Bài mới nhất

03/06/2014

KẾT TINH CỦA NGHỆ THUẬT NGOẠI GIAO VÀ QUÂN SỰ

Hoa đất 

Lịch sử đã chứng minh, nghệ thuật quân sự kết hợp ngoại giao của Việt Nam đã kết tinh thành những trang sử viết nên chiến thằng lừng lẫy của dân tộc. Trong cả thời kỳ chiến tranh trước đây cũng như hòa bình hiện nay, nghệ thuật ấy vẫn luôn được các thế hệ sau tiếp bước gìn giữ, phát huy để bảo vệ chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc. Ứng xử của Việt Nam tại Hội nghị Shangri-la 2014 vừa qua là một ví dụ điển hình. 

Phát biểu tại Hội nghị Shangri-la, Bộ trưởng Bộ quốc phòng Việt Nam, Đại tướng Phùng Quang Thanh: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng”. 

Theo cách tư duy của các nhà phân tích chính trị nước ngoài vốn có định kiến với những vấn đề tranh chấp Biển Đông, nhiều ý kiến chỉ trích bài phát biểu của Bộ trưởng thiếu quyết liệt, nhu nhược. Thậm chí một số trang mạng phản động dẫn những chỉ trích kèm theo nội dung tung hỏa mù cho người đọc: Phải chăng cơ hội lịch sử ngàn năm có một cho Việt Nam đã tắt sau lời tuyên bố của tướng Thanh, còn lối đi nào cho đất nước Việt Nam? 

Vậy thực sự những nội dung xuyên tạc trên ra sao? 

Trước hết, phải khẳng định lời phát biểu tại một Hội nghị chính thức mang tầm khu vực của Bộ trưởng Phùng Quang Thanh là bước tiếp nối của chính sách giải quyết các vấn đề liên quan đến tranh chấp Biển Đông của Đảng, Nhà nước Việt Nam: tôn trọng luật pháp quốc tế, không chủ trương giải quyết các vấn đề bằng vũ lực. 

Bài phát biểu của Bộ trưởng diễn ra sau thời điểm hai quốc gia Nhật Bản và Mỹ có những phát biểu chỉ trích mạnh mẽ trước các hành vi ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông tại hội nghị. Vô hình thay, mọi chú ý của của các quốc gia khác đều hướng đến những lời chí trích như “tát nước vào mặt” vào Trung Quốc. Nội dung phát biểu của Bộ trưởng sau đấy với lời lẽ nhẹ nhàng nhưng thâm thúy đã xoay trục sự đối kháng sang hai thế lực: Nhật Bản, Mỹ và Trung Quốc, từ đấy giảm căng thẳng các vấn đề phức tạp đang leo thang ở Biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc. Hiệu quả đến ngay sau đó, những lời phát biểu của tướng Trung Quốc chỉ tập trung vào “chửi” Mỹ và Nhật mà không có những phát biểu khiêu khích Việt Nam như trước đây. 

Ngoại giao cũng là quân sự, nghệ thuật quân sự kết tinh trong ngoại giao. Lấy nhu thắng cương, lấy chính nghĩa thắng cường bạo. Đấy là những ẩn ý đáng được tôn vinh sau bài phát biểu của Bộ trưởng Phùng Quang Thanh. 

Cuối cùng, trong bài phát biểu cuối cùng tại Hội nghị, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã gửi thông điệp từ Chính phủ và nhân dân Việt Nam rằng, với truyền thống hòa hiếu và yêu chuộng hòa bình, Việt Nam luôn sẵn sàng là bạn, là đối tác tin cậy với tất cả các quốc gia trong cộng đồng quốc tế trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, bình đẳng và cùng có lợi, cùng nhau xây dựng một môi trường hòa bình, thịnh vượng, hợp tác và phát triển ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương và trên thế giới. 

Đấy chính là nghệ thuật quân sự kết hợp với ngoại giao của Việt Nam

Hot!

Từ khóa SEO:

44 nhận xét:

TƯỚNG HỌ PHÙNG LÀ MỘT TƯỚNG HÈN NHẤT TRONG LỊCH SỬ NƯỚC NAM

Nhiệm vụ chính trị của quân đội là đảm bảo sự bất khả xâm phạm của bầu trời, lãnh thổ, lãnh hải quốc gia. Đây không phải là nhiệm vụ từ trên trời rơi xuống. Đây là nhiệm vụ tự nhiên phải thực hiện, từ khi xã hội loài người tổ chức thành các quốc gia riêng biệt.

Ở xã hội phong kiến, khi luật sức mạnh là luật cơ bản trong quan hệ giữa các quốc gia thì quân đội là lực lượng nòng cốt của mọi quốc gia.

Trong thời buổi loạn lạc, sự hưng vong của một quốc gia phụ thuộc vào tính tinh nhuệ của quân đội. Tính tinh nhuệ, được huấn luyện thuần thục, tinh thần quyết chiến của binh lính là những yếu tố có tính quyết định kết quả của một trận đánh, của một cuộc chiến tranh.

Mà binh lính tuần thục, có tinh thần chiến đấu hay không phụ thuộc vào người tướng cầm quân.

Việt Nam ta giữ được nước từ thủa khai thiên lập địa, 4000 nghìn năm trước, đến hôm nay, là nhờ có địa hiểm, và tại những thời điểm chống ngoại xâm, bao giờ cũng xuất hiện các tướng tài, những vị tướng cầm quân hết lòng vì tổ quốc.

Kìa xem lịch sử Việt Nam, từ Bà Trưng, Bà Triệu, những nữ nhi mà lòng căm thù quân xâm lược cháy bỏng đến hôm nay:

"Ta muốn cưỡi một cơn gió mạnh, chém cá kình ở Biển Đông, để dân Việt khỏi phải lầm than, đắm đuối".

Ta hãy đọc lại những vần thơ sang sảng khí phách Việt Nam của Thái Uý Việt Quốc Công Lý Thường Kiệt :

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư,
Như hà nghịch lỗ, lai xâm phạm,
Nhữ đẵng hành khan thủ bại hư”.

(Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành định phận tại sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời).

Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn trong cảnh đất nước đang sắp bị giặc Thát- Mông xâm lược, "...nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Lại ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để thỏa lòng tham khôn cùng; còn khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, nhằm vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau", đã Hịch cho các tướng sĩ nhà Trần:

"Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng cam lòng."

Đến như cha con Hồ Qúy Ly "chính sự phiền hà", làm lòng dân li tán, mà khi giặc nhà Minh ngấp nghé đất Việt, còn muốn có "trăm vạn tinh binh để sống mãi với kẻ thù một trận", Hồ Nguyên Trừng còn khảng khái: "Thần không sợ đánh giặc, chỉ sợ lòng dân không theo".

Lê Lợi , Nguyễn Trãi thì canh cánh một lòng cứu nước:

"Ta đây:
Núi Lam sơn dấy nghĩa
Chốn hoang dã nương mình
Ngẫm thù lớn há đội trời chung
Căm giặc nước thề không cùng sống
Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời
Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.
Quên ăn vì giận, sách lược thao suy xét đã tinh,
Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ."

Quang Trung Hoàng Đế thì sảng khoái đánh giặc Mãn Thanh, trước hết là đánh kẻ thù của văn minh Việt Nam:

Đánh cho để tóc dài,
Đánh cho để răng đen,
Đánh cho chúng trích luân bất phản,
Đánh cho chúng phiến giáp bất hoàn,
Đánh cho sử tri nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.

Thế mới biết rằng trước giặc mạnh, lòng yêu nước của người làm tướng phải cháy bỏng, phải truyền được ngọn lửa nóng bỏng này đến từng người lính trong những lời hịch của mình.

Việt Nam ta hôm nay đang là một quốc gia trên bán đảo Đông Dương này, là nhờ đất Việt đã có những người con anh tuấn, yêu nước như vậy.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Nhưng thật cũng chớ trêu của lịch sử, trong những ngày giặc Trung Quốc kéo giàn khoan HD 981 vào lãnh hải Việt Nam, một vị tướng 4 sao, một người đứng đầu Bộ quốc phòng Việt Nam, một tổng chỉ huy Hải, Lục, Không quân Việt Nam lại qùy gối trước TQ, lại rụt cổ trước TQ, lại phát biểu vô trách nhiệm tại Diễn đàn an ninh Shangri-La 5/2014, trước tình hình vận mệnh dân tộc ngàn cân treo sợi tóc:

"Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi."

"Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng".

Ông Thanh, tôi sẽ không nhắc lại lời ông phát biểu tại Quốc hội vài năm trước, khi ngư dân Việt Nam bị TQ o ép, đánh đập trên lãnh hải Việt Nam.

Hôm nay, tôi nói thẳng với điều này:

Câu phát biểu của ông là câu phát biểu của một đại tướng hèn nhát, của một Lê Chiêu Thống, một Trần Ích Tắc chứ không phải câu phát biểu của 1 người thống lĩnh quân đội Việt Nam suốt 4 nghìn năm luôn cự giặc Tầu, và luôn chiến thắng chúng.

Giặc đã vào nhà, ăn cướp của cải Việt Nam tại lãnh hải 200 hải lý, mà ông còn nhận giặc làm cha thì ông quả là một vị tướng bán nước vô liêm sỉ.

Hàng ngày, các chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam đang đương đầu với lũ lính TQ hung bạo, đang bị bọn TQ phun những vòi rồng nước áp xuất, như những quả đạn thép đập vào người.

Tầu, thuyền của họ đang bị những con thú TQ chủ ý đâm cho tan, vỡ, để mong họ làm mồi cho cá mập.

Những con thú xâm lược TQ này là "gia đình" của tướng Phùng ư?

Các chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam đang đối mặt với cái chết để bảo vệ lãnh hải Việt Nam.

Các chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam cần một ngọn lửa yêu nước, sưởi tan những gian nguy trên Biển.

Họ cần một lời lên án bọn xâm lăng từ vị tướng của họ.

Những chiến sĩ Cảnh sát Biển sẽ rất đau lòng khi thấy người chỉ huy của họ nhận giặc làm anh em.

Thế hóa ra những nguy hiểm, gian truân của họ là vô ích.

Thế hóa ra lòng yêu nước của họ chỉ đáng so sánh với xích mích trong "gia đình" ông Phùng.

Ông Phùng đã thỏa hiệp với giặc Tầu trên xương máu của họ.

Hãy đưa ông ta lên tầu Cảnh sát biển ra giàn khoan HD 981 để ông ta thấy những người trong "gia đình" của ông ta là những con người như thế nào?

Tướng họ Phùng là tướng không khí phách, hèn nhát nhất lịch sử Việt Nam.

Không bảo vệ được bất khả xâm phạm của lãnh hải Việt Nam, ông Phùng thật đáng bị cách chức.

Nguyễn Nghĩa 650

@Dan den •

Chính xác, lão Phùng ta bị khống chế rồi , phát biểu linh tinh là đầu lìa lìa khỏi cổ.

@Dan do ===> @Dan den •

Tôi không thấy hắn có cổ… Hắn rụt cổ giống như rùa, ngang như cua, ngu như lợn… Việt Nam còn mệt dài dài với hắn…

@Dân quân Lạng Sơn 1979 •

Tướng Thanh ơi, hãy nhìn các phi công thần phong Nhật bản hãnh diện xách gươm ra đi trong 1 sứ mạng không trở lại, mà tươi cười thật rạng rỡ, một quân đội như vậy, TQ mới ngán chứ.
Trước truyền thông quốc tế, bộ trưởng quốc phòng phải có phong thái uy nghi của một võ tướng:
-cương quyết, cứng rắn, tự tin: thì người đối diện mới nể phục, binh sĩ dưới quyền mới vững tin.

