Bài mới nhất

09/06/2014

Kết nạp Đảng viên Lê Văn Bình giữa muôn trùng hiểm nguy




Thanh Minh
"Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ 
Mặt trời chân lý chói qua tim 
Hồn tôi là một vườn hoa lá 
Rất đậm hương và rộn tiếng chim..."

Như vậy là sau bao nhiêu sự phấn đấu, nỗ lực trong muôn vàn hiểm nguy, Bình đã được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Ngày 14/5 vừa qua, Chi bộ tàu Kiểm ngư HP 926 tổ chức lễ kết nạp Đảng viên cho kiểm ngư viên Lê Văn Bình. Đây là một trong những thanh niên ưu tú được kết nạp Đảng ngay tại vùng biển Hoàng Sa, khi lực lượng kiểm ngư thực thi nhiệm vụ yêu cầu Trung Quốc dừng ngay các hành động ngang ngược, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam.

Sinh ra ở vùng đất lúa Thái Bình, từ nhỏ Lê Văn Bình đã ước ao được trở thành thủy thủ chinh phục biển cả. Và Bình đã đạt được mơ ước khi tham gia nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền quê hương trên tàu Kiểm ngư HP926.

Bình cùng những đồng đội trên tàu Kiểm ngư HP926 đã vượt qua nhiều gian khổ, hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ được giao, kiên trì đấu tranh bảo vệ chủ quyền đất nước trước những hành động ngang ngược tấn công của tàu Trung Quốc. Trong bối cảnh các tàu Trung Quốc liên tục quấy nhiễu, phun vòi rồng vào tàu Kiểm ngư của ta, việc giữ vững thông tin liên lạc là yêu cầu cực kỳ quan trọng, đảm bảo cho tàu liên lạc, hợp đồng tác chiến với những tàu khác. Là một nhân viên thông tin của tàu, Bình đã khắc phục mọi khó khăn, bảo đảm hệ thống thông tin liên lạc của tàu, đảm bảo thực hiện thắng lợi nhiệm vụ được giao.

Có lẽ cảm xúc nhất là giữa nơi đầu sóng ngọn gió, trong muôn vàn hiểm nguy, mọi người lại được cất lên những lời ca hùng tráng của bài hát Quốc ca. Lời bài hát là nguồn động viên tinh thần to lớn, là sĩ khí, là tinh thần của toàn thể chiến sỹ đang ngày đêm bảo vệ chủ quyền đất nước, đập tan đi mưu đồ thôn tính biển Đông của giặc. Lời quốc ca cũng chính là nguồn sức mạnh tiếp sức cho thế hệ hôm nay của hàng trăm, hàng ngìn anh hùng liệt sỹ đã anh dũng hi sinh. Đó chính là truyền thống dân tộc, lịch sử hào hùng của dân tộc.

Nay đứng trong hàng ngũ của Đảng tin chắc rằng Bình và những đồng đội khác sẽ được tiếp thêm nguồn sức mạnh của cả dân tộc tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Chúc các anh luôn khỏe, luôn vững vàng tay lái bảo vệ chủ quyền đất nước.



Hot!

Từ khóa SEO:

35 nhận xét:

GIẢI TÁN ĐẢNG CỘNG SẢN ĐỂ THOÁT TRUNG CỘNG

Trước việc Tàu cộng xâm phạm lãnh hải VN, cắm dàn khoan Hải Dương 981 vào vùng biển VN kèm theo hành động biểu dương quân lực, và cả những hành động đe dọa cho thấy không có từ nào khác ngoài hai chữ xâm lược dành cho chúng. Mất biển đông, đồng nghĩa với VN sẽ "chết khô" ngay trên lãnh thổ mình. Ngay như người Mỹ, họ ở tận nửa vòng trái đất cũng khẳng định biển đông là lợi ích cốt lõi và sẵn sàng "nói chuyện phải quấy" với Tàu cộng nếu cần. Không cần là một chính trị gia, chúng ta vẫn thấy rõ điều đó qua ý đồ Tàu cộng xâm lược VN với sự tiếp tay của một "bộ phận không nhỏ" trong đảng cộng sản.

Một ngàn năm Bắc thuộc là bài học không được phép quên của người VN, dù ở đâu trên trái đất này, có mang bao nhiêu quốc tịch, thì dòng máu VN bất khuất trước giặc ngoại xâm vẫn ngàn đời lưu truyền trong huyết quản. Người VIỆT NAM không bao giờ cúi đầu trước giặc Tàu như đảng cộng sản đã từng chỉ vì muốn giữ đảng, cam tâm bán rẻ non sông Tổ Quốc mà cha ông người VN đã phải đổ biết bao xương máu, gìn giữ qua hàng ngàn năm nay. Nếu hành vi của Hồ Chí Minh chỉ đạo Phạm Văn Đồng ký công hàm ngày 14 tháng 09 năm 1958 thừa nhận Hoàng Sa thuộc China là nỗi nhục bán nước thì Hiệp Ước Thành Đô là đại họa mất nước của người VN, đã được cảnh báo trước từ nhiều năm nay. Tiếc thay, đảng cộng sản luôn đặt sự tồn tại của đảng lên trên sự tồn vong của cả một dân tộc.

Giải trừ Tàu cộng, không chỉ nằm ở hàng hóa độc hại made in China đã và đang tràn ngập VN, đang giết lần mòn người VN qua con đường thực phẩm có nguồn gốc bên Tàu. Chính người Việt cũng gián tiếp giết người Việt bởi lòng tham lợi nhuận và cả bằng nhận thức nông cạn bởi nền giáo dục vong bản thiên về hưởng thụ và hận thù giai cấp của đảng cộng sản. Giặc Tàu chuyển hóa chất độc hại vào VN bằng đường chính ngạch, ẩn vào dây chuyền sản xuất ra đồ dùng sinh hoạt và thực phẩm, kể cả đồ chơi trẻ em, chưa nói tới việc nhân viên bộ y tế "chích lầm" thuốc ngừa, làm chết trẻ sơ sinh, và sách giáo khoa phải nhờ Tàu "in hộ" vì lý do gì đó chưa ai biết. Người VN kinh doanh để sống trong nỗi chết chực chờ của tầng lớp cùng đáy xã hội, người nghèo không có điều kiện lựa chọn thực phẩm sạch, dù cũng biết tử thần luôn ẩn sau những thứ "giúp" họ qua cơn đói lòng. Còn gì buồn hơn khi biết thực phẩm độc hại mà buộc phải tiêu dùng để sống mà chờ... chết. Số người đã và đang bị ung thư tràn ngập bệnh viện trung tâm ung bướu, là lời cảnh báo sự diệt vong bởi độc dược của Tàu cộng, đi song song với hành động xâm lược. Tàu cộng dùng lao động phổ thông gốc China lập làng, lập phố như ở Bình Dương, Bauxite Tây Nguyên, lấy vợ VN, bám trụ để xóa sổ VN bằng thủ đoạn đồng hóa VN qua hôn nhân hợp pháp như chúng từng làm hàng thế kỷ trước trước.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Giải trừ Tàu cộng là xóa bỏ 16 chữ vàng (mã) và 4 chữ tốt (nước sơn) giả tạo, là loại bỏ hẳn đường lối cai trị rập khuôn Tàu cộng của đảng cộng sản tại VN, tính từ HCM. Nhìn lại những mốc lịch sử quan trọng khởi đi từ thập niên 40 của thế kỷ trước, đối chiếu với những gì tuyên giáo cộng sản tuyên truyền, chứng minh rằng đảng cộng sản, đứng đầu là Hồ Chí Minh không thật tâm thống nhất đất nước, thậm chí còn bỏ qua đến những mấy lần cơ hội VN thống nhất thật sự, sau khi kết thúc đại chiến thế giới lần II, Pháp trao trả độc lập cho các nước thuộc địa, trong đó có VN, mà không cần có đảng cộng sản do HCM lãnh đạo can dự. Thảm họa bắt đầu từ việc HCM/CS cướp chính phủ Trần Trọng Kim để đảng cộng sản nắm quyền cai trị theo chỉ thị của Quốc tế cộng sản lúc bấy giờ (Đọc: HCM Toàn Tập. Tập II. Sách do chính cộng sản ấn hành. HCM làm công ăn lương của QTCS) Cần nhắc lại năm 1953, Mao Trạch Đông khởi động bước "đại nhảy vọt" khiến hàng triệu người China chết đói và bị giết oan uổng, thì đến năm 1954-1956 hàng trăm ngàn người VN cũng chết thảm tương tự trong cuộc "cách mạng đêm long trời, ngày lỡ đất" do chính Hồ Chí Minh chỉ đạo thực hiện. "Ai có thể sai, chứ Mao và Staline không thể sai được". Đó là câu nói để đời đáng nguyền rủa của Hồ Chí Minh. (Đọc: Hai bức thư HCM gởi Staline. Nguồn: Cục lưu trữ quốc gia Nga).

Lần lại lịch sử. Tuyên giáo cộng sản tuyên truyền Hồ Chí Minh có công đánh đuổi thực dân Pháp? Điều này cần được xem lại bởi các nhà viết sử. Ngày 19 tháng 05 chỉ là cái cớ để Hồ Chí Minh rước Pháp trở lại VN, bức thư HCM gởi Tổng Thống Truman xin viện trợ, không được hồi đáp vì người Mỹ biết rõ Hồ Chí Minh chính là tên cộng sản đội lốt dân chủ, dù cố tình dấu cái đuôi cộng sản để thực hiện ý đồ nhuộm đỏ Đông Dương cho QTCS, được thể hiện qua thơ của HCM khi thăm đền Đức Thánh Trần "...Bác đưa một nước qua nô lệ - Tôi dẫn Năm Châu đến đại đồng".

