Bài mới nhất

30/09/2013

Phấn đấu trở thành Đảng viên Đảng Cộng sản Việt nam !


'' Đảng đã cho ta cả mùa xuân, cả cuộc đời. Đảng truyền cho ta một niềm tin ở tương lai. Đảng đã mang lại tình yêu thương khắp nơi. Thế giới quanh ta hân hoan ngàn tiếng cười''.

      Đảng cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt Nam; đại biêu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, cách mạng nước ta đã giành được những thắng lợi vẻ vang trong sự nghiệp làm cuộc cách mạng dân tộc và công cuộc xây dựng chũ nghĩa xã hội. 

    Đảng cộng sản kiên định chũ nghĩa Mác - Lê Nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, nắm vững ngọn cờ độc lập dân tộc và chũ nghĩa xã hội; có tinh thần độc lập tự chủ và sáng tạo; kiên định nguyên tắc tập trung dân chủ trong tổ chức và hoạt động của Đảng....trên cơ sở kế thừa và phát huy truyền thống tốt đẹp,quý báu của dân tộc; là kết quả của những cống hiến hy sinh không ngừng nghỉ của các thế hệ đảng viên Đảng cộng sản.


     Dựa trên những truyền thống quý báu của Đảng cộng sản Việt Nam, thế hệ trẻ hôm nay cần học tập, rèn luyện, nâng cao phẩm chất đạo đức, phấn đấu sớm trở thành đảng viên Đảng cộng sản.

Thứ nhất, cần xác định động cơ vào Đảng đúng đắn. vào Đảng với tinh thần và lý tưởng cách mạng đúng đắn tự nguyện; chấp nhận và sẵn sàng hy sinh bản thân vì mục tiêu lý tưởng của Đảng; quyết tâm trung thành theo con đường mà Đảng và nhân dân ta đã chọn. Có như vậy mới có được bản lĩnh chính trị vững vàng, vượt qua được những cám dỗ vật chất đầy sức hút trong xã hội đầy biến động hiện nay.

Thứ hai : rèn luyện bản lĩnh chính trị, phẩm chất đạo đức cách mạng . ''Muốn xây dựng chũ nghĩa cộng sản phải có những con người cộng sản chũ nghĩa, phải có những người đạo đức cộng sản''.kiên định mục tiêu, lý tưởng; đứng vưng trên lập trường của giai cấp công nhân, học tập nắm vững lý luận của chũ nghĩa Mác -Lê Nin, tư tưởng Hồ Chí Minh; tìm hiêủ nâng cao trình độ về mọi mặt, biết chủ động sáng tạo áp dụng lý luận vào thực tiễn cuộc sống, lời nói phải đi đôi với việc làm trong mọi công việc.

Đặt lợi ích tập thể lên trên hết, kết hợp biếkết hợp hài hòa giữa lợi ích dân tộc-xã hội-và lợi ích cá nhân....

Rèn luyện bản lĩnh chính trị, gìau về lý luận, vững về bản lĩnh là nhu cầu cần có tất yếu đối với mỗi một đảng viên Đảng cộng sản.

Thứ ba : nâng cao năng lực, luôn hoàn thành nhiêm vụ được giao.

Hoàn thành tốt nhiêm vụ được giao là cơ hội để các tổ chức, đoàn thể thấy được năng lực, khả năng làm việc của mình , tin tưởng giới thiệu vào các tổ chức Đảng xem xét.

Thứ tư :biết gắn bó tập thể với nhân dân, tích cực tham gia hoạt động tập thể công tác xã hội.

Mối quan hệ máu thịt giữa đảng với nhân dân là một truyền thống quý báu mà trong mỗi hoàn cảnh, mỗi thời đại Đảng ta cần giữ vững. Muốn phấn đấu trở thành Đảng viên, mỗi cá nhân cần phát huy truyền thống tốt đẹp ấy, sống hài hòa với mọi người xung quanh, tích cực tham gia vào các hoạt đông tập thể, công đồng như hoạt động nhân đạo, từ thiện,công tác tự quản đảm bảo trật tự xã hội, địa phương .....như Bác đã từng nói '' Đảng viên đi trước làng nước theo sau''.

Và cuối cùng, để phấn đấu trở thành Đảng viên cần tích cực tham gia xây dựng đảng cơ sở bằng vệc hưởng ứng tích cực các phong trào, hoạt động; mạnh dạn đóng góp ý kiến xây dưng Đảng phát triên hơn; đấu tranh những hành động chống phá Đảng, gây rối an ninh trật tự....

Trên cơ sở những yếu tố ấy mỗi chúng ta cần tích cực phấn đấu để sớm trở thành Đảng viên Đảng cộng sản. đóng góp khẳ năng của mình vì sự nghiệp xây dựng đảng trong sạch, vững mạnh, lãnh đạo cả nước xây dựng đất nước văn minh , giàu đẹp. 

Đội ngũ cán bộ đảng viên vừa hồng vừa chuyên là nòng cốt để cũng cố và phát triển vị thế, năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

------------------------
---Sao Băng Thiên sứ ---

29/09/2013

HẾT CHÍ ĐỨC, NGUYỄN BÌNH NAM ĐẾN PHƯƠNG UYÊN VẠCH MẶT ĂN VẠ



Lại một kiểu tự vạch mặt ăn vạ mà xưa nay, giới dân chủ thường làm, hết Chí Đức rồi đến Nguyễn Bình Nam, bây giờ lại đến cô gái trẻ đôi mươi là em Uyên . Đúng là hành động vô sỉ

Xin trích lại bài viết “Phương Uyên phải nhập viện vì bị công an hành hung” trên RFA để mọi người cùng biết về cái kiểu vu khống, xuyên tạc, thay màu giá trị của giới rận. 

"Sinh viên Phương Uyên bị công an hành hung phải nhập viện vì đa chấn thương.
Theo thông tin từ các blogger và từ gia đình của sinh viên Phương Uyên cho biết sau khi từ Hà Nội bị buộc phải lên máy bay về Sài Gòn, Phương Uyên đã có nhiều vết thương trên người do bị an ninh sân bay Nội Bài gây ra. Uyên bị xuất huyết vùng dưới và tiểu ra máu được bệnh viện huyện Hàm Thuận Bắc xác nhận. Sau đó gia đình đã xin phép và mang Uyên vào thành phố Hồ Chí Minh để chữa trị.

