Bài mới nhất

23/05/2014

Đôi lời gửi ông Bộ trưởng

Hoa đất
Đôi lời gửi ông Bộ trưởng

Trước những thiện chí của Việt Nam trong việc giải quyết các vấn đề liên quan đến Biển Đông bằng các biện pháp hòa bình, tôn trọng luật pháp quốc tế, tuy nhiên thiện chí của Việt Nam tiếp tục bị nhà cầm quyền Trung Quốc thách thức. Ông Thường Vạn Toàn, Bộ trưởng Bộ quốc phòng Trung Quốc tiếp tục vu cáo Việt Nam "gây rối và phá hoại hoạt động bình thường của Trung Quốc ở (cái gọi là) quần đảo Tây Sa"? Đặc biệt, trước yêu cầu chính đáng của Việt Nam về việc rút giàn khoan Hải Dương 981, ông Toàn cao giọng thách thức: Không phải ai đó muốn cản là cản được. Việt Nam đừng phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác thành đại sai lầm?

Đấy là thiện chí của chúng tôi, đất nước luôn yêu chuộng hòa binh dẫu phải thường xuyên đánh giặc nhưng đó là chuyện chẳng muốn gây đổ màu, bị dồn vào chân tường. Chính những dân tộc thường xuyên bị chiến tranh là những dân tộc yêu chuộng hòa bình và không dễ gì bắt nạt. Điểm qua một vài sự kiện lịch sử để thấy dân tộc của ngài Bộ trưởng đã sai lầm như thế nào:

Trong “Bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên”, Lý Thường Kiệt (1019 – 1105) khẳng định “Sông núi nước Nam vua Nam ở. Rành rành phân định tại sách Trời. Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm. Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời”.

Thế kỷ XIII, vó ngựa Nguyên Mông đi tới đâu thì cỏ không mọc nổi. Vậy mà 3 lần xâm lược Việt Nam, là 3 lần đại bại, rồi suy vong. Có người Trung Quốc thời đó cảm thán rằng “Nếu dân tộc Đại Việt ở phương Bắc thì vó ngựa Nguyên Mông không thể dẫm nát châu Âu. Nếu Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn sinh ra thời nhà Tống thì người Trung Quốc không bị đô hộ cả trăm năm”. 

Xuân Kỷ Dậu 1789, cả nước Việt lại đồng lòng quyết chí “Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn. Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ” (Hịch tướng sĩ của Quang Trung), quét sạch 300.000 quân Thanh và tùy tùng xâm lược. 
Đặc biệt, tinh thần chủ động với hào khí Đại Việt tiếp tục được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định:“Việt Nam không đánh đổi chủ quyền để nhận lấy thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc…Có lẽ như tất cả các nước, Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế”

Việt Nam sẽ bảo vệ chủ quyền theo cách của chính lịch sử đã hun đúc nên hào khí Đại Việt, trong kinh nghiệm hàng nghìn năm đối phó với Trung Quốc. Và hơn hết chủ quyền là thiêng liêng, bất khả xâm phạm. Đánh mất chủ quyền là có lỗi với cha ông với lịch sử. Nhưng chúng tôi vẫn kiên trì các biện pháp hòa bình và tôn trọng luật pháp quốc tế, đấy mới là cách giải quyết vấn đề một cách bền vững và triệt để nhất. Kính gửi ông Bộ trưởng Thường Vạn Toàn?




Hot!

Từ khóa SEO:

21 nhận xét:

Viết hay lắm!mong là những lời trên có thể được truyền tới tai ông bộ trưởng Thường Vạn Toàn.Để ông ta có thể suy nghĩ lại về những hành động lời nói phát ngôn sai trái của mình.Nước Việt Nam tuy bé nhưng tinh thần yêu nước và sự thông minh vốn có thì không hề nhỏ bé.Chúng ta sẽ không dễ dàng để bất kì một quốc gia nào đàn áp,xâm phạm cả.

VỤ GIÀN KHOAN HD 981: CSVN HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN

Trung Cộng đã đưa giàn khoan dầu khổng lồ vào khu đặc quyền kinh tế gần Hoàng Sa của Việt Nam dưới sự yểm trợ của hơn 80 tàu hải giám, tàu ngư chính cùng với ba chiến hạm hải quân đã nói lên dã tâm xâm lược của bọn bành trướng phương Bắc.

Cộng sản Việt Nam liền đưa tàu chấp pháp ra ngăn cản và yêu cầu Trung cộng phải dời giàn khoan ra khỏi lãnh hải Việt Nam. Đồng thời tại diễn đàn Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á, sau đó mấy ngày, ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng lên tiếng tố cáo hành vi xâm lăng của nước đàn anh và kêu gọi sự hỗ trợ của các quốc gia thành viên.

Hành động xâm lăng của Trung Cộng là quá rõ ràng và vô cùng nghiêm trọng sẽ đưa Hà Nội đến nhiều rủi ro. Những nhà lãnh đạo tại Ba Đình sẽ phản ứng trước động thái hung hăng của Trung cộng như thế nào, và sẽ đưa ra những biện pháp cứng rắn gì có tính thuyết phục hầu Trung Cộng phải rút giàn khoan đi, hay là mọi việc rồi sẽ đâu vào đấy như nhận định của một số người đã từng có kinh nghiệm về Cộng sản.