Còn rất nhiều tài liệu chứng minh Hồ Chí Minh là thủ phạm gây ra cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, không ngoài mục đích Hán hóa VN. Chưa nói đến việc dùng trẻ em tham dự chiến tranh xâm lược Miền Nam VNCH, với bản chất hiếu chiến cộng sản Bắc Việt sẵn sàng đánh Mỹ đến người VN cuối cùng, sẵn sàng đốt cháy cả dãi Trường sơn, chỉ để đánh cho Liên sô và Trung cộng như chính miệng Lê Duẫn thú nhận. Nhìn vào thực tế hôm nay, điều gì cộng sản chối bỏ nơi "Mỹ - Ngụy" thì lại cần Mỹ - Ngụy hơn bao giờ, nhất là trong bối cảnh hiện tại. Đảng cộng sản đeo bám nghị quyết 36/CP kêu gọi HGHH để đảng có đô la nhiều hơn, bởi người Việt tỵ nạn cộng sản gởi về nước mỗi năm trên 10 tỷ đô cũng chưa đủ để đảng nuôi đám sai nha chỉ biết còn đảng còn mình, để bảo vệ chế độ độc tài toàn trị, vừa tận dụng được chất xám tuyệt hảo của thế hệ hai - ba của "tàn dư" VNCH, cũng nhờ ơn bác đảng đánh đuổi mà có được. Kêu gọi Mỹ bán vũ khí sát thương, van nài Mỹ lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa hành động xâm lược của Trung cộng, nhưng liệu đảng cộng sản có thực lòng trên môi miệng? Câu trả lời, cố TT VNCH đã nói từ mấy chục năm trước...

Điều mỉa mai và bất nhẫn là tuyên giáo cộng sản lại nhồi sọ tuổi trẻ, VNCH là tay sai "đế quốc Mỹ", là bán nước, là đàn áp giết dân, đọc lại lịch sử, hóa ra những gì tuyên giáo cộng sản ngậm máu phun VNCH thì chính đảng cộng sản thực hiện với đầy đủ bằng chứng những điều vu cáo cho chính thể VNCH, đảng cộng sản chẳng những là tay sai QTCS, còn bán nước có chứng từ công hàm, do chính quan thày Tàu cộng công khai trưng dẫn ra trước thế giới, để chứng minh đảng cộng sản tại VN từ lâu đã thừa nhận Hoàng Sa - Trường Sa là của China. Và dàn khoan HD 981 của Tàu cộng có quyền khoan thẳng vào lãnh hải VN như chúng đã tuyên bố. Không thể đổ tội cho ai, đảng cộng sản phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước Nhân dân và lịch sử về họa ngoại xâm giữa hai đảng "anh em" thầy trò Trung cộng và Việt cộng.

(Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

Về những món nợ đảng cộng sản vay mượn Liên sô - Trung cộng để được mua vũ khí thực hiện cuộc chiến tranh xâm lược Miền Nam VNCH. Nhân dân VN không có trách nhiệm liên đới vì những lý do sau:

1. HCM/CS cướp chính phủ Trần Trọng Kim theo chỉ thị QTCS, cụ thể là Liên sô và Trung cộng, gạt bỏ những cơ hội thống nhất đất nước mà không cần phải đổ máu, khi Pháp tự nguyện trao trả độc lập cho các nước thuộc địa, áp đặt chế độ cộng sản không do dân bầu chọn, chỉ thông qua hình thức mị dân, đảng cử dân bầu thành phần quốc hội. Vị trí chủ chốt thỉ đảng cộng sản tự bầu bán lẫn nhau. Giành quyền độc tài cai trị cho đến tận ngày nay, có ghi rõ trong điều bốn HP nước CHXHCNVN. Đảng cộng sản là đảng duy nhất lãnh đạo (không chia sẻ quyền lực với bất cứ đảng phái nào) lấy chủ nghĩa Mác - Lê nin, tư tưởng HCM làm kim chỉ nam cho hành động. Căn cứ vào lời nói của Lê Duẫn khi xua quân xâm lược Miền Nam VN chỉ để đánh cho Liên sô và Trung cộng. Như vậy, đảng cộng sản VN và đảng cộng sản China và Liên sô (Nếu đảng cộng sản VN còn nợ) tự giải quyết với nhau trên tinh thần QTCS, như các đảng cộng sản đã từng khẳng định với nhau. Nhân dân hai nước Việt Nam và China hoàn toàn vô can.

2. Hồ Chí Minh mờ ám chỉ đạo Phạm Văn Đồng ký công hàm 14.09.1958 không thông qua quốc hội VNDCCH, dù là quốc hội bù nhìn cũng không được biết, thì đồng bào VN có quyền phủ nhận tất cả những Mật ước của riêng hai đảng cộng sản ký kết với nhau. Tất nhiên kể cả Hiệp ước Thành Đô 1990.

Kết luận: Nhân Dân Việt Nam đủ thừa tư cách phủ nhận công hàm Phạm văn Đồng và Hiệp ước Thành Đô 1990, cùng tất cà các công hàm, chứng từ ký kết tương tự. Nhưng đảng cộng sản thì không đủ tư cách, bản lĩnh lẫn cơ sở để "nói ngược" với đàn anh Tàu cộng. Ngày nào đảng cộng sản còn cầm quyền, thì VN còn hệ lụy lẫn những hậu quả khó lường, trước các văn bản, công hàm bán nước mà đảng cộng sản đã ký kết với giặc Tàu một khi chúng công bố thêm. Cách tốt nhất, nếu không nói là duy nhất để thoát Trung cộng là phải giải tán đảng cộng sản, vừa thoát được lệ thuộc Trung cộng vừa xóa được hoàn toàn món nợ khổng lồ mà đảng cộng sản vay để chi cho cuộc chiến tranh phi nghĩa, suy cho cùng Tàu cộng là tên đại lưu manh chính trị, cho đàn cộng sản em vay chỉ để phục vụ ý đồ bành trướng của chúng, lại mang thêm món nợ lịch sử không thể nào trả nỗi.

Tàu cộng sẽ gây chiến tranh nếu đảng cộng sản tuyên bố giải tán vì không đòi được nợ? Có cho kẹo Tàu cộng cũng không dám động binh, nếu đảng cộng sản không còn tại vị. Phục hồi ngay lập tức chính thể VNCH làm đối trọng với Tàu cộng trên trường Quốc tế, liên minh với Mỹ như Nhật và Phi Luật Tân đã làm để chống lại sự bành trướng của Tàu cộng ngoài biển đông. Thế hệ hai VNCH là nguồn lực mạnh mẽ để vực dậy một VN vốn đã chìm quá sâu vào tăm tối cộng sản. Những quân nhân Mỹ gốc Việt từ cấp tá đến tướng lãnh trong Quân Lực Hoa Kỳ, các nhà khoa học cũng vậy, với họ Tổ Quốc của họ đã là nước Mỹ, nhưng dòng máu VIỆT NAM thì bất biến. Chắc rằng họ sẽ không quay lưng khi nhìn thấy gót giày Tàu cộng, một lần nữa đạp lên đầu, lên cổ người VIỆT NAM. Và nhìn vào thực tế hiện nay, việc tái thiết đất nước thời hậu cộng sản, chưa có đảng phái chính trị nào có đủ tư cách, bản lãnh, tài lực và vật lực hơn thế hệ hai của VNCH.

Đảng cộng sản phải can đảm nhìn vào sự thật, ra đi sớm chừng nào thì tội nhẹ chừng ấy, cố đeo bám vào sự hoang tưởng "quang vinh muôn năm" đến khi nước mất thì đảng cũng tan xác pháo, chẳng ai tin dùng kẻ phủ nhận chính dân tộc của nó. Thời thế tạo anh hùng. Kẻ bản lãnh tạo nên hoàn cảnh, kẻ nhu nhược yếu hèn, hoàn cảnh tạo nên hắn. Lưu danh muôn thuở hay ngàn năm xú uế, tùy thuộc rất nhiều vào các tướng lãnh quận đội của chế độ còn có lòng với dân tộc và đất nước VIỆT NAM. Xin hồn thiêng sông núi phù trợ những quân nhân biết yêu nước thương nòi hoàn thành trách nhiệm trước Dân tộc và lịch sử.

Nguoiduatin

@Lối thoát CS •

Bài viết quá chuẩn, không chỉnh. Tôi thích nhất câu nầy: Trích "Cách tốt nhất, nếu không nói là duy nhất để thoát Trung cộng là phải giải tán đảng cộng sản, vừa thoát được lệ thuộc Trung cộng vừa xóa được hoàn toàn món nợ khổng lồ mà đảng cộng sản vay để chi cho cuộc chiến tranh phi nghĩa, suy cho cùng Tàu cộng là tên đại lưu manh chính trị, cho đàn cộng sản em vay chỉ để phục vụ ý đồ bành trướng của chúng, lại mang thêm món nợ lịch sử không thể nào trả nỗi."

@China ===> @Lối thoát CS •

Việc rỏ như 2 với 2 là 4.
Đáng cho Mỹ cút Ngụy nhào
Đô la hấp dẫn Mỹ vào hoan hô
Còn Ngụy là bịch là bồ
Việt kiều yêu nước ôm đô về nhiều

@Cu Tèo ===> @Lối thoát CS •

Cu Tèo ké chút về cái vụ nợ này...
- Theo lời Cộng Sản gộc Lê Duẩn: "CSVN đánh Mỹ là đánh cho Tàu, cho Nga".
- Tao đánh dùm mày, đương nhiên mày phải đưa súng cho tao..tao không tính "tiền máu, tiền xương" của dân tao là tốt lắm rồi. Tính đàng hoàng thì Tàu còn nợ CSVN "tiền máu, tiền xương"...
- Thế mà Tàu nó bảo CSVN nợ tiền súng, tiền đạn...
- CSVN dạ liền, em có nợ!... éo có dám tính tiền xương máu với nó!...Chưa thấy thằng nào ngu như CSVN!