Link ảnh:
http://a.disquscdn.com/uploads/mediaembed/images/1061/8608/original.jpg?w=600&h

@VN toi dau •

Xin một lạy cho 5 vị tướng VNCH. Thà chết vinh hơn sống nhuc, thành mất tướng phải theo thành cho tròn TRÁCH NHIỆM, DANH DỰ. Còn tướng dcs nước mất nhà tan, thì ta theo giặc, thà hèn nhát còn hơn phải chết.thà mất TỔ QUỐC, còn hơn phải mất quyền, mất tiền và mất cả tham nhũng tài nguyên quốc gia qua bạn láng giềng viện trợ.

Dế Mèn • 2 days ago

Làm tướng mà mập wá giặc tới chạy hông kịp vì thân to xác nặng.
Làm tướng mà cái cổ thụt vào thì giặc nó khinh vì nó cho mình là con rùa.
Làm tướng mà háu ăn như heo thì chả mấy chốc cũng bị chết vì cao máu, cao mỡ, hông chết ngoài trận nhưng sẽ bỏ thây trên bụng vợ.
Em có thể guarantee với quý anh là cái thằng Phùng Con Heo này mà biểu nó chạy 1 vòng quanh sân trường thì nó sẽ té lăn đùng ra chết ngắc!

@Người lính già yêu nước •

Xin hỏi: trong cuộc chiến 1979, tướng Thanh lúc đó làm gì? có ra trận không? có từng bị thương chưa? có biết đói và khát ngoài tiền tuyến như thế nào không?
chắc là không rồi: vì được ở trong nhà mát chỉ huy, chưa từng bị đói khát, và không bị thương thì đâu có biết căm thù giặc xâm lược.
Quân đội VN nên rút kinh nghiệm này, để rèn quân, luyện tướng.

@Nguy quyen •

Sau nhửng lời phát biểu của BTQP Quân Thanh sao giống lời nói của TBT Trọng qúa vậy? Ai là người đưa hai tên này lên cầm đầu ngụy quyền VN. Cả hai điều đi bằng hai đầu gối và muốn bắt tất cả nhân dân VN cũng phải đi bằng hai đầu gối hết sao?

@Quehuongtoi •

Hành động Trung quốc đặt giàn khoan trong vùng trong lãnh thổ Việt Nam đó chỉ là va chạm chưa được xem là xâm lược sao?
Ngư dân Đặng Dùm ở Lý sơn- Quảng ngãi bị chết do tàu Trung quốc đâm cũng là va chạm, ko phải là giết người sao?
Chết do tàu Trung quốc đâm có khác gì chết do tên bay đạn bắn ko?
Hy vọng tướng Phùng quang Thanh đừng đưa cái mặt nục lên tivi. lên báo nữa

@Phùng Hai néo •

Các vua hùng có công dựng nước bác cháu ta thay nhau bán nước .thằng hai néo này nhìn mặt là bik mang giòng mái trung cộng rồi, hôm nay nó gọi ae ngày mai nó gọi TQ là ông nội mà thật chất ra bên trong cái đầu não đcsvn thì nó vẫn đang coi trung cộng là ông nội rồi. Thật nhiễu nhương cho nước nam thật đau long cho mẹ VN.

@Việt nam tôi đâu? •

Bây giờ thì toàn dân VN đã tỏ tường chưa? chúng ta đã hy vọng hão huyền viển vông rồi! CSVN chúng bán đứng cả dân tộc Việt Nam là có thật. Chưa bao giờ dân tộc VN lại bị xúc phạm đến như vậy! Nhân dân VN đã nuôi nhầm loài rắn độc!
Nhân dân VN rồi đây sẽ còn được chứng kiến sự hèn hạ bất tài đến quá vô dụng của bọn "tướng lĩnh CSVN".
Việt Nam thật đau đớn khi bị cộng sản nó hiếp dâm gần một thế kỷ rồi, đất nước giờ đây tan hoang còn gì nữa đâu? "Ngành ngành khốn nạn, cấp cấp du côn"! Chỉ mong sao có một ngọn cờ vùng lên để toàn dân hưởng ứng chung tay diệt cộng, xóa bỏ cái chế độ khốn kiếp này, mong lắm mong lắm!!!

@Trẹo Bản Họng •

Cả triệu quân trong lực lượng võ trang của cộng hòa xã nghĩa, không có lấy một tên quân nhân nào có đủ dũng khí của một người bảo vệ tổ quốc hay sao? Bộ toàn là quân chết nhát hết hay sao? không có một tên nào dám bắn vào đầu cho nát óc tên đại tướng hán gian Phùng quang Thanh hay sao? Thiệt là không ngờ cái quân đội gì chỉ biết ăn mà thôi! Mất nước rồi mà chẳng biết!

@Daubetangthuong •

Hi vọng thằng Phùng Quang Thanh này không phải là hậu duệ của Phùng Hưng chứ không thì Bố Cái Đại Vương đến phải đội mồ mà sống dậy mất. Lịch sử ghi nhận công lao của Phùng Hưng đã lãnh đạo nông dân khởi nghĩa chống ách đô hộ của nhà Đường năm 791. Ông đã dồn được quan đô hộ là Cao Chính Bình phải trốn vào thành Tống Bình (Hà Nội) rồi so sợ đến phát bệnh mà chết. Hơn 1200 năm sau có một thằng cùng họ với đức Phùng Hưng mà sỉ nhục danh dự của họ Phùng, của dân tộc, của tổ quốc Việt Nam khi nhận giặc Tàu làm cha. Hàng ngày bao nhiêu người chết mà sao không thấy nó chết thiệt là khó hiểu quá???

@Hoang Sa •

Nên đổi tên BTQP Việt Nam là Phùng Quang Teo.

@Thanh Nguyen •

Không những hèn nhát mà còn mất dạy.

@Vietnam •

Tôi không hiểu. Tôi thật sự không hiểu. Vì vậy muốn xem cái gia phả của dòng họ nhà phùng-quang-thanh*. Thật đấy! Xem nó để đất đai, hướng thế nào mà nó phát thế! Nó phát tướng này nhé! Nó phát phì kìa, và xem hắn phát ngôn kìa!
TÔi thì tôi chỉ phát NHỤC cho cái dòng họ nhà hắn. Người Bắc hay nói là VÔ PHÚC MỤC MẢ.

