Bài mới nhất

27/08/2014

Bùi Thị Minh Hằng: người phụ nữ tội nghiệp bị lợi dụng vào những âm mưu chính trị đen tối



Lê Quang

Có lẽ, trong những nhà rận chủ bây giờ, không ai manh động và nguy hiểm như Bùi Thị Minh Hằng. Hằng nguy hiểm thật. Cứ mỗi lần tụ tập gây rối là Hằng như con thiêu thân lăn mình, xông xáo vào lực lượng Công an giữ gìn trật tự công cộng để ăn vạ. Hằng không ngại va chạm. Hằng xông vào giằng co, chửi bới lực lượng chức năng làm nhiệm vụ. Bởi thế, Hằng nhận luôn danh “người phụ nữ can trường” của anh em dân chủ. Can trường là thuật ngữ dùng để chỉ những người dám hi sinh bản thân mình để làm những việc nghĩa, những cử chỉ tốt đẹp bất chấp nguy hiểm.Thế thì Hằng không xứng với danh “can trường” này. Gọi Hằng lỳ lợm thì đúng hơn. Hằng lỳ lợm không phải sự “dấn thân” vì chính nghĩa, mà vì miếng cơm, vì những đồng tiền dơ bẩn đút vào mồm. Bản chất lưu manh, giang hồ của Hằng đã hình thành từ lâu. Hằng có thể chửi bất cứ ai vì lợi ích của mình. Năm 2008, sau khi nghe tin mẹ đẻ cùng các chị em gái bán nhà, Bùi Thị Minh Hằng về thị xã Sơn Tây, nhiều lần đến Phòng tiếp dân của UBND thị xã tố cáo mẹ đẻ và các chị em gái làm hồ sơ giả để bán nhà 15 Đốc Ngữ - Lê Lợi - Sơn Tây. Thực tế, mẹ đẻ Hằng đã bán nhà có chữ ký của 3 người con gái là Bùi Thị Phương Nga, Bùi Thị Minh Hiền, Bùi Thị Thanh Hà, đồng thời giữ lại 130 triệu đồng phần thừa kế của Hằng gửi ngân hàng và Hằng đã nhận đủ số tiền này. Tuy nhiên, từ tháng 4/2009 Hằng thường xuyên về nhà mẹ đẻ để tranh chấp với các chị em và cho rằng gia đình giả mạo chữ ký của Hằng, sau đó Hằng tiếp tục viết đơn kiện UBND thị xã Sơn Tây bao che cho việc bán đất của gia đình.

Ngày 9/4/2009, Hằng lại về chửi bới, gây sự với mẹ đẻ và các em gái, mang bàn thờ của bố đẻ đặt ở vỉa hè trước cửa 15 Đốc Ngữ, phường Lê Lợi, Sơn Tây. Một con người bất trung, bất hiếu, bất nghĩa, chửi cha, chửi mẹ như Hằng thì có gì mà không dám làm. Họa chăng Hằng không chửi trời, chửi đất nữa thôi, bởi lẽ làm thế Hằng chẳng được lợi lộc gì. 

Sự thật thì Hằng chỉ là con tốt thí của những nhà dân chủ gạo cội, khi các bậc đàn anh nhận thấy sự lưu manh của Hằng. Họ là những người trí thức, nho nhã “làm chính trị mồm” thì cũng cần những người giang hồ, xấc xược như Hằng để “dấn thân” vào lực lượng Công an làm nhiệm vụ. Rồi từ đó có cái để báo cáo với anh cả ngoại bang, chứ chẳng nhẽ, “chúng mày suốt ngày hô hào làm chính trị mà chỉ võ mồm ăn tiền thôi à”.

Nhưng đi đêm nhiều cũng có ngày gặp ma. Sự liều lĩnh, coi thường pháp luật của Hằng cũng đến lúc phải bị trả giá. Hằng một lần nữa ra trước vành móng ngựa để nhận lấy cái “quả” do tội lỗi mình gây ra.

Đúng ra, Hằng cũng thật tội nghiệp. Gọi Hằng là “người phụ nữ tội nghiệp bị lợi dụng vào những ý đồ chính trị đen tối” cũng đúng. Hằng cũng chỉ là loại “vũ phu” như trẻ con bị các ông anh xút “ăn cứt gà sáp” mà thôi. 






Hot!

Từ khóa SEO:

41 nhận xét:

con mụ nái sề này thì hổ báo sẵn rồi. Mỗi tội óc quả nho

BÙI THỊ MINH HẰNG HƠN CẢ ROSA PARKS

Bản án dành cho ba Tù Nhân Lương Tâm: Bùi Thị Minh Hằng (3 năm), Nguyễn Thị Thúy Quỳnh (2 năm), Nguyễn Văn Minh (2,5 năm) kết thúc ngày 26/8/2014 lúc 18 giờ 45 phút - thời điểm "twilight" trong ngày.

Ngoài nghĩa đen "chạng vạng" tương ứng trong tiếng Việt, từ tiếng Anh này còn mang nghĩa bóng - thoái trào. Đó là một điềm gở cho chế độ độc tài toàn trị tại Việt Nam hiện nay. Mê tín dị đoan lên ngôi "cửu ngũ" và trở thành "đức tin" chi phối mạnh mẽ trên khắp các lĩnh vực, do đó, ý nghĩa "lịm tắt dần" trở nên có giá trị như một lời cảnh cáo, dành cho người cộng sản.

Võ Thị Thắng
Trong "tiết xử thử" của những ngày thu, người cộng sản trang nghiêm và u sầu tiễn biệt người đồng chí của họ - bà Võ Thị Thắng.

Trong sổ tang của bà Thắng, Trương Tấn Sang - Chủ tịch nước bày tỏ [1]:

"...Với Võ Thị Thắng: Khi nước nhà tao loạn, Võ Thị Thắng phận gái mà vẫn hiên ngang đứng lên cầm súng "sống vĩ đại chết vinh quang"!. Khi đất nước thanh bình, lý ra Võ Thị Thắng phải được cống hiến công sức mình cho đất nước trong môi trường thuận lợi nhưng không hẳn được như vậy! Thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân nhưng Võ Thị Thắng vẫn lại hiên ngang ngẩng cao đầu: "Sống vĩ đại chết vinh quang"!..."