Hình ảnh đang lưu hành trên mạng internet cho thấy Phương Uyên đã bị một an ninh sân bay Nội Bài mặc áo ca rô đậm sàm sỡ trước đám đông. Hành vi này đang bị lên án và nhiều blogger tham gia cuộc điều tra xem kẻ có hành vi thô bỉ này là ai và gia đình của anh ta hiện ở đâu.

Phong trào tố cáo kẻ sàm sở này trước công luận thế giới đang được phát động nhằm trả lại công đạo cho cô sinh viên nổi tiếng là cứng rắn này.

Gia đình Phương Uyên cho biết sẽ nộp đơn khởi tố công an và an ninh Nội Bài vì đã hành hung, tấn công tình dục, bắt giữ trái phép công dân đối với hai mẹ con của Phương Uyên."

------------------------------------------------------------------------

          Dường như em đã không nghe những lời góp ý chân thành ấy mà tiếp tục dấn sâu vào con đường sai trái. Đang trong thời gian bị phạt án tù treo nhưng em không ở địa phương để chấp hành mà chạy hết nơi này, nơi khác, xuống Tp Hồ Chí Minh rồi lại chạy ra Hà Nội vào hùa với một số đối tượng đang có những hoạt động chống Nhà nước. Ngày hôm qua mọi người lại thấy em xuất hiện tại nhà Nguyễn Tường Thụy, một người cũng đang có hành vi thiết lập và sử dụng Blog để đưa lên nhiều thông tin xuyên tạc, sai trái cùng với một số nhân vật khác quen thuộc trong phong trào “rận chủ” như bà Dương Hà (vợ Cù Huy Hà Vũ-nổi tiếng từ đợt phối hợp cùng Vũ béo diễn trò tuyệt thực giả lừa cả thiên hạ), Lê Quốc Quyết (em trai Lê Quốc Quân-một đối tượng chống đối Nhà nước quyết liệt). 
Em là người đang thi hành án tù treo , nghĩa là Uyên không có đầy đủ quyền công dân . Đang thi hành án treo thì không có chuyện thích đi đâu thì đi, muốn đi đâu phải trình báo địa phương xin phép đàng hoàng . Các nhà rân chủ kêu gào Phương Uyên bị tước quyền công dân này nọ thì ngu hết chỗ nói . Ở tù ( treo) mà đòi phải được như người thường thì có còn là tù không ? Sự việc Phương Uyên được công an áp tải về tận nhà do nổi hứng đi lung tung không có gì lạ , luật nó thế .

         Trước khi an tọa tại gia trang thì nàng Uyên có một pha giằng co với an ninh sân bay Nội Bài vì nàng cương quyết không chịu vào kiểm tra an ninh ( muốn làm bà nội thiên hạ đây mà. An ninh mời vào phòng làm việc thì không chịu phải gây sự phải giẫy đành đạch để an ninh phải lôi đi . ). Như thường lệ , hễ có giằng co với công an thì các nhà rân chủ sẽ phóng lên thành “ đánh đập dã man” bằng các vết thương tự chế, cái lưng mèo cào huyền thoại của anh Chí Đức dạo nọ là tác phẩm kinh điển nhiều người chưa quên. Vẫn theo bài bản rân chủ, ngoài màn la toáng bị “đánh đập dã man “ Phương Uyên còn khuyến mãi thêm câu chuyện rất shock. Câu chuyện bôc mùi này đang làm làng rân chủ sục sôi như cái lẩu mắm .

        Clip pha giằng co này khoảng hơn hai phút , xem từng giây một , không thấy cặp nhũ hoa của nàng bị bàn tay nào vân vê vặn vẹo . Có lẽ các bạn thấy một chút phản cảm khi chúng ta bàn vấn đề hết sức tế nhị này . Xin các bạn hết sức bình tĩnh ,chuyện là do nàng ấy sau khi hồi gia đã lên In-tờ nét long trọng tuyên bố là nàng ấy bị công an bóp "ấy" . Chúng ta hết sức lấy làm quan ngại cho hạnh phúc gia đình các anh an ninh sân bay. Các vị phu nhân của các anh mà tin lời Phương Uyên thì xong đời các anh nhé , khả năng ôm mền gối ra phòng khách mà ngủ rất cao .Tội nghiệp mấy ảnh , chả biết cái "ấy"của nàng tròn méo, đủ thiếu ra sao bỗng dưng mang cái mũ “ kẻ bóp ấy” lên đầu . Quả thật làm rân chủ thì phải nói điêu là chuyện thường ngày ở huyện , nhìn cách vợ con anh Điếu Cày , phu nhân Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn Bờ Bờ Cờ ,Rờ Ép AI thì biết nhưng đem cơ quan dinh dưỡng của con trẻ ra làm rân chủ thì quá lắm . Nói theo kiểu các bạn trẻ thì “ có một chút thốn không hề nhẹ ở đây “.

        Vâng ,làm rân chủ kiểu này thiệt là thốn không chịu được . Có lẽ em ấy ngưỡng mộ thành quả của bà Tưng chăng ? phàm ở đời chuyện chi liên quan đến “chỗ ấy “ thì được thiên hạ quan tâm mà .Lướt facebook và blog của làng rân chủ , cụm từ “ Bóp v…” xuất hiện dày đặc như nấm sau mưa. Công nhận cái “ấy” của nàng Uyên lợi hại thật , cứ tưởng tên tuổi nàng chìm vào quên lãng với cái án treo , nàng sẽ ẩn dật lu mờ . Ngờ đâu sự kiện khoe bị bóp “ấy “ làm nàng nổi như sao thế kia .Dám đem cả phẩm giá của mình ra làm rân chủ xem em ấy đã qua thời kỳ “non xanh mơn mởn”, một Phương Uyên rất “dày & già ” đã xuất hiện !!! Giờ nhắc đến Uyên anh chị chú bác nào dùng cụm từ “ sinh viên trong trắng ngây thơ” thì phô lắm .Có lẽ ngày em ấy thoát y vì rân chủ sẽ không còn xa .


