Bài mới nhất

21/04/2014

Hướng tới kỷ niệm 39 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2014)



Lê Quang

Ngày 30/4/1975, kết thúc thắng lợi hoàn toàn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thống nhất Tổ quốc. Đây là thắng lợi vĩ đại của sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng đất nước trong thế kỷ XX, do Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo, là trang sử hào hùng và mốc son chói lọi trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước của dân tộc ta.

Tuy buộc phải ký Hiệp định Pari về Việt Nam và rút quân Mỹ ra khỏi miền Nam Việt Nam, nhưng Mỹ với bản chất ngoan cố, không chịu từ bỏ âm mưu duy trì chế độ thực dân kiểu mới, chia cắt lâu dài đất nước ta. Mỹ tiếp tục tăng cường viện trợ quân sự, chỉ huy chính quyền Nguyễn Văn Thiệu ra sức củng cố ngụy quân, ngụy quyền, liên tiếp mở các cuộc hành quân lấn chiếm vùng giải phóng.

Đến tháng 5/1973, xu thế chống phá hiệp định Pari của địch ngày càng tăng. Mỹ không ngại tiếp tay cho ngụy lấn chiếm và bình định, điên cuồng đánh phá hòng xóa bỏ vùng giải phóng của ta, đẩy lùi lực lượng cách mạng.

Đến cuối năm 1974 cuộc chiến tranh của quân và dân ta ở miền Nam chống lại cuộc chiến tranh “Việt Nam hóa chiến tranh”do Mỹ – ngụy tiến hành giành nhiều thắng lợi lớn. Ta ngày càng mạnh lên, ngụy càng ngày càng suy yếu rõ rệt, nước Mỹ lâm vào khủng hoảng nội bộ nghiêm trọng.

Thực hiện tư tưởng chỉ đạo “thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng” và quyết tâm chiến lược, quân và dân toàn miền Nam tiếp tục chiến đấu giải phóng vùng địch chiếm đóng, đặc biệt chiến thắng giải phóng toàn tỉnh Phước Long cuối năm 1974 và đầu năm 1975 cho thấy khả năng thực tế ngày càng suy của quân ngụy Sài Gòn và khả năng Mỹ khó quay lại trở lại miền Nam. Chớp thời cơ, ngày 04/03/1975 ta mở cuộc tổng tiến công chiến lược Xuân 1975 bằng 3 đòn chiến lược: Chiến dịch Tây Nguyên mở đầu bằng trận đột phá chiến lược đánh chiếm Buôn Mê Thuột, giải phóng Tây Nguyên; Chiến dịch giải phóng Huế – Đà Nẵng và Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. 17 giờ ngày 30/4, tiếng súng đã thực sự chấm dứt ở “thủ đô” ngụy quyền, trừ một số mục tiêu quân sự. Thành phố hơn 3 triệu dân vừa qua cuộc chiến tranh 30 năm, vẫn nguyên vẹn đã chuyển sang trạng thái bình yên đến độ gây ngạc nhiên cho mọi người trên thế giới đang có mặt: nước vẫn chảy đều trong các đường ống; dòng điện chỉ tạm ngừng trong 2 giờ rồi mọi nhà lại sáng; công nhân nhà máy vẫn sẵn sàng cho máy chạy; chợ búa, quán xá vẫn sẵn sàng mở; đường phố vẫn đông người, xe cộ... Người dân Sài Gòn - Gia Định náo nức cắt dàn cờ hoa để xuống đường ngày 01/5 mừng cuộc toàn thắng và chờ đêm hội pháo hoa.

Hiện nay, Đảng, Nhà nước đang thực hiện chính sách hòa hợp dân tộc, gác lại quá khứ, hướng đến tương lai, phát huy khối đại đoàn kết toàn dân tộc để xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Nhưng chúng ta không bao giờ quên những xương máu, những hi sinh của ông cha ta để giành được độc lập, tự do và thống nhất đất nước. Chúng ta có quyền tự hào về truyền thống hào hùng của dân tộc ta, một dân tộc, một đất nước bé nhỏ nhưng kiên cường, bất khuất, không chịu làm nô lệ, không khuất phục trước bất kỳ một thế lực nào, cho dù đó là những cường quốc mạnh nhất thế giới. Cho dù hiện nay chúng ta sẵn sàng làm bạn với tất cả các nước nhưng chúng ta không được phép quên đi những tội ác chiến tranh, những hoạt động phá hoại, tàn phá đất nước Việt Nam xinh đẹp của đế quốc Mỹ mà hiện nay, sau gần 40 năm chiến tranh, hậu quả của nó vẫn còn hiện hữu trong nhiều gia đình Việt Nam, đối với môi trường sống Việt Nam. Chúng ta cũng không được phép lơ là, mất cảnh giác trước âm mưu của Mỹ luôn muốn thôn tính Việt Nam, điều khiển Việt Nam theo quỹ đạo của Mỹ.

Hot!

Từ khóa SEO:

20 nhận xét:

Ngày 30/4/1975, đại thắng mùa xuân đã làm thất bại hoàn toàn cuộc chiến tranh xâm lược và ách thống trị thực dân mới của đế quốc Mỹ ở miền Nam, giải phóng hoàn toàn miền Nam, kết thúc vẻ vang cuộc chiến tranh cứu nước lâu dài nhất, khó khăn nhất và vĩ đại nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân ta. Năm tháng sẽ trôi qua nhưng thắng lợi của nhân dân ta trong sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước mãi mãi được ghi vào lịch sử dân tộc ta, một biểu tượng sáng ngời về sự toàn thắng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và trí tuệ con người, và đi vào lịch sử thế giới

Không chỉ đối riêng với đất nước ta mà cả với thế giới, thắng lợi của nhân dân ta đã đập tan cuộc phản công lớn nhất của tên đế quốc đầu sỏ chĩa vào các lực lượng cách mạng kể từ sau chiến tranh thế giới thứ hai, đẩy lùi trận địa của chủ nghĩa đế quốc, mở rộng trận địa của CNXH, phá vỡ một phòng tuyến quan trọng của đế quốc Mỹ ở Đông Nam Á, làm đảo lộn chiến lược toàn cầu phản cách mạng của chúng, đẩy Mỹ vào tình thế khó khăn chưa từng thấy, làm yếu hệ thống đế quốc chủ nghĩa, tăng thêm sức mạnh và thế tiến công của các trào lưu cách mạng thời đại, đem lại lòng tin và niềm phấn khởi cho hàng trăm triệu người trên khắp trái đất đang đấu tranh vì hòa bình độc lập dân tộc, dân chủ và CNHX

Thắng lợi của Đảng và Nhà nước ta trong 2 cuộc kháng chiến và nhất là cuộc kháng chiến nhất là thắng lợi của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ đã khẳng định sự sáng suốt trong lãnh đạo của ta. Làm khẳng định sắt đá cho kẻ thù không còn dám đặt chân lên đất nước ta thêm lần nào nữa.

