Bài mới nhất

24/07/2014

Luật pháp quốc tế về quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo



Lê Quang
Luật pháp quốc tế và các quốc gia trên thế giới có nhiều quy định liên quan đến tôn giáo.

Điều 18 Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền chỉ rõ: “Ai cũng có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo; quyền này bao gồm quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng và quyền tự do biểu thị tôn giáo hay tín ngưỡng qua sự giảng dạy, hành đạo, thờ phụng và nghi lễ, hoặc riêng mình hoặc với người khác, tại nơi công cộng hay tại nhà riêng”. Bên cạnh đó, Khoản 2, Điều 29 Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền cũng đã nêu: “Trong khi hành xử những quyền tự do của mình, ai cũng phải chịu những giới hạn do luật pháp đặt ra ngõ hầu những quyền tự do của người khác cũng được thừa nhận và tôn trọng, những đòi hỏi chính đáng về đạo lý, trật tự công cộng và an lạc chung trong một xã hội dân chủ cũng được thỏa mãn”. 

Điều 18 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 nêu rõ: “Quyền tự do biểu thị tôn giáo hay tín ngưỡng chỉ có thể bị giới hạn theo luật, vì nhu cầu bảo vệ an toàn công cộng, trật tự công cộng, sức khỏe công cộng, đạo lý hay những quyền tự do căn bản của người khác”.

Điều 9 Phần I Công ước châu Âu ngày 04/11/1950 về sự bảo vệ các quyền của con người và các quyền tự do căn bản khẳng định: “mọi người có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo… Sự tự do biểu lộ tôn giáo hoặc xác tín của mỗi cá nhân không thể làm đối tượng cho những hạn chế nào khác ngoài những hạn chế do luật pháp dự kiến, vốn là những biện pháp cần thiết trong một xã hội dân chủ, cho an ninh công cộng, cho sự bảo vệ trật tự, sức khỏe hay đạo đức công cộng hoặc cho sự sự bảo vệ các quyền và tự do của người khác”

Luật về tách rời nhà thờ và Nhà nước của Cộng hòa Pháp ngày 9/12/1905 quy định: “Cộng hòa Pháp bảo đảm tự do tín ngưỡng, Cộng hòa Pháp bảo đảm quyền tự do hành đạo với những hạn chế trước đây vì quyền lợi duy trì trật tự công cộng” (Điều 1); “Các cuộc hội họp để cử hành một việc thờ phụng được điều hành trong những trụ sở thuộc một hiệp hội tôn giáo… là công cộng. Chúng được đặt dưới sự giám sát của nhà chức trách vì lợi ích của trật tự công công” (Điều 25); “Việc tụ tập để thực hiện các nghi lễ tôn giáo phải báo cáo và chịu sự giám sát của các cơ quan chính quyền có chức năng giữ gìn trật tự công cộng. Ở nơi chuyên dùng vào việc thờ tự và thực hành nghi lễ tôn giáo cấm việc hội họp có tính chất chính trị”( điều 26). 

Luật Cộng hòa Bỉ quy định trách nhiệm hình sự đối với những giáo sỹ có hành vi và lời nói xúc phạm tới chính phủ, luật pháp, sắc lệnh của nhà vua cũng như đối với các hoạt động của chính quyền phần đời.

Ở CHLB Đức, các chức sắc tôn giáo khi nhậm chức đều phải tuyên thệ: “Tôi xin thề và hứa sẽ tôn trọng chính phủ hợp hiến. Chiểu theo nghĩa vụ phải quan tâm tới lợi ích của Nhà nước Đức, trong khi thực hiện những trách nhiệm thánh vụ, tôi phải bảo vệ lợi ích của Nhà nước trước bất kỳ một sự gì khả dĩ tác hại tới lợi ích đó”.

Như vậy, có thể thấy luật pháp quốc tế và các quốc gia trên thế giới đều quy định mọi hoạt động tôn giáo đều phải tuân thủ pháp luật, tôn trọng chính phủ. Các cuộc tụ tập nghi lễ tôn giáo bên ngoài cơ sở thờ tự đều phải xin phép chính quyền sở tại và đảm bảo giữ gìn trật tự công cộng. Nghiêm cấm việc tụ tập, hội họp có tính chất chính trị tại các cơ sở thờ tự tôn giáo.

Hot!

Từ khóa SEO:

2 nhận xét:

Mọi quốc gia đều có quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo nhưng tự do tín ngưỡng của mọi người dân phải phù hợp và đúng với quy định của pháp luật. Tất cả các nước trên thế giới đều như vậy chứ không phải chỉ riêng mình nước ta. Bọn rận chủ chúng luôn tìm mọi cách để xuyên tạc về đất nước ta

Thời gian gần đây những kẻ rận chủ và các tổ chức phản động cùng các thế lực thù địch của nước ta chúng đẩy mạnh việc lợi dụng tôn giáo để xuyên tạc kích động mọi người dân nước ta. Mọi người dân nước ta cần phải cảnh giác trước các âm mưu và thủ đoạn của các thế lực thù địch chống phá nước ta

Đăng nhận xét