Bài mới nhất

26/12/2014

Tại sao Việt Nam không kiện Trung Quốc ra Tòa quốc tế




Lê Quang

Vào tháng 1/2013, Philippines đã nộp đơn lên Tòa án Trọng tài Liên hợp quốc về Luật Biển tại La Hay, Hà Lan, yêu cầu xem xét việc tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và Philippines tại Biển Đông.

Đến tháng 3/2014, chính phủ Philippines đã trình tài liệu pháp lý dài 4.000 trang, vốn bao gồm các bằng chứng văn bản và bản đồ, để phản đối yêu sách phi lý của Trung Quốc ở Biển Đông.

Thời điểm này, nhiều nhà dân chủ nước ta ra rả chửi Đảng, chửi Nhà nước là hèn nhát và nhu nhược, không có những hành động quyết liệt như Philipines. Nhân dân trong nước cũng giao động, mất dần niềm tin vào quyết sách của Nhà nước. Đấy là do mọi người chưa hiểu được cái lý của những nhà lãnh đạo nước ta. Đến bây giờ, có lẽ nhiều người đã nhận ra được sự đúng đắn này.

Ngày 7/12, Trung Quốc ra tuyên bố văn kiện về lập trường của nước này, kiên quyết không tham gia vụ kiện về tranh chấp Biển Đông và phê bình gay gắt việc Philippines đệ trình tranh chấp lãnh thổ trên Biển Đông lên Tòa án Quốc tế. Đồng thời, Bắc Kinh khẳng định Tòa án Trọng tài quốc tế không có quyền tài phán trong vụ Philippines kiện Trung Quốc.

Theo quy định nếu Trung Quốc không tham gia phiên tòa, Tòa án cũng chẳng làm được gì Trung Quốc.

Rõ ràng, hành động quyết liệt của Philippines, như nhiều nhà dân chủ nước ta mô tả, cũng chỉ là mạnh miệng và chưa giải quyết được vấn đề gì. Thậm chí, hành động này có thể kéo theo những thiệt hại khác cho lợi ích đất nước.

Quyết sách của lãnh đạo Nhà nước ta, ngay trong thời điểm căng thẳng nhất, vẫn rất sáng suốt và đúng đắn. Trong quan hệ ứng xử để giải quyết vấn đề biển Đông, chúng ta kiên quyết sử dụng biện pháp hòa bình và đấu tranh ngoại giao, trước hết là tạo được dư luận quốc tế ủng hộ Việt Nam và phản đối hành xử ngang ngược của Trung Quốc. Mục đích chính của Trung Quốc muốn đối thoại song phương thay vì đa phương là để dễ bề áp đặt luật chơi của họ. Vì vậy, hành xử tốt nhất là kêu gọi sức mạnh quốc tế phản đối Trung Quốc, nếu như Trung Quốc còn ngang ngược họ sẽ bị cô lập. 




Hot!

Từ khóa SEO:

15 nhận xét:

Nguyễn Tấn Dũng - TÊN CÀ CHỚN CHỐNG XÂM LĂNG!

Vốn dĩ đã có cảm nhận không tốt về tên tưởng thú 3 Ếch, hôm nay nhân đọc bài "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công khai trở mặt, quay sang nịnh Tàu", tôi cũng xin được góp thêm một vài ý nghĩ.

Khi nói về tên Thủ tướng này, một số điều nổi cộm mà chắc chắn nhiều người vẫn còn nhớ như in:

- "Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay." (Lễn nhậm chức Thủ Tướng ngày 02/8/2007.) Tuy nhiên tệ nạn tham nhũng vẫn tràn làn như VINASIN, VINALINE, Sông Đà... nhưng vẫn tại vị.

- "Tôi nhớ đồng chí Phạm Văn Đồng - có lẽ làm thủ tướng lâu nhất - có lần nói chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào. Hơn ba năm nay tôi làm thủ tướng cũng chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào, chắc là cũng phải học theo đồng chí Phạm Văn Đồng".

- "Phát huy quyền làm chủ của nhân dân, thực hành dân chủ rộng rãi, nhất là dân chủ trực tiếp, xây dựng xã hội đồng thuận, cởi mở."

- "Tăng trưởng kinh tế phải gắn chặt với bảo vệ và cải thiện môi trường."

- "Là người đứng đầu, tôi xin nhận trách nhiệm về Vinashin!"

- "Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai." Trả lời về trách nhiệm với vụ Vinashin.

