Bài mới nhất

04/09/2014

Bàn về chữ hiếu



Lê Quang

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

(Ca dao)

Sống trong trời đất, đức tính quan trọng nhất của con người có lẽ là chữ hiếu. Hiếu thuận với ông bà, cha mẹ. Hiếu kính với tổ tiên, với những bậc sinh thành ra mình.

Mẹ mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày biết bao khổ cực, biết bao tình thương đều giành cho con. Khi chúng ta cất tiếng khóc chào đời, người đầu tiên chúng ta nhìn thấy đó là mẹ ta. Người luôn quan tâm, săn sóc ta, dưỡng dục ta là mẹ ta.

Cha vất vả một đời để lo đủ tiền nuôi sống ta, cho ta một tình thương, một mái ấm. Rồi chịu khổ đủ đường chỉ mong cho ta có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Bao giờ cha cũng hi vọng “Hi sinh đời bố, củng cố đời con”, hay là “Con hơn cha là nhà có nóc”. Cha lo miếng cơm manh áo, lo bữa ăn cho ta. Rồi cha lo cho ta tiền học hành, lo dưỡng dục ta. Đến tuổi dựng vợ gả chồng, cha lại lo lắng bộn bề sao cho con thật hạnh phúc. Con khôn lớn rồi mà chưa có nhà ở cha lại vất vả kiếm tiền lo mái ấm cho con, “an cư mới lạc nghiệp” mà.

Trong con mắt cha mẹ, ta mãi mãi là con trẻ. 

Cái ơn ấy, cái ơn sinh thành, cái ơn dưỡng dục bao la biết bao, cao cả biết bao. Suốt cuộc đời này, ta phải ghi nhớ lấy công lao cha mẹ, đền đáp cha mẹ. Ta quan tâm, chăm lo cho cha mẹ. Ta nói năng hiếu nghĩa làm cho cha mẹ vui. Ta phấn đấu trở thành người có ích cho đất nước, cho dân tộc để không phụ lòng cha mẹ ta. 

Trong đạo Phật rất trọng tứ ân. Trong tứ ân ấy, ân cha mẹ lúc nào cũng đứng đầu, cao cả hơn cả. Đạo Phật giành một lễ trọng trong năm là lễ báo hiếu. 

Lễ báo hiếu trong đạo Phật được gọi là lễ Vu lan. Tích Vu lan bắt nguồn từ việc báo hiếu của Tôn giả Mục-kiền-liên. Tích này được chép trong kinh Vu lan bồn. Chữ Vu lan bồn phiên âm từ chữ Sanskrit (Phạn) là Ularnbana. Người Trung Hoa dịch nghĩa là Giải đảo huyền (Tội treo ngược người). Mẹ của ngài Mục-kiền-liên gây nhiều nghiệp chướng, thấy ai tu thiện thì sinh lòng ghen ghét muốn hại, không thích gần gũi hiền nhân, phỉ báng Phật - Pháp - Tăng. Nói lời thô lỗ, chẳng tin tội phước, không sợ báo ứng nhãn tiền. Thích thờ cúng quỷ thần, tin theo tà pháp giết hại sinh vật, rượu thịt tế tự mong cầu phúc thọ. Đến khi chết bị đày xuống tầng cuối cùng của địa ngục, chịu hình phạt khắp mình tua tủa dao đâm, toàn thân lửa cháy đỏ rực, cổ mang gông sắt nặng nề, thân hình gày ốm trơ xương. Ngài liền cầu xin đức Phật cách giải cứu cho mẹ mình khỏi kiếp nạn. Đức Phật dạy rằng: “Ông hãy chí thành lễ bái cúng dường chư Tăng, xin chư Tăng hợp lực dùng sức mạnh của hàng ngàn tâm thanh tịnh và lòng từ bi quảng đại, đưa tư tưởng lành xuống cõi âm, cho mẹ ông tiếp thị sức màu, bỏ hết tham, sân, si, ích kỉ, tính của loài ngã quỷ, thì mới mong chuyển kiếp”(Kinh Vu lan bồn). Tôn giả Mục-kiền-liên nhất tâm vâng theo, quả nhiên đã cứu được vong hồn mẹ ông thoát khỏi kiếp ngã quỷ, sinh về cảnh giới an lành.

Cái ơn cha mẹ bao la biết mấy, to lớn biết mấy. Làm người mà quên đi cái ơn này thì không bằng loài cầm thú. Làm người mà bất hiếu thì không thể làm được gì cho xã hội nữa. Cái Hiếu là đức tính đầu tiên của một người muốn lập thân trong xã hội, để được xã hội coi trọng.

