Bài mới nhất

01/06/2014

Bước chuẩn bị đầu tiên cho việc khởi kiện Trung Quốc

Hoa đất

Trước các hành vi ngang ngược thậm chí vô nhân đạo trên Biển Đông, nhiều người đang thắc mắc đặt ra câu hỏi: tại sao Việt Nam chưa khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế? Một số cá nhân, tổ chức phản động bên ngoài tích cực suy diễn cho rằng Nhà nước Việt Nam không dám khởi kiện Trung Quốc vì sợ các hậu quả phải gánh chịu về mặt kinh tế, hay Chính phủ như nhược bán Biển Đông cho Trung Quốc…

Thực tế cho thấy, Nhà nước Việt Nam ủng hộ giải quyết các vấn đề liên quan bằng biện pháp hòa bình, trong đó có kể cả việc khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Đây là cách thức cuối cùng khi các giải pháp chính trị ngoại giao mà Việt Nam đã, đang và sẽ kiên trì áp dụng nhưng không hiệu quả thì giải pháp giải quyết bằng các biện pháp pháp lý là cần thiết vì đây cũng là một trong những biện pháp hòa bình để giải quyết tranh chấp quốc tế đã được quy định tại Điều 33 của Hiến chương Liên Hợp Quốc. 

Tính pháp lý đối với chủ quyền Hoàng Sa dường như không có, cộng với bản chất đầy thủ đoạn của mình, Trung Quốc dường như đã run sợ nếu bị Việt Nam khởi kiện ra tòa án quốc tế. Tuy nhiên, chúng ta cần có những bước đi thận trọng vì với thế và lực hiện nay, Trung Quốc có thể dùng mọi thủ đoạn để lừa bịp, phong tỏa những chứng cứ pháp lý của Việt Nam cũng như mua chuộc sự ủng hộ của các quốc gia liên quan. 

Quốc hội, Chính phủ Việt Nam khẳng định đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ để chờ thời điểm khởi kiện Trung Quốc. Một bước đi có tính pháp lý đầu tiên vào ngày 28.05, Phái đoàn Đại diện Thường trực Việt Nam tại Liên Hợp Quốc đã gửi thư cho Tổng Thư ký Ban Ki-moon đề nghị lưu hành công hàm phản đối các hoạt động vi phạm chủ quyền của Trung Quốc. Phái đoàn đại diện thường trực nước ta tại Liên hợp quốc cũng đề nghị Tổng thư ký Liên hợp quốc cho lưu hành văn bản trên như một tài liệu chính thức của Khóa 68 Đại hội đồng Liên hợp quốc.

Bước chuẩn bị đầu tiên để Việt Nam khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế đã được tiến hành. Đây còn là câu trả lời vào những luận điệu xuyên tạc chính sách giải quyết vấn đề Biển Đông của Đảng, Nhà nước ta.

Chúng ta muốn hóa bình, chúng ta đã nhân nhượng, nhưng chúng ta càng nhân nhưỡng thì Trung Quốc càng lấn tới. Vì chúng đã có mưu đồ rõ ràng và thể hiện rõ bằng quan điểm của Bắc Kinh. Không còn thời gian để chúng ta có thể nghĩ là Trung Quốc sẽ tự động rút giàn khoan được nữa vì khi đặt một giàn khoan và chi phí khủng cho công việc bảo vệ nó chắc chắn Trung Quốc không rút lui một cách ngu ngốc như thế được. 

Hãy chờ xem bước đi tiếp theo để khởi kiện Trung Quốc như thế nào?

Hot!

Từ khóa SEO:

28 nhận xét:

(Tin Cần Biết)

QŨY LƯƠNG HƯU TRƯỚC NGUY BIẾN TRÀN VỠ

27.05.2014
Ngành bảo hiểm xã hội Việt Nam đang tiến nhanh và không kém phần vững chắc về dĩ vãng của Liên Xô năm 1986. Vỡ quỹ lương hưu là một tương lai không hề “viễn vông”, nếu có thể mượn từ ngữ rất bóng bẩy này của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi ông lần đầu tiên đủ can đảm toát lộ tại Diễn đàn kinh tế thế giới mới đây ở Manila, về thực chất tình hữu nghị giữa hai nhà nước Việt Nam và Trung Quốc.