- "Chúng tôi luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó. Có lẽ như tất cả các nước, Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế." - Trả lời phỏng vấn ngày 21/5, tại Philippines về căng thẳng với Trung Quốc.[1]

Gần đây nhất, hồi đầu năm 2014, ông tưởng thú còn bày sự đùa dai, cũng tuyên bố dập dựng xanh lè, nào là: "Phải mở rộng dân chủ", (2) nào là: "Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. Việt Nam không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này".

Phải công nhận rằng những tên lãnh đạo của đảng CSVN, bất luận là Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, phó Thủ tướng, Tướng lãnh cao cấp, đều là những tên "Trời đánh Thánh đâm" cả, tên nào cũng có lý lịch "trời ơi đất hỡi" và đều thuộc thành phần bất hảo cho nên suốt 80 năm cầm quyền ở miền Bắc và gần 40 năm dưới sự thống nhất cai trị sau khi cướp được chính quyền, chúng đã biến cả nước Xuống Hố Cả Nút thê thảm như mọi người đã dư biết mà tôi không cần phải nói gì thêm ở đây.

Với mớ tư duy hoang tưởng và cực kỳ lạc hậu, các tay lãnh đạo này qua các nhiệm kỳ của mình, chúng lần lượt thay phiên nhau hủy hoại, tàn phá đất nước trong đó bao gồm: Lịch sử, con người, đạo lý, xã hội, kinh tế, độc lập, chủ quyền, niềm tin và tương lai... Tất cả dường như bị sụp đổ xuống hố sâu vực thẳm đến tận cùng bằng số O to tướng.

Từ một miền Nam trù phú, một "Hòn Ngọc Viễn Đông", một chính thể đầy tự do và nhân bản, họ đã biến thành một đất nước nghèo nàn lạc hậu. Từ một nền kỹ nghệ sản xuất phong phú, khoa học phát triển so với láng giềng, hãy đơn cử một ví dụ, ngày xưa vào năm 1970 miền Nam đã sản xuất được xe hơi "La Dalat" khiến ngay cả Nam Hàn cũng còn mê mẩn và ước muốn được theo đuôi học hỏi. Thế mà dưới sự lãnh đạo "sáng suốt và tài tình" của đảng, ta lại theo đuôi Nam Hàn hơn cả hàng trăm năm, theo đuôi mua xe của họ, cả con vít cũng chưa có chất lượng và tụt hậu so cả với Lào và Miên... Thế mới đau!.

Đời sống xã hội nghèo khó, đạo lý suy đồi cùng cực, kinh tế nguy ngập nợ nần, đã vậy độc lập tự chủ lại cũng không, tương lai là những dấu hỏi to tướng rất đáng quan ngại.

(Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

Từ chỗ kinh tế suy sụp, tham ô lãng phí tràn lan, bên cạnh những mưu đồ chiếm lấy Việt Nam vốn đã có từ thời Mao Trạch Đông ngầm đào tạo gián điệp nhằm phục vụ mưu đồ thâm độc ấy, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã bị kìm tỏa bởi những cái vòng kim cô độc ác từ kẻ thù truyền kiếp phương Bắc. Trung Cộng sẽ có dư khả năng về chiến thuật cũng như chiến lược đánh phá và làm chủ tình hình đối với một Việt Nam nhỏ bé về cả hai phương diện, diện tích đất nước lẫn nhỏ bé về cả trí thông minh cùng lòng tự hào dân tộc bởi đảng CSVN không biết tự chọn cho mình một con đường mà trong quá khứ gần đây thế giới đã tạo nhiều cơ hội thuận lợi cho đảng thoát Tàu. Đó là cái ngu nhất trong những cái ngu mà CSVN vướng phải.

Cái gì cũng có cái giá của nó. Rồi đây, đảng CSVN sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Nếu chỉ đảng cộng phải trả giá thì hầu như không ai thương tiếc nhưng đảng đã gây liên lụy cho cả một dân tộc gồm hơn 90 triệu mạng con người. Khối dân tộc này sẽ gánh chịu những sai lầm mà đảng ngu dốt cực kỳ đã gây ra.

Những hành động dã man đánh đập, giết chóc, tra tấn, hành hạ, đàn áp, nhốt tù... đây chỉ là màn đầu của chiến thuật xâm lược. Những bước kế tiếp sẽ vô cùng khủng khiếp mà người viết không muốn nói ra khi đảng cộng sản là những tên Thái thú tàn bạo với đoàn quân khát máu vì lợi ích riêng tư, sẽ sẵn sàng giết hại đồng chủng mang tính diệt vong một cách không thương tiếc. Tương lai sẽ còn vô vàn hình ảnh cùng những câu chuyện đau thương mà người dân Việt là những nạn nhân trực tiếp dưới mưu đồ xâm lược của bổn quốc Trung Cộng và được thực hiện qua những bàn tay sắc máu bản địa này.