Với vài dòng chữ, ông Sang đã thành công, khi phác họa ra cuộc đời của "người đồng chí thân thương", dù trong đó phần cay đắng làm người dân chú ý và tò mò hơn.

Nói đến Võ Thị Thắng không thể không nhắc lại "dấu ấn" riêng bà, khi ám sát một viên chức trong chính quyền VNCH - ông Trần Văn Đỗ.

Không biết do trục trặc súng ống hay vì run rẩy trước việc giết người, bà Thắng đã không thể hoàn thành nhiệm vụ do đảng của bà giao phó, dù phát súng thứ ba được bóp cò như báo QĐND mô tả.

Tuy nhiên, từ thất bại, "Nụ Cười Chiến Thắng" đã chói lòa trong "vòng tử sinh" lúc bấy giờ, với phát ngôn trước tòa án VNCH: "Liệu chính quyền của các ông có tồn tại đến 20 năm để bỏ tù tôi không?". Hình như Võ Thị Thắng xem việc ám sát là một việc làm "quang minh chính đại"(?).

Để từ đó xuất hiện trong chính trường nước CHXHCNVN bà Tổng Cục Trưởng Tổng cục Du lịch với oan án thấu trời - làm gián điệp cho CIA - theo ông Đào Hiếu viết trên trang nhà, trong tư cách người thân cật ruột với bà.

Mười tám năm qua, cho đến ngày Võ Thị Thắng quy tiên, sự thật vẫn chập choạng tựa những ánh hào quang chập chờn phủ quanh bà. Thời khắc nhá nhem - âm dương vẫn đang tranh nhau, kể ra cũng khó cho "những người con trung kiên" trả lại "tấm biển tiết liệt" cho "nữ đồng chí" vào lúc xuôi tay nhắm mắt(?).

Không chỉ vậy, ông Sang lại gây khó cho "Ông Tiên sống mãi", khi nâng người nữ biệt động thành Sài Gòn - Gia Định năm xưa lên hàng "sống vĩ đại" - vốn dĩ Hồ Chí Minh độc quyền về "sự hùng vĩ và lớn lao" hơn trăm năm qua, kể từ ngày đất Nghệ An sinh ra vị "cha già dân tộc" suốt đời không màng lợi danh (!).

Riêng việc bà Thắng "chết vinh quang" trở nên thô ráp, khi đến nay, dù trên cương vị Chủ tịch nước - đại diện cả một quốc gia - ông Sang vẫn không chỉ ra được "...kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân..." với đồng đội - người chịu hàm oan cũng tròm trèm 20 năm, gần bằng cái án nhận lãnh vì tội ám sát để góp công cho "đảng ta" gầy nên nghiệp lớn (!).

Dù bà Thắng mất đi, việc rửa oan vẫn rất cần thiết, khi "thằng bán tơ" được lôi ra ánh sáng, mới chứng minh nổi "đảng đã cho ta sáng mắt sáng lòng" như thế nào trước thân bằng quyến thuộc của bà và công luận. Ông Chủ tịch nước bỏ đi đâu danh tiếng "Cơ quan điều tra VN thuộc diện giỏi nhất thế giới" (?).

Hay bên nén nhang bùi ngùi của những người đồng chí, bà Võ Thị Thắng đành ngậm cười nơi chín suối, cùng gia quyến đang văng vẳng đâu đây lời an ủi: Trung cộng nó đánh ta nhưng nó cùng là cộng sản, huống gì, những người lỡ tay hãm hại đồng chí Võ Thị Thắng, đều là Việt... cộng với nhau.

Bùi Thị Minh Hằng

Ánh Trăng Vằng Vặc vừa lâm vào tình trạng "Nguyệt Thực". Dù Nguyệt Thực toàn phần, hãy an tâm, bởi cũng chỉ là tạm thời.

Chị Hằng được biết đến từ những ngày xuống đường chống giặc Tàu cách đây ba năm.

Hình ảnh người đàn bà Việt Nam tuổi ngũ tuần cùng nhân dáng mặn mòi với hình ảnh xông xáo, ồn ã, nhiệt huyết, chân thành làm một số người "học cao" không dành thiện cảm cho chị. Cũng chắc bởi lẽ, vì chị không có bằng cấp đáng nể nào cả.

Chị là một người bình dân như hàng chục triệu thường dân khác. Chị sống đúng chính bản thân mình. Yêu - Ghét rõ rệt. Trắng - Đen phân minh.

Bùi Thị Minh Hằng khá giả với tàu bè đánh cá, cổ phần cây xăng, nhà hàng, sau nhiều năm chắt chiu vốn liếng từ việc đi lao động tận xứ sở của nhà độc tài Lê Nin.

Vì oan ức cá nhân, chị Hằng dần hiểu ra đấu tranh nhân quyền là cho chính mình, đấu tranh dân chủ là cho chính mình. Một cá nhân không thể làm gì được trong xã hội toàn trị hôm nay. Chị đến với cộng đồng dân oan và trở thành bạn của tất cả những ai cùng cảnh ngộ. Từ đó, như gặp "con nước lớn", "Cánh Hoa Thời Loạn" quyết dấn bước trên con đường đấu tranh chính trị như số phận ông Trời đã đặt để.

Minh Hằng không phải nữ sinh danh tiếng trường Gia Long như Võ Thị Thắng. Chị cũng may, không phải học những tư tưởng cao siêu mà vô bổ lại độc hại, như những người cùng sinh ra dưới thời cộng sản cai trị.

Mẹ và chị em ruột đối xử gần như không còn tình nghĩa với Bùi Thị Minh Hằng. Chị cũng thật gieo neo với hai đời chồng, cùng ba đứa trẻ. Một mình chị nuôi chúng lớn khôn, từ khả năng vén khéo và tháo vát của người Mẹ Việt Nam.

Chị không giả tạo. Nhiều lúc chị cộc cằn, bổng chảng và điên tiết theo cách của những người bình dân trước những quá quắt, côn đồ đến bất nhẫn do giới an ninh gây ra.

Chị không che giấu mâu thuẫn gia đình và số phận cá nhân đen đủi. Nhiều người thuộc "trường phái" "đỉnh cao trí tuệ", mỗi khi nhận lệnh từ nơi "rũ bùn đứng dậy sáng lòa" để bôi nhọ chị, thường mang những đau khổ cá nhân của chị ra bêu rếu. Chị không màng.