Viết đến đây, nghĩ đến bao câu chuyện bất hiếu mà đau lòng. Nào là Cù Huy Hà Vũ đuổi mẹ ra khỏi nhà, nào là Bùi Thị Minh Hằng kiện mẹ, kiện hết các anh chị em, nào là bé Hào Anh nhận được bao nhiêu tiền từ thiện của mọi người rồi bất hiếu với mẹ đẻ của mình… Đau lòng lắm thay.

Thế mà những kẻ ấy, vẫn bô bô làm những công to việc lớn, làm điều này điều nọ cho xã hội.Trước hết, hãy trọng chữ “Hiếu” đi đã.

Hot!

Từ khóa SEO:

6 nhận xét:


Trong văn hóa của dân tộc Việt Nam, ý nghĩa hiếu đạo được xem là một di sản quí báu, một chất liệu sống tốt đẹp được mọi người yêu chuộng và giữ gìn. Khi Phật Giáo xuất hiện ở Việt Nam thì đạo đức dân tộc và đạo đức Phật Giáo hòa quyện vào nhau như nước với sữa. Do người Việt sẵn có tinh thần yêu chuộng đạo hiếu và giá trị giải thoát nên đã tiếp nhận giáo lý Phật Giáo một cách dễ dàng. Xuất phát từ truyền thống đó cho nên chúng ta không cho phép một con người như bà Bùi Thị Minh Hằng có thể thực hiện những hành động đi lại lợi ích của dân tộc và bất hiếu ngay với người sinh thành ra bà ta.

Dân tộc Việt Nam là một dân tộc có rất nhiều truyền thống tốt đẹp cho nên nhân dân ta không thể cho phép bất cứ ai đi ngược lại những quan niệm đó. Trong đó nhân dân ta rất quan trọng đến việc 'hiếu", nó thể hiện được tình cảm chân tình của con người và đạo đức cao của một con người. Con người như Bùi Hằng thì không xứng đáng là một người mẹ cũng như người con có hiếu khi bà ta đã bất hiếu với bố mẹ của mình để thực hiện những hành vi đi lại lợi ích của dân tộc.

Cái ơn cha mẹ bao la biết mấy, to lớn biết mấy. Làm người mà quên đi cái ơn này thì không bằng loài cầm thú. Làm người mà bất hiếu thì không thể làm được gì cho xã hội nữa. Cái Hiếu là đức tính đầu tiên của một người muốn lập thân trong xã hội, để được xã hội coi trọng. Hành động của những con người đi lại lợi ích của quốc gia dân tộc làm cho chính gia đình họ cũng ruồng bỏ cũng như nhân dân cũng không thể tha thứ cho họ, như là Lê Quốc Quân, Bùi Hằng,.. chúng cần phải bị trừng trị một cách nghiêm minh.

Trong xã hội hiện nay khi nhận thức của con người đang được nâng cao thì có rất nhiều vấn đề để chúng ta cần khắc phục để có thể hoàn thiện được nhận thức, tư cách của con người Việt Nam. Có rất nhiều điều chi phối đến hành động của con người và làm họ dần mất đi dần những đức tính tốt đẹp vốn có của họ, con người của họ dần thể hiện sự thỏa mãn cá nhân hơn nhiều. Với con người như Lê Quốc Quân, Bùi Hằng thì rất khó có thể dùng đạo đức để có thể cản trở được những việc làm của họ được khi chúng đã trở thành những con người trơ với những tình cảm như vậy từ lâu rồi.

Đọc bài này lại càng thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ hơn. Không liên quan nhưng mà mai trung thi rồi các bác ơi, buồn quá năm nay không được về, thèm miếng bánh trung thu với ngồi phá cỗ đêm rằm thật. Sao con người ta cứ phải lớn làm gì nhỉ ?? lại còn nhiều cái phải lo nghĩ nữa chứ, mệt. Ai cho tôi một vé đi tuổi thơ đi....

Thật sự công cha mẹ nuôi dưỡng săn sóc chúng ta từ nhỏ đến lớn, từ khi đang còn trong bụng mẹ đến khi trưởng thành có côn ăn việc làm cưới vợ có con cái thật sự bố mẹ đã trải qua rất nhiều khó khăn để nuôi lớn chúng ta công dưỡng dục vô cùng lớn không thể đếm đong được! Thế mà nhiều người khi lớn lên rồi có công ăn việc làm bố mẹ già yếu thì hắt hủi họ nhìn những cảnh đó tôi thật sự không thể chịu nổi những người con bất hiếu như vậy thực sự không biết nói j với họ nữa

Đăng nhận xét