Bài mới nhất

13/01/2014

Liệu có Đảng đối lập có phải là việc tốt cho sự phát triển đất nước


Người biểu tình chống chính phủ Thái Lan tụ tập tại trung tâm Bangkok, chuẩn bị “đóng cửa” thủ đô.

Trong năm qua, “phong trào dân chủ bàn phím” Việt Nam liên tục hô hào đòi thành lập Đảng đối lập tại Việt Nam để tạo đà cho đất nước phát triển. Liệu sự thật có phải là cứ có Đảng đối lập thì đất nước sẽ phát triển, dân chủ hơn hay không?
Chúng ta đều biết, điều kiện tiên quyết để một đất nước phát triển đó là phải có tình hình chính trị ổn định, tạo môi trường thuận lợi để thu hút đầu tư, phát triển kinh tế và đảm bảo các điều kiện sống cho người dân, đảm bảo dân chủ, nhân quyền. Một đất nước rối ren, biểu tình, đảo chính, nội chiến liên miên thì người dân lúc ấy chỉ biết lo cho sự an toàn cho bản thân và gia đình, tâm trí đâu mà tập trung lao động, sản xuất,  phát triển kinh tế. Hơn nữa, trong tình hình rối loạn thì nạn cướp giật, trộm cắp hoành hành, chưa kể được việc lạm dụng vũ lực để giải quyết tình hình, như vậy còn ai quan tâm đến đảm bảo dân chủ, nhân quyền nữa.
Một thực tế không thể phủ nhận đó là hiện nay trên thế giới, tại nhiều nước có nhiều Đảng đối lập thì tình hình chính trị càng rối loạn. Khi không đạt được mục đích của mình, các lãnh tụ Đảng đối lập luôn kích động người dân biểu tình làm tê liệt nền kinh tế đất nước, tê liệt giao thông, ảnh hưởng du lịch….Một kịch bản được áp dụng tại nhiều nước là Đảng đối lập tuyên truyền vu cáo Chính phủ hiện tại gian lận trong bầu cử, vu cáo Chính phủ vi phạm dân chủ, nhân quyền… để tạo cớ kích động người dân biểu tình. Trong những năm qua, hàng trăm cuộc biểu tình, lật đổ diễn ra trên khắp các quốc gia trên thế giới. Có nước biểu tình liên miên năm này qua năm khác, đảo chính lật đổ hết chính phủ này đến chính phủ khác mà lãnh đạo đối lập “không bao giờ vừa lòng” với tình hình phát triển của đất nước! Và sẽ diễn ra các cuộc biểu tình, lật đổ khác. Chính trị không ổn định thì làm sao kinh tế phát triển được.

Hiện nay, đất nước ta tình hình chính trị được đảm bảo, kinh tế phát triển, đời sống nhân dân không ngừng được nâng cao cả về vật chất và tinh thần. Về đối ngoại, chúng ta đã có quan hệ hợp tác với nhiều quốc gia trên thế giới, vị thế của ta trên trường quốc tế không ngừng được nâng cao. Trong điều kiện như vậy, việc gì phải thành lập Đảng đối lập? Và có ai dám chắc rằng, nếu có Đảng đối lập thì tình hình đất nước sẽ đi đến đâu? Sẽ có bao nhiêu cuộc biểu tình, bao nhiêu lần đảo chính nữa?
Lê Quang

Hot!

Từ khóa SEO:

28 nhận xét:

Đảng đối lập luôn kiếm cớ để kích động biểu tình. Làm như vậy chỉ tổ phá hoại đất nước chứ phát triển gì

Một số ít người do thiếu hiểu biết đã ít nhiều tin vào những luận điệu chống phá của các lực lượng thù địch mà lầm tưởng cứ nhiều đảng cạnh tranh thì sẽ dân chủ hơn. Nhìn sang một số nước tư bản hiện nay, đặc biệt là Mỹ, bên cạnh xã hội được coi là “miền đất hứa” với những ánh mỹ kim hào nhoáng, vẫn còn tồn tại một “xã hội” khác hoàn toàn với đầy rẫy những bất công, bạo lực, đói nghèo, thất nghiệp, mất dân chủ,… Mỹ có 112 đảng, nhưng chỉ có hai đảng Cộng hòa và Dân chủ thay nhau cầm quyền, tuy bề ngoài là chế độ đa đảng đối lập song xét về bản chất đó chỉ là một đảng - đảng của giai cấp tư sản. Dù Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa nắm quyền cũng đều là đảng của giai cấp tư sản, đều nhận sự tài trợ của các tập đoàn kinh tế, đại diện cho lợi ích của giai cấp tư sản. Vì thế, dân chủ ở Mỹ không gì khác là nền dân chủ tư sản, nền dân chủ chỉ dành cho một bộ phận thiểu số, một số ít người trong xã hội. Trong khi đó, dân chủ suy đến cùng là quyền làm chủ của nhân dân, quyền lực thuộc về nhân dân lao động. Do vậy, chế độ đa nguyên, đa đảng không bao giờ và không thể mang lại những giá trị dân chủ đúng nghĩa.