Không có ai dạy Minh Hằng cầm súng giết người, như bà Võ Thị Thắng được dạy. Chị cũng không học theo chị Út Tịch leo lên cây đái xuống cho bỏ ghét, khi bị chọc ghẹo "Đàn bà đái không qua ngọn cỏ" như ông Nguyễn Đình Thi mô tả trong "Người Mẹ Cầm Súng".

Minh Hằng thích hoa và trang điểm. Chị cũng thích ăn ngon và mặc đẹp. Điều thú vị, chị ăn ngon và mặc đẹp từ đồng tiền lương thiện do tự tay tạo ra. Lúc chị bị khủng bố mọi mặt, cả về kinh tế, chị vẫn không quên son phấn mỗi khi xuất hiện. Bạn bè khắp nơi biếu chị tiền. Chị không giấu. Chị cũng không quên làm sinh nhật cho con và ra tay đầu bếp đãi bạn, mỗi khi có dịp.

Minh Hằng đẹp - Cái đẹp đậm đà theo nghĩa đen và đẹp cả từ tấm lòng đối với bạn cũng như quê hương của chị.

Minh Hằng không có uẩn khúc như bà Võ Thị Thắng mang trọng tội phản quốc, đến nỗi thà hy sinh danh dự để chú mục bảo vệ uy tín ĐCSVN - vốn dĩ "cái lai quần" của chị Út Tịch cũng không còn chỗ chứa.

Minh Hằng không có gì phải dằn vặt với bạn bè hay Đất Mẹ. Chị cũng không bận lòng bởi "quá nửa đời phiêu bạt" [*], chị chẳng có gì ân hận để "úp mặt vào sông quê" [*] mà sám hối (!).

Thích, chị bày hết tất cả những gì từ trong lòng và sẵn sàng xổ toẹt vào thói đạo đức giả. Chị không chất chứa. Không để bụng.

Minh Hằng lại là người biết lắng nghe lời ngay ý thẳng, có lẽ từ đó chị chưa bao giờ cô đơn, bởi rất nhiều người bạn chân thành luôn quan tâm và thương mến chị.

Từ buổi xử tội Bùi Thị Minh Hằng và hai người bạn, dù không có bất kỳ tấm ảnh nào, cho thấy cả ba người đứng trước những kẻ "kết án thuê", nhưng người quan sát vẫn cảm nhận được sự trưởng thành chính trị - tinh thần bất khuất - lòng tin về chân lý - sự chín chắn trong chiều sâu tâm hồn của chị và bạn hữu thật rõ rệt. Những tính chất đó sáng lấp lánh từ hình ảnh bầm dập của cả trăm người bạn do phía an ninh Cao Lãnh - Đồng Tháp ruồng bố và đàn áp khốc liệt. Tôi tin điều đó.

Rosa Parks

Người phụ nữ Mỹ da đen nổi tiếng khắp thế giới, khi dứt khoát không nhường chỗ trên xe buýt cho người da trắng theo yêu cầu của tài xế. Bà đã đưa lịch sử nhân quyền Mỹ quốc sang trang mới.

Năm 1955, Rosa Parks - ở tuổi 42 - quyết liệt bằng hành động giản đơn như thế, để chống lại sự phân biệt kỳ thị chủng tộc.

Từ hành động "cỏn con" đó, Rosa Parks trở thành nhà hoạt động nhân quyền và được quốc hội Mỹ tôn vinh là "mẹ đẻ của phong trào nhân quyền hiện đại". Bà được tạp chí Time bầu chọn là một trong 100 nhân vật có tầm ảnh hưởng nhất thế kỉ 20.

Nhà báo Huy Đức gọi Rosa Parks là "niềm tự hào của nước Mỹ" [2], khi viết bài tưởng niệm, ngày bà mất vào năm 2005, thọ 92 tuổi.

Nếu Rosa Parks xứng đáng vinh danh như thế, những tưởng Bùi Thị Minh Hằng còn vượt lên cả người phụ nữ Mỹ cùng xuất thân không học cao như chị. Thậm chí Rosa Parks có phần kém hơn Minh Hằng về sự sắc sảo và tài kinh doanh, cùng khả năng trong vai trò hoạt náo viên, thu hút đám đông.

Không những thế, Rosa Parks chỉ dừng lại ở lĩnh vực nhân quyền, đấu tranh cho cộng đồng người da màu lúc bấy giờ. Trong khi Bùi Thị Minh Hằng, ngoài vấn đề nhân quyền, chị trở thành biểu tượng tiêu biểu của phụ nữ Việt Nam trong công cuộc chống ngoại xâm thời hiện đại.

Rosa Parks đấu tranh cho cộng đồng da màu tại Hoa Kỳ, Bùi Thị Minh Hằng đấu tranh cho cả dân tộc Việt Nam.

Bùi Thị Minh Hằng nói: Chúng tôi nằm xuống để đất nước này đứng lên - Một câu nói xuất thần và bất hủ, lúc chị sẵn sàng hy sinh thân mình để đấu tranh chống lại cường quyền.

Bùi Thị Minh Hằng - Một Phụ Nữ Việt Nam khả ái và khả kính. Chị xứng đáng được vinh danh, không chỉ trong quốc nội mà cả trên thế giới.

Nguyễn Ngọc Già

Cám ơn tác giả Nguyễn Ngọc Già đã viết một bài đầy ý nghĩa về Bùi Minh Hằng, một đoá hoa đội lên từ bùn lầy, toả hương yêu nước nồng nàn cao cả một cách chân thật, không khoa trương thần thánh như thằng giặc Tầu đội lốt người Việt là HCM, để cướp nước Việt cho giặc Tầu. Bùi Minh Hằng hơn hẳn HCM và Cộng đảng ở điểm yêu nước Việt thực sự, chứ không làm tay sai cho giặc Tầu.


@Hoàng Hạc •

Vầng Trăng Trong Lòng Tôi!

Vầng trăng ai xẻ làm đôi? (Kiều)
Nửa trong ngục tối, nửa soi lòng người
Quê hương đã tắt nụ cười
Mây đen che khuất, vầng trăng nhạt mờ

Thơ ơi, ai oán vần thơ
Từ trong ngục tối chị chờ bình minh
Ba năm oan khuất tội tình
Mong sao sớm gặp bóng hình chị tôi

Chị ơi, lũ chúng quá tồi
Trong đêm trăng sáng, chúng đâm chị hằng
Tôi thương, tôi xót vầng trăng
Tan mây tăm tối, ánh trăng lại về

Chan hoà khắp nẻo đường quê...