Tuồng củ diễn lại của giới dân chủ? Sẽ ai tin khi mà những kẻ như Chí Đức, Bình Nam đã bị vạch trần cái bản chất vạch mặt ăn vạ, vu không công an đánh người rồi? Bây giờ rận trẻ "Phương uyên" lại chơi trò hèn này sao? 

Hải Trang


26/09/2013

Vì sao báo lề trái vẫn quan tâm đến vụ Mỹ Yên?



Quyên Quyên
     Vụ việc Mỹ Yên đã đi qua được khá lâu nhưng tại sao khi chúng ta lướt qua bất kỳ một trang mạng lề trái nào cũng thấy bọn rận chủ luôn nhai đi nhai lại bài Cộng sản đàn áp giáo dân Mỹ Yên. Tuy vụ việc xảy ra và đã im ắng, cái đúng, cái sai của chính quyền hay của giáo dân thì ai cũng biết thông qua báo đài. Nhưng không vì thế mà bè lũ phản động im mồm, càng lâu dài chúng càng muốn tạo dư âm cho vụ việc này lên để kích động nhân dân chống chính quyền. Vậy nên bài viết này tôi không viết rằng diễn biến của vụ việc nữa mà chỉ viết về âm mưu của những kẻ này đang lợi dụng vụ việc này để cho người đọc hiểu được bản chất và có cái nhìn khách quan hơn về vụ việc.




     Thứ nhất, Có thể nói tôn giáo là một trong những hình thái ý thức xã hội mà trong đó tập trung được những người có chung ý thức hệ đông đảo và có sự trung thành vô điều kiện với niềm tin của họ. Không phải ngẫu nhiên mà trong đạo hồi tập trung được đông đảo những tín đồ sẵn sàng tử vì đạo cho các vụ khủng bố của họ. Vậy chính niềm tin sắt son và số tín đồ đông đảo nên bè lũ phản động đã, đang và sẽ tiếp tục lợi dụng để chống Nhà nước. Tôi nói đến đây không có nghĩa rằng tôn giáo là xấu hay toàn là tiêu cực. Nếu ai suy nghĩ thế là sai lầm trong nhận thức về tôn giáo, chúng ta không thể phủ nhận những giá trị tốt đẹp mà các tôn giáo đưa lại cho con người, tất cả các tôn giáo đều hướng con người tới cái chân, thiện, mỹ. Hướng con người tới cái tốt đẹp là giá trị của mọi tôn giáo khởi thủy. Nhưng tôi nói thế tức là không có nghĩa khi nào mọi thứ cũng tốt đẹp. Bởi vì sự tốt đẹp hay không còn phụ thuộc vào sự dẫn dắt của những người đứng đầu các tôn giáo trong từng thời kỳ phát triển. Ở bài viết này tôi không nhắc đến vấn đề tôn giáo thế giới, mà chỉ đến nhắc đến tôn giáo Việt Nam. Trong vụ việc vừa qua rõ ràng chúng ta đã thấy rằng niềm tin tôn giáo của những giáo dân giáo xứ Mỹ Yên bị lợi dụng một cách trơ trẽn, chính đức tin của giáo dân đã bị một số kẻ xấu đưa ra để mặc cả với chính quyền. Chính niềm tin mãnh liệt và số đông tín đồ có thể gắn kết với nhau qua đức tin vào đấng tối cao nên ai đó nắm được số đông này thì có thể nắm được một bộ phận lớn quần chúng nhân dân. Bởi vậy, để chống Nhà nước và gây chia rẽ nhân dân thì các thế lực ngoại bang ra sức nuôi dưỡng các tín đồ tôn giáo có ý đồ “một phương trời một vương triều” tách ra khỏi sự quản lý Nhà nước để dẫn dắt các tín đồ. Từ đó để dễ bề sai khiến cho các ý đồ chống đối và tận diệt chế độ Cộng sản Việt Nam hiện nay. Theo như số liệu thì Việt Nam hiện nay có hơn 20 triệu tín đồ tôn giáo của 13 tôn giáo. Đây là số lượng tín đồ rất lớn. Chính lý do này nên vụ việc Mỹ Yên hay bất cứ vụ việc nào liên quan đến tôn giáo sẽ là cơ hội lớn nhất để các thế lực “hận thù Cộng sản” ráo riết thực hiện âm mưu của chúng.




     Thứ hai, chính câu từ trong học thuyết Mác Lênin về tôn giáo đã bị các thế lực thù địch cố tình diễn giải sai để lợi dụng tôn giáo chống Cộng sản. Học thuyết Mác cho rằng “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”. Nhưng xét trong bối cảnh thế kỷ 19 thì thuốc phiện là một trong những thứ thuốc an thần chứ chẳng phải là thuốc phiện theo kiểu nghiện ngập, trụy lạc bây giờ. Tức là thuốc phiện vào bối cảnh thế kỷ 19 là chỗ dựa tinh thần cho người dân, làm cho con người thấy tĩnh tâm và trút bỏ gánh nặng trần gian khi tìm đến nó, có thể là một thứ thuốc an thần làm cho con người có thể quên đi mọi thứ. Vậy nhưng các thế lực thù địch với Cộng sản lại vịn vào ngôn từ và quên đi bối cảnh lịch sử để diễn giải một cách bừa bãi quan điểm của chủ nghĩa Mác về tôn giáo. Chính sự diễn giải sai lầm này đã vô tình tiêm nhiễm cho các tín đồ tôn giáo hiểu sai rằng “Cộng sản không đội trời chung với tôn giáo”. Vậy nên vấn đề kích động giáo dân Mỹ Yên là một chặng đường để đi từ lý thuyết đến thực tiễn trong hoạt động chống đối và tiêu diệt Cộng sản của các thế lực núp bóng ngoại bang.

