Bài mới nhất

29/04/2014

Sai lầm của Đỗ Thị Thoan





Thanh Minh

Đỗ Thị Thoan, một giảng viên Đại học Sư phạm Hà Nội, một nhà văn. Tương lai có. Vậy mà từ đâu thị đã để mất tương lai của mình. Có lẽ bắt nguồn từ việc làm đề tài luận văn Vị trí của kẻ bên lề: Thực hành thơ của nhóm Mở miệng từ góc nhìn văn hóa và từ đó đẻ ra các tiểu luận Những làn sóng ngầm được sự tài trợ của các tổ chức nước ngoài và Chính phủ Pháp. 

Sai lầm lớn nhất của Đỗ Thị Thoan bắt đầu từ khi lựa chọn đề tài Luận văn của mình, tức là lựa chọn vấn đề nghiên cứu. Theo tác giả, đối tượng của luận văn là Thực hành thơ của Mở Miệng, với vấn đề then chốt là tra vấn về vị thế bên lề như một điểm tham chiếu để bình luận về những cách tân và tính cách mạng trong tư tưởng và nghệ thuật của họ… Và: Các tác phẩm được khảo sát là những tập thơ cá nhân và nhóm của các thành viên Mở Miệng, cùng những người đồng chí hướng. Mở Miệng là nhóm gì và gồm những ai? Chính bản luận văn nêu trên cho biết: Tháng 6-2002, tập Mở Miệng gồm 4 tác giả: Khúc Duy, Bùi Chát, Lý Đợi và Nguyễn Quán được xuất bản-Nhóm Mở Miệng chính thức hình thành. Tập thơ in photo số lượng ít, chuyền tay bạn bè trong Sài Gòn và một số tập khác sau đợt kiểm tra đã bị thu hồi và tiêu hủy. Vì sao các “tác phẩm” in photo của nhóm này bị thu hồi tiêu hủy? Bởi cái mà họ gọi là thơ, như chính họ thừa nhận, là thơ dơ, thơ rác rưởi, thơ nghĩa địa… ngôn ngữ thơ thô tục bẩn thỉu, nghệ thuật thơ bế tắc lập dị. Đặc biệt, họ đã dùng thủ pháp giễu nhại để vu cáo, xuyên tạc, bôi nhọ… nhằm hạ bệ các thần tượng, giải thiêng lãnh tụ và các danh nhân, bôi bẩn các giá trị lịch sử-văn hóa của dân tộc, xúc phạm tình cảm của hàng triệu đồng bào ta đối với Bác Hồ kính yêu. Chính vì vậy mà nó đã không tồn tại được lâu trong đời sống văn hóa tinh thần của nhân dân ta. Như vậy, việc chọn nghiên cứu về một nhóm thơ dơ, thơ rác, thơ tục tĩu đã không còn tồn tại, không có chỗ đứng do sự tục tĩu của mình trong xã hội Việt Nam trong một luận văn có tính pháp quy của một cán bộ giảng dạy là sai lầm nghiêm trọng, căn bản nhất. Đáng lẽ ra, với vị trí của mình, Đỗ Thị Thoan nên chọn nghiên cứu những giá trị trong sáng, giá trị tốt đẹp của văn học nói chung, thơ ca nói riêng. Đó mới là cái đích, cái chức năng chính của thơ ca. Đằng này, Đỗ Thị Thoan lại đào xới nghiên cứu một nhóm thơ đã bị khai tử từ hơn chục năm nay, một nhóm thơ chẳng có gì nổi bật, nghệ thuật ngoài sự tục tĩu, dơ bẩn.

Sai lầm thứ hai của Đỗ Thị Thoan khi thực hiện luận văn này đó là không đưa ra được cơ sở để đánh giá đối tượng nghiên cứu, tức là thực hành thơ của nhóm Mở miệng. Thực ra, trong tên đề tài, tác giả đã nêu là “từ góc nhìn văn hóa”. Tuy nhiên, Đỗ Thị Thoan chưa chỉ ra được các tiêu chí đánh giá góc nhìn văn hóa nó như thế nào. Đây là điểm mấu chốt làm nên giá trị, tính khoa học của một bản luận văn. Và chính từ việc không chỉ được cơ sở đánh giá, “góc nhìn văn hóa”, như thế nào đã dẫn đến những nhận định, đánh giá hết sức chủ quan của tác giả. Theo nghĩa thông thường, văn hóa phải là tổng hợp những điều tốt đẹp, những chuẩn mực, những quy phạm điều chỉnh đạo đức của con người, hướng con người đến chân thiện mỹ. Tuy nhiên, trong phần lớn đánh giá thơ của nhóm Mở miệng, hầu như Đỗ Thị Thoan lại dùng cách đánh giá ngược lại, tức là “phản văn hóa” khi hết lời ca ngợi, thán phục thơ của nhóm Mở miệng.

