Bài mới nhất

26/07/2014

AI LÀM DẬY SÓNG BIỂN ĐÔNG

Bảy năm về trước, vào lúc 8 giờ, 8 phút, 8 giây ngày 8 tháng 8 năm 2008, Trung Quốc đã khai mạc Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Hôm đó, Trung Quốc đã “đốt” 2 tỷ USD trong vòng 45 phút để tạo ra những màn trình diễn được đánh giá là “mission impossible” để nói cho thế giới biết rằng những gì người TQ muốn thì người TQ sẽ đạt được và đạt được bằng mọi giá!

Cách đó ít lâu, một họa sĩ Hoa kiều sống ở Canada đã gửi tặng chính phủ TQ một món quà, có tựa đề Beijing 2008 (bức tranh phía dưới). Thử xem bảy năm về trước người họa sĩ ấy đã “dự báo” điều gì.


Nội dung là một nhóm thiếu nữ Trung Quốc, Nga, Mỹ, Nhật đang chơi một ván bài truyền thống của Trung Quốc – mạt chược. Trong đó ông đã sử dụng những thủ pháp nghệ thuật siêu thực hiện đại cũng như gây sự chú ý trong con mắt người xem, tiềm ẩn trong đó là những vấn đề chính trị phức tạp thú vị mà không phải bất cứ ai cũng có thể lãnh hội ngay được.

Nội dung bức tranh có thể chia làm mấy phần như sau:
1. Bối cảnh: Ngoài bờ biển Thái Bình Dương đen đặc mây vần vũ, âm u bão tố… như cục diện eo biển đài Loan rối ren đầy bão tố.
2. Trung tâm bức tranh: Bốn mỹ nữ đang triển khai ván bài mạt chược. Một cô đứng ngoài ngóng vào.
Bờ biển là bên bờ Đông Á, bốn bên là bốn nước lớn đang tranh nhau ván bài, mỗi bên đều có kế sách và toan tính riêng của mình. Đài Loan ngóng đợi.
3. Thế cục ván bài: Hai em tóc vàng và hai em tóc đen. Trên dưới đối xứng cân bằng: Trung – Mỹ đối đầu, Nga – Nhật vào vai phụ, Trung – Mỹ có được có mất, thế cục cân bằng, Nhật thảm bại… dễ quan sát nhé
4. Y phục quần áo (cái này đặc biệt): Thể hiện rõ vai trò và thế cục của từng bên, trong ván bài ai thua phải cởi dần váy áo…
Phía Mỹ áo vẫn chỉnh tề nhưng bên dưới thì lạnh toát –> là kẻ chỉ mạnh về hình thức, không có căn bản. Trung Quốc cởi trần nhưng vẫn mặc quần –> nền tảng chắc chắn. Nga vẫn còn cái để giữ, còn cần quan tâm đến các bên. Nhật đã trần trụi –> là kẻ lót đường.
5. Tâm trạng và tiểu xảo của các thần bài: Trung Quốc quay lưng không thấy mặt nhưng xem ra là người quan tâm đến thế cục nhất, đang giữ thế “Đông Phong”.
Mỹ quan sát Đài Loan để định giá và theo dõi nội tình của liên minh Trung Quốc và Nga. Nga đang có con “Tướng Công”, âm thầm gạ gẫm Mỹ nhưng lại “đi đêm” với Trung, xem ra đằng nào cũng có lợi.
Nhật tự mãn với thế bài của mình dù liên tục thua và cởi áo…
6. Đài Loan: Chịu ảnh hưởng trực tiếp từ ván bài nên vô cùng chăm chú, cầm dao thủ thế giữ lợi ích “hoa quả” của mình… Vẫn mang yếm truyền thống nhưng lại “cởi quần” ủng hộ Mỹ –> thể hiện rõ xu thế và lựa chọn của mình.
Thứ nhất : Chân dung người treo trên tường ở góc trái tranh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vừa quen vừa lạ. Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt tiêu biểu của Mao Trạch Đông. Đó là bức chân dung khái quát cả một trăm năm lịch sử của Trung Quốc, hoặc có thể coi đó là toàn bộ chân dung của chủ nghĩa Dân chủ cũ và chủ nghĩa Dân chủ mới của Trung Quốc.

Thứ hai: Phong cảnh sau cửa sổ ngoài trời đen đặc mây vần vũ, mờ mịt như cục diện trên eo biển Đài Loan. Trung tâm của bức tranh là bốn cô gái đang đánh mạt chược, một cô đứng ngoài biển Thái Bình Dương ngóng vào cuộc chơi của những “ông lớn”, trên thực tế, trong cuộc chơi bốn người ấy, Đài Loan không có phần tham dự (hay ghê…. quá thật, số phận mình nhưng lại nằm trên bàn như một miếng bánh cho kẻ khác xâu xé, như ngày trước các nước tư bản phương tây nhảy vào chia miếng bánh Trung Quốc ấy).
Thế cục ván mạt chược của hai cô gái tóc vàng và hai cô gái tóc đen, Trung Quốc và Mỹ là hai tay chơi chính đối diện nhau, Nga và Nhật chỉ là vai phụ, vai trò của từng người chơi rất rõ ràng. Phục sức của bốn mỹ nữ đại diện cho thực lực của họ, nước Mỹ phía trên áo quần long trọng nhất, nhưng nửa dưới mát mẻ, chứng tỏ trên võ đài Mỹ là thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng dưới võ đài thì trần trụi. Trung Quốc trên cuộc chơi có vẻ tay không, chẳng áo mão gì, nhưng thực tế thì là tay chơi lắm đòn nhiều công lực nhất. Nhật Bản không một mảnh vải che thân, không thế lực, và Nga chỉ có một miếng vải che.

Trên bức họa này, Trung Quốc quay lưng, không lộ sắc mặt, nhưng chính là người quan tâm nhất đến ván mạt chược, sau lưng Trung Quốc giấu hai quân, và đang lén lút trao đổi quân với Nga . Nhật đang mê mẩn với chính mình, Nhật là người chơi stupid nhất trong cuộc, vừa nhìn thế cuộc vừa cảm thấy tự sướng. Nga đang nằm ngửa, gác chân lên Mỹ, bài của Nga là con Tướng Công, nói lên rằng Nga chẳng quan tâm chuyện thắng thua này, cũng không muốn chơi tiếp, nhưng Nga trên bề mặt thì dây mơ rễ má cùng Mỹ, dưới hậu đài thì bí mật đi đêm cùng Trung Quốc, đẩy cho Trung Quốc những con bài riêng. Còn Mỹ thì lại đang nhìn đến Đài Loan, tay đặt sau gáy vặn eo, như thể Mỹ đã mệt và mỏi, Mỹ đang cân nhắc xem có đáng để chơi tiếp hay không, chứ không phải là suy nghĩ xem làm thế nào cho thắng.Đài Loan vô cùng chăm chú tới cuộc chơi, bê trên tay đĩa trái cây như những lợi ích thực tế, nắm dao lộ liễu. Quần áo của Đài Loan là kiểu y phục Trung Quốc, ngầm ý rằng Đài Loan mới đích thực là những giá trị Trung Hoa chính thống. Còn Trung Quốc chỉ xăm phượng rồng trên da, chứ trang phục đã thành đồ Tây cả rồi, nói lên xu hướng phương Tây hóa của Trung Quốc.