Thật ra, tên Việt gian bán nước nguyễn-chí-vịnh mới là tên nguy hiểm. Chứ tên hoạn lợn này, chỉ là học trò của đỗ-mười được nâng lên đây mà thôi. nguyễn chí vịnh, nó mới là kẻ mà chúng ta muốn đưa lên giá treo cổ hoặc giàn hoả

* Tôi cố gắng tránh viết hoa tên của loài sâu dân mọt nước.

@Bằng Phong Đặng văn Âu •

Anh Nguyễn Nghĩa 650 thân mến,

Qua những câu trích đăng lời khí khái, anh hùng của các bậc tiền nhân, ai nghe tới cũng muốn xả thân cứu nước ngay. Tổ tiên ta anh hùng đã sản sinh ra đám hậu duệ anh hùng.

Hồ Chí Minh và bộ hạ chân tay đã lợi dụng tính bất khuất, anh hùng của dân ta để đánh bại giặc Pháp. Nhưng bản chất Hồ Chí Minh là một thằng hèn. Cứ đọc cái thư năn nỉ quan Toàn Quyền Thực Dân Pháp của Hồ Chí Minh xin vào học Trường Thuộc Địa để phục vụ Thực dân; đọc bản báo cáo của Hồ Chí Minh gửi cho Stalin sau khi hoàn thành cuộc Cải Cách Ruộng Đất giết chết oan ức hàng chục vạn con người; đọc cái công hàm bán nước cho Tầu Cộng mà không tự mình ký, lại sai cho Phạm văn Đồng ký thì đủ bằng chứng lên án Hồ Chí Minh là thằng hèn.

Võ Nguyên Giáp cũng là thằng hèn vì bị Lê Đức Thọ đẩy xuống việc cai đẻ của chị em (Ngày xưa Đại tướng cầm quân; Ngày nay Đại tướng cầm quần chị em) mà đành cúi đầu nhận lệnh; chứ không dám phản kháng. Cúi mình năn nỉ Nguyễn Tấn Dũng ngưng tiến hành dự án khai thác Bauxite ở Tây Nguyên (Nóc nhà chiến lược của Đông Dương) bị Nguyễn Tấn Dũng xấc xược phán: "Đó là chủ trương lớn của Đảng", Võ Nguyên Giáp đành im lặng khép nép cúp đuôi.

Võ Nguyên Giáp được tuyên dương anh hùng, là Cha Đẻ Quân Đội Nhân Dân là một thằng hèn thì làm sao những thằng Con Đẻ thuộc cấp trở thành anh hùng được?

Trí thức là nguyên khí quốc gia, là vốn liếng trí tuệ của nòi giống bị Hồ Chí Minh nâng hàng ưu tiên trong chủ trương "Trí Phú Địa Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ" thì còn đâu người khí khái can ngăn người lãnh đạo?

Chúng ta có thể nhận định mà không sợ sai lầm: Đó là những quan chức trong Đảng càng có địa vị lớn chừng nào thì càng hèn và ngu dốt chừng nấy. Bởi vì người có khí khái, thông minh đều bị triệt hạ hết rồi, thì chỉ còn những đứa chịu khom lưng uốn mình mới mong có địa vị lớn. Thằng Phùng Quang Thanh tuyên bố những lời ngu xuẩn, hèn hạ như anh nêu trong bài viết cũng là chuyện bình thường thôi. Cho nên, dân tộc ta muốn tồn tại như CON NGƯỜI thì phải dùng đủ mọi cách lật đổ bọn cầm quyền khốn nạn này thôi. Còn dân ta cam chịu số phận con giun, dù bị xéo, cũng không dám quằn thì đành hết thuốc chữa!

Những bài hát "Toàn Dân Nghe Chăng Sơn Hà Nguy Biến", rồi "Dậy Mà Đi, Hỡi Đồng Bào Ơi" đang vang vang trong không gian mà dường như bị gió thổi bay mất, nên cái Bộ Máy cai trị vẫn còn ngự trị?

Đâu rồi câu khẩu hiệu "TỰ DO HAY LÀ CHẾT"?

@HOÀNG SA ===> @Bằng Phong Đặng văn Âu •

"Nhưng bản chất Hồ Chí Minh là một thằng hèn. Cứ đọc cái thư năn nỉ quan Toàn Quyền Thực Dân Pháp của Hồ Chí Minh xin vào học Trường Thuộc Địa để phục vụ Thực dân; đọc bản báo cáo của Hồ Chí Minh gửi cho Stalin sau khi hoàn thành cuộc Cải Cách Ruộng Đất giết chết oan ức hàng chục vạn con người; đọc cái công hàm bán nước cho Tầu Cộng mà không tự mình ký, lại sai cho Phạm văn Đồng ký thì đủ bằng chứng lên án Hồ Chí Minh là thằng hèn."

Rất đồng tình với bác Bằng Phong Đặng văn Âu, nhưng xin được bổ sung: Vụ HCM để cho đám đàn em giết người "vợ" đáng thương Nông Thị Xuân và bài "địa chủ ác ghê" dùng để vu khống giết hại bà Năm, một ân nhân của mình với bút danh CB.

@Lÿ, Lê, Trân, Nguyêñ •

Tôi không đồng ý PQT( Phùng Quang Thanh) là hèn nhát... mà khâm phuc... Bởi vì không ai mà chống lại Dân Tộc và Tổ Quốc... Các bạn hãy coi lại tên và họ của ông ấy đi. Họ Phùng là Tàu hay Việt???

@Tho mai guom •

Tác giả viết sai rồi. Thằng này người chệt , đâu phải là người Việt Nam đâu. Thanh này đâu có hèn. Hắn bảo vệ biển đảo cho tàu. Tuy có va chạm tàu khi phun nước, nhưng người chung một nhà như chén bát để chung còn khi bị cọ sát và bể. Chuyện này là bình thường. Để giải quyết nội bộ thôi. Không cần nước ngoài xen vào.

Còn thủ tướng nói là chuyện của thủ tướng. Thủ tướng nói để thoa dịu dân An Nam. Còn có đảng lo giải quyết với ngưới anh em , môi hở răng vẫu.