Xin dẫn ra vài ví dụ để chứng tỏ sự phản văn hóa này. “nếu Jesus không hỏi: trong các người ai chưa từng Đụ thì hãy ném vào chị ta?! (Sự hổ thẹn của họ đã cứu Magdalena khỏi trận mưa đá). Sao không có sự hổ thẹn nào để trả lại công bằng cho Lồn, Cặc, & Đụ? Khi nhắm mắt lại (đưa tâm về với thân), tôi thấy chúng là tinh tú, những vật linh, có năng lượng của xúc cảm hùng vĩ & hoạt tính thần bí. Lồn là vọng âm của trống, của chuông & của ký ức nguyên thủy [...] Và khi tôi phát âm “Lồn”, tôi nghe rõ tiếng vọng của nó rền vang từ mộ chí lịch sử, từ trong cái từ bi bát ngát của Bụt & từ trong cái bất an kỳ cùng của ký ức. Mười năm qua, tôi bị 3 lần bồ đá, bị một lần vợ sang ngang & tôi buộc phải trở thành một kẻ chỉ Đụ cát. Không biết bao nhiêu lần tôi nằm sấp trên cát, mắt lim dim dịu dàng nhìn mặt trời mọc. Nhìn một hồi tôi thấy có sự chuyển dịch từ đỏ sang đen. Nó không còn là một quầng sáng đỏ lấp lánh, nó biến thành một lỗ đen lung linh & ám ảnh. Máu trong người tôi bắt đầu tăng tốc & lượng hồng cầu ưu tú nhất hối hả dồn xuống đan điền. Cặc tôi ấm và cứng. Cặc tôi rưng rưng. Cặc tôi mừng húm. Tay tôi bấu xuống cát, bụng tôi áp xuống cát, miệng tôi há hốc vì cát & mông tôi xoay”(Luận văn - trang 67).

Nếu các bạn là những bậc cha mẹ sẽ nghĩ gì khi con cái ở vào cái tuổi vị thành niên, vừa dậy thì, đang tò mò tìm hiểu giới tính đọc được những dòng này. Chắc chắn bạn sẽ phải phát hoảng lên. Thế mà Đỗ Thị Thoan cho rằng đó là góc nhìn văn hóa. “Văn hóa” này là văn hóa tục tĩu, văn hóa đầu đường xó chợ. Chính vì thế mà Mở miệng đã bị khai tử, không thể len lỏi được trong đời sống xã hội của người Việt Nam. Tiếc rằng, Đỗ Thị Thoan lại cổ xúy, ca ngợi sự tục tĩu, sự phản văn hóa này.


Với những sai lầm cơ bản như vậy, cái giá phải trả của Đỗ Thị Thoan là hoàn toàn xứng đáng.

Hot!

Từ khóa SEO:

5 nhận xét:

Lực lượng tri thức luôn được các thế lực lấy làm mục tiêu hoạt động cho chúng, chúng có để khả năng để lôi kéo những con người này theo chúng có thể mua chuộc, đe dọa, hay lợi dụng sự bất mãn của họ với chính quyền chẳng hặn.... chúng muốn tận dụng chính người VN chống đối người VN, để tư chúng ta tiêu diệt lẫn nhau chúng chỉ đứng ngoài làm ngư ông đắc lợi thôi. Mọi người hãy tỉnh táo cái mà bọn chúng cho các bạn chỉ là ngắn hãy nghĩ đến lâu dài đó là xây dựng đất nước ta ngày 1 giàu mạnh hơn chắc chắn cái lợi đem lại cho các bạn sẽ hơn nhiều

đây mà là 1 luận văn à, đây là thứ tục tĩu nhất mà tôi đã đọc sao lại có con mụ đàn bà đê tiện đến mức đó chứ, tại sao mà có thể đưa ra được những ngôn ngữ cổ xúy đến như vậy, nếu mà đưa cho người em người con hay người cháu nào đó đọc thì liệu rằng sẽ như thế nào về bài luận văn thối nát này

Đỗ Thị Thoan, một giảng viên Đại học Sư phạm Hà Nội, một nhà văn.không hiểu sao bà này lại có những tâm tư tính cách của 1 người phụ nữ nhỉ, người phụ nữ việt nam đâu có đến mức như bà này, cái luận văn ấy nó chỉ phù hợp cho đàn ông thôi, chứ tôi nghĩ cái loại đàn bà mà có thể suy nghĩ có thể đọc được những câu chữ trên thì mặt bà n ày giày dày quá rồi, không những dày mà là không thể nói được lời chi nữa rôid

sai lầm lớn nhất của đời người là không có hệ thống tư tưởng vững vàng, đi theo con đường mà không ai ủng hộ ngược lại với lợi ích của nhân dân, với cái luận văn trên thì thử hỏi bà ấy muốn cái gì, muốn con cái bà ấy theo con đường tây hóa đồi trụy như vậy à, liệu đứa con trẻ thơ mà bà này tiêm chích vào thì nước ta chìm đắm trong sắc dục mất

Họ đã dùng thủ pháp giễu nhại để vu cáo, xuyên tạc, bôi nhọ… nhằm hạ bệ các thần tượng, giải thiêng lãnh tụ và các danh nhân, bôi bẩn các giá trị lịch sử-văn hóa của dân tộc, xúc phạm tình cảm của hàng triệu đồng bào ta đối với Bác Hồ kính yêu.

Đăng nhận xét