Hoàng Hạc

( Cho chị Bùi Hằng vả 2 bạn Thuý Quỳnh và Văn Minh )

@Phụ Nữ Việt Nam •

"Yêu - Ghét rõ rệt. Trắng - Đen phân minh" , Bùi Thị Minh Hằng là biểu tượng tiêu biểu của phụ nữ Việt Nam trong công cuộc chống ngoại xâm thời hiện đại.

"Chúng tôi nằm xuống để đất nước này đứng lên". Bùi Thị Minh Hằng Ánh Trăng Vằng Vặc xứng đáng được vinh danh "Sống vĩ đại, chết vinh quang"... đã làm cho "đỉnh cao trí tuệ" đảng CS Việt Gian khiếp sợ đến điên khùng đã xử chị với bản án 3 năm tù giam.

Cám ơn tác giả Nguyễn Ngọc Già.

@Cau Ho •

Tánh tình của chị Bùi Hằng thẳng thắn như thế thì chị có máu của "người Nam bộ" mất rồi!!!

Còn Võ thị Thắng là người Nam được đi học trường nữ Trung Học Gia Long không chịu học hành lại đi theo bọn Việt cộng học ở trường... Da Lon. Đến chết vẫn còn ngu.

Cám ơn tác giả NNG, một bài viết hay và nhiều lửa cũng như nhiều bài trước.

Bùi Hằng - Biệt danh là Hằng Mồm to, là người chuyên đi chửi nhà nước Việt Nam chúng ta để kiếm tiền.
Tôi thật sự không hiểu, với một người có thể kiểm soát được suy nghĩ của mình như bà ta mà không thể suy nghĩ được những việc làm của mình là vi phạm pháp luật, là làm tổn hại đến đất nươc, dân tộc mình.
Bà ta vì tiền mà có thể làm tất cả mọi việc sao?????

đúng là một mụ điên rồ, bằng này tuổi rồi mà suy nghĩ còn như đứa con nít lên hai, thật đang buồn, cái trò la hét om sòm đó thật là đáng chê trách, lại còn là một người con bất hiếu, có lớn mà không có khôn

Đúng như vậy, thời gian qua Hằng đã dùng cái mồm của mình để chửi rủa nhà nước, chửi rủa Đảng, chửi rủa chính quyền. Đi theo các phần tử để phản động, chống phá nhà nước Một người như thế liệu có thể là người con tốt, người con có hiếu. Thật đau lòng khi gia đình lại có người con như thế, xa hội lại có con người như thế.

Thật sự thì đây là những gì các nhà dân chủ của chúng ta làm sao :) trên mạng trên đài báo thì có vẻ oai phong lẫm liệt lắm nhưng sự thực thì như bùi hằng đây sao, một đứa con bất hiếu với bố mẹ, một người vợ ngỗ ngược, một người mẹ không làm tròn bổn phận của mình. và một nhà dân chủ với những chiếu trò xuyên tạc bị giật dây, tất cả bùi hằng để lại chỉ có tai tiếng và tai tiếng , vậy mà vẫn được đứng trong hàng ngũ dân chủ yêu nước :) có lẽ là ngưu tầm ngưu mã tầm mã :)

thật là không thể dung thứ cho những vi phạm của Hằng, xem clip thật là bức xúc với mụ này, những loại người như mụ tốt hơn nhất lên cho đem chôn sống để đỡ tốn chỗ của xã hội, những hành động điên cuồng của mụ, mụ là người cầm đầu cuộc biểu tình chống đối chính quyền đầu xuân năm 2014 bản chất của mụ là đứa lừa phỉnh nhân dân, mụ nhắm đến người già và dân chúng cả tin để lừa người dân lên thành phố biểu tình, mụ không hề rút ra được bài học gì từ những vụ bị người dân đánh

làm người nổi tiếng thì ai cũng muốn nhưng mà làm bằng cách này thì đúng là không ai làm thật, nổi tiếng bằng việc nói xấu và gây nên sự phẩn nộ thì mới gặp lần đầu đấy, cho nên hay có môt suy nghĩ lại đi Bùi Hằng à, không nên vì quá ích kỉ mà kéo theo những hậu quả xấu cho xã hội này

không có gì quý hơn độc lập tự do nhưng cũng không vì thế mà bà quá tụ do như thế chứ, làm cái gì cũng phải có suy nghĩ và có một cái để cho người khác có thể tin tưởng vào những gì mà bà đã làm chứ, đừng có để cho người ta chửi vã vào mặt bạn mãi như thế không hay đâu

Bỏ bê con cái, người đàn bà đã lên chức bà ngoại này đã theo chân một số đối tượng bất mãn, cơ hội chính trị, ngày qua ngày tụ tập ở vỉa hè Hà Nội, ra sức múa may, kích động và trực tiếp tham gia vào các hoạt động gây mất ANTT tại khu vực trung tâm TP.

Bùi Thị Minh Hằng bỏ bê con cái, người đàn bà đã lên chức bà ngoại này đã theo chân một số đối tượng bất mãn, cơ hội chính trị, ngày qua ngày tụ tập ở vỉa hè Hà Nội, ra sức múa may, kích động và trực tiếp tham gia vào các hoạt động gây mất ANTT tại khu vực trung tâm TP. Bà ta thật không xứng đáng là một người mẹ bởi những hành động không bằng loài càm thú thế các bạn ạ. Khó ai có thể chấp nhậ được những hành vi này của bà ta khi đi theo những thành phần phản động để chống chính quyềnđối.

Nói chung là nhắc đến bà Bùi thì chẳng ai lạ gì nữa, điều đó chắc là dễ hiểu mà , có gì khác lạ đâu . Bùi Hằng la con người như thế nào thì chúng ta cũng đã quá hiểu rõ rồi, là một người phụ nữ chưa nói đến chuyện giữ gìn cái phẩm giá của phụ nữ đây lại bất hiếu với bố mẹ nữa chứ,rồi còn cái tội gây rối trật tự công cộng , ai chấp nhận được hành động của bà ta.//

Cái này quá là nhố nhăng, chẳng hiểu được chúng mày đang suy nghĩ cái gì nữa, chắc điều đó là hoàn toàn không chấp nhận được. BIểu tình đòi trả tự do cho cái ả Bùi Hằng hại nước hại dân ấy sao? THật nực cười, rõ ràng bản chất của ả ta là đã quá rõ ràng rồi.//

vẫn còn ít thím ạ. Nếu cho con mụ này vô khám sớm thì không sao, chứ bây giờ mụ lại tạo cho lớp trẻ cái xu hướng nổi tiếng nhờ tai tiếng, làm hư hỏng cả 1 bộ phận thế hệ trẻ thì làm sao mà xử nhẹ như thế được.