      Thứ ba, Vấn đề tôn giáo, dân tộc là vấn đề hết sức nhạy cảm và các nước phương Tây và Mỹ luôn nhằm vào đấy để chống lại chế độ Cộng sản Việt Nam. Chính các thế lực phản động, dân chủ luôn được các quan thầy Mỹ và phương Tây ủng hộ, dung dưỡng nên chúng sẽ luôn phải đi theo sự chỉ bảo của quan thầy. Vậy nên chúng sẽ tích cực lợi dụng tôn giáo trong nước để đạt được mục đích của chúng. Việc lợi dụng các vụ việc ùm xùm về tôn giáo trong nước như vụ việc Mỹ Yên vừa rồi sẽ tạo ra hiệu ứng “trong tung ngoài hứng” và sẽ hạ bệ uy tín của Nhà nước Việt Nam trên trường Quốc tế, gây sức ép khó khăn cho Việt Nam về mọi mặt trong công tác đối ngoại. Xa hơn nữa là nếu tập trung và lừa mị được đông đảo số lượng giáo dân đông đảo thì các phần tử có cuồng vọng chính trị sẽ gây sức ép và mặc cả điều kiện với chính quyền. Xa hơn nữa có thể những phần tử xấu sẽ lợi dụng tôn giáo như là một công cụ cho chúng thực hiện các mưu đồ chính trị lớn hơn nữa để cầm quyền, tạo nên các đảng mang màu sắc tôn giáo và gây chia rẽ dân tộc để trục lợi.




     Vậy nên hiện nay cho dù vụ việc Mỹ Yên đã lùi vào quá khứ nhưng có lẽ trong tương lai các thế lực có thâm thù với Cộng sản sẽ vẫn không từ bỏ âm mưu của chúng. Chúng vẫn luôn lợi dụng các vụ việc tương tự như Mỹ Yên để vu khống chính quyền đàn áp tôn giáo. Và những thủ đoạn khác để tung hô, kích động giáo dân chống Nhà nước, gây rối nhiều nơi. Xét cho cùng tất cả chỉ là mục đích của một số kẻ xấu và giáo dân nếu không hiểu rõ bản chất vụ việc thì chỉ là vật thế thân cho những kẻ lợi dụng tôn giáo. Còn người dùng internet không cẩn thận sẽ chỉ là những kẻ bị lạc vào mê hồn trận tin giả của báo lề trái lợi dụng tôn giáo chống Nhà nước mà thôi.

21/09/2013

Nói về “Phản bác tuyên bố 258”


Quyên Quyên
    So với tuyên bố 258 thì phản bác tuyên bố 258 khác xa hơn nhiều, và cái cách nó được mọi người ủng hộ cũng khác hơn. Cái sự khác nhau và vì sao lại có cái gọi là “phản bác tuyên bố 258” thì tôi sẽ nói rõ sau đây. Nhưng bài viết của tôi chỉ với tư cách là một cá nhân viết lách để giải trí và nói ra quan điểm chính trị của mình nên tôi cũng có thể xem như là một blogger, tuy nhiên không có tiếng tăm gì nên tôi không công khai danh tính. Mà chỉ xem như là một cá nhân ẩn mình trên mạng để tìm thỏa mãn mọi thú vui do ineternet mang lại. 

Những kẻ phát cuồng
      Sau hơn hai tháng một số người tự phát trong giới blogger đứng ra tuyên bố đòi xóa bỏ điều 258 thì xã hội và cộng đồng mạng đã quá chán chường với trò mèo thừa mỡ này nên đã có những động thái để phản bác lại tuyên bố sai trái của một số blogger nói trên. Cứ cho là có hơn hai trăm người là blogger ký tên vào bản tuyên bố nói trên đi chẳng hạn, thì so với toàn bộ giới viết blog Việt Nam cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Trong khi đó danh tính công khai của cái gọi là mạng lưới blogger 258 này chỉ đếm trên đầu ngón tay, chỉ lòi ra được mấy thành phần tiêu biểu. Cụ thể và rõ ràng nhất đó là một số thanh niên vọng ngoại như Blogger Đoan Trang hay anh siêu nhơn Nguyễn Lân Thắng…Và trong các bản tin của giới rận cũng chủ yếu tung hô mấy đối tượng này. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thế. Tóm lại, cái tuyên bố 258 này chỉ là hành vi có chủ đích của một số kẻ trong giới rận chứ chẳng có thể coi là của “cộng đồng blogger” được. Theo như Mẹ Nấm nói thì từ mạng lưới blogger 258 là network đi thì nó chỉ gói gọn trong mấy con rận như Mẹ Nấm mà thôi.
Blogger Đoan Trang đi mách bu
      Nếu xét dưới khía cạnh luật pháp thì chính hành động đòi hủy bỏ điều 258 này cũng chính là hành động xâm phạm trắng trợn lợi ích của Nhà nước. Thiết nghĩ nếu có chăng một điều luật có vấn đề đối với lợi ích của một tầng lớp nào đó trong xã hội thì họ chỉ nên gửi đơn của họ lên Quốc hội đề nghị có sự điều chỉnh. Nhưng mở ngoặc và đóng ngoặc rằng điều luật này gây thiệt hại cho một tầng lớp nào đó trong xã hội. Đấy có lẽ là hành động đúng đắn nhất mà một công dân chân chính nên làm thay vì có những hành động láo xược đi mách bu như nhóm blogger 258 này. Pháp luật là do cơ quan quyền lực Nhà nước soạn thảo và banh hành, để ban hành được một điều luật có phải là chuyện đơn giản. Quốc hội phải xuất phát từ thực tiễn phát triển đất nước để soạn thảo, sau đó phải thí điểm mới áp dụng vào thực tiễn được. Vậy nên có thể nói luật pháp được tạo ra để bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp của các tổ chức cá nhân và để ngăn chặn, trừng trị các hành vi vi phạm pháp luật. Thế nên cái sự “có tật giật mình” của nhóm 258 này đã được chính họ thừa nhận. Nếu họ không có ý định xâm phạm các quyền và lợi ích hợp pháp của Nhà nước thì việc gì mà họ phải sợ chứ.