Trong tranh, Mỹ dường như không nhìn vào bài của mình, nhưng thực tế đang nhìn một lá bài khác, đó là Đài Loan. Một nguồn tin từ tạp chí khác của TQ thì nhận xét: Người con gái Trung Quốc đang chạm quân Đông Phong, chỉ có ý rằng ta đang là “Đông” (tức là chủ nhân của tình thế). Nga đang lợi dụng lúc Mỹ, Nhật lơ đễnh, lén lút trao quân bài cho Trung Quốc, thời khắc này là lúc họ đang “đi đêm”, và trên ván mạt chược của Nga rõ ràng thiếu đi một quân. Đài Loan ở bên rõ ràng phát hiện thấy màn kịch hậu trường, Nga hậu thuẫn cho Trung Quốc trong thế cuộc này, và Mỹ, thông qua việc quan sát gương mặt Đài Loan để phát hiện được phần nào động tĩnh. Trên thực tế, cả Mỹ lẫn Nga đều đang “đi đêm” với thủ đoạn riêng và mục đích riêng.
Trong khi Mỹ còn nhìn Đài Loan với gương mặt vừa quan tâm vừa suy nghĩ xem không biết nên làm gì với “nhỏ” này thì Đài Loan chỉ muốn nói rằng, con dao nhỏ là năng lực phòng vệ của tôi, đừng ai động đến quyền lợi của Đài Loan.
(...internet....)
P/S:
- Rồi ai sẽ thắng?, sẽ thua? Ván bài này là ván cuối hay chỉ mới bắt đầu?
- Tại sao Việt Nam và Malaysia lại không có trong bức tranh của người họa sĩ kia? Nhưng trong thời gian vừa qua thì Việt Nam và Malaysia lại là 2 nước tiêu điểm của Châu Á.
Việt Nam : Vụ giàn khoan Hải Dương 981
Malaysia : Máy bay MH370 mất tích (bí mật chìm xuống đại dương, nếu không nói là chìm sâu trong quên lãng) + Máy bay MH17 bị bắn rơi ( và có lẽ bí mật cũng lại chìm xuống thôi )
- Dàn khoan Hải Dương 981 + Máy bay MH370 + Máy bay MH17 đều nằm trong âm mưu chính trị ?
- Thế giới sắp loạn vì những âm mưu chính trị ? Sắp tới trong tương lai nước nào sẽ có biến đây ?

Hot!

Từ khóa SEO:

54 nhận xét:

“Sau hơn 2 tháng Trung Quốc mang cái giàn khoan HD981 vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, chi phí quá tốn kém, mục đích không đạt được, bị quốc tế và Việt Nam chửi rủa cho không ngước mặt lên được, bị sự chính nghĩa của Việt Nam làm cho run sợ, cuối cùng các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng đã bàn đến cách kéo Giàn khoan HD981 cút khỏi vùng chủ quyền của Việt Nam.”. đây là một cách làm khôn ngoan nếu như trung quốc muỗn giữ thể hiện của một nước lớn, cũng như tránh được sự lên án của dư luận một cách mạnh mẽ.

thời gian hai tháng nằm ở vùng biển thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam Giàn khoan của TQ cũng đã tốn kém trong các tri phí bảo vệ vận hành! mà mục đích của TQ kéo giàn khoan thứ nhất chiếm đất thứ nhì là thăm dò tài nguyên. nó chẳng bao giờ từ bỏ cái ý định thôn tính chiếm đất chiểm biển của Việt Nam, lần này lí do tránh bão nó có thể kéo đến một vị trí khác để thăm dò

Trung Quốc còn gì là thể diện gì nữa chứ khi mà những hành động của chúng đã làm cho không chỉ nhân dân Việt Nam mà của nhân dân của cả thế giới bức xúc khó chịu khi mà chúng đã lợi dụng sức mạnh nước lớn để bành trướng gây hấn chiếm đoạt với các nước nhỏ chứ. Nhưng nước nhỏ không có nghĩa là họ yếu họ sẽ thua. bởi lịch sử đã chứng minh sức mạnh của dân tộc Việt Nam ta như thế nào

Không hiểu sao cái bọn này chúng nó lại có thể dày mặt như vậy được nữa.chủ quyền của nước khác mà lại có thể nhận vơ một cách trơ trẽn như thế thì đúng là chịu các ngươi mất thôi tàu khựa ạ.nhưng ai mà có thể cho phép các ngươi đạt được mục đích xấu xa đó chứ.Hãy dừng lại đi trước khi mọi chuyện đi quá xa tàu khựa ạ.

Điều mà thế giới đang chứng kiến từ những việc làm của TQ thì có thể thấy đây chính là bộ mặt của đất nước này! bộ mặt của một tên cướp danh mãnh, một chiến lược chiếm biển sâu sắc được chính quyền TQ bất chấp thực hiện dù cho đó là khiêu khích chiến tranh! họ đã tính toán đến mọi khả năng được mất! TQ đang vươn lên như một thế lực mới trên thế giới! tạo nên một thế kỷ biển đảo

Trung Quốc đã tiến hành các cuộc khảo sát khảo cổ thường xuyên ở Hoàng Sa và các cuộc khảo sát hiện đang được mở rộng xuống quần đảo Trường Sa của Việt Nam.” đây có thể coi là những lí do mà TQ thúc đẩy việc tranh chấp để chúng có thể tạo dựng thêm những cái cớ cái cớ từ lịch sử! thủ đoạn của TQ thì không thể lường trước với TQ không có gì mà không thể thực hiện! thật kinh tởm với TQ

Đảng nhà nước Việt nam trước sau như một luôn mong muốn giải quyết tranh chấp trên biển đông bằng biện pháp hòa bình,tôn trọng luật pháp quốc tế và công ước luật biển năm 1982,tuy nhiên nếu như trung quốc còn tiếp tục ngang ngược và phi lí trên biển đông nữa thì Việt nam sẵn sàng có những biện pháp mạnh để đáp trả.

bọn tàu khựa nó bựa nhân đến mức đó là cùng.sao mà chúng lại khốn nạn như thế cơ chứ.còn từ ngữ nào để nói đến chúng nữa không đây,Đảng nhà nước Việt nam trước và sau như một sẽ kiên quyết và hành động đến cùng để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của dân tộc,Chắc chắn với sự ủng hộ của bạn bè quốc tế thì Việt nam sẽ dành chiến thắng.

Thật sự thì đứng trước những vấn đề trên biển đông thì đòi hỏi Đảng Nhà nước ta cũng như nhân dân ta nên thật sự tỉnh táo sáng suốt trước những hành động của trung quốc bởi vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm và nếu ra xử lí không khôn khéo nó có thể gây ra những tác hại vô cùng xấu. Thế nên chúng ta hãy tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng của Nhà nước để cùng nhau bảo vệ chủ quyền của dân tộc ta.