Để tìm một giải đáp cho câu hỏi trên, chúng ta thử nhìn lại các hoạt động ngoại giao, cách ứng xử của Việt Nam đối với Trung cộng và với chính nhân dân của mình trong quá trình tranh chấp biển đảo, cùng với thực trạng đời sống bị tha hóa của mọi tầng lớp cán bộ tư bản đỏ hiện nay, và quan trọng nhứt là lòng trung thành của các cấp lãnh đạo Hà Nội hướng về một nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Trung Hoa với ảo tưởng rằng chỉ có Bắc Kinh mới là đối tác chiến lược, có thể làm cản trở cho sự nghiệp giũ nước, chống lại nạn Hán hóa từ phương bắc.

Thứ nhứt, về mặt ngoại giao và quốc phòng, trong nhiều năm qua, Trung cộng nhiều lần đưa tàu hải giám ngụy trang tàu đánh cá xâm phạm lãnh hải và biển đảo ta và còn ngang nhiên chận bắt tàu bè, tịch thu ngư cụ, hải sản và còn đánh đập ngư dân ta, nhưng Bộ Ngoại giao Việt Nam chỉ đưa ra mấy lời phản kháng yếu ớt, chiếu lệ, hoặc vì sợ mất lòng người anh cả Trung cộng mà chỉ gọi đó là “tàu lạ” một cách vô trách nhiệm. Chẳng những không sử dụng uy quyền của một quốc gia độc lập, một quốc gia đã từng tự hào đã đánh thắng ba trận chiến lớn và ngày nay có một quân đội hùng mạnh đứng hàng thứ 25 (?) trên thế giới. Tại sao lại phó thác, khoán trắng cho chánh quyền địa phương huyện Hoàng sa, hội ngư nghiệp đứng ra lên tiếng phản đối Trung cộng ầm ĩ. Tại sao lại xúi giục ngư dân ra biển đảo bám trụ mà không có cảnh sát biển bảo vệ. (Hồi thời chiến tranh chống Pháp và chống VNCH, mỗi lần có một chiến dịch quân sự nào, Việt Cộng thường lùa dân đi trước làm bia đỡ đạn cho chúng, làm cho lực lượng phòng thủ nhiều lúc phải hoang mang.) Đó là biểu hiện của ươn hèn, tắc trách, phản bội lại đồng đội dưới quyền, phản bội nhân dân, tiếp tay cho giặc. Phải truy tố những tên này ở Bộ Chính trị ra tòa án binh về tội cấu kết với giặc, là phản quốc.

Thứ hai, trong lúc đất nước đang bị họa ngoại xâm thì đại đa số các cấp lãnh đạo thuộc các cơ quan công quyền gồm những viên chức hành chính, bộ đội, cán bộ, công an, cảnh sát mọi cấp, mọi ngành sống xa rời dân, tham nhũng, hối lộ, hối mại quyền thế, đục khoét công quỉ, cắt xén tiền viện trợ, móc ruột các đại dự án, cấu kết chia chác cho nhau tài sản của nhân dân hàng tỷ đô la Mỹ mỗi năm. Một trong số các vụ nổi bật nhứt phải kể đến Vinashin với số tiền vốn 4.5 tỷ USD bị bọn chóp bu cùng bắt tay, móc ngoặc, chia nhau bỏ túi mỗi người hàng triệu đồng đô la Mỹ[1]. Đó là chưa kể đến chủ mưu thông đồng cùng bọn tài phiệt nước ngoài cướp đất cướp nhà cướp của người dân, gây oan khiên chưa từng thấy trên quê hương Việt Nam kể cả thời Pháp thuộc.

(Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

Ngoài ra còn có những âm mưu ăn cắp công quỉ, móc túi dân bằng cách tổ chức lễ hội. Trên khắp cả nước, từ trung ương đến địa phương, đảng và nhà nước tìm mọi cơ hội tổ chức, khuyến khích tổ chức hàng loạt mọi thứ lễ hội để mọi người ăn chơi, rượu chè, trác táng, sống phè phỡn trên nỗi thống khổ của đại đa số quần chúng nhân dân. Lễ Kỷ niệm 1000 Thăng Long Hà Nội là đỉnh điểm của một tổ chức ăn chơi “hoành tráng vĩ đại” nhất, chưa từng thấy ở bất kỳ một quốc gia nào trên thế giới, nếu tính tổn phí so với tổng sản lượng quốc gia, làm tiêu hao công quỉ hơn 4.5 tỷ USD! Làm thâm thủng 10% ngân sách quốc gia [2].

Đó có phải là chủ trương của đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam, nhiều người tự hỏi, làm cho đại bộ phận cán bộ đảng và mọi tầng lớp nhân dân bị tha hóa, nằm trong kế sách thâm độc là tạo cơ hội thuận lợi cho mọi người chỉ biết có ăn chơi, chỉ biết có quyền lợi riêng tư, hưởng thụ, sống cầu an để Bộ Chính trị Cộng sản Hà Nội dễ thực hiện tiến trình bán biển, bán đảo, bán nước một cách êm đẹp.

Hơn nữa, ngoài giặc nội tuyến vô cùng nguy hiểm bám trụ ở bên trong, còn có nguyên nhân khách quan từ bên ngoài là bọn thực dân mới từ phía bắc còn nguy hiểm hơn nhiều. Bọn thực dân mới này là động lực chính đã tác động mạnh mẽ đến đường lối, chính sách của nhóm lãnh đạo cộng sản Việt Nam qua chiêu bài 16 chữ - vàng 4 tốt, nằm trong sách lược “Giấc mơ Trung quốc” và “Phục hưng Trung hoa” của Chủ tịch nước, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Tập Cận Bình đã đề cập đến trong bài diễn văn của ông đọc trước Quốc hội ngày 17 tháng Ba năm 2013, nhân ngày ông nhậm chức. Đó là giấc mơ bá quyền. Đó là những gì đang diễn biến tại Việt Nam [3].