     Chính cái sự vô lý của tuyên bố 258 mà tôi vừa nói qua ở trên nên mới có cái gọi là phản bác tuyên bố 258. Chính bản thân trang blog cá nhân của tôi đây cũng thấy cần thiết phải quảng bá phản bác tuyên bố 258 nên tôi đã chèn luôn cả giao diện ký tên vào trang của tôi. Tôi nghĩ rằng việc ký tên phản bác tuyên bố 258 nó đã đánh thức được ý thức trách nhiệm của công dân đối với cộng đồng bởi vì thông qua ký tên này chúng ta thấy được rằng bảo vệ pháp luật chính là đang bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp của mình và của những người xung quanh. Phản bác tuyên bố 258 này không hướng riêng đến bất kỳ ai mà đó là một lời kêu gọi của những người yêu nước đối với tất cả cộng đồng. Và bản thân người làm ra phản bác tuyên bố 258 này đầu tiên cũng chẳng biết là ai nữa, mà đơn thuần đó chỉ là hành động thấy “điều sai trái thì ra tay dẹp bỏ” của các cá nhân sử dụng internet yêu nước. Vậy chứng tỏ về tập xác định cũng như cộng đồng người hưởng ứng cái phản bác tuyên bố 258 này là rộng hơn nhiều so với tuyên bố 258. Đó là chưa kể đến cái sự tiếm danh giới blogger của một số cá nhân trong giới rận. Chứng tỏ “phản bác tuyên bố 258” này sẽ ảnh hưởng sâu rộng và bảo vệ quyền lợi ích của đông đảo cộng đồng thay vì chỉ bảo vệ quyền lợi của một số cá nhân riêng lẻ trong giới blogger.

Hãy ký tên vào phản bác tuyên bố 258
     Phản bác tuyên bố 258 rất đơn giản không cần phải rầm rộ như tuyên bố 258 bởi vì nó xuất phát từ lòng nhiệt thành của cộng đồng mạng chứ không phải là hành động có chủ đích của một số người hám danh hám tài. Đó là hành động bảo vệ đất nước thay vì là hành động phá hoại đất nước. Hơn ai hết những công dân chân chính đều phải biết cách thượng tôn pháp luật, biết bảo vệ những điều hay lẽ phải. Thay vì phải ôm một mớ giấy lộn, mặt mày lấm la lấm lét chạy sang tận Thái Lan để bẩm báo, hay chạy lên các đại sứ quán của Tây để cầu kiến thì người dùng internet có thể ký tên trực tiếp của mình lên các giao diện có sẵn để thể hiện thái độ của các nhân mình đối với đất nước. Ở đây tôi muốn nói rằng sự việc chân chính không bao giờ cần phải làm to, rùm beng lên đên lúc rồi cũng sẽ được cộng đồng biết đến và thừa nhận. Đâu cứ nhất thiết như nhóm blogger quá khích 258 cứ phải đi chầu chực các cơ quan nước ngoài suốt ngày đêm để trao tuyên bố và chụp ảnh tung lên mạng để lăng-xê cho cá nhân. 

     Vừa rồi tôi còn nghe thấp thoáng đâu đó còn có những bạn trẻ yêu nước tự mình bỏ kinh phí in ấn và đi lấy chứ ký về phản bác tuyên bố 258. Và một bạn trẻ đã viết trên trang facebook cá nhân rằng trong ngày đầu tiên tuy vất vả nhưng rất vui vì đã lấy được hơn 400 chữ ký. Vậy chứng tỏ phản bác tuyên bố 258 sẽ được mọi người dân ký vào vì nó đã xâm phạm đến thượng tôn pháp luật. Còn nếu ví thử một blogger nào đó trong nhóm blogger 258 in ấn ra và đi xin ký tên ở dọc đường thì sẽ bị nhân dân nghi ngờ ngay. Đơn giản vì điều đó đã và đang xâm phạm lợi ích Nhà nước và cuối cùng là tuyên bố 258 kia chỉ là hành động tự phát của một nhóm người chỉ nhằm bảo vệ lợi ích của họ mà không bảo vệ gì cho lợi ích của nhân dân cả. Nếu cho rằng bỏ đi điều 258 là có lợi đối với toàn bộ giới blogger đi chăng nữa thì điều đó cũng không có nghĩa là sẽ phải hủy bỏ điều 258. Bởi, giới blogger xét cho cùng cũng chỉ là một bộ phận nhỏ trong xã hội này, vậy nên vẫn phải tuân theo pháp luật do số đông đồng ý.
    Chung quy lại nếu chúng ta là một công dân chân chính thì hãy ký tên vào “phản bác tuyên bố 258” như những người khác đã làm. Bởi đây là hành động thể hiện sự có trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng, sự tận tâm với đất nước. Chúng ta không thể dung túng cho những kẻ chỉ vì lợi ích của bản thân mà làm càn làm bậy với đất nước như vậy được.



20/09/2013

Thanh niên công giáo và câu chuyện Bước đường cùng chăng?



Lam Trà
     Tên tuổi nhà văn Nguyễn Công Hoan vẫn đi kèm với nụ cười và nước mắt khi “Người ngựa ngựa người” được dàn dựng lại thành tiểu phẩm Hài. Cây bút tiêu biểu của văn học hiện thực phê phán Việt Nam trước năm 1945 cũng được độc giả biết đến nhiều hơn qua tác phẩm “Bước đường cùng”, đọc và xót xa khi con người trước cách mạng cuộc sống lầm than, như chính câu nói của các cụ xưa: đói ăn bẩn, túng làm liều.


Page này có còn là page tôn giáo không?

     Câu chuyện tác giả văn học lại ngẫm với thanh niên công giáo thấy có nét tương đồng khi cùng làm mưa làm gió trong câu chuyện về giáo xứ Mỹ Yên.

     Tôn giáo là một trong những vấn đề nhạy cảm nhất của đời sống xã hội, sự việc đáng tiếc tại giáo xứ Mỹ Yên hồi đầu tháng 9 vừa qua dù đã được Đài truyền hình Việt Nam cũng nhiều báo đài trong nước vào cuộc và nhiều chiêu trò của thanh niên công giáo đã bị lật tẩy. bước đường cùng, cuộc sống của anh Pha trơ trọi túng đói, cô gái Người ngựa và anh xích lô nghèo Ngựa người gắng gượng chút tiền bạc trong đêm giao thừa pháo đã nổ, thanh niên công giáo biết vu oan gì nữa đây biết xuyên tạc gì nữa đây?