Có lẽ khó có ngôn từ nào để diễn tả sự bẩn thỉu, xấu xa của Trung Quốc. Đã ăn cướp còn la làng, đã xâm phạm chủ quyền của người ta theo kiểu ỷ lớn hiếp bé nay còn lên giọng kể cả, trịch thượng.điều đó chứng tỏ bản chất Trung Quốc luôn là kẻ cậy lớn, ỷ thế to xác để hiếp đáp các nước bé hơn.

Theo tôi nghĩ, dù có hành động gì để chống lại sự bành trướng của Trung Quốc thì cũng phải thật suy xét kĩ lưỡng, không nên trong một vài phút nóng giận mà vướng phải cái bẫy của Trung Quốc giăng ra

Nghe nói Trung Quốc đang gấp rút đóng mới thêm 3 giàn khoan nữa, kiểu này thì không chỉ Việt Nam bị xâm lược theo kiểu đó mà có thể là Philippin cũng bị cho mà xem, Trung Quốc đã quá coi thường Mỹ rồi.

Hơn bao giờ hết, thế giới cần phải sát cánh cùng Việt Nam để ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc trên biển Đông, bởi vì nếu Trung Quốc chiếm được biển Đông thì cả thế giới sẽ phải chịu hậu quả chứ không phải Việt Nam

Trung Quốc đã quá hung hăng rồi, chính quyền Trung Quốc đã quá hiếu chiến, một chính quyền hiếu chiến thì dù sớm hay muộn sẽ đưa cả dân tộc vào chiến tranh, Việt Nam cần phải làm gì đó, để đề phòng người Trung Quốc, chứ không nên thờ ơ như vậy

Không hiểu cái lũ này nó khốn nạn đến mức nào nữa mà lại còn dám triển khai thêm cái giàn khoan vào trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt nam nữa,thế giới đang lên án mạnh mẽ hành động và âm mưu của trung quốc trên biển đông,và nếu như trung quốc còn dám ngang ngược nữa thì họ sẽ bị trừng phạt mà thôi.

Khốn nạn bất nhân và vô liêm sĩ đến thế là cùng thôi tàu khựa ạ.các ngươi đừng có tưởng rằng là nước lớn sẽ có thể bắt nạt được nước bé,chắc chắn rằng cái lũ chúng mày sẽ bị trả giá thôi,Đảng nhà nước và nhân dân Việt nam sẽ kiên quyết bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của dân tộc.chính vì vậy mà trung quốc đừng mơ thực hiện tham vọng bá chủ của chúng mày.

Đúng là không có ngôn từ nào hơn để diễn tả sự tráo trở, lật lọng của người Trung Quốc. Trong khi Việt Nam trưng ra được các bằng chứng sinh động về việc tàu Trung Quốc đâm tàu Việt Nam thì phía Trung Quốc không hề có một bằng chứng nào. Ấy vậy mà vẫn cứ già mồm cãi cố theo kiểu đổi trắng thay đen.Thật sự không hiểu bộ mặt của Trung Quốc dày đến cỡ nào?

Đúng là cái lũ cướp biển trắng trợn mà,chúng nó nghĩ chúng là ai mà thích làm gì thì làm như vậy cơ chứ,thật là nực cười không chịu được.hãy nên nhớ rằng trong lịch sử thì trung quốc đã nhiều lần kéo quân sang xâm chiếm Việt Nam nhưng kết quả cuối cùng đều là những thất bại thảm hại và nặng nề của chúng.dừng lại đi trước khi quá muộn tàu khựa ạ.

Bọn này thật sự là chúng nó định cướp biển của chúng ta đây,thật sự là quá ngang ngược và phi lí.làm sao để chấp nhận được điều đó cơ chứ.cho dù chúng có ngang ngược đến đâu thì cũng đã có luật pháp quốc tế trừng phạt chúng rồi,và chắc chắn rằng chúng sẽ phải bị trả giá đắt cho những việc làm đó.

Đây là sự “vừa ăn cướp vừa la làng” trắng trợn của Trung Quốc thì đúng hơn. Một mặt Trung Quốc cho các tàu tải trọng lớn đâm va tàu Việt Nam, cho rất nhiều tàu quân sự hoạt động tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam; mặt khác thì Trung Quốc vu khống là tàu của Việt Nam gây hấn. Mặt dày phát sợ luôn

Nó cướp Hoàng Sa tận năm 74 cơ mà chứ có phải bây giờ mới cướp đâu, bây giờ bọn chúng đang tận hưởng thành quả mà chúng cướp được trước đó, cái giàn khoan kia sẽ chẳng khoan được gì đâu mà.

Bạn chưa từng trải qua chiến tranh phải không, bạn không biết để có được hòa bình thịnh vượng như ngày nay thì biết bao nhiêu thế hệ đã phải đổ xương máu không, dùng vũ lực ở đây không phải là điều hay ho cho lắm đâu.

Hành vi vừa ăn cắp, vừa la làng của Trung Quốc thật khiến người ta khinh bỉ, họ đã vi phạm luật pháp quốc tế rõ mười mươi, Việt Nam đã và đang tập hợp tất cả những bằng chứng để kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, sự việc tỏ như ban ngày vậy mà Trung quốc vẫn dùng miệng lưỡi không xương vu khống một cách lộ liễu rằng Việt Nam khiêu khích, hống hách và nhiều lần đâm vào tàu của họ nhưng và họ đã phải kiềm chế rất lớn hành động của các tàu Việt Nam để bảo vệ giàn khoan.

Trung Quốc đang ngày càng cho thấy họ là một nước cù nhầy, coi thường cả thế giới chứ không riêng gì Việt Nam chúng ta. Sự ngang ngược của Trung Quốc rồi sẽ có hậu quả xác đáng cả thôi.

Trung Quốc đúng là vừa ăn cướp vừa la làng. Theo tôi thì những lời nói của Trung Quốc trước quốc tế đang là những lời nói sai sự thật, và thế giới đang biết rõ điều đó, chính vì thế mà chúng ta nên chọn thời điểm này để kiện Trung Quốc, khi đó chúng ta sẽ nhận được sự ủng hộ cao của bạn bè quốc tế, và cũng là cho Trung Quốc thấy chúng ta không hề sợ chúng.

Có lẽ tính người của bọn này đã không còn nữa rồi.chúng nó quá vô nhân đạo và phi lí,chủ quyền của Việt nam đã được khẳng định từ lâu và cũng được bạn bè quốc tế công nhận thế mà anh bạn tàu khựa lại làm ngơ chuyện đó,đúng là mặt dày đến thế là vừa rồi,nhưng dù chúng có ngang ngược đến đâu thì việt nam cũng không sợ và chúng sẽ nếm thất bại thôi.

Lũ trung quốc tiếp tục vừa ăn cướp vừa la làng ở trên biển đông và với những gì chúng đang làm thì người ta có thể thấy được bộ mặt tiểu nhân của một nước lớn,chúng nó không chỉ vi phạm luật pháp quốc tế về xâm phạm chủ quyền trên biển mà chúng còn vi phạm nhân quyền nghiêm trọng,phải có biện pháp mạnh để mà xử lí cái lũ này mới được.

cái lũ ăn cướp này chúng nó không xứng đáng được sống.chúng nó đã ngang ngược quá mức như vậy rồi thì chúng ta cũng cần phải có những hành động đáp trả lại điều đó,không được để cho chúng lấn tới,và với cái lũ vừa ăn cướp vừa la làng này thì chúng ta sẽ khiến cho chúng bị xử lí như là những tên cướp biển bị bắt vậy.