Giáo sư T. S. Jonathan London thuộc trường Đại Học City University of Hong Kong nhận định và tiên đoán về những gì sẽ xảy ra như Bắc Kinh muốn, qua phát biểu của ông trên đài BBC ngày 16 tháng 5 vừa qua, để ta có thể nhận diện những khuôn mặt bán nước đó: “Mặt khác là tam đầu chế của chính quyền gồm Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng – những người nhìn chung bị coi là bảo thủ và thiếu tự tin (tôi không sử dụng từ “trung thành”) đối với Trung Quốc. Trong nước, lòng trung thành của họ hướng về nhau, về đảng, về hiện trạng với sự tôn trọng những định chế cốt lõi của Việt Nam. Trên bình diện quốc tế, lòng trung thành của họ (làm sao tôi có thể dùng từ này một cách lịch sự đây?) với ảo tưởng vĩnh viễn rằng Bắc Kinh là đối tác”[4].

(Xin Xem Tiếp Phần Kết Dưới)

Nhận xét của ông cũng là một nhận xét mà người dân trong nước đã thấy từ lâu, nhưng đại đa số hoàn toàn không dám có phản ứng; Cũng đã có một số người lên tiếng phản đối thì đã bị bắt giam, bị gán tội làm tay sai cho ngoại bang, làm tay sai cho các thế lực thù địch, tuyên truyền chống phá nhà nước, muốn lật đổ chánh phủ.

Để hỗ trợ cho nhận định của G.S Jonathan London là đúng, hãy chú ý đến các hoạt động ngoại giao của Cộng sản VN qua các lời tuyên bố của các Ông Trương Tấn Sang, Đặng Sinh Hùng, Phạm Bình Minh trong mấy ngày nay, như: Ông Trương Tấn Sang nói, “Việt Nam kiên quyết đấu tranh bảo vệ chủ quyền quốc gia, nhưng lại bảo đảm gìn giữ môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước, cũng như kiên trì bảo vệ, giữ vững quan hệ hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước Việt Nam-Trung Quốc.” Tại phiên họp quốc hội “Khi kêu gọi các đại biểu Quốc hội góp ý với Chính phủ về tình hình Biển Đông, Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng cho thấy sẽ không có khả năng xảy ra chiến tranh. Vì theo lời ông, Việt Nam kiên quyết đấu tranh bảo vệ chủ quyền quốc gia, nhưng lại bảo đảm gìn giữ môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước, cũng như kiên trì bảo vệ, giũ vững quan hệ hữu nghị truyền thống giũa hai nhân dân hai nước Việt Nam - Trung quốc.” Còn ông Phạm Bình Minh, được báo chí trích lời nói: “Vấn đề bảo vệ chủ quyền ta phải tiếp tục đấu tranh, không cho nước nào xâm phạm, song quan hệ giữa hai nước, giữa nhân dân hai nước thì vẫn được duy trì, xây dựng” [5].

Và sau cùng, có một thực tiễn cần phải lưu ý là trong ngày biểu tình 11 tháng 5 vừa qua, Đoàn Thanh niên Cộng sản tổ chức tụ tập trước Nhà Hát Lớn. Nếu quan sát kỹ, chúng ta sẽ nhận rõ nhóm biểu tình quốc doanh này chuyên đi cướp diễn đàn, xé rách biểu ngữ của người biểu tình yêu nước, chúng tụ tập ca hát vui chơi hơn là phản đối Trung Cộng; Bọn chúng đang ăn mừng người anh em Trung Quốc đến đặt giàn khoan trong hải phận nước ta. Đó cũng là yếu tố để chúng ta nhận chân bộ mặt bán nước của cộng sản Việt Nam.

Để kết luận, từ những nhận xét trên và xuyên qua những kinh nghiệm về Cộng sản, chúng ta có thể quả quyết rằng đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam sẽ không làm gì được đối với giàn khoan Hướng Dương 891. Và cũng kể từ đây, với chánh sách bá quyền của một “Giấc mơ Trung hoa” từ phương bắc cộng với một chánh quyền anh em cộng sản ở phía nam đang lén lút đồng tình với giặc ngoại xâm thì một lần nữa cột trụ đồng Mã Viện của gần hai ngàn năm về trước lại được dời về tận phương nam. Cột trụ đồng đó là giàn khoan Hải Dương 981. (nếu không có một đại khủng hoảng đổ máu trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam).

Ngày 23 tháng 5 năm 2014

1- http://en.wikipedia.org/wiki/Vinashin
2- http://luongtamconggiao.wordpress.com/2010/09/12/d%E1%BA%A1i-l%E1%BB%85-1000-nam-thang-long-phung-phi-ti%E1%BB%81n-thu%E1%BA%BF-c%E1%BB%A7a-dan/
3- http://vov.vn/The-gioi/Quan-sat/Giai-ma-Giac-mong-Trung-Hoa/252955.vov
4- http://www.bbc.co.uk/vietnamese/rolling_news/2014/05/140515_china_vietnam_riot_incidents.shtml
5- http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/peace-security-of-vn-threatened-05202014095618.html
- http://www.voatiengviet.com/content/vietnam-da-hai-muoi-lan-yeu-cau-trung-quoc-rut-gian-khoan/1918420.html

BÍ MẬT KHÔNG THỂ BỊ MẤT

Công hàm của ông Phạm Văn Đồng, một lần nữa được “đào bới”. Tuy nhiên, lần này có vẻ nó được “khai thác” rộng rãi và rầm rộ hơn rất nhiều so với cách đây vài năm.