Trong thời gian qua, cùng với việc đẩy mạnh chiến lược “Diễn biến hòa bình” chống phá cách mạng Việt Nam, các thế lực thù địch còn ra sức tuyên truyền kêu gọi thực hiện cái gọi là “đa nguyên, đa đảng; đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”. Hiện nay, trên các trang mạng xã hội lại xuất hiện nhiều “ý kiến đóng góp” yêu cầu xóa bỏ Điều 4 trong Hiến pháp năm 1992, “xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam” nhằm mở đường thực hiện đa nguyên, đa đảng! Vậy phía sau những luận điệu này là gì? Phải chăng Việt Nam nên đa nguyên, đa đảng? Đây là một trong những vấn đề rất quan trọng nên cần phải có những sự nghiên cứu xem xét thật kĩ để có những quyết định đúng đắn.

-Thứ nhất, Đa đảng, mỗi đảng sẽ hoạt động theo nguyện vọng của đại đa số đảng viên đảng mình, các nguyện vọng này nhiều khi đối lập nhau gây ra mâu thuẫn lớn trong xã hội, lầm mất ổn định chung
- Thứ hai, không thể chắc chắn là Đảng mới tạo ra là một đảng trong sạch, không bị thế lực phản động nước ngoài lợi dụng, lôi kéo. Nhất là ở các nước nghèo, dân trí ko cao, pháp luật yếu kém ... Như ta từng chứng kiến phương Tây và Mĩ đã làm thế nào tại đông Âu năm trước?Họ đứng sau một đảng đối lập thân phương Tây, dùng tiền tổ chức biểu tình, bạo loạn ... để lật đổ cả một nội các (thân Nga) được bầu hợp pháp. Hãy nhìn lại xem người dân (nghèo) Mỹ la-tinh đã khốn khổ thế nào khi đất nước được lãnh đạo bởi các chính trị gia tham tiền, thân Mỹ.

Khi xuất hiện sự đa nguyên đa đảng chắc chắn sẽ có hiện tượng các tập đoàn kinh tế, tài phiệt đứng đằng sau giật dây. Điều này là chắc chắn ( hiện nay trên thế giới đâu cũng thế cả, ví như Đảng PPP người Thái yêu người Thái của cựu TT Thái Thạc xỉn có hàng loạt các công ti lớn của ông hoặc ông có cổ phần đứng sau, ví dụ rõ nhất là Đảng Cộng hoà và Dân chủ của Mỹ )... điều này sẽ dẫn tới Đảng chỉ chạy theo và phục vụ lợi ích của thiểu số mà bỏ qua đa số, điều này sẽ làm xã hội phân hóa và mâu thuẫn rất sâu sắc. Thế nên 1 đảng sẽ tạo thành sự đoàn kết lớn, tất cả đều chung nguyện vọng, thống nhất lý tưởng. Có sự đoàn kết thống nhất sẽ tạo được sức mạnh to lớn ( điều này đã thể hiện với Đảng CS VN qua 2 cuộc kháng chiến ).

Quốc Hội - cơ quan quyền lực cao nhất và trực tiếp nắm quyền hành pháp- được nhân dân bầu ra. Cơ cấu đại biểu không chỉ đơn thuần đại diện cho các tỉnh mà còn đại diện về nghành nghề, tuổi tác, giới tính, dân tộc ... Đây là một điểm ưu việt đảm bảo cho ý chí của mọi tầng lớp, nhóm người trong xã hội đều được đưa ra trong quá trình lập pháp. Vậy liệu có thêm một đảng nữa để làm gì khi đảng đó chả có ghế nào trong nghị viện hoặc nếu có thì cũng chả có ai tranh giành ( như các nước đa đảng thì họ giành từng ghế nghị viên để kiểm soát chính phủ, hoặc cố chiếm ưu thế tại từng vùng để đảng viên của họ thành tổng thống). Theo lý luận của chủ nghĩa Mác - Lê đã chỉ xã hội tiến bộ nhất mà cả loài người cần hướng tới chỉ có thể là xã hội cộng sản. Với các yêu cầu: làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu, công bằng, dân chủ ... thì việc tồn tại 2 hay nhiều đảng chắc chắn sẽ cản trở làm chậm bước tiến này. Chỉ có 1 đảng mới có thể thống nhất và kiên định trên con đường đi tới này.