Khi mùa khô hạn năm 2014 lại càng thêm phơi bày tình trạng kiệt quệ của nền kinh tế và thước đo lòng người, cơ quan Bảo hiểm xã hội Việt Nam đã phải thêm một lần nữa - nhưng lần này bức bách và do đó minh bạch hơn nhiều - công bố con số có tới 12.000 tỷ đồng tiền bảo hiểm xã hội đang bị trốn đóng và nợ đọng, và con số này đang lớn lên hàng tháng theo cấp số nhân. Còn báo chí nhà nước thì không bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi để kêu gào: Một tỷ lệ không nhỏ số tiền của người lao động đang sắp mất trắng! Nếu tình trạng này kéo dài, Quỹ bảo hiểm không vỡ mới là lạ!

Thước đo bồn tắm chính trị

Ở Việt Nam, hàng năm quỹ bảo hiểm xã hội chi trả cho trên 1,3 triệu người hưởng lương hưu, trợ cấp hàng tháng và trên 600 nghìn người hưởng một lần với tổng số tiền chi 60 nghìn tỷ đồng. Vào thời kỳ nền kinh tế còn chưa bị thành tích điều hành kém cỏi của chính phủ cùng thói lộng hành của các nhóm lợi ích đẩy vào vào khủng hoảng, chế độ trả lương hưu vẫn được duy trì khá ổn định, không có nhiều trường hợp cán bộ nghỉ hưu khiếu nại hoặc kiện cáo về chuyện chậm trả lương hưu hoặc mất hưu.

Nhưng với ước tính quy mô tồn tích đến tháng 4/2014 đến 12.000 tỷ, số nợ đọng bảo hiểm xã hội đang tương đương 20% tổng số tiền lương hưu và trợ cấp trung bình hàng năm của người dân. Điều đó cũng có nghĩa là con số nợ trên nếu kéo dài, không thu được sẽ làm ảnh hưởng quyền lợi của khoảng 260.000 người già về hưu.

Cũng chỉ đến lúc này và khi đã không còn “bảo mật” được nữa, Bảo hiểm xã hội Việt Nam mới buộc lòng phải công bố bí mật có đến 24.000 tỷ đồng nằm trong diện “thất thoát” do việc đóng quỹ bảo hiểm chỉ căn cứ vào tiền lương tối thiểu của nhà nước mà không căn cứ theo thu nhập thực. Con số này bằng tới 40% quỹ lương hưu và trợ cấp xã hội trên và đủ để chi trả cho hơn 620.000 người già về hưu trong 1 năm.

Hiển nhiên, cận cảnh chi trả như thế là quá ít ỏi so với đội ngũ người về hưu ngày càng tăng ở Việt Nam. Tình hình đó đã phác ra viễn cảnh mà theo Bảo hiểm xã hội Việt Nam, chỉ 6 năm nữa, Quỹ bảo hiểm xã hội sẽ bắt đầu bị thâm hụt; còn 20 năm nữa, quỹ này sẽ cạn kiệt đến mức âm quỹ. Cơ chế đóng ít, hưởng nhiều, trốn đóng, nợ đọng dồn ứ khiến cho quỹ an sinh xã hội lớn bằng 1/4 ngân sách này đang đứng trước nguy cơ khủng hoảng trầm trọng.

Trong toàn bộ cái mớ bòng bong đó, kinh tế là thước đo an sinh và cũng là độ sâu của bồn tắm chính trị.

Hiện cả nước có khoảng trên 500.000 doanh nghiệp đã đăng ký thành lập, trong đó số doanh nghiệp đang hoạt động theo cơ quan thuế là gần 400.000 doanh nghiệp. Nhưng theo cơ quan bảo hiểm, số doanh nghiệp có tham gia bảo hiểm xã hội chỉ là 150.000. Như vậy, có đến 50-75% doanh nghiệp đang trốn đóng bảo hiểm.

Thậm chí giữa các cơ quan quản lý cũng xảy ra mối bất nhất như thường lệ. Theo thống kê của Bộ Lao động thương binh và xã hội, có khoảng 16 triệu người lao động là đối tượng phải tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc, nhưng cơ quan Bảo hiểm xã hội Việt Nam chỉ ghi nhận có 11 triệu người đang thực sự tham gia, bằng 68,8% số người phải tham gia bảo hiểm. Với các con số trên, ước khoảng 5 triệu người đang trốn đóng bảo hiểm.

(Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

Có thể thấy, tính tổng các khoản trên, Quỹ bảo hiểm xã hội đang bị hụt mất 91.000 tỷ đồng. Con số này bằng tới 60% số thu quỹ mỗi năm và tương ứng khả năng trả lương hưu cho hàng triệu người già hiện nay.

Vào dịp Tết năm 2014, đã bắt đầu diễn ra hiện tượng một số cán bộ về hưu kéo đến Ủy ban nhân dân TP.HCM để khiếu nại về việc chậm trả lương hưu. Tình trạng chậm trả lương hưu cũng xảy ra ở nhiều địa phương khác. Cùng với nhiều đồn đoán về nỗi ám ảnh vỡ quỹ lương hưu, rất nhiều người về hưu và kể cả một phần giới đương chức cũng đang bộc lộ sự bồn chồn không thèm che giấu về tương lai túi rỗng.

Trong bối cảnh tâm trạng bất mãn và bức xúc của giới về hưu ngày càng dâng cao và có đến 40% bỏ sinh hoạt đảng, rất có thể sự tồn tại của quỹ lương hưu sẽ chỉ là con đê cuối cùng để ngăn chặn một con sóng thoái đảng tràn ngập của ít nhất nửa triệu đảng viên về hưu trong 2-3 năm tới.
Thế nhưng theo con số được công bố trong cuộc gặp mặt vào tháng 4/2014 giữa Thủ tướng với lớp doanh nghiệp “tiêu biểu”, có đến 300.000 doanh nghiệp đang thực sự lâm vào vòng phá sản hoặc có nguy cơ gần tương tự. Do đó, tỷ lệ doanh nghiệp “xù” bảo hiểm xã hội còn có thể cao hơn cả mức 75%.

Cũng mãi đến lúc này, ngay cả ILO - Tổ chức lao động quốc tế và là cơ quan vẫn “sát cánh” với Bộ Lao động thương binh và xã hội trong các thống kê và báo cáo - đã phải đưa ra cảnh báo là rất có thể những cán bộ và nhân viên trung niên đang làm việc hiện nay làm sẽ chẳng nhận được một đồng lương hưu nào trong 20 năm nữa khi nghỉ, cho dù Quỹ bảo hiểm vẫn có thể được ngân sách nhà nước bảo lãnh.

Vỡ quỹ tất yếu sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng an sinh xã hội khó lường.

Kịch bản Hậu Liên Xô?

Tình hình đang trở nên nguy ngập.

Nếu thông tin về “vỡ quỹ” đã khởi phát từ năm 2012, nhưng chỉ là “dự báo xa” cho đến năm 2030, thì vào năm 2013, những tin tức mới mẻ và khá dồn dập tiếp tục được cơ quan bảo hiểm xã hội và báo chí liên tiếp tung ra như một áp lực đối với cơ chế nâng trần bội chi ngân sách của chính phủ từ 4,7% lên 5,3% lần đầu tiên từ năm 1975 đến nay, lồng trong bối cảnh rất đặc thù của chính phủ và các nhóm lợi ích xen cài là đầu tư công vẫn tiếp tục tăng tiến, bất chấp suy thoái và khủng hoảng kinh tế đã kéo dài đến năm thứ bảy liên tiếp.

Thu không đủ chi, an sinh xã hội bị bóp chặt, bất chấp việc Ngân hàng nhà nước Việt Nam bị xếp vào danh sách những cơ quan tài chính có tốc độ in tiền lớn nhất thế giới và rất tương đồng với tình cảnh của “người anh em” Trung Quốc. Nghịch lý khủng khiếp đang hiện hình ở Việt Nam khi tiền ngồn ngộn đến ít nhất vài ba trăm ngàn tỷ đồng trong két sắt Ngân hàng nhà nước và hệ thống các ngân hàng thương mại cổ phần, nhưng lại không thể đưa vào lưu thông bởi một thứ lãi suất cho vay bị các doanh nghiệp sản xuất phẫn nộ là “cắt cổ”.

Không cần phải chờ đến năm 2030, cơn sốt phát ban sẽ dựng đứng ngay vào những năm tới. Nếu xác suất vỡ quỹ lương hưu là hiện thực thì cho dù có được ngân sách quốc gia bảo lãnh, giới về hưu sẽ chỉ nhận được những đồng tiền có độ trượt giá thê thảm. Khi đó, hậu quả chua chát nào sẽ chứng thực?