Một nửa ổ bánh mì là bánh mì, một nửa sự thật không phải là sự thật - tục ngữ Châu Âu.

Có vẻ cách đưa tin từ các trang báo “theo định hướng” tại Việt Nam vẫn không thoát câu tục ngữ nói trên, khi họ vẫn không có đủ thông tin để chỉ thẳng ra nguyên nhân đầu tiên mà từ đó ông Phạm Văn Đồng đặt bút ký công hàm vào ngày 14/9/1958 (?).

Phủ định sạch trơn?

Với tư cách Thủ tướng, ông Phạm Văn Đồng đang bị dư luận “mổ xẻ” khá nhẹ nhàng: công hàm đó “không có giá trị pháp lý” [1] - ông Trần Duy Hải, Phó chủ nhiệm Ủy ban Biên giới, Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết trong cuộc họp báo quốc tế ngày 23/5/2014.

Lần đầu tiên, nước CHXHCNVN cho thấy một “chế độ pháp trị” thật phũ phàng: một viên chức nhà nước cấp trung đủ tư cách công khai trước báo chí thế giới để bác bỏ ý kiến của Thủ tướng, mà vị Thủ tướng này đảm nhận trọng trách, từ nước VNDCCH cho đến nước CHXHCNVN liên tục suốt 32 năm (1955 - 1987).

Ngoài ra, báo Lao Động cho biết “Trung Quốc cố tình viện dẫn sai công thư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng” [2].

Chỉ riêng cách, lúc thì gọi “công hàm”, khi lại kêu “công thư” đủ cho thấy truyền thông Việt Nam tiếp tục “tránh né chữ nghĩa” sao cho có vẻ nhẹ nhất khi đề cập đến nó?

Rất tiếc, bút tích từ lịch sử của người CS đã gọi đích danh chữ “công hàm”, nó còn nguyên đó (trích): “Sáng ngày 21-9-1958, đồng chí Nguyễn Khang, Đại Sứ nước Việt nam dân chủ cộng hòa tại Trung Quốc, đã gặp đồng chí Cơ Bàng-phi, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao nước Cộng hòa nhân dân Trung hoa và đã chuyển bức công hàm...” (hết trích) [3]. Nghĩa là, sau 7 ngày khi ông Phạm Văn Đồng ký, công hàm đó được chuyển đến Trung Cộng.

Từ bút tích lịch sử, chúng ta cũng thấy ngày 4/9/1958, phía Trung Cộng ra tuyên bố về lãnh hải của Trung Quốc bằng tiếng Hoa, sau đó có bản dịch tiếng Anh [4] và tiếng Việt, trong nói rõ [4] tại điểm 1 (trích):

Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều lệ này áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bời biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu [4.1], quần đảo Đông Sa [4.2], quần đảo Tây Sa [4.3], quần đảo Trung Sa [4.4], quần đảo Nam Sa [4.3] và các đảo khác thuộc Trung Quốc. (hết trích)

Có vẻ các quan chức Việt Nam cấp trung phớt lờ chứng cớ lịch sử nói trên mà từ đó, nó lý giải nguyên nhân “khai sinh” ra “công hàm Phạm Văn Đồng”? Hình như họ nghĩ cả thế giới không biết “tuyên bố” ngày 04/9/1958 là nguyên nhân khởi đầu cho “công hàm Phạm Văn Đồng”? Hình như họ đang chú mục vào “quả” (nghĩa là “công hàm Phạm Văn Đồng”) mà không đề cập đến “nhân” (nghĩa là “tuyên bố 04/9/1958” của Trung Cộng)?

Bán một mảnh đất sở hữu tư nhân cũng khiến chủ nhân phải tính toán thật kỹ lưỡng trước khi quyết định. Dường như các chuyên gia trong cuộc họp báo không quan tâm nguyên nhân vì sao chỉ cách có 10 ngày để từ đó ông Phạm Văn Đồng, có vẻ hời hợt, nhanh nhảu với lời lẽ “êm ái” viết ra “công hàm”, gây ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng cho sự vẹn toàn lãnh thổ Việt Nam, kéo dài cho đến ngày nay mà người dân đang lên án kịch liệt và chỉ trích mạnh mẽ?

Hậu quả rất nghiêm trọng có thể tiếp tục xảy ra?

CHXHCNVN sẽ không “thua” Trung Cộng với cái công hàm đó, nếu như không “thắng” VNCH vào ngày 30/4/1975 bằng việc vi phạm hầu hết nội dung Hiệp định Paris 1973. Lịch sử không có chữ “nếu”. Lịch sử thật nghiệt ngã. Nhân-quả thật công bằng. Và số phận dân tộc Việt Nam thật cay đắng! Người cộng sản vẫn mãi không nhận ra?

