Bài mới nhất

22/10/2014

Tin nóng: Mỹ nhập khẩu Điếu cày

Hoa đất

Hải Điếu Cày đã được xuất sang Mỹ

Mối quan hệ thương mại giữa hai nước Việt Mỹ đang có những bước phát triển vượt bậc. Sau khi dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, và sắp tới là vòng đàm phán về hiệp định tự do thương mại TPP, Hoa Kỳ đang cho thấy những thiện chí mới trong nỗ lực hàn gắn mối quan hệ giữa hai nước và chính sách xoay trục về Châu Á Thái Bình Dương, trong đó lấy Việt Nam làm trọng tâm. Viễn cảnh mối quan hệ cởi mở v kinh tế giữa hai nước sẽ mang lại những lợi ích thiết thực cho người dân khi Mỹ sẽ có những chính sách ưu đãi, nhập khẩu nhiều hàng hóa hơn từ Việt Nam, như: nông sản, thủy sản, gia dày, dệt may…

Tuy nhiên, trong khi TPP chỉ đang trong quá trình đàm phán, các chuyên gia kinh tế Việt đã phải tròn xoe mắt vì những tín hiệu tích cực lan tỏa của nó: Mỹ nhập khẩu Điếu cày. Nhiều người đang thắc mắc ở một quốc gia văn minh và có nền văn hóa khác xa Việt Nam, liệu Mỹ nhập khẩu Điếu Cày làm gì?

Theo nghĩa đen của nó, thật khó giải thích. Bởi vì người Mỹ không sử dụng điếu cày thay cho thuốc lá. Dưới cái nhìn khác, đặc biệt trong các mặt hàng mà Mỹ gọi là “dân chủ”, “nhân quyền”, Điếu Cày hoàn toàn có thể được “nhập” và “xuất”. Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày được xuất khẩu sang Mỹ dưới con mắt của giới rận chủ. Đấy là mặt hàng mà tôi đang muốn nói đến. 

Có những thứ ở Việt Nam chỉ xem là rác rưởi của xã hội khi nhàn vi cư bất thiện - Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày đã có các hành vi tuyên truyền chống chế độ, kích động biểu tình, xuyên tạc, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, nhà nước…. và đang phải bóc lịch sống qua ngày. Vậy mà, Mỹ vẫn xem Hải Điếu Cày là mặt hàng cần phải nhập khẩu vì theo họ: đấy là biểu tượng của tự do, dân chủ, nhân quyền.

Ai chẳng biết trong quan hệ quốc tế hiện nay chỉ có lợi ích quốc gia dân tộc là vĩnh viễn. Mỹ không ngừng gây sức ép, can thiệp để Điếu Cày được ra tù sớm và biến hắn thành mặt hàng nhập khẩu. Và ở quốc gia này, liệu khả năng chửi bới Việt Nam có đủ giúp Điếu Cày sống qua ngày hay không. Một khi đã hết giá trị sử dụng, hắn hoàn toàn có thể bị đẩy đi một nơi xó xỉnh nào đấy như một mặt hàng rẻ tiền cần thanh lý. Còn giới rận chủ Việt được một phen hả hê, tự sướng khi xem những nỗ lực của mình trong thời gian qua là nguyên nhân để Điếu cày được “phóng thích”.

Nghe tin Điếu Cày được xuất sang Mỹ khiến Cù Huy Hà Vũ có chút buồn phiền. Màn kịch độc diễn về khả năng chém gió của Vũ trên đất Mỹ sẽ bắt đầu có sự cạnh tranh khốc liệt. Không ai khác đấy là Điếu Cày. Chúng ta hãy chờ xem những diễn biến mới nhất từ sự kiện này trong thời gian tới.

Hot!

Từ khóa SEO:

35 nhận xét:

VÌ SỢ HÃI CHẾ ĐỘ HÀ NỘI TRỤC XUẤT ĐIẾU CÀY KHỎI QUÊ HƯƠNG

Đêm 21 tháng 10, 2014 tại phi trường Los Angeles, Hoa Kỳ đưa tay ra đón tù nhân chính trị Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đến trực tiếp từ nhà tù Việt Nam, cùng với khoảng 200 đồng hương, chào đón anh nồng nhiệt nhất mà trước đây chưa từng có!

Cùng là Tù nhân Lương tâm nổi tiếng nhưng tình trạng tù của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cày Nguyễn Văn Hải khác nhau. Tù nhân Hà Vũ là tù Thái tử đảng, còn tù Điếu Cày là tù anh hùng áo vải! Tù Hà Vũ là tù được vẽ tranh để vừa quảng cáo, vừa tặng cho người bên ngoài, còn tù Điếu Cày là loại “giang hồ” đưa lưng chịu trận. Tù Hà Vũ là tù được nhóm trí thức uy tín bên ngoài thường xuyên hậu thuẫn và báo động, còn tù Điếu Cày nếu không có tiếng thét của bạn tù, Tù nhân Lương tâm Nguyễn Xuân Nghĩa trước phút chia tay vợ, dịp thăm nuôi, thì thân xác Điếu Cày bây giờ đã ra sao?

Vì thế cách đón tiếp của người hải ngoại với hai anh Hà Vũ và Điếu Cày khác nhau.

Chỉ vài người Việt Nam ra đón anh Hà Vũ tại phi trường, lúc đó anh Hà Vũ mặc côm lê (complé) đưa hai ngón ra dấu hình chữ V. Tay kia kéo hành lý đi bên cạnh vợ, đang kéo một vali khác, và số còn lại thì có người của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ đẩy xe theo. Nhưng anh Điếu Cày khác hẳn! Chỉ quần áo phong phanh với nguyên đôi dép nhựa “tổ ong” tù nhân lẹp xẹp! Anh Hà Vũ thì im lặng đến hơn 2 tuần sau mới ra mắt truyền thông, là chính trị gia cẩn trọng, còn anh Điếu Cày thì huơ tay giữa đám đông đang chen lấn:

“Tôi sẽ đấu tranh cho sự trở về của tôi, và không chỉ tôi mà tất cả chúng ta ở đây. Tôi không biết tại sao chính phủ Việt Nam muốn trục xuất tôi. Tất cả những gì tôi làm đều chỉ vì lợi ích của đất nước và người dân Việt Nam và vì sự toàn vẹn chủ quyền của đất nước”.

Ngay trước đó, là lời nói đầu tiên trên đất Tự Do, anh hướng về những bạn tù tại Việt Nam:

''Thông điệp hiệu quả nhất gửi đến những anh em còn đang nằm trong nhà tù của Cộng sản là anh em hãy tin tưởng rằng anh em không đơn độc.

