Bài mới nhất

28/12/2013

TOP 10 SỰ KIỆN ĐƯỢC “CỘNG ĐỒNG BÀN PHÍM” XUYÊN TẠC NHIỀU NHẤT TRONG NĂM QUA (P2)



6. Nghị định 72 của Chính phủ về quản lý mạng Internet.


Nghị định 72 về quản lý, sử dụng, cung cấp dịch vụ trên mạng Internet và mạng xã hội được Chính phủ ban hành nhằm tiếp tục thúc đẩy sự phát triển Internet tại Việt Nam. Các quy định được bổ sung, hoàn thiện tại nghị định này theo hướng thúc đẩy cạnh tranh, tạo môi trường kinh doanh công bằng, minh bạch cho các doanh nghiệp.
Thế nhưng, các phần tử xấu và cộng đồng “kêu gào bàn phím” đã cố tình xuyên tạc với các luận điệu: Nghị định 72 sẽ cấm các cá nhân sử dụng mạng xã hội chia sẻ và tổng hợp tin tức? Là căn cứ để đàn áp các Blogger, những người bất đồng chính kiến... Với cách suy diễn bậy bạ, thông tin không kiểm chứng, cùng thói quen chửi và chửi, phản ứng “tát nước theo mưa” cùng tâm lý bầy đàn, hiu sai bn cht vn đ là cơ hội để các trang Bờ lốc đen, Bờ lốc vàng… có khuynh hướng chống lại nhà nước Việt Nam tận dụng triệt để, nhào nặn thêm bớt thông tin nhằm mục đích gây dư luận xấu.
Sau một thời gian Nghị định được triển khai đi vào cuộc sống. Các luận điệu xuyên tạc về Nghị định 72 dần chìm nghỉm cùng những thành tựu vượt bậc về Internet mà Việt Nam đã đạt được. Lại một gánh hát rẻ tiền, nhàm chán của cộng đồng “kêu gào bàn phím”.
7. Vụ gây rối của giáo dân giáo xứ Mỹ Yên, Nghi Lộc, Nghệ An


Sự thật vụ gây rối của giáo dân giáo xứ Mỹ Yên, Nghi Phương, Nghi Lộc Nghệ An đã rõ như ban ngày. Dư luận cũng đã thấy rõ tính chất một vụ án hình sự như bao vụ án khác, nhưng các chức sắc, chức việc, các vị đứng đầu Giáo phận Vinh vẫn không chịu nhìn thẳng vào sự thật. Hành vi vi phạm pháp luật của những giáo dân giáo xứ Mỹ Yên đã bị các phần tử xấu và cộng đồng “kêu gào bàn phím” xuyên tạc, cho rằng: “Có lẽ chính quyền đã chuẩn bị trước; đưa cả quân đội, đưa cả cảnh sát rồi bộ đội, cơ động đến để gài bẫy người dân; rồi cũng thuê người ném đá và chụp ảnh những người được thuê ném đá đó để đưa lên”, Nhà nước Việt Nam đàn áp tôn giáo…
Không ai có quyền cho mình đứng trên pháp luật. Vụ việc cũng đến hồi kết thúc. Những luận điệu xuyên tạc của cộng đồng kêu gào bàn phím không thể che dấu cho những hành vi vi phạm pháp luật của một số giáo dân giáo xứ Mỹ Yên.
8. Lợi dụng vấn đề tranh chấp Biển Đảo để biểu tình xuyên tạc chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước.


Những căng thẳng trong vấn đề tranh chấp biển đảo giữa Việt Nam và Trung Quốc được cộng đồng kêu gào bàn phím triệt để khai thác, vu cáo xuyên tạc chủ trương giải quyết của Đảng, Nhà nước vơi các luận điệu: “Đảng bán đất dâng biển cho Trung Quốc”. Nguy hiểm hơn, một số phần tử xấu còn kích động người dân biểu tình, gây rối an ninh trật tự với mục đích chống phá đất nước. Thử hỏi biểu tình mà lại xuất hiện loại người “yêu nước, loại rân chủ” như Bùi Th Minh Hng, Basam Nguyn Hu Vinh, hay Nguyn Tưng Thy, Nguyn Xuân Din… thì điều gì sẽ xảy ra? Yêu nước gì loại người này, chúng còn chỉ mong có cơ hội để bán nước kiếm tiền thôi, chúng kiếm ăn trên chính lòng yêu nước của người dân Việt Nam!
9. Bệnh nhân Lê Hiếu Đằng, TS Phạm Chí Dũng, Bác sỹ Nguyễn Đắc Diên viết đơn xin ra khỏi Đảng


Một vài cá nhân trong thời gian qua viết đơn xin ra khỏi Đảng như một căn bệnh của những người thích thể hiện. Trước đây, họ đã có một quá trình trung thành với lý tưởng họ đã lựa chọn là đi theo Đảng, họ đã có những cống hiến cho cách mạng, nhưng vì một “lý do nào đó”? họ quay ngoắt lại tung hê tất cả và tỏ ra “Ngậm ngùi sám hối” về lý tưởng mình đã theo đuổi, trong khi đồng chí, đồng đội và bạn bè họ vẫn đổ công sức, tâm huyết đóng góp cho tổ quốc, chế độ này. Chắc chắn rằng, họ đang bất mãn về cá nhân, nơi những cái “tôi” thiếu trong sáng của họ bị tập thể, cộng đồng phủ nhận. Và họ đã quyết tâm phản bội lại tổ quốc để “thoải mái” thể hiện bản chất cơ hội của mình.
Các diễn đàn, bờ lốc đen, bờ lốc vàng… luôn cập nhật hàng ngày, tung hô những hoạt động của họ như những người đã có công đi khai phá “dân chủ”, “văn minh phương Tây” cho đất nước mình. Nhưng hãy để thời gian trả lời, khi giá trị sử dụng không còn, họ dễ dàng  bị lãng quên không thương tiếc, ngậm ngùi sống trong cảnh cô độc trước lời nguyền rủa của toàn dân tộc. Giữa giá trị của sự ảo tưởng và thực tiễn không có chỗ cho những kẻ cơ hội, lung lạc ý tưởng và phản bội. Hãy chung tay lên án và gạt bỏ những ung nhọt của căn bệnh này trong đời sống xã hội.
10. Hoạt động của cái gọi là Mạng lưới Blogger, diễn đàn xã hội dân sự, Tuyên bố 258…


Một số đối tượng cơ hội chính trị có quan điểm chống đối cực đoan và các phần tử xấu đã lập ra các diễn đàn, câu lạc bộ, bờ lốc… để tổ chức các hội thảo, tọa đàm, diễn đàn có nội dung đòi hỏi đưa Hiến pháp 1992 trở về Hiến pháp năm 1946, trưng cầu ý dân về Ðiều 4 cũng như toàn bộ Hiến pháp, lập Tòa án Hiến pháp, thúc đẩy Xã Hội Dân Sự và thực hiện các quyền tự do dân chủ, tự do ngôn luận, báo chí, lập hội theo tiêu chí phương Tây, tư hữu hóa đất đai... Nếu thực hiện các nội dung này theo ý đồ của họ thì chế độ XHCN thực tế sẽ không còn tồn tại ở Việt Nam. Ðây là phương thức đấu tranh rất nguy hiểm trong chiến lược diễn biến hòa bình nhằm thay đổi thể chế ở nước ta. Tuy vậy, chỉ một vài cá nhân có tư tưởng chống phá mạo danh những người Việt Nam yêu nước hưởng ứng màn kích rẻ tiền này.  
Hoa Đất