Lịch sử không phải “nửa ổ bánh mì”. Lịch sử cũng không phải “cái sọt rác” phi tang quá khứ (lời ông Dương Trung Quốc, một sử gia). Lịch sử không phải nơi ẩn nấp, quanh co, đôi chối. Lịch sử cũng không phải là “cuốn tự truyện của kẻ chiến thắng” như ai đó đã nói.

(Xin Xem Tiếp Phần Dưới)

Lịch sử nước nhà là quá trình dựng nước, giữ nước và phát triển của dân tộc, dù lúc thịnh khi suy. Lịch sử là khoa học. Không được bóp méo lịch sử và chính trị hóa nó bằng các thủ đoạn lừa lọc, bởi như thế là phỉ báng lịch sử - điều không một sử gia nào, không một quốc gia nào, không một dân tộc nào có thể chấp nhận.

Lên tiếng về lịch sử với tư duy coi công hàm Phạm Văn Đồng là “nửa ổ bánh mì” càng không giải quyết được bất cứ việc gì tốt đẹp hơn. Thay vào đó, nó làm cho dòng họ con cháu ông Phạm Văn Đồng càng ê chề trước một “cuộc đấu tố” kiểu mới với mọi trách nhiệm đổ trút cho cá nhân ông. Điều cay đắng, “cuộc đấu tố” do chính “hậu bối” cộng sản gây ra. Đó chẳng lẽ là cách mà người cộng sản “tưởng niệm” một người “đồng chí” nắm quyền Thủ tướng lâu nhất tại Việt Nam (?)

Lên tiếng về lịch sử như thế là có tội với dân tộc Việt Nam cũng như lừa dối dân tộc Trung Hoa. Lên tiếng về lịch sử như thế, các quốc gia khác càng có đủ bằng chứng để không thể nào tin được sáo ngữ “Việt Nam muốn làm bạn với thế giới”.

Khi trả lời phỏng vấn nhà báo Gia Minh - RFA, bản thân người viết đã đề ra một biện pháp ba điểm [5]: lịch sử, ngoại giao và pháp luật quốc tế. Trong ba điểm này thì cái sau là hệ quả sinh ra từ cái trước. Thật xấu hổ, khi tình hình nghiêm trọng như hiện nay mà “người ta” vẫn chưa chịu trả lại sự thật cho lịch sử một cách khách quan, không thiên vị.

Chỉ có SỰ THẬT mới giải quyết rốt ráo mọi vấn đề

Ai dám đảm bảo, sau khi công hàm 1958 bị phơi ra với hình ảnh “nửa ổ bánh mì” như vậy trước toàn thế giới, một “cơn địa chấn” nào đó không tiếp tục xuất hiện tựa như “trận bão tố cuồng điên” từ những nội dung tuyệt mật của hội nghị Thành Đô? Hội nghị mà từ đó ông Nguyễn Cơ Thạch phải thốt lên “một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”, với nội dung còn ghê gớm hơn gấp nhiều lần so với công hàm Phạm Văn Đồng? Nếu việc này diễn ra, nước CHXHCNVN sẽ trả lời ra sao trước dân tộc Việt Nam? Và còn biết bao lời đàm tiếu, thị phi cũng như đầy khuất tất nghiêm trọng xoay quanh các ông cộng sản cấp cao, dù người mất, người còn như: Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh v.v...

Có lẽ nhiều người vẫn chưa quên Trung Cộng sỉ nhục lăng ông Hồ Chí Minh tựa như nhà xí thời La Mã. Đó là hậu quả chua chát cho thảm nạn “sùng bái cá nhân” mà nhiều người vẫn bưng tai không chấp nhận.

Những cái bẫy?

Ông Hoàng Việt - thạc sĩ Luật trả lời báo chí về vụ giàn khoan HD-981 [6]: “Tôi vẫn hy vọng Trung Quốc sẽ kéo giàn khoan trở lại đảo Tri Tôn hoặc ra ngoài vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Nhưng để Trung Quốc rút giàn khoan không phải là điều dễ dàng”.

Điều dễ nhận ra, đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa. Ông Hoàng Việt “hy vọng Trung Quốc sẽ kéo giàn khoan trở lại đảo Tri Tôn hoặc ra ngoài vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam” đồng nghĩa coi Hoàng Sa không còn của Việt Nam? Một nhận định có vẻ thiếu chín chắn và đầy nét phấp phỏng của một luật sư có nghiên cứu về biển Đông?

“Phản khách vi chủ” (của Tôn Tử) nghĩa là đổi địa vị khách thành địa vị chủ. Kế sách này cần luôn ở thế chủ động trong bất kỳ cuộc đấu tranh nào, bởi có chủ động mới khống chế được cục diện. Hoàng Sa là của Việt Nam. Chủ nhân là dân tộc Việt Nam. Trong khi đó, ý kiến ông Hoàng Việt dường như chấp nhận tính bị động và ở vào thế “khách” mất rồi. Dường như ông Hoàng Việt có tư tưởng “mọi việc đã rồi” đối với Hoàng Sa? Đó là tư tưởng chủ bại rất tai hại trong tình hình hiện nay.

