về vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt nam, thông qua những tên vốn dĩ đã vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt nam, và đã chịu những chế tài của pháp luật.
          Nhà nước Việt nam luôn tôn trọng con người, trước khi trở thành thành viên của Liên hợp quốc (20/9/1977) Việt nam tự nguyện gia nhập nhiều công ước quốc tê. Năm 1982 Việt nam tự nguyện gia nhập 2 công ước  quốc tế về quyền con người: công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, công ước quốc tê về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa. Nhằm đảm bảo các quyền cho người dân, đồng thời nhằm thúc đây kinh tế xã hội. Đảng và nhà nước ta luôn coi trọng  việc xây dựng các thể chế  phù hợp với đặc điểm lịch sử và tình hình văn hóa xã hội của đất nước. điều đó hoàn toàn phù hợp với quan điểm chung của quốc tế.
Để tạo hành lanh pháp lý cho vấn đề điều chỉnh hoạt động dân chủ, nhân quyền ở Việt nam, đồng thời để đảm bảo các hoạt động dân chủ được tiến hành một cách công bằng, dân chủ nhiều bộ luật, luật sửa đổi, luật mới được ban hành trên cơ sở nguyên tắc: tôn trọng con người, tôn trọng quyền con người. mặc dù cố tình bóp méo trên hầu hết vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt nam nhưng họ không thể không thừa nhận những thành tựu quan trọng về nhân quyền ở Việt nam, được đông đảo bạn bè quốc tế ca ngợi. trong quá trình soạn thảo tuyên ngôn nhân quyền ASEAN Việt nam luôn là thành viên tích cực, có trách nhiệm. Chủ tịch ủy ban liên chính phủ về quyền con người ASEAN Om Yentieng đã nói “ chúng tôi đã học được nhiều vè vấn đề nhân quyền ở Việt nam, chẳng hạn như đảm bảo quyền bình đẳng cho phụ nữ hoặc đảm bảo quyền con người trong trại giam.
Về tự do tín ngưỡng,tôn giáo ở Việt nam các thế lực xấu luôn bóp méo thực tế bịa đặt rằng “ Chính phủ Việt nam hạn chế tự do tôn giáo bằng các quy định của pháp luật , quy  định đăng ký hoạt động, đồng thời sách nhiễu và đe dọa nhóm tôn giáo không được Nhà nước công nhận, trắng trợn hơn nữa ngày 07/2/2013 Nghị sỹ dân biểu Hạ viện Mỹ Chris Smith đã gửi thư đệ đơn đến ủy ban Nobel hòa bình đề cử hòa thượng Thích Quảng Độ và linh mục Nguyễn Văn Lý nhận giải thưởng nobel hòa bình quốc tê năm 2013. Trong đó, đã nói bừa rằng “ hai nhà lãnh đạo tôn giáo, nhà hoạt động dân chủ và cũng là tù nhân lương tâm nổi tiếng ở Việt nam, tuy phải chịu đàn áp thường xuyên của các nhà cầm quyền nhưng vẫn kiên quyết đấu tranh cho nhân quyền Việt nam. Linh mục Lý không ngừng đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhiều lần bị Nhà nước bỏ tù trong điều kiện giam cầm nghiệt ngã . Năm 2006, ông thành lập nhóm  đấu tranh vì dân chủ tại Việt Nam lấy tên là khối 8604. Kết nối với các nhà hoạt động trong và ngoài nước đấu tranh đòi dân chủ , đa đảng, tự do ton giáo, tự do ngôn luận , tự do lập hội cho người Việt Nam . Thích Quảng Độ năm nay 84 tuổi là một học giả tôn giáo được kính trọng , lãnh đạo “Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất” đã trãi qua nhiều năm giam cầm vì hoạt động dân chủ ôn hòa , kêu gọi dân chủ , đa đảng tại Việt Nam.
Thật nực cười ! là một linh mục tại sao ông Lý không chăm lo làm tròn nhiệm vụ theo chức trách của mình mà lại để chăn dắt đàn con chiên mà lại hung hăng lập ra Đảng này , Đảng phái nọ . Còn ông Thích Quảng Độ tại sao không làm theo lời Đức Phật răn dạy dùng đạo lành phục vụ chúng sanh để cúng đường chư Phật. Sao không theo tinh thần “vô ngã phá chấp”mà lao đầu vào công việc sai trái làm tổn hại thanh danh của Đạo phật . Hại ông không làm  được bổn phận một chức sắc tôn giáo mà còn làm những công dân vi phạm pháp Luật Việt Nam.

Hiện nay, ở Việt Nam tất cả người dân theo tín ngưỡng tôn giáo đều tự do sinh hoạt , thờ cúng thực hành các lễ nghi tôn giáo theo điều lệ , hiến chương của tổ chức mình. Trong những năm qua, dư luận trong nước và quốc tế đánh giá cao những hoạt động tôn giáo ở Việt Nam và ngay trong năm 2012 các tổ chức tôn giáo quốc tế đã có nhiều hoạt động  tổ chức ở Việt Nam . Ở Việt Nam không có ai bị bắt hay giam giữ một cách tùy tiện vì lý do tôn giáo. Tự do tôn giáo hoàn toàn khác với lợi dụng tôn giáo để vi phạm pháp luật . Khi phạm tội thì dù công dân đó theo hay không theo tôn giáo cũng đều chịu sự trừng phạt của pháp luật một cách bình đẳng. Những thực tế hiển nhiên đó , bác bỏ luận điệu xằng bậy về nhân quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam và coi đó là một sự xúc phạm nhân dân Việt Nam. Đó là một cách đánh giá quá lỗi thời , sai lệch và cần lên án.