Bên ngoài vẫn có các chính phủ, các tổ chức, bạn bè quốc tế luôn luôn quan tâm và ủng hộ anh em cho nên anh em ở trong tù ở Việt Nam hãy mạnh mẽ lên, cố gắng lên để xứng đáng với lòng mong mỏi của tất cả mọi người''

“Freedom for Việt Nam”

Anh cũng đặt câu hỏi với chế độ CSVN:

"Tôi thấy chính phủ Hoa Kỳ thì mong muốn tôi trở thành một công dân của Hoa Kỳ nhưng tôi không hiểu tại sao chính phủ Việt Nam lại muốn trục xuất tôi?

Những việc tôi làm chỉ mang lại lợi ích cho dân tộc Việt Nam, cho tổ quốc Việt Nam. Điều đó đáng để chính phủ Việt Nam phải suy nghĩ."

Anh nói huỵch toẹt, không giữ miếng, giữ tiếng hay sợ bị hớ lời!

Dù là những lời thật ngắn gọn nhưng đã nêu lên một vấn đề cốt lõi, đó là, vì tương lai của đất nước và dân tộc nên anh chống Tàu cộng xâm lược nhưng tại sao chế độ CSVN trục xuất anh khỏi quê hương, trong khi Hoa Kỳ lại muốn anh trở thành công dân đất nước họ?

Câu hỏi tự nó đã có câu trả lời: Chỉ có chế độ bán nước mới lưu đày công dân yêu nước khỏi quê hương!

Chế độ CSVN sợ hãi anh, sợ hãi những người chân chính đang tranh đấu chống quân xâm lược nên đã đẩy anh phải rời xa Tổ quốc!

(Xin xem tiếp phần dưới)

Làm anh hùng trong chốc lát (như tuyên bố hùng hồn ngay tại tòa án hay trước lúc bị hành hình chẳng hạn) dễ hơn là chịu mọi nhục hình dai dẳng từ năm nầy qua năm khác mà vẫn kiên trì đấu tranh trong các nhà tù. Án “trốn thuế” vừa mãn thì đã có án “Tuyên truyền chống phá nhà nước”(!) tiếp theo ngay mà không qua bất cứ thủ tục pháp lý nào. Cho nên tiếng nói của Điếu Cày là tiếng nói bất khuất của người Việt Nam yêu nước bị áp bức. Tiếng nói đại chúng!

Chính tính chất “anh hùng áo vải” của Điếu Cày, nên chế độ CSVN phải trục xuất anh. Vì nếu ở lại trong nước, tinh thần đấu tranh của anh sẽ là mồi lửa có thể làm cho giới nghèo khó (vì bị bọn phe nhóm lợi ích phục vụ đảng CSVN áp bức và bóc lột) cháy bùng mà vô phương dập tắt. Còn tranh đấu kiểu Trí thức khoa bảng, không phải không đáng ca ngợi, nhưng dẫu gì thì với cá nhân (như cựu đảng viên phản tỉnh, cán bộ hưu trí…) cũng vừa khó dấn thân trọn vẹn, vừa có một khoảng cách với người dân bị trị.

Về phía Hoa Kỳ thì cách đón nhận 2 tù nhân Hà Vũ và Điếu Cày giống nhau. Hoa Kỳ chỉ làm bổn phận, cứu vớt người tranh đấu cho Nhân Quyền bị cô thế và áp bức, chứ không tranh đấu giúp cho bất cứ ai! Anh Hà Vũ thì đồng ý đi tị nạn, còn anh Điếu Cày thì rõ ràng là cùng đường nên đành chấp nhận!

Vì thế chế độ CSVN phải cám ơn Hoa Kỳ, vì Hoa Kỳ đã nhận lãnh 2 tù nhân nổi tiếng nói trên là giúp tháo gỡ được 2 ngòi nổ quan trọng ra khỏi xã hội Việt Nam. Một ngòi nổ của trí thức, đảng viên phản tỉnh, một ngòi nổ của đại chúng. Đồng thời cũng tạo cho chế độ Hà Nội có dịp lập lờ với thế giới về tính “nhân đạo” của chế độ cộng sản như lời Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hồng hôm 22/10/2014:

“Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép Nguyễn Văn Hải xuất cảnh đi Mỹ vì lý do nhân đạo”!

Chỉ cần đọc lướt qua tình trạng của Điếu Cày trong suốt thời gian bị tù ngục thì bản chất của chế độ cộng sản Việt Nam đã phơi bày rõ ràng nhất chỉ vỏn vẹn trong 5 chữ “vì lý do nhân đạo” do chính Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố!

Nhưng Hoa Kỳ cũng có lợi, Hà Nội đã thay Hoa Kỳ giải thích với công luận là Việt Nam “đã có tiến bộ” trong việc tôn trọng nhân quyền, thả tù nhân chính trị, được coi là lý do để Hoa Kỳ có thể bãi bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương và hy vọng sẽ có cớ cho Việt Nam gia nhập TPP (Trans Pacific Partnership). Một hiệp ước kinh tế mà Hà Nội khẩn thiết cần để cứu vãn sự sụp đổ về kinh tế, có thể đưa đến sụp đổ chế độ!

(Xin xem tiếp phần kết dưới)

Vì thế khi có hàng triệu người Việt Nam công khai đứng lên tranh đấu và bị chế độ cộng sản đàn áp thì thế giới mới lên tiếng và hành động cụ thể. Vì thế giới hôm nay được thu gọn trong lòng bàn tay nên mọi động thái đều liên kết hệ lụy. Và khi thế giới vào cuộc thì chắc chắn Việt Nam phải thay đổi.

Xin tỉnh giấc mơ dài về cá nhân mình thì vô can với thực trạng đất nước mà chỉ biết kêu gọi sự giúp đỡ từ bên ngoài!

Cuộc xuống đường bất bạo động đang diễn ra tại Hồng Kông của học sinh, sinh viên được cả thế giới ngưỡng mộ đang nói lên điều nầy!

Dù phải trôi giạt đến bến bờ tự do trong hành trình không mong muốn nhưng Điếu Cày đã được người Việt tị nạn đón chào như một người thân lâu ngày gặp lại. Anh không phải và không thể là người bị lưu đày! Còn khoảng cách không gian của tranh đấu tuy có bị ảnh hưởng đôi chút nhưng chắc chắn không nhiều, vì mọi liên lạc trực tiếp hoặc thông tin báo chí hiện tại coi như không còn biên giới. Vấn đề còn lại là sự kết hợp trong/ngoài để thực hiện cho bằng được “Triệu con tim một tiếng nói” như nhạc sĩ Trúc Hồ đã thực hiện qua âm nhạc.