Mọi chuyện đang biến diễn khá đồng điệu với thực trạng Liên Xô năm 1986, vào lúc quỹ bảo hiểm xã hội bị co hẹp. Chỉ bốn năm sau đó, cuộc chính biến do Gorbachev khởi xướng đã chính thức đánh dấu làn sóng bỏ đảng. Trong suốt giai đoạn hậu Gorbachev, 8 năm cầm quyền của Yelsin đã chỉ là nốc rượu vodka và duy trì sự trục lợi của các nhóm tài phiệt, trong khi giá trị lương hưu thực nhận của giới cựu chiến binh và người về hưu chỉ còn 1/2 - 1/3 giá trị mà họ nhận khi đồng rúp chưa bị trượt giá khủng khiếp. Và đó cũng là giai đoạn mà lớp người về hưu bỏ đảng ồ ạt khi niềm tin chính thể của họ bị tàn phá hầu như tuyệt đối.

Phạm Chí Dũng
(Nhà báo tự do hiện đang sinh sống tại Sài Gòn.)

bởi: Vô danh

Bố tôi làm thuế vụ thời thực dân vừa hưởng tuổi hưu vài tháng thì Tây rút về Tây. VNCH chấp chánh vẫn lãnh tiền hưu thoải mái từ Tây. cho đến lúc VC giải phóng. Anh tôi làm sở Điền Địa thời VNCH, đáng lẽ nghỉ làm sớm, nhưng ráng thêm vài năm để có tiền hưu. Nhưng 30/4 VC giải phóng, tiều hưu mấy chục năm mất luôn vì phục vụ chế độ cũ, nhưng VC vẫn bắt anh làm thêm 6,7 năm vì VC chưa có người chuyên môn thay thế. Chị tôi còn mạt vận hơn, tiền gửi ngân hàng trước 1975 mất sạch dù ngân hàng ấy vẫn trực thuộc nhà nước. Trong khi cửa hàng vật liệu xây cất của chị tôi lúc ấy đã phải đóng cửa, nhưng nhà nước vẫn bắt các nhà buôn phải đóng thuế hai năm trước giải phóng. Có ai tin VC xử bóc lột dân như thế không?

bởi: Thiếu Jia

Thời đại "kinh tế thị trường, định hướng XHCN" này người ta có câu nói nghe tréo cẳng ngỗng nhưng ai cũng hiểu "Ở nước nào có quá nhiều triệu phú là dân nước ấy nghèo, kinh tế nước ấy xuống thê thảm!". Thế thì tiền hưu sẽ có ngày dù còn cũng như....mất.

bởi: Lê Đình Thuấn từ: Tân Tây Lan

Bài phân tích rất chí lý, cám ơn nhà báo Phạm Chí Dũng. Nhà nước VN tình trạng giống như con ễnh ương muốn phình bụng to bằng con bò.Thu không kịp Chi, do bệnh "vĩ cuồng" mà nên cớ sự. Có nước nào trên thế giới nầy có tới gần 300 tướng công an? Nội cấp tướng nầy lãnh lương nhà nước cũng sập tiệm rồi, đừng nói chi quỹ nầy quỹ nọ. Làm thì láo, báo cáo thì hay, rồi "tự sướng" với nhau: nào là đảng ta "vô địch", "đỉnh cao trí tuệ", "bách chiến bách thắng", "lên tầm cao mới" v.v... rồi cả một từng lớp dốt nát phía dưới hùa theo "tự sướng". Bụng ễnh ương đến thời kỳ nổ thì cũng phải thôi.

bởi: Hoa Mai từ: VN

Không hiểu sao quân nhân về hưu lãnh lương rất khủng khoảng 5-6 triệu một tháng.

bởi: Người già từ: Hà Lội

À, vỡ quỹ hưu, mất sổ hưu thì bác Đại Tá Nguyễn đăng Thanh lo chứ già như tụi tui, chẳng còn lo mất hưu, giờ chỉ lo mất nước không có chỗ mà chôn, bác Thanh thì không chỉ sổ hưu VN, có lẽ có cả sổ hưu Trung Quốc vì có công nhắc nhở, giáo huấn quan chức Việt dùm TQ, không chôn ở Hà Lội thì ở Bắc Kinh, lo gì !!!

bởi: Long

Chính quyền sử dụng nhân lực quá lớn vào công an, mật vụ, binh lính và vũ khí trong khi sản suất thì yếu kém lấy ngân sách đâu để trả lương hưu bổng cho nguồn nhân lực này khi tới tuổi về hưu.