CHÂN LÝ THÁNG TƯ
Bùi Tín

39 năm đã qua kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày chiến tranh kết thúc, ngày vui của những người thắng cuộc, ngày buồn của những người thua cuộc.

Sau 39 năm - bằng hơn một nửa đời người trung bình - đất nước vẫn trong tình trạng chậm tiến, công nghiệp hóa dang dở, nền giáo dục ở vị trí đèn đỏ giữa các nước Đông Nam Á, nền y tế kém cả một số nước Bắc Phi, tự do báo chí được xếp ở vị trí 171 trên 180 nước của thế giới.

Năm 2012, nhân dịp 30/4 một cô giáo dạy văn năm thứ 2 tại Đại học Xã hội Nhân văn Sài Gòn ra đầu đề luận văn sau đây cho sinh viên khoa báo chí: "Cảm nghĩ về Toàn thắng của nhân dân ta trong sự nghiệp chống đế quốc Mỹ xâm lược". Nói chung các em đều viết luận văn của mình như giáo trình dạy, nghĩa là y như báo Nhân Dân hết lời ca ngợi đảng ta, quân đội ta, nhân dân ta, ca ngợi sự lãnh đạo anh minh, sáng tạo của đảng CS, ca ngợi chủ nghĩa anh hùng của dân tộc, vân vân …

Riêng có một em băn khoăn về đề tài vừa kể, suy nghĩ kỹ rồi mạnh dạn nói lên niềm lo lắng của mình: Thưa cô em rất muốn hiểu và nói như cô dạy, như giáo trình, nhưng em đã nghĩ kỹ, và em không thể... Em thấy Hoa kỳ không phải là đế quốc xâm lược...".

Cô giáo giật mình. Lại một em sinh viên cứng đầu, khó bảo. Cô khuyên em hãy cẩn trọng. Em là đoàn viên Đoàn Thanh niên CS Hồ Chí Minh. Rồi em sẽ còn phấn đấu vào đảng CS. Em hãy lên thư viện đọc nhiều tài liệu hơn để nắm bắt được lẽ phải, chân lý, để viết luận văn cho hay cho đúng...

Em sinh viên Lê Vũ Cát Đằng vẫn tự mình đi tìm chân lý theo cách của em, suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình, không để lệ thuộc vào điều gì khác, đọc nhiều sách báo, suy luận rốt ráo bằng phương pháp khoa học, khách quan, hợp lý, công bằng và ngay thẳng.

Em viết nên một bài luận văn, thực tế là một bài phản biện súc tích, sinh động, đầy tính thuyết phục (được đăng trên mạng Dân Làm Báo tháng 4 năm 2013) do nhà báo Hoàng Thanh Trúc tóm tắt giới thiệu. Em nói lên nhận định, đánh giá của chính mình về cuộc chiến ở Việt Nam, rằng:

- Hoa Kỳ không phải là đế quốc, vì không có một tham vọng nào về lãnh thổ, về thuộc địa kiểu cũ hay kiểu mới, về tài nguyên ở Việt Nam;

- Hành động của Hoa Kỳ ở VN do đó không thể nào gọi là xâm lược;

- Chứng minh nữa của em Cát Đằng là Hoa Kỳ ở châu Âu sau khi tham gia đánh bại bọn phát xít Hitler đã tận lực cùng các nước đồng minh châu Âu giúp cho Tây Đức xây dựng lại đất nước về mọi mặt sau chiến tranh, còn hỗ trợ cho công cuộc thống nhất nước Đức thành một cường quốc dân chủ ngày nay, được toàn dân Đức ca ngợi và biết ơn;

- Ở Đông Nam Á trong Thế chiến 2, quân đội Hoa Kỳ đã chiến đấu chống quân đội Nhật Bản, tham gia giải phóng các nước Indonesia, Philippines, Đài Loan, sau đó giúp 3 nước này xây dựng lại sau chiến tranh, phát triển kinh tế mạnh mẽ như ngày nay, được nhân dân 3 nước đó quý mến biết ơn;

Em Cát Đằng nêu lên sự giúp đỡ đặc biệt của Hoa Kỳ đối với Nhật Bản, kẻ thù chính trong chiến tranh. Em viện dẫn tài liệu cho thấy nhân dân Nhật đã nhất trí vinh danh 12 vị anh hùng đã có công lao to lớn trong phục hồi và xây dựng lại Nhật Bản sau tàn phá kinh hoàng của chiến tranh; trong 12 vị anh hùng đó có 11 người là người Nhật, từ nhà lãnh đạo chính trị, nhà tư tưởng, nhà kinh tế - tài chính, nhà sáng chế phát minh, nhà giáo dục, nhà kinh doanh và chỉ có 1 người nước ngoài, là Đại tướng Hoa Kỳ Douglas Mac-Arthur (1880 – 1964), tư lệnh đạo quân chiếm đóng Nhật Bản.

Vị tướng này và đạo quân Hoa Kỳ trên đất Nhật đã tận lực giúp cho Nhật Bản phục hồi nhanh chóng, toàn diện, tạo nên nét thần kỳ Nhật Bản, chỉ trong thời gian ngắn, duy trì và hiện đại hóa chế độ hoàng gia thành một cường quốc dân chủ và pháp quyền đứng đầu châu Á, được toàn dân Nhật Bản ca ngợi, biết ơn và mãi mãi ghi công. Tướng như thế, quân như thế không thể là đế quốc xâm lược.

(Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

Nhân tháng tư năm nay, bộ máy tuyên truyền của nhà nước VNnăm nay, sau 39 năm dài, vẫn giữ nguyên não trạng cũ kỹ, giáo điều, không tưởng, huênh hoang về cái gọi là "toàn thắng đế quốc Mỹ xâm lược", về "lịch sử oai hùng ta đánh bại cả 3 đế quốc lớn thuộc 3 châu Á, Âu, Mỹ" , giăng khẩu hiệu khắp nơi, tổ chức mit tinh rầm rộ, nhưng thật ra là không có thực chất, tự lừa mình và lừa nhân dân, khi nhân dân đã thức tỉnh và phần lớn đã nhận ra lý lẽ xác đáng của em sinh viên Lê Vũ Cát Đằng.

Nhân dịp này cần chỉ ra việc viếng nghĩa trang, tưởng niệm các liệt sỹ hy sinh trong chiến tranh, được bày ra trong những ngày lễ Tết, ngày kỷ niệm và mỗi phiên khai mạc họp Quốc hội hay đại hội đảng… cũng không có thực chất, không chân thành, còn ngày càng trở nên cay đắng mỉa mai. Vì hàng triệu chiến sỹ ngã xuống mỗi người đều mang theo niềm tin rằng ta hy sinh không hề tiếc thân mình vì đất nước sẽ hoàn toàn độc lập, toàn dân sẽ có tư do dân chủ đầy đủ và Tổ quốc sẽ phồn vinh, hạnh phúc, giàu có được chia cho toàn dân cùng hưởng. Hàng triệu thanh niên ưu tú nhất đã hy sinh đời mình trong niềm tin "đánh xong giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay". Niềm tin thiêng liêng ấy đến nay rõ ràng đã bị bỏ quên, bị phản bội rõ ràng.

Chế độ độc đảng đã suy thoái đến băng hoại, phá huỷ tài sản quốc gia, chia nhau thành quả phát triển do toàn dân tạo nên cho các phe nhóm lợi ích riêng tư, để cả một tầng lớp quan lại bất tài - trừ tài tham nhũng - chia nhau tùy tiện không có ai giám sát, thanh tra, kiểm soát, tạo nên khoản nợ khổng lồ hơn 50 tỷ US$ đè lên lưng nhân dân, để cho hàng vài chục đại án tham nhũng không sao phá án nổi như đã hứa hẹn thề thốt với nhân dân.

Nếu như hàng triệu liệt sỹ của cả 2 bên bừng tỉnh dậy và chất vấn Bộ Chính trị trong dịp tháng tư này, về vì sao để cho tình hình sa sút tệ hại đến thế này, vì sao đã quên lời hứa năm xưa, ta hình dung họ sẽ ấp úng, loay hoay, cứng hàm, không còn biết thanh minh, lý giải ra sao.

Nhân dịp 30 tháng 4 năm nay, tất cả Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương đảng, Quốc hội mà 90 % là đảng viên CS, cũng như Mặt trận Tổ quốc VN do đảng CS lập ra để sai khiến, hãy lắng tai nghe cho thật rõ 2 tiếng nói "Chân lý tháng Tư". Một là tiếng nói của một em sinh viên dám là mình, có tư duy độc lập, phản biện về cái gọi là "toàn thắng trong sự nghiệp chống đế quốc Mỹ xâm lược" điều đến nay họ vẫn còn huênh hoang. Hai là một tiếng nói âm thầm nhưng rộng khắp, quyết liệt như vang lên từ hàng triệu ngôi mộ liệt sỹ khắp nơi, "chất vấn nghiêm khắc về lời hứa của lãnh đạo CS là sẽ xây dựng nước ta trong hòa bình to đẹp gấp mười lần hơn trước, đạt tự do và hạnh phúc cho toàn dân cùng hưởng". Một lời hứa cuội đã bay theo chiều gió, thay vào đó là thu nhập của các "đày tớ" thường là cao gấp 10, gấp trăm, có khi gấp ngàn lần lương ba cọc ba đồng của hàng chục triệu "ông chủ" đã trắng tay, do đày tớ làm loạn mà nên. Xin quý vị hãy lắng nghe 2 tiếng nói ấy để nhận ra những sự thật và tình thế nhãn tiền của đất nước.

30 THÁNG 4, LƯỚT QUA THÀNH QUẢ CÁCH MẠNG

Ngày 30 tháng 4 sắp gần kề chúng ta hãy kiểm điểm những thành quả mà đảng và nhà nước XHCN VN gọi là thành quả cách mạng, thành quả kinh tế.

Thành Quả Kinh Tế

- Nói chuyện xưa thì phải kể đến kết quả của CCRĐ. Ông Hồ Chí Minh đọc diễn văn trước quốc hội “Luật cải cách ruộng đất của ta chí nhân, chí nghĩa, hợp lí hợp tình, chẳng những là làm cho cố nông, bần nông, trung nông ở dưới có ruộng cày, nhưng đồng thời chiếu cố đồng bào phú nông, đồng thời chiếu cố đồng bào địa chủ” [1]. Kết quả Ngày 18 tháng 8 năm 1956, Hồ Chí Minh gửi thư cho đồng bào và cán bộ nhìn nhận sai lầm và cho biết Trung ương đảng và chính phủ đã nghiêm khắc kiểm điểm các sai lầm. Sai lầm của tên cuồng sát Hồ Chí Minh thì chẳng bao giờ là chuyện nhỏ. Theo tài liệu của Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000, do Viện Kinh Tế Việt Nam xuất bản, HCM đã giết 172.008 người và trong đó có 123.266 là bị giết oan. HCM đọc diễn văn gọi CCRĐ là “chí nhân, chí nghĩa” và sau đó giết 178.008 người chưa kể ước tính 300 ngàn người bị đày lên rừng núi. CCRĐ là hành động ăn cướp ruộng đất của dân đem chia cho cán bộ của đảng, giới bần cố nông trở thành cán bộ, kẻ dốt nát trở thành đảng viên lãnh đạo, sau khi ăn hết tài sản có được từ cướp bóc thì dân tiếp tục ăn cơm độn khoai là lẽ đương nhiên vì bần cố nông làm sao lãnh đạo xí nghiệp và thương nghiệp?