(Xin Xem Tiếp Phần Kết Dưới)

Ông Nguyễn Quang A - Tiến sĩ kinh tế, trả lời phỏng vấn RFA [7]: “Ở đây Chính phủ Việt Nam và các chuyên gia ở Việt Nam hiểu rất rõ ràng, đây không phải là kiện về vấn đề chủ quyền. Bởi vì khi kiện về vấn đề chủ quyền thì hai bên kiện tụng đều phải công nhận quyền phán quyết của tòa án đó. Như thế đơn phương kiện thì không ai người ta giải quyết cả và ở đây không đặt vấn đề kiện về chủ quyền mà kiện cụ thể là Trung Quốc đã đặt đã cắm cái giàn khoan ấy trong vùng của Việt Nam và tòa sẽ không phán vùng ấy thuộc về Việt Nam hay Trung Quốc. Nhưng chắc chắn tòa sẽ phán nó thuộc vùng tranh chấp...”. Nội dung này đã mắc vào bẫy của kế sách “Vô trung sinh hữu”.

Kế sách này có nghĩa: từ không mà tạo thành có. Rõ ràng, nơi Trung Cộng cắm giàn khoan cách đảo Tri Tôn trong khoảng 17 - 18 hải lý (tạm giả thuyết công nhận đảo Tri Tôn - Hoàng Sa đã thuộc về Trung Cộng như suy nghĩ chủ bại và bị động của ông Hoàng Việt), nghĩa là từ Tri Tôn, Trung Cộng cùng lắm chỉ được “làm chủ” 12 hải lý (như họ tuyên bố). Trong khi đó, Trung Cộng đã “vươn ra” thêm 5 - 6 hải lý. Do đó, lý luận của ông Nguyễn Quang A không chỉ nguy hiểm về mặt đấu tranh ngoại giao, pháp lý quốc tế mà còn vô hình chung chấp nhận vùng đặt giàn khoan HD-981 là “vùng có tranh chấp” giữa đôi bên. Đây là một lý lẽ rất nguy hại, cần phải gạt bỏ ngay lập tức.

Có lẽ Trung Cộng đang hí hửng với việc kiện này một khi nó xảy ra?

Kết

Tất cả những quan chức Việt Nam xuất hiện trong cuộc họp báo không phải là những người có trách nhiệm cao nhất mang tầm quốc gia của nước CHXHCNVN hiện nay. Do đó, những ý kiến của họ hay của các ông thạc sĩ, tiến sĩ như Hoàng Việt, Nguyễn Quang A, đều chỉ có giá trị tham khảo và không thuyết phục cũng như đầy mâu thuẫn, nguy hiểm trong việc bảo vệ chủ quyền Việt Nam.

Có lẽ người dân Việt Nam trong và ngoài nước cũng như các quốc gia khác đang nghĩ về những tuyên bố cao nhất và hành động cẩn trọng nhất, sao cho đảm bảo đúng tính chất: “Nhân danh nước...” trong những ngày sắp tới, đối với công hàm đầy tai tiếng, đối với lịch sử Việt Nam trung thực, cũng như giàn khoan HD-981 - biểu hiện xâm lăng chủ quyền của Việt Nam trắng trợn nhất từ sau khi đảo Gạc Ma bị cướp đoạt cách đây 26 năm?

Những ai, những tổ chức nào đủ tư cách, đủ uy tín để đứng ra thay mặt toàn dân Việt Nam chu toàn mọi việc trước sự xâm lược ngày càng nghiêm trọng và ngạo nghễ từ Trung Cộng?

Nguyễn Ngọc Già

@Nam Khánh •

TQ đang đồng thời tiến hành 2 việc: 1. Đưa giàn khoan vào vùng ĐQKT của VN – 2. Đưa lực lượng ra xây dựng sân bay và cảng nước sâu tại Gạc Ma. Vậy ý đồ thực sự của TQ là gì?
Hơn 20 ngày nay chỉ nói về HD981 mà quên mất Gạc Ma. Đòi hỏi chủ quyền HS - TS cứ như bắt cóc bỏ dĩa. Chán quá.

@Tiến Bộ ===> @Nam Khánh •

Chỉ có đi theo con đường của nhân loại tiến bộ, chôn vùi cộng sản vào quá khứ thì dân tộc Việt mới có độc lập tự do toàn vẹn lãnh thổ thực sự. Là người dân Việt tôi thấy chưa bao giờ Việt Nam có độc lập tự do, toàn vẹn lãnh thổ kể từ khi có công sản

@Dân Việt Nam ===> @Thích Tưởng Tượng •

Bạn phân tích rất logic, tăng bạn 1 like!
Nên việc phải làm là giải táng đảng cs! Bầu cử tự do và thiết lập lại nước VIỆT NAM CỘNG HÒA để giải quyết về vấn đề biển Đông và Hoàng, Trường Sa vì đó là lảnh hải thân yêu của chúng ta với nguồn hải sản tôm, cua, cá, mực... ngon đến tuyệt vời mà mỗi năm chúng ta có thễ thu vào từ 2 đến 3 tỉ đô la và đó là chưa nói đến những mỏ dầu khí lớn thứ 2 hay thứ 3 trên thế giới rồi san hô, rong biển và các loại đất quý có giá trên 1000 đô la cho 1kg đất hiếm!
Đảng cs đả phạm nhiều sai lầm nghiêm trọng và gây ra không biết bao nhiêu tội ác chống lại tổ quốc và dân tộc Việt Nam nên đây đúng là lúc đảng cs VN phải biến mất hay đi chết đi để dân tộc VN có thể giải quyết các vấn đề lớn của quốc gia và sự sinh tồn của dân tộc Việt Nam như lảnh thổ, lảnh hải củng như phải quyết đánh tan bọn quân trung cộng nếu chúng không cút khỏi Hoàng Sa và lảnh hải VN và chúng ta phải cho tên tập cận bình biết Việt Nam là một nước có chủ! Chúng ta, nhân dân Việt Nam là chủ đất nước này chứ đảng cs Việt Nam không là gì cả!