Còn việc gia hạn thêm tuổi về hưu không phải là giải pháp:
1. Vì phải trả mức lương cao cho họ, trong khi đó kỹ năng làm việc đã mai một.
2. Trong khi xã hội có rất nhiều người trẻ thất nghiệp. Nếu mướn người trẻ với lương bổng thấy hơn các vị lớn tuổi. Người trẻ tuổi lại nhiệt tình hơn với công việc

bởi: DÂN CÀY từ: QB

Rất cảm ơn nhà báo Phạm Chí Dũng đã cung cấp nhiều thông tin và những dự báo đáng tin cậy!
"Toàn thể người lao động" ở VN được ví như một "con trâu" mà trên mình có đầy "con Bét và Đĩa".Thử hỏi Ông trời có sinh đủ cỏ để nuôi con trâu chịu đựng khỏi bị đuối sức mà ngã gục được không!?

Có rất nhiều người thiếu hiểu biết nên cứ suy luận một cách vớ vẩn, chả hiểu bản chất vấn đề mà cứ nói linh tinh. Có lẽ do nhận thức chưa đến nơi, cộng với sự hấp tấp vội vàng mà một số người xuyên tạc rằng Việt Nam sợ Trung QUốc, Việt Nam không dám kiện Trung Quốc ra tòa. Vâng, hãy đợi đấy xem Việt Nam sẽ làm gì!

TƯỚNG HỌ PHÙNG LÀ MỘT TƯỚNG HÈN NHẤT TRONG LỊCH SỬ NƯỚC NAM

Nhiệm vụ chính trị của quân đội là đảm bảo sự bất khả xâm phạm của bầu trời, lãnh thổ, lãnh hải quốc gia. Đây không phải là nhiệm vụ từ trên trời rơi xuống. Đây là nhiệm vụ tự nhiên phải thực hiện, từ khi xã hội loài người tổ chức thành các quốc gia riêng biệt.

Ở xã hội phong kiến, khi luật sức mạnh là luật cơ bản trong quan hệ giữa các quốc gia thì quân đội là lực lượng nòng cốt của mọi quốc gia.

Trong thời buổi loạn lạc, sự hưng vong của một quốc gia phụ thuộc vào tính tinh nhuệ của quân đội. Tính tinh nhuệ, được huấn luyện thuần thục, tinh thần quyết chiến của binh lính là những yếu tố có tính quyết định kết quả của một trận đánh, của một cuộc chiến tranh.

Mà binh lính tuần thục, có tinh thần chiến đấu hay không phụ thuộc vào người tướng cầm quân.

Việt Nam ta giữ được nước từ thủa khai thiên lập địa, 4000 nghìn năm trước, đến hôm nay, là nhờ có địa hiểm, và tại những thời điểm chống ngoại xâm, bao giờ cũng xuất hiện các tướng tài, những vị tướng cầm quân hết lòng vì tổ quốc.

Kìa xem lịch sử Việt Nam, từ Bà Trưng, Bà Triệu, những nữ nhi mà lòng căm thù quân xâm lược cháy bỏng đến hôm nay:

"Ta muốn cưỡi một cơn gió mạnh, chém cá kình ở Biển Đông, để dân Việt khỏi phải lầm than, đắm đuối".

Ta hãy đọc lại những vần thơ sang sảng khí phách Việt Nam của Thái Uý Việt Quốc Công Lý Thường Kiệt :

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư,
Như hà nghịch lỗ, lai xâm phạm,
Nhữ đẵng hành khan thủ bại hư”.

(Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành định phận tại sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời).

Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn trong cảnh đất nước đang sắp bị giặc Thát- Mông xâm lược, "...nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Lại ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để thỏa lòng tham khôn cùng; còn khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, nhằm vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau", đã Hịch cho các tướng sĩ nhà Trần:

"Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng cam lòng."

Đến như cha con Hồ Qúy Ly "chính sự phiền hà", làm lòng dân li tán, mà khi giặc nhà Minh ngấp nghé đất Việt, còn muốn có "trăm vạn tinh binh để sống mãi với kẻ thù một trận", Hồ Nguyên Trừng còn khảng khái: "Thần không sợ đánh giặc, chỉ sợ lòng dân không theo".