Đúng như tác giả nói. 14 năm là quá ít đối với con người mà là kẻ thù của nhân dân Việt Nam. Kẻ thù của nên văn minh xã hộ chủ nghĩa này. Mình không mong rằng con người này trong những ngày tháng ở trong tù có những sự hối cải vì chắc như bà ta sẽ chẳng thể nào tỉnh ngộ được đâu

bác nói đúng đấy bác ak, Bùi Hằng là một người nổi tiếng trong giới mà chúng tự xem là nhà dân chủ, chúng thường xuyên đi kích động, gây rối làm mất trật tự làm xấu đi hình ảnh nước ta, điều nguy hiểm hơn nữa là chúng luôn muốn làm hại nước ta, chúng phục vụ báo chí thế giới, các tổ chức quốc tế để vu khống nhân quyền ở nước ta và làm giảm uy tính của nước ta trên quốc tế, những việc làm đó quả thật chẳng khác gì chống đối lại chính dân tộc mình

Kể ra cái này cũng đúng thôi "Càng giáo dục bà ta càng thay đổi theo lối mòn, đều là những hành động khiến người dân mà từng chứng kiến phải phẫn nộ, nơi nào bà đi qua là nơi đó mất mất phẩm giá của người phụ nữ" - Người thì văn hóa chẳng có bao nhiêu,vốn đã là một chạy theo đồng tiền mà trở thành kẻ bất hiếu với cha mẹ, bất nghĩa với anh em trong gia đình. Ra xã hội trở thành kẻ quay đầu với tổ Quốc cũng vì đồng tiền - cũng là điều chẳng có gì bất ngờ cả

bạn bảo đúng đấy bạn ak, bà Bùi Hằng kia chẳng khác gì là một con rối cho kẻ khác lợi dụng để đi gây rối, vu khống chính quyền, kích động người dân, và luôn có tư tưởng chống đối lại Nhà nước ta đâu. Bà ta chẳng có chút kiến thức gì mà luôn muốn bàn chuyện chính sự, luôn bảo rằng Nhà nước ta sai này sai nọ, bà ta luôn miệng bảo là yêu nước, thế sao yêu nước giờ lại vi phạm pháp luật và phải chịu bản án 14 năm kia. Bùi Hằng đang là một con rối cho những kẻ nước ngoài, những kẻ phản động lợi dụng để chống lại nước ta, chúng ta là người dân luôn cần phải cẩn thận với những con người như thế

Bà ta chẳng có gì gọi là phẩm giá của phụ nữ đâu bạn ak, bà ta là một người đàn bà mà chẳng lo gì cho chồng con được cả đâu, bà ta chỉ suốt ngày đi gây rối, kiếm chuyện để nói xấu người khác, vu khống chính quyền này nọ, đi chửi thuê cho cái bọn nước ngoài thôi. Đã thế bà ta còn bất hiếu với mẹ mình nữa chứ, kiện cả mẹ mình cả chị mình nữa chứ, thử hỏi với những hành động của bà ta như thế thì có được coi là phẩm giá của phụ nữ không

Phụ nữ Việt Nam vốn nổi tiếng ngoan hiền, kiên cường bất khuất, thể hiện rõ nhất là trong hai cuộc chiến lịch sử chống Pháp và Mỹ, thật đảm đang và anh dũng thế mà trong thời bình khi mà cuộc sống no ấm đủ đầy lại sinh ra những phụ nữ như Bùi Hằng không biết quý trọng mà phát huy truyền thống ấy.

MInh Hằng là con người như thế nào thì chỉ cần hỏi những người dân ở xung quanh nhà chị ta là biết thôi, người ta sợ luôn mà, là phụ nữ mà chẳng có chút gì là phụ nữ cả, đanh đá, đã thế còn bất hiếu, cái mà con người cần phải có chứ, kiện cả bố cả mẹ, cả anh em, thật là đáng xấu hổ cho thân phận đàn bà. Minh Hằng giờ nói thật chứ sống như cho có thế mà có ai quan tâm nưa đâu mà vì mụ ta quá điên quá rồ

sau lưng của con mụ này có xăm 2 dòng chữ :"nợ nước.... thù nhà". có lẽ bà ta nợ nước 1 cái phẩm giá, nhân cách của 1 con người. Còn thù nhà thì mọi người biết quá rõ rồi-đòi đất, đánh nhau với cha mẹ, anh chị em vì tiền chia chác đất. Cho nên mụ mới căm thù gia đình của mụ, căm thù đứa nào sinh ra mụ!

Đúng là sự ngu dốt, vụ việc này cho thấy một chút ngu dại đã làm cho Hằng phải trả giá đắt cho hành vi sai trái của mình, đây có lẽ cũng là lời cảnh báo cho những ai đang có ý định hay có hành động đi theo vết xe đổ này. Thật là không biết đâu là đúng mà làm nữa.

loại người như bùi thị minh hằng đến bố mẹ con cái còn không coi ra gì. loại người vô liêm xi, bất hiếu,lăng loàn như thế thì làm sao có thể giúp ích cho người khác, cho xã hội được.thật là buồn cho một thế hệ dân chủ thối nát

“Thành tích” vào tù ra tội của Hằng dài dằng dặc, kể biết bao giờ cho hết. Sự xuất hiện của Bùi Hằng trên đời đối với đất nước, nhân dân Việt Nam quả là nghiệp chướng, riêng đối với gia đình Hằng sản sinh ra một con người như vậy chẳng khác nào quái thai kinh tởm, đáng nguyền bỏ

Không thể nào chấp nhận được những việc làm hết sức xấu xa và bỉ ổi của mụ ta.mụ ta cũng là người mẹ mà sao không dành những điều tốt đẹp cho những người con của mình lại đi hướng chúng vào những việc sai trái như thế cơ chứ.những gì mà mụ ta đã gây ra xứng đáng phải nhận sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.Một người phụ nữ không được một cái đức tính nào là của con người cả.quá thất vọng.