@Hoàng •

Câu chuyện đã rõ ràng,rành mạch,cộng sản đã công nhận 12 hải lý của Tàu rồi,có nghĩa là từ HS+TS (là của Tàu) thì cứ thế mà tính ra 12 hải lý là của tao thôi,mày đã công nhận rồi bây giờ nói ngược lại sao được???? mày đã bán HS+TS để gián tiếp trả nợ những vũ khí của tao cho chúng bay để đánh thuê cho tao mà,dù có thưa ra tòa án quốc tế chưa chắc chúng bay thắng,phải không ? Dũng,Trọng,Sang,Hùng?????

@HayCatLuoiBoTQ •

Trích: Lên tiếng về lịch sử với tư duy coi công hàm Phạm Văn Đồng là “nửa ổ bánh mì” càng không giải quyết được bất cứ việc gì tốt đẹp hơn...

Nhiều học gỉa / sử gia VN ngày hôm nay họ gỉai thích CHPVĐ theo lối hí luận tự xướng. CHPVĐ cọng nhận 2 điểm:

1) Công nhận HS/TS/Đài Loan...là thuộc chủ quyền TQ...rồi sau đó họ tự gỉai thích HS/TS ( nhưng lờ Đài Loan) thuộc về VNCH nên không được phép công nhận...nó cũng chả khác gì cách nói Đài Loan, Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông...mà có 160 nước công nhận cũng là sai bét...vì nó không thuộc về các nước đó.

2) Công nhận vùng luởi bó là thuộc về chủ quyền TQ, đây mới là cốt lỏi của bản tuyên bố về chủ quyền Lảnh Hải của TQ mà CHPVĐ đã công nhận và điểm này thì họ hoàn toàn lờ đi hay không muốn thấy nhưng lắc léo là đây: HS/TS/Đài Loan nằm trong vùng lưởi bò nếu công nhận vùng lưởi bò thuộc TQ thì đương nhiên HS/TS/Đài Loan cũng thuộc về TQ.

@Ông già Saigon •

Chính quyền Nam Việt đã ra sức bảo vệ HS-TS từ trước 1975, dù có bị mất HS sau một cuộc hải chiến không cân sức, không có sự giúp đỡ của đồng minh (Mỹ), nhất là sự im lặng đồng thuận với tàu cộng của Bắc Việt. Nay tàu cộng đem giàn khoan vào lãnh hải VN, vin vào công hàm 1958 của PVĐ, tuy công hàm đó không đề cập đến HS-TS nhưng lại thừa nhận thông báo của TQ về chủ quyền của các quần đảo, trong đó có Nam Sa và Tây Sa (tức là HS-TS). Chẳng khác gì thằng nhà giàu lối xóm ngang ngược nào đó viết thông báo nói ruộng đất quanh nhà anh là của nó, nhưng anh lại ký văn bản đồng ý thừa nhận thông báo đó, như vậy coi như anh đã cho không nó đất quanh nhà anh rồi. Bây giờ nói gì cũng bằng thừa, trừ khi anh giải thể chế độ cộng sản, thừa nhận miền Nam VNCH là một quốc gia hợp pháp và đưa vụ việc ra toà án quốc tế, đồng thời cho dân có tiếng nói phản kháng sự bất công, phi lý. Mà giải thể CS còn khó hơn việc để mất nước, khi các quan chức, cán bộ, đảng viên còn tham quyền cố vị, cố bám ghế quyền lực và giữ chặt khối tài sản vơ vét được để làm giàu bản thân.

@Quỳnh ===> @Ông già Saigon •

Bổ sung với bác về ý: "nhất là sự im lặng đồng thuận với tàu cộng của Bắc Việt"

- Một nhân chứng sống: Giáo sư Hà Văn Thịnh trả lới với RFA: "chính ủy viên trung ương Hoàng Tùng đã nói trước hàng trăm sinh viên cũng khóa với giáo sư Thịnh rằng: "Ta còn yếu nên nhờ TQ giải phóng hộ Hoàng Sa, sau này TQ sẽ trao lại cho ta". (Rước voi về dày mả tổ, bán nước rõ ràng).

- Tội này to hơn tội "im lặng đồng thuận"... nhiều lần.

không biết ai là kẻ gây rối và phá hoại hoạt động bình thường đâu nha chính các ông đấy chứ đừng có mà đỗ lỗi cho người # như vậy không biết tự xấu hổ còn nói được nữa! Mọi chứng cứ chủ quyền biển đảo của VN vậy mà TQ vẫn cứ cố chiếm lấy bằng được dùng rất nhiều thủ đoạn bẩn thiểu để chiếm bằng được 2 quần đảo trường sa và hoàng sa của VN đến lúc lại cố cải cùn, chẳng ai ủng hộ các ông cả đâu

@Hoàng Hạc •

Ý Chí Việt Nam Muôn Đời Bất Diệt!