Như đã nêu trên, thế chiến lược nhằm nuốt trọn phương Nam đã có sự chuẩn bị từ thời Mao dưới sự tiếp tay trực tiếp của Hồ, những bước tiến bắt buộc phải được thực hiện. Cho nên, nếu cho rằng Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh hoặc bất cứ tên lãnh đạo nào khác muốn thối thoát đều cũng không được, nhận định này là hoàn toàn có lý chứ không phải là vô lý. Tuy nhiên, nếu những nhà lãnh đạo này có được một ít trí khôn thì sự việc sẽ đỡ thê thảm hơn hoặc sẽ manh nha tìm ra lối thoát nhưng tiếc thay, đau thương thay, nhục nhã thay Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh... tất cả đều đã bị dưới sự giám sát chặt chẽ của tên xứ thần Thiên triều phó Tưởng thú Hoàng Trung Hải.

Trong số những tên tệ hại tàn phá và gây đau thương nhiều nhất cho dân tộc, sau Hồ Chí Minh là 3 Ếch, tên cà chớn nhất trong các tên cà chớn chống xâm lăng.

Nguyên Thạch

@boat people •

Nguyên cả 1 đài truyền hình mà kg 1 ai biết chữ Merry Christmas viết như thế nào thì là đúng quả là 1 đám ăn hại đái khai. Uổng phí tiền thuế dân đóng, lại làm xấu hổ cho cho cả cái đám tự xưng là đỉnh cao trí tuệ với thế giới. NTD Thủ tướng VN ông nghĩ sao về chuyện này?

Link ảnh:
http://a.disquscdn.com/uploads/mediaembed/images/1571/4499/original.jpg?w=600&h

Mery - Merry

@Bắc 54 (trả lời) @boat people •

Ối giời ơi! Có gì mà ồn ào nên thể nhỉ. Thuyền Nhân về Hà Thành mà coi. Nơi đây là cái nôi Việt ngữ, mà những biển ngữ, biển chỉ đường bằng Việt ngữ mà còn viết trật chính tả bét be nữa, chứ nói chi tiếng Anh.

@VTV (trả lời) @boat people •

Dạ, ông anh thông cảm. Đài Truyền Hình chúng em chỉ biết sủa chứ không biết tiếng Anh ạ. Chúng em chỉ mới học đến câu "sugar you you go, sugar me me go" (đường anh anh đi, đường tôi tôi đi) thôi ạ.

@Văn Khoa SG (trả lời) @boat people •

Ở VN, muốn làm ở Hải Quan, đài Truyền Hình đâu phải dễ Bác. Phải là con ông cháu cha, con cán cuốc... Thì chuyện tìm ra cái bằng thật cỡ Tiểu Học hơi bị... Khó, nên bác thông cảm cho em nhờ. Nếu là em, em sẽ viết mẹ nó là Giáng Sinh thì bác đâu biết là em... dốt.

@Nguyễn Phú Trọng (lú) (trả lời @boat people •

Trời ơi! Sao lại dám đụng đến đỉnh cao trí tuệ của loài người nữa rồi. Đây chỉ là sự nhầm lẫn, thiết sót thôi. Thiếu gì sự nhầm lẫn, thiếu sót như vụ cờ 6 sao nè, như vụ phát hình quân đội Trung quốc thành quân đội VN nè... sau này lỡ có nhầm lần nước VN là một khu tư trị của Trung quốc nữa thì Bộ chính trị quyết định rút kinh nghiệm để mai mốt nhầm lẫn, thiếu sót tiếp vậy thôi. Có gì đâu mà làm lớn chuyện nhể!

@AnhTư Sâu.(trả lời) @boat people •

Mery = chữ Việt
Merry= chữ Anh
Bác hồ đã dạy nà phải viết như thế thì mới nà công hòa xã hội chủ nghĩa chứ lỵ.

@an nguyen •

Nhận xét về tên 3 Ếch như bài viết trên là khá đầy đủ, Tôi thêm vài chữ: tất cả những tên Việt Cộng (CSVN) có chức sắc từ Phó Bí thư, Bí thư, thường vụ các tỉnh thành trở lên đến TW, bộ Cá tra (BCT) sực cứt đều là những tên điếm chính trị. Trong đó điếm nhất của những thằng điếm chính là 3 Ếch thủ Dũng, không phải là tưởng- thú nữa mà là thật-thú!