- Sau khi chiếm được miền Nam thì Tổng Bí Thư Lê Duẫn đã cải tạo công thương nghiệp bằng cách tịch thu ruộng đất xung vào hợp tác xã, tịch thu các nhà máy công nghệ và biến thành những công ty quốc doanh chỉ có thua lỗ. Những chủ xí nghiệp dưới thời VNCH lớp thì vượt biển, lớp đi kinh tế mới và nhà máy quốc doanh được giao lại cho đám người rừng quản lý. Cái gốc rừng rú của các lãnh đạo xí nghiệp được phơi bày khi khoai mì, khoai lang được trồng quanh ngân hàng, bệnh viện, trường học, xí nghiệp có nơi còn nuôi cả bầy heo trong xí nghiệp. Kết quả sau 3 năm cải cách là đói rách, Lê Duẫn thể hiện cách làm kinh tế của một kẻ có trình độ học vấn tiểu học. Lê Duẫn bắt dân phải làm chủ tập thể và nhân dân làm chủ nhưng tên đầy tớ đảng CSVN hưởng trọn. Vào những năm 1978-1980 thì dân đói xanh xương, Canada viện trợ bột mì cứu đói. Giai đoạn 1980-1990 thì bọn phản động bám theo đế quốc Mỹ bắt đầu gửi thực phẩm, thuốc, dollar, quần jean, thuốc lá. Tư bản giãy chết và bọn phản động bám theo đế quốc lại nuôi cả dân và cả đảng của nước CHXHCN VN độc lập-tự do-hạnh phúc. Nước CHXHCN VN hạnh phúc thật đấy chứ, đảng và Nhà Nước cứ ngồi nói phéc mà cả nước được lãnh oeo phe (welfare) của tư bản. Làm kinh tế như thế thì đúng là đỉnh cao trí tuệ và nhân dân phải biết ơn đảng oeo phe và Nhà Nước oeo phe hay biết ơn bọn tư bản và bọn phản động? Kể ra đảng cũng may mắn là tư bản Mỹ giãy hoài mà không chết, nếu nó đã chết thì đảng CSVN chết không kịp giãy từ khuya. CCRĐ rồi cải tạo công thương nghiệp, cứ nghe “cải cách hoặc cải tạo” từ đảng và Nhà Nước là người dân biết sắp bị cướp, bị tù đày và bị giết.

(Xem tiếp phần kết dưới)

- Đến thời hiện đại năm 2000 đến 2014 thì thành quả kinh tế văn minh hơn thời bao cấp đôi chút. Ông Thủ Tướng Dũng tuyên bố đưa dân ra biển lớn. Hảng Vinashin được đảng và Nhà Nước tài trợ đóng tàu trọng tải lớn. Tàu đóng chưa xong thì Vinashin sập tiệm nên dân cứ ngồi chờ đảng hứa cụi tiếp. Dân lo đóng thuế trả nợ Vinashin mượn của quốc tế. Lỗ chỉ sơ sơ 4 tỉ dollars. Ngày xưa khi chưa là Thủ Tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng thu vàng lá, bán bãi cho dân vượt biên tự đóng ghe để ra biển lớn mà chẳng cần xưởng đóng tàu Vinashin gì ráo trọi. Coi đi coi lại thì kinh tế thành công vượt chỉ tiêu khi Thủ Tướng cứ làm ngơ để dân ra biển lớn bằng ghe, kể cả ghe thúng. Khi đi thì dân vượt biển phải đóng vàng lá 4 số 9 cho đảng, nhà cửa để lại cho đảng viên ở. Sau khi dân VN đến các nước tư bản thì làm lụng cật lực và gửi về VN cả 5 đến 10 tĩ dollars mỗi năm thì quá ư là thành công phải không Thủ Tướng? Ngày xưa thì đảng CS bán bọn phản động bỏ đảng ra đi, ngày nay thì đảng bán tù chính trị để mặc cả thương trường với thế giới tư bản. Đảng sống được nhờ bám vào bọn phản động và tù chính trị đấy chứ, kinh tế thị trường theo định hướng XHCN là thế. Những sĩ quan VNCH đã là những tên cực kỳ phản động đã bị đảng bắt bỏ lên rừng cải tạo và tù nhân chính trị, họ ở nước ngoài một thời gian thì được đảng cho lên chức “Việt kiều yêu nước.” Mấy ông sĩ quan VNCH đi theo diện H.O nay trở thành VKYN nếu cứ rủng rỉnh mang dollars về. Phương pháp làm kinh tế của CSVN là bắt nông dân làm quản lý công thương nghiệp, và ngược lại ghép tội những người chủ, quản lý công thương nghiệp là bóc lột, trốn thuế và biến họ thành nông dân hoặc tù nhân. CSVN hoán đổi vị trí chuyên môn của hai nhóm người khiến cả hai đều thất bại. Người dân có câu vè

“Hồng thì thì chẳng làm chi.
Chuyên thì chẳng có chi để làm”

(Xin xem tiếp phần dưới)