Đơn đảng dù cũng có hạn chế. Nhưng đa đảng luôn tiềm ẩn nguy cơ gây bất ổn xã hội, chia rẽ dân tộc cao. Hãy nhìn xang Thái Lan, Nam Tư, Palestin ... thì sẽ rõ. Ngược lại Việt Nam với ưu thế là ổn định chính trị lại đang là điểm đến của các nhà đầu tư .... Trung quốc là một đất nước có nhiều đặc điểm chính trị, kinh tế, xã hội giống Viêt Nam.Trung Quốc là một nước đa đảng (cũng được giải thích do lịch sử)nhưng tất cả các đảng kia đều là đảng cộng sản và có mấy ai biết tới chúng? (theo tài liệu của tớ thì ở Trung Quốc có tới 7 Đảng tồn tại hợp pháp) Hơn nữa Trung quốc là một nước lớn, dân số đông, địa hình chia cắt. Việc tồn tại nhiều Đảng là hợp lý. Còn ở điều kiện Việt Nam liệu có cần thêm Đảng?

Không có lý lẽ nào đủ thuyết phục nên đa đảng, hay độc đảng.Cũng không cần tranh cãi là nên đi theo "con đường" nào. Việt Nam cần hòa bình, ổn đinh; cần chế độ pháp quyền, cần trình độ khoa học kĩ thuật cao, cần nền kinh tế phát triển, cần phát huy được tinh hoa văn hóa dân tộc. Nếu cứ chỉ nêu ra các vụ việc xấu thì ở đâu mà chẳng có, riêng gì ĐCSVN mà các đảng phái khác ở nước ngoài cũng thế cả thoai. Điển hình như vụ Watergate nổi tiếng đấy.

Đảng Cộng sản Việt Nam độc tôn lãnh đạo - ở nước ta chính là sự chọn lựa đúng đắn của lịch sử. Do đó vấn đề đặt ra hiện nay với chúng ta không phải là lựa chọn một đảng hay đa đảng mà là phải thực hiện tốt hơn nữa sứ mệnh lịch sử của Đảng Cộng sản Việt Nam, trên cơ sở đẩy mạnh cuộc vận động “xây dựng và chỉnh đốn Đảng” gắn với thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI, đặc biệt quán triệt và thực hiện có hiệu quả Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI về “Một số vấn đề cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay” để củng cố lòng tin của nhân dân vào Đảng, xây dựng Đảng ta “thực sự là đạo đức, là văn minh”.

Một đảng lãnh đạo ở Việt Nam hoàn toàn không đồng nghĩa với việc mất dân chủ, triệt tiêu dân chủ như các thế lực thù địch đã và đang ra sức xuyên tạc. Trong quá trình lãnh đạo, chỉ đạo cách mạng Việt Nam, mọi đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng đều có sự tham gia đóng góp ý kiến của quần chúng nhân dân, phát huy dân chủ rộng rãi. Đường lối, chủ trương của Đảng luôn được xây dựng trên cơ sở lắng nghe, tiếp thu ý kiến xây dựng của mọi tổ chức chính trị - xã hội, của các đoàn thể và mọi tầng lớp nhân dân. Trong quá trình chuẩn bị cho Đại hội XI, Đảng đã tổ chức lấy ý kiến nhân dân và nhận được hàng vạn ý kiến tâm huyết của nhân dân cả nước. Hiện nay, Quốc hội nước ta đang tổ chức lấy ý kiến rộng rãi của nhân dân đóng góp vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Đây chính là những biểu hiện cao nhất, sinh động nhất của việc phát huy dân chủ xã hội, đề cao quyền làm chủ thực sự của nhân dân lao động.