Toàn bộ lũ đảng viên CSVN có chức quyền đều xếp chung chúng vào một một Giỏ mang tên tập đoàn CSVN, những kẻ bám đít, bưng Bô cho Tàu Cộng. Chúng răm rắp tuân lịnh quan thày Tàu Cộng, sẵn sàng bán cả đất nước chỉ để giữ được ghế quyền lực Cai trị. Đó là sự thật, đó là bản chất của tập đoàn csvn.

@Nguyễn Thị Mận •

Những phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng đều là những câu nói giả dối, mà hắn ta nghe được của những chính trị viên từ 52 năm nay.

- "Phát huy quyền làm chủ của nhân dân, thực hành dân chủ rộng rãi, nhất là dân chủ trực tiếp, xây dựng xã hội đồng thuận, cởi mở".

- "Tăng trưởng kinh tế phải gắn chặt với bảo vệ và cải thiện môi trường" .

Thật sự Nguyễn Tấn Dũng không tự mình làm được một bài diễn văn 20 mươi câu. Hắn người miền nam, những bài diễn văn của hắn đặc sệt ngôn từ miền bắc, không có một chút gì là văn hóa miền nam. Có lẽ người viết diễn văn cho hắn là một chính trị viên người bắc. Bởi vậy những lời phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng có khác gì cái loa phường, lập đi lập lại chẳng có gì mới mẻ.

@nguoiduatin •

Trước 1975. Saigon miền nam VNCH phát triển hơn cả Singapour.
http://vanchoe.blogspot.com/20...

Một chút hơi khó tưởng tượng khi có 1 thành phố như thế này cách Sài Gòn chưa tới 2h bay. Một điều khá thú vị nữa là những ngày đầu lập nước vào thập niên 60 thế kỉ trước, Lý Quang Diệu - thủ tướng đầu tiên của Singapore – đã từng nói hi vọng là một lúc nào đó Singapore sẽ phát triển giống như Sài Gòn.

Link ảnh:
http://a.disquscdn.com/uploads/mediaembed/images/1570/7483/original.jpg?w=600&h

@nguoiduatin •

Sau 1975. Gần 40 năm cộng sản cướp miền nam VNCH, xây dựng thiên đàng xã nghĩa. Hỡi ôi! Báo lề đảng thú nhận: 197 năm nữa Việt Nam mới đuổi kịp Singapore. "Ông IL Houng Lee, Trưởng Đại diện IMF tại Việt Nam (VN) nhận đinh, VN có thể mất 18 năm để đuổi kịp Indonesia, 34 năm với Thái Lan và 197 năm với Singapore."
http://www.tienphong.vn/xa-hoi...

Nguyễn Tấn Dũng không ngần ngại thúi nhận với báo chí lề đảng: VN vẫn là nước nghèo.
http://kinhdoanh.vnexpress.net...

Vậy mà, đám trí nô cứ thổi ống đu đủ cho Nguyễn Tấn Dũng quài, kỳ thấy mẹ.

@VN (trả lời) @nguoiduatin •

Bạn trẻ ơi! Nói là nói thế chứ thực ra thì ơn giời nhờ tài kinh bang tế thế tài giỏi của 3x mà VN được phát triển vượt bực đứng sau lào, cămpuchia?

@nguoiduatin (trả lời) @VN •

Dạ, đúng vậy thưa bác. Con tin không lâu nữa VN còn thua cả Lào và Cambốt, nhờ ơn cái mả mẹ cái đảng cộng sản thổ tả, Nguyễn Tấn Dũng là tên lưu manh chính trị, háo danh nhưng cả tài lẫn đức là zéro, cộng với đám thày dùi trí nô bưng bô bằng miệng nên NTD cứ tưởng nó là "Thánh" không biết thiên hạ xem nó như thằng hề khi ra nước ngoài.

Nguyễn Tấn Dũng bị Đài truyền hình Pháp chế giễu.

@nguoiduatin •

Con thấy bác Nguyên Thạch và quý ông bà, quý bác, quý cô chú viết về sự phát triển của VNCH đồng thời chửi cha tên "Cà chớn chống xâm lăng" làm con cũng thấy tội nghiệp cho Nguyễn Tấn Dũng và cái đảng cộng sản thổ tả của nó. Khen VNCH mà không "khen" VC cũng kỳ, bởi XHCN miền bắc cũng có những thành quả mà VNCH đâu có thực hiện được. Thậm chí trong lịch sử loài người từ sơ khai cho đến "thời đại Google" có nước nào làm được đâu, mấy cha! Thiệt đó.