Thành Quả Bảo vệ bờ cõi

- Cố Thủ Tướng Phạm Văn Đồng dĩ nhiên là thừa lệnh Hồ Chí Minh ký giấy tờ triều cống Hoàng Sa và Trường Sa cho Hoàng Đế Trung cộng. Từ đó biển quen thì có tàu lạ đánh bắt cá, tàu quen gặp tàu lạ thì chạy trối chết. Chạy không kịp dám mất mạng ráng chịu chứ đừng kêu cứu với các chiến sĩ công an biên phòng. Công an dùng để đánh dân chứ không đánh giặc. Ông Tổng Trọng rất thật thà gọi côn an là thanh gươm là lá chắn bảo vệ đảng chứ ông có nói là côn an bảo vệ dân. Cô Phạm Thanh Nghiên, anh Điếu cày, Chị Tạ Phong Tần, LS Lê Quốc Quân ở tù chỉ vì phạm húy dám gọi ông cố nội của đảng CSVN là quân xâm lược. Chủ trương lớn của đảng Việt gian là biến quân xâm lược thành bạn 16 vàng và 4 tốt. Một chủ trương lớn nửa của đảng là rước Tàu vào khai thác Bô Xít ở Tây Nguyên. Chủ trương này của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh khiến bao nhiêu trí thức ngồi tù như ông Cù Huy Hà Vũ, ông Vi Đức Hồi và có người bỏ mạng là Thầy Đinh Đăng Định vì dám chống đối chủ trương lớn của Thủ Tướng và BCT. Kết quả là bô xít đào dưới đất lên là của không vốn do trời cho mà đảng và Nhà Nước kinh doanh vẫn lỗ thế mới là đỉnh cao trí tuệ của loài...? Hiện nay đảng và Nhà Nước lại cho quân xâm lược mướn đất ở biên giới thời hạng 100 năm. Bán nước thì đảng CSVN cứ nói là bán chứ cần gì rào trước đón sau là cho mướn. Đảng đang có côn an nhân dân với súng đạn và nhà tù thì sợ gì ai? Các chủ trương lớn của đảng và Nhà Nước thất bại thê thảm thì ông Chủ Tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cứ đổ riệt là lỗi tại dân bầu mấy ông ghị gật do đảng cử. Đảng cử thì chẳng có tội gì để bàn luận, ông Hùng chỉ bàn cái phần tội do dân bầu. Quốc hội VN như dàn nhạc đại hòa tấu do đảng CSVN làm nhạc trưởng. Nhạc trưởng quơ đũa thì dàn nhạc phải hòa tấu đúng nhịp điệu, đúng từng lời, từng nốt của nhạc phẩm “chủ trương lớn của đảng và nhà nước.” Chủ trương lớn bô xít của đảng nay biến thành bô shit. Thác Bản Giốc đã được đảng và Nhà Nước triều cống cho thiên triều không cần thông qua cái đám nghị bù nhìn. Các nghị gật nên đổi danh xưng “dân biểu quốc hội” thành “đảng biểu quốc hội” cho chính danh. Viết đến đây mà không kể công đảng CSVN đã đánh Tây, đuổi Mỹ thì mấy đứa “yếu luận viên” nhảy đổng lên mà ta thán là unfair!!! Unfair!!!. Thế thì cứ đặt cho các “Dư Luận Viện” vài câu hỏi. Thế thì đảng CSVN đánh Tây đuổi Mỹ bằng xương máu dân Việt nhưng ai hưởng lợi? Câu trả lời là Tàu. Thế tại sao đảng và Nhà Nước giờ cứ muốn làm bạn với Mỹ? Mỹ chỉ giúp dân VN có công ăn việc làm và không cấm Việt kiều gửi tiền và du lịch VN. Như vậy đuổi Mỹ để thất nghiệp và ăn khoai thay cơm hay sao? Nam hàn, Nhật Bản, Ba Lan rước Mỹ vào làm giàu và dân no ấm, tự do, độc lập. Philippines trước đây đã phạm sai lầm chiến lược đuổi Mỹ ra khỏi vịnh Subic nên ngày nay bị Tàu chiếm biển và hải đảo nay lại năn nỉ Mỹ trở lại bảo vệ. CSVN sai lầm còn trầm trọng hơn Phillipines, cho đến hôm nay CSVN còn yêu bọn xâm lược TQ. Thật khó lòng giúp đỡ những tên ngu đần trong BCT CSVN bảo vệ đất nước.

(Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

Thành Tích Đạo Đức:

Đảng viên CS, thiếu nhi, thanh niên, người già đều bị CSVN bắt học đạo đức Bác Hồ. Bác Hồ thì làm gì có đạo đức mà học từ Bác? Nếu học gian manh, ác độc, lưu manh, điếm chảy, hoang dâm thì Bác đều có cả. Hồ Chí Minh là một tên nói láo trâng tráo và mặt dày hơn mặt thớt, là tên đồ tể giết 178.008 người trong CCRĐ và giết thêm gần 2 triệu dân miền Bắc trong cuộc chiến 20 năm. Hồ cũng là một tên hoang dâm và tán tận lương tâm, giết vợ Nông Thị Xuân để bảo vệ cái danh xưng “Cha già dân tộc” còn trinh lo cho đất nước. Học tập đạo đức HCM thì đảng viên lấy tham nhũng làm quốc sách, tham nhũng chảy vào mọi ngỏ ngách của xã hội, của nhà tù, bệnh viện, trường học, tòa án, công an, từ cảnh sát giao thông đến Đại Tướng công an đều tham nhũng. CCRĐ 1954-1956 thì HCM đấu tố, gán tội và cướp ruộng, cướp nhà của dân. HCM gian ác, vô lương tâm nhất khi giết ân nhân của Hồ là bà Các Hanh Long. Bà này nuôi cả BCT CSVN thời đó. Cái sai lầm đến mất mạng của bà Hanh Long là bà đã nuôi một đám ăn cướp trong nhà. Tên tướng cướp HCM đâu hài lòng với số tiền bà cống hiến mà chỉ muốn nuốt trọn tài sản của bà. Hiện nay 2014 cộng sản vẫn tiếp tục cướp nhà, đất của dân. Đạo đức CS là cấm dân thể hiện lòng yêu nước. Những người trẻ tuổi như các em Nguyễn Phương Uyên, Phạm Thanh Nghiên, Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy, chị Bùi Hằng, LS Lê Quốc Quân, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương đều ngồi tù chỉ vì yêu nước. Ở với Việt gian CS thì ai nghe đến hai chữ “cách mạng” phải hiểu là bán nước, làm tay sai CSQT. Đạo đức cách mạng của CSVN đào tạo ra một nhóm chuyên viên ăn cắp vang danh thế giới. Nhật Bản đưa bọn ăn trộm người VN mặc áo thun cờ đỏ sao vàng lên internet để thế giới biết mà cảnh giác cái logo cờ đỏ sao vàng là chuyên viên ăn cắp. Đạo đức HCM và đảng CSVN đưa những tệ nạn ăn cắp, đĩ điếm vang danh quốc tế.

Thành quả cách mạng lớn nhất của CSVN là bần cố nông trở thành lãnh đạo tối cao, và những chủ thương nghiệp, người trí thức trở thành bần cố nông hoặc tù nhân. Hồ Chí Minh là tên sát nhân tập thể và tên cuồng dâm được đảng CSVN hô biến thành “cha già dân tộc”, lê Duẫn có học vấn tiểu học trở thành Tổng Bí Thư và là người hoạch định kinh tế quốc gia, Lê Đức Anh là cai đồn điền trở thành Đại Tướng và Chủ Tịch Nước, anh y tá chích dạo trở thành Thủ Tướng, anh thiến heo Đỗ Mười trở thành Tổng Bí Thư. 30 tháng 4, 1975 là ngày đảng CSVN được giải phóng và người dân miền Nam phỏng dái.

