Bài mới nhất

25/02/2014

Thấy gì qua tình hình bất ổn ở UKRAINE

                           
           Hoa đất

Với vị trí địa lý đặc biệt, nằm giữa Liên minh Châu âu và Nga, Ukraine là đối tượng bị lôi kéo bởi những lợi ích đan xen, là nạn nhân của cuộc cạnh tranh địa -chính trị giữa EU và Nga. Dưới sức ép của các cuộc biểu tình tại quảng trường Độc lập giữa thủ đô Kiev bắt đầu 3 tháng trước và những cuộc đụng độ giữa cảnh sát và người biểu tình trong vài ngày qua, kịch bản về sự hậu thuẫn của Mỹ và EU dàn dựng về một cuộc “cách mạng đường phố” đã thành hiện thực: tổng thống Yanukovych đã bị lật đổ. Chỉ vài giờ sau khi phát hiện tổng thống Yanukovych bỏ trốn khỏi tư dinh, quốc hội Ukraine đã biểu quyết tuyên bố ông không còn đủ quyền hiến định trong cương vị tổng thống.
Nhìn về những gì đã diễn ra, có thể nhận thấy sự chỉ đạo từ các thế lực bên ngoài của “cuộc đảo chính” tại Ukraine rất rõ nét. Các nước phương Tây có mối liên lạc chặt chẽ với phe đối lập ở Ukraine và thể hiện vai trò đạo diễn từ bên ngoài thông qua các loại quỹ và mạng lưới các tổ chức phi chính phủ đang hoạt động dày đặc ở Ukraine (ước tính có đến hơn 1.000 tổ chức). Trong giai đoạn cuối của cuộc “cách mạng màu” sắp thành công, Đại sứ quán Mỹ ở Ukraine cũng đã công khai can thiệp. Một câu hỏi đặt ra là hàng trăm nghìn người đi biểu tình nhưng vẫn được đảm bảo về sức khỏe, tài chính? Đơn giản chỉ vì Mỹ chi trung bình 20 triệu USD/1 tuần cho phe đối lập ở Ukraine để đảm bảo hậu cần cho các cuộc biểu tình. Cơ quan đặc biệt Ukraine còn có trong tay các cuốn sổ ghi chép thu chi tài chính với đầy đủ chữ ký của người giao tiền và người nhận. 
Trong một xã hội mà chính quyền bị chi phối bởi giới tài phiệt nhất là truyền thông và các lĩnh vực công nghiệp lớn, thì vai trò ảnh hưởng của phương Tây đến tình hình Ukraine càng rõ ràng hơn. Hầu hết tài sản của giới tài phiệt lại nằm ở các ngân hàng Mỹ, châu Âu. Vì vậy, bất cứ sự đe dọa phong toả tài sản nào từ bên ngoài cũng ngay lập tức có tác động lên giới tài phiệt và ảnh hưởng đến chính quyền. Có thể hiểu, Mỹ và phương Tây đã biết cách sử dụng “nhân tố đặc biệt” này để gia tăng những áp lực lên chính phủ của Tổng thống Yanukovych và tạo điều kiện thuận lợi cho phe đối lập tiến hành cuộc đảo chính.
Liệu rằng, chính biến của ở Ukraine có mang lại lợi ích thiết thực cho người dân hay không? Hay họ chỉ là con rối trên bàn cờ chính trị mà Mỹ và phương Tây đã dàn dựng sẵn.





Hot!

Từ khóa SEO:

17 nhận xét:

Chính mấy tay Nặc danh dân chủ bàn phím mới chính là những con vẹt không hơn không kém. Bởi bản chất chúng chỉ là dân chủ bàn phím, chỉ biết nhai đi nhai lại chửi người này dư luận viên, người kia an ninh nhưng không hề đưa ra được một dẫn chứng nào. Còn mấy thằng cha Phan Hoi.. chắc chắn là phản động bên ngoài rồi (các bạn cứ nhìn thời gian chúng comment thì biết, toàn 4h sáng Việt nam = buổi ngày bên Mỹ). Có giỏi thì vào tranh luận hẳn hoi, đưa ra dẫn chứng hẳn hoi đi

Tương quan văn hóa và dân chủ nhìn từ Ukraina

Tại sao những quan hệ gần gũi về ngôn ngữ và sắc tộc giữa người Ukraine với người Nga không làm họ hài lòng với ông Putin? Tại sao mối tương quan ngôn ngữ và văn hóa Việt Trung không ngăn nổi những cuộc biểu tình chống Trung quốc?

Lịch sử và văn hóa tương đồng

Hơn 1000 năm trước lịch sử dân tộc Nga được đánh dấu bằng sự thành lập một nhà nước có tên gọi: Nước Nga Kiev. Quốc gia này được xem như là khởi đầu của nước Nga sau này và hai quốc gia láng giềng khác là Ukraine và Belarus, cũng thường được gọi là Tiểu Nga, và Bạch Nga. Đầu năm 2014, trớ trêu thay Kiev lại là nơi chứng kiến ước muốn nóng bỏng của những người Tiểu Nga không muốn hướng về Moscow nữa.