@Hoa Tran •

Đúng vậy cách tốt nhất là kéo nhào việt cộng xuống trước cái đã , rồi lúc đó mới rãnh tay cùng nhau hiệp lực đánh tàu cộng, thực ra việt cộng bị kéo dổ ,tàu cộng cũng không dám làm ẩu với tinh thần chống tàu cộng của dân Việt Nam , tui chỉ ước mong sao có người tài đức, cùng với những nhà dân chủ thật sự ở trong nước, hoặc ở Hải Ngoại, cùng nhau lãnh đạo dân nỗi lên lôi cổ việt cộng xuống là OK liền , không cần thoát trung, thoát hán( g) gì hết , ôi! mong lắm thay một ngày gần đây thôi.

@Người Việt Yêu Nước •

Bản chất Cộng Sản muôn đời vẫn không thay đổi: Tuyên truyền dối trá, bóp méo sự thật, dã man giết hại nhân dân là sỡ trường của Cộng Sản.
Đảng Cộng Sản VN xử dụng chính sách dùng côn đồ để đàn áp, đánh đập, bỏ tù nhân dân và những người yêu nước biểu tình chống Tàu Cộng.
Nếu tất cả người dân Việt Nam không đoàn kết đứng lên lật đổ chế độ Cộng Sản.
Chắc chắn một ngày không xa, cả Dân Tộc Việt Nam sẽ làm nô lệ cho Tàu cộng.
Lần này không chỉ 1000 năm, mà có thể vĩnh viễn.

Hơn bốn nghìn năm lịch sử Việt Nam. Không có một triều đại hay một chánh phủ nào chịu dâng nước cho ngoại bang, chỉ có duy nhất đảng Cộng Sản Việt Nam qúa hèn hạ bán nước và chấp nhận làm nô lệ cho giặc Tàu.
Muốn giữ gìn đất nước, trước tiên phải xóa bỏ đảng Cộng Sản Việt Nam.

https://www.youtube.com/watch?v=o2bQLi9abhc

Hồ Bác Cụ •

Một bài viết dùng chữ chính xác và y' tưởng rõ ràng mạch lạc. Tàu cộng hay Trung cộng,...éo phải Trung Quốc như tên Hồ chó minh và đồng bọn của hắn đã bắt người dân VN phải tránh dùng chữ Trung cộng. Kể cũng lạ, bọn Cộng Sản lại cố né tránh dùng chữ ghép tên của chúng với chữ cộng, thí dụ bọn Việt cộng rất ghét ai gọi chúng là Việt cộng, bọn Tàu cộng ghét ai gọi chúng là Tàu cộng, tại sao bọn chúng lại rất e sợ Sự Thật, dù chỉ là cái tên??? Hay chỉ là một tấm biển đề một câu rất thông thuờng ai cũng biết: Mất nước là chết!!! Nước nhà không bán!!!!

Toàn bài này cũng giống như các bật thức giả khác, đều nêu lên vấn đề chính là phải BÀI CỘNG hay DIỆT CỘNG, chứ dùng chữ "Giải Cộng" hay "Thoát Cộng" là không đúng!!!! Cảm xoàng thì còn "giải cảm" được, chứ bịnh ung thư, bướu độc ác tính thì chỉ có hoặc cắt bỏ hoặc là chết, không có "giải ung thư" được!!!! Kết luận của tác giả rất đúng với tình hình: Bọn súc vật CSVN còn có can đảm ra đi sớm một chút thì còn may ra toàn tính mạng, trễ hơn một ít lâu nữa, e rằng sức bùng nổ của dân chúng sẽ tạo ra cảnh tang thuơng cho chúng và luôn cả toàn thể gia đình cháu chắt của chúng cũng sẽ bị họa lây. Chúng ta cần phải ghi khắc điều này: Bọn súc vật CSVN không phải là đồng bào ruột thịt của chúng ta, bọn chúng đích thực là loài súc vật và là tay sai đắc lực cho giặc Tàu để xâm chiếm nước VN ta. Không thể nương tay hay tha thứ cho bọn chúng, khi cơ hội tới!!!! Hơn 60 năm qua bao nhiêu oan nghiệt do bọn chúng gây ra cho VN đã cao hơn chín tầng mây, toàn thể bọn chúng sẽ phải trả quả rất nặng, quyết không để sót tên nào!!!

@CSVN khg bao gio giai tan •

Tôi mới đọc lại bài Việt Cộng ám sát LM Ng Văn Điền Đức tổng Huế , thật uất hận. Đây là chuyện mình biết còn những chuyện khác mình không biết thì sao. Thật uất hận , ngay cả việc chúng cưởng chiếm miền Nam đẩy cả toàn dân VNCH vào kiếp sống nô lệ... thật CSVN là 1 loài man rợ ác thú đừng bao giờ nghĩ chúng hoàn lương được. Kêu gọi giải tán đảng CS với đám CS tư duy man rợ ác độc thì khg thực hiện được vì trg tư duy của chúng đen ngòm bởi lòng tham vô độ và sự ác đôc như quỷ dữ thì chúng khg có 1 tí xíu từ tâm để có tí xúc tác để từ bỏ quyền lực. Chính sự u tối và tham lam ác độc đưa chúng lên thì cũng chính nó đưa chúng xuống. Có như vậy luật nhân quả mới công bình. Chúng phải trả cái nợ ác chúng gây ra thì mới công bằng cho chúng . Gieo hạt nào thì gặt hạt đó.

@Cabramatta ===> @CSVN khg bao gio giai tan •

Nếu CSVN không bao giờ giải tán? Thì chúng ta (toàn dân VN) giúp chúng giải tán, giúp chúng tiêu diệt chúng. Bằng cách là ám sát bốn thằng đầu đãng: sang trọng hùng dũng cũng như bọn vc đã ra tay ám sát lm Nguyễn Kim Điền chỉ cần 4 tên chóp bu ba đình đi theo hồ dâm tặc xuống địa ngục là mọi chuyện diệt cộng thoát trung tất nhiên sẽ được an bài.

@Nguyễn •

Trích: "Lưu danh muôn thuở hay ngàn năm xú uế, tùy thuộc rất nhiều vào các tướng lãnh quận đội của chế độ còn có lòng với dân tộc và đất nước VIỆT NAM. Xin hồn thiêng sông núi phù trợ những quân nhân biết yêu nước thương nòi hoàn thành trách nhiệm trước Dân tộc và lịch sử."
1/ Nếu ý muốn nói Quân đội "đảo chánh" thì triển vọng rất thấp, bởi vì hàng tướng lãnh hầu hết cũng "hổng sạch sẻ" chi đó! Lại thêm tình báo Hoa Nam cục kè kè một bên.
2/ Nếu ngụ ý quân đội đứng về phía nhân dân khi cách mạng đi vào lúc quyết định mất còn thì triển vọng giới sĩ quan trẻ, trung cấp quay về với nhân dân có thể chắc được như trường hợp sĩ quan cấp úy Ai Cập chỉ huy xe tăng bao vây quảng trường Tarhir.
Tóm tắt là phải có nhiều nhóm nhỏ "hy sinh" vận động nổi dậy thì mới tạo ra "tiền đề tiên quyết" cho các biến động chánh trị đi vào chung cuộc.

Kết nạp Đảng để được đứng vào hàng ngũ của Đảng là một vinh dự lớn lao của mỗi người, đó là mục tiêu phấn đấu của nhiều thanh niên hiện nay, thật tự hào với điều này, chúng ta cùng nhau phấn đấu để được trở thành một Đảng viên nhé.

Đúng là có những người như Phản hồi thì đất nước này, bố mẹ nó đã sinh nhầm ra một người như vậy rồi, thật là sự trớ trêu mà, không thể trách ai được, vì đó là là tự nhiên mà, có người này người kia thật không sai mà.

Đúng là gian nan nhưng đó là một niềm tự hào lớn lao cho những người được vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng, xin chúc mừng những người này và hy vọng họ sẽ phát huy tốt những kỳ vọng của mọi người và xứng đáng với người Đảng viên thực thụ.

TỪ NẠN ĐỘC TÀI ĐẾN HỌA XÂM LĂNG VÀ THỬ THÁCH CỦA PHONG TRÀO DÂN CHỦ

I. Bản chất của chế độ CSVN

Cho dù được tô điểm bởi bất kỳ mỹ từ nào chăng nữa, chế độ CSVN là một chế độ độc tài kể từ khi đảng này cướp chính quyền và cai trị cho đến nay.

Sự ra đời của đảng CSVN gắn liền với Hồ Chí Minh, là một người ngay từ đầu cho đến lúc chết vẫn luôn luôn thuần phục Tàu cộng. Yếu tố sống còn và khả năng độc quyền cai trị của đảng CSVN lệ thuộc vào Tàu cộng. Lệ thuộc từ đường lối chính trị, phương thức cai trị cho đến tài lực, vật lực lẫn kiến năng. Lệ thuộc từ trong khói lửa chiến tranh như Điện Biên Phủ, xâm lược VNCH sang đến những cuộc chiến mà kẻ thù là nhân dân như Cải cách ruộng đất, Nhân văn giai phẩm... Tất cả, từ lãnh đạo cho đến mọi hoạt động, đều mang dấu ấn made in China.

Do đó, chế độ CSVN không chỉ là một chế độ độc tài. Nó là một thể chế vừa độc tài vừa nô lệ ngoại bang trong suốt chiều dài cuộc sống của nó.

Với bản chất độc tài và nô lệ, điều gì đã xảy đến với chủ quyền lãnh thổ Việt Nam?