25/12/2013

TOP 10 SỰ KIỆN ĐƯỢC “CỘNG ĐỒNG BÀN PHÍM” KÊU GÀO NHIỀU NHẤT TRONG NĂM QUA (P1)



Một năm sắp khép lại với nhiều sự kiện chính trị trọng đại của đất nước. Bên cạnh những thành tựu đạt được, hoạt động lợi dụng các sự kiện chính trị - xã hội để xuyên tạc, chống phá Nhà nước ta được các đối tượng thù địch và phần tử xấu triệt để khai thác. Hãy cùng điểm lại 10 sự kiện được cộng đồng “kêu gào bàn phím” xuyên tạc nhiều nhất trong năm qua:
1. Đám tang đại tướng Võ Nguyên Giáp và chuyến thăm của thủ tướng Lý Khắc Cường.
Chuyến thăm của Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường diễn ra trong bối cảnh đất nước ta vừa tổ chức xong lễ quốc tang cho đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ngay lập tức, một số trang mạng thiếu thiện chí đã xuyên tạc, cho rằng Việt Nam kết thúc tang lễ sớm để đón khách Trung Quốc, từ đấy bôi nhọ hình ảnh của Đảng, Nhà nước. Thực tế rằng, Tang lễ quốc gia dành cho đại tướng bắt đầu từ 12:00 ngày 11/10 đến 12:00 ngày 13/10 trong khi ông Lý Khắc Cường đến Hà Nội lúc 12:50 ngày 13/10. Việc đón tiếp nguyên thủ quốc gia là cả một quá trình chuẩn bị từ nhiều tháng trước, và thời gian là yếu tố chính xác đến từng phút. Nhưng trò hề rẻ tiền này nhanh chóng bị cộng đồng mạng và những người yêu mến đại tướng lên án.
2. Quá trình góp ý và thông qua dự thảo sửa đổi Hiến pháp


Một đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng lấy ý kiến vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp được cộng đồng “kêu gào bàn phím” và các phần tử xấu triệt để lợi dụng chống phá. Những quan điểm sai trái, những luận điệu phản động được cộng đồng “kêu gào bàn phím” soạn thảo thành những tài liệu xấu mạo danh, nặc danh, thậm chí họ còn soạn ra hẳn một dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 khác với Bản dự thảo Hiến pháp duy nhất do Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 của Quốc hội công bố tổ chức lấy ý kiến nhân dân… phát tán trên internet nhằm kích động, lôi kéo người dân; lợi dụng việc đóng góp vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp để xuyên tạc, công kích, chống phá Đảng, Nhà nước. Nội dung mà họ tập trung là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam (đòi bỏ Điều 4 trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp); “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang, họ cho rằng: “lực lượng vũ trang phải trung lập”; lực lượng vũ trang chỉ trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam hay với bất kỳ tổ chức nào…
Những hình thức chống phá mang tính nhỏ giọt của một vài cá nhân, dĩ nhiên đấy là những quan điểm sai trái, không được toàn thể nhân dân Việt Nam chấp nhận. Quyết tâm chính trị của toàn Đảng, toàn dân đã được thực hiện bằng việc Quốc hội thông qua Hiến pháp sửa đổi với hơn 97% số phiếu tán thành đã kết thúc cả quá trình kêu gào bàn phím của các đối tượng.
3. Xử lý các Vụ án tham nhũng trong thời gian qua


     Tham nhũng ở Việt Nam hiện nay đang là vấn đề “nóng” và làm ảnh hưởng nhiều mặt tới đời sống xã hội. Thời gian qua, với quyết tâm của cả hệ thống chính trị, các vụ án tham nhũng được đưa ra xử lý (Vinalines, Vinashin, Bầu Kiên…) thể hiện quyết tâm cao của cả hệ thống chính trị. Nhưng điều này đang được cộng đồng bàn phím kêu gào, phát đi thông điệp với nội dung: tham nhũng “đồng nhất” với bản chất của chế độ, từ đấy phủ định những thành tựu của đất nước, đòi đa đảng, thay đổi chế độ.
Cần nhận thấy, tham nhũng xảy ra ở hầu hết các quốc gia, không phân biệt chế độ chính trị, giàu, nghèo, phát triển, đang phát triển hay kém phát triển và xảy ra ở mọi nơi, mọi cơ quan, tổ chức, trong các lĩnh vực của đời sống xã hội, nhất là những lĩnh vực liên quan đến hoạt động kinh tế và quản lý xã hội. Đảng, Nhà nước Việt Nam xem tham nhũng là một trong bốn nguy cơ cản trở sự phát triển bền vững của đất nước, đã và đang và quyết tâm đẩy lùi tệ nạn này ra khỏi đời sống xã hội.
4. Xử lý hành vi vi phạm pháp luật Nhà nước CHXHCN Việt Nam của các nhà Rân chủ rởm


Những cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật Nhà nước CHXHCN Việt Nam bị xử lý, được cộng đồng “kêu gào bàn phím” tung hô như những hiệp sỹ dũng cảm, nhà dân chủ đích thực: Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nhật Uy, Nguyễn Văn Hải, Trương Duy Nhất, Lê Quốc Quân… đã trở thành tâm điểm của những luận điệu đả kích chế độ, xuyên tạc chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước. Những lập luận thiếu căn cứ, và định kiến theo kiểu chống phá được định hình sẵn với lý do được cộng đồng kêu gào bàn phím đưa ra nhiều nhất là “vi phạm nhân quyền”, đàn áp người bất đồng chính kiến, đàn áp tự do tín ngưỡng, tôn giáo…. nhưng cố tình bỏ qua những hành vi vi phạm của các đối tượng.
Một vài lập luận của các đối tượng được các thế lực bên ngoài cổ súy để can thiệp vào công việc nội bộ của nước ta, nhưng với yêu cầu thượng tôn pháp luật, những hành vi mang tính “ăn vạ” của cộng đồng bàn phím dành cho các nhà “Rân chủ rởm” chỉ là những trò hề rẻ tiền, lăng xê cho những ảo tưởng hão huyền của họ. Chó cứ sủa, người bộ hành cứ bước.
5. Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc với số phiếu cao nhất


Hiệu ứng lan tỏa từ việc Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc với số phiếu cao nhất đang đem đến những tác động tích cực, nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế, phản bác các luận điệu tuyên truyền của các thế lực thù địch và phần tử xấu. Nhưng các trang mạng Bờ Lốc Đen, Bờ Lốc Vàng vẫn không ngừng thể hiện sự không đồng tình, phủ định thành công mang tính lịch sử trên bằng những bài viết, lập luận thiếu lôgic theo kiểu chống phá, đi kèm với vốn kiến thức ít ỏi và những định kiến cá nhân, như: “Đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam không nên phấn khích kiểu trẻ con mà nên nhìn nhận, nên hiểu rằng sự kiện Việt Nam được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc như là thiện chí của cộng đồng quốc tế, của các nước văn minh giàu mạnh tiến bộ tạo cơ hội”, “Việt Nam cần cải thiện về nhân quyền”…