Nước Nga và Ukraine chia sẻ nhau nguồn gốc huy hoàng của nước Nga Kiev, và suốt cả ngàn năm sống cạnh nhau, họ có chung một gia tài ngôn ngữ và tôn giáo. Không như nhiều dân tộc gốc Slav khác, người Ukraine cũng theo Chính thống giáo phương Đông như người Nga.

Nhưng những mối dây chủng tộc và tôn giáo ấy không đủ để người Ukraine hài lòng ở lại trong vòng tay nước Nga của Tổng thống Putin, người không ngần ngại bỏ tù các ca sĩ Pussy Riots của chính nước Nga vì tội trêu tức mình.

Cũng hầu như đồng thời với việc thành lập nước Nga Kiev, tại đồng bằng sông Hồng cách đó hàng ngàn dặm, những viên Thái thú người Trung Hoa là Sĩ Nhiếp và Nhâm Diên được tôn vinh vì việc mở mang giáo dục và nông nghiệp cho vùng đất sau này gọi tên là Vương quốc Đại Việt.

Cả ngàn năm sau, nước Việt chia sẻ với nước Trung Hoa phương Bắc một gia tài ngôn ngữ đồ sộ với 60% từ vựng trong ngôn ngữ Việt là gốc Trung Hoa. Và hơn nữa những quan niệm xã hội, triết lý sống của hai dân tộc cũng rất tương đồng với ba nền tư tưởng lâu dời: Khổng, Phật, Lão.

Những mối dây ngôn ngữ và văn hóa ấy không ngăn cản những cuộc biểu tình chống Trung Quốc sáng chủ nhật bên hồ Hoàn Kiếm, cũng như ánh mắt nghi ngại của Giáo sư Hán Nôm Nguyễn Huệ Chi khi nghe tin Khổng tự học viện được chính quyền Trung quốc chuẩn bị thành lập tại Hà Nội.

Ngay sau khi Tổng thống thân Nga Yanukovich biến mất khỏi dinh thự của ông, nhà bất đồng chính kiến Hà Sĩ Phu trả lời Biên tập viên Mặc Lâm rằng,

“Đúng là vấn đề Ukcraina với Việt Nam là khá giống nhau. Chính quyền đi thân với mẫu quốc chứ còn nhân dân thì người ta lại muốn tự do đi với phương tây thế cho nên hai bên mâu thuẫn, Việt Nam cũng đang y như thế. Tóm lại mâu thuẫn giữa nhân dân Việt Nam mà đại diện là những tầng lớp dân chủ, trí thức, giới trẻ và giới tiến bộ trong nhân dân với đảng. Nhân dân ở đây phải được hiểu là giới tiên tiến chứ số đông thì chỉ là con số chưa có định hướng.

Người ta bảo nhân dân là một dãy số 0 nhưng khi nó đứng sau một con số có nghĩa thì những số 0 ấy trở thành có nghĩa. Rõ ràng có mâu thuẫn giữa nhân dân và đảng. Cái quyết tâm giữ cho kỳ được cái độc tài, đặc quyền đặc lợi của Việt Nam nó còn mạnh hơn cả Ukraina nữa.”

Khát khao dân chủ
Cụm từ “tự do đi với phương Tây” mà TS Hà Sĩ Phu dùng để chỉ những giá trị tự do dân chủ của xã hội hiện đại, cũng thường được cơ quan tuyên truyền của Trung Quốc hay Việt Nam chỉ trích và cho rằng đó là kiểu dân chủ phương Tây là không phù hợp.

Các quan hệ cộng sản giữa Nga và Ukraine, hay giữa Trung Quốc và Việt Nam đã góp phần làm cho những mối dây chủng tộc và văn hóa thêm phần lỏng lẻo ở thời đại toàn cầu hóa này. Nếu nhà cầm quyền Việt nam thường xuyên nhấn mạnh đến mối quan hệ hữu hảo Việt Trung và sự độc quyền cai trị của đảng cộng sản thì dưới thời Soviet, những nhà dân tộc chủ nghĩa Ukraine như nhà văn Petliura bị phỉ báng trong tiểu thuyết Thép đã tôi thế đấy như một bọn cướp, chống lại những người Bolchevik chính nghĩa phần lớn đến từ nước Nga sau cuộc cách mạng cộng sản 1917. Những mối quan hệ cộng sản ấy dường như lại làm cho những người như TS Hà Sĩ Phu nhìn ra thành mối quan hệ giữa Mẫu quốc và chư hầu.