Nếu sau thế chiến thứ 2, Hồng quân Nga tiến vào Đông Âu và thiết lập những nhà nước cộng sản bù nhìn thì sau khi Liên bang Sô viết sụp đổ, mỗi quốc gia Đông Âu đều có thể tranh đấu để khôi phục chủ quyền cho những vùng đất nếu vẫn còn bị Nga chiếm đóng. Những thể chế độc tài cộng sản còn sót lại như Bắc Triều Tiên, Cu Ba dù tồi tệ đến bao nhiêu vẫn chưa để một tấc đất của tổ quốc họ rơi vào tay ngoại bang.

Ngược lại, đối với Việt Nam, điều tệ hại là những mất mát không phải vì bị cướp, hoặc vì hết lòng chiến đấu mà không đủ sức bảo vệ. Tổ quốc Việt Nam bị mất đất, mất biển là do chính đảng CSVN ký kết nhường, đổi chác, bán. Những ngòi bút ký của lãnh đạo đảng CSVN vào Công hàm 1958, Hiệp định Biên Giới Việt Trung, Hiệp định Phân định Vịnh Bắc Bộ, Tuyên bố chung về Boxit Tây Nguyên... và còn nhiều văn bản khác vẫn nằm trong vòng bí mật đã công nhận nhiều phần lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam thuộc về Tàu cộng. Những chữ ký "đại diện quốc gia" này đã trao cho Tàu cộng một sức mạnh gấp ngàn lần xe tăng, đại pháo, sư đoàn trong cuộc bành trướng của đại Hán: "thu tóm mà không cần phải xâm lăng". Những chữ ký này sẽ làm cho dân tộc Việt Nam gặp khó khăn gấp trăm lần khi phải tranh đấu để lấy lại những gì bị mất vì chính phủ ký kết xác nhận nó thuộc về ngoại bang, so với nỗ lực đứng lên giành lại những gì bị mất vì hành vi xâm lược.

Do đó, chế độ CSVN không chỉ là một chế độ vừa là độc tài vừa nô lệ cho ngoại bang. Chính xác hơn, nó là một chế độ độc-tài-bán-nước. Đây là bản chất, là căn cước của cộng sản Việt Nam. Và thực chất của tình trạng mất đất, mất biển đã không đến từ xâm lăng mà đến từ một cuộc buôn bán đổi chác dài hạn. Thủ phạm chính không phải là người mua, kẻ nhận mà chính là kẻ bán, người dâng.

II. Độc-tài nuôi bán-nước và bán-nước nuôi độc-tài

Độc-tài nuôi bán-nước: Nếu Việt Nam là một nước dân chủ, đa đảng, tam quyền phân lập thì đã không có Công hàm bán nước 1958, Hiệp định Biên giới, Hiệp định Vịnh Bắc Bộ và nhiều ký kết khác. Sẽ không có Tổng bí thư một đảng cùng với mười mấy tên trong Bộ Chính trị toàn quyền quyết định tương lai của dân tộc và tùy tiện sắp xếp biên giới của quốc gia với ngoại bang. Sẽ không có những văn kiện với chữ ký của 2 tổng bí thư của 2 đảng, là những người không được dân bầu, nhưng lại toàn quyền quyết định những vấn đề có tầm ảnh hưởng lên cả quốc gia. Sẽ không có một Quốc hội bù nhìn toàn là đảng viên cộng sản ngồi đọc và chỉ biết được nội dung sau khi văn kiện đã được ký. Sẽ không có tình trạng cả nước không biết rõ toàn bộ nội dung những hiệp định được ký kết, không nắm chắc đất nước đã bị mất những gì, mất bao nhiêu. Do đó độc tài dẫn đến mất nước vì độc tài cai trị đã nắm vị trí độc quyền bán nước.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Bán-nước nuôi độc-tài: Đảng CSVN sẽ không thể độc tài cai trị cho đến ngày nay nếu trong suốt nhiều thập niên liền không sống bằng những hỗ trợ trên mọi phương diện từ Tàu cộng. Đảng không tồn tại nếu không mang căn cước bán-nước bên cạnh tờ khai sinh độc-tài. Để độc tài, cộng sản Việt Nam phải bán nước. Lý do:

Một guồng máy độc tài với những lãnh đạo, cán bộ không có thực tài, thiếu khả năng, đầy bằng cấp giả, cộng thêm tham nhũng, hối lộ thì không thể nào tự họ làm cho đất nước hưng thịnh. Do đó, đảng CSVN sẽ không đủ khả năng để ngăn chận sự nổi loạn của quần chúng nếu không bắt tay với Tàu cộng để người dân có miếng ăn, có áo mặt, có điện, có xăng, có xe, có mọi thứ mặt hàng gia dụng... Các lãnh đạo và cán bộ đảng sẽ không thể nào đi từ vô sản không bằng cấp thành tiến sĩ tư bản đỏ bằng con đường với sức mình sỏi đá cũng thành cơm. Bài toán giải quyết và kết quả là một nền kinh tế hoàn toàn lệ thuộc vào Tàu cộng - từ công trình xây dựng, nhiên liệu, điện lực đến giao thông, hàng hóa, thực phẩm... Do đó, bành trướng Bắc Kinh không cần phải được thực hiện bởi những sư đoàn tinh nhuệ vượt biên giới Việt Tàu mà là những công trình, công nhân Tàu giàn trải khắp Việt Nam. Phương tiện xâm lược của Tàu cộng không cần phải là AK47, chiến đấu cơ Chengdu J-20, tên lửa DF-31A mà là những cú phôn, những quyết định bằng lời có thể dẫn đến sự sụp đổ của thị trường chứng khoán, cúp điện cả nước và toàn bộ nền kinh tế Việt Nam đi vào hỗn loạn. Nếu nói rằng cai trị là nắm quyền quyết định hay ảnh hưởng lên vận mạng của một quốc gia thì đảng CS Việt đã từng bước trao cho đảng CS Tàu quyền cai trị Việt Nam. Bắc Kinh không cần phải có một chính phủ người Tàu đóng đô ở Ba Đình để thống trị nước ta.

Đem giao cả nền kinh tế và biến nó thành một nền kinh tế nô lệ cho Tàu cộng vẫn chưa đủ. Đảng CSVN đã "hòa tan" những hoạt động của quốc gia với Tàu cộng trên mọi lãnh vực. Từ lãnh vực quân sự với đường dây nóng, với các khóa đào tạo sĩ quan, sang đến lãnh vực tình báo, pháp luật, an ninh xã hội, tòa án, hành chính... Tất cả đều có bóng dáng chỉ đạo của đảng cộng sản Tàu. Việt Nam đã và đang bị cai trị bởi Bắc Kinh - chỉ có điều là ở mức độ nào? 50%, 70%...? - không ai có thể biết chính xác.

III. Xâm lược HD981: cơ hội cho độc tài

Ở một nước "độc tài bình thường" nguy cơ ngoại bang tấn công hay xâm lược là cơ hội cho những nhà độc tài "kết hợp lòng dân", kêu gọi quần chúng "đồng lòng cùng chính phủ" và gạt qua những bất đồng chính trị để đoàn kết chống ngoại xâm. Điều đó đã xảy ra ở Serbia vào năm 1999 khi NATO thả bom Serbia vì độc tài Slobodan Milosevic từ chối triệt thoái quân ra khỏi Kosovo.

Nếu những quả bom của NATO rải thảm thủ đô Belgrade vào năm 1999 là một món quà cho Milosevic thì giàn khoan HD981 của Tàu cộng là một món quà cho những nhà độc tài CSVN. Khác với Serbia, nơi mà Slobodan Milosevic là một nhà độc tài nhưng không bán nước, tại nước "độc tài bất bình thường" Việt Nam, đảng cầm quyền đã nhiều đời mang căn cước độc-tài + bán-nước. Vì thế, HD981 là cơ hội để những nhà độc tài bán nước CSVN đeo mặt nạ yêu nước và làm người ta có thể quên đi "hành trình bán nước từ lúc mới ra đời" của họ. Đối với quảng đại quần chúng, chiêu bài độc lập dân tộc được tung ra. Hình ảnh một lãnh tụ "sáng giá" phun châu nhả ngọc chống ngoại xâm được tung hô. Một chiến dịch dân vận để trình chiếu bộ phim trong đó mọi bộ phận, cơ chế của nhà nước cùng đồng lòng, nhân dân cả nước cùng đồng lòng. Một chiến dịch đồng lòng khắp hang cùng ngỏ hẻm đã được khua chiên, gõ mỏ, cho dù phải đem ngư dân ra để làm "tài tử" chính cho bộ phim "đảng, nhà nước và nhân dân đồng hành cùng ngư dân bám biển, bảo vệ tổ quốc".

Dàn khoan HD981 là cơ hội cho độc tài giả dạng "yêu nước" và cũng là thời cơ để độc tài chụp lên đầu những ai chống lại lãnh đạo "yêu nước" là thành phần phản quốc.

(Xin xem tiếp phần dưới)

IV. Những thử thách của phong trào dân chủ

Trong "cơn sốt sơn hà nguy biến", những nỗ lực tranh đấu chống độc tài hình như trở thành lạc quẻ. Những công việc tranh đấu của phong trào dân chủ trước đó bây giờ hình như trở nên nhỏ lẻ và vô nghĩa. Chuyện tranh đấu tự do cho blogger Anhbasam, Lê Thị Phương Anh, đấu tranh chống lại Điều 258 hình như đang giống như chuyện đi nhặt rác trong một căn nhà đang cháy. Nhiều người choáng ngợp đến bất động vì hiểm họa ngoại xâm và có cảm giác cá nhân mình quá nhỏ bé, vô vọng trước tình hình thời cuộc.