Có thể tin tưởng chắc chắn Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, một biểu trưng cho sự kiên cường bất khuất của người Việt Nam trong nước chống cộng sản, đã, đang và sẽ hội nhập với cộng đồng tị nạn hải ngoại như trong một gia đình, là một kết hợp tốt nhất trong việc thực hiện mơ ước chung của mọi người Việt Nam mà từ trước đến nay chưa có ai thành công.

Vâng, “Freedom for Việt Nam”. Xin chúc mừng anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

(Oct 24th, 2014)
Hồ Phú Bông

@Mythanh •

Thường các bài viết của tg HPB đều hay, nhưng bài viết này thì... ngược lại. Người viết sáng suốt khi viết sẽ lượng được thành ý của mình có tạo ra cơ hội cho những comment đố kỵ chia rẽ không, và sẽ... không viết. Sự so sánh người tù CHHV và ĐC hoàn toàn không cần thiết trừ khi có ác ý, mà tg thì không phải là người có ác ý.

Mỗi người sinh ra trong một gia cảnh và giáo dục riêng. Tấm lòng và việc làm cho đất nước là quan trọng. Bới lông tìm vết những điều không giống mình để phủ nhận tấm lòng và những cố gắng vì nước của người khác là việc làm thiển cận. TS CHHV đã từng lên tiếng đòi công bằng cho QL VNCH, đòi công nhận các tử sĩ Hoàng Sa, kiện lão thủ tướng NTD về vụ Tây Nguyên, kiện chuyện đồi Vọng Cảnh là di sản văn hóa quốc gia, nếu không đã bị chúng phá đi làm khu nghỉ mát, và còn những chuyện khác... Vợ ông cũng chuyên làm đơn giúp dân oan khiếu kiện. Các thanh niên yêu nước đang bị tù CS (trong đó có Đặng Xuân Diêu) cũng đã từng đến ủng hộ ông tại phiên tòa, những người này là dân nghèo chứ chẳng phải đảng viên, con ông cháu cha gì.

Lịch sử với sự công chính sẽ chinh phục lòng người, không phải là bằng thóa mạ và bất minh. (Sorry!)

Mong biết tôn trọng sự khác biệt nếu thật sự muốn tranh đấu cho một VN DC.

@Phan ===> @Mythanh •

Tôi ủng hộ ý kiến của bạn.

@Tranthanh ===> @Mythanh •

mythanh đã viết hết những gì tôi định viết, thôi thì đành cãm ơn mythanh với chút it ghen tỵ vậy vậy

@Cửu Bình ===> @Mythanh •


Đồng ý 100% với nhận định của mythanh!

quote: "Mỗi người sinh ra trong một gia cảnh và giáo dục riêng. Tấm lòng và việc làm cho đất nước là quan trọng."
"Mong biết tôn trọng sự khác biệt nếu thật sự muốn tranh đấu cho một VN DC."

@Guest ===> @Mythanh •

Hoàn toàn đôǹg ý với mythanh và caḿ ơn mythanh đã nhận xét đúng việc làm cuả vợ chồng CHHV và nói lên điêù naỳ.

Đó là lý do taị sao Tôi luôn bênh vực các việc lam̀ chống cộng cuả Cù Huy Hà Vũ và cụ bà Lê Hiêǹ Đức và tất cả các ai chống cộng, chứ Tôi không có bênh vực cá nhân cuả họ.

Dù nickname Mythanh không thuộc dạng đ/g laõ thaǹh như các "EM LIKE QH", nhưng ý kiến cuả mythanh khiến Tôi thêm hy vọng có nhiêù độc giả "thâm̀ lặng" có cuǹg chung một suy nghĩ tích cực như thế naỳ.

Các nickname "phái mạnh" trên diễn đàn thì đa số có ý kiến rất "YÊÚ KÉM và Suy Luận như học sinh lớp ba trường làng", và rất cực đoan, nhận xét thiêú công bằng, và nhìn đâu cung̃ thâý thế lực "thù địch" etc. Nói không theo ý họ là họ choảng ngay, dán ngay nhañ hiêụ "Dư lợn viên" lên đối tượng, mà không câǹ xem xét đánh giá quá triǹh góp ý cuả đ/tượng hoàn toaǹ là chống cộng.

@Dân •

Chúng ta cần sức mạnh tổng hơp để đạp đổ chế độ csVN thối nát từ mọi tầng lớp xã hội.Tôi cám ơn tất cả mọi người có mong muốn như tôi.

@Đồng bào •

Cầu mong anh Điếu Cày khỏe xác mạnh hồn, để tiếp tục cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ của đất nước.

Mong ngày trở về của anh trong vinh quang của dân tộc.

ĐÔI DÉP VIỆT NAM

Thân tặng anh Điếu Cày

Tôi đã đi qua 11 trại tù. Trại giam Q.3, PA24, Chí Hòa, Cà Mau, K2, K3 Xuân Lộc, B34... Ở đó, có những cái hộp nhốt người bằng xi măng với ô cửa tù thèm khát ánh sáng đã bị những động vật hai chân bít trám lại để che kín bầu trời và gió. 6 năm 6 tháng, tôi đã đếm thời gian bằng giây, bằng phút với cái nóng của địa ngục và mong ngóng về một thiên đường thân quen, ở đó có những con người còn biết thương và biết khóc.

Tôi, một đôi dép tù đày.

B34. Tôi đã nằm thoi thóp nhiều lần không ăn để phản đối những tên cai tù từ lâu đã trở thành thú. Lần dài nhất là 28 ngày. Tôi mê man thấy mình chết; con gái út nắm tay tôi khóc, hỏi tại sao bố phải chết; con trai tôi đứng yên nhìn với cặp mắt có lửa; vợ tôi và bạn bè trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự Do tay tìm tay nhau và vòng tròn cứ lớn mãi ra để cùng nhau cất lên tiếng hát vỡ ra từ lồng ngực - Bài Hát Tự Do - vang đến mọi miền đất nước; trong giấc mơ giữa biên giới tử sinh tôi thấy cái chết của tôi đã góp thêm sức mạnh cho những khát vọng tự do bay cao hơn, xa hơn và tôi nhẹ lâng lâng bay đi cùng lời hát ấy ra khỏi chốn ngục tù.