Những câu nói lừng danh của anh thư nước Việt
Những câu nói bất diệt của tuấn kiệt nước Nam
Vẫn còn vang vang mãi trong hồn dân tộc
Chúng tôi nằm xuống để quê hương
đứng dậy
Bùi Hằng ơi, chúng tôi nguyện không phụ lòng tin cậy
Bé Phương Uyên, Tàu khựa cút khỏi biển Đông!
Phương Uyên ơi, nỗi nhục Việt Nam vẫn chất chồng!
Đỗ thị Minh Hạnh, vì tranh đấu cho công nhân mà tù tội
Sáu năm tù, giam hãm tuổi thanh xuân
Và trong ngục tối, em vẫn làm thơ, ca hát
Phạm thanh Nghiên, Hoàng Trường Sa nước Việt
Làm sao diệt được tấm lòng yêu quê hương!
Tạ phong Tần, đảng gian toàn tham nhũng
Làm lũng đoạn, nghèo đói dân ta
Huỳnh thục Vy, luôn vì dân tranh đấu
Với phiếm bàn, em khơi động lương tâm
Lê thị Công Nhân, những gì bất công tôi phải chống!
Và còn bao nhiêu nữa, bao anh thư nước Việt
Tuấn kiệt thay, chàng trẻ tuổi Việt Khang
Đã anh dũng hiên ngang hỏi đảng: Việt Nam tôi đâu?
Và lũ đầu trâu: anh là ai, sao lại đánh dân tôi?
Điếu Cày ơi, mười hai năm bản án
Phan thanh Hải, vì sao anh tù tội?
Đinh nguyên Kha, em vĩnh viễn sống trong tôi
Em vĩnh viễn là tuổi trẻ Việt Nam không tội!
Tội yêu sơn hà, tổ quốc Việt Nam?
Đinh đăng Định, nguyên nhân gì mà thày oan thác?
Nguyễn hữu Cầu, người tù hát suốt bốn mươi năm
Ra tù, anh vẫn còn vang vang sĩ khí
Ý chí này, ý chí của tiền nhân
Trần nhân Tông, một tấc đất cũng không thể vào tay giặc!
Trần bình Trọng, thà làm quỷ nước Nam
Chứ không thèm làm vương đất Bắc
Một ngàn năm đô hộ giặc, Việt tộc vẫn vẻ vang!
Quê hương lầm than, Nguyễn Trãi ơi với Bình Ngô Đại Cáo
Hịch Tướng Sĩ vang danh với Trần hưng Đạo
Hội Nghị Diên Hồng, Lê thánh Tông ôi tổ quốc
Để ngày nay, quốc nhục vong thân
Lũ Tàu ô lại đăm đăm dòm ngó
Lũ Chó Ba Đình lăn xả, ngược xuôi
Mãi quốc cầu vinh, hỡi quân tồi bại
Biển Đông dâng hiến, tan nát sơn hà
Đất nước ngàn năm, nay quê hương tanh mùi máu
Máu dân oan, và máu những người yêu nước!
Hãy cất bước với tiền nhân, đập tan phản quốc!
Dựng lại sơn hà, bằng xác chết Tàu ô!
Việt Nam ơi, bốn ngàn năm gấm vóc cơ đồ!

@Văn •

Bác Chổi này chơi ác. Con người ta đang nghiện mà kêu cai thì cai sao được. Thế chẳng khác nào bác bảo các đồng chí ta tự thiến cái "tự do" của mình à? "Ở dưới" đã bảo là "ở trên" phải nghe, không thì nó làm loạn, bác Chổi có biết không? Tôi có cách này vừa hợp tình lại vừa hợp lý, nhất định không để các đồng chí ta bị thiệt thòi một cách oan uổng. Xin cho tôi vài lời khuyến mãi nhé. Xin báo cáo các đồng chí lãnh đạo, có những cái háng khác thơm tho, ngon lành, sạch sẽ gấp vạn lần cái háng của Tàu khựa. Nhất là cái háng của tên đế quốc đầu sỏ Hoa Kỳ, nhờ núp dưới nó mà Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan có cơ hội trỗi dậy, nay đã thành những cường quốc trên thế giới, Các đồng chí không phải cai gì cả, sáng sâm banh, tối sửa bò, chân dài chân ngắn đều có cả, thơm phưng phức lại an toàn. Đưọc không nào?

chúng ta là đất nước yêu chuộng hòa bình nhưng Trung Quốc lần nào cũng vu khống Việt Nam chúng ta đang phạm sai lầm và có thể dẫn tới xung đột giữa hai quốc gia. Lịch sử đã chứng minh chúng ta không phải là đất nước dễ bắt nạt mà Trung Quốc cứ liên tục áp đặt nên chúng ta như vậy, dù có yêu hòa bình nhưng Việt Nam không đánh đổi chủ quyền để nhận lấy thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc…Có lẽ như tất cả các nước, Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế

là đất nước yêu chuộng hòa bình không muốn chiến tranh nổ ra,chúng ta không muốn chiến tranh đất nước ta đã quá khổ do chiến tranh đi qua rồi nên việc chiến tranh là điều tối kị đối với nhà nước ta,nhà nước ta đang cố gắng làm tất cả nhận sự ủng hộ của thế giới đưa trung quốc vào phiên tòa quốc tế mà trung quốc đâu có làm

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

đôi lời với bộ trưởng trung quốc, các ông cứ làm việc của các ông đi, còn chúng tôi sẽ làm việc của chúng tôi, chúng tôi tuy là nước bé nhưng chúng tôi đâu có sợ các nước như nước ông, nếu mà nói các nước ông mạnh, mỹ cũng mạnh mà chúng tôi cũng đang đánh thắng được họ đó, đối với nước ông thì việc mà các chiến thắng trong lịch sử thì chắc chúng tôi không cần phải nhắc lại nữa nhỉ

Đăng nhận xét