Cùng với những mặt trái của nền kinh tế thị trường, với tinh thần “nhìn thẳng vào sự thật, nói đúng sự thật”, chúng ta không phủ nhận ở đâu đó trong xã hội vẫn còn có những biểu hiện thiếu dân chủ nhưng đó chỉ là những hiện tượng riêng lẻ, là những thiếu sót, những hạn chế cụ thể trong quá trình xây dựng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa. Không thể xem đó là bản chất của Đảng ta, không thể coi đó là bản chất của nền dân chủ mà toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta đang gắng sức xây dựng; càng không thể dựa vào những hiện tượng đó để yêu cầu thực hiện chế độ đa nguyên, đa đảng ở Việt Nam. Chúng ta hãy tin tưởng vào Đảng cộng sản Việt Nam để có thể cùng nhau xây dựng một đất nước phát triển vững mạnh.

Lịch sử đã chứng minh chỉ có Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo thì đất nước Việt Nam mới có thể vượt qua khó khăn thách thức, giành thắng lợi các nước đế quốc sừng sỏ để xây dựng và phát triển đất nước.Hiện tại đất nước đang đi đúng hướng nhưng bọ phản động luôn có những lời lẽ và hành động chống lại Đảng và Nhà nước Việt Nam. Sự thật thì chúng chỉ làm theo chỉ đạo và để phục vụ lợi ích cá nhân chứ không giúp gì cho đất nước cả.

Đa đả không biết là thật sự tốt hay không nhưng cứ nhìn một số nước láng giềng của Việt Nam theo con đường này mà đã có những sự bất ổn về chính trị, kinh tế khủng hoảng trì trệ, đời sống nhân dân vô cùng đói khổ.... Không hiểu thế nếu chúng ta đang tốt đẹp như thế này thì việc gì mà lại phải đi chọn con đường mà có nhiều khó khăn nhiều hậu quả to lớn như thế chứ. Thế nên Đa đảng hay không cũng cần phải xem xem nó có phù hợp hay không đã chứ.

Trong bối cảnh này mà lại đòi đa nguyên, đa đảng thì thật không thích hợp. Nếu xét kỹ việc hiện nay Việt Nam đang phải đối mặt với một số cường quốc đang áp dụng chính sách bá quyền, bành trướng để đưa nước ta quay về trở thành một nước phụ thuộc vào họ thì mới thấy hết sự không thích hợp của cái xu thế đòi đa nguyên, đa đảng. Trong điều kiện hiện nay, Việt Nam phải phát huy sức mạnh đoàn kết toàn dân để bảo vệ nền độc lập và chủ quyền của dân tộc. Thực hiện đa nguyên, đa đảng sẽ phá vỡ khối đại đoàn kết toàn dân, đồng thời cũng xa lầy vào thủ đoạn truyền thống "chia để trị” nên không thể chấp nhận được giải pháp này.

Một mô hình chính trị có thể thích hợp ở quốc gia này nhưng không thành công ở quốc gia khác. Mô hình chủ nghĩa cộng sản ở Liên Xô chủ trương đấu tranh giai cấp, công hữu tư liệu sản xuất, nền kinh tế tập trung bao cấp đã thất bại khi được "nhập khẩu" nguyên xi vào Việt Nam trong lần thử nghiệm từ 1976 đến 1986 tại Việt Nam. Sau đó các nhà lý luận Marx - Lenin đã buộc phải "Mở Cửa" để cứu vãn tình thế bằng cách cho phép kinh tế nhiều thành phần, mở cửa giao thương với "các nước tư bản", đảng viên được làm kinh tế tư nhân, được thuê mướn nhân công (điều mà vốn từ trước bị coi là bóc lột giá trị thặng dư).... Việc thử nghiệm một mô hình chính trị đa đảng tại Việt Nam cần được nghiên cứu nghiêm túc bởi những người thực tâp muốn cải cách và khước từ chế độ độc đảng vốn đã bộc lộ nhiều khuyết điểm. Thế nên trong thời điểm hiện tại thì Việt Nam không hề cần thiết phải theo chủ nghĩa đa nguyên đa đảng.

Đồng bào các dân tộc, tôn giáo không quan tâm đến việc đa nguyên đa đảng. Qua các cuộc tiếp xúc với đồng bào các dân tộc những lần góp ý vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, đồng bào các dân tộc đều thừa nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, phải tôn thêm sự lãnh đạo của Đảng. Từ khi thành lập, Đảng đã lãnh đạo toàn dân tộc thực hiện thắng lợi Cách mạng tháng Tám, đấu tranh chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, thống nhất đất nước cũng như giành những thành tựu trong công cuộc đổi mới hiện nay. Thực tế đã chứng minh chưa có một Đảng nào làm được nhiều việc cho nhân dân như Đảng Cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên các dân tộc cũng bày tỏ mong muốn Đảng Cộng sản Việt Nam phải đổi mới, dân chủ vì dân hơn nữa, có cơ chế chính sách hợp lòng dân, làm cho dân tin. Cán bộ đảng viên phải thật sự gương mẫu, là người đày tớ của nhân dân.