Sự ghi nhận, ủng hộ của bạn bè quốc tế với tư cách là thành viên của Hội đồng nhân quyền sẽ giúp Việt Nam đóng góp trực tiếp vào công cuộc bảo vệ và thúc đẩy các giá trị quyền con người trên phạm vi toàn thế giới, nâng cao vị thế trên trường quốc tế. Kết quả này cũng là cú tát trời giáng cho các phần tử xấu như: Nhóm mạo danh “Mạng lưới Blogger Việt Nam” hay gọi tắt là nhóm “Tuyên bố 258”. Suốt nhiều tháng qua họ cùng các cơ quan truyền thông “quốc tế” lớn như BBC, RFA, VOA… không ngừng bịa đặt, vu khống về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Tất cả những nỗ lực đó đã thất bại thảm hại!
Hoa Đất

24/12/2013

Ý nghĩa của ngày Noel


Lê Quang
Ngày Lễ Noel (tối 24/12 hàng năm), còn gọi là ngày Lễ Giáng sinh là một ngày lễ lớn của các tín đồ đạo Thiên Chúa. Theo truyền thống đạo Thiên Chúa, các tín đồ tổ chức ngày Lễ Noel để tưởng nhớ và biết ơn ngày Chúa Jêsu xuống trần gian để cứu chuộc loài người. Trước đó, các Cơ đốc nhân muốn ăn mừng sự kiện Thiên Chúa giáng thế làm người nhưng luôn phải tránh né sự bắt bớ của chính quyền La Mã. Họ đã khôn khéo chọn ngày 25/12 hàng năm là ngày người La Mã ăn mừng "Thần Mặt trời" (Feast of The SolInvictus) đem ánh sáng đến cho trần gian để kỷ niệm ngày lễ mừng Thiên Chúa giáng sinh. Trong một thời gian, chính quyền La Mã đã không thể phát hiện các Cơ đốc nhân hân hoan mừng vui chào đón sự kiện Chúa Jêsus đến trần gian vì họ đã tổ chức trùng ngày đại lễ của quốc gia La Mã lúc bấy giờ.
Trong Lễ Noel thường gắn với hình ảnh ông già Noel. Ông già Nô-el vốn là một truyền thống chỉ về một Giám mục tên thật là Ni-cô-lai (Nicolas), một tín hữu, được mọi người tôn thánh qua đời sống rất yêu mến Chúa và đặc biệt là tấm lòng yêu quý trẻ nhỏ. Ông sinh ra vào khoảng năm 280 tại thành Myra, tức thành Demre, Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay. Sinh thời, ông ảnh hưởng tích cực trên nhiều người, trong đó có cả việc cải đạo Hoàng Đế thứ 57 của Đế chế La-mã Công-xtăng-tin (Constantine). Mặc dầu vậy, 16 thế kỷ sau những ngày thánh Nicolas sống trên đất thì hình ảnh ông già Nô-el mới xuất hiện. Thực ra hình ảnh ông già Nô-el như hiện có ngày nay là hình ảnh tưởng tượng không có thật, xuất hiện lần đầu tiên trong bài thơ "Chuyến thăm của ông già Nô-el" (A visit from St Nicholas, La visit de St Nicolas) của nhà văn, nhà thơ Clement Clarke Moore (15/07/1779 - 10/07/1863). Bài viết đăng trên nhật báo Sentinal tại New York ngày 23/12/1823 miêu tả những con người tí hon đem quà phát cho trẻ con bằng xe được kéo bởi 8 chú tuần lộc (hươu). Trước đó 2 năm, cũng Clarke Moore đã sáng tác tiểu thuyết "Đêm trước Nô-el" mô tả về ông già trên xe trượt tuyết được kéo bởi những con hươu. Bốn mươi năm sau, năm 1863, Họa sĩ Thomas Nast đăng một bức tranh trên tờ báo Harper's Illustrated, trong đó kí họa một ông già mặc áo lông thú màu trắng thắt dây lưng màu đen. Đó là bức tranh minh họa hình ảnh Santa Clause, hay ông già Tuyết, bụng to, râu bạc dài và cưỡi trên xe có những con hươu kéo. Từ đó đến nay đã hơn một thế kỷ rưỡi trôi qua, hình ảnh Ông già Nô-el được gán với ngày lễ Giáng sinh như hình ảnh một người nhân hậu hay đi phát quà, và đặc biệt thân thiện với trẻ nhỏ.
Hòa trong không khí vui Lễ Noel trên thế giới, Ở Việt Nam, Nhà nước luôn tạo mọi điều kiện thuận lợi để các tín đồ đạo Thiên Chúa tổ chức Lễ Noel trọng thể, trang trọng để kỷ niệm ngày Thiên Chúa ra đời. Và thực tế trong xã hội ta hiện nay thì ngày Lễ Noel không chỉ là ngày lễ riêng của những tín đồ đạo Thiên Chúa nữa mà đã được xã hội hóa, trở thành ngày lễ vui của mọi người, đặc biệt là giới trẻ.
Lễ Noel là dịp để chúng ta thể hiện tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc, thể hiện tinh thần yêu thương, đùm bọc lẫn nhau bất kể là người theo tôn giáo hay không theo tôn giáo. Đó chính là truyền thống quý báu của dân tộc ta. Nhân ngày Lễ Noel chúc mọi người có một ngày thật vui vẻ, ý nghĩa. Chúc các tín đồ đạo Thiên Chúa một năm mới nhiều điều tốt lành và tràn trề hạnh phúc.