Lê Lợi , Nguyễn Trãi thì canh cánh một lòng cứu nước:

"Ta đây:
Núi Lam sơn dấy nghĩa
Chốn hoang dã nương mình
Ngẫm thù lớn há đội trời chung
Căm giặc nước thề không cùng sống
Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời
Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.
Quên ăn vì giận, sách lược thao suy xét đã tinh,
Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ."

Quang Trung Hoàng Đế thì sảng khoái đánh giặc Mãn Thanh, trước hết là đánh kẻ thù của văn minh Việt Nam:

Đánh cho để tóc dài,
Đánh cho để răng đen,
Đánh cho chúng trích luân bất phản,
Đánh cho chúng phiến giáp bất hoàn,
Đánh cho sử tri nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.

Thế mới biết rằng trước giặc mạnh, lòng yêu nước của người làm tướng phải cháy bỏng, phải truyền được ngọn lửa nóng bỏng này đến từng người lính trong những lời hịch của mình.

Việt Nam ta hôm nay đang là một quốc gia trên bán đảo Đông Dương này, là nhờ đất Việt đã có những người con anh tuấn, yêu nước như vậy.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Nhưng thật cũng chớ trêu của lịch sử, trong những ngày giặc Trung Quốc kéo giàn khoan HD 981 vào lãnh hải Việt Nam, một vị tướng 4 sao, một người đứng đầu Bộ quốc phòng Việt Nam, một tổng chỉ huy Hải, Lục, Không quân Việt Nam lại qùy gối trước TQ, lại rụt cổ trước TQ, lại phát biểu vô trách nhiệm tại Diễn đàn an ninh Shangri-La 5/2014, trước tình hình vận mệnh dân tộc ngàn cân treo sợi tóc:

"Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi."

"Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng".

Ông Thanh, tôi sẽ không nhắc lại lời ông phát biểu tại Quốc hội vài năm trước, khi ngư dân Việt Nam bị TQ o ép, đánh đập trên lãnh hải Việt Nam.

Hôm nay, tôi nói thẳng với điều này:

Câu phát biểu của ông là câu phát biểu của một đại tướng hèn nhát, của một Lê Chiêu Thống, một Trần Ích Tắc chứ không phải câu phát biểu của 1 người thống lĩnh quân đội Việt Nam suốt 4 nghìn năm luôn cự giặc Tầu, và luôn chiến thắng chúng.

Giặc đã vào nhà, ăn cướp của cải Việt Nam tại lãnh hải 200 hải lý, mà ông còn nhận giặc làm cha thì ông quả là một vị tướng bán nước vô liêm sỉ.

Hàng ngày, các chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam đang đương đầu với lũ lính TQ hung bạo, đang bị bọn TQ phun những vòi rồng nước áp xuất, như những quả đạn thép đập vào người.

Tầu, thuyền của họ đang bị những con thú TQ chủ ý đâm cho tan, vỡ, để mong họ làm mồi cho cá mập.

Những con thú xâm lược TQ này là "gia đình" của tướng Phùng ư?

Các chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam đang đối mặt với cái chết để bảo vệ lãnh hải Việt Nam.

Các chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam cần một ngọn lửa yêu nước, sưởi tan những gian nguy trên Biển.

Họ cần một lời lên án bọn xâm lăng từ vị tướng của họ.

Những chiến sĩ Cảnh sát Biển sẽ rất đau lòng khi thấy người chỉ huy của họ nhận giặc làm anh em.

Thế hóa ra những nguy hiểm, gian truân của họ là vô ích.

Thế hóa ra lòng yêu nước của họ chỉ đáng so sánh với xích mích trong "gia đình" ông Phùng.

Ông Phùng đã thỏa hiệp với giặc Tầu trên xương máu của họ.

Hãy đưa ông ta lên tầu Cảnh sát biển ra giàn khoan HD 981 để ông ta thấy những người trong "gia đình" của ông ta là những con người như thế nào?

Tướng họ Phùng là tướng không khí phách, hèn nhát nhất lịch sử Việt Nam.

Không bảo vệ được bất khả xâm phạm của lãnh hải Việt Nam, ông Phùng thật đáng bị cách chức.

Nguyễn Nghĩa 650

@Dan den •

Chính xác, lão Phùng ta bị khống chế rồi , phát biểu linh tinh là đầu lìa lìa khỏi cổ.