Với những gì mà những người ngư dân đất nước Việt Nam của chúng ta đang làm thì họ đang chứng tỏ cho Trung QUốc thấy rằng dù chúng xấu xa bỉ ổi như thế nào nhưng cũng sẽ không làm giảm đi tinh thần quyết tâm cùng đảng và nhà nước bám biển, nơi chủ quyền thiêng liêng của tổ quốc ở đó

Tinh thần yêu nước của người Việt Nam chỉ dừng lại ở mấy trăm nghìn thôi. lần biểu tình vừa rồi đã cho thấy tất cả, người Việt Nam luôn hám cái lợi trước mắt mà quên đi cái lâu dài, 1 cuộc bạo động đã làm cho đất nước mất cả trăm tỉ.

Những người ngư dân Việt Nam cũng đang thể hiện tinh thần yêu nước, tinh thần ý chí chiến đấu không kém gì so với những người lính đang ngày đêm bảo vệ tổ quốc Việt Nam này. Chính vì thế điều mà Trung Quốc sợ nhất chắc chắn là những ngư dân đang hăng hái trên con đường bảo vệ tổ quốc

nhìn những hình ảnh tàu của Việt Nam bị tàu của TQ chèn ép mà trong lòng cảm thấy phẫn nộ. Những hành động từ phía TQ đã vượt qua giới hạn của phòng vệ mà đang thực hiện việc tấn công có chủ đích của tàu phía TQ với Tàu của Việt Nam. có lẽ con hổ giấy TQ cần đến một mồi lửa nhỏ như Việt Nam để cho con hổ giấy TQ này biến sắc thành tro

Những hành động của Trung Quốc thời gian qua trên biển đông đã trả lời chính xác cho câu hỏi này. Các hành động của Trung Quốc không những ảnh hưởng đến các nước xung quanh mà còn là mối lo ngại của tất cả các nước trên thế giới.

câu trả lời đã rõ như ban ngày. Những hành động, âm mưu cụ thể hóa những yêu sách của TQ thời gian qua đã nói lên tất cả.

AI LÀ TÁC GIẢ ĐÍCH THỰC CỦA ĐỀ NGHỊ BÁN NƯỚC CỦA CSVN Ở THÀNH ĐÔ 1990?

Cái kim lòi ra, cục phân bốc mùi, khối u độc di căn

Mấy hôm nay lề dân sôi sục lên với những bài tin về nội dung thỏa thuận được cho là bán nước Việt cho Tàu ở Hội nghị Thành Đô của đảng CSVN với CSTQ năm 1990, mà Tân Hoa xã, Hoàn Cầu Thời báo, Wikileaks… vừa đưa ra, vì có câu: “Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây….”

Nếu thế thì đúng là bán nước 100% rồi còn gì, lịch sử Dân tộc VN mấy nghìn năm chưa bao giờ có chính quyền nào hèn hạ và dám làm việc ô nhục sau lưng dân như thế!

Tất nhiên là đảng im lặng hoàn toàn. Chính cái thỏa thuận Thành Đô đảng CSVN ký với CSTQ đã 24 năm nay mà họ vẫn đang còn cố giấu diếm như mèo giấu cứt, dù nó đang bốc mùi lộ chất độc thối rồi, nên chưa biết họ sẽ “liếm láp” tiếp ra sao?

Chẳng ngạc nhiên và cũng thật đáng mừng khi còn có những người dân Việt như thiếu tướng Lê Duy Mật với tư cách đảng viên đã yêu cầu đảng của mình công bố chính thức nội dung Thỏa thuận Thành Đô đó… Nếu tướng Mật đã đưa yêu cầu của mình theo đúng thủ tục “góp ý nội bộ” thì sẽ có hai khả năng: đảng sẽ lờ tịt đi hay sẽ… khai trừ ông ra khỏi đảng. Nay yêu cầu của ông đã được công khai trên lề dân –tức “không theo đúng qui trình”, thì khả năng sau cao hơn, cũng như đảng mới khai trừ ông Ls. Trừng vậy. Nhưng câu chuyện sẽ không thể kết ở đó. Tất cả mới bắt đầu…

Với bài này, tôi muốn nói đến phần trước nữa, phần bắt nguồn, của Hội nghị Thành Đô 1990 của CSVN, và cố gắng thử trả lời câu hỏi như đầu bài đưa ra (tất nhiên, đó là nhóm chóp bu đảng CSVN rồi, nhưng bắt đầu từ ai?), hòng góp phần dự đoán “câu chuyện bán nước ở Thành Đô” của đảng CSVN sẽ tiếp diễn như thế nào?... Chứ chả lẽ dân Việt ta chỉ biết ngồi chờ “đảng ta dẫn dắt và lãnh đạo”, đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác mãi?!

Bối cảnh, hay điều gì dẫn đến Hội nghị Thành Đô?

Tại “thằng” Gorbachốp! Đó là tuyên bố hùng hồn và lời giải thích chính thức đến tận hôm nay 2014 của đảng CSVN, lý giải nguyên nhân phải có Hội nghị Thành Đô của họ năm 1990 trong các hội nghị đảng, chính quyền, đoàn thể từ trung ương đến cơ sở và đến các chi bộ phường xóm, vỉa hè…

Câu nói đó thể hiện văn hóa cao đặc thù của đảng CSVN – hôm qua đảng coi ông là vị Cứu tinh, là Giấc mơ, là Thiên đường mơ ước cho đảng theo, hôm nay ông là tội đồ bắt đảng phải theo mẹ đĩ già TQ!

Câu nói đó thể hiện tâm thế hèn kém muôn đời của đảng CSVN, không bao giờ dám đối diện vấn đề và sự thật, chỉ luôn chỉ tay đổ lỗi cho người khác cho những hành động cơ hội luồn cúi bán dân hại nước của mình!

Thực chất chuyện gì đã xảy ra? Đã có ba chuyện chính lớn xảy ra.

Đến năm 1989 thì bức tường Berlin sụp đổ cùng hàng loạt các nước cộng sản tự gọi là XHCN ở Đông Âu và liên bang Xô viết tan rã - chiến tranh lạnh kết thúc với bên thua không có người để giương cờ trắng là bên cộng sản. Trong khi đó, Cộng sản VN đang dựa vào cộng sản Liên xô, nên chới với…

Sự kiện thứ hai là ở Thiên An Môn tháng 6/1988 ở Bắc Kinh, cũng trước một phong trào đấu tranh dân chủ của sinh viên như đã bắt đầu ở Đông Âu trước đó mà kết thúc là bức tường Berlin bị đập tan theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, chính quyền cộng sản Bắc Kinh với lệnh từ Đặng Tiểu Bình, đã dùng súng và xe tăng bắn và nghiền nát hàng ngàn sinh viên đấu tranh tay không trên quảng trường đỏ ấy làm nó thực sự đỏ vì máu và thịt của những người Trung Hoa trẻ dũng cảm vô song đó…