Liên quan đến cách nhìn của ông Lê Hiếu Đằng nguyên Phó Chủ tịch MTTQ thành phố Hồ Chí Minh về các vấn đề của đất nước đòi "đa nguyên chính trị và đa đảng đối lập” tôi cho rằng mọi người đều có quyền nêu chính kiến của mình trong tổ chức, nhất là trong Mặt trận. Việc có ý kiến khác nhau là bình thường nhưng phải tạo sự đồng thuận. Việc phản biện, đấu tranh với cái xấu là nhằm mục đích để xã hội tốt lên chứ không phải làm xã hội có những mâu thuẫn, đổ vỡ theo một cách góp ý không chính thức. Bác Hồ đã từng dạy: "Nói và làm việc gì có lợi cho dân, tránh nói và làm hại dân”. Cần phải biết làm những gì có ích nhất cho nhân dân ta chứ không phải là muốn làm gì cũng được hết cái gì nó cũng cần phải nghiên cứu xem xét kĩ đã chứ.

Về vấn đề đa nguyên chính trị và đa đảng đối lập đã từng có ý kiến đặt vấn đề một đảng là sự thiếu hụt. Tôi nghĩ rằng phải bù đắp sự thiếu hụt đó bằng việc mở rộng và nâng cao được vai trò của MTTQ Việt Nam. MTTQ Việt Nam phải chủ động kiểm soát được quyền lực nhà nước bằng việc giám sát và phản biện xã hội, tham vấn của nhân dân. Nếu chúng ta thực hiện tốt được những việc đó sẽ hạn chế được sự lợi dụng xuyên tạc của các thế lực thù địch- đang ngày đêm hòng phá vỡ khối đại đoàn kết của dân tộc. Chúng ta cần phải nên biết rằng hiện nay các thế lực thù địch luôn tìm mọi cách để chia rẽ khối đại đoàn kết của dân tộc nên chúng ta không nên làm những chuyện mà phá vỡ đi khối đại đoàn kết ấy.

Tôi chưa hề biết về ông Lê Hiếu Đằng, không biết về con người thực của ông ấy như thế nào nhưng những gì ông ấy nói rằng đòi "đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập” thì tôi không đồng ý. Nếu "đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập” sẽ biến thành cơ hội cho bọn phản động lợi dụng, kích động đấu đá, phá vỡ khối đại đoàn kết dân tộc và kết quả là sẽ biến thành những mất mát cho nhân dân mà không thể bù đắp được. Bởi vì, trong nước cũng có kẻ xấu, ngoài nước cũng có kẻ xấu, bọn chúng đang tìm mọi cơ hội để khuấy động nhân dân tổ chức bạo động và người thiệt thòi nhất thuộc về nhân dân lao động. Chắc hẳn ông Đằng đã không lường trước được hậu quả của việc này nên mới có ý như vậy.

Đảng ta có một lịch sử rất tốt đẹp, vai trò lãnh đạo của Đảng trong các cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, giành độc lập cho Tổ quốc, xây dựng đất nước trong thời kỳ đổi mới…không ai có thể chối cãi. Nhưng Đảng cũng có lúc sai lầm trong lãnh đạo, nhất là trong thời kỳ bao cấp, nhưng chúng ta không nên lấy sai lầm ấy để quy kết rằng Đảng hoàn toàn không tốt, không sáng suốt, không vì dân, vì nước. Thực ra, hiện nay tình hình tham nhũng xảy ra ở một bộ phận không nhỏ cán bộ Nhà nước, chúng ta đã hô hào chống tham nhũng nhiều mà chưa giải quyết được bao nhiêu, điều đó đã làm cho những con người có tâm huyết với Đảng, với dân tộc bức xúc. Có những vụ tham ô lớn nhưng khi giải quyết lại nhẹ nhàng làm dân bức xúc. Vì vậy Đảng phải giải quyết vấn đề này một cách quyết liệt để củng cố lòng tin của nhân dân đối với Đảng.

theo ý kiến của tôi thfi nếu như chúng ta có thêm một đảng mới sẽ không bao giờ phát huy được súc mạnh của nhân dân, phát huy được những gì mà nhân dân cần ở một chính quyền, hãy nhìn những nước xung quanh chúng ta đi các bạn sẽ hiểu tại vì sao không nên đa đảng, đa đảng và tranh chấp quyền lực sẽ tạo nên mặt trái của xã hội và không thể đem lại cho Việt Nam một bược phát triển toàn diện được