Rồi đây đảng sẽ ký nhiều công hàm nữa cho dứt khoát TS HS và biển đông là của người láng giềng tốt để dân An Nam khỏi mong đợi.

TƯỚNG PHÙNG QUANG THANH

Trong những ông tướng đương quyền, Phùng Quang Thanh là ông tướng dày dạn trận mạc nhất. Đầu năm 1971, khi chiến dịch Đường 9 – Nam Lào nổ ra, tôi là thượng sĩ đang học tại trường sĩ quan Thông tin, đang đi diễn tập trong rừng Yên Thế, Hà Bắc, bây giờ là Bắc Giang thực hành bảo đảm thông tin chỉ huy cho bốn hình thức chiến thuật bộ binh thì Phùng Quang Thanh cũng là thượng sĩ, trung đội trưởng thuộc đại đội 9, tiểu đoàn 9, trung đoàn 64, sư đoàn 320 tham chiến ở Đường 9 – Nam Lào.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào kết thúc khi cuộc dã ngoại diễn tập của chúng tôi vẫn chưa kết thúc. Nhưng cuối khóa học, trận đánh trên đồi Không Tên, trận đánh chiếm điểm cao 543 bắt sống đại tá Nguyễn Văn Thọ, lữ đoàn trưởng lữ đoàn 3 nhảy dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong chiến dịch Đường 9 – Nam Lào đã trở thành bài học chiến lệ bổ xung cho khóa học của chúng tôi vì một giáo viên chiến thuật của trường Sĩ quan Thông tin tham gia chiến dịch trở về đã viết ngay thành giáo án giảng dạy.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào là chiến dịch chống phá cuộc hành quân Lam Sơn 719 của quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Thời Norodom Sihanouk cầm quyền ở Campuchia, cảng Sihanoukville và hệ thống đường bộ nối Sihanoukville, Campuchia với Tây Ninh, Việt Nam đã bảo đảm tới hơn 70 phần trăm hàng tiếp tế của Bắc Việt Nam cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Sau cuộc đảo chính của Lon Nol thân Mỹ lật đổ Norodom Sihanouk, 18.3.1970, chính quyền Lon Nol cấm cửa Bắc Việt Nam vào cảng Sihanoukville. Tiếp đến, từ tháng tám, năm 1970, quân Lon Nol phối hợp với quân Việt Nam Cộng Hòa mở liên tiếp hai cuộc hành quân lớn Chenla 1 và Chenla 2 đánh vào các kho hậu cần của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ở vùng rừng Đông Bắc Campuchia. Cuộc hành quân Lam Sơn 719 là bước tiếp theo Chenla 1, Chenla 2, cắt con đường hậu cần từ phía Bắc, hoàn toàn cô lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng.

Cuộc hành quân Lam Sơn 719 còn có ý nghĩa rất quan trọng với quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Vì đây là cuộc hành quân lớn đầu tiên của quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh của Mỹ. Lần đầu ra quân lớn, quân đội Việt Nam Cộng Hòa tác chiến độc lập, không có bộ binh Mỹ trong đội hình hành quân, chỉ có hỏa lực phi pháo Mỹ yểm trợ. Đây cũng là trận đánh lớn đầu tiên chỉ có người Việt bắn giết người Việt. Và Phùng Quang Thanh là người hùng trong cuộc bắn giết đẫm máu đó.

Ngày 9. 2. 1971 tiểu đoàn 3 cùng sở chỉ huy lữ đoàn dù số 3 quân miền Nam do đại tá Nguyễn Văn Thọ chỉ huy nhảy dù xuống chiếm điểm cao 543, phía Bắc đường 9.

Ngay tối hôm đó, tiểu đoàn 9 trung đoàn 64 quân miền Bắc chiếm đồi Không Tên nhìn sang điểm cao 543 ở phía Nam với khoảng cách chưa đến 3 km. Hai ngày sau, từ sáng sớm máy bay phản lực Mỹ đã đến rải bom phá băm nát đồi Không Tên, rải bom cháy napan phủ kín đồi Không Tên trong ngọn lửa rừng rực. Rồi máy bay lên thẳng đến quần đảo bắn rốc két và đạn 20 mm vào những mỏm đất, những lùm cây mà bom phá chưa phạt và bom napan chưa đốt cháy.

Dứt tiếng nổ, trung đội trưởng Phùng Quang Thanh vừa chui ra khỏi hầm đã thấy máy bay lên thẳng rợp trời và những cánh dù đang chênh chếch rơi như muốn chụp xuống đầu. Vừa lệnh cho trung đội vào vị trí chiến đấu thì Thanh cũng nhận được lệnh của đại đội trưởng cho xuất kích đánh bật quân nhảy dù ra khỏi những nơi họ đã đổ quân. Thấy mỏm đồi sát sở chỉ huy tiểu đoàn 9 đã bị quân nhảy dù chiếm và những chiếc mũ sắt đang lò dò tiến về sở chỉ huy tiểu đoàn, Thanh liền lệnh cho trung đội xuất kích. Vừa chạy vừa xả đạn vào những thân hình đội mũ sắt Thanh bỗng thấy máu ướt đẫm tay áo bên trái. Nhưng những chiếc mũ sắt liên tiếp đổ gục trước mũi súng của Thanh làm cho Thanh không quan tâm đến vết thương, không thấy đau đớn, vẫn băng băng dẫn đầu trung đội và họng súng AK của anh vẫn quất những đường đạn thẳng căng vào những chiếc mũ sắt lom khom nhấp nhô phía trước.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Làm chủ được mỏm đồi, Thanh mới thấy đau ở tay trái và khát khô cổ. Nhưng mở bi đông ra chưa kịp tợp ngụm nước thì những làn đạn lại quất tới tấp vào trung đội và những chiếc mũ sắt nhấp nhô lại tràn đến đánh bật trung đội của Thanh khỏi mỏm đồi. Cho đến khi tiểu đoàn 9 hoàn toàn làm chủ đồi Không Tên, trung đội của Thanh phải hai lần giành đi giật lại mỏm đồi, hi sinh mất gần nửa trung đội. Chín tù binh bị bắt cho biết lực lượng nhảy dù xuống đồi Không Tên là tiểu đoàn 3 cùng một trung đội công binh thuộc lữ đoàn dù số 3.