VUI MỘT CHÚT ^^ THEO DÒNG HỒI KÝ RẬN



         Họ nói rằng họ căm hận tất cả cái xã hội bất công này vì đã đẩy họ vào con đường tha hóa. Họ rống lên rằng "chúng tao chính là chí phèo còn cộng sản là bá kiến" !. Nghe họ nói ta sẽ thấy họ thật đáng thương,thật tội nghiệp !



19/08/2013

“Hãy tỉnh ngộ”





Haiz. Lâu rồi mình bận không qua chơi Caulacbonhabaotudo. Tưởng mấy tay nhà báo này đã ăn năn hối cải có cái nhìn đúng đắn về nhân tình, thế thái; giúp dân giúp nước nhưng ai dè vừa mới lướt qua đập vào mắt mình là bài viết của tay Vô Dụng (à quên, Ngô Nhân Dụng) với tựa đề “Bỏ Đảng hay Đảng bỏ”. Mà kể ra cũng nên gọi tay này là Vô Dụng thật, bởi nó bình phẩm những chủ trương quyết sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam với một cái đầu ngu dốt như nó. Nếu như Đảng đưa ra những chủ trương, giải pháp cụ thể và bằng những việc làm thiết thực thì chúng cho rằng đó chỉ là hình thức, chẳng có ý nghĩa thực tế gì. Còn nếu Đảng vận động, tuyên truyền thì nó cho rằng thiếu hành động cụ thể. Thế phải làm thế nào mới vừa ý mấy tay nhà báo tự do kiểu như tay Vô Dụng này đây. Nói thật là chúng ta có làm tốt đến đâu thì kiểu gì cũng bị mấy tay này chê bai, bởi nó chẳng làm gì được cho dân cho nước và cái cách để mọi người biết đến nó đó là “chửi đổng”.  Mà cái tay “Vô Dụng” này rất hay sử dụng từ “ngửi” (…“Ðọc tóm tắt kết quả bài nghiên cứu của Berno Buechel chúng ta ngửi thấy ngay…”), lẽ nào bàn về chính trị mà tay này có thể đánh hơi, ngửi mùi được? Lạ nhỉ!

GỬI HẢI ĐIẾU CÀY




 
          Ông Hải thân mến, sinh năm 1952, đến bây giờ ông đã trải qua 61 mùa xuân cuộc đời, cái tuôỉ người ta cho rằng gần thập cổ lai hi vậy mà… Trong những ngày này khi đất nước tưng bừng kỉ niệm ngày cách mạng tháng 8 thành công (cuộc cách mạng của bao nhiêu triệu đồng bào Việt Nam bị áp bức, gày gò, ốm yếu vùng lên), khi mà mùa thu trên đất nước, không khí thật thanh bình dễ chịu mà một ông già như ông vẫn còn ngồi gặm nhấm trong nhà lao.
          Chẳng hiểu sao, báo chí lại loan tin iing tuyệt thực khi mà ông tuyệt thực sao được, cả cuộc đời bị giật dây để chống đối cách mạng khiến thân thể ông gày gò, trán nhăn lên vì nghĩ xem mai mình sẽ chửi gì, chống đối gì cái chế độ này. Tôi tự hỏi tại sao ông không lo xây dựng gia đình, xây dựng cho con cháu mình cuộc đời tốt đẹp để sau này khi ông không còn trên cõi đời này nữa con cháu ông dẫu không ngửng cao đầu với thiên hạ thìu ít ra cũng không pahri cúi gằm mặt vì có người cha, người chú, người ông như vậy.
          Ông đòi hỏi nhà nước này phải dân chủ ư, nhưng hỡi ơi còn nơi đâu trên thế giới này như đất nước Việt Nam, thủ tướng Úc đi dsạo giữa bờ hồ Hà Nội. Thế giới là 1 cuộc hỗn chiến và trong cái sân lớn ấy, có một góc nhỏ được cả thế giới công nhận là hòa bình, ông biết là đâu không đó là Việt Nam nơi quê hương ông đó. Vài lời nói, vài hành động của ông thì cũng không đủ sức mạnh làm nổi cái mà ông muốn đó là thay đổi chế độ này đâu, nhưng có điều chúng tôi cảm thấy thương thay cho ông, ông nghĩ gì khi ông bà bố mẹ của ông những người đã khuất biết về ông – 1 người nhận tiền từ bên ngoài để bán nước.
          Các cụ ta không sai khi dự đoán về tính cách của những người mặt lưỡi cày – hình như không phải tuyps người có hậu- ông quả là một ví dụ điển hình.
          Đáng thương cho một cụ già mà vẫn phải ngồi tù, nhưng ông phải cảm thấy mình còn may mắn vì nơi giam giữ ông không phải là ở Mĩ, là ở Trung Quốc, ở những nơi ấy, chắc cái sức của ông không chịu nổi, may mà nơi giam giữ ông là Việt Nam – những người biết ông phản quốc, biết ông vi phạm pháp luật nhưng vẫn cho ông cơ hội quay đầu là bờ.
Hồng Hoa