21-4-2014
Ngọc Ẩn

Chiến thắng 30/4 là một trong những mốc son chói lọi nhất trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta. Đó là biểu tượng sáng ngời của Chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, đỉnh cao của khí phách và trí tuệ của con người Việt Nam. Suốt 30 năm kể từ ngày Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công, cả dân tộc kiên cường chiến đấu hy sinh để đi tới thắng lợi trọn vẹn “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, “Bắc Nam sum họp 1 nhà", mừng cho ngày lễ lớn của dân tộc nhưng chúng cũng cần phải thận trọng tránh để các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề này để gây rối trật tự AN

Có trải qua những năm tháng chiến tranh, chứng kiến cảnh đất nước hai miền chia cắt mới thấy ý nghĩa to lớn của chiến thắng 30/4, mới cảm nhận hết giá trị của những năm tháng hoà bình và sự thống nhất, toàn vẹn Tổ quốc. Thế hệ cha anh đã phải hi sinh thân mình bảo vệ đất nước ta có được như ngày hôm nay, thế hệ trẻ phải chân trọng tiếp bước các anh hết lòng giàu dựng đất nước ta ngày 1 giàu mạnh hơn nữa.

LẠI THÊM MỘT LẦN 30/4

Ngày 30/4 năm nay là lần thứ 39. Cứ mỗi lần 30/4 truyền thông lại rộ lên. Phân tích, bình luận từ lề phải đến lề trái đều ầm ĩ, trái ngược nhau. Chính việc ầm ĩ nầy tự nó đã nói lên sự thất bại của chế độ đương thời. Vì, nếu tình trạng VN hiện tại thực sự tốt đẹp hơn miền Nam trước kia thì ngày 30/4, theo tiến trình tự nhiên, tự nó đã bị chìm vào quên lãng! Nếu chế độ bây giờ thực sự tốt đẹp hơn thời VNCH thì đã hẳn không ai còn muốn nhắc lại quá khứ 39 năm trước, đó là chưa nói đến chuyện hoài niệm! Mà không phải chỉ người miền Nam mới hoài niệm! Vì số cán bộ, bộ đội những ngày đầu vào chiếm Sài Gòn đều đã ngỡ ngàng trước sự thật giàu có và đời sống sung mãn, tự do của người miền Nam lúc bấy giờ! Thời điểm mà xã hội miền Nam, dù đang bị chiến tranh khốc liệt, cũng tương đương với Singapore và hơn hẳn Đại Hàn! Qua báo chí chính thống lúc đó cũng có thể hình dung được các dòng xe nối đuôi, chạy ngày đêm không dứt chỉ để chuyên chở ‘mọi thứ văn minh’ của miền Nam ra Bắc!

Suốt 20 năm, cả khối cộng sản đã cung cấp bom đạn để chế độ CSVN dùng xương thịt của thanh niên miền Bắc tải vô Nam tàn phá và chung cuộc lại chuyển tải Tự do và tài sản của bọn “Ngụy”, “Tư bản giẫy chết” từ miền Nam ra giải phóng miền Bắc! Vì thế người miền Bắc bị rúng động nên báo đài phải ra rả suốt ngày đêm gọi kinh tế miền Nam chỉ là “phồn vinh giả tạo”!

Những lần 30/4 đầu là thời gian “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”! Là thời “yêu nước là yêu CNXH”! Và vì thực hiện theo hai câu khẩu hiệu tiêu biểu đó nên cả nước phải ôm bụng đói. Dân càng đói nhà nước càng tổ chức lễ mễ thật “hoành tráng” “mừng chiến thắng 30/4”, để cung cấp một loại thực phẩm chống đói rất đặc trưng, đó là chiếc bánh “Chủ nghĩa Mác - Lenin vô địch, bách chiến bách thắng”, “Đảng ta là đỉnh cao của trí tuệ loài người”!

Dân chẳng những phải bóp bụng ăn loại bánh đó mà còn được uống thêm loại nước giải khát có nhãn hiệu “Tình đồng chí các nước vô sản XHCN anh em”, nhưng thật oái ăm, bánh chưa no, nước chưa đã cơn thèm thì đã bị ngộ độc! Từ một chiếc bánh chứa nhiều nhân, nhiều màu sắc như: “vô địch”, “bách chiến bách thắng”, “đồng chí”, “vô sản”, “XHCN anh em’... bỗng trở thành hôi thối! “Đồng chí anh” CSVN cho tiến quân qua Campuchia để trừng trị “đồng chí em” Pol Pốt! Cho dù những lãnh tụ phe “đồng chí” nầy đều cùng một giuộc, cùng “anh em ruột rà” với các lãnh tụ chóp bu CSVN trong thời gian chiến tranh Nam Bắc! Chiến tranh du kích, ngón đòn sở trường của “đồng chí anh” CSVN dùng ở miền Nam, giờ đây bị “đồng chí em” áp dụng triệt để theo địa hình Campuchia nên “đồng chí anh” mang dép Bình Trị Thiên cứ bị sa lầy, đến sút quai mà còn bị cả thế giới lên án, cấm vận!

Trong khi đó “đồng chí anh cả” phương Bắc vì xót ruột muốn cứu đứa em út Campuchia đang bị CSVN càn quét (cho dù nó đã vâng lời ông anh cả nên điên dại đến độ giết gần 1/3 người đồng chủng mà vẫn dửng dưng) Do đó “đồng chí anh cả” phải “dạy cho VN một bài học” tại biên giới phía Bắc! Từ anh em “môi hở răng lạnh” bỗng biến thành “bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh”, từ “XHCN anh em” bỗng biến thành “chủ nghĩa sô vanh nước lớn”! Thanh niên VN tưởng được hưởng hòa bình sau cuộc chiến núi xương sông máu vô bổ, huynh đệ tương tàn, dài những 20 năm, bây giờ lại bị chết rừng chết biển nơi hai tuyến đầu đất nước! Và, bi đát hơn, mấy mươi ngàn người VN chiến đấu rất anh dũng để bảo vệ đất nước đã hy sinh tại biên giới phía Bắc, mãi cho đến bây giờ là tháng Tư năm 2014, vẫn nhang tàn khói lạnh! Chế độ vẫn không dám cho tổ chức tưởng niệm chỉ vì cây roi của đàn anh phương Bắc vẫn còn dứ dứ ngay trước mắt với vòng kim cô Hội nghị Thành Đô đang siết chặt trên đỉnh đầu!