Từ đồi Không Tên, trung đoàn 64 đào hào vây lấn đánh lên điểm cao 543. Ngoài sở chỉ huy lữ đoàn dù số 3, trên điểm cao 543 còn có tiểu đoàn 6 nhảy dù, trận địa pháo 105 mm, đơn vị công binh, thông tin đều là lực lương tinh nhuệ, trang bị hiện đại nhất của quân miền Nam. Quân tinh nhuệ cùng với hầm hào kiên cố, ba lớp rào thép gai bịt bùng và hỏa lực phi pháo Mỹ yển trợ dày đặc tạo ra sức mạnh không dễ khuất phục của 543. Cuộc chiến người Việt xả súng vào người Việt trên điểm cao 543 diễn ra vô cùng ác liệt. Hai bên giành đi giật lại từng gò đất, từng đoạn hào. Đất điểm cao 543 đẫm máu của cả quân miền Bắc và quân miền Nam và đều là máu người Việt. Cho đến khi có một đại đội xe tăng với bốn chiếc T54 phối thuộc với trung đoàn 64 miền Bắc, thế giằng co mới chấm dứt. Vừa tiến vừa bắn trả máy bay Mỹ, xe tăng nghiến nát hàng rào thép gai đưa lính trung đoàn 64 đến trước những căn hầm trên đỉnh 543 để quân miền Bắc bắn đạn khói vào trong hầm, xua quân miền Nam đưa hai tay lên trên đầu chui ra khỏi hầm. Đại tá lữ đoàn trưởng lữ đoàn 3 nhảy dù Nguyễn Văn Thọ là người cuối cùng đưa những ngón tay múp míp lên trên đầu.

Sau trận đánh trên đồi Không Tên, Phùng Quang Thanh liền được nhận cấp bậc, chức vụ mới: thiếu úy đại đội trưởng và được nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Những nhà trường, học viện quân sự trong nước, ngoài nước mở rộng cánh cửa đón Phùng Quang Thanh. Trường Sỹ quan Lục quân. Học viện Quân sự Việt Nam. Học viện Quân sự Voroshilov, Liên Xô. Học viện Quân sự cao cấp Việt Nam.

Một con người của binh nghiệp. Binh nghiệp là xả thân giữ nước. Trong thế nước hiện nay, nếu đất nước là của mọi người dân, đất nước chỉ có một chính quyền của dân, của nước, tất sẽ có những hội nghị Diên Hồng, diễn đàn Diên Hồng để nhắc lại câu hỏi của bảy thế kỉ trước còn âm vang trong lịch sử Việt Nam: “Nên hòa hay nên đánh?” và con người binh nghiệp vì dân vì nước đó phải bật lên tiếng nói mạnh mẽ, dứt khoát từ trong tim: Đánh!

Nhưng đất nước là của đảng Cộng sản. Chính quyền cũng của đảng Cộng sản. Con người binh nghiệp kia lại là đảng viên cộng sản, thành viên ban lãnh đạo cao nhất của đảng vì vậy cũng chính là phần hữu cơ tạo nên đảng. Mà lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 1990 đã sang tận Thành Đô, cửa sau nhà kẻ xâm lược xin qui phục họ và kí kết đủ các văn bản để duy trì sự tồn tại của đảng cộng sản, duy trì chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Với cuộc gặp xin qui phục ở cửa sau Thành Đô, với những cam kết đó nên từ khi kẻ xâm lược kéo giàn khoan vào biển Việt Nam, đến Tổng bí thư của đảng cầm quyền còn không nói được một lời lên án, chỉ mặt kẻ xâm lược thì ông ủy viên Bộ Chính trị dù là con người nhà binh cũng phải nói những lời ve vãn, hòa hoãn với giặc cướp đã xông vào tận nhà cũng là điều tất yếu cộng sản!

Say mê bắn giết người Việt, là người hùng trong cuộc bắn giết đẫm máu đó. Nhưng với kẻ xâm lược từ bên ngoài đến cướp đất, cướp biển thiêng liêng của cha ông, cướp nơi làm ăn sinh sống từ ngàn đời của người dân Việt Nam, với kẻ chống phá quyết liệt, độc ác đất nước Việt Nam trên mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội thì người hùng trong nội chiến lại mềm lòng và lầm lẫn đến mức coi kẻ xâm lược là bạn: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp”! Vì chỉ biết có đảng phái, chỉ biết có ý thức hệ, không biết đến dân tộc, không biết đến giống nòi, không biết đến “Như nước Đại Việt ta từ trước / Vốn xưng nền Văn hiến đã lâu” (Nguyễn Trãi. Bình Ngô đại cáo) mới ra nông nỗi này. Ôi người hùng của đảng!


Phạm Đình Trọng

@TRIỆU LƯƠNG DÂN •

Loại võ biền đấm đá giết người như Phành Quang Thung chỉ là HÈN MẠT TƯỚNG như đàn anh ANH VĂN Võ Nguyên Giáp... đệ tử TRUNG THÀNH của Trần DâM Tiên HCMeo lại là thằng TỚ trung thành của SƯ TỔ MAO XẾNH XÁNG ........

Làm sao so sánh được như TƯỚNG De GAULLES chiến lươc trên cả chiến thuật viễn kiến nhìn xa thấy rộng và nắm chính trị hiện đại hóa Nước Pháp sau chiến tranh và trên chính trường quốc tế vào Thời chiến lẫn Thời bình ....

Còn Tướng Việt nhân cách cao lỡ Thế Sử xoay vần như NGUYỄN KHOA NAM, PHẠM VĂN PHÚ cũng phải tuẫn tiết hay như Hạm trưởng Ngụy Văn Thà phải chiến đấu chết theo tầu hoặc tài chính trị như TRẦN VĂN VĂN phụ thân của Anh hùng TRẦN VĂN BÁ hay GS Nguyễn Văn Bông thì bị bọn khủng bố vịt cộng ám sát..!!!!