Tối thứ Ba, 21 tháng 10 năm 2014, chúng lôi tôi ra khỏi địa ngục. Những động vật hai chân tống tôi lên xe bít bùng và chở tôi thẳng đến phi trường Nội Bài. Chiếc máy bay lao vào trời đen và mảnh đất thân yêu, gắn bó với đời tôi mất hút dần theo bóng đêm phía dưới.

Đêm ấy, trời không trăng không sao, chỉ có tiếng sóng trong lòng.

Tôi, đã trở thành đôi dép lưu vong.

Phi trường Los Angeles. California. Hoa Kỳ. Đất nước mà một thời trong quãng đời chiến binh tôi từng nghĩ họ là kẻ thù, đã đón tiếp tôi trong tình nhân ái. Chung quanh tôi là những nụ cười Việt Nam, những vòng tay mang hơi ấm Đồng Bào.

Tôi, chính thức trở thành một đôi dép tự do.

Tôi đã rong ruổi khắp các nẻo đường đất nước. Thác Bản Giốc ngày nào tôi ngồi khóc với dòng nước bị phân ly. Sài Gòn tôi đứng thẳng cùng bạn bè với biểu ngữ Hoàng Sa Trường Sa Việt Nam Chủ Quyền - Tây Sa Nam Sa Trung Quốc Ngụy Xưng. Đà Lạt là nơi cuối cùng trên đất nước Việt Nam, tôi từ một tù nhân trong nhà tù lớn trước khi vào ngục nhỏ. Ngày hôm nay, trong lòng tôi không còn là bụi đường đất đỏ quê hương, thay vào đó là những xa lộ ngút ngàn. Nhưng cho dù dưới tôi là những ổ gà của đất Mẹ hay nhựa đen thẳng lối của xứ người, đường tôi đi không có bảng stop. Tôi không thể đứng yên, tôi không thể dừng lại. Vì tôi là một đôi dép, tôi hiện hữu và chỉ hiện hữu khi tôi còn được đi.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Tự do. 6 năm 6 tháng về trước, trong căn phòng 4 bức tường câm lặng, tự do như là không khí hiếm hoi bị kềm hãm với ô cửa sắt bằng gang tay. Tôi đã phải cam phận làm đôi dép không còn được đi và ngày đêm rướn nhìn bầu trời với niềm khao khát tự do. Bây giờ đã không còn 4 bức tường câm, không còn ô cửa sắt, chỉ có bầu trời mênh mông với những cụm mây trắng thênh thang trôi nổi. Nhưng tôi sẽ không ôm lấy tự do ấy cho riêng tôi. Tôi sẽ không lê lếch quãng đời còn lại của một kiếp người tự-do-trong-lưu-vong. Tôi chỉ có thể thực sự và trọn vẹn là một con-người-tự-do khi tôi nằm ôm mãnh đất đã làm mòn đi một nửa thân thể tôi: Quê Hương.

Và tôi sẽ mãi đi. Nếu những năm tháng trước lao tù, chung quanh tôi là những nhịp bước của bạn bè trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự Do, hay sau đó là những ngày vắng đêm khuya trong 11 trại tù tôi đã không cô độc trên Tổ Quốc của mình với những bạn đồng hành loang xoang xiềng xích, thì ngày hôm nay tôi sẽ không cô độc trên vùng đất tự do xa lạ này. Bởi vì ngày nào còn những con người lý tưởng Việt Nam, ngày đó tôi không bước đi cô độc. Không gian không bao giờ là biên giới chia cắt bạn bè chúng tôi và không ai có thể lấy được Tổ Quốc ra khỏi tâm hồn tôi.

Vì thế tôi sẽ cùng bạn mải miết đi. Dù chưa thấy đích đến nhưng biết chắc là đích đến hiện hữu, biết chắc sẽ có người đến đích. Như chúng ta chỉ cần nghe thấy những con ve sầu thôi cất giọng buồn thảm thì biết chắc thu phong lại đến. Dù bây giờ chỉ thấy lá rơi, chỉ thấy mùa thu hiện tại vàng úa chung quanh, nhưng biết chắc sẽ có ngày khu vườn kia sẽ sạch, mùa xuân sẽ tới. Đó chính là niềm tin và hy vọng. Trong niềm tin và hy vọng đó, cho dù có thể chúng ta không làm được việc lớn để thay đổi thế gian, nhưng chắc chắn mỗi người chúng ta có thể làm được việc nhỏ. Từ việc nhỏ sẽ có khả năng tác động việc lớn. Mỗi người chúng ta không đủ sức làm một cơn sóng lớn chấn động mặt hồ, nhưng với một giọt nước nhỏ kết hợp với nghìn nghìn giọt nước nhỏ khác, cùng nhau ta vẫn có thể làm mặt hồ chuyển động.

Vì thế tôi sẽ đi mãi đi mãi cho đến khi đặt chân lại trên vùng đất quê hương.

Không thể khác vì đó là sứ mạng của tôi: sinh ra là để đi tới.

Không thể khác vì cuối cùng tôi vẫn là: một đôi dép Việt Nam.

Vũ Đông Hà

Đúng rồi và hay tuyệt vời, nhà thơ Vũ Đông Hà ơi: "Không thể khác vì cuối cùng tôi cũng là: một đôi dép Việt Nam."

Bài viết nhân cách hóa rất giàu chất thơ nên đọc rất cuốn hút, gợi mở. Có thể xem như bài thơ xuôi viết tặng anh Điếu Cày, với chất xúc tác mạnh mẽ mà thơ mộng dễ làm mọi người trong chúng ta băn khoăn và xúc động theo. Bravo thi sĩ Vũ Đông Hà!

@Free •

Lại thêm một bằng chứng bán nước của CS. Tại khu công nghiệp Formosa của Tàu tại Hà Tĩnh, cộng sản đang cho phép bọn Tàu lập một miếu thờ (thật ra là đền thờ) để thờ những tên Tàu khựa. Rõ ràng, cộng sản đang để cho giặc Tàu lập thêm một "khu người Hoa" khủng trên lãnh thổ VN.

@Thăng Long Viet Nam •

Vũ Đông Hà đã dùng từ "động vật 2 chân" để lột tả bản chất, phong cách, hành xử của bè lũ ĐCSVN từ Ba đình đến các huyện xã là đúng, thật 100%.

Bài viết thật hay... Cám ơn tác giả VĐH.