Sự kiện thứ ba là tình trạng khốn cùng của dân ở Việt Nam. 15 năm sau “chiến thắng vẻ vang”, đã nắm trong tay toàn đất nước, chính quyền cộng sản Việt nam đã hoàn toàn thấy bại trong công cuộc xây dựng đất nước trong hòa bình, đưa kinh tế đất nước đến đáy bùn nghèo khốn tận cùng, đảng hèn kém tham nhũng và vô đạo đức đã mất hết uy tín trước dân và cả các đảng viên chân chính. Đảng CSVN lúc đó lại chống Tàu (vì Tàu đánh chiếm biên giới VN năm 1979) và dựa vào đảng CSLX đã tan rã, thì có nguy cơ cũng sẽ tan rã như thế…

(Xin xem tiếp phần dưới)

Thế là, đảng CSVN chọn đổi chủ, chọn đi theo chủ mới đang chính là kẻ thù số 1 của dân tộc mình, là đảng CSTQ. Thế là họ xin đến TQ, xin có Hội nghị Thành Đô để qui hàng để có thể tiếp tục giữ thể chế cộng sản của mình ở VN, bằng bạo lực Tàu như họ đã thể hiện trên Thiên An Môn. Nhưng mức độ thần phục TQ đến thế nào, tức nội dung cụ thể của thỏa thuận ở Thành Đô năm 1990 đó là gì, đảng CSVN đến nay vẫn chưa dám công bố cho đảng viên của mình biết.

Nhưng lý do và mục đích của Hội nghị đó thì ai cũng rõ: vì đảng sợ nhân dân Việt Nam khai tử, như nhân dân các nước khác đã khai tử các đảng CS ở Đông Âu và cả Liên xô, vì lợi ích –vì sự thịnh vượng của các dân tộc đó.

Với Hội nghị Thành Đô, đảng CSVN đã đặt lợi ích của đảng trên lợi ích dân tộc Việt Nam. Nhưng đến bán cả quốc gia cho TQ, như nội dung thỏa thuận đã hé lộ ra như trên, thì quả là CSVN đã đi quá xa, và dân tộc Việt Nam sẽ không bao giờ chấp nhận, không bao giờ tha thứ!

Ai trong đảng CSVN đã đi bán nước ở Thành Đô 1990

Chúng ta biết, đoàn cán bộ chóp bu của CSVN bí mật đi TQ khi đó bao gồm: Cố vấn Phạm Văn Đồng, TBT Nguyễn Văn Linh, Chủ tịch HĐBT (Thủ tướng) Đỗ Mười và một số ít phụ tá. Ngay cái cách họ lén lút ra đi đúng ngày Quốc khách VN 2/9/1990 đã thể hiện mục tiêu đen tối, mưu đồ không trong sáng và tâm địa hèn hạ của họ rồi.

Nhưng vai trò cá nhân của ba nhân vật chóp bu trên của CSVN lúc đó trong thỏa thuận Thành Đô như thế nào, đó là câu hỏi của chúng ta ở đây.

Đồng, kẻ đã bán nước bằng công hàm 1958 lại có mặt trong đoàn đi bán nước lần này, thật không bất ngờ nhưng càng đáng nghi là một tác giả chính của nó, và không thể tha thứ! Đồng khi đó đã 84 tuổi, đã nghỉ hưu từ 1987, chỉ còn chức cố vấn hờ cho TBT Linh từ 1986, tại sao lại phải có mặt ở Thành Đô là câu hỏi then chốt?

Linh, kẻ mới bất ngờ lên TBT t12 năm 1986 tại ĐH VI, đã để lại ấn tượng khá tốt trong những cải tổ bắt buộc ban đầu, gọi là đổi mới, của CSVN, tại sao đã quay ngoắt thái độ từ cấp tiến đổi mới sang bảo thủ theo Tàu, là câu hỏi rất quan trọng cần trả lời?

Và Mười, tên hoạn lợn vốn đã bị thần kinh, chỉ biết ăn tục nói phét mà được Hồ cho làm phó TTg của Đồng, nay lên được TTg cũng là ngạc nhiên lớn (câu hỏi sẽ được trả lời ở phần sau), có vai trò gì trong gánh xiếc bán nước này, cũng là câu hỏi hóc búa không thể bỏ qua để hiểu vở diễn này của CSVN? Chúng ta để ý là ngay trước Thành đô tên hoạn lơn này được bất ngờ lên Thủ tuongs để đại diện chính phủ ký thỏa thuận bán nước, rồi sau khi từ Thành Đô về, kẻ điên thiến lợn này còn được lên chức TBT thay Linh để triển khai thực hiện cam kết Thành Đô đó với Tàu cộng từ 1991 – ĐH-VII của CSVN và tái nhiệm cả ở ĐH -VIII?

Vậy trong ba người đó, ai hay cả ba, hay ai khác nữa là tác giả đích thực của thỏa thuận bán nước Thành Đô?

Ai là tác giả đích thực của đề nghị bán nước ở Thành Đô?

Chúng ta hãy bắt đầu nhìn lại từ sự nghiệp đỉnh cao của Linh - TBT. Tại sao Linh bất ngờ được lên TBT vào t12/1986 ở ĐH-VI? Đó là do t6/1986 Lê Duẩn chết, Trường Chinh được lên TBT lần 2 tạm thay Duẩn từ t6 đến ĐH6 t12/1986, rồi Chinh chọn Linh lên thay mình. Vậy tại sao Chinh lại chọn Linh từ trong Nam ra trong khi có nhiều ứng cử viên nặng ký hơn nhiều và gần gũi Chinh hơn? Có phải vì Linh đã cam kết sẽ làm cuộc đổi mới theo con đường Chinh vẽ ra? Mà chúng ta dã biết, Chinh là một trong bộ tứ Hồ-Đồng-Chinh-Giáp khét tiếng chỉ theo Tàu từ đầu đến cuối, và đổi mới của Chinh là CSVN quay lại theo TQ hoàn toàn?

(Xin xem tiếp phần dưới)

Từ 1975 đến 1986 CSVN do Duẩn thống trị đã hoàn toàn chống Tàu cộng, ghi cả trong hiến pháp tầu là kẻ thù só 1, nên khi Duẩn chết là lúc phe thân Tầu của Đồng-Chinh-Giáp vốn bị Duẩn “đì” nhưng đều còn sống (dù đã rất già và đã về hưu), nhưng đằng sau là Tàu cộng và Hoa Nam, có cơ hội phục thù và lên nắm lại quyền bính như thời Hồ, để lái VN theo Trung cộng lại hoàn toàn như Hồ mong muốn? Vậy cho nên, khi Chinh tạm giữ chức TBT, việc quan trọng nhất của Chinh là phải tìm ra nhân vật mới làm TBT sẽ theo phe thân Tàu của Chinh-Đồng-Giáp, đồng ý đưa VN quay về Tàu? Và đó chính là Linh (mà Hoa Nam tìm ra) – kẻ thật thà dễ bảo, không gian trá, không thủ đoạn, rất ngây thơ và ảo tưởng?