@Thạch Nguyên •

Thưa anh Phạm Đình Trọng, như vậy là đảng đã biến một người hùng thành một người hèn như ý chính của bài. Theo lô-gic, trên diện rộng hơn, đảng cũng đã biến một dân tộc vốn anh hùng thành một dân tộc đốn hèn mất rồi. Vấn đề tồn tại, đứng trước vấn nạn này, chúng ta hãy tìm phương thức để giải cho ra. Cách nào đây?.

@Dan luu vong •

Ông TRỌNG ca ngợi ông THANH quả thực tế cho thấy tướng THANH bây giờ khác với thượng sĩ THANH năm 1970 bây giờ ông THANH đã là tướng tiền của tham ô đầy mình rồi rất sợ chết, con đường lựa chọn của th/sĩ thanh năm 1971 chỉ có một lựa chọn là đánh hay chết mà thôi,còn trận chiến đường 9 năm Láo thật tình quân bắc việt thua thảm bại , tôi là nhân chứng sống của trận chiến đó vì tôi thuộc SD 1 của tướng PHẠM VÂN PHÙ.Chính trận đánh đường 9 năm Lào đã đưa tướng PHỦ trở thành danh tướng chứ không th/si hèn PHÙNG QUANG THANH xin ông ông TRỌNG thận trọng khi đề cao ông TƯƠNG hèn này.Bây giờ tôi biết hàng tướng lãnh của cs đều là lũ ngu dốt chẳng học hành gì cả.

@Hai xe ôm ===> @Dan luu vong •

Ông anh nói đúng! Muốn làm sỉ quan miền Nam điều kiện phải có bằng Tú tài 1 (sỉ quan Trừ bị Thủ đức) Tú tài 2 và các chứng chỉ đại học (sỉ quan hiện dịch Vỏ bị quốc gia Đà lạt).Riêng Quân chủng Hải quân bằng Tú tài 2 phải trải qua kỳ thi tuyển còn chứng chỉ ở Đại học Khoa học ban Toán hoặc sinh viên trường Hàng hải Thương thuyền thì miễn thi.Riêng đoàn viên (Thuỷ thủ tập sự " lính quèn " phải là học sinh Trung học.Trong số lính quèn có khá nhiều bạn rớt Tú tài 1 nên đành phải làm lính trơn).

À! Tướng Phạm văn Phú.(vị danh tướng đã tự sát trong ngày mất nước 30/4/75).

@SGthuongnho •

Đứng trong hàng ngũ kẻ cướp thì bản chất vẩn là kẻ không có nhân cách nếu so vói chiến sỷ VNCH: kẻ đi cướp nước sao gọi là anh hùng được? và bây giờ 40 năm đả lộ cho nhân dân thấy: ai là kẻ cướp miền Nam, và ai là kẻ bán biển đảo cho tàu cộng? đề nghi ông Trọng không nên đề cao thằng heo phùng quan tham!

@Lu ban nuoc •

TQ không đở đầu còn khuya mới lên chức bộ trưởng,nay phải ngậm bồ hòn chớ sao. ho he về quê cấm câu liền.

@Nguoiduatin •

Kính bác Phạm Đình Trọng, theo cháu chữ "Người hùng bắn giết đẫm máu" mà bác dành cho tên đại tướng VC Phùng quang Thanh chỉ là đào cái mả cha nhà họ sản. Đó chỉ là thứ gian hùng, mà loại "cô hồn các đảng" như cháu cũng dư máu để bắn giết nếu sinh ra trong cái nôi cộng sản với chất lượng giáo dục từ bé chỉ có lòng hận thù giai cấp. Tất nhiên, bác cũng từng là học trò, cháu ngoan của bác Hồ thưở đó với hàm thượng sĩ và đến ngày "Good bye Lenin" với hàm đại tá giống như ông Bùi Tín vậy. Và có lẽ bác chỉ thật sự "trưởng thành" trong tư duy, kể từ ngày bác xé bỏ thẻ đảng để trở thành nhân vật trong tác phẩm "Ly Thân" của tác giả Trần Mạnh Hảo. http://vnthuquan.net/truyen/tr...

Bác cho cháu hỏi một câu : Bác có còn tự hào là "anh hùng bắn giết" trong trận Lam Sơn 719 không? Cháu sẽ vô cùng biết ơn nếu được bác "chiếu cố" trả lời. Theo quan điểm của riêng cháu, hai quý ông, Phùng quang Thanh + Phạm Đình Trọng đều là những tên giặc xâm lược trước 1975 để đánh cho Liên Xô và Trung cộng như chính Lê Duẫn thú nhận mà thôi bác ạh. Sẽ là thiếu lương thiện nếu bác và các "Thành Lão Cộng sản" lên án bạo quyền hôm nay mà "bỏ quên" thủ phạm chính gây ra cảnh "Người Việt Bắn Giết Người Việt". Dạ , đúng vậy, cháu muốn nói đến Hồ Chí Minh đó ạh. Tuổi trẻ của cháu thì thích bứng gốc (cộng sản) hơn là tỉa ngọn, tại sao phải tỉa cành khi gốc đã mục ruổng, thối nát mà loài người đã đào thải từ mấy chục năm qua?

Là nhà văn, một cựu đại tá cộng sản, dày dạn kinh nghiệm trận mạc, từng đi Nga - Tàu học hỏi "chiến thuật - chiến lược" và gần đây thì du Mỹ Quốc đến bức tường than khóc chụp tấm ảnh xem như "đổi đời", chắc chắn phải hiểu biết nhiều hơn cháu. Tuy nhiên với thời đại bùng nổ thông tin, thì không có ai là "thần tượng" bách khoa. Cháu mong những người đi trước hãy im lặng nếu chưa dám nói thật, vẫn tốt hơn viết kiểu "chàng hảng" trong văn chương thời cận đại. Kính chúc bác nhiều sức khỏe.