@HÀNH ĐỘNG HAY CHỜ CHẾT? •

Không hành động tất cả đều chết:

1- Đảng viên tham nhũng sẽ bị tay sai của Tập Cận Bình ở Việt Nam trừng trị thẳng cánh!

2- Đảng viên cộng sản chủ trương sửa đảng cộng sản không theo đường hướng của Tập Cận Bình sẽ chết!

3- Đảng viên cộng sản đòi hỏi Bạch Hóa Mật Nghị Thành Đô sẽ chết với Trung cộng

4- Đảng viên cộng sản không theo, chống Trung cộng sẽ chết vì sách lược thanh trừng đảng cộng sản (Việt) của tên xâm lăng Trung cộng.

5- Cộng sản bán nước theo Tàu đang phát triển “Hồ Vệ Binh” mô phỏng theo Hồng Vệ Binh của Trung cộng.

6- Hồng Vệ Binh của Trung cộng đã đập phá mọi cung điện, đền Khổng Tử, nhà thờ, chùa chiền trên toàn cỏi Hoa lục. Mọi tu sĩ Phật Giáo, Công Giáo đã rủ thân trong tù và những trại lao cải mọc lên khắp nơi trên toàn cỏi Hoa lục thời kỳ Mao Trạch Đông. Hồ Vệ Binh của cộng sản bán nước cũng sẽ tiếp tục công việc của cộng sản là nhổ rễ, dọn sạch mọi ảnh hưởng của tôn giáo ở Việt Nam. Hoa lục đã không còn bóng dáng, tiếng nói của một tu sĩ chân chính nào sau Cách Mạng Văn Hóa của Hồng Vệ Binh!

7- Mọi đồng bào tôn giáo càng nhẩn nhịn cộng sản chừng nào, khăng khăng với ý nghĩ “Kẻ ác rồi sẽ đền tội” sẽ là những tù nhân của Trung cộng tàn bạo, độc ác. Đồng bào tôn giáo cần nhìn gương của giới tăng lữ, phật tử Tây Tạng, Miến Điện hay các tín đồ và tu sĩ Hồi Giáo ở Tân Cương.

8- Mọi đường phố thương mãi, nhà cửa mặt tiền ở mọi thành phố lớn nhỏ của Việt Nam hiện nay đã bị Việt cộng bán nước và Trung cộng chiếm đoạt. Những người dân lao động Việt Nam phải chen chúc trong những hang cùng, ngỏ hẻm. Đất đai của người dân nghèo ở nông thôn bị bọn bán nước chiếm đoạt từng ngày cho chính chúng hoặc bán lại cho Trung cộng để chúng làm giàu! Những đồng bào chưa mất đất đai hiện nay rồi sẽ đến lượt mình là nạn nhân của sách lược bành trướng, chiếm đất, mua đất (Việt Nam) của những công ty Trung cộng và cá nhân của đảng viên cộng sản Tàu!

9- Đầu tư ngoại quốc của những nước tư bản không ai còn dám đến Việt Nam. Đầu tư trước đây của Mỹ, Âu Châu, Nhật, Nam Hàn…lần lượt ra đi. Ruộng đất canh tác thu nhỏ lại nhanh chóng vì “kế hoạch phát triển kỹ nghệ”, tức cướp đất của dân bán lại cho các công ty Trung cộng, người dân nông thôn không còn đủ, hoặc không còn đất canh tác. Số lượng người dân nông thôn không có công việc làm, không thu nhập, tìm việc làm ở các thành phố không được đang gia tăng nhanh chóng. Số người thất nghiệp ở các thành phố càng lúc càng gia tăng. Con số các doanh nghiệp tư nhân đóng cửa càng lúc càng nhiều. Cộng sản bán nước không còn vay mượn thêm của quốc tế được nữa. Tiền giấy (lộn) cộng sản tiếp tục in ra. Lạm phát tăng vùn vụt. Hậu quả đổ lên toàn xã hội. Người dân thất nghiệp, người nghèo sẽ hứng chịu hậu quả lạm phát trầm trọng!

10- Khối lượng người thất nghiệp gia tăng càng lúc càng đông đảo. Không tiền, nghèo, đói, sức khỏe suy sụp, bệnh tật phát triển, không tiền chửa trị, phẩm chất dịch vụ y tế lạc hậu, sa sút trầm trọng, lại thêm nạn tham nhũng của ngành y tế. Cái chết của người dân nghèo ở thành phố, ở mọi vùng nông thôn theo thời gian là cầm chắc trong tay!

Lại thêm thuốc độc, đủ loại vi trùng, vi khuẩn độc hại Trung cộng chủ ý tuôn vào Việt Nam qua các hàng hóa, thuốc nông nghiệp, gia cầm dịch bệnh…để vừa giết chết khả năng sản xuất của Việt Nam đồng thời vừa đầu độc dân số Việt Nam cho chết bớt, càng nhiều càng tốt…

Tương lai của người dân Việt Nam hoàn toàn là tương lai đen tối, chết chóc. Đừng ai nghĩ gì đến việc phát triển con người, phát triển đất nước gì nữa! Vô ích. Tất cả mọi việc phát triển cộng sản bán nước rêu rao chỉ nhắm mục đích lừa gạt, làm dịu sự phẩn nộ của nhân dân toàn quốc. Mọi việc phát triển mà cộng sản bán nước nói sẽ thực hiện cho người dân Việt Nam trong lúc này là hoàn toàn vô ích. Tất cả chỉ là bánh vẻ của cộng sản bán nước!

(Tiếp theo xin đọc phần dưới)

Thực tế của nhân dân Việt Nam trước mắt: Không việc làm, không thu nhập. Nghèo, đói, bệnh và chết. Số lượng bệnh nhân ung thư không ngừng gia tăng. Dân số sụt giảm nhanh chóng!

Tóm lại, nhóm cộng sản theo làm tay sai, bán nước cho Trung cộng đang giết chết đông đảo đảng viên cộng sản và toàn dân Việt Nam trong đó có bà con, dòng họ, thân thuộc của mọi đảng viên cộng sản, dù có bán nước hay không!

Câu hỏi to tướng ngay trước mắt của mọi người Việt Nam trong nước NGAY GIỜ PHÚT NÀY:

- PHẢI LÀM GÌ?

- CẢ NƯỚC PHẢI LÀM GÌ ĐỂ TRÁNH KHỎI CHẾT CHÓC, CHO MÌNH VÀ CHO THÂN NHÂN CỦA MÌNH?