Đúng là một kẻ xấu ở tất cả mọi khía cạnh. Không chỉ những người khác ghet bỏ Bùi Hằng, mà ngay cả người thân trong gia đình Hằng cũng đệ đơn tố cáo y thì đúng là hết thuốc chữa với con người này. Có lẽ với Hằng chỉ có đám zận chủ là còn đối xử tốt với Hằng vì với chúng Hằng vẫn còn lợi dụng được, nên cứ đưa Hằng lên mây, cho Hằng choáng váng trong sung sướng, thế là Hằng sẽ ngoan ngoãn làm theo những gì zận chỉ đạo. Hằng mãi chỉ là một kẻ chửi thuê mà thôi.

vụ việc này cho thấy một chút ngu dại đã làm cho Hằng phải trả giá đắt cho hành vi sai trái của mình, đây có lẽ cũng là lời cảnh báo cho những ai đang có ý định hay có hành động đi theo vết xe đổ này iêu đề là bảng thành tích bất hảo đáng xấu hổ của Bùi Hằng nhưng thiết nghĩ, đối với mọi người khi mang trên mang trên mình bảng thành tích này mới xấu hổ chức Bùi Hằng thì không nghĩ thế đâu, có khi lại thấy tự hào ấy chứ

TÔI KHÓC NGÀY 30 THÁNG 4 75 VÌ THẤY NỀN VĂN MINH ĐÃ THUA CHẾ ĐỘ MAN RỢ

-Việt Tide: Năm 1968, khi bà quyết định đi vào Nam chiến đấu – như trong sách của bà nói là bà tham dự cùng các bạn cùng lứa tuổi “xẻ Trường Sơn đánh Mỹ” –, tâm tư của bà lúc đó như thế nào?

-Dương Thu Hương: Tâm tư của tôi lúc đó hoàn toàn là của một người Việt cổ. Tôi liều thân cứu nước vì tôi quan niệm đây là một cuộc chiến tranh chống quân xâm lược; và chống quân xâm lược thì người tử tế phải xông ra chiến trường chứ không thể để mặc cho người khác hy sinh; và không thể mưu cầu một cuộc sống yên ấm khi người khác lâm nguy.

-Việt Tide: Không phải là theo tiếng gọi của đảng cộng sản Việt Nam?

-Dương Thu Hương: (cười khẩy) Đó là cái điều lầm lẫn lớn nhất của các nhà báo nước ngoài cũng như nước trong (cười). Tại vì những người ấy có chịu lắng nghe đâu. Các ông ấy toàn nghĩ theo kiểu các ông ấy thôi. Cứ hàm hồ chụp lên đầu người khác suy nghĩ của mình.

-Việt Tide: Bà có thể nói rõ hơn?

-Dương Thu Hương: Tôi chả coi đảng cộng sản Việt Nam là cái gì cả. Đối với một gia đình như gia đình tôi, bố tôi từng là đại đội trưởng Đội Bá Vụ, phụ trách vấn đề liên lạc vô tuyến và làm trực tiếp dưới quyền ông Võ Nguyên Giáp, nhưng bố tôi không bao giờ được vào đảng vì bà của tôi là địa chủ. Bố tôi chịu nhiều bất công, vì ông cống hiến rất nhiều mà chả được gì cả. Khi tôi lớn lên thì tôi không được thi vào đại học bởi vì lý lịch của bố tôi và gia đình tôi không thuộc thành phần cốt cán. Tôi vào trường Lý luận Nghiệp vụ vì lúc đó họ tuyển năng khiếu diễn kịch, hát múa; và tôi vào được vì do cơ may tôi có một người họ hàng làm thầy giáo của trường.

Tôi còn nhớ lúc xẩy ra chiến dịch Cải cách Ruộng đất, ngay trước cửa nhà tôi là một người bị chết treo và lúc 8 tuổi, tôi đã phải đi theo các đoàn học sinh để chứng kiến các cuộc đấu tố địa chủ. Sau lưng nhà tôi, ngay đường xe hỏa, một người khác bị vu là địa chủ nên tự tự bằng cách đặt cổ vào đường ray cho xe lửa cán chết. Thật khủng khiếp. Khi 8 tuổi, buổi sáng khi đi tưới rau, tôi thấy cảnh những người chết như thế và điều đó làm cho tôi vô cùng khủng khiếp. Cho nên tôi nhắc lại, năm 68 tôi vào tiền tuyến là vì tôi tuân thủ truyền thống cứu nước của dân tộc Việt Nam chứ không vì đảng cộng sản.

-Việt Tide: Theo chỗ tôi biết, bà lập gia đình trong giai đoạn chiến tranh và hai con của bà sinh ra ngay tại tiền tuyến; có đúng không ạ?

-Dương Thu Hương: Vâng, đúng như vậy.

-Việt Tide: Bà có thể cho biết hoàn cảnh sống của hai cháu tại tiền tuyến khi cuộc chiến bắt đầu vào thời điểm khốc liệt năm 1968?

-Dương Thu Hương: Chúng tôi sống như những người nông dân và tất cả mọi người đều chịu sự tàn phá của bom đạn chiến tranh. Thức ăn thức uống vô cùng khan hiếm, thậm chí rau cũng không có. Gạo ở bên kia sông, chỉ vì mấy cân gạo có thể mất mạng, vì bom Mỹ ném liên tục.

Một điều nữa, ngay trong chiến tranh, năm – bẩy trăm người chết nhưng không bao giờ tin tức được loan báo. Vì tất cả đều chấp nhận cái chết đương nhiên. Và không thể loan tin vì suy nghĩ lúc bấy giờ ta là dân tộc anh hùng chiến thắng tất cả mọi kẻ thù nên không thể cho biết sự tổn thất. Hai con tôi sinh ra trong hoàn cảnh như vậy. Khi chúng nằm ở trong hầm, dưới mặt ván vài gang là nước và rắn bò lóp ngóp. Đứa con gái của tôi khi vừa được ba tháng, rắn ngủ ở dưới đít của nó. Vì rắn tìm chỗ ấm mà! May mà sáng ra rắn tuồn xuống nước chứ không cắn con bé. Mà đấy là rắn độc. Cho nên mấy ông dân chài sống chung quanh bảo rằng con tôi được thần độ mạng. Tôi tin con người có số thật. Bởi vì sống dưới bom đạn, đói khát, rắn rết như vậy mà hai đứa con tôi, dù không được tươi da thắm thịt như con cái những người sống trong hoàn cảnh bình thường, nhưng chúng cũng không đến nỗi bị què quặt.