Bạn trẻ Từ Anh Tú, từ Việt Nam nhận xét với chúng tôi về chính biến đang diễn ra ở Ukraine,

“Theo em thì những gì diễn ra ở Ukraine trong những ngày vừa qua cho thấy đó là ý nguyện của người dân Ukraine, họ có nhu cầu về tự do dân chủ, thoát khỏi sự lệ thuộc vào một quốc gia lân bang. Em nghĩ rằng trường hợp của Ukraine cũng khá giống với Việt Nam hiện nay, Ukraine lệ thuộc vào Nga hàng trăm năm nay thì cũng giống như Việt Nam lệ thuộc vào Trung Quốc hàng ngàn năm nay. Có điều là trong những ngày vừa qua người dân Ukraine đã đứng lên để chống lại sự lệ thuộc vào Nga, còn Việt Nam thì hiện nay vẫn chưa thoát được. Em hy vọng là những gì diễn ra ở Ukraine trong những ngày qua sẽ ảnh hưởng tích cực đến Việt Nam. Chúng ta cũng sẽ có những cuộc biểu tình như thế để đưa đất nước thoát khỏi sự lệ thuộc Trung Quốc.”

Mọi chuyện dường như bắt đầu bằng kinh tế! Có lẽ là nếu như ông Yanukovich quản trị đất nước thành công hơn, không để xảy ra nhiều tham nhũng, hay là nếu như ông không sống trong một toà dinh thự lộng lẫy xa hoa, thì có thể là cuộc cách mạng đã không xảy ra? Nhưng lịch sử thì không có chữ nếu.

Nhà báo Huỳnh Hoa viết trên tuần báo Kinh Tế Sài Gòn xuất bản tại TP HCM,

“Vài thập niên trước, cả Ba Lan và Ukraine đều nổi lên từ sự sụp đổ của Liên bang Xô viết với tình trạng kinh tế gần giống nhau. Nhưng Ba Lan gia nhập EU, tập trung cải cách chính trị và kinh tế, cho đến nay thì Ba Lan đã giàu có gấp ba lần Ukraine. Ukraine ngược lại, ngày càng chìm sâu vào bãi lầy tham nhũng, quản trị kém.”

Sự đổ vỡ về kinh tế bắt nguồn từ những chậm chạp trong cải cách chính trị mà Ukriane trải nghiệm trong hơn 20 năm qua. Nước Ukraine của ông Yanukovich vẫn thích thú với nền cai trị cứng rắn theo kiểu nước Nga, cũng như đảng cộng sản Việt nam thì hài lòng với nền chuyên chính vô sản giống như nước láng giềng phương Bắc.

Sự khác biệt quá lớn giữa Ukraine và Ba Lan sau 20 năm như nhà báo Huỳnh Hoa đã đề cập đã là ví dụ sinh động mà những người Ukraine trông vào, và cả người Việt nữa. Trong thời điểm đầu thế kỷ 21 này, vào lúc mà sức mạnh toàn cầu hóa ngày càng mãnh liệt, thì dường như những mối dây văn hóa, chủng tộc đã kém hấp dẫn hơn nhiều so với nỗi khao khát tự do dân chủ để phát triển phồn vinh. Những người mà chúng tôi tiếp chuyện, từ thế hệ lớn tuổi như TS Hà Sĩ Phu, cho đến những bạn trẻ như bạn Từ Anh Tú đều không thấy nguồn gốc lịch sử Nga Kiev của Ukraine hay 60% từ vựng nguồn gốc Hán Việt của Việt nam là quan trọng hơn tự do và dân chủ để có thể sống trong thịnh vượng.

Rõ ràng có các thế lực thù địch đứng sau phe đối lập với Nhà nước ucraina. cũng giống như các cuộc đảo chính diễn ra ở trung đông hay bắc phi . Mỹ và phương Tây luôn có các động thái ủng hộ phe đối lập hạ bệ chính phủ lập nên một chính phủ mới thân Mỹ và Phương Tây.

"chính biến của ở Ukraine có mang lại lợi ích thiết thực cho người dân hay không? Hay họ chỉ là con rối trên bàn cờ chính trị mà Mỹ và phương Tây đã dàn dựng sẵn." câu cuối chua chát tôi thấy lại thương ngươi dân,chính trị đã làm cho họ phải khổ sở,sự tranh chấp giữa hai thế lực để lại cho nhân dân sự mất mát vì không có bầu trời yên ả cho họ một cuộc sống bình yên

Bất cứ vụ việc j lớn xảy ra thì Mỹ cũng có thể chen chân vào được! ở đâu có lợi ích của Mỹ ở đó Mỹ có thể can thiệp! áp đặt giá trị Mỹ, sự can thiệp của mình chỉ nhằm gây rối loạn cho đất nước từ đây tìm được lợi ích của mình lợi dụng khống chế điều hành nước đó theo ý mình. Đó là bản chất của đế Quốc rồi! Chúng ta khôn khéo khi quan hệ với Mỹ tránh để chúng bắt được điểm yếu để chúng lợi dụng nhưu đất nước Ukraine

Sự bất ổn của Ukraine đã mang đến cho đất nước và nhân dân của nước này quá nhiều những hậu quả to lớn và nó có thể kéo dài trong một thời gian nữa. Thế nên qua đây cũng sẽ là một bài học đắt giá cho các nước cũng như đối với Việt Nam ta bởi vì chỉ cần những lúc không tỉnh táo có những hành động nôn nóng có thể dẫn đến những bi kịch những hậu quả khó lường.