- HÀNH ĐỘNG CHỐNG LẠI TÊN XÂM LƯỢC VÀ ĐÁM BÁN NƯỚC hay ĐỨNG YÊN CHỜ CHẾT?

@lite_breeze •

Vì hình ảnh này mà Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã bị nhà nước cộng sản bắt cóc dấu vào nhà tù. Việc bắt cóc giam giữ hơn 6 năm là đã tùy tiện, và nay lại đẩy anh ra khỏi nước càng chứng tỏ Việt Nam nay đã thuộc Tầu.

Thực ra, đảng cộng sản Việt Nam đã là tay sai của Tầu từ thời Võ nguyên Giáp, Hồ chí Minh rồi.

Thấy hình ảnh Điếu Cày lại nhớ đến Việt Khang, nhạc sĩ của bài hát - Việt Nam tôi đâu? Cũng vì biểu lộ lòng yêu nước anh đã bị nhà nước cộng sản bắt cóc dấu vào nhà tù.

http://a.disquscdn.com/uploads/mediaembed/images/1397/4102/original.jpg?w=600&h

@Tin mới nhận •

Sau khi hình ảnh Điếu Cày mang đôi dép nhựa màu trắng bước xuống phi trường Cali, loại dép bổng nhiên bán rất chạy và hiện đang hút hàng. Côn an đang rình ở các cửa hàng bán dép để xem những ai mua dép này nhiều nhất!

@HÀNH ĐỘNG CẦN LÀM NGAY! •

Cảm ơn tác giả Vũ Đông Hà đã nói lên tâm trạng của hàng triệu triệu người Việt Nam. Vì thế, triệt hạ chế độ cộng sản là hành động khẩn cấp phải làm. Không góp một bàn tay triệt hạ chế độ cộng sản, người ấy không phải là người Việt Nam!

Đã là nạn nhân đau khổ của cộng sản, không ai có thể đứng yên nhìn cộng sản vừa lưu manh, vừa ăn cướp, vừa hung hăng đàn áp mình, đàn áp đồng bào mình và người thân của mình. Phải lật đổ chế độ xấu xa của băng đảng cộng sản lưu manh này là ý muốn bừng bừng của mọi người Việt Nam có suy nghĩ, biết rõ trách nhiệm của mình với chính con, cháu của mình.

Còn chế độ cộng sản là mọi người Việt Nam còn cảm thấy nhục nhả với người khắp thế giới.

- Dân tộc Việt Nam ra sao mà để cho những kẻ lưu manh đàn áp, bóc lột mình tận xương mà không dám lật đổ nó?

- Người Việt Nam có phải là một dân tộc không?

- Người Việt Nam có văn minh như các dân tộc khác không? Vân vân và vân vân…! Nhục lắm chứ?

Những việc cần làm ngay: Chấn hưng dân trí, dân khí

Dân Trí: Sự hiểu biết

Dân Khí: Sức mạnh chính nghĩa của nhân dân. Sức mạnh chỉ đến khi sự phẩn nộ của toàn dân trào dâng.

Chấn hưng dân trí, chấn hưng dân khí là diễn tả theo cách cổ điển. Ngày nay, chúng ta nói:

1- ĐEM SỰ THẬT VỀ ĐẠI HỌA MẤT NƯỚC đã xãy ra ĐẾN CHO ĐỒNG BÀO hiểu rõ.

2- GIÚP ĐỒNG BÀO THẤY RÕ HẬU QUẢ VÔ CÙNG ĐEN TỐI từ những hành động ăn cướp, bán nước của cộng sản mặc dù nhiều đồng bào đã trãi qua kinh nghiệm với cộng sản bằng chính bản thân mình, hoặc của gia đình mình.

3- GIÚP ĐỒNG BÀO HIỂU RẰNG TOÀN QUỐC PHẢI CÓ HÀNH ĐỘNG nếu không muốn bản thân mình, gia đình mình đang rơi vào địa ngục trần gian của Trung cộng.

4- GIÚP ĐỒNG BÀO PHẢI BIẾT PHẨN NỘ trước sự ác ôn của chế độ cộng sản và những đại họa đầy chết chóc sẽ đến với đồng bào vì chế độ cộng sản và những con người vô luân của nó. Số lượng đồng bào nạn nhân cộng sản đang lan rộng khắp nước. Sự phẩn nộ của đồng bào đang gia tăng…

5- GIÚP ĐỒNG BÀO CÓ ĐIỀU KIỆN, HOÀN CẢNH HÀNH ĐỘNG.

Khi toàn dân đứng dậy được thì chế độ cộng sản ác ôn, lạc hậu này của những tên bán nước sẽ nhanh chóng ra tro!

Những chiến sĩ tự do chúng ta hãy đi vào nội dung hành động, hành động lien tục, bền bỉ.
1- Khung cảnh chính trị thực tế của Tàu cộng và Việt cộng đang đi vào ngỏ cụt.
2- Thành quả chiến đấu của những chiến sĩ tự do đang đến và kết quả sau cùng nhấtđịnh phải đến một cách mỹ mãn.

- CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN PHẢI RA TRO
- MỘT THỜI ĐẠI DÂN CHỦ MỚI CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM NHẤT ĐỊNH PHẢI BẮT ĐẦU.

@Nguyên nguyên ===> @HÀNH ĐỘNG CẦN LÀM NGAY! •

Hiện nay, tối thiểu phải có khoảng 50% người dân VN hiễu và chán ghét chế độ. Chỉ cần tập hợp được 10% lực lượng này thì đã đủ lật đổ bọn bán nước VC. Nhưng vấn đề cốt lỏi là làm tập hợp được dù chỉ 10%? Khi lòng tin giửa người và người đã bị CS làm tan nát suốt gần 40 năm qua. Xã Hội dẩy đầy lừa lọc, cạm bẩy do mật vụ, công an chìm nổi giăng ra khắp nơi khiến không khí nghi ngờ bao trùm Xã Hội?

@Voa •

Một nhóm Thượng nghị sĩ Mỹ vừa gửi thư cho Tổng thống Barack Obama yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam vì thành tích nhân quyền tồi tệ của Hà Nội. Thư đề ngày 23/10 của 4 Thượng nghị sĩ Cộng hòa Marco Rubio, John Cornyn, John Boozman, và David Vitter khẩn thiết kêu gọi chính quyền của ông Obama cân nhắc và bảo đảm rằng việc Mỹ nới lỏng một phần lệnh cấm vận phải gắn liền với các tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải tổ chính trị ở Việt Nam.