(Xin xem tiếp phần phỏng vấn phần dưới)

-Việt Tide: Khi lớn lên, các cháu có bị ám ảnh bởi hồi ức lúc sống trong chiến tranh bom đạn không ạ?

-Dương Thu Hương: Trong chiến tranh chúng nó còn rất nhỏ cho nên khi lớn lên ấn tượng về cuộc chiến cũng mờ nhạt. Nhưng khi chúng lớn lên thì chúng chịu một cuộc chiến tranh khác còn tàn khốc hơn cuộc chiến thời 1968: mẹ chúng nó làm giặc. Cho nên chúng nó bị nhiều thiệt thòi lắm.

-Việt Tide: Thưa bà, các cháu bị thiệt thòi ra sao ạ?

-Dương Thu Hương: Tôi đã nói rất rõ với các con tôi, rằng con đường làm giặc là phải chịu tất cả mọi khổ đau; cho nên tất cả mọi người trong gia đình, nghĩa là bố tôi, mẹ tôi, anh em tôi và con cái, nếu ai muốn thì tôi sẵn sàng viết giấy với tòa án là không có quan hệ với tôi nữa để tránh cho họ khỏi bị di lụy. Còn nếu những người muốn tiếp tục đứng với tôi thì phải chấp nhận khổ đau, thua thiệt và không bao giờ được nói với tôi một lời can thiệp vào việc tôi làm. Bởi vì tôi biết chắc chắn cộng sản sẽ dùng những người thân thuộc để gây sức ép.

Nhiều trường hợp đã xẩy ra đối với những người đấu tranh dân chủ tại Việt Nam. Vợ con, anh em của họ bị công an áp lực phải khuyên can họ không được đấu tranh nên một số người đành bỏ cuộc. Bản thân tôi đã lường trước điều đó nên tôi tuyên bố sòng phẳng rằng, cả tuổi xuân của tôi, tôi đã hy sinh để nuôi con rồi, nên bây giờ tôi an tâm lao vào cuộc chiến chống lại bọn cường quyền. Tôi bảo các con tôi có thể về sống với bố của chúng hay với một người mẹ khác. Còn nếu chọn sống với tôi thì phải chấp nhận khổ đau, vì chắc chắn chúng sẽ không có chỗ đứng trong chế độ này. Hai con tôi đứa nào cũng hai bằng đại học nhưng vẫn không có việc làm. Con trai lớn của tôi phải sống bằng tất cả mọi việc, từ bồi bàn cho đến gác cổng. . .và bây giờ đi quay phim thuê cho một hãng tư. Cháu gái thì bán sơn.

-Việt Tide: Các cháu có chia sẻ lý tưởng của mẹ không?

-Dương Thu Hương: Không! Đối với chúng nó, tôi là một người điên. Nhưng dầu sao chăng nữa thì cũng là tình mẹ con, nhất là tôi đã giao hẹn là nếu chấp nhận tôi thì không được can ngăn việc tôi làm, nếu can thiệp thì tôi sẽ cắt đứt ngay tức khắc, thành ra chúng nó đành chấp nhận thôi.

-Việt Tide: Từ một người dấn thân “xẻ Trường Sơn đánh Mỹ”, bây giờ bà trở thành một người làm giặc ngay tại Hà Nội tại sao vậy, thưa bà?

-Dương Thu Hương: Câu hỏi của ông vô cùng mâu thuẫn và vô cùng ngớ ngẩn. Tôi là người yêu nước khi tôi tham gia cuộc chiến tranh và đến tận bây giờ tôi vẫn là người yêu nước. Vì thế tôi mới làm giặc. Hai hành động đó (vào tiền tuyến năm 68 và bây giờ làm giặc) thống nhất với nhau.

-Việt Tide: Tư tưởng “làm giặc” của bà nhen nhúm từ lúc nào?

-Dương Thu Hương: Từ năm 1969. Lúc đó, nếu tôi còn chút ảo tưởng nào về chủ nghĩa cộng sản thì tôi đã trở thành đảng viên rồi. Họ mở rộng cánh cửa mời tôi vào đảng cơ mà. Nhưng vì tôi được dậy dỗ trong một gia đình lấy đạo đức làm tiêu chuẩn cho nên tôi không thể xếp tôi đứng vào hàng ngũ với những người mà tôi khinh bỉ. Đơn giản như vậy thôi.

-Việt Tide: Bà từng viết rằng, ngày 30 tháng Tư năm 1975, khi các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà trầm trộ trước sự phát triển vật chất của miền Nam thì bà ngồi khóc trên lề đường Sài Gòn. Bà có thể nhắc lại tâm trạng của bà lúc đó?

-Dương Thu Hương: (thở dài) Điên rồ thì tôi có nhiều thứ điên rồ. Khóc thì tôi có hai lần khóc.

Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí. Tôi không choáng ngợp vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy rẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ.

(Xin xem tiếp phần phỏng vấn phần dưới)

-Dương Thu Hương (tiếp): Ông Thái đừng quên rằng, ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói. Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ . . .nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải.

Lần thứ hai tôi khóc là năm 1984 khi tôi đến Mascơva. Tất cả những người Việt Nam khác đến đấy đều hớn hở, sung sướng. Riêng tôi thì nhục nhã không thể tả được. Vì khi ở trong nước, tôi vẫn có ấn tượng dân tộc mình là dân tộc anh hùng và là một dân tộc cũng có được một cuộc sống xứng đáng. Nhưng khi đến Mascơva trong một phái đoàn điện ảnh trẻ thì tôi mới nhìn thấy ra rằng, người Việt Nam bị khinh bỉ. Người Việt Nam đầu đen chỉ xếp hàng trong các đội quân dài dặc các bà già Nga bụng to để mua nồi áp xuất, bàn là điện nhằm gởi về nước. Những người bán hàng họ mắng cho như là mắng khỉ ấy. Họ mắng cũng đúng vì người mình khuân hàng đống nồi, hàng đống sản phẩm của người ta để tuồn về nước. Khi đứng ở khách sạn Peking nhìn xuống đường, tôi thấy những đoàn đại biểu Việt Nam trong những bộ quần áo complet gớm ghiếc trông như những đàn bò đi trong thành phố. Tôi hoàn toàn vỡ mộng và tôi khóc. Một nhà văn Nga mắng tôi. Anh ta bảo rằng, “người ta đi Nga người ta sung sướng, còn bà thì tại sao bà lại khóc như cha chết vậy. Sao lại vớ vẩn thế”. Anh ta không biết nỗi đau đớn của tôi khi thấy thân phận của người Việt Nam.