Chỉ vì những hành động không tỉnh táo sáng suốt mà nhân dân Ukraine đã phải gánh chịu những hậu quả quá to lớn như thế này nó thật sự không đáng để cho họ phải làm như thế nếu thật sự tỉnh táo hơn sáng suốt hơn bởi vì trong xã hội hiện nay không phải lúc nào cũng có thể sử dụng biểu tình được. Vậy nên nếu không đúng đắn thì nó sẽ dẫn đến những hậu quả mà ta không lường trước được cực ki nguy hiểm.

Nếu diễn biến căng thẳng tại Ukraine vẫn tiếp tục diễn ra, sẽ có thêm hàng trăm nghìn người Ukraine sẽ đổ sang các khu vực gần biên giới Nga-Ukraine để tránh nạn. Mọi người cảm thấy lo lắng, sợ hãi và thất vọng sợ bị các nhóm quá khích tại Ukraine tấn công, Thật sự 1 sự hổn độn không thể tưởng tượng nổi ở đất nước này, Bị kẹp giữa EU vs Nga thật sự khó, nhà nước thì không thể hiện được vai trò của mình, cuộc sống người dân thật cực khổ, ở đâu người dân chẳng mong muốn sống trong cuộc sống hòa bình yên ổn, chế độ nào tốt họ sẽ theo

NHÌN UKRAIN, NGHĨ VIỆT NAM

Mấy tuần vừa qua, biến cố gây chấn động và thu hút sự chú ý của mọi người trên khắp thế giới nhiều nhất chắc chắn là cuộc cách mạng tại Ukraine. Báo ngoại quốc viết. Báo tiếng Việt viết. Sáng, thức dậy, vào internet, mở các trang báo mạng khắp nơi, đều thấy tin tức về Ukraine nằm ở trên cùng.

Các bài tường thuật trên báo chí thường tập trung vào bốn khía cạnh chính:

Một, sự đoàn kết và can đảm tuyệt vời của dân chúng Ukraine, những người sẵn sàng chấp nhận hy sinh, kiên trì theo đuổi cuộc đấu tranh bất bạo động chống lại nhà cầm quyền độc tài có khuynh hướng đi ngược lại lịch sử nhằm biến Ukraine thành một chư hầu của Nga. Cuối cùng, họ đã thắng: Tổng thống Viktor Yanukovych phải bỏ trốn.

Hai, sau khi Viktor Yanukovych chạy trốn, người ta mới phát hiện ra sự giàu có và xa hoa vô độ của ông. Với số lương chính thức của một Tổng thống trên 20.000 Mỹ kim một năm, ở một đất nước thu nhập bình quân của dân chúng chỉ có khoảng từ 3000 đến 6000 Mỹ kim, Yanukovych lại sở hữu những ngôi nhà giống như cung điện của vua chúa ngày xưa: tất cả các vòi nước trong phòng tắm và nhà vệ sinh đều nạm vàng rực rỡ; riêng bộ sưu tập xe hơi và xe gắn máy của ông đã lên đến mấy triệu Mỹ kim. Sự giàu có và xa hóa ấy đến từ đâu? Chỉ có một câu trả lời duy nhất: tham nhũng!

Ba, sự thức tỉnh của giới cai trị tại Ukraine thể hiện qua việc Quốc Hội thông qua lời kêu gọi công an ngưng bắn giết những người biểu tình, sau đó, đồng ý truất phế Tổng thống Yanukovych; việc các công an quỳ gối xin lỗi đã nổ súng vào các đám biểu tình trước đó.
Bốn, gần đây nhất, người ta bàn tán rất nhiều về nguy cơ đổ máu tại Ukraine sau cuộc cách mạng vừa qua. Liên quan đến nguy cơ đổ máu, có hai khả năng: thứ nhất là nội chiến giữa các phe phái và sắc tộc tại Ukraine; và thứ hai là khả năng Tổng thống Putin của Nga sẽ xua quân tràn qua biên giới xâm lược Ukraine với lý do là để bảo vệ cộng đồng người Nga đang sống tại Ukraine. Hai khả năng này, thật ra, song hành với nhau: Khi quân độ Nga đã tràn vào lãnh thổ Ukraine, chắc chắn họ sẽ sử dụng yếu tố sắc tộc làm một thứ vũ khí chính để làm suy yếu sức kháng cự của Ukraine.

Xuyên suốt bốn khía cạnh nêu trên là một số vấn đề quan trọng. Thứ nhất là chiến thắng của đám đông, của những người dân không có vũ khí nào khác ngoài sự can đảm và quyết tâm. Giới bình luận chính trị quốc tế cho đó là một chiến thắng vang dội, không thua bất kỳ chiến thắng nào trong các cuộc cách mạng màu trước đây cũng như cách mạng mùa xuân ở Ả Rập. Gắn liền với chiến thắng ấy là sự thất bại của các thế lực chính trị đầy quyền uy. Trước hết là của cựu Tổng thống Yanukovych, người tìm mọi cách để duy trì chiếc ghế của mình: cuối cùng, ông đã thất bại. Tổng thống Putin, người muốn duy trì ảnh hưởng của Nga tại Ukraine, cho đến nay, đã thất bại. Các nước Tây phương trước đây từng khuyên dân chúng chấp nhận chính phủ của họ cũng thất bại. Thứ hai, cũng giống mọi cuộc cách mạng khác, cuộc cách mạng mới bùng nổ tại Ukraine cũng chứa rất nhiều bất trắc. Không ai dám chắc nó sẽ kết thúc một cách êm thắm với một nền dân chủ và thịnh vượng như một số quốc gia Đông Âu hậu-cộng sản khác.