Trong "cơn sốt sơn hà nguy biến" cộng với thủ đoạn mị dân của những nhà độc tài chụp bắt cơ hội, lực lượng dân chủ cũng bắt đầu phân tán vì những khuynh hướng khác nhau - giữa khuynh hướng đồng lòng cùng chính phủ, kỳ vọng vào những lời tuyên bố của một nhà độc tài mang mặt nạ yêu nước và khuynh hướng vừa chống độc tài vừa cứu nước.

Đó là tình trạng của phong trào dân chủ trong những ngày qua kể từ hôm 18.5.2014 khi cuộc biểu tình yêu nước bị Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh ngăn cản, cấm đoán và bắt giam một số người.

Nếu trước đây, phong trào dân chủ có một phương hướng chung trên con đường độc đạo là đấu tranh dẹp bỏ độc tài, xây dựng dân chủ, bảo vệ và phát triển nhân quyền thì "cơn sốt sơn hà nguy biến" đã bật ra 3 ngả rẽ:

1. Kỳ vọng vào đảng độc tài thoát khỏi vòng nô lệ của Tàu cộng. Tên thời thượng là Thoát Trung.

2. Kỳ vọng vào một lãnh đạo "sáng giá nhất" của đảng đứng lên lãnh đạo một cuộc cách mạng nhung để thoát ách nô lệ Tàu cộng và hy vọng người này đứng về phía nhân dân để cởi trói độc tài.

3. Kiên trì tranh đấu để chấm dứt độc tài và xây dựng dân chủ và xem đó là điều kiện nền tảng để có được sức mạnh toàn dân nhằm bảo vệ tổ quốc.

Chọn lựa thứ nhất dành cho những người không thấy được toàn bộ bản chất cốt lõi độc-tài-bán-nước của đảng CSVN, không nhớ hay không muốn nhớ đảng này là thủ phạm dẫn đến tình trạng đất nước ngày hôm nay như đã trình bày ở trên. Chọn lựa này cũng dành cho những người chấp nhận kết quả rút khỏi biển Đông của giàn khoan HD981 nhưng đảng CSVN vẫn tiếp tục "sứ mạng" độc-tài để bán-nước và bán-nước để tiếp tục độc-tài.

Chọn lựa thứ hai thuộc về những người xem việc người dân Việt Nam có thể tự làm nên một cuộc cách mạng là vô vọng. Do đó họ phải đánh cược số phận của đất nước vào niềm tin dành cho một người đang nằm trong bộ máy độc tài, người mà: (1) từ trước đến giờ thành tích nói và không bao giờ làm đã không thua bất kỳ ai; (2) sự nghiệp chính trị và vị trí lãnh đạo bị lệ thuộc vào tập đoàn tay chân mà những mất mát về quyền lợi, cũng như phải đối diện với những đe dọa nếu chống Tàu sẽ quay sang chống lại thủ lĩnh của họ; (3) cá nhân vẫn nằm trong sự chi phối của một cơ chế tập thể lâu đời mà thành phần thân Tàu đang chiếm đa số.

Chọn lựa thứ 3 là chọn lựa khó khăn nhất. Nếu 2 chọn lựa đầu chỉ phải chống ngoại xâm và được sự hỗ trợ hay ít ra được yên thân bởi đảng độc tài thì chọn lựa thứ ba là phải chống nội xâm lẫn ngoại xâm. Chọn lựa thứ ba này đối diện với nhiều phản biện:

- Lực lượng dân chủ còn quá yếu, sẽ bị tiêu diệt từ trứng nước.

- Sẽ không được sự ủng hộ nồng nhiệt từ quần chúng vì tâm lý sợ hãi lâu đời và họ đang có chọn lựa an toàn với cá nhân của họ hơn. Đó là đứng cùng với đảng (chọn lựa 1), hay ủng hộ một lãnh đạo "sáng giá" của đảng độc tài (chọn lựa 2).

- Đấu tranh chống độc tài bây giờ sẽ giúp cho Tàu cộng thêm cơ hội tràn qua xâm chiếm Việt Nam.

Hai điều ban đầu đã hiện hữu mà không cần phải chờ đến biến cố HD981 mới có. Nó cũng là thử thách của mọi đất nước bị độc tài cai trị cho đến ngày cách mạng thành công.

(Xin xem tiếp phần Kết dưới)

Điều thứ ba là ngụy biện của đảng và những người chọn lựa thái độ đồng lòng hay mong đợi ở đảng. Trên thực tế: Tàu cộng không cần xâm lăng VN. Tàu cộng không thể lấy một lý do gì để tràn qua chiếm trọn VN trong thời đại này. Và sự xâm lăng cho dù có đi nữa sẽ không có hiệu quả bằng sự chấp nhận ký kết sang nhượng chủ quyền của tập đoàn tay sai như đã trình bày ở trên. Xin đọc thêm bài "Trung cộng: không cần phải đánh Việt Nam chúng nó!!!???"

Tuy nhiên, khi độc tài chụp lấy cơ hội "kết hợp lòng dân" và những thành phần quan tâm đến vận mạng đất nước đi vào 3 ngả rẽ thì phong trào dân chủ phải đối diện với những thử thách mới, chồng chất lên những thử thách vốn đã có.

Làm thế nào để vượt qua?

Chúng ta cần phải nhìn lại toàn bộ những nỗ lực vừa qua, lượng giá tình hình chủ quan và khách quan để từ đó có một hướng chiến lược tổng thể phù hợp với tình hình mới đang rất là đen tối.

Đây cần là một nỗ lực chung của nhiều người và xin hẹn các bạn trong một loạt bài kế tiếp.

Vũ Đông Hà

@Ta quyen •

CSVN đã dâng VN cho tàu để lấy mấy tỷ dollars bằng chứng cho thấy tất cả vì tàu của lũ đỉnh cao trí tuệ tham tiền bất chấp vận mệnh và tương lai cho con cháu này. Chả trách sao tên nào cũng ú na ú nần vì ăn tham, dinh thự nhà cửa, dơllars không đếm hết . Chúng đã gởi con cháu ra nước ngoài với danh nghĩa du học và một ngày nào đó thì hạ cánh an toàn mặc cho dân chúng khổ sở. Nếu như dân Việt còn bênh cho chúng thì chính mình hại chính mình. Không thờ ơ và ru ngủ của đảng tà quyền, các đoàn thể trí thức, công nhân sinh viên VN, dân oan... hãy nhận định và thông báo cho nhân dân hiểu và cùng chung tay đạp đổ đảng bán nước này, nếu không chúng ta sẽ một lần nữa lại bị độ hộ bởi tàu phù.

@Hồ Bác Cụ •

Một bài phân tích mở đầu rất chính xác với sự nhận định rõ 3 khuynh huớng trong phong trào đấu tranh dân chủ cho VN. Chỉ có khuynh huớng thứ 3 "Kiên trì tranh đấu" là đúng đắn nhất để trừ tuyệt hậu họa và mau chóng đem lại thanh bình cho quê huơng VN. Dứt khoát không bao giờ có việc nhập nhằng, đánh đồng việc chống giặc Tàu cùng lúc với việc đảng CSVN tồn tại được. Lý do đơn giản và ngày nay ai cũng đã rõ: Chính Hồ chí minh và băng cướp CSVN đã bán nước lén lút cho giặc Tàu, thì làm sao có chuyện một băng phản quốc như băng cướp CSVN lại đi bảo vệ quốc gia cho được? Hành động và thái độ chính trị của chúng ta trong lúc "sơn hà nguy biến" này phải rõ ràng: Không bao giờ chống giặc Tàu dưới lá cờ máu (tháng) của Hồ chó minh và băng cướp CSVN, vì làm như thế là chúng ta lại mắc lừa bọn lưu manh bịp bợm ấy thêm một lần nữa.

@Dân Việt •

Bài này làm cho đảng ta lấp ló bộ mặt gian manh, xảo quyệt hay nói khác hơn là bị "lột mặt nạ" mong rằng loạt bài kế tiếp sẽ "lột trần" đảng ta cho bà con thức tỉnh... Cám ơn bác VĐH chúc bác viết thật khỏe...

@VNQHNN •

Các vị lão thành cắt mạng của cả 3 miền Nam, Trung, Bắc để làm suy yếu quốc gia, dân tộc, làm mồi cho giặc Hán dưới caí vỏ bọc mỹ miều - đánh Pháp, đuổi Mỹ - nên đọc bài viết này, tự nhìn lại mình, thành tâm hối cải. Và hơn hết làm một caí gì đó cho dù nhỏ bé để mau chóng giựt xập chế độ bán nước, haị dân làm tay sai cho tàu cộng ngỏ hầu đoái công chuộc tội với quốc gia, dân tộc.
Trân Trọng

@Cánh Dù lộng gió •

Độc đảng dẫn đến độc tài,độc tài dẫn đến độc tôn,độc tôn dẫn đến hèn hạ và ngu muội,chỉ biết quyền bính và tiền bạc,những thứ đó làm mờ mắt bọn VC,nên tụi nó cam tâm làm tay sai cho Giặc,và bán Nước đổi lấy tiền tài danh vọng cấp thời.Sau này lịch sử sẽ phân xử rành mạch tội ác của bè lũ VC dã man,hèn nhát, và bán Nước./.