Bức ảnh ngậm máu phun người của TNCG

     Thôi thì những ai bình luận phản bác, những ai không đồng tình, những ai phê phán những ai tìm ra sai sót tìm ra chiêu lừa thì gọi chung là “dư luận viên”, chịu khó thống kê cách thức “dư luận viên” bình luận như như kiểu biết trước, như kiểu cho các “dư luận viên” sập bẫy. nhưng nói phải củ cải cũng nghe cơ mà, thanh niên công giáo cố gắng vớt chút thể diện để duy trì sự tồn tại chăng?




15/09/2013

Loằng ngoằng xung quanh điều 258



Quyên Quyên
    Cái sự vụ 258 này đã khá lâu rồi và cũng chẳng thấy làm nên cơm nên cháo gì cả, vẫn chỉ là những tuyên bố suông của một nhúm người, có được hơn một trăm người hay không thì không biết, nhưng trên mạng lề trái thì khá rầm rộ, cố gắng tung hô để thu hút sự chú ý của cư dân mạng. Một thời gian bị cư dân mạng đập cho mất tăm rồi thì nay lại ngóc đầu lên đòi tự do dân chủ và đòi hủy bỏ điều 258. Định sẽ không viết nữa nhưng thấy có đôi điều phải nói về vấn đề này nên viết đôi dòng suy nghĩ gọi là suy nghĩ về cái gọi là phong trào "bài 258" này.


Nhóm blogger 258

     Thực ra cái chuyện tự do thì ai mà chẳng muốn chứ, nhưng tự do như thế nào mới được đây. Tự do là quyền cơ bản của con người trong hiến định và pháp định, nhưng xét dưới góc độ nhân chủng học, sinh học thì chúng ta là con người, một động vật bậc cao, chúng ta có ngôn ngữ, có chữ viết và tư duy. Chính cái sự “bậc cao” đó làm chúng ta khác xa với các loài động vật khác, đó là chúng ta có tổ chức và quản lý xã hội theo một nền nếp để con người tiến bộ, văn minh và tôn trọng nhau hơn. Tôi lấy một ví dụ là trong quần thể một loại động vật, đó là loại hổ chẳng hạn. Thì cái quyền tự do vô lối của nó là con đực này có thể giao phối với con cái kia một cách tự nhiên, hay là có thể tranh chấp thức ăn hay tranh chấp con cái mà các con đực có thể xé giết lẫn nhau. Thậm chí trong quần thể của một số loài động vật còn có kiểu tự ăn thịt lẫn nhau, về mùa đói thức ăn có thể con yếu hơn là mồi cho con khỏe hơn…Đó là động vật. Vậy con người có thể tự do như vậy không? Xin thưa với tất cả các bạn là không. Chúng ta là những sinh vật đặc biệt biết tư duy, biết sáng tạo và còn có những giá trị khác làm nên cái gọi là “lương tri nhân loại’. Đó là sự tiến bộ của con người. Vậy nên chúng ta mới có cơ chế nhất định và luật pháp do chúng ta tạo ra để quản lý con người và xã hội phù hợp với sự tiến bộ, tất nhiên là sẽ phải phù hợp với điều kiện của từng cộng đồng người nhất định.(Nhà nước)




      Có nhiều người cho rằng pháp luật Việt Nam nên học theo pháp luật Mỹ để bỏ đi những điều luật không giống Mỹ hay khác xa với các nước được coi là dân chủ trên thế giới này. Tôi không có ý coi thường sự tiến bộ của các nước khác, họ có đủ điều kiện để quản lý đất nước họ hơn đất nước tôi. Eward snowden là những người đã làm điều đó, sau khi hắn phản bội chính phủ Mỹ thì mới lòi ra mọi thứ. Vậy chứng tỏ Mỹ thả lỏng được để tạo ra cái gọi là dân chủ nhưng tất yếu họ cũng sẽ tạo ra được cơ chế và bộ máy để kiểm soát nó, việc nghe trộm điện thoại của người dân không những của Mỹ mà còn của cả thế giới là một minh chứng cho điều đó. Vậy nên sự tự do ở mỗi nước là khác nhau, phải phù hợp với trình độ phát triển của đất nước, không những tự do phải phù hợp với điều kiện phát triển của đất nước mà còn phải phù hợp với các chuẩn mực văn hóa đạo đức khác của dân tộc, phải tôn trọng các giá trị phong tục tập quán cội nguồn. Tôi lấy ví dụ, nếu các bạn sang phương Tây sẽ thấy mại dâm là một nghề, hay vợ chồng ly thân nhiều hơn 6 tháng thì mỗi bên sẽ có quyền tự tìm bạn tình cho mình, đó là giá trị tự do của mỗi người và gắn liền với nền văn hóa của họ. Còn ở chúng ta thì lại khác, chúng ta xem mại dâm là một tệ nạn đáng lên án, và việc thiếu chung thủy trong hôn nhân là một tội lỗi…Đó là những nét đơn giản tạo ra sự khác biệt của mỗi Quốc gia.