23/12/2013

Loretta Sanchez: DÂN BIỂU hay BÀ BIỂU


                                     Hoa đất

L. Sanchez, vốn là người gốc Mexico, sinh ngày 7/1/1960, tại Lynwood, bang California. Hiện nay, bà ta là thành viên đảng Dân chủ Mỹ. Chuyện chẳng có gì đáng nói, đáng lên án, nếu như bà L. Sanchez làm tròn trách nhiệm của một người dân biểu theo đúng nghĩa: thay mặt cho người dân Mỹ đưa đất nước ngày càng phát triển, kiến nghị các giải pháp lo cho người dân Mỹ không bị thất nghiệp trước cuộc khủng hoảng kinh tế, phát triển quan hệ ngoại giao…
Dường như đã quá nổi tiếng với những hành động theo kiểu “lộng ngôn”, những hành động thiếu thiện chí nếu không nói là can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ Việt Nam ảnh hưởng đến mối quan hệ tốt đẹp Việt – Mỹ. Vừa qua, bà lại chủ xướng cho một hành vi kiểu lâu lâu không được cộng đồng nhắc tên, chém cho đã: Không để Việt Nam vào TPP nếu không cải thiện về nhân quyền. Nhìn nhận bản chất vấn đề có thể nhận thấy:
Thứ nhất, TPP về bản chất là một hiệp định thương mại tự do giữa 12 nước (Việt Nam, Brunei, Singapore, Malaysia, Chile, Úc, New Zealand, Peru, Mexico, Canada, Nhật Bản và Mỹ). Hiệp định này được ký kết ngày 3/6/2005, có hiệu lực từ 28/5/2006 giữa 4 nước Singapore, Chile, New Zealand, Brunei. Cho đến nay đã có 08 nước đã tham gia vào 2 Vòng đàm phán chính thức của TPP, bao gồm: Australia, Brunei, Chile, New Zealand, Peru, Singapore, Hoa Kỳ và Việt Nam. Với đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, Việt Nam đang nỗ lực để là thành viên chính thức của TPP, trong đó, việc đàm phán với Mỹ là một nội dung quan trọng. Bất kỳ một thành viên nào của TPP đều nhận được những lợi ích nhất định, như việc giảm hàng rào thuế suất, mang lại nhiều cơ hội việc làm cho người dân, kể cả những cường quốc về kinh tế như Mỹ. Những phát ngôn của L. Sanchez, đặt trong thế giới phẳng của quá trình toàn cầu hóa thực sự lạc lõng, làm người đọc không khỏi ngạc nhiên khi những ngôn từ được phát ra từ nhân vật có học thức và được người dân Mỹ tin tưởng là người đại diện cho lợi ích của mình.
“Với Hiệp định TPP lần này, tôi chắc chắn sẽ nỗ lực làm chậm tiến trình Việt Nam gia nhập vào TPP cho tới khi nào chúng tôi thấy được một số chuyển biến tích cực trong lĩnh vực nhân quyền của Hà Nội”.(L. Sanchez)
Thứ hai, L.Sanchez  đang vi phạm nguyên tắc cơ bản trong quan hệ ngoại giao: “Tôn trọng độc lập, chủ quyền, không can thiệp vào công việc nội bộ…”, đứng trên pháp luật Mỹ và pháp luật quốc tế. Bỏ qua lịch sử trong quá khứ, hiện nay Việt Nam và Hoa Kỳ đang nỗ lực phát triển quan hệ để hướng tới tương lai. Việc làm của L. Sanchez đã đi ngược xu thế thời đại, phương hại đến quan hệ Việt Mỹ. Đã xa rồi thời kỳ thực dân đem các giá trị dân chủ, nhân quyền đi khai sáng các nước thuộc địa. Nhân quyền không phải là hàng hóa trao đổi để được ban pháp một chút về lợi ích.
Phần lớn thời gian chủ yếu hàng ngày của bà Sanchez lại giành để toan tính cho các hoạt động ngông cuồng mở các chiến dịch công kích, chống Việt Nam. Bằng những lời tuyên bố hàm hồ hoặc hành động hậu thuẫn cho các tổ chức phản động người Việt lưu vong. Đáng lên án mạnh mẽ là bà dân biểu L. Sanchez lại có quan hệ thâm tình đặc biệt với bọn phản động, khủng bố “Việt Tân”, tích cực đưa những thông tin sai lệch, thiếu khách quan, thậm chí bị bóp méo, xuyên tạc về những vấn đề liên quan đến tình hình nhân quyền ở Việt Nam nhằm theo đuổi ý đồ xấu đòi cản trở Việt Nam gia nhập TPP.
Thứ ba, những hành động, việc làm của bà L. Sanchez từ lâu đã bị dư luận Mỹ và người Việt yêu nước ở Mỹ cực lực phản đối. Trong chuyến thăm gần đây của ngoại trưởng Mỹ John Kerry tới Việt Nam, ông đã đánh giá cáo những thành tựu về mọi mặt của Việt Nam: “một quốc gia hiện đại đầy sinh lực”, đang thúc đẩy tiến trình xây dựng quan hệ đối tác chiến lược giữa hai nước. Những hành động và việc làm của bà L. Sanchez là trái ngược hoàn toàn với những cam kết mà Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đưa đến Việt Nam trong chuyến thăm vừa qua.
Thiết nghĩ, “Dân biểu” là thuật ngữ để chỉ người do dân bầu ra để thay mặt cho nhân dân trong một quốc gia. Những ngôn từ của bà L. Sanchez làm cho người đọc không còn nhận ra đây là một vị "dân biểu" đúng nghĩa, chính xác hơn đây là những lời: “Bà Biểu” trong cái nhìn thiếu thiện chí và đầy lệch lạc.


20/12/2013

BỘ MẶT THẬT CỦA DƯƠNG VĂN MÌNH VÀ ÂM MƯU THÂM ĐỘC CỦA KẺ XẤU


                                                                              Hoa đất
Gọi là đạo Dương Văn Mình, nhưng thực tế đây là một loại hình “tà đạo” chứa đựng các yếu tố phản khoa học, lợi dụng sự lạc hậu, mê tín của một bộ phận đồng bào Mông để trục lợi cá nhân, phục vụ lợi ích cho giáo chủ Dương Văn Mình và số cầm đầu cốt cán của tổ chức.
Xuất hiện vào năm 1989, với các luận điệu mê tín, phản khoa học như: “năm 2000 trái đất nổ tung, Dương Văn Mình được Chúa Giê Su nhập vào, ai theo Dương Văn Mình thì không làm cũng có ăn, không học cũng biết chữ, người chết sẽ sống lại, người già sẽ lột xác trẻ lại, người trẻ trẻ mãi không già, ốm đau sẽ tự khỏi bệnh...”. Từ đấy, Dương Văn Mình tự cho mình là giáo chủ, lừa gạt đồng bào Mông ở các tỉnh Tuyên Quang, Bắc Kạn, Thái Nguyên, Cao Bằng, kiếm tiền từ các hoạt động cúng bái, lừa bịp quần chúng. Năm 1990, Dương Văn Mình bị kết án 05 năm tù giam về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản của công dân” “Tuyên truyền mê tín dị đoan”.
Sau khi ra tù, để tiếp tục lừa bịp quần chúng và trốn tránh sự phát hiện của cơ quan chức năng, Dương Văn Mình đã bỏ trốn khỏi địa phương, tiếp tục chỉ đạo số cầm đầu, cốt cán của tổ chức lừa bịp, khống chế quần chúng nhằm hình thành cái gọi là “đạo Dương Văn Mình” với ý nghĩa y được tôn sùng như chúa Giê Su. Hoạt động của Dương Văn Mình đã bị Hội Thánh Tin Lành miền Bắc phản bác, không công nhận. Tuy vậy, do nhận thức còn hạn chế, đời sống khó khăn, và sự khống chế của số đối tượng cốt cán, đồng bào Mông vẫn tin theo các luận điệu lừa bịp của Dương Văn Mình. Đặc biệt, dưới sự kích động của các phần tử xấu, Dương Văn Mình đã chỉ đạo các đối tượng của tổ chức lập “Nhà nước riêng” cho người Mông, ly khai tách khỏi cộng đồng quốc gia - dân tộc Việt Nam. Thời gian qua, việc cơ quan chức năng dỡ bỏ “nhà đòn” (do Dương Văn Mình nghĩ ra) vi phạm các quy định của pháp luật về xây dựng cũng đang bị một số phần tử xấu kích động, lợi dụng để xuyên tạc, chống phá. Theo chính những người Mông xuống “khiếu kiện” tại Hà Nội cho biết: các đệ tử tà đạo Dương Văn Mình vận động bà con phá bỏ bàn thờ tổ tiên, hàng ngày đến “nhà đòn” tập hợp. “Nhà đòn” này chỉ để một số đồ dùng tang lễ, ngoài ra chỉ có một thánh giá lớn để hàng ngày các đệ tử Dương Văn Mình vận động bà con đến cầu nguyện, hoặc nghe chúng tuyên truyền về nhà nước Mông. “Nhà đòn” thực chất là cơ sở tôn giáo trái phép lập ra để cạnh tranh với nhà văn hóa, các công trình văn hóa do chính quyền địa phương và bà con xây dựng nên. Những luận điệu tuyên truyền của tà đạo nhằm phá vỡ những tiến bộ không chỉ trong kinh tế xã hội mà còn cả về văn hóa của người Mông trong những năm vừa qua. Dưới tác động của các luận điệu tuyên truyền, một số đồng bào do nhẹ dạ, cả tin và trình độ nhận thức còn hạn chế nên đã nghe và tin theo, hoạt động theo sự chỉ đạo của những đối tượng cầm đầu, cốt cán.
Vì vậy, việc một số đồng bào người Mông bị những đối tượng cầm đầu, cốt cán của tổ chức bất hợp pháp này lợi dụng lôi kéo, kích động xuống Hà Nội để “khiếu kiện” nhưng thực chất là để phản đối lại chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước ta. Sử dụng đồng bào Mông nhằm gây sức ép với Đảng, Nhà nước ta. Việc các cơ quan chức năng vận động đưa bà con người Mông về quê là việc làm đúng đắn và thể hiện thái độ có trách nhiệm với nhân dân của Đảng và Chính phủ. 
Qua khảo sát, phần lớn các địa bàn bị ảnh hưởng bởi tà đạo từ lúc tin theo Dương Văn Mình, đời sống của người dân ngày càng khó khăn, đồng bào Mông không chăm lo sản xuất, con cái nghỉ học nhiều. Hàng ngàn người Mông khốn khổ trong hoang lạnh, nhiều người ốm, đói, có người đã chết. Chúng ta còn nhớ, cách đây không lâu, ở bản Pahé, xã Tranh Đấu, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La đã diễn ra vụ tự sát tập thể hơn 50 người với niềm tin mù quáng vào Giáo chủ Cà Văn Liêng (đạo Phạ tốc) muốn được lên “nước trời”. Với chính sách đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng cho đồng bào, ngăn chặn các hoạt động manh động, vi phạm pháp luật, thiết nghĩ việc xử lý theo đúng pháp luật những hành vi vi phạm của số đối tượng cầm đầu tổ chức tà đạo Dương Văn Mình là cần thiết, giúp đồng bào hiểu rõ tính chất nguy hiểm, loại bỏ ảnh hưởng của loại tà đạo này trong đời sống xã hội, vạch trần bản chất của “giáo chủ Dương Văn Mình” đem lại cuộc sống bình yên cho người Mông.