Ẩn giấu đằng sau tính chất bất trắc trong tình hình chính trị tại Ukraine hiện nay là một yếu tố rất đáng quan tâm: địa chính trị (geopolitics). Có thể nói, một cách đơn giản, số phận của Ukraine hiện nay tùy thuộc phần lớn vào yếu tố địa chính trị ấy. Không chú ý đến yếu tố địa chính trị, mọi sự lạc quan của chúng ta đều dễ trở thành lạc quan tếu. Sự thật sẽ phức tạp hơn nhiều. Với tư cách người Việt Nam, quan sát các xung đột chính trị tại Ukraine, chúng ta càng cần phải suy nghĩ về yếu tố địa chính trị vì đó chính là một trong những điểm tương đồng quan trọng nhất giữa hai nước.

(Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

Nhìn trên bản đồ thế giới, chúng ta dễ thấy ngay địa thế chiến lược của Ukraine: Nó nằm ngay ở bản lề giữa Nga và Cộng đồng châu Âu. Một bên, nó giáp biên giới với Nga; bên kia, với Romania, Hungary, Slovakia, Ba Lan và Belarus (bốn nước đầu thuộc khối NATO). So với Belarus, vị trí của Ukraine đối với Nga quan trọng hơn nhiều: Nó đông dân hơn (khoảng 45 triệu so với dân số của Belarus chỉ có gần 10 triệu); hơn nữa, nó có một bờ biển chung với Nga tại Bắc Hải, vốn được xem là cửa ngõ của hải quân và hàng hải của Nga. Với châu Âu, Ukraine cũng rất cần thiết: Khoảng 25% số lượng khí đốt tại Châu Âu được nhập cảng từ Nga, và 60% số đó đi ngang qua lãnh thổ Ukraine.

Nếu Ukraine tham gia vào Cộng đồng châu Âu, hoặc nghiêng hẳn về châu Âu, biên giới của châu Âu sẽ tiến sát vào cạnh sườn của Nga. Đó là điều Nga tuyệt đối không muốn. Chính vì vậy, năm 2013, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã hứa bỏ ra 15 tỉ Mỹ kim để mua trái phiếu của Ukraine như một cách giúp đỡ nước này và cũng là một cách mua chuộc Tổng thống Yanukovych để ông đừng ngả sang châu Âu. Sự mềm lòng của Yanukovych trước số tiền lớn lao ấy đã gây phẫn nộ cho dân chúng Ukraine, cuối cùng dẫn đến sụ sụp đổ của chính phủ do ông lãnh đạo và bản thân ông phải chạy sang Nga trốn.

Vấn đề gai góc nhất hiện nay là: Liệu Putin có chấp nhận thua cuộc?

Hiện nay, không ai biết các tính toán của Putin: Về phương diện ngoại giao, với Tây phương, ông vẫn giữ giọng hòa hoãn; nhưng về phương diện đối nội, ông lại ra lệnh cho 150.000 binh sĩ với khoảng 600 chiếc xe tăng áp sát biên giới Ukraine; ông lại yêu cầu Quốc Hội thông qua nghị quyết cho phép ông được quyền sử dụng quân đội để tấn công Ukraine; và mới đây, 15.000 lính Nga đã tràn vào bán đảo Crimea mà không gặp bất cứ một sự chống cự nào.

Nằm giữa châu Âu và Nga là một bất hạnh cho Ukraine. Nước này lại có thêm một bất hạnh khác: sự phân hóa trầm trọng về sắc tộc, lịch sử và chính trị trong nội bộ. Phần lớn dân chúng ở phía đông Ukraine - đa số theo Chính thống giáo và nói tiếng Nga - có truyền thống gắn bó với Nga trong khi phần lớn dân chúng ở phía Tây - đa số theo Thiên Chúa giáo và nói tiếng Ukraine - vốn chỉ bị nhập vào khối Liên Xô từ năm 1939 lại có khuynh hướng ngả về châu Âu.

Sự phân hóa về sắc tộc, lịch sử, văn hóa và chính trị ấy rất dễ bị Nga khai thác, từ đó, Ukraine hoặc có nguy cơ bị chia làm hai hoặc không đủ sức mạnh thống nhất để chống cự lại sự xâm lược của Nga.