@Doanhdoanh •

Người Việt các anh sẽ muôn đời khổ.
Tác giả: Awake Phamtt

KD: Bạn bè iu quý gửi cho một nhận xét ngắn này của một người Nhật về người Việt mình. Thẳng thắn và sòng phẳng. Rất đau nhưng tiếc thay rất đúng. Xin đưa lên Blog để bạn đọc đọc và ngẫm nghĩ về tính cách người Việt. Liệu có thể coi tính cách đó là sản phẩm của một môi trường sống và cơ chế quản lý kiểu xin- cho khiến con người ta, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ngay lập tức chỉ nghĩa đến cái lợi cỏn con của mình, mà quên mất những điều về lòng tự trọng, lợi ích chung. Sự cào cấu, xâu xé kiểu đó, xét cho cùng, đáng thương. Và cũng vì thế, mà cái sự “văn minh” còn quãng cách khá xa…
Muốn biết người Nhật thật sự đánh giá thế nào về Việt Nam thì phải nghe những câu chuyện của những người lao động trực tiếp. Còn các nhà nghiên cứu, giáo sư, tiến sỹ, chính trị gia, các nhà ngoại giao, doanh nhân Việt Nam thường chỉ nghe được những lời lẽ ngoại giao từ những người đồng nhiệm với họ phía Nhật Bản nên chưa chắc đã biết được người Nhật thực bụng nhìn vào Việt Nam thế nào.
Chẳng hạn như thế này, một công nhân làm cho một công ty Nhật ở Việt Nam kể lại khi một kỹ sư Nhật về nước ông ấy không ngại ngần nói với người công nhân Việt
Nam: “Người Việt các anh sẽ muôn đời khổ. Đấy là vì các anh chỉ biết nghĩ đến những cái lợi lộc nhỏ của cá nhân mà không biết nghĩ đến cái lợi lớn của chung” Rồi viên kỹ sư minh hoạ: “Một cái vít chúng tôi phải mang từ Nhật sang giá 40.000đ mà rơi xuống đất thì công nhân Việt Nam các anh thản nhiên dẫm lên hoặc đá lăn đi mất vì nó không phải của các anh.
Nhưng các anh đánh rơi điếu thuốc lá đang hút dở giá 1.000đ thì các anh sẵn sàng nhặt lên và hút tiếp cho dù nó bị bẩn chỉ vì nó là của các anh. Hay như cuộn cáp điện chúng tôi nhập về giá 5tr/m, nhưng các anh cắt trộm bán được có vài trăm nghìn/m. Tất cả những việc làm đó mang lại chút lợi lộc cho các anh nhưng gây thiệt hại lớn
cho doanh nghiệp vì chúng tôi phải nhập bổ sung hoăc nhập thừa so với cần thiết”.
Còn lái xe của viên kỹ sư đó thì được nghe ông ấy tặng quà có giá trị và được nghe ông ấy “tâm sự” như sau: “Tôi rất cảm ơn anh lái xe an toàn cho tôi suốt 5 năm qua. Vì anh là người bảo đảm mạng sống của tôi nên anh làm gì tôi cũng chiều nhưng anh đừng tưởng anh làm gì sai mà tôi không biết. Anh đưa đón tôi ra sân bay quãng đường chỉ hơn 30km anh khai là hơn 100km tôi cũng ký, anh khai tăng việc mua xăng, thay dầu tôi cũng ký là vì tôi cần anh vui vẻ lái xe để tôi được an toàn. Nhưng anh và các công nhân Việt Nam đừng tưởng là các anh vặt được người Nhật.
Các anh nên biết rằng lẽ ra chúng tôi có thể trả lương cao hơn hoặc tăng lương nhiều hơn cho các anh. Nhưng đáng phải tăng lương cho các anh 500.000 thì chúng tôi chỉ tăng 200.000. Còn 300.000 chúng tôi phải giữ lại để chi trả bù đắp cho những trò vụn vặt hay phá hoại của các anh. Cuối cùng là tự các anh hại các anh thôi. Còn
chúng tôi cũng chỉ là lấy của người Việt cho người Việt chứ chúng tôi không mất
gì cả”.]

@JU MONG Sinh Sự •

Bài viết rất hay Vũ Đông Hà phân tích tình hình thời cuộc rất chính xác. Kể từ khi giàn khoan HD 981 của Tàu khựa xuất hiện Phong trào Dân chủ có lấn cấn và khựng lại trước nhiều ngả rẽ do đảng csVN và bọn tay sai của chúng bẻ lái dẫn dắt.

Muốn thẳng tiến với khí thế như trước kia Phong trào Dân chủ phải sáng suốt nhận định đúng sai, "đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm". Đừng tin và hy vọng ở thằng bốc phét Nguyễn Tấn Dũng. Cũng không nên dính vào cái đám trí thức già xã nghĩa miền bắc. Phải xem cái đám "trí nô" này là địch, phải vạch mặt tố cáo bọn chúng trước bàn dân thiên hạ, miệng thì nói cần phải có một chế độ tự do dân chủ công bằng bác ái, nhưng lại tổ chức buổi hội thảo "Thoát Trung" trước mặt Hồ Chí Minh, cờ máu và đảng CSVN quang vinh muôn năm?

Song song với việc tố cáo vạch mặt bọn "trí nô", Phong trào Dân chủ nên tiếp tục chương trình Cà Phê Nhân Quyền ít nhất mỗi tháng một lần tại Sài Gòn và Hà Nội có tham gia của khách nước ngoài. Nên tiếp tục có những buổi giao lưu với nhân viên Sứ quán nước ngoài đóng tại Việt Nam, như đã từng giao lưu trước đây về luật 258.

đây là một chiến sĩ có tinh thần vì đất nước Việt Nam, và con người này cũng rất xứng đang để được kết nạp đảng ngay, chúng ta hoàn toàn ủng hộ việc làm này, đảng phải là nơi cho chiến sĩ này phát triển chứ ,

một danh hiệu xứng đáng cho chiến sĩ này thêm nguồn động lực để có thể hoàn thành được nhiệm vụ tốt hơn, được vào đảng là một nguồn động viên vô cũng lớn đối với những người trẻ tuôi như thế này, tôi camt thấy khâm phục chiến sĩ này quá, mong rằng anh có thể tiếp tục hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình hơn nữa để không phụ long những người đã đặt niêm tin vào anh

@TOTO •

Ngày Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014, Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh công bố bài “Hoạt động của giàn khoan HYSY 981: Khiêu khích của Việt Nam và lập trường của Trung Quốc.” Trong bài này Cộng Sản Trung Hoa đã trình bày lập luận tại sao quần đảo Hoàng Sa thuộc Trung Quốc. (HYSY-981 viết tắt tên Hai Yang Shi You, Hải Dương Thạch Du, là tên công ty CNOOC, người Việt Nam quen viết tắt là HD-981). Ðây là một hành động “Vừa đánh trống vừa ăn cướp.”

Ngay sau khi xảy ra vụ giàn khoan HD-981 vào biển Việt Nam, mục này đã khuyên chính quyền Cộng Sản Việt Nam (Việt Cộng) hãy theo gót Philippines kiện Cộng Sản Trung Quốc (Trung Cộng) ra trước các tòa án trọng tài quốc tế. Sau đó, tại Singapore, ông Nguyễn Tấn Dũng nói sẽ dùng biện pháp pháp lý với Trung Quốc về vụ Hoàng Sa, Trường Sa; mà không xác định sẽ làm gì. Các viên chức chính quyền cộng sản tiếp tục nói họ “đang chuẩn bị hồ sơ” đưa Trung Cộng ra tòa. Mãi không thấy chuẩn bị xong. Bây giờ thì Trung Cộng đi bước trước.

Sau đó, bàn về lá thư của Phạm Văn Ðồng gửi Chu Ân Lai năm 1958, mục này đã đề nghị chỉ có một giải pháp thoát khỏi hậu quả của lá thư bán nước này, cũng như thoát khỏi các thỏa hiệp ở hội nghị Thành Ðô 1990, là xóa bỏ chế độ cộng sản. Dân Việt Nam thành lập một thể chế chính trị mới, chính quyền mới tuyên bố xóa bỏ tất cả các thỏa hiệp bất bình đẳng, công khai hoặc bí mật, đã ký kết với Cộng Sản Trung Hoa.

Bây giờ thì người dân Việt Nam hiểu rõ tại sao Việt Cộng chuẩn bị mãi không xong hồ sơ kiện Trung Cộng ra tòa. Vì họ biết sẽ đuối lý. Chỉ có một cách thoát ra khỏi cảnh bế tắc này là xóa bỏ chế độ cộng sản; hoặc ít nhất là phủ nhận và kết tội các chính quyền cộng sản từ thời Hồ Chí Minh, Phạm Văn Ðồng (1958) đến Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười (1990). Cả hai điều đó, đảng Cộng sản Việt Nam không thể làm được, để cho bây giờ Trung Cộng đi kiện trước tòa án dư luận Liên Hiệp Quốc.

Ngày Thứ Hai, 8 tháng 6, phó trưởng đoàn Trung Cộng ở Liên Hiệp Quốc Vương Dân (Wang Min) đã đọc một bài diễn văn nhân dịp kỷ niệm 20 năm thi hành Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), với lời khoe khoang rằng Bắc Kinh luôn luôn tôn trọng công ước này. Trong cùng ngày, Vương Dân chính thức yêu cầu tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, trụ sở tại New York, chuyển tới 193 quốc gia hội viên bản thông báo của Bắc Kinh về vụ tranh chấp trên Biển Ðông. Các văn kiện trên kèm theo các bằng cớ để Trung Cộng chứng minh Hoàng Sa, Trường Sa thuộc lãnh thổ Trung Quốc.

Những hành động mới của Bắc Kinh sẽ buộc chính quyền Cộng Sản Việt Nam không thể “chuẩn bị” mãi không xong hồ sơ thưa kiện. Việt Cộng phải đối diện với quyết định: Hoặc đứng ra thưa kiện Trung Cộng trước Liên Hiệp Quốc hay các tòa án trọng tài quốc tế khác, hoặc tiếp tục lặng thinh, không nói cũng không làm làm gì cả, tức là chịu thua. Cho tới ngày Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014, Việt Cộng vẫn chưa có hành động hay lời nói nào; một tình trạng tê liệt từ đầu não.