@99,99% •

Liên xô tan ra TQ chiến lợi phẩm VN, mấy mươi năm nó lọc sạch hàng nội các. Nay còn lại 99,99% lủ bán nước.

@Ngan Pham H •

Tướng Thanh đang đặt trước địa-điểm an-hưỡng ở một nơi nào thuộc Trung-Nam-Hải nên mới ăn nói nhẹ-nhàng từ-tốn với quân xâm-lược ấy mà !
Trước Thanh đã có Hoàng-văn-Hoan ,xa hơn nữa có Lê-chiêu-Thống .
Viêt-gian,
Thời nào cũng có !
Đại-tướng Phùng-quang-Thanh hay cái đảng Việt-Cộng mở cửa cho giặc vào đã là điều đáng phỉ-nhổ.Thế nhưng, khi bọn họ mà xưng là người Việt thì quả thật chúng ta bị lây,bị vấy,bị dính cái nhục không biết làm sao mà tẩy rửa !?

@Chú Bộ Đội •

Tớ cũng là "chú bộ đội" này! B (Trung đội) của tớ trong thực chiến có 4 tiểu đội. Mỗi A cứng (tiểu đội cứng) chỉ được 4 người + luôn B trưởng và B phó là 18 người.
Tớ không hình dung được 1 B chết phân nửa, quân số chỉ còn trên dưới 10 người. Các đồng chí đánh thế đéo nào được cả cái Tiểu Đoàn 3 Dù VNCH???... Thế thì tại sao "quân đội ta" với 64 lính (Tương đương 1 đại đội trừ) lại đứng yên xếp hàng cho mấy chiếc tàu của trung cộng bắn chết toi chết tiệt cả thề nhẫy?
Mẹ bố! Con nhà hồ thì mãi mãi điêu ngoa xảo trá như cha nhà hồ!

tác giả bài viết hình như làm bên BQP sao ấy.

nếu bỏ phiếu về bài phát biểu của ông PQT thì chắc kết quả sẽ không khó đoán lắm.

bài phát biểu không đáp ứng kỳ vọng của số đông.

Đúng là cổ nhân luôn nhắc chúng ta trong những thời khắc nước sôi lửa bỏng dễ gây mất bình tình thì việc làm cách nào vẫn thể hiện được sự cứng rắn nhưng lại không quá đà giữ vững được tỉnh táo là điều mà chúng ta cần phải có trong lúc này. Chẳng ai dại gì lấy trứng chọi đá cả. Luôn là sẵn sàng cứng rắn sòng phẳng nhưng trên hết vẫn mềm dẻo cho địch thấy ta không bao giờ mất bình tĩnh. Như thế mới có thể dành thắng lợi được.

Mấy bố rận chủ cứ ngồi đấy mà kêu gào bàn phím đi! Thật sự thất vọng với bọn này trong khi mọi người đang nổ lực hết sức để bảo vệ chủ quyền dân tộc thì chúng lại là tay sai chó săn cho kẻ khác chống phá đất nước ta mạnh mẽ quyết liệt trên nhiều phương diện không hiểu chúng có phải người VN không vậy, thực sự lương tâm của chúng đã bị cho tha mất rồi buon buồn quá đi

trong tình hình hiện nay cần phải kết hợp ngoai dao với quân sự thì mới có thể làm cho đất nước tránh khỏi những nạn xâm lược được, Thái Lan là một bài học rất đắt giá đấy, và những người đứng đầu như Phùng Quang Thanh phải luôn vận dùng điều đó , để không bị thua thiệt so với những quốc gia khác, tôi tin tưởng chúng ta sẽ làm được

chúng ta nên tận dụng chính hai cái này để làm cho sự phòng thủ của đất nước được tốt nhất và có như thể thì việt nam mới có thể không bị những thế lực giặc bên ngoài nhòm ngó vào , và như thế thì đảng và nhà nước mới có thể tự nâng cao đề kháng cho mình và lấy được lòng tin của nhân dân việt nam, hãy thể hiện là việt nam có bản lĩnh và có khả năng

mọi người và tất thể một ai có quan tâm tới vấn đề chính trị quan tâm một chút tới tình hình trong nước và trên thế giới thì chúng ta cũng có thể hiểu được cần phải làm gì và làm những gì để có ích và lợi nhất cho đất nước Việt Nam này có thể hiểu được tại sao Đảng và Nhà nước luôn có những chủ trương chính sách hợp lý nhưng những kẻ phá hoại luôn tìm đủ mọi cách để phá hoại làm xấu đi hình ảnh của đất nước

chúng ta đều hiểu cái gì là tốt nhất cái gì là thiết thực nhất mọi thứ xoay quanh sự phát triển và chiều hướng tiến lên của đất nước ta có lẽ không một điều gì tốt hơn chính là việc làm sao cho đất nước này phát triển và thành công. Những gì trải qua cho thấy chúng ta phải đưa ra những giải pháp những hướng đi mà đem lại lợi ích cho đất nước và dân tộc và Đảng và Nhà nước luôn luôn làm tốt vai trò của người định hướng và đưa đất nước tiến lên

trong tình hình như hiện nay không có gì là tôi ưu cả tất cả phải có sự kết hợp tất cả phải có mối quan hệ mật thiết hữu cơ với nhau cai nafg hỗ trợ cái kia thì nó mới có thể phát triển được một cách vững trãi một cách bền vững được có như thế thì nó mới đạt được những hiệu quả tốt nhất những hiệu quả đem lại lợi ích thiết thực và toàn vẹn

Theo tôi, chúng ta có 3 cách chiến thắng về phát triển: 1. Chúng ta tự phát triển công nghệ nhưng cần một thời gian rất dài vì nước ta đi sau. Nên phương án này không ưu tiên. 2. Chúng ta mô phỏng theo công nghệ nước ngoài tự sản xuất. Mô phỏng chính là nhờ công nghệ để chúng ta phát triển thành của ta. Cái này không bị gọi là vi phạm bản quyền, đường đường chính chính mà nhanh chóng trở thành hùng mạnh

Đăng nhận xét