Trong khi đó, sự giúp đỡ của Mỹ và Cộng đồng Âu châu đối với chính phủ lâm thời tại Ukraine còn khá dè dặt, chủ yếu là những lời hứa hẹn. Điều đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên: Về phương diện địa chính trị, Ukraine còn nằm ngoài sự quan tâm của châu Âu. Vẫn còn đang khủng hoảng cả về tài chính lẫn về bản sắc, Cộng đồng Âu châu hiện đang bận tâm với việc phục hồi kinh tế và củng cố các thành viên mới vốn là các quốc gia hậu – cộng sản như Bulgaria, Romania, Hungary... Việc mở rộng biên giới sang tận Nga, tuy rất hấp dẫn, nhưng còn khá xa. Không ai dám chấp nhận rủi ro cho một tương lai xa như vậy cả. Nếu, sau khi chiếm bán đảo Crimea, Nga liều lĩnh mở rộng cuộc tấn công vào Ukraine, tất cả những gì Mỹ, và cùng với Mỹ, Cộng đồng Châu Âu, có thể làm được là tẩy chay hội nghị thượng đỉnh dự định được tổ chức tại Nga vào tháng 6 sắp tới, trì hoãn một số hiệp định thương mại với Nga, loại trừ Nga ra khỏi khối Bát đại cường (Group of 8), v.v... Nhưng tất cả các việc làm ấy đều không thể ngăn cản được tham vọng của Nga.

(Xin Xem Tiếp Phần Kết Dưới)

Chính vì vậy, mọi người đều biết rõ Ukraine đang đối diện với rất nhiều thử thách nghiêm trọng.

Tuy nhiên, ở đây, tôi không muốn đi sâu vào tình hình hay viễn ảnh chính trị của Ukraine. Tôi chỉ muốn nêu lên một vấn đề: Về phương diện địa chính trị, Việt Nam rất giống Ukraine. Cũng chia sẻ một biên giới với một quốc gia lớn và đầy tham vọng: Trung Quốc. Năm 1949, vừa mới giành chính quyền ở lục địa, Trung Quốc đã quyết định giúp đỡ Việt Minh trong chiến tranh chống Pháp không hẳn vì vấn đề ý thức hệ mà chủ yếu là vì yếu tố địa chính trị: Dùng Việt Nam như một hàng rào tốt để phòng thủ ở biên giới phía Nam nước họ. Sau năm 1975, Trung Quốc xúi Khmer Đỏ tấn công Việt Nam cũng vì lý do địa chính trị. Năm 1979, họ tấn công Việt Nam cũng lại vì lý do địa chính trị.

Để tự bảo vệ mình, những gì Trung Quốc cần ở Việt Nam, theo ưu tiên là: Một, sự lệ thuộc; hai, nghèo; và ba, độc tài.

Mọi nỗ lực phá vỡ ba yếu tố trên đều trở thành một thách thức đối với Trung Quốc.

Và mọi thách thức đối với Trung Quốc đều là một thủ thách gay gắt đối với Việt Nam.

Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc

Dục Tốc Bất Đạt

Hiện giờ ông Putin coi bộ đang xanh mặt tim đánh trống liên hồi, vì lẽ báo chí ngoại quốc mới đưa tin rằng ngân hàng Nhà Nước Nga đã phải chi 11.3 tỷ US$ trong ngày thứ Hai (03/03/2014) chỉ để cứu nguy khẩn cấp cho đồng Roube (Nga) bị mất giá thê thảm, thị trường chứng khoán Nga tuột dốc sau cú “xâm lăng Ukraina” do ông Putin chỉ đạo .

Báo chí tự do còn cho coi hình một nhóm quân lính Ukraina cầm quốc kỳ đến gặp “quân xâm lược Nga” để đòi chia quyền kiểm soát phi trường quân sự ở Crimea. Chiếc soái hạm Ukraina bị chụp mũ là đầu hàng Nga hôm kia nay đã trở về bến cảng Ukrina bình an, toàn thể tướng tá và lính hải quân kéo cờ Ukraina thề một lòng trung thành với tổ quốc.

Xem ra ông Putin đứng ngồi không yên, giờ ông chỉ có hai lựa chọn:

- Một là hành động chớp nhoáng gửi vài chục sư đoàn hải lục không quân vào chiếm trọn bộ bán đảo Crimea và tuyên bố thuộc lãnh thổ Nga, bất chấp phản ứng Âu Mỹ và thế giới. Lá bài này ông đã từng chơi ở Georgia và Gruzia hồi Olympic Bắc Kinh 2008 rồi. Ông từng là đại tá trùm mật vụ KGB thời CS Liên Xô, ông sợ gì ai ? Dầu sao hàng triệu cựu đảng viên CS hãy còn tin tưởng ông phần nào;

- Hai là chính thức tuyên bố rút quân lính từ Crimea về Nga, dẫn độ ông cựu tt đang bị dân chúng Ukraina truy lùng về tội gây thảm sát giết hơn 80 người biểu tình ôn hoà tại thủ đô Kiev. Và đồng ý đề nghị LHQ gửi người đến giám sát và thương lượng tìm giải pháp ôn hoà với chính quyền mới của Ukraina;

Ông Putin hiện giờ đang bị kẹt ở thế “gân gà” giống như Tào Tháo (Tam Quốc Chí) ngày xưa, “nuốt không trôi, mửa không ra”. Dùng chiến tranh cổ điển (xe tăng, đại bác, máy bay, tàu chiến) chỉ tổ tốn kém nhiều, càng lâu càng bị sa lầy, lại bị thế giới tư bản cấm vận, bao vây kinh tế, nội bộ sẽ bị nhiều nhóm Hồi giáo khủng bố thay phiên đánh phá, gây xáo trộn xã hội thì lòng dân ly tán ngay. Coi chừng dân chúng Nga nổi dậy lật đổ ông thì nguy to đấy !