18/12/2013

Cần phân biệt rõ nội chiến và chiến tranh xâm lược

Lê Quang


Theo từ điển bách khoa toàn thư mở (wikipedia) thì nội chiến là chiến tranh giữa các thành phần trong một nước hay quốc gia, giữa những người đồng bào cùng ngôn ngữ nhưng tranh chấp nhau vì nhiều lý do khác nhau như tôn giáochính trị,kinh tế
Theo nghĩa này, trên thế giới đã xảy ra nhiều cuộc nội chiến ở các quốc gia như nội chiến ở Anh 1642 – 1651, nội chiến ở Mỹ 1861 – 1865… Ở Việt Nam ta, trong lịch sử cũng đã diễn ra nhiều cuộc nội chiến như thời loạn 12 sứ quân, thời Trịnh – Nguyễn phân tranh, hay cuộc chiến giữa nhà Tây Sơn với nhà Nguyễn ở Đàng Trong và nhà Trịnh ở Đàng Ngoài….
Còn chiến tranh xâm lược là cuộc chiến tranh do một nhà nước, hoặc liên minh các nhà nước tiến hành nhằm xâm lược nước khác. Xâm lược là hành động quân sự của một nước vào một vị trí địa lý chính trị trọng yếu của nước khác. Tuy nhiên trong bối cảnh các cuộc chiến tranh luôn bao gồm các thủ đoạn đấu tranh chính trị phức tạp, tiêu chuẩn trên thường chỉ mang tính tương đối. Các hành động quân sự của nước khác thường được tiến hành cùng với sự cộng tác của một nhóm người bản xứ (vừa để giảm thương vong cho quân của nước xâm lược, vừa tạo danh nghĩa để thuận lợi cho ngoại giao và sự cai trị sau này).
Trên thế giới đã có nhiều cuộc chiến tranh xâm lược. Ở Việt Nam cũng vậy. Đất nước ta đã chịu nhiều cuộc chiến tranh xâm lược của triều đình phong kiến phương Bắc, nhà nước Xiêm, thực dân Pháp, đế quốc Nhật và đế quốc Mỹ…
Chiến tranh xâm lược đó là việc một quốc gia đưa một lực lượng quân sự của mình tiến hành các hành động quân sự ở nước khác có chủ quyền, thiết lập một bộ máy cai trị bù nhìn, chịu sự chi phối của quốc gia xâm lược để tiến hành đô hộ người dân của nước bị xâm lược.
Như vậy cuộc chiến tranh tại Việt Nam giai đoạn 1954 – 1975 là cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ tiến hành xâm lược nước ta và cuộc chiến đấu chống quân xâm lược của người dân Việt Nam. Tuy nhiên, để che mắt dư luận, trước là Pháp, sau là Mỹ đã dựng lên chính phủ bù nhìn Ngô Đình Diệm đã lật lọng phản bội Hiệp định Gieneve trao trả hòa bình, độc lập cho Việt Nam, phá hoại tổng tuyển cử toàn quốc để thống nhất đất nước. Bằng chứng của sự xâm lược của Mỹ vào Việt Nam tại đây:

Thời gian qua, có một số người dân Việt Nam tự xưng là dân chủ bàn phím có quan điểm xét lại lịch sử, cho rằng cuộc chiến tranh chống Mỹ xâm lược là cuộc nội chiến Việt Nam. Thật ra đây là cách viết ngụy biện để lừa bịp thế hệ trẻ những người còn mơ hồ về lịch sử dân tộc. Chính quyền Ngô Đình Diệm và các đời tổng thống sau này của chế độ Sài Gòn là một chính phủ bù nhìn do Mỹ lập ra, chịu sự chi phối của Mỹ để cai trị Việt Nam. Cũng giống như chính quyền của Trần Ích Tắc theo quân Nguyên Mông, chính quyền của Lê Chiêu Thống theo quân Thanh, chính quyền bù nhìn Bảo Đại, Trần Trọng Kim. Chính quyền này không phải là đại diện của nhân dân Việt Nam do đó không thể gọi cuộc chiến tranh này nội chiến Việt Nam. Chúng ta là thế hệ trẻ Việt Nam, được sống trong môi trường hòa bình nhờ biết bao hi sinh, xương máu của ông cha ta. Chúng ta phải có nghĩa vụ tìm hiểu lịch sử, hiểu đúng lịch sử để tự hào về truyền thống anh hùng của dân tộc ta. Còn đối với các nhà dân chủ bàn phím, nếu các ông có thực sự làm dân chủ (cái này là nếu đấy nhé) thì cũng xin đừng xuyên tạc lịch sử, lừa dối thế hệ con cháu mình.