@EmSAIGON •

Sau này nếu ông bà anh em bè bạn con cháu có muốn mua dép nhựa để lê lết thì mình sẽ gọi là mua dép hiệu ĐIẾU CẦY cho oai va hiện đại. Phen này bọn CS sẽ lại phải ra công đi tịch thu "văn hóa đồi trụy" như những năm đầu mới "phỏng giái "rồi đem bán lại cho tàu cộng kiếm chác bỏ túi.

@Xe nước rong •

Nhờ lãnh chỉ đạo sáng suốt nên anh Điếu Cày được ra khỏi lao tù với bộ quần áo xốc xếch đôi dép tổ ong bước lên máy bay, có một không hai, các hảng hàng không thế giới bó tay với một đất nước người đứng đầu là TBT lãnh đạo có quyền lực tối cao, chứ ở đất nước Tổng Thống là người đứng đầu đâu phải thế.

@Tù dự bị •

Kính gửi anh Điếu Cày. Xin anh vui lòng cho biết, khi đưa anh vào trại giam, bọn quản giáo "cất hộ" anh những thứ gì, có biên nhận hay không. Khi áp giải anh lên máy bay, chúng trả lại anh những gì. Anh cho biết để tôi rút kinh nghiệm. Xin cám ơn.

@Xanh Đại Bàng •

Anh VĐH ví von hình ảnh "đôi dép Điếu Cày" thành một bài văn đầy biểu cảm, như là chất xúc tác khêu gợi tinh thần đấu tranh không ngưng nghỉ vì Tự Do-Dân Chủ-Độc Lập cho quê hương, thôi thúc đọc giả / toàn Dân VN nắm tay nhau tiến lên phía trước bất chấp gian nguy...

Kiểu này thì cả cái Bộ Giáo Dục Đào Tạo + cái đám trí ngủ CS / XHCN / VN cũng chưa xứng xách dép cho anh VĐH nữa là...

Nick cháu học sinh có nhắn gởi đến chú Điếu Cày nhớ gìn giữ "đôi dép quê hương" tuy đơn sơ mộc mạc nhưng đầy ý nghĩa của một thời gian khó.

Nhớ nhé anh! ngày trở về sẽ là ngày vinh quang...trên đất Mẹ Việt Nam.

@Ni cô Thích Huyền Như •

Kính gởi chú Nguyễn Ngọc Già, anh Vũ Đông Hà & anh Đặng Chí Hùng ĐCH),

Giải cộng cần có 2 cái đúng: phương pháp đúng & phương cách khớp. Đó là: ngón võ "Trên đe + dưới búa" kết hợp nhuần nhuyễn, liên tục rất đồng bộ mới được.

a) TRÊN ĐE (điều kiện Cần): tức ÁNH SÁNG. Ánh sáng tức sự thật, chân lý, văn minh.

Bạch hóa tối đa: ngắn gọn, cô đọng, rõ ràng, thuyết phục, ai cũng dễ hiểu & cảm nhận. Viết: không cần "màu mè" hoa lá cành, quá mất thời gian người đọc. Viết dài làm người đọc mất kiên nhẫn. ĐCH viết dài nhưng rất cô đọng và dễ hiểu.

Tây phương đã làm sụp đổ thành trì cộng sản Liên sô & Đông Âu bằng ÁNH SÁNG tự do, dân chủ, văn minh, nhân quyền. Ánh sáng là vũ khí xua tan BÓNG TỐI: tà giáo, độc tài, lừa dối, gian manh, độc hiểm, tàn bạo, giảo đầu, LỪA BỊP & NHỒI SỌ ngu dân, cướp nước & bán nước.

b) DƯỚI BÚA (điều kiện đủ): "NHỒI SỌ" KHÔN DÂN

Bài viết nhiều & hay, rất cần, nhưng chưa đủ. Đọc rất mệt, nhớ ít, lại mau quên và dễ "chìm xuồng" theo thời gian (người đọc chỉ là hàng trăm, và không phổ thông, chỉ giới hạn trong một số giới). Vậy nên, cần học CS phương pháp "nhồi sọ", nhưng "nhồi sọ khôn dân". Lấy độc trị độc (nhưng mục đích tốt, không hại dân như CS nhồi sọ ngu dân). Đó là, chọn một (và chỉ một mà thôi) câu ấn tượng nhất, ngắn nhất, nhưng "trọn gói" nhất, đủ để lột tả hết toàn diện từ A-Z bản chất, dã tâm, bẩn thỉu, thâm độc, gian ngoa, dối trá, đê hèn, bán nước, không chính danh của CS. Ví dụ câu: "Hãy đạp đổ bè lũ Hán-Hồ nô tài cướp nước & bán nước vô cùng bịp bợm, côn đồ". Hoặc... tùy nhiều người suy nghĩ thêm.

Câu này phải được thể hiện trên tất cả: các bài viết (đặt trên đầu bài hay cuối bài), các vật dụng, đồ dùng, bao bì thức ăn thức uống, các loại xe, đồ chơi trẻ em, bong bóng, quà tặng, nhà cửa, giày dép, áo quần, báo giấy, báo online, facebok, e-mail, sách, báo các loại, chen vào bài hát, dùng cho MC mọi lúc mọi nơi phải chen vào khi dẫn chương trình, thư tín, bút viết, mũ, kính đeo mắt, bao bì các loại, nịt, mùng mền, bao gối, lược chải tóc, chén đĩa, hàng hóa... tất tất tất (all) đều có câu này. Đi đâu cũng thấy, sờ đâu cũng thấy, nhìn đâu cũng thấy... Mọi giới đều thuộc lòng, đều hiểu, đều nhớ nằm lòng. Một câu mà tác dụng bằng triệu bài viết (hàng chục triệu người biết, cả dân tộc đều biết).

Chiến dịch phải bắt đầu rộng khắp bắt đầu từ hải ngoại, không thể khác được. Phải phát động rầm rộ, LIÊN TỤC, LIÊN TỤC & LIÊN TỤC thật chắc ăn và kiên nhẫn vô bờ bến mới được.

"Trên đe+ dưới búa" nếu ăn khớp nhuần nhuyễn, LIÊN TỤC và lan tỏa rộng. Cán cân sẽ là: 50/50. Muốn cán cân nghiêng về phía nào: đó là những biện pháp còn lại.
*
Tôi chỉ có ý. Chú NNG, anh VĐH & anh ĐCH cố gắng giúp viết, phổ biến, giải trình đầy đủ, rõ ràng hơn lên báo. Điều kiện của tôi không làm được. Nếu cộng thêm những biện pháp của ba vị, sẽ hoàn thiện hơn. Rất mong ba vị vì dân tộc VN ngày mai tươi sáng và cường thịnh. Đi đầu và làm gương là ba vị.