Lê Quốc Trinh, Canada

bởi: lão khờ

VN cần phải đánh bóng hàng ngày 16 chữ vàng+4 tốt vì đấy là bùa
hộ mạng của đảng ta.Mặc cho bọn dân đen thối mồm sủa thế nào thì sủa,riêng đảng ta trước sau như một vưỡn kiên định với chủ nghĩa CS do các thầy tổ Mác-Lê-Mao ị ra mà nhân dân chính gốcđã vứt CN nầy vào sọt rác từ lâu rồi,vì có kiên định với nó thì đảng ta mới còn tồn tại mặc dù nhân dân có nguyền rũa
đến đâu chăng nữa cũng cứ lì lợm như bác Hồ kính yêu đã dạy
bảo, rằng, cho dù điều dối trá mà ta kiên định nói hòai thì dân chúng cũng tưởng là thật vì những người nghe đã già và chết hết rồi.Quán triệt nhá!!! Đây cũng là bí quyết đấy!

bởi: Phan Bảo Lâm từ: TpHCM


Nước Nga không cần Ukraina, họ chỉ cần bán đảo Crime (thuộc lãnh thổ Ukraina) bên bờ Hắc Hải mà thôi. Từ thời nước Nga Sa hoàng, bán đảo Crime là nơi Nga thiết lập căn cứ cho Hạm đội Biển Đen, thời hoàng kim của nó là thời Nga Sô có đến 125 chiến hạm, trực tiếp đe dọa các quốc gia Bắc và Tây Âu. Để giữ được bán đảo Crime, Nga phải ủng hộ 1 chính phủ Ukraina thân Nga. Để thoát khỏi bóng ma đe dọa của Hạm đội Hắc Hải, EU nhất định phải ủng hộ 1 chính phủ Ukraina thân phương Tây. Dĩ nhiên, EU cũng hết sức tế nhị, không trực tiếp mời chào Ukraina gia nhập EU để tránh xung đột trực diện với Nga. Tóm lại, Ukraina được cả 2 bên xem như là hàng rào chung che chắn giữa 2 bên. Nhìn địa hình Ukraina ta có thể thấy địa hình Ukraina trải dài từ Biển Đen ở Đông bắc châu Âu đến Biển Đỏ ở Đông nam châu Âu, chẳng khác gì 1 cái hàng rào, phải không ạ ?

Khác với Ukraina VN không bị kẹp giữa 2 thế lực lớn. Mối lo ngại lớn nhất của VN chỉ có anh hàng xóm hung hãn TQ mà thôi. Nếu Ukraina xảy ra chiến tranh với Nga thì EU sẽ là hậu phương của Ukraina. Ngược lại, nếu Ukraina xảy ra chiến tranh với EU thì Nga sẽ trực tiếp ủng hộ Ukraina. Vậy, nếu VN xảy ra chiến tranh với TQ , ai sẽ ủng hộ VN ?

Vì sao chính quyền VN tỏ ra "nhu nhược" trước TQ ? Rất đơn giản. VN bị khủng hoảng kinh tế tương tự như Hy lạp. Hy lạp còn có EU giúp đỡ chớ VN thì không có ai giúp. Muốn giải quyết khó khăn kinh tế thì phải có các gói cứu trợ về tài chính tương tự như EU giúp Hy lạp. ASEAN không phải là EU. Mức độ tín nhiệm tài chính của VN cũng thấp như Hy lạp, không có hy vọng được được các tổ chức tài chính cho vay với số tiền tới hàng chục tỷ đô (EU giúp Hy lạp hơn 30 tỷ đô).

Trong bối cảnh đó, trên tư thế là quốc gia có lượng dự trữ ngoại tệ lớn nhất TG, TQ cho VN vay tiền với lãi suất gần như bằng 0 (sau khi trừ đi lạm phát). Dĩ nhiên, cho vay ưu đãi thì phải kèm theo điều kiện "không mấy ưu đãi". Đó là gì ? Không ai biết, nhưng người ta có thể đoán ra dựa vào thái độ của nhà nước VN về vấn đề biển đảo, về tài nguyên khoáng sản và về sự nhập cư của lao động TQ. Đó cũng là lý do vì sao các nhà thầu TQ liên tiếp trúng thầu ở những dự án mà từ trước tới nay luôn là sự độc quyền của các nhà thầu Nhật, Hàn và Mỹ.