Trong khi đó thì Trung Cộng đã chuẩn bị sẵn hồ sơ. Và họ đang yêu cầu ông tổng thư ký Liên Hiệp Quốc phổ biến cho tất cả các nước hội viên trên thế giới.

Hồ sơ của Trung Cộng được tóm tắt trong tất cả các bản tin trên thế giới. Nhiều nhà quan sát ngoại quốc đã bị Trung Cộng thuyết phục, có người tin rằng Trung Cộng có lý, viết “...đối với quần đảo Hoàng Sa, nơi tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc khá mạnh.” (for the Paracel Islands, where China's sovereignty claims are fairly strong - Zachary Keck viết trên tạp chí The Diplomat, ngày 10 tháng 6, 2014). Trong ba ngày liên tiếp, cả chính quyền và đảng Cộng sản Việt Nam không nói một lời nào chính thức phủ nhận những “chứng cớ” mà Trung Cộng đưa ra, ở Bắc Kinh và ở New York.

Chứng cớ của Trung Cộng bao gồm bức thư Phạm Văn Ðồng gửi Chu Ân Lai năm 1958, mà Bắc Kinh đã công bố từ tháng trước, nay lại đưa ra thêm những chứng cớ khác.

Trong văn kiện gửi cho 193 nước trong Liên Hiệp Quốc, Vương Dân nhấn mạnh rằng quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa) thuộc chủ quyền Trung Quốc và không hề có tranh chấp. “Không có tranh chấp” nghĩa là Trung Cộng có thể đưa giàn khoan vào vùng đó mà không vi phạm công ước về luật biển. Tất cả luận cứ của Việt Nam trong vụ này là Hoàng Sa thuộc nước ta, Trung Cộng đã chiếm, tức là đang có tranh chấp.

Nhưng Vương Dân còn nói “trước năm 1974 không có một chính quyền nào liên tiếp cai trị nước Việt Nam đã phản đối Trung Quốc về vấn đề chủ quyền này.” Ðây là một điều hoàn toàn sai sự thật. Chính quyền Pháp và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn xác định chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa, đã thành lập đài khí tượng trên một hòn đảo, nằm trong hệ thống thông tin khí tượng quốc tế. Tại hội nghị San Francisco tháng 9 năm 1951, thủ tướng chính phủ quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã xác nhận chủ quyền trên các đảo này và được 46 trong 51 quốc gia đồng ý. Mãi đến năm 1974, Trung Cộng mới tấn công và chiếm đóng. Viên đại sứ Trung Cộng nói như trên vì họ vẫn lừa gạt cả thế giới, nói rằng trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 là do khi quân Trung Cộng đến kiểm soát Hoàng Sa, thuộc lãnh thổ của họ, thì hải quân Việt Nam Cộng Hòa khiêu khích, tấn công. Nhưng Liên Hiệp Quốc vẫn còn lưu giữ hồ sơ những công hàm phản đối của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa vào tháng 2 năm 1974.

Vương Dân còn viết rằng, “Việt Nam đã chính thức công nhận quần đảo Tây Sa (sic) thuộc lãnh thổ Trung Quốc từ thời xa xưa.” Ðiều này mọi người Việt Nam biết là sai và có thể phản bác trên dư luận thế giới. Ðời nhà Nguyễn đã thành lập “đội Hoàng Sa” bảo vệ an ninh quần đảo. Năm 1956, Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã ký sắc lệnh thành lập quận Hoàng Sa. Bà thủ tướng Ðức mới tặng cho Tập Cận Bình một bản đồ Trung Quốc cổ, in từ đời nhà Thanh, trong đó lãnh thổ Trung Quốc ở cực Nam là đảo Hải Nam, hoàn toàn không có Hoàng Sa, Trường Sa. Thư viện lịch sử Việt Nam đang lưu giữ tập bản đồ cổ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” do nhà Thanh xuất bản năm 1904, không hề có Hoàng Sa, Trường Sa.

Một cuốn sách, Compendio di Geografia (Ðịa lý thế giới) của nhà địa lý học người Ý Adriano Balbi, xuất bản lần đầu ở Livorno năm 1824, tái bản nhiều lần, xác định Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Bản còn được lưu trữ tại thành phố Torino ở miền Bắc nước Ý là bản in năm 1850 ở Livorno.

Nhưng Vương Dân còn viết thêm rằng, “Quan điểm này đã phản ảnh trong các bản tuyên bố của chính phủ họ, trong các văn kiện cũng như trong báo chí, bản đồ và sách giáo khoa.” Khi nói đến “chính phủ họ, its government,” Vương Dân chỉ có thể nói về chính quyền cộng sản đã cai trị Việt Nam từ sau năm 1975. Và cả Bộ Ngoại Giao Trung Cộng lẫn phái đoàn của họ ở Liên Hiệp Quốc đã trưng ra các bằng chứng cho thấy là chính quyền Cộng Sản Việt Nam đã đồng ý với Trung Cộng về chủ quyền trên hai quần đảo.

Ðây là một đòn chí tử đánh thẳng vào đầu đảng Cộng Sản Việt Nam. Có thể nói Trung Cộng đã hoàn toàn bỏ rơi, không còn thương tiếc Việt Cộng nữa. Vì những bằng cớ do Bắc Kinh đưa ra chỉ chứng tỏ Việt Cộng đã bán nước. Sau khi chịu miếng đòn này, đảng Cộng Sản Việt Nam phải gọi là “Ðảng Phá Sản.” Ðảng Cộng Sản đã theo chủ trương kinh tế quốc doanh làm phá sản kinh tế Việt Nam. Họ đã dùng hành động man trá, làm phá sản đạo lý trong đời sống con người Việt Nam. Nay, Trung Cộng đưa thêm bằng cớ chứng tỏ Cộng Sản Việt Nam đã theo một chính sách ngoại giao phá sản hơn nửa thế kỷ, ngay từ năm 1950 khi họ ghi vào cương lĩnh đảng là theo “chủ nghĩa Mao Trạch Ðông” và đón các cố vấn Trung Cộng vào dạy họ làm cách mạng vô sản.

(Xem tiếp phần kết dưới)

Trong văn kiện gửi cho 193 nước trong Liên Hiệp Quốc, Vương Dân nhấn mạnh rằng quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa) thuộc chủ quyền Trung Quốc và không hề có tranh chấp. “Không có tranh chấp” nghĩa là Trung Cộng có thể đưa giàn khoan vào vùng đó mà không vi phạm công ước về luật biển. Tất cả luận cứ của Việt Nam trong vụ này là Hoàng Sa thuộc nước ta, Trung Cộng đã chiếm, tức là đang có tranh chấp.

Nhưng Vương Dân còn nói “trước năm 1974 không có một chính quyền nào liên tiếp cai trị nước Việt Nam đã phản đối Trung Quốc về vấn đề chủ quyền này.” Ðây là một điều hoàn toàn sai sự thật. Chính quyền Pháp và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn xác định chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa, đã thành lập đài khí tượng trên một hòn đảo, nằm trong hệ thống thông tin khí tượng quốc tế. Tại hội nghị San Francisco tháng 9 năm 1951, thủ tướng chính phủ quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã xác nhận chủ quyền trên các đảo này và được 46 trong 51 quốc gia đồng ý. Mãi đến năm 1974, Trung Cộng mới tấn công và chiếm đóng. Viên đại sứ Trung Cộng nói như trên vì họ vẫn lừa gạt cả thế giới, nói rằng trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 là do khi quân Trung Cộng đến kiểm soát Hoàng Sa, thuộc lãnh thổ của họ, thì hải quân Việt Nam Cộng Hòa khiêu khích, tấn công. Nhưng Liên Hiệp Quốc vẫn còn lưu giữ hồ sơ những công hàm phản đối của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa vào tháng 2 năm 1974.

Vương Dân còn viết rằng, “Việt Nam đã chính thức công nhận quần đảo Tây Sa (sic) thuộc lãnh thổ Trung Quốc từ thời xa xưa.” Ðiều này mọi người Việt Nam biết là sai và có thể phản bác trên dư luận thế giới. Ðời nhà Nguyễn đã thành lập “đội Hoàng Sa” bảo vệ an ninh quần đảo. Năm 1956, Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã ký sắc lệnh thành lập quận Hoàng Sa. Bà thủ tướng Ðức mới tặng cho Tập Cận Bình một bản đồ Trung Quốc cổ, in từ đời nhà Thanh, trong đó lãnh thổ Trung Quốc ở cực Nam là đảo Hải Nam, hoàn toàn không có Hoàng Sa, Trường Sa. Thư viện lịch sử Việt Nam đang lưu giữ tập bản đồ cổ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” do nhà Thanh xuất bản năm 1904, không hề có Hoàng Sa, Trường Sa.

Một cuốn sách, Compendio di Geografia (Ðịa lý thế giới) của nhà địa lý học người Ý Adriano Balbi, xuất bản lần đầu ở Livorno năm 1824, tái bản nhiều lần, xác định Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Bản còn được lưu trữ tại thành phố Torino ở miền Bắc nước Ý là bản in năm 1850 ở Livorno.

Nhưng Vương Dân còn viết thêm rằng, “Quan điểm này đã phản ảnh trong các bản tuyên bố của chính phủ họ, trong các văn kiện cũng như trong báo chí, bản đồ và sách giáo khoa.” Khi nói đến “chính phủ họ, its government,” Vương Dân chỉ có thể nói về chính quyền cộng sản đã cai trị Việt Nam từ sau năm 1975. Và cả Bộ Ngoại Giao Trung Cộng lẫn phái đoàn của họ ở Liên Hiệp Quốc đã trưng ra các bằng chứng cho thấy là chính quyền Cộng Sản Việt Nam đã đồng ý với Trung Cộng về chủ quyền trên hai quần đảo.