16/12/2013

HIỂU VỀ VIỆC VIỆT NAM TRỞ THÀNH THÀNH VIÊN HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC THEO MỘT SỐ TRANG MẠNG


                                     Hoa đất

Hiệu ứng lan tỏa từ việc Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc với số phiếu cao nhất đang đem đến những tác động tích cực, nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế, phản bác các luận điệu tuyên truyền của các thế lực thù địch và phần tử xấu. Vô tình lướt qua các trang Bờ Lốc Đen, Bờ Lốc Vàng tôi thấy nhiều quan điểm thể hiện sự không đồng tình với thành công mang tính lịch sử trên bằng những bài viết, lập luận thiếu lôgic theo kiểu chống phá, đi kèm với vốn kiến thức ít ỏi và những định kiến cá nhân, như: “Đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam không nên phấn khích kiểu trẻ con mà nên nhìn nhận, nên hiểu rằng sự kiện Việt Nam được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc như là thiện chí của cộng đồng quốc tế, của các nước văn minh giàu mạnh tiến bộ tạo cơ hội, tỏ thiện chí mở rộng vòng tay nhân đạo nắm lấy bàn tay khô đét nghèo nàn, lạc hậu Việt Nam hòa nhập vào giòng sống văn minh, nhân bản của nhân loại” từ đấy “xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng” (danlambao, quanlambao).
Thứ nhất, đây là những lập luận mang tính ấu trĩ của những người mang quan điểm chống phá khi áp đặt đem “dân chủ”, “nhân quyền” là thứ hàng hóa được trao đổi để được ban phát một chút lợi ích về kinh tế, từ đấy kiến nghị các giải pháp cho vấn đề chính trị khi đưa ra quan điểm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng. Đã xa rồi thời kỳ thực dân đế quốc mang các giá trị dân chủ phương Tây đến khai sáng các nước thuộc địa. Phải nhìn nhận rằng, họ dễ đàng suy bừa từ một hiện tượng này sang một hiện tượng khác mà không kèm theo căn cứ nào. Vì lười biếng suy nghĩ và cái nhìn phiến diện nên người ta sẵn sàng tuôn ra những câu chữ, những ý tưởng mặc định đã có sẵn trong đầu để nhanh chóng có được bố thí một khoản “tài chính” nào đấy. Những ý tưởng mặc định đó dần dần đã được cấy vào não trạng quá lâu, nên khi được lồng ghép vào các bài viết, nó trở thành một quán tính, một lối mòn dễ đi vào trí nhớ của độc giả theo kiểu: “để lâu cứt trâu hóa bùn”. Tất nhiên, họ vẫn khăng khăng khẳng định mục đích của bài viết là “phản biện”, “công tâm”, “góp ý”. Luận điệu của bài viết được đặt vấn đề nhanh như súng liên thanh, nói nhiều đến mức mà nhiều người đọc không có thời gian để kịp tranh luận, để phân biệt đúng hay sai, trắng hay đen.
Thứ hai, họ cố tình xúc phạm đến tổ quốc khi dùng những từ “nghèo nàn, lạc hậu” với nghĩa “chê bai”, “dèm pha” mà vô tình bỏ quên những thành tựu mà đất nước đã được cộng đồng quốc tế ghi nhận trong thời gian qua, như phát triển kinh tế có lúc gặp khó khăn, nhưng việc thực hiện các mục tiêu phát triển của Liên Hợp Quốc luôn được thực hiện tích cực, mạnh mẽ, mang lại lợi ích thiết thực cho nhân dân. Việt Nam cũng là một trong những điểm sáng thực hiện các mục tiêu thiên niên kỷ, hoàn thành 03 mục tiêu trước thời hạn năm 2015 (xóa đói giảm nghèo; phổ cập giáo dục tiểu học; tăng cường bình đẳng nam nữ và nâng cao vị thế cho phụ nữ).
Thứ ba, dân chủ là sự cố gắng của cả hệ thống chính trị, của toàn dân. Đảng lãnh đạo chỉ là công cụ, phương tiện để đưa nhân dân đến những giá trị “dân chủ” đích thực. Là thành viên của Hội đồng nhân quyền, không có nghĩa Nhà nước Việt Nam vỗ ngực vì những thành tựu đã đạt được. Bộ trưởng Phạm Bình Minh đã khẳng định: đấy chính là trách nhiệm đối với nhân dân và công việc chung của thế giới; là động lực để Nhà nước ta đảm bảo ngày càng tốt hơn quyền con người, tham gia tích cực và chủ động đóng góp vào công việc chung của Hội đồng, thực hiện tốt các nghĩa vụ và cam kết, và thúc đẩy các giá trị về quyền con người trên thế giới.
Nếu có thắc mắc vì sao Việt Nam trúng cử vào Hội đồng nhân quyền Liên Hợp quốc với số phiếu cao nhất, tốt nhất nên mua vé máy bay, sang trụ sở Liên Hợp quốc và công du các nước đã bỏ phiếu cho Việt Nam để kiểm định lại.  
                                                          