-Việt Tide: Từ đó bà lao vào cuộc đấu tranh?

-Dương Thu Hương: Ngày 30 tháng Tư năm 1975 đã là một ngả rẽ trong đời tôi. Đúng ra, ngã rẽ này đã bắt đầu từ năm 1969 khi lần đầu tiên tôi gặp những toán tù binh người miền Nam ở Quảng Bình. Lúc đó tôi làm công tác ở các binh trạm và những tù binh lần đầu tiên tôi gặp không phải là người Mỹ mà chính là người Việt Nam, cũng đầu đen mắt đen, cũng lùn và da vàng mũi tẹt như tôi, và nói tiếng Việt Nam như tôi. Cho nên tôi mới hồ nghi rằng tất cả những điều người ta nói đây là cuộc chiến tranh chống quân xâm lược thì đó là láo toét.

Tuy nhiên vì lúc đó là chiến tranh và tất cả đều lao vào một guồng máy và bị cỗ xe khổng lồ nó cuốn đi. Cho đến năm 75, với thời gian (giọng ngậm ngùi, xúc động), tất cả mọi ngờ vực trong tôi đã chín muồi. Năm 75, tôi hiểu rằng đây là thời điểm quyết định và là ngã rẽ dứt khoát trong tư tưởng của mình.

-Việt Tide: Nói chuyện với bà, tôi thường nghe bà nhắc đến hai chữ “số phận”. Bà tin số phận như thế nào và bà hiểu hai chữ số phận như thế nào?

-Dương Thu Hương: (cười thoải mái) Tôi tin số phận theo kiểu của tôi và hiểu số phận theo kiểu một người nhà quê chân đất mắt toét. Đại loại như vậy. Còn để diễn giải hai chữ số phận trong cuộc phỏng vấn ngắn ngủi này thì đó là điều bất khả.

-Việt Tide: Xin bà cứ nói chi tiết.

-Dương Thu Hương: (cười to) Tôi nói ví dụ, chúng ta không phải hoàn toàn là những kẻ bất lực, nhưng chúng ta cũng không hoàn toàn là những kẻ làm chủ được số phận của mình. Ví dụ như khi tôi ở trong tù năm 91, tôi nghĩ không bao giờ có ngày ra khỏi tù. Nhưng rồi tôi lại thoát nhờ sự can thiệp của những người mà tôi chưa bao giờ biết. Như vậy rõ ràng là có bàn tay của Chúa (nói theo người Thiên Chúa Giáo) và có bàn tay của Giời Phật (nói theo người dân Việt Nam). Đấy là điều khiến tôi tin vào số phận.

Dương Thu Hương (Việt Tide Phỏng Vấn)

http://dcvonline.net

http://www.vietthuc.org

Xung quanh con người Bùi Thị Minh Hằng chắc hẳn chúng ta có rất nhiều điều để nói vì bà ta là người rất thiếu hiểu biết tuy nhiên lại rất lớn tiếng để thực hiện hành động chống phá đất nhước của mụ. Trong việc này bà ta cũng chỉ là quân cờ trong tay nhưng tên dâm chủ mà thôi. Con đường mà bà ta chọn là sai lầm nên không thể thực hiện được mục đích của mình là đương nhiên. Kết quả của bà ta hết sức tội nghiệp khi gia đình không còn quan tâm đến nữa và đó cũng là điều đương nhiên không ai có thể chối cãi được đâu.

Bùi Thị Minh Hằng đại diện cho những con người vì lợi ích cá nhân mà bỏ qua lợi ích chung của dân tộc, cũng như việc thực hiện hành động chồng phá của chúng. Mụ Bùi thì chẳng có lý luận gì cả mà chỉ giỏi thủ đoạn cũng như mồm của bà ta cũng không thua kém gì cái loa phát thanh của xóm để có thể hò hét chửi bới đảng của chúng ta. Nhưng mỗi tội là cái giá mà bà ta phải trả cho việc làm không đáng của mình thể không nên chút nào, tôi cũng thấy khá tiếc cho bà ta đó.

Cũng phải công nhận là bà Bùi Hằng có những hành động không thể chấp nhận được khi phát ngôn bừa bãi để thực hiện hành động chông phá đất nước của mụ, tuy nhiên nhận xét một cách toàn diện thì chúng ta cũng nên có sự thương hại cho bà ta vì việc làm đó cũng chẳng giúp được gì cho bà ta đâu mà hơn nữa còn gáng họa vào thân. Sự thật thì Hằng chỉ là con tốt thí của những nhà dân chủ gạo cội, khi các bậc đàn anh nhận thấy sự lưu manh của Hằng. Họ là những người trí thức, nho nhã “làm chính trị mồm” thì cũng cần những người giang hồ, xấc xược như Hằng để “dấn thân” vào lực lượng Công an làm nhiệm vụ. Rồi từ đó có cái để báo cáo với anh cả ngoại bang, chứ chẳng nhẽ, “chúng mày suốt ngày hô hào làm chính trị mà chỉ võ mồm ăn tiền thôi à”.

Bạn dùng cái từ tội nghiệp sao chắc không đúng rồi! Tôi thấy bà ta là 1 người bình thường không có vấn đề j về gọi là thần kinh cả!Bà chẳng phải là quan chức j cũng là người dân bình thường vậy tại sao bà ta lại được các thế lực thù địch chú ý đến như vậy chúng ta cần phải làm rõ vấn đề này, theo tôi nghĩ thì chắc là vì tiền và 1 phần nữa là sự mạnh động của bà ta! bà ta không ngại ngần j khi làm những hành động phương hại đến đất nước ta nhu vậy! Vậy thì các bạn thấy đảng thương hại ở chõ nào chứ!

Đăng nhận xét