(Xin xem tiếp phần dưới)

Cho nên mỗi lần 30/4 là mỗi lần Tàu cộng tiến thêm được một bước trói VN vào vòng nô lệ!

- Về chính trị, hiện có đường Điện thoại Đỏ để Hà Nội nhận lệnh trực tiếp từ Bắc Kinh. Điển hình là vụ VN chuẩn bị suốt mấy tháng và được quảng bá rùm beng việc tổ chức lễ Tưởng niệm Hoàng Sa tại Đà Nẵng, như là một động thái cố gắng hòa giải với người miền Nam, nhưng đến phút cuối Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phải ra lệnh dẹp bỏ vì Điện thoại Đỏ đã reo!

- Về kinh tế, kế hoạch khai thác boxit dù biết rõ là sẽ bị hiểm họa môi trường và tính toán mọi cách đều bị lỗ nặng nhưng vẫn phải thi hành, rồi tài nguyên, rừng đầu nguồn... cho đến việc 90% các công ty Tàu cộng được trúng thầu xây dựng các công trình trọng điểm mà dùng toàn sản phẩm của họ, với nhân công và có cả khu tự trị, đó là bỏ qua việc chất lượng, một yếu tố vô cùng quan trọng! Hàng hóa độc hại, tồi tệ, bị thế giới đào thải, đem tuồn lậu vào VN bán với giá rẻ mạt, được phân phối đến tận hang cùng ngỏ hẻm làm các hãng xưởng VN chết cứng!

- Về văn hóa, VN đã có cả ngàn năm chịu ảnh hưởng Trung Quốc và hơn 60 năm Tàu cộng trực tiếp dạy dỗ đảng CSVN nhưng như thế vẫn chưa đủ? Bây giờ họ sắp thực hiện thêm về Khổng Tử học, tự ý lập các khu phố rặt Tàu, các làng tự trị. Còn người Tàu thì được tha hồ du nhập vào VN dưới đủ loại danh nghĩa, chưa nói đến lực lượng chui mà không ai có thể biết được thành phần và số lượng!

- Về quân sự, thì hai bên “trực tiếp cộng tác” nhưng thực chất chỉ để Tàu cộng đào tạo nhân sự và chỉ huy!

Thời kỳ Olympic Bắc Kinh, bà Phó Chủ tịch TP Hồ Chí Minh được “vinh dự” cầm ngọn đuốc nho nhỏ cong cong đó, chạy giữa đám đặc tình Tàu cộng với rừng cờ đỏ 4 sao, thay vì biểu diễn tại Hà Nội là thủ đô, lại sát nách Tàu mới hợp lý, thì phải là tại Sài Gòn! Vì Sài Gòn có nguồn gốc chống Tàu cộng từ thời VNCH, nên bây giờ phải dằn mặt! Cũng nhờ thế người Sài Gòn đã thức tỉnh! Tự ái dân tộc của cả nước trỗi dậy. Thành phần trong Mặt trận Giải Phóng Miền Nam, cho dù đã bị miền Bắc cho ra rìa ngay sau 1975 nhưng cam chịu vì sợ hãi, bây giờ có lác đác người ở tuổi cuối đời, đã dám từ bỏ đảng, công khai lên tiếng chống đối! Số đảng viên thuộc loại công thần cũng đã chỉ trích công khai hơn. Phong trào phản tỉnh càng ngày càng phát triển. Và, việc phải đến đã đến, mùa hè 2011 nhiều thành phần, nhiều thế hệ người VN tại 2 thành phố lớn nhất nước, Hà Nội và Sài Gòn, bùng nổ biểu tình chống Tàu cộng xâm lược, mở đầu cho cao trào phản đối chế độ “hèn với giặc, ác với dân”!

Cuối tháng Giêng năm 2014 vừa rồi, hiện tượng dân sự tưởng nhớ 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh anh dũng tại Hoàng Sa ngày 19/1/1974, bùng nổ mạnh! Tên tuổi và hoàn cảnh của các chiến sĩ cũng như một số thân nhân gia đình họ được truy tìm, đưa ra công luận. Báo chí chính thống cũng vào cuộc, tường thuật, kể cả phỏng vấn trên radio - TV những sĩ quan VNCH đã chỉ huy chiến trận đó. Nhờ thế hình ảnh chiến sĩ VNCH, một thời bị bôi nhọ lem luốc bây giờ bỗng sáng trưng trở lại.

Chế độ nào đã xả thân chiến đấu để bảo vệ Hoàng Sa? Cũng một Hoàng Sa, chế độ nào đã bán đứng cho Tàu cộng từ năm 1958 qua công hàm Phạm Văn Đồng nhưng giấu nhẹm và mới bị phanh phui sau này? Người VN đang có trong tay cứ liệu vững chắc để tự thẩm định!

Mới nhất, ngày 17/4/2014, vụ 16 người Duy Ngô Nhĩ (Uighur) vượt biên giới vào VN! Số người nầy đã vào sâu được trong lãnh thổ VN rồi mới bị phát giác và bị săn đuổi! Họ đã đổi từ xe hơi nầy sang xe hơi khác để tiếp tục chạy trốn nhưng không thoát.

Qua vụ nầy cho thấy nếu chỉ là người Tàu bình thường, khỏi cần nói đến bọn đặc tình, muốn vào VN thì khá dễ dàng. Nhưng số 16 người, gồm 4 đàn bà và 2 trẻ nhỏ, đã bị săn đuổi chỉ vì họ là người Uighur, là loại mà Tàu cộng ghép tội họ là “nổi loạn”, là “khủng bố”(!) nhưng thực chất họ là một dân tộc nhỏ ở Tân Cương bị tước đoạt quyền sống ngay trên chính quê hương! Vì thế sau khi họ thoát được qua biên giới thì Tàu cộng đã mật báo để VN tiếp tay truy đuổi (?)

(Xin xem tiếp phần dưới)

Diễn biến tiếp theo, xảy ra ngay tại đồn cửa khẩu Bắc Phong Sinh, Quảng Ninh, mà qua báo chí chính thống tường thuật, là một người Uighur đã cướp được khẩu AK có 5 viên đạn trong đó, xả súng tấn công lính biên phòng! Với chỉ 5 viên đạn thì đạn nào đã gây chết tổng cộng 7 người và làm bị thương một số khác? Đạn nào để tử thủ, bắn trả khi bị bao vây kéo dài cả 3 tiếng đồng hồ? Đạn nhiều như thế lấy từ đâu ra?