13/12/2013

LẠI LÀ TRÒ BỊP CỦA LÊ THĂNG LONG


                                
Dưới con mắt của Lê Thăng Long – kẻ bịp bợm với những thành tích chống phá bất hảo của mình, Phạm Chí Dũng xứng đáng được tôn vinh là bậc “đàn anh”. Như những người đàn ông quân tử, tôn xưng nhau: “anh – em”, “huynh – đệ” là chuyện xưa như trái đất. Nhưng đọc lại bài viết Lê Thăng Long “tôn xưng” bậc đàn anh Phạm Chí Dũng, người vừa mới TUYÊN BỐ ra khỏi Đảng, thấy có điều khác xa so với những gì Long đã thể hiện. Hãy đọc nội dung mà Lê Thăng Long phát trên loa BBC, dễ nhận ra các thủ đoạn có chủ ý của tác giả.
Thứ nhất, trong phần mở đầu của bài viết, Lê Thăng Long nêu ra lý do: “làm anh khó đấy” để cổ súy cho hành động viết đơn ra khỏi Đảng của Phạm Chí Dũng, kèm theo là những lời lẽ tâng bốc lên tận mây xanh: “Hành động dũng cảm ra khỏi Đảng Cộng sản của anh làm cho tôi có thêm nhiều sự hứng khởi, dũng cảm”, “Anh xứng đáng là tấm gương của tôi”. Ôi thôi, gà cùng một mẹ, cùng chí hướng, tâng bốc nhau là chuyện bình thường. Điều này chẳng cần phải bàn cãi.
Thứ hai, sau màn tâng bốc “ông anh” của mình, Lê Thăng Long đã lộ nguyên hình là kẻ bịp bợm. “Tôi xin gợi ý cho anh Phạm Chí Dũng nên sớm thành lập Liên minh Dân chủ - Nhân quyền – Yêu nước Việt Nam” với ngụ ý sẽ có nhiều người ủng hộ. Những tưởng đây là lời động viên tiếp theo dành cho Phạm Chí Dũng. Nhưng thật ra thì đây chỉ là trò “dìm hàng” của Lê Thăng Long. Chính Lê Thăng Long là người đã ngậm ngùi tận hưởng cuộc sống “bóc lịch” trong 3 năm tù giam (được giảm án trước 06 tháng vì cải tạo tốt) vì tội Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân (tham gia hoạt động trong tổ chức có tên gọi “Nhóm nghiên cứu chấn”, sau đó thành lập “Phong trào chấn hưng nước Việt” nhằm lật đổ chính quyền nhân dân). Thử hỏi, một con người nhiều kinh nghiệm về các hoạt động chống phá, kể cả trải nghiệm “ở tù” như Lê Thăng Long còn xúi dục “Ông anh” Phạm Chí Dũng đi theo con đường bóc lịch mà trước đây mình đã chọn. Hơn ai hết, Lê Thăng Long hiểu sự trừng trị nghiêm minh của pháp luật với những hành vi của mình. Phải chăng đây là hành động của những người quân tử ??? Hay đang cố tình cấy vào não của Phạm Chí Dũng những tư tưởng chống phá điên cuồng để nhận được những tờ lịch “không ngày tháng”. Đúng là một chiêu bài đầy ẩn ý, một mũi tên trúng 2 đích khi vừa “tung hô” vừa muốn “chơi xấu” người anh đáng quý của mình. Nhưng chưa dừng lại ở đó.
Thứ ba, sau khi xúi gục “Ông anh” Phạm Chí Dũng đi theo con đường trước đây của mình. Lê Thăng Long đã quay ngược 1800 để thể hiện cái tôi của mình: Muốn quay lại Đảng. Phải chăng những lời “lăng xê” dành cho Phạm Chí Dũng chỉ là “đòn bẩy” để Lê Thăng Long đánh bóng tên tuổi của mình. Theo như lời của Lê Thăng Long:
Tôi muốn trở thành Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam hoặc trở thành cố vấn cải cách của Tổng bí thư Đảng và tự nguyện làm việc không lương để phục vụ lợi ích cho nhân dân.
Tôi đã lập kế hoạch để chỉ trong 10 đến 20 năm Việt Nam sẽ trở thành một trong 50 quốc gia giàu nhất thế giới, từ 20 đến 30 năm Việt Nam sẽ trở thành một trong 10 quốc gia giàu nhất thế giới.
Đúng là lời “bốc phét” của con người thất bại thể hiện trong những trò hề kệch cỡm, rẻ tiền. Tài năng theo kiểu “chém gió” của Lê Thăng Long phù hợp với sự tin tưởng của các thế lực xấu và các nhà “rân chủ rởm” hơn là những gì muốn thể hiện trước nhân dân.
Thiết nghĩ, các nhà “rân chủ rởm” cùng chung mục đích, nhưng thực ra chẳng ai tôn trọng nhau, họ đấu đá, xâu xé, dìm hàng nhau vì cái tôi xấu xa, luôn muốn đặt bản thân lên vị trí số một, khác xa so với những lời “chém gió” mà họ vẫn rêu rao hàng ngày.
                     
 Hoa đất






12/12/2013

Xin hãy tự trọng



Lê Quang
Phải, vẫn là câu chuyện về Nguyễn Phương Uyên. Suốt mấy ngày qua tôi cứ trằn trọc, cứ ấm ức mãi. Thôi thì xin các bác một tí tự trọng vậy. Bởi một nhẽ như này:
Các bác, những vị giáo sư, những nhân sĩ,  những người tự cho mình là duy nhất có lòng yêu nước trong cái xã hội Việt Nam giàu lòng yêu nước này. Đúng. Chính các bác. Học giả uyên thâm, ngời ngời, được xã hội tôn kính. Nhưng mà sao các bác lại có những hành động, có những phát ngôn như vậy. Hết học giả này đến giáo sư nọ, hết nhà dân chủ này đến nhà dân chủ khác. Sao các bác cứ phải tuyên bố này, thư ngỏ kia để bênh vực, tâng bốc, nịnh nọt con bé Phương Uyên vắt mũi chưa sạch vậy. Hệt như thể lũ kền kền chết đói kiếm được cái xác chết thi nhau xâu xé. Hệt như thể mấy ông cai tổng, lý trưởng ngày xưa kiếm được con mẹ chửa hoang để phạt vạ ra đình đánh chén. Hệt như thể thằng cha Chí Phèo chuyên chửi đổng bắt được thằng nào hiền lành tử tế là giở trò rạch mặt ăn vạ. Thật hết chỗ nói.
Mà nào phải chuyện to tát gì đâu. Có phải Nguyễn Phương Uyên, chỉ hô hào vài ba câu là có thể giải quyết được tình hình chăng? Hay là chỉ một hành động đổ thêm dầu vào lửa, đã không giải quyết được tình hình mà còn làm cho tình hình phức tạp thêm? Liệu có phải là yêu nước không các bác? Các bác biết rõ điều này. Phải nói thật rằng, như Uyên may mà còn được sống ở đất Việt mình, đuổi học là may, cho nó học chỉ tổ tốn tiền bố mẹ, phí công thầy cô để nó chống Nhà nước. Như nó bị xử án treo là may, chứ ở các nước khác chắc là tù mọt gông. Yêu nước gì như nó.

Thế mà các bác, những vị giáo sư đáng kính, những nhà rân chủ nhiệt huyết lại hô hào, tâng bốc nó. Thôi, xin các bác tí tự trọng. Nếu các bác còn lương tri, còn tự trọng thì hãy im lặng giùm, như vậy cũng là yêu nước đấy. Còn không, thì hãy ca ngợi những người lính hải quân đang ngày đêm bám biển, giữ biển, giữ vững chủ quyền đất nước. Hãy ca ngợi những người anh hùng đó ấy. Mà tuyệt nhiên lâu nay cũng chỉ thấy các bác chực chực để xiên xẹo, để tâng bốc những người bán nước như Phương Uyên, mà chưa thấy các bác có bài nào tử tế để ca ngợi người lính hải quân, tuyên truyền cho thế giới biết rõ về chủ quyền biển đảo không thể chối cãi của Việt Nam. Nghĩ đến thế mà bực.