@Dan do ===> @Dan den •

Tôi không thấy hắn có cổ... Hắn rụt cổ giống như rùa, ngang như cua, ngu như lợn... Việt Nam còn mệt dài dài với hắn...

@Nguy quyen •

Sau nhửng lời phát biểu của BTQP Quân Thanh sao giống lời nói của TBT Trọng qúa vậy? Ai là người đưa hai tên này lên cầm đầu ngụy quyền VN. Cả hai điều đi bằng hai đầu gối và muốn bắt tất cả nhân dân VN cũng phải đi bằng hai đầu gối hết sao?

@Quehuongtoi •

Hành động Trung quốc đặt giàn khoan trong vùng trong lãnh thổ Việt Nam đó chỉ là va chạm chưa được xem là xâm lược sao?
Ngư dân Đặng Dùm ở Lý sơn- Quảng ngãi bị chết do tàu Trung quốc đâm cũng là va chạm, ko phải là giết người sao?
Chết do tàu Trung quốc đâm có khác gì chết do tên bay đạn bắn ko?
Hy vọng tướng Phùng quang Thanh đừng đưa cái mặt nục lên tivi. lên báo nữa

@Dân Việt Nam •

Tướng tá heo nái, mặt mày đần độn, một cái đảng chỉ tập trung một bọn hèn... bọn bù nhìn, tay sai! không lật đổ được cái đảng cướp ác ôn côn đồ này thì trở thành nô lệ cho tàu khựa là chuyện không thể tránh khỏi!!!!!

@Lê Việt •

Đối diện với cái chết Trần Bình Trọng tuyên bố:" Thà làm quỷ Nước Nam, còn hơn làm Vướng đất Bắc". Thế mà nay đường đường cũng mang danh một Tướng thống lãnh toàn thể quân đội Việt nam vẫn gọi quân xâm lược là anh em, giặc Tàu đã từng tàn sát bao nhiêu sinh linh dân Việt với những lần tràn qua xâm lược Việt nam, chúng đến và đi chỉ để lại tang thương đổ nát, thế mà cái thằng mặt nọng này lại gọi lũ xâm lược này là một gia đình, chính tên mặt heo này một lần nữa đã xác định lũ CSVN này là tay sai của CSTQ, bọn chúng đã lộ mặt là một lũ bán nước theo Tàu, Hỡi những người lính cầm súng với lý tưởng bảo vệ Tổ quốc non sông, đã thấy rõ chưa? Các anh đang tự cầm súng để chống lại dân tộc mình đấy, còn chần chờ gì nữa, hay quay súng lại nhắm thẳng vào đầu những thằng bán Nước như Phùng Quang Thanh này mà bắn ngay đi, kẻo đất nước , dân tộc này lại chìm đắm trong nô lệ ngàn đời!

@USA ===> @Lê Việt •

Bắt đầu tư ngày mai các anh em phục vụ trong quân đội nếu còn 1 chút lưỡng trị vì tình yêu quốc gia dân tộc các anh hãy quay nòng súng bắn nát đầu tháng Phùng Quang Thanh, nguyễn Chị Vinh khi có cơ hội nếu các anh không muốn làm những con thiêu thân cho lũ CSVN bán nước để giết lại chính đồng bào, cha mẹ, cha, chữ ông bà của các anh trong tương lai.

@Cáy •

Con của đại tướng Cáy (Phùng Quang Thanh) là Đại tá Phùng Quang Hải - Tổng giám đốc tổng công ty 319 ■ Sinh năm 1974 - đại tá trẻ nhất Việt Nam?

Phùng Quang Thanh xuất thân là một bộ đội không có học thức nhưng nhờ phe cánh thân Trung Cộng trong đảng nên được phong quân hàm đại tướng, giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng từ nhiều năm nay. Con trai của Phùng Quang Thanh là Phùng Quang Hải, lý lịch cũng không ghi học lực và trường đào tạo, nhưng mang cấp bậc Thượng tá, là Tổng giám đốc Công ty xây dựng 319 là một công ty quốc doanh bao gồm hơn mươi công ty hoạt động trong lãnh vực xây cất, cung cấp vật dụng cho quân đội và các cơ quan chính phủ trên địa bàn khắp nước. Đây là một nguồn lợi khổng lồ cho gia đình họ Phùng và các phe cánh trong đảng để tham nhũng và độc quyền các lãnh vực béo bở.