Nhiều đảng ắt sẽ có tranh chấp quyền lực và không thể có hào bình ổn định được, Việt Nam là một quốc gai phải bước qua những khó khăn trong chiến tranh và đương nhiên sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam là một sự lựa chon của lịch sử, của thời đại, thwjc tế thì không ai có thể phủ nhận điều đó được. và tôi cũng hi vọng Việt Nam sẽ mãi giữ chế độ cộng sản với sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam

là một công dân nước Việt Nam thì tôi luôn mong muốn răng Việt Nam sẽ có một sự thống nhất và ổn định, không nên có những sự xung đột ngay trong chính quốc gia mình , việc đa đảng là một trong những lói do khiến cho quốc gia mất đoàn kết và dẫn đến những tranh chấp không tốt cho chính Việt Nam và là một công dân Việt Nam thì tôi không bao giwof mong muốn có một đảng mới nữa

Chúng ta nên hiểu một điều rằng ở nước khác cho dù là có nhiều Đảng hay không thì cuối cùng cũng chỉ là một Đảng lãnh đạo một đảng đưa ra những quyết định đường lối chính sách của đất nước. Vậy nên ở nước ta đang có Đảng cộng sản lãnh đạo rồi thì cần gì phải thêm Đảng nữa làm gì chứ liệu rằng thêm Đảng có tốt hơn hay không hay nó chỉ làm cho có nhiều vấn đề xấu xảy ra. Không phải là lúc nào cũng thấy nước khác họ làm gì là về mà làm theo được đâu cần phải xem nó có phù hợp hay không chứ.

Theo tôi thì tối hay không cũng tùy vào hoàn cảnh từng quốc gia. Đối với nước này thì tốt nhưng nước khác lại không, chúng ta không thể quy cách làm theo bất cứ nước nào được. Theo như lịch sử phát triển của chúng ta thì con đường chúng ta đang đi là đúng đắn và phù hợp nhất hiện này Con đường mà đảng nhà nước nước ta đã vạch ra đang đưa chúng ta đến những thắng lợi được thể hiện qua những năm qua đã khẳng định điều này

(h) Rất tán thành với comment của Vùng Quê Yên Bình...Dù đa đảng hay độc đảng, thì cái cốt lõi vẫn là đường lỗi chính sách của đảng đó có dựa trên kim chỉ nam gì, có đem lại ấm no hạnh phúc cho nhân dân, đem lại nền chính trị ổn định không lục đục nội bộ, đem lại nền kinh tế vững mạnh và tinh thần văn hóa dân tộc hay không. Ở đâu cũng có những mâu thuẫn hoặc điều xấu tuy nhiên nó diễn ra trìm hay nổi. Khi có nhiều Đảng thì những mâu thuẫn này dễ bùng nổ hơn mà thôi. Tôi thấy hiện tại Đảng CSVN đã và đang làm rất tốt vai trò của mình

Chúng ta hãy nên biết rằng cho dù có Đa đảng hay chỉ là một đảng lãnh đạo suy cho cùng cũng là phục vụ cho nhân dân làm vì lợi ích của nhân dân và đất nước mà thôi. Ở Việt Nam thì Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo đất nước lãnh đạo nhân dân ta nhưng Đảng cộng sản cũng là của dân do dân và vì dân vậy thì không lẽ điều đó không tốt hay sao mà cứ phải theo nước khác đa nguyên đa đảng. Một chế độ đang cống hiến vì nhân dân làm vì nhân dân thì cần gì phải thay đổi cần gì phải bắt trước nước khác chứ.

Tồn tại đảng đối lập tôi không phản đối là nó không tốt. Nhưng cũng phải nhìn lại lịch sử phát triển của từng đất nước, 1 số nước phát triển mạnh mẽ 1 số nước đi theo hướng đó thì đất nước lúc nào cũng có chiến tranh bất ổn không 1 ngày yên bình. Nhìn lại lịch sử phát triển của đất nước ta thì Đảng cộng sản tồn tại duy nhất dẫn dắt đất nước ta đi lên đạt được những thành tựu lớn trong những năm qua đã chứng minh vai trò lãnh đạo của đảng ta là duy nhất, không 1 đảng phái nào có thể đứng lên thay thế đc!

Đăng nhận xét