Rất mong. Kính. Ni cô Thích Huyền Như.

@Williams VinhLuan •

Cảm ơn bài viết này của Vũ Đông Hà, đây là chất xúc tác tuyệt vời để trang bị thêm sức mạnh và ý chí đấu tranh cho những nguời như anh Điếu Cày và những anh chị em đang ở trong nước. Nhìn anh Điếu Cày đến Los Angeles với đôi dép và bộ quần aó mộc mạc mới thấy cái đê tiện, hèn hạ, rất hạ cấp của csvn.

@HT Thích Sự Thật •

Vũ Đông Hà viết bài nào cũng hay, riêng bài tùy bút này còn hay hơn nữa. Cám ơn anh Vũ Đông Hà.

Đôi dép đã cùng năm tháng đi với Điếu Cày từ các nẻo đường của Đất nước đến các lao tù của bọn cs ngụy quyền, để đấu tranh cho con người Việt Nam được nói lên tiếng nói Tự do của một đất nước đang rên xiết dưới ách thống trị man rợ vô nhân tính của bọn cs ngụy quyền.

Nguyễn Văn Hải đã và đang là ngọn đuốc dẫn đường cho lớp lớp người Việt Nam đứng thẳng người, hiên ngang tiến lên phía trước đáu tranh cho một Việt Nam độc lập và toàn vẹn lãnh thổ, bất chấp bạo quyền của lũ tay sai bán nước cs VN và lũ cướp nước tàu cộng.

Đất nước Việt Nam sẽ trường tồn vì luôn có những nguòi con yêu nước và dũng cảm như anh.

@Cháu học sinh •

Kính gửi chú Điếu Cày. Xin chú cố gắng giữ lại đôi dép VN nghe chú. Cháu rất quí đôi dép đó. Vì nó đã cùng đồng hành với chú suốt 6 năm 6 tháng qua 11 trại tù cs. Vì nó đã cùng với chú vượt nửa vòng trái Đất để đến bến bờ tự do. Đây là đôi dép có một không hai. Chú ráng cất giữ nó cẩn thận nghe chú, để sau này chúng cháu sẽ trân trọng đặt nó trong Viện bảo tàng Tự Do. Nhớ nghe chú. Cháu xin cám ơn chú rất nhiều.

@SGthuongnho •

"Thác bản giốc ngày nào tôi ngồi khóc nhìn dòng thác nước bị phân ly" không biết đây có phải là niềm tâm sự chung cho những ai còn xem Việt Nam là quê hương của chính mình? thực sự khi đọc đến những dòng chữ trên của anh VĐH mình thấy thương anh ĐC vô bờ bến, giống như tâm trạng mình khi có dịp về thăm cha Diệp ở tận cùng bản đồ chử S quê hương Việt Nam! Mặc dù với ĐC mình với anh không cùng ý thức hệ nhưng lại có một điểm chung trái tim luôn hướng về quê hương VN, anh đã khóc khi nhìn thấy dòng nước thác bản giốc bị chia đôi, còn tôi thì khóc khi thấy cha Diệp bị chặt đầu vì đứng ra bảo vệ cho con chiên của ngài trước bầy quỷ dử!

Cám ơn anh VĐH có một bài rất hay, đầy tính nhân văn, nhân cách hóa một tấm lòng yêu nước của anh ĐC qua đôi dép tổ ong! Đây chính là một đôi dép đầy nhân cách cao quý của một con người bị lưu vong bởi chính sách "NHÂN ĐẠO" của bọn đạo đức giả cs!

@Vinhsg •

Bọn cs mổi năm ra nước ngoài nhiều vô số kể, nhưng chuột vẩn là chuột, khi một người công dân Việt ra nước ngoài thì phải ăn mặc đàng hoàng, để người nước ngoài thấy dân VN không lạc hậu. Bọn cs đúng là lũ chuột, chúng sống trong môi trường dơ bẩn lâu rồi nên không biết thế nào là văn minh, "tự ái dân tộc", miệng chúng thì cứ láo lếu đảng ta, bị tập đoàn Samsung phán cho một câu: "VN chưa làm nổi con vít, chỉ làm được bao bì". Ấy thế mà xây dựng xe điện ngầm để nổ với nhân dân,... haha, đúng quá đi chứ. Cám ơn Samsung đã đấm một cú đấm vào mồm láo lếu của bọn cs.

@Em nà Tuyên Láo •

Nước ta đến lúc tàn mạt rồi hay sao mà các đ/c cho Điếu Cày Nguyễn Văn Hải ăn mặc như thế lê đội dép tàn tạ sang Hồng Kông rồi đến Hoa Kỳ, hay các đ/c muốn răn đe tụi tư bản ai không theo cs thì như anh ĐC, như thế là bỏ mịa rồi không quán triệt mất quan điểm chính trị rồi còn gì làm như thế ta làm sao dám lê lết qua nước họ vay mỹ kim về cho các đ/c ăn đây, chán bò sừ làm ăn chẳng ra mô ra tê chi hết chỉ giỏi báo cáo láo.

@Suong Cau •

Hay! Đôi dép phiêu lưu ký!! Hồi nhỏ cũng có hay mang đôi dép nhựa này vì nói thật thời XHCN tiến mạnh, có dép mang là mừng thấy mẹ.
Mỗi lần rách là phải đi hàn nhựa lại. Cứ thế mà lê lết.
Dép nhựa à. Hiện tại bạn là đôi dép Việt Nam. Nhưng những thế hệ dép nhựa tương lai, nhất là sau năm 2020, tớ không dám bảo đảm bạn còn là dép nhựa Việt Nam. Vì khi đó VN có thể biến thành 1 khu tự trị đó.

Có những thứ ở Việt Nam chỉ xem là rác rưởi của xã hội khi nhàn vi cư bất thiện - Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày đã có các hành vi tuyên truyền chống chế độ, kích động biểu tình, xuyên tạc, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, nhà nước…. và đang phải bóc lịch sống qua ngày. Vậy mà, Mỹ vẫn xem Hải Điếu Cày là mặt hàng cần phải nhập khẩu vì theo họ: đấy là biểu tượng của tự do, dân chủ, nhân quyền. than ôi điếu cày ơi

Đăng nhận xét