Ðây là một đòn chí tử đánh thẳng vào đầu đảng Cộng Sản Việt Nam. Có thể nói Trung Cộng đã hoàn toàn bỏ rơi, không còn thương tiếc Việt Cộng nữa. Vì những bằng cớ do Bắc Kinh đưa ra chỉ chứng tỏ Việt Cộng đã bán nước. Sau khi chịu miếng đòn này, đảng Cộng Sản Việt Nam phải gọi là “Ðảng Phá Sản.” Ðảng Cộng Sản đã theo chủ trương kinh tế quốc doanh làm phá sản kinh tế Việt Nam. Họ đã dùng hành động man trá, làm phá sản đạo lý trong đời sống con người Việt Nam. Nay, Trung Cộng đưa thêm bằng cớ chứng tỏ Cộng Sản Việt Nam đã theo một chính sách ngoại giao phá sản hơn nửa thế kỷ, ngay từ năm 1950 khi họ ghi vào cương lĩnh đảng là theo “chủ nghĩa Mao Trạch Ðông” và đón các cố vấn Trung Cộng vào dạy họ làm cách mạng vô sản.

(Xem tiếp phần kết dưới)

Ngoài bức công hàm Phạm Văn Ðồng, Trung Cộng còn dẫn chứng các bản đồ và sách giáo khoa môn địa lý do Việt Cộng xuất bản, trong đó công nhận chủ quyền của Trung Cộng trên hai quần đảo. Trong cuốn Ðịa Lý Lớp Chín, in năm 1974, bài viết về “Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa” có đoạn nói rõ ràng “Vòng cung đảo từ các đảo Nam Sa, Tây Sa (sic) đến các đảo Hải Nam, Ðài loan, quần đảo Hoành Bồ, Châu Sơn... làm thành một bức “trường thành” bảo vệ lục địa Trung Quốc...” Năm 1974 cuốn sách này ra đời, Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Ðồng đều còn nắm quyền cao nhất nước. Sách giáo khoa trong chế độ cộng sản do chính quyền soạn, kiểm duyệt và ấn loát. Ðầu năm 1974, Thiếu Tá Ngụy Văn Thà và các tử sĩ Hoàng Sa hy sinh vì tổ quốc khi nước ta bị Trung Cộng tấn công.

Trong khi đó chính quyền cộng sản miền Bắc hồ hởi mô tả Hoàng Sa, Trường Sa nằm trong “bức trường thành bảo vệ lục địa Trung Quốc.”

Cuối cùng, làm cách nào để dân tộc Việt Nam bác bỏ được những lời ngụy biện của chính quyền Trung Cộng? Giải thích lại bức công hàm Phạm Văn Ðồng chỉ đi vào ngõ bí, nói để lòe bịp dân Việt được nhưng không thể đưa ra cãi trước tòa án và dư luận thế giới. Trung Cộng đã đưa ra quy tắc Estoppel trong luật pháp, không cho phép ai nói và làm ngược lại những điều mình đã nói hay làm trước đó, gây thiệt hại cho người khác. Cũng không thể nói rằng các sách giáo khoa và bản đồ của chế độ cộng sản đã in sai, nay xin cải chính lại. Vì guồng máy kiểm soát và duyệt y các sách giáo khoa được Ban Tuyên Giáo thi hành, do chính đảng Cộng Sản chủ trì.

Chỉ có một cách thoát ra khỏi ngõ bí này là xóa bỏ chế độ cộng sản. Dân tộc Việt Nam cần lập ra một thể chế chính trị mới, giống như các nước cộng sản Ðông Âu và các nước thuộc Liên Xô cũ đã làm. Chính quyền mới tuyên bố đoạn tuyệt với quá khứ nhục nhã, xóa bỏ tất cả các thỏa hiệp bất bình đẳng, công khai hoặc bí mật, đã ký kết với Cộng Sản Trung Hoa. Khi đó, nước Việt Nam có thể nói dõng dạc với cả thế giới rằng Hoàng Sa, Trường Sa vĩnh viễn thuộc chủ quyền dân tộc Việt.

NGÔ NHÂN DỤNG

@Vu Phan •

Tôi có những câu hỏi gởi đến mấy anh và chị trong quân đội VIỆT NAM thời nay.
Mấy anh và chị gia nhập vào quân đội để làm gì?
Những người lính đã hy sinh để cho đảng cs có được vị trí ngày hôm nay là ai và đảng đã đối xử với cái chết và gia đình củ họ như thế nào? Nếu câu trả lời là không biết thì kết cuộc của mấy anh và chị củng sẻ như nhau. Thì sự hy sinh của mấy anh và chị có ý nghỉa gì không?
Là người VIỆT NAM yêu nước và biết được ai là kẻ làm tay sai và đã báng nước cho kẻ thù không đội trời chung của dân tộc và tổ quốc VIỆT NAM thì mấy anh và chị sẻ làm gì?
Trong tương lai, mấy anh và chị sẻ dạy và kể lại cho con và cháu những gì về tổ quốc của mình?

@Hải Vân •

Nhà cầm quyền Hà Nội đang thúc giục Mỹ có hành động thực tiển trên Biển Đông bằng cách giữ một vai trò lớn hơn. Chính phủ Mỹ thì nói rằng Mỹ không đứng bên nào mà chỉ muốn các bên trong vùng hãy dàn xếp cuộc tranh chấp đang xãy ra trong hòa bình.
"The US has said it does not take sides in the dispute and wants countries in the region to settle their differences peacefully."(VOA, 06/11/2014)

Phía Việt Nam nên đặt các câu hỏi ngược lại:

1- Phía Mỹ có lợi gì khi phải bỏ tiền bạc, công sức, thì giờ đứng ra giải quyết tranh chấp giữa Trung cộng và Việt Nam xhcn?

2- Không có hiệp ước liên minh với Việt Nam, việc đi lại trên Biển Đông của tàu bè Mỹ và tàu bè của các nước giao thương với hai nước bạn đồng minh của Mỹ là Nam Hàn và Nhật Bản có gì trở ngại?

3- Việc xung đột đang diễn ra là xung đột giữa Trung cộng và Việt Nam. Nếu Trung cộng tấn công một tàu buôn không phải là tàu của Việt Nam đang di chuyển trên trục hải lộ bắc nam trên Biển Đông thì hậu quả vấn đề lại hoàn toàn khác. Tại sao?

Nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội muốn thực tâm cứu nước hãy ngay lập tức đề nghị ký một hiệp ước liên minh quân sự với Mỹ để chính phủ Mỹ có đủ điều kiện pháp lý để bão vệ Việt Nam.

Hoa Kỳ chỉ làm việc theo luật pháp. Nếu không có hiệp ước liên minh quân sự với Mỹ, như Philippine, chính phủ Mỹ không thể có một hành động nào đi ra ngoài sự cho phép của Hiến Pháp Hoa Kỳ. Trong tình trạng hiện nay, mặc dù phía Việt Nam có đưa đề nghị, chưa chắc phía Mỹ đã đồng ý.

Mặc khác, nếu thực tâm Hà Nội không muốn có liên minh quân sự với Mỹ mà những người bộ chính trị vẫn tiếp tục kêu gào sự can thiệp của Mỹ qua báo chí, hay bằng các diễn đàn vòng ngoài hướng về Mỹ…những hành động như vậy không có tác dụng cứu nước về thực chất mà đây chỉ là cách mà những cá nhân trong bộ chính trị cộng sản nhắm tuyên truyền đánh lạc hướng nhân dân Việt Nam và đảng viên cộng sản rằng họ đang cố gắng tìm cách cứu Việt Nam trước cuộc xâm lăng đại quy mô của Trung cộng trong khi thâm tâm họ đang hành động tung hứng, ra sức hổ trợ Trung cộng xiết chặt Việt Nam nhanh hơn nữa cho kịp hạn kỳ sát nhập Việt Nam vào Trung cộng trước thời hạn 2020, chỉ năm năm nữa!

VÀ TRONG TRƯỜNG HỢP NÀY, TRƯỜNG HỢP CỦA BỘ CHÍNH TRỊ CỘNG SẢN HÀ NỘI QUẢ THẬT LÀ ĐỘC NHẤT TRONG LỊCH SỬ VIỆT NAM VÀ KỂ CẢ LỊCH SỬ THẾ GIỚI: KHÔNG CÓ AI LÀ KẺ LÃNH ĐẠO LẠI KHÔNG MUỐN CỨU ĐẤT NƯỚC, NHÂN DÂN VÀ ĐẢNG VIÊN, ĐOÀN VIÊN CỦA ĐẢNG MÌNH!

Chấp nhận sống dưới sự cai trị nham hiểm, tàn ác của Trung cộng, điều này đồng nghĩa với việc:

1- Bộ chính trị Hà Nội ĐANG GIẾT TOÀN THỂ DÂN CHÚNG VIỆT NAM!

2- Bộ chính trị Hà Nội ĐANG GIẾT HẦU HẾT ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN THAM NHŨNG VÀ NHỮNG ĐẢNG VIÊN CÓ LẬP TRƯỜNG CHỐNG TRUNG CỘNG!

Như vậy là sau bao nhiêu sự phấn đấu, nỗ lực trong muôn vàn hiểm nguy, Bình đã được đứng vào hàng ngũ của Đảng. đây là một phần thưởng xứng đáng cho những cố gắng, nỗ lực của bản thân Bình và nhiều người khác. Nó càng chứng tỏ rõ hơn một điều nữa rằng , Đảng là nơi nuôi dưỡng nên bao nhân cách lớn. phục vụ cho công cuộc xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Đăng nhận xét