@Trò hề Dân Tộc •

"Không bảo vệ được bất khả xâm phạm của lãnh hải Việt Nam, ông Phùng thật đáng bị cách chức." Trích.
Cách chức con mẹ gì. Bản diễn văn hắn phát biểu trước mặt các quốc gia trong phiên họp nầy là do cái đám chó chết trong ban chính trị của "đỉnh cao trí tuệ loài người" soạn thảo, đã được nghiên cứu cặn kẻ, công phu. Hắn hèn nhác vì đã "đồng thuyền, đồng lái" với cái bè lũ "hèn với giặc, ác với dân", dửng dưng tuyên bố trước diễn đàn Á-Châu để làm trò cười cho thế giới. Cái đám cộng sản mạt nhược nầy cần phải giải thể, nếu không chúng càng ngày càng làm nhục nhả thêm cho Dân-Tộc Việt-Nam, với 4000 năm văn hiến.

@VN toi dau •

Xin một lạy cho 5 vị tướng VNCH. Thà chết vinh hơn sống nhuc, thành mất tướng phải theo thành cho tròn TRÁCH NHIỆM, DANH DỰ. Còn tướng dcs nước mất nhà tan, thì ta theo giặc, thà hèn nhát còn hơn phải chết.thà mất TỔ QUỐC, còn hơn phải mất quyền, mất tiền và mất cả tham nhũng tài nguyên quốc gia qua bạn láng giềng viện trợ.

@Dân quân Lạng Sơn 1979 •

Tướng Thanh ơi, hãy nhìn các phi công thần phong Nhật bản hãnh diện xách gươm ra đi trong 1 sứ mạng không trở lại, mà tươi cười thật rạng rỡ, một quân đội như vậy, TQ mới ngán chứ.
Trước truyền thông quốc tế, bộ trưởng quốc phòng phải có phong thái uy nghi của một võ tướng:
-cương quyết, cứng rắn, tự tin: thì người đối diện mới nể phục, binh sĩ dưới quyền mới vững tin.

Link ảnh:
http://a.disquscdn.com/uploads/mediaembed/images/1061/8608/original.jpg?w=600&h

Trước các hành vi ngang ngược thậm chí vô nhân đạo trên Biển Đông, chính trung quốc đã đẩy những sự việc này đến một sự căng thẳng không đáng có. ĐÓ là một động thái đi ngược lại với xu hướng chung của hòa bình thế giới. Đó là điều không thể chấp nhận được. Một điều mà không một ai trong chúng ta ủng hộ cả.

Trước những hành động hết sức sai trái của trung quốc, việc chúng ta cần có những động thái mạnh mẽ, tích cực là điều cần thiết. Điều đó sẽ làm cho trung quốc bớt hung hăng, cho thấy chúng ta không hề dễ bị khuất phục. Việc đưa những hành động sai trái của trung quốc ra tòa án quốc tế là một điều cần thiết, ngăn chặn một cách kịp thời những động thái tiếp theo của chính quyền bắc kinh.

chúng ta cần phải chuẩn bị thật là kĩ lưỡng trước khi đua ra toà quốc tế, vì nếu như chúng ta không muốn nhận những thất bại không đáng có , và đó là một điều không nên , hãy là người việt nam có ý chi và dồn ý chí đó và việc khởi kiện , làm cái gì thì cũng nên chắc chắn và cẩn thân là tốt nhất thôi các bạn à

đúng thế, cần phải chuẩn bị khỏi kiện thật là cẩn thận , nhưng mong rằng nó cũng nhanh chóng một tí chứ cứ để cho thời gian trôi như thế này thfi e là không ổn tí nào đâu các bạn à, cứ để cho những chiến sĩ ngoài kia chiến đâu không cân sức như thế nghe cũng có chút e ngại đấy , hãy yêu lấy những người anh hùng đó

Chúng ta tuy là 1 nước yếu thật nhưng chiến tranh không phải cứ kẻ nào nhiều vũ khí hơn kẻ ấy sẽ thắng! Chúng ta yếu hơn chúng ta phải tìm cách đánh phù hợp với những kẻ mạnh tìm kiếm những điểm yếu phát huy những điểm mạnh để có thể chiến thắng TQ! Chúng ta phải chuẩn bị tốt dự kiến mọi bất chắc có thể xảy ra để giải quyết tình hình cho phù hợp có thế chúng ta mới có thể đi đến thắng lợi được

Đăng nhận xét