Phải chăng khi đối đế người Uighur đã khai ra sự thật, là họ đang tìm đường để sang nước thứ ba xin tị nạn qua ngã VN? Nhưng VN, thay vì bảo vệ theo quy chế Liên hiệp quốc, lại nhận lệnh của Tàu cộng trục xuất họ ngay? Trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó họ đã phản ứng quyết liệt? Đã nhảy lầu tự tử? Vì thế mới có phỏng đoán là chính lính Tàu cộng trực tiếp bao vây và tấn công họ ngay tại đồn Bắc Phong Sinh! Điều nầy là rất có thể!

Đã thế, sau khi có 2 lính VN chết và một số khác bị thương, VN cũng không giữ những người còn sống để điều tra về tội giết người, lại đem giao nạp tức thì cho Tàu cộng! VN đã “đánh mất chủ quyền tài phán là đánh mất chủ quyền quốc gia” như nhận xét của vài luật sư trong nước qua phỏng vấn!

Sự kiện trên đã giúp cho công luận có thêm một minh chứng việc thần phục Thiên triều đại Hán của đảng CSVN!

Hơn 100 năm trước khi đập champagne hạ thủy tàu Titanic, một con tàu vĩ đại và sang trọng bậc nhất thời bấy giờ, người ta đã nói rằng đấy là một con tàu được cấu trúc không thể chìm! “Unsinkable”! Vì thế, giới quý tộc, thành phần giàu có và tiếng tăm nhất thời đó rất hãnh diện được là những du khách trên con tàu xa hoa lộng lẫy đó trong hải trình đầu tiên vượt Đại Tây Dương đến New York, Hoa Kỳ. Nhưng, đêm 14 rạng 15/4/1912, lúc con tàu mới hành trình chỉ vỏn vẹn được 4 ngày, đã lâm nạn! 745 người được cứu sống trong tổng số 2.229 người! Khi con tàu đang từ từ chìm trong bóng đêm, giữa cảnh hỗn loạn bi thảm đó thì ban nhạc vẫn cứ tiếp tục chơi như không hề biết có biến cố. Chơi để trấn tĩnh cá nhân, chơi để trấn tĩnh sự sợ hãi kinh hoàng của đám đông, chơi cho đến giây phút cuối cùng! Kéo dài được 2 giờ 5 phút thì con tàu “không thể chìm” đã chìm sâu trong lòng đại dương lạnh tê cóng!

Đảng CSVN hôm nay đang là ban nhạc trên tàu Titanic thời đó! Họ tiếp tục chơi những bản nhạc “mừng chiến thắng 30/4” với rất nhiều giai điệu trong khi con tàu XHCNVN của họ đang từ từ chìm! Có điều không phải chìm vì tai nạn, mà là tất yếu của lịch sử khách quan, của một chủ nghĩa bất nhân, không tưởng. Một thứ chủ nghĩa đã bị thế giới đào thải từ những năm 1989-1990! Những nhạc bản “Chủ nghĩa Mác-Lenin vô địch, bách chiến bách thắng”, “Đảng CSVN quang vinh, là đỉnh cao của trí tuệ của loài người” cho dù có biến tấu mọi hình thức, mọi cung bậc, mọi thể loại cũng chỉ là sự huyễn hoặc, tự đánh lừa chính họ hơn là đánh lừa được người khác!

Kông Kông
23 tháng 4, 2014

Ngày 30/4/1975, kết thúc thắng lợi hoàn toàn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thống nhất Tổ quốc. Đây là thắng lợi vĩ đại của sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng đất nước trong thế kỷ XX, do Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo, là trang sử hào hùng và mốc son chói lọi trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước của dân tộc ta. Đây là một điều hết sức đáng tự hào, nó đánh dấu một bước ngoặt hết sức lớn lao của dân tộc ta, nó đã tạo nên một trang sử mới đối với đất nước ta. Đây là điều hết sức tự hào, chúng ta có quyền tự hào về điều đó, về lịch sử hào hùng của dân tộc.

Hoa Kì không phải là nước xâm lược vậy Hoa Kì đưa quân đội và các ban bệ cố vấn sang Việt Nam (lúc cao điểm nhất là hơn nửa triệu quân) chắc là chỉ để giao lưu học hỏi với quân đội VNCH của chính quyền Thiệu thôi đấy nhỉ?? Hay là tư tưởng của người đăng bài này chỉ ngang với 1 đứa học sinh?

khổ, lưu lạc tha hương 39 năm vẫn còn ngồi đó gặm nhấm nỗi nhục nhã của 1 kẻ loser hả em??? Không vì ngày cả nước vui mừng mà hận thù với tiếc nuối quá khứ như thế đâu em ạ. Thù hằn với chấp vặt chỉ làm mau chết hơn chứ chả được cái đếch gì đâu.

chúc mừng ngày Miền Nam được giải phóng và nước nhà hoàn toàn được thống nhất. Năm nay mừng nhất là được nghỉ 5 ngày liên thông, còn chờ gì nữa, về nhà nghỉ ngơi và treo cờ tổ quốc lên thôi. Chịu đau tí nhé các em rận. @@

Một đất nước chịu cảnh đo hộ của thực dân pháp. 10 năm chống pháp ngay sau đó 30 năm chống Mỹ chịu bao tổn thất và với chỉ vọn vẻn 39 vừa xây dựng vừa bảo vệ đất nước trong đống đổ nát để lại của Mỹ thì chúng ta đã đi được bước tiến không dài nhưng cũng không ngắn. toàn nhân dân đang ra sức giúp đất nước ngày càng phát triển hơn và trong không khí đón chào ngày kỉ niệm giải phóng ! chúng ta hãy tự nhìn chính mình xem chúng ta đã làm những gì cho đất nước ???

Thật sự mình không còn lời nào để diễn tả nữa một ngày quá trọng đại không chỉ riêng bản thân mình mà tất cả các bạn trẻ hôm nay. mình tin với thế hệ trẻ Việt Nam sẽ tiến lên. và có ý thức trách nhiệm với đất nước với nhân dân. Xin cảm ơn thế hệ cha ông đã ngã xuống để cho ta độc lập, tự do như ngày hôm nay.

Đăng nhận xét