Đó là lý do Linh bất ngờ vượt qua nhiều ứng viên nặng ký hơn nhiều, lên chức TBT đảng CSVN t12/1986 ở ĐH-VI? Và vì thế trong hơn nửa đầu nhiệm kỳ 1986-1991 của mình Linh đã khởi xướng đổi mới (thực ra là học theo Đặng chút it) và cởi trói cho văn nghệ sĩ chút đỉnh, để gây thanh thế, tạo uy tín, để lừa lấy lòng quần chúng nhân dân, song sang cuối nhiệm kỳ Linh lại “trói lại” và cương quyết “bảo vệ thành trì XHCN còn sót lại là TQ và VN” (ảo tưởng). Đó là lý do Linh đã chấp thuận bán nước ở Thành Đô cùng Đồng và Mười – để cứu phe XHCN cho nhân loại?

Như vậy, thỏa thuận Thành Đô là theo đạo diễn của Trường Chinh, rồi giám sát của Đồng, mà Linh chỉ là kẻ đổ bô ảo tưởng rằng mình thực cứu cả phe XHCN? Và vì thế Linh đã hối hận (quá muộn) khi năm 1991 xin rút khỏi vũ đài chính trị VN (dù Linh dễ dàng có thể tái nhiệm chức TBT khóa VII 1991 sau “đại công tích” bán nước ở Thành Đô 1990?)

Tiếp theo là Đồng, năm 1990 Đồng đã về hưu 3 năm rồi, sao còn phải tháp tùng Linh đi Tàu, dù với chức danh cố vấn? Đó phải chăng là vì Đồng được bộ ba Động-Chinh-Giáp giao giám sát thực hiện ký kết thỏa thuận bán nước Thành Đô (mà Bắc Kinh giao bộ ba đệ tử Hồ đã lọm khộm đó phải làm cho xong trước khi chết?), hoàn tất sự nghiệp cướp/bán nước của Hồ và bộ ba đó? Hơn nữa, sau khi lừa được Linh làm TBT bán nước năm 1986, Chinh đã chết năm 1988, nên chỉ còn Đồng và Giáp trong bộ ba đã bán linh hồn cho Hồ/Tàu ngay từ 1940, thì Giáp lúc đó uy tín và chức vụ đã rơi quá thấp (mới vừa phụ trách sinh đẻ kế hoạch 1983), nên Đồng dù đã thân già vô sự vẫn cứ phải nhiễu sự theo Linh về chầu. Vì đó là việc quá quan trọng – hoàn tất sự nghiệp cướp nước Việt của Tàu/Hồ - mà nhất định Bắc Kinh/Hoa Nam không thể để Linh tự diễn không có thúc ép và giám sát của Đồng (cũng là để Bắc Kinh còn qua Đồng mà chỉ đạo nội dung thỏa thuận)… Chả thế mà cả đảng CSVN khi đó, trước và sau Thành Đô, đều “châu ống đu đủ” để thổi Linh lên thành “lãnh tụ cứu tinh” cho VN và cả phe XHCN…

Và cuối cùng là tên hoạn heo chưa bao giờ đi học tử tế nhưng đã “Đỗ” Mười. Mười là kẻ rất ngu dốt nhưng vô cùng háo danh, hãnh tiến, và thủ đoạn độc ác luôn có thừa, được Hồ cho lên phó TTg từ 1968 mà đến 1988 vẫn chỉ chỉ là phó TTg (vì Đồng không cách chức ai trong 32 năm). Chúng ta nhớ, năm 1986 phe Đồng-Chinh-Giáp thân Tàu của Hồ nắm hai chức vụ chính là TBT (Chinh) và TTg (Đồng) nhưng ở ĐH VI t12/1986 đã chỉ giữ được chức TBT cho người của mình là Linh, còn chức TTg phải giao cho phái cấp tiến (của những người miền Nam) là Phạm Hùng. Nhưng t3 năm 1988 Phạm Hùng chết rất bất ngờ khi công tác tại Sài gòn (nghi vấn là do bị Hoa Nam sát hại), nhưng lẽ ra người lên thay phải là phó TTg Võ Văn Kiệt cùng phe Phạm Hùng, thì Mười bất ngờ được chọn (bởi Hoa Nam, kẻ đã giết TTg Phạm Hùng là cho mục đích đó?). Tại sao Hoa Nam chọn Mười? Chỉ vì Mười rất ngu nhưng quá háo danh/háo chức nên dễ điều khiển, có thể mua chuộc nếu cho danh/chức? Thế là kẻ hoạn lợn điên (lợn không bị điên) được Bắc Kinh đặt lên chức Thủ tướng (Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng – vẫn theo cách tổ chức chính phủ của Liên xô/Duẩn cũ) từ 1988 là để chuẩn bị thay mặt chính phủ Việt Nam đi bán nước ở Thành Đô? Một lựa chọn hầu như tối ưu của Hoa Nam, tôi nghĩ thế. Kẻ như vậy cho làm TTg VN để hắn bán TQ cho Mỹ hay ngược lại, hắn cũng cam kết sẽ làm…

(Xin xem tiếp phần dưới)

Tóm lại, tác giả đích thực của thỏa thuận bán nước ở Thành Đô, từ cách chọn và chuẩn bị nhân sự đứng đầu của CSVN mấy năm trước đó đến cách đi Thành Đô và ký kết, chính là… Hoa Nam hay đảng CSTQ, qua Chinh và Đồng (có thể Chinh/Đồng/Giáp cũng được tham gia góp ý cách thực hiện, nhưng không phải tác giả hay đồng tác giả), đến Linh và Mười chỉ là hai kẻ ký kết đổ bô mà thôi (dù họ có đổ bô vì cái gì). Chúng ta thấy rõ ràng bóng đen của Hồ trong “cái bô” Thành Đô đó… Chính vì thế mà đến nay hết đời TBT Mười, đến Phiêu, đến Mạnh, rồi đến Trọng… tất cả đều cung cúc tuân thủ và thực hiện thỏa thuận bán nước ở Thành Đô như chúng đang đội trên đầu cái chúng gọi là “Tư tưởng đạo đức Hồ” và “4 tốt 16 vàng” Tàu vậy…

Thế là sự nghiệp cướp nước Việt cho Tàu của Hồ được đàn em hoàn tất về thủ tục…

Hội nghị Thành Đô 1990 bản chất nó là thế. Tôi không cần phải nói cụ thể cái gọi là Hội nghị Thành Đô đó đã diễn ra như thế nào nữa, các bạn đã biết hay có thể biết chi tiết dễ dàng. Rồi Lịch sử dân tộc ta sẽ còn phải phán xét nó dài dài chứ không chỉ hôm nay chúng ta đang muốn biết rõ nó, phản đối nó, phẫn nộ vì nó…thôi đâu.