Người VN trong nước "dị ứng" với TQ không phải vì lý do "chính chị chính em" gì cả như các chú VNCH hải ngoại mà đơn giản là vì hàng hóa và công nghệ TQ mang sang VN thuộc loại "kém chất lượng". Rất nhiều người VN sang TQ du lịch về cho biết, hàng hóa TQ ở VN có chất lượng chỉ bằng với chất lượng hàng hóa ở các vùng nông thôn nghèo khó của TQ, hoàn toàn không tương ứng với chất lượng hàng hóa ở các vùng kinh tế giàu có của TQ. Nói cách khác, TQ không xem VN là đối tác kinh tế mà chỉ xem VN như là bãi rác để tống khứ những thứ mà ngay cả người TQ cũng không dám mua.

Muốn dân chủ, muốn độc lập thật sự thì phải có nội lực bác ạ. Nội lực ở đây là khả năng nghiên cứu công nghệ, tư duy độc lập và tinh thần cạnh tranh với nước ngoài. Cả 3 thứ này người VN đều không có. Cái thứ đơn giản như cái cây lau nhà cũng phải nhập khẩu thì chắc hẳn là bác đã biết khả năng nghiên cứu công nghệ của người VN là thế nào. Tư duy độc lập như thế nào khi mà trong cùng 1 vấn đề xã hội hầu hết người VN đều có 1 góc nhìn giống nhau. Còn khả năng cạnh tranh với nước ngoài ? Người VN trong nước chỉ biết hợp tác kinh tế với nước ngoài và cạnh tranh lẫn nhau chớ không biết hợp tác với nhau để cạnh tranh với nước ngoài. Xin hỏi bác Quốc, nếu bác là lãnh đạo VN thì bác sẽ làm gì ? Cho nên, đừng so sánh người VN với người Ukraina. Người Ukraina có đủ cái nội lực mà người VN không có ấy. Chính vì thế tôi mới nói, vấn đề lớn nhất của người VN là vấn đề dân trí. Mà dân trí là do tự bản thân của mỗi người không liên quan đến chế độ chính trị.

bởi: Thiếu Jia


Cám ơn bác Lâm đã gợi ý. "Người VN trong nước chỉ biết hợp tác kinh tế với nước ngoài và cạnh tranh lẫn nhau chớ không biết hợp tác với nhau để cạnh tranh với nước ngoài" Mà ngay cả băng đảng,việc chính trị cũng chỉ biết hợp tác với nước lạ để trị dân; còn với dân thì không nghe, không tin, không cho ai ngoài băng đảng góp ý, góp sức để đối ngoại. Ngoài tập đoàn quốc doanh ăn hại,ngoài "phe nhóm lợi ích" quyền thế ra, dân thường lấy quyền gì mà có thể hợp tác kinh tế với nước ngoài? Một băng đảng không có tầm, không có tâm cai trị dân như thế thì dựa vào đâu dân trí có thể cao? Dựa vào luật lệ nào để dân không lạm dung cạnh tranh bất chánh ? Còn "Cái thứ đơn giản như cái cây lau nhà cũng phải nhập khẩu", thật ra người Việt mình đã đủ khả năng để làm cả một chiếc xe hơi nhỏ, một chiếc tầu to như Vinashine đã làm,nhưng lại sợ lỗ vốn dù chỉ làm cái cây lau nhà. Tại sao? Vì băng đảng không quan tâm ngăn chặn ý đồ của TQ chỉ xem "VN như là bãi rác để tống khứ những thứ mà ngay cả người TQ cũng không dám mua" trong khi 90% dân VN quá nghèo đói,thiếu đủ thứ! Vì băng đảng có lợi, mà còn được ổn định cầm hơi khi "TQ cho VN vay tiền với lãi suất gần như bằng 0 (sau khi trừ đi lạm phát)" cho dù "cho vay ưu đãi thì phải kèm theo điều kiện "không mấy ưu đãi"!!

bởi: XICUTGOFT/ĐIÊNĐIÊN

"Người VN trong nước "dị ứng" với TQ không phải vì lý do "chính chị chính em" gì cả, mà vì hàng hóa "kém chất lượng". Đây là câu nói để đánh lừa người dân "nhẹ dạ" tức là người dân thấp kém về nhận thức chính trị, do chủ trương "ngu dân" của nhà nước VN. Và là câu nói đầy ý bao che cho hành động xâm lược của TQ. TQ luôn muốn chiếm đoạt đất đai biển đảo của ta cho nên những người dân có trình độ nhìn xa thấy rộng họ rất là :dị ứng" với bọn TQ không vì hàng hóa mà vì dã tâm của người TQ. Chớ không như Phan bảo Lâm:"nếu vì tranh chấp lãnh thổ với TQ thì hãy quên đi". Một câu nói đầy lòng "phản quốc và bán nước" làm tay sai cho Tàu cộng rõ rệt. Lâm chẳng phải là một người Việt chân chính mến nước thương dân như miệng của PBL thường hay nói.

Đăng nhận xét