11/12/2013

MỘT VÀI LỜI VỚI GIÁO SƯ NGUYỄN KHẮC MAI


                      
Kính chúc GIÁO SƯ sức khỏe, vì với cái tuổi 90 của ông, điều quan trọng nhất là tìm kiếm những thú vui trong một xã hội lập lờ, lắm thị phi và đầy rẫy cái xấu. Việc GIÁO SƯ dành thời gian viết một kiến nghị “nho nhỏ” gửi lên lãnh đạo Đảng Nhà nước để giãi bày những suy nghĩ của bản thân mình – dưới dạng thư ngỏ của một nhà nhiên cứu tâm huyết? Điều đấy thật đáng quý. Nhưng cách tiếp cận thông tin của GIÁO SƯ còn mang tính một chiều, nên “vô tình” đã cổ súy cho những hành vi vi phạm pháp luật, đang được các phần tử xấu tung hô như những anh hùng. Sự kiện sinh viên Nguyễn Phương Uyên buộc thôi học. Đây là điều dễ diểu như bao sinh viên khác có cùng hành vi vi phạm. Có chăng, điểm khác biệt lớn nhất ở đây là sự “nổi tiếng” của Phương Uyên được “cộng đồng kêu gào bàn phím” và các phần tử xấu tung hô trong suốt thời gian qua.
Trong bản nhận tội viết tại cơ quan an ninh điều tra, Nguyễn Phương Uyên đã thừa nhận: “Bản thân tôi nhận thấy việc làm của mình đã vi phạm pháp luật nhà nước Việt Nam, chống lại Ðảng cộng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam, giúp cho tổ chức phản động chống Ðảng, Nhà nước... Những việc làm này nhằm để được cung cấp máy laptop, điện thoại và hỗ trợ tiền...”. Nguyễn Phương Uyên đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình, và tỏ ra ăn năn, hối hận trước những việc làm sai trái và mong được sự khoan hồng, tha thứ của pháp luật. Trong thư ngỏ, Giáo sư trích dẫn: “Tôi vừa được tin sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã bị đuổi học,lý do đích thực là vì Uyên đã công khai lên án hành động làm hại đến chủ quyền và đời sống của ngư dân Việt Nam ta của phía  Trung Quốc”. Vậy là đã có câu trả lời cho cho những bức xúc của Giáo Sư rồi.
Kính thưa GIÁO SƯ. Một hành vi vi phạm pháp luật “rõ như ban ngày” như vậy, chắc rằng GIÁO SƯ chưa được cập nhật? Căn cứ vào “Quy chế Học sinh, sinh viên các trường đại học, cao đẳng và trung cấp chuyên nghiệp hệ chính quy, ban hành kèm theo Quyết định số 42/2007/QĐ-BGDĐT ngày 13 tháng 8 năm 2007 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào” có rất nhiều Điều quy định hình thức kỷ luật buộc thôi học đối với sinh viên. GIÁO SƯ đang sống trong một xã hội thượng tôn pháp luật, không nên viện dẫn “lòng yêu nước” theo kiểu “một chiều” bào chữa cho Nguyễn Phương Uyên để ra các kiến nghị của mình: tôi đề nghị can thiệp bác bỏ cái quyết định vô văn hóa, phản lại tưởng nhân quyền mà cái Hiến pháp vừa được ban hành chưa ráo mực đuổi học nứ sinh Nguyễn Phương Uyên???
Thiết nghĩ, nhận thức về một vấn đề và suy nghĩ như thế nào về vấn đề đó là quyền của mỗi người. Nhưng dù có suy nghĩ thế nào cũng phải gắn với tình hình thực tế chứ không thể suy diễn theo kiểu “tát nước theo mưa” được.

Hoa đất



10/12/2013

TÂM SỰ CÙNG CÁC “NHÀ DÂN CHỦ”



“Tôi là một người Việt Nam, tôi yêu chuộng hòa bình, luôn tôn vinh những giá trị của con người và mong muốn sự bình đẳng, “dân chủ” cho mọi người đang    sống!!!”
                                              
        Bấy lâu nay, tôi luôn canh cánh trong lòng và suy nghĩ về một vấn đề mà xã hội đang quan tâm hiện nay đó là vấn đề  “dân chủ”. Nhắc đến vấn đề này tôi lại đặc biệt nhớ đến mấy nhà “dân chủ” mà thời gian gần đây giành được sự quan tâm “đặc biệt” của các cơ quan ngôn luận của Mỹ quốc và một số nước khác: RFA, VOA, BBC…. Đây là những đài phát, thanh truyền hình lập ra để đi chọc ngoáy “chuyện nhà người khác” ấy mà? Và họ nói rằng họ đòi lại dân chủ cho con người như kiểu nước Mỹ đang làm với I RAQ??? phải công nhận là để “lăng xê” các “nhà dân chủ Việt Nam” họ phải mất nhiều giấy mực đến bất ngờ!!!phải chăng những người mà họ gọi là các “nhà dân chủ Việt Nam” như: Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân, Cù Huy Hà Vũ rồi cả “Hạnh chợ Đồng Xuân”…. có mang lại cho các nhà tư bản Mỹ quốc nguồn lợi khổng lồ nào??? Người thì buôn lậu, trốn thuế,; người thì thống kê số lượng đi nhà nghỉ với “bồ”  một cách khó tin - “sinh lý tốt”; “kẻ thì ăn cơm, hít khí dưới bầu trời xã hội chủ nghĩa lại trà đạp lên chính những giá trị mà cha ông đổ máu sương, bút mực giành lại”….
        Ôi! các “nhà dân chủ của tôi” , tôi không hiểu các vị đang nghĩ gì, có thể giải đáp cho tôi một câu hỏi được không các vị được bao nhiêu Mỹ kim một ngày để làm những việc đi đòi dân chủ cho người khác dựa trên cái mồm và nước bọt của các vị??? 10 đô la, 20 đô la một lần đi “hót”? Nhưng trong các học thuyết kinh tế tư bản thì nếu các nhà tư bản đầu tư vốn lớn thế thì chắc họ thu được nguồn lợi khổng lồ từ mấy “con Vẹt” như các vị đây?
          Ôi! các nhà “dân chủ” tôi thấy ai cũng giàu có và nổi tiếng quá, nhà “dân chủ” tôi tưởng phải phải đồng cam cộng khổ với dân tộc chứ nhỉ?, Tôi thực sự khâm phục cụ Mahatma Gandhi’s Salt March với “hành trình muối” đi bộ 400 km để đòi lại sự sống cho hàng triệu người Ấn. Nhưng tôi có thấy bao giờ các “nhà dân chủ” của tôi bỏ một đồng xu nào cho đồng bào đâu nhỉ? Hay họ lại làm từ thiện như trong Kinh thánh khuyên dạy con người “nên bố thí cho người khác một cách kín đáo” nhưng điểm này thì tôi khẳng định là không vì “ những con Vẹt đòi dân chủ” bao giờ nó chẳng muốn người ta nghe tiếng “hót” và để ý đến mình? Có phải không các “Bác”. Nhưng ở đây tôi cũng có thể hiểu được “vì đồng tiền, bát gạo” thời buổi kinh tế thị trường này các “nhà dân chủ” có cái gì mà không làm được đâu? Thậm chí là chửi bố, chửi mẹ, cặp bồ, kiện người thân để lấy mảnh đất, đi buôn lậu…. những chuyện ly kỳ thế còn được nữa là….. Về việc coi thường luân lý và đạo đức con người tôi rất khâm phục các “nhà dân chủ” của chúng ta vì họ thực sự xuất sắc. Thế nhưng các “bác ấy” cứ “hót” “Việt Nam vi phạm nhân quyền”, “đòi công lý và hòa bình” trên một đất nước đang hòa bình, độc lập và pháp luật được thực thi? “Cái kiểu thằng mù dẫn người sáng đi kiểu này chỉ có các “nhà dân chủ” của chúng ta mới làm được”.

           Các “nhà dân chủ” thân mến,  những lời tâm sự của tôi là một sự mong muốn “các bác” hãy suy nghĩ lại xuất phát từ trong chính lương tâm của các “Nhà dân chủ”, thể thực sự đã là người Việt Nam có đạo đức và văn hóa. Không nên bán rẻ lương tâm, đạo đức, tư cách con người của mình vì mấy đồng Mỹ kim của những người xa lạ, “vì không ai cho không ai cái gì” điều đơn giản này ai cũng hiểu; nếu mọi người biết “quay đầu lại” dân tộc này, đất nước này luôn tạo cơ hội cho “các nhà dân chủ” được làm người một lần nữa chứ không phải mấy “con Vẹt” xấu xí của các nhà tư bản!
  - Thành Đông-