Nó là sự kiện nhục nhã nhất Lịch sử mấy ngàn năm của dân tộc Việt Nam ta, vô tiền khoán hậu! Vì chưa bao giờ vua quan Việt Nam kéo nhau trốn dân đi bán nước bằng cả đoàn đại diện đứng đầu đảng cầm quyền mấy triệu người và đứng đầu chính phủ đương nhiệm như thế cả! Cả mấy nghìn năm chỉ lác đác có vài kẻ bán nước như Trần Ích tắc, Lê Chiêu Thống…- đếm chưa hết ngón tay trên một bàn tay, và họ muốn bán nước nhân danh cá nhân họ thôi, nhưng không thành…

Điều đáng buồn và đau xót hơn nữa, là sau khi ký thỏa thuận bán nước đó, bọn bán nước vẫn ngấm ngầm thực hiện cam kết bán nước đó suốt 24 năm qua mà dân không biết, vì đảng CSVN không cần/thèm/phải công bố ra cho dân – những kẻ đã bị chúng bán đứng – biết! Có lẽ chúng tính để những kẻ “mua được” dân và nước Việt sẽ thông báo cho dân Việt luôn về “thương vụ” cho tiện! Chúng còn đang lo chước thứ 36: Tẩu! Vì đằng nào thì dân Việt cũng sẽ do bọn người khác ở Bắc Kinh “lãnh đạo” rồi! Và sự thể đã diễn ra đúng như thế, dân Việt được biết nước mình đã được bán cho Tàu cộng từ Tân Hoa xã và Thời báo Hoàn Cầu ở Bắc Kinh, và từ thế giới ảo - Wikileaks…

Và những kẻ thực hiện cam kết bán nước Thành Đô

Ký xong Hiệp định bán nước cho Tàu cộng ngày 4/9/1990 ở Thành Đô về, Linh không ra ứng cử TBT tiếp vì hối hận (là do tôi suy diễn thế thôi), và Linh đã hối hận suốt 8 năm sau trước khi chết hay không và thế nào thì chỉ có mà…Linh biết. Nhưng việc Linh không muốn làm TBT nữa đã tạo cơ hội cho kẻ thiến heo t6 năm 1991 leo lên “tột đỉnh danh vọng đảng” mà trước đó nếu có phải tự thiến chính mình chắc chắn lão cũng đồng ý làm để được thế. Câu hỏi là tại sao kẻ thiến heo đó may mắn được Hoa Nam chọn?

Câu trả lời khá đơn giản. Là vì Bắc Kinh phải cần những kẻ thực “ngu trung” nhất để thực hiện cam kết bán nước ở Thành Đô đó. Bắc Kinh/Hoa Nam vẫn biết “trung” với CSVN là không thể có, vì CSVN đã bán nước VN cho chúng/Tàu cộng tức CSVN không trung với cả đất nước và dân tộc Việt, thì ai ngu gì mà tin chúng nó/CSVN có thể trung với mình hay với bất kỳ ai. Khái niệm trung thành có lẽ không tồn tại với CSVN. Nhưng ngu thì chúng nhiều kẻ có thừa và Mười là kẻ có thừa nhiều nhất, nên để Mười làm TBT là tốt nhất cho Tàu. Vì còn ai sẽ tích cực thực hiện cam kết bán nước đó hơn kẻ hoạn lợn “rất tự hào đã được ký nó” nữa chứ?

Nhưng nước Việt có mấy ai ngu được cỡ như Mười, nên từ sau Mười, ngoài tiêu chuẩn “ngu không cần trung”, tiêu chuẩn và điều kiện để được Bắc Kinh bổ nhiệm làm TBT đảng CSVN và TTg VN là phải sang Bắc Kinh học thuộc cam kết Thành Đô 1990 và cam kết thực hiện nó trước mặt những kẻ cướp nước ở Bắc Kinh đó, rồi mới được về lên chức và phải thực hiện cam kết.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Đến nay thì danh sách các chức vụ của CSVN phải sang Bắc Kinh khấu đầu cam kết bán nước trước đã mở rộng ra cho cả Bộ CT rồi (đến tên Nhân và mụ Ngân ngay sau khi được bổ sung vào BCT cũng phải sang Bắc triều cam kết thực hiện hiệp ước bán nước đó ngay rồi mới về nhận chức vụ mới). Còn gần hai trăm ủy viên TƯ đảng CSVN thì đều phải qua “đào tạo đặc biệt” bên Tàu và cam kết bán nước cho Tàu có ký kết…

Rồi chúng triển hai cam kết bán nước đó trá hình trong dạng thực hiện phương châm 4 tốt, 16 chữ vàng đã suốt một phần tư thế kỷ nay, qua ĐH-VII 1991 đến ĐH-XI 2011, và sáp tới là ĐH-XII 2016…

Thời hạn chót cho CSVN thực hiện xong cam kết bán nước, biến VN thành tỉnh tự trị của Tàu trong vòng 30 năm đã tới gần, đến 2020, chỉ còn một đợt “bàn và giao nhiệm vụ” bán nước của đảng ở ĐH-XII 2016 nữa thôi…

Vài điều dự kết, hay: dân Việt ta tính sao đây?

Thế là nó là thế rồi! Thế là chúng bán nước rồi ! Dân Việt ta biết tính sao đây !?

Ai có thể sửa chữa, thay đổi, khắc phục hậu quả của thỏa thuận bán nước Thành Đô? Đó là nhân dân Việt Nam, và chỉ có thể là nhân dân Việt Nam.

Tất nhiên, cụ thể về tổ chức, đó không thể là đảng CSVN hay tổ chức nào tương tự nó, con cháu nó, cánh tay nối dài hay hình bóng “ve sầu” của nó. Về cá nhân, đó không thể là những người đã từng tham gia tạo nên nó hay chấp nhận nó, giấu diếm nó, thực thi nó, đồng lõa với nó… vì bất cứ lý do gì – tức là tất cả bè lũ chóp bu của đảng CSVN từ 1990 đến nay, rồi tất cả bè lũ đảng viến cấp cao, cấp trung, cấp thấp đã và đang giấu diếm và thực thi thỏa thuận bán nước đó ở mọi lĩnh vực của xã hội Việt Nam hôm nay.

Vì thế, đã nhiều lần tôi nói, chúng ta không thể hy vọng gì vào các lãnh đạo hay đảng viên CSVN “phản tỉnh” nếu họ còn bảo vệ đảng, bảo vê “Bác” – tức là còn bảo vệ Thỏa thuận Thành Đô hay công hàm PVĐ 1958. Nếu có, thì chúng ta có thể, chỉ có thể thôi, tin tưởng và hy vọng vào những cán bộ đảng viên cấp trung đến cấp thấp, như thiếu tương Lê Duy Mật, vì họ không dính vào không tham gia thực hiện những chủ trương bán nước của đảng như Thành Đô hay công hàm PVĐ, và vì họ nay không bảo vệ đảng và Bác “nữa” mà chỉ vì dân tộc trên hết – cái đặc tính thứ hai này mới là quyết định.

Sửa chữa hay vượt qua thỏa thuận bán nước ở Thành Đô của CSVN như thế nào? Câu hỏi này thực là quá sức trả lời của tôi, dù là một cá nhân phản đối nó và sẽ không bao giờ thực hiện nó.

Nó là câu hỏi lớn và vô cùng khó của cả dân tộc Việt Nam hôm nay, đầu thế kỷ 21 này, lớn và khó hơn cả việc vượt qua công hàm bán nước PVĐ.

Trả lời nó là chúng ta phải quyết định đi liền hành động, với tư cách cả một dân tộc, chọn đi theo con đường nô lệ Bắc Kinh hay đi lên con đường Tự do dân chủ như đại đa số (trên 80%) các nước trên Thế giói này đang đi lên, mà dẫn đầu là các cường quốc như Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật, Canada, Úc… và hàng trăm quốc gia khác đều thịnh vượng hơn Việt Nam nhiều nữa.