Học đòi tự do kiểu Mỹ

     Bản thân các văn bản luật cũng vậy, luật được tạo ra để quản lý Nhà nước và xã hội, và dựa trên sự đồng ý của số đông. Sự đồng ý của số đông mà chúng ta cảm nhận thấy ở đây chính là sự đồng ý của đông đảo của nhân dân thông qua sự chấp nhận một văn bản luật nào đó. Ở nước ta quyền lập pháp được trao cho Quốc hội-cơ quan quyền lực cao nhất, đại diện cho nhân dân trong việc lập pháp và ra những quyết định điều hành đất nước. Vậy nên tất cả chúng ta đều là công dân Việt Nam thì tất nhiên là phải tôn trọng luật pháp, nếu thấy gì chưa hợp lý so với thực tế thì có thể kiến nghị lên cơ quan Nhà nước có thẩm quyền chứ không thể tự tiện mà có thể đi rêu rao ở nước ngoài này nọ rồi chỉ một nhúm người đi ra nước ngoài gọi là trao bản tuyên bố phản đối…Những hành động của nhóm blogger 258 đó đã vô tình hay hữu ý chà đạp luật pháp cũng như vô tình làm cho thế giới có những nhìn nhận thiếu khách quan về tình hình ở Việt Nam, gây ra những ấn tượng không tốt của thế giới đối với Việt Nam. Có ai thấy việc làm chỉ với một nhóm thanh niên tự xưng là các blogger đi đến các đại sứ quán nước ngoài để trao cái gọi là bản kiến nghị của họ về phản đối điều 258. Tôi nghĩ đó là hành động sai trái, có ý đồ sùng ngoại, coi thường những thứ thuộc về bản chất đất nước mình và nhân dân mình. Việc đi cầu kiến nước ngoài của các thanh niên trong nhóm blogger 258 cho thấy họ có tư tưởng tiểu nhược, sùng bái phương Tây và coi thường đất nước, đấy là một sự sỉ nhục với đất nước, bôi nhọ dân tộc.
      Suy cho cùng thì tất cả cũng chỉ vì danh tiếng và những toan tính cá nhân mà nhóm blogger này mới có những hành vi như vậy, đây là hành vi nhằm phô trương thanh thế của các blogger này. Tôi nghĩ những người có dính dáng tới tuyên bố 258 vừa qua đều là những người ít nhiều có dính dáng tới hoạt động của các rận chủ già cỗi và có tư tưởng thân phương Tây. Những blogger này đòi hỏi tự do quá đáng trong khi tự do quá đáng sẽ chà đạp lên quyền và lợi ích hợp pháp của những công dân khác. Chính sự lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của Nhà nước mà một số blogger lề trái như Trương Duy Nhất hay Phạm Viết Đào đã và đang đối mặt với vòng lao lý. Vậy rõ ràng hành động của một số blogger đang đòi dẹp bỏ 258 cho thấy lòi ra cái đuôi cáo rằng “có tật thì giất mình” của một số blogger này. Nếu họ không có tư tưởng xâm phạm lợi ích Nhà nước thì chẳng việc gì mà họ phải sợ sệt cả.

13/09/2013

Xô diễn hài của ngài Thích tổng!


Cảnh Đằng
     Tiếp theo cái mảnh bài phiếm đàm về "Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất" ở trên thì nay anh làm thêm một phát nữa về ngài Thích Quảng Độ, anh cứ phải làm luôn cho nó trịnh trọng một bài về ngài. Thực ra cảm hứng cho cả hai bài này tuôn ra từ đầu anh đều bắt nguồn từ sự đào tẩu bất ngờ và đầy toan tính bí ẩn của ngài Thích Quảng Độ. Chứng tỏ cho sự suy tàn đang diễn ra bên trong cái gọi là "Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất" hay sự suy vi của bộ máy lãnh đạo hay khủng hoảng về đường lối hành đạo của tổ chức này. Anh xin miễn bàn về thân thế của Ngài Thích tổng(anh cứ tạm gọi vậy), bởi vì điều đó đã có trên gúc gồ. Anh chỉ xin bàn về cái sự tham quyền cố vị của vị Thích tổng mà mất đi đạo nghiệp của nhiều phật tử khác đang đi theo cái gọi là Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất.


Ngài Thích tổng đang mị dân

     Ngài chân tu Thích Quảng Độ là một vi tăng sư đã có nhiều năm lăn lộn trên sư trường và vật vã với những trăn trở để dẫn dắt cái gọi là “Giáo hội Phật giáo Việt nam thống nhất” tiến thêm những bước dài trong tương lai. Nhưng buồn thay, cái gọi là tổ chức Phật giáo ly khai này lại như là một tổ chức làm tiền với nước ngoài, đạo thì ít mà la quấy thì nhiều. Anh thấy cũng lạ, tu ở đâu chẳng là tu, nếu mà đã quyết tâm tu thì có thể ngồi ở nhà thổ, kỹ viện hay phố đèn đỏ của Thái Lan mà tu cũng được nữa là. Vậy mà các vị gọi là có thâm niên tu hành như Quảng Độ, Huyền Quang, Không Tánh cứ thích phải chơi trội, tự mình lập nên một thành trì không cần ai phải quản lý gì sất. Anh thấy trong lịch sử thời kỳ đỉnh cao của đạo Phật thì các vua Lý, Trần rất coi trọng các nhà sư và nhiều vị tăng sư như sư Vạn Hạnh…đều được vua hỏi ý kiến, và Nhà nước quản lý cũng như chú trọng cho phát triển đạo phật. Nay anh thấy cái chính sách có khác mẹ gì xưa kia đâu, tại Quốc Hội còn có mấy vị sư ngồi chễm chệ hàng ghế đầu, khắp nơi nhà thờ chùa chiền to vật vã nằm chềnh ềnh ra đấy. Anh còn thấy nhiều vụ Nhà nước còn cử cán bộ về các chùa chiền đo đạc và cấp kinh phí, thiết kế để xây dựng và bảo vệ di tích chùa, bảo vệ các nét đẹp lịch sử. Thế thì tha hồ các vị tăng sư tụng kinh cầu chú mỗi ngày. Anh còn thấy Nhà nước xây dựng cả chùa chiền ở đảo Trường Sa nữa cơ đấy, để cho các vị tăng sư ra đấy niệm Phật và góp phần bảo vệ biển đảo. Đúng là Nhà nước quan tâm hết mức tới sự phát triển của Đạo Phật còn gì nữa.