NỢ CỨT. Tác giả Phạm Thế Việt.

Link:
http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=11891

Ngày đó hợp tác xã ra một chiến dịch thu gom phân bắc (cứt người), mỗi gia đình một tháng phải đóng đủ mười cân, nếu không đóng đủ thì bị cắt gạo. Thật là một chiến dịch có một không hai trong xã hội loài người. Vậy nên, khi chiến dịch ra đời, cái cầu tiêu trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. Người người, nhà nhà mua xi măng mua gạch về xây cầu tiêu. Cầu tiêu phải làm bằng xi măng thì cứt mới không bị phân huỷ, chứ ỉa xuống đất vài ngày là bọ hung ăn hết, lấy gì mà đóng cho nhà nước. Vậy nên, cái cầu tiêu quan trọng hơn cái nhà. Chuyện ỉa đái lúc này cũng cực kỳ quan trọng, dù ai đó có bị tào tháo rượt ở đâu thì cũng phải nhanh nhanh ba chân bốn cẳng chạy thẳng về cầu tiêu nhà mình mà giải quyết chứ để mất đi một cục là mất đi lon gạo chứ chẳng chơi. Nhiều người đi làm ngoài đồng, ngày trước, khi mắc ỉa thì chạy vô bờ, vô bụi làm đại cho xong, nhưng bây giờ, làm như vậy có mà đói chết. Vậy nên, phải tìm cách, có người làm đại vào bao ni lông, có người cuộn trong lá chuối, có người cẩn thận hơn đi vào trong cái càmèn đựng cơm để mang về cho an toàn mà đổ xuống cầu. Có nhiều chuyện dở khóc dở cười trong chiến dịch này lắm, ai sống thời đó chắc biết. Khi chiến dịch ra đời thì cũng là lúc không biết bao nhiêu con chó phải chết. Chó chết vì đói, cơm khoai đã không có ăn, đến cục cứt cũng bị nhà nước dành mất thì lấy gì mà sống. Nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, cố gắng lắm không để thất thoát cục nào, vậy mà đến tháng vẫn không đủ cân nộp, má tôi sai anh em chúng tôi đi tìm đá sỏi bỏ vào cho đủ. Khi mang lên cân người ta kiểm tra và phát hiện nhà tôi gian lận nên lập biên bản và làm kiểm điểm. Họ còn ghi rõ ràng trong biên bản gian lận như thế nào, có bao nhiêu cục cứt và bao nhiêu cục đá sỏi. Quả đúng không sai, cái đời người nông dân u tối làm sao mà lừa được mấy ông nhà nước, mấy ông tinh vi vô cùng. Kết quả là nhà tôi bị cấm không cho nhận gạo một tháng. Trong một buổi họp người ta đưa tên má tôi ra kiểm điểm trước dân về việc gian lận lấy đá sỏi trộn với cứt để nộp cho nhà nước. Họ không cho má tôi phân bua gì hết. Nhưng không đành lòng nhìn cảnh con đói, bà đứng dậy thẳng thừng, dứt khoát. Bà nói: Việc tôi làm gian lận tôi chịu trách nhiệm trước toàn thể mọi người, nhưng các người nhìn đi thì cũng phải nhìn lại, nhìn ngược thì cũng phải nhìn xuôi, các người có nhìn vào nhà tôi không, nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, tôi thì suốt ngày đi làm ngoài hợp tác xã, có cục nào tôi đã ỉa ngoài hợp tác xã hết rồi, còn con tôi ở nhà, nó là con nít nó ăn bao nhiêu, ỉa bao nhiêu, nó ỉa ra cục nào chó lủm cục đó thì lấy đâu đủ cứt để mà nộp cho mấy ông. Vậy mà bây giờ mấy ông kiểm điểm tôi, cắt gạo thì lấy gì tôi nuôi con, lấy gì ăn để mà ỉa mà đem cứt nộp cho mấy ông. Nói gì thì nói, la gì thì la, nhà tôi vẫn bị cắt gạo tháng đó. Không còn gì khốn nạn hơn thế. Nói thiệt, đến bây giờ trong hồ sơ giấy tờ ở kho lưu trữ quốc gia thì nhà tôi vẫn còn một món nợ lớn với nhà nước mà không thể nào trả nổi, đó là nợ cứt.

Đăng nhận xét