Câu trả lời là của cả các bạn, cả của tôi, là của cả dân tộc Việt Nam. Nhưng nhất định dân tộc Việt Nam sẽ vượt qua nó để giữ gìn độc lập tự do của đất nước, như cha ông, Tổ tiên chúng ta đã làm bất lực các thỏa thuận bán nước của Trần Ích Tắc hay Lê Chiêu Thống ngày xưa!

Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, hay cùng nhau đứng lên nói “Không! Không bao giờ!” với thỏa thuận bán nước ở Thành Đô 1990 của CSVN, Việt Nam ơi!


Phan Châu Thành

trung quốc là nước luôn có tham vọng cực kì lớn và chúng đang âm mưu độc chiếm biển đông , và sự thực chúng đang từng bước tiến tới làm những chuyện khiến cả thế giới phải một lần nữa sôi sục về những hành động bẩn thỉu của chúng

Trung quốc từ trước tới nay luôn làm tâm điểm của sự chú ý của thế giới vào họ, tôi tin rằng với sự đồng tâm hiệp lực chung tay của các nước yêu chuộng hòa bình thì chúng ta chắc chắn sẽ đẩy lui được sự lên cơn thèm khát của trung quốc trong việc xâm chiếm biển đông

tham vọng bành trướng của Trung quốc là quá rõ ràng khi công khai công bố trước toàn thể thế giới rằng gần trọn biển đông là của chúng, trong thời gian gần 2 tháng qua trung quốc đã buộc phải rút lui vì chúng đã chịu nhiều búa rìu và gạch đá từ dư luận , đó là một lợi thế lớn của ta trên trường quốc tế

Đảng ta thật tài tình khi đã có những tình huống xử lý nhạy bén và tinh tế đến như vậy, nếu phải như nước khác là chắc chắn có chiên tranh xảy ra rồi, nhiều người không hiểu biết cứ thích phải đổ máu mới gọi là anh hùng chứ nào có biết người nước ngoài người ta khinh người việt nam vì công nghệ thì yếu kém mà suốt ngày chỉ thấy đánh nhau

nghe đâu trung quốc còn định đưa thêm giàn khoan HD 982 vào nước ta trong thời gian tới nữa thì phải, sau vụ đụng độ giàn khoan như thế này chúng ta vẫn phải hết sức cảnh giác, cần phải khẩn trương kiện trung quốc cũng như chuẩn bị các phương án, các vũ khí đối phó khi cần thiết

thực sự việc nói về những cuộc chạn trán và đụng độ giữa người Việt Nam ta và người trung quốc không còn gì là mới mẻ cả, từ ngàn đời nay nhưng có lần nào trung quốc ẵm trọn biển đông về cho chúng được đâu, thật đáng thất vọng, và ngu dốt của những kẻ không chịu nhìn vào lịch sử

đến năm 2016 trung quốc sẽ đưa tiếp giàn khoan mới lắp đặt tiếp tục vào biển đông nước ta và chúng còn tuyên bố răng giàn khoan tới lắp đặt chỉ để hoạt động trên biển đông thì có thể thấy rằng âm mưu của trung quốc đã hoàn toàn lộ rõ bản chất

trung quốc sẽ phải nếm chịu thất bại như cha ông chúng khi cả gan động vào lãnh thổ nước ta, không phải tôi nói không có lý khi một mình trung quốc đang giương chiếm kiếm vào tất cả bạn bè làng xóm của chúng, thật là ngu dốt khi bẻ đũa cả nắm, trung quốc sẽ bị ăn đòn hội đồng sớm mà thôi

rất nhiều nước có lãnh thổ xung quanh biển đông ấy thế mà trung quốc dám cả gan một mình chống lại cả thế giới, quanh nước chúng có nhiêu nước nhỏ nhưng chúng đã sai lầm khi đứng sau nước nhỏ là nhiều nước lớn đang hậu thuẫn cho họ, còn đằng sau trung quốc chỉ có ai, có mỗi nước Nga, nhưng Nga chắc chắn không bao giờ họ sẽ bán rẻ một nước anh em như Việt Nam, trung quốc thực sự sai lầm

sống bên cạnh trung quốc quả là một thiệt thòi lớn nhưng người Việt chúng ta từ ngàn xưa tới giờ đã bao giờ phải khuất phục bọn chúng bao giờ đâu, kẻ làm sai không bao giờ có được những chiến thắng, đó là quy luật không thể chối cãi, kẻ vừa ăn cắp vừa la làng như trung quốc giờ ai cũng rõ cả rồi, tung của sẽ phải nếm thất bại

Trung Quốc mang cái giàn khoan HD981 vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, chi phí quá tốn kém, mục đích không đạt được, bị quốc tế và Việt Nam chửi rủa cho không ngước mặt lên được, bị sự chính nghĩa của Việt Nam làm cho run sợ, cuối cùng các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng đã bàn đến cách kéo Giàn khoan HD981 Đúng là cái lũ cướp biển trắng trợn mà,chúng nó nghĩ chúng là ai mà thích làm gì thì làm như vậy cơ chứ,thật là nực cười không chịu được.hãy nên nhớ rằng trong lịch sử thì trung quốc đã nhiều lần kéo quân sang xâm chiếm Việt Nam

mọi người đều thấy và đều hiểu những gì đang diễn ra ngoài kia và chúng ta phải làm thế nào. Thực lòng mà nói không hiểu được tham vọng của trung quốc lớn tới mức nào nhưng những việc làm ngang ngược như thế thì không thể nào có thể chấp nhận ngang nhiên làm những chuyện trái với pháp luật thì phải bị trừng phạt một cách thích đáng

Mỗi sự việc diễn ra đều có nguyên nhân của nó và chúng ta biết phải làm sao với những tình hình diễn ra như bây giờ. Quả thực với những sự gian xảo của Trung Quốc và tham vọng Trung quốc sẽ không từ một thủ đoạn nào để có thể đạt được mục đích của chúng. CHính điều đó khiến chúng ta phải cần thẩn nếu không sẽ phải hứng chịu sự thâm độc của Trung QUốc

bị sự chính nghĩa của Việt Nam làm cho run sợ, cuối cùng các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng đã bàn đến cách kéo Giàn khoan HD981 cút khỏi vùng chủ quyền của Việt Nam.”. đây là một cách làm khôn ngoan nếu như trung quốc muỗn giữ thể hiện của một nước lớn, cũng như tránh được sự lên án của dư luận một cách mạnh mẽ.mọi người đều thấy và đều hiểu những gì đang diễn ra ngoài kia và chúng ta phải làm thế nào.

trung quốc sẽ đưa tiếp giàn khoan mới lắp đặt tiếp tục vào biển đông nước ta và chúng còn tuyên bố răng giàn khoan tới lắp đặt chỉ để hoạt động trên biển đông thì có thể thấy rằng âm mưu của trung quốc đã hoàn toàn lộ rõ bản chất Mỗi sự việc diễn ra đều có nguyên nhân của nó và chúng ta biết phải làm sao với những tình hình diễn ra như bây giờ.

Đăng nhận xét