     Ấy vậy nhưng vị Thích Quảng Độ kia lại cứ thích chơi độc, một mình một vương Quốc, cứ chày cối duy trì cái gọi là “Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất” để chống đối chính quyền, mở miệng ra phát ngôn là bảo chính quyền đàn áp tôn giáo này nọ. Thế mới lạ chứ, ai đàn áp các ông bao giờ, chỉ là các vị thích tự do quá khích thì có. Các vị đặt trụ sở khắp nơi trên thế giới và liên hệ với các phần tử chống đối Việt Nam ở nước ngoài, rồi các vị cứ một, hai là muốn như một tổ chức chính trị. Ấy thế nên anh có thể tin Phật lắm nhưng tuyệt nhiên anh đéo tin những thằng cha nào mà giả vờ làm mục sư, tăng sư, cha xứ nhưng lại cứ đòi láo với chính quyền, muốn ngoi lên làm chính trị. Anh thấy cái việc đời và việcc đạo nó khác nhau hoàn toàn, phải tách bạch ra chứ. Anh đếch tin thằng cha nào mà lợi dụng việc đạo để phục vụ cho lợi riêng cuộc đời hắn, anh nghĩ rằng người chân tu, môn đồ của Phật Thích Ca hay là con chiên của Chúa Giê-su đều cần thiết phải lấy đời vì đạo thì mới thành tâm. Và anh càng đếch tin thằng cha này cứ mang danh là sư sãi hay linh mục chủ chăn mà hở ra một tí là ta đây sẽ ton hót với BBC, RFA, hay ta đây sẽ gửi đơn lên Hội đồng nhân quyền, hay ta sẽ đến Đại sứ quán Mỹ để trao bản kiến nghị khởi kiện chính quyền…Ừ, thì mấy thằng cha đấy chúng nó có chức vị này nọ trong cái đạo đấy nhưng chúng phải hiểu rằng là trước khi chúng nó lên niết bàn hay lên Thiên Đàng với chúa thì vẫn phải sống ở cái nước Việt Nam này đã. Trước khi xuống tóc hay vào tu viện thì vẫn cứ là con lạc cháu hồng và sau khi theo nghiệp tu hành thì vẫn là con dân đất Việt. Nếu mà cứ hở ra là đi vu khống đất nước mình, coi thường đất nước mình, coi thường người mình thì nên đi sang Pháp hay sang Mỹ mà ở cho nó sướng, sang đấy để được người ta tôn trọng. Ông Quảng Độ hay ông gì đi chăng nữa thì vẫn có thể làm như vậy. Đáng lẽ ra các vị phải noi gương các vị như Hòa thượng Thích Quảng Đức ngày xưa tự thiêu để chống giặc, chứ vị Quảng Độ ngày nay lại khác, ngài mặc áo cà sa đi phát tiền cho những phần tử đi chống chính quyền, gây rối đất nước. Rồi ngài còn thường xuyên làm cái việc ton hót với nước ngoài để gây tiếng vang cho cái tổ chức mà ngài lãnh đạo. Anh nghĩ là cái việc đi tu thì tu đâu mà chẳng được, miễn là mình thực tâm vì đạo, muốn cứu khổ chúng sinh mà từ bỏ bụi trần. Ấy thế thì các vị chân tu thì có màng danh lợi tiếng tăm hay ăn ngon mặc đẹp đâu. Thửa trước mà Phật Thích Ca muốn ăn ngon mặc đẹp thì ngài đã không giã từ cung điện đi ra ngoài để tạo nên đạo Phật. Vậy nên mấy hành vi lạc lối, gàn giở của ông Thích Quảng Độ là đã phản ánh nên bản chất của Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất là một tổ chức có hơi hướng phi đạo, không còn bản chất của đạo nữa mà thiên vào đó là một tổ chức làm tiền thì đúng hơn. Việc hòa thượng Thích Quảng Độ chỉ là một “bài” để tổ chức này gây tiếng vang, tuy nhiên ít nhiều cũng cho thấy sự chia rẽ về lợi ích trong tổ chức na ná tôn giáo này. Tranh giành quyền lực lãnh đạo dẫn đến Thích Quảng Độ bị thất thế và từ chức để gây tiếng vang, ngay lập tức một loạt đài bắp cải BBC, RFA…đưa tin loạn lên. Ngay lập tức những vị khác trong tổ chức này sợ mất uy tín vì đã tống khứ Quảng Độ về vườn nên đã giả vờ lên tiếng mời ông ở lại. Ai ngờ ông Độ ở lại thật, ông vẫn chày cối giữ chức vị tiếp trong nhiệm kỳ tiếp theo.
       Ông Độ đã rất thông minh khi chơi chiêu bài này để “nâng giá” mình lên với công luận cũng như gây tiếng vang để thị uy với những đồ đệ của mình. Nói thật là sau những vụ như phát tiền cho bạn khóc thuê chửi mướn và phát tiền để mị dân chống Nhà nước thì ngài Thích Quảng Độ gần như hết đát ngày và sau mấy bài phát biểu liều và láo với BBC thì uy danh của ngài có lên được một tí chút cứ gọi là lập lòe như ma trơi, nhưng ngay lập tức sau đó ngụp mất tăm cho đến hiện nay. Và bây giờ ngài lại muốn nổi tiếng nên mới chơi ra bài thông báo về sự đào tẩu của mình. Ngài thông báo đào tẩu bảo là thoái vị khi tuổi cao sức yếu, rồi này nọ lọ chai là không thể tại vị được nữa. Thế nhưng đến khi các vị khác lên tiếng giả vờ níu kéo thì ngài tổng Thích nhà ta gật gù và mếu máo giả vờ một lúc rồi lại nhận ngay, ngoài mặt thì không muốn nhận nhưng trong lòng thì lại muốn lắm. Vậy mới biết là ngài Thích tổng giả nai có đẳng cấp. Anh là anh biết ngay cái bài để đánh bóng tên tuổi của vị Thích Tổng thế nào cũng xảy ra. Không những thế Ngài Thích Quảng Độ còn viết một bức thư cảm ơn gửi lên đâu thì anh không biết nhưng anh thấy nó ở trên mạng internet, cụ thể là các trang của anh chị dân chủ cuội phát tán rất nhiều. Qua đây mới biết được cái sự tráo trở của ngài Thích tổng, cũng như xô hài của vị đã diễn ra rất sắc nét.


     Nói vậy thôi, chứ anh ít khi nói về tôn giáo hay liên quan đến tôn giáo lắm. Bởi vì nó là sự lằng nhằng, liên quan đến nhiều vấn đề phức tạp, và tính anh nhiều khi cũng hơi AQ một chút, cứ nghĩ một điều nhịn chín điều lành. Nhưng nhịn nhiều thì chúng nó nhờn, (đấy là câu cửa miệng của anh) vậy nên anh không thể để ông Quảng Độ này diễn hài mãi được. Anh vẫn ước muốn xa xôi rằng ngài Thích tổng sẽ thoái vị sớm đi để vị khác lên thay và sáp nhập Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất về sớm với đất nước cho các phật tử được nhờ. Đấy là điều tương lai, thế nên cứ chờ và cứ đợi nên anh viết bài này đăng lên để anh em xem tạm.