Bài mới nhất

28/02/2014

NHÀ “RÂN CHỦ” LÊ QUỐC QUÂN VỚI NGHĨA VỤ CỦA MỘT CÔNG DÂN VIỆT NAM

Thành Đông
Nghĩa vụ cơ bản của công dân là những nghĩa vụ được quy định trong Hiến pháp - đạo luật cơ bản của một quốc gia. Những nghĩa vụ này được Hiến pháp quy định cho tất cả mọi công dân, hoặc cho cả một tầng lớp, một giai cấp chứ không quy định cho từng người trong điều kiện cụ thể. Nghĩa vụ cơ bản là cơ sở chủ yếu xác định địa vị pháp lý của công dân, cơ sở cho mọi nghĩa vụ cụ thể của công dân. Nghĩa vụ của công dân luôn đi kèm với quyền mà công dân được hưởng quy định trong Hiến pháp.
Các nghĩa vụ của công dân Việt nam được quy định rất rõ trong Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992, sửa đổi bổ sung năm 2013, trong đó có các nghĩa vụ cơ bản như: Nghĩa vụ trung thành với Tổ quốc. Phản bội tổ quốc là tội nặng nhất (điều 76);  nghĩa vụ bảo vệ tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và quyền cao quý nhất của công dân. Công dân phải làm nghĩa vụ quân sự và tham gia xây dựng quốc phòng toàn dân (điều 77); nghĩa vụ tôn trọng và bảo vệ tài sản của Nhà nước và lợi ích công cộng (điều 78); nghĩa vụ tuân theo Hiến pháp, pháp luật, tham gia bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, giữ gìn bí mật quốc gia, chấp hành những quy tắc sinh hoạt cộng đồng (điều 79); Nghĩa vụ đóng thuế và lao động công ích theo quy định của pháp luật  (điều 80). Là một công dân Việt Nam mỗi chúng ta đều được hưởng các quyền cơ bản được quy định trong Hiến pháp đồng thời cũng phải thực hiện các nghĩa vụ cơ bản đã được quy định.
Thời gian vừa qua, cái tên Lê Quốc Quân đang được báo chí trong nước và đặc biệt là nước ngoài quan tâm chú ý. Vậy Lê Quốc Quân là ai? Lê Quốc Quân là một công dân Việt Nam, là một luật sư sinh năm 1971, đồng thời là giám đốc Công ty Trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam được thành lập từ tháng 4/2001, trụ sở tại nhà A9-D5, phố Dịch Vọng Hậu (phường Dịch Vọng Hậu, quận Cầu Giấy, Hà Nội). Với vai trò là một “Luật Sư” Lê Quốc Quân đã có những hoạt động chống đối các đường lối, chủ chương chính sách của Nhà nước Việt Nam, các báo chí nước ngoài gọi đây là “người bất đồng chính kiến”.
Ngày 8 tháng 3 năm 2007, Lê Quốc Quân đã  tham gia một khóa học của tổ chức Quốc gia Hỗ trợ Dân chủ (National Endowment for Democracy) ở Mỹ với nội dung là “đấu tranh bất bạo động” sau khi về nước sẽ tiến hành hoạt động chống Nhà nước. Quân đã có những hành động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân như: lợi dụng việc tổ chức biểu tình chống Trung Quốc trái pháp luật gây mất an ninh trật tự, có nội dung chống Nhà nước. Ngày 29 tháng 1 năm 2009, Quân tham gia tổ chức cuộc diễn hành của số tín đồ Công giáo vào tại Nhà thờ Lớn Hà Nội nhằm yêu sách đòi chính quyền Việt Nam trả lại khu đất mà họ cho là thuộc quyền sở hữu của nhà thờ, thực chất đây là khu đất đang thuộc quyền quản lý và sử dụng của chính quyền thành phố.  
 Với vai trò là một chủ doanh nghiệp, Quân đã chỉ đạo các thành viên trong công ty của mình lập các chứng từ khống để trốn thế để chuộc lợi cá nhân. Ngày 28 tháng 12 năm 2012, Lê Quốc Quân bị bắt vì bị cáo buộc tội danh trốn thuế. Công ty Trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam được thành lập từ tháng 4/2001, do Lê Quốc Quân làm giám đốc và là người đại diện theo pháp luật của công ty, trụ sở tại nhà A9-D5, phố Dịch Vọng Hậu (phường Dịch Vọng Hậu, quận Cầu Giấy, Hà Nội). Công ty đăng ký các ngành nghề kinh doanh là tư vấn đầu tư trong và ngoài nước, dịch vụ lao động, đào tạo, dạy nghề kỹ thuật nông lâm nghiệp, cơ khí điện, dịch vụ tư vấn và chuyển giao công nghệ trong lĩnh vực quản lý các dự án phát triển nông nghiệp, nông thôn. Sau 13 lần thay đổi đăng ký kinh doanh, đến nay công ty đã bổ sung thêm ngành nghề kinh doanh, gồm cập nhật, tìm kiếm, lưu trữ, xử lý dữ liệu và khai thác cơ sở dữ liệu; tư vấn máy vi tính và quản trị hệ thống máy vi tính; tổ chức hội nghị, hội thảo.
Quá trình thực hiện nghĩa vụ nộp thuế với nhà nước, Lê Quốc Quân đã chỉ đạo Phạm Thị Phương, kế toán Công ty Trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam, lập khống các hợp đồng môi giới thương mại, chứng từ và sử dụng hóa đơn giá trị gia tăng khống, để tăng chi phí quản lý doanh nghiệp, nhằm trốn thuế thu nhập doanh nghiệp. Tổng số chi phí khống công ty này đã kê khai và quyết toán thuế (trong 2 năm 2010 và 2011) là 2.580.900.790 đồng, trong đó ký hợp đồng môi giới thương mại khống là 1.750.000.000 đồng và sử dụng hóa đơn giá trị gia tăng khống là 830.900.790 đồng. Tổng số tiền thuế thu nhập doanh nghiệp đã trốn là 645.225.197 đồng, trong đó năm 2010 là 235.768.125 đồng, năm 2011 là 409.457.072 đồng.
Tại phiên tòa, bị cáo Phạm Thị Phương đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội như cáo trạng đã nêu. Bị cáo Lê Quốc Quân không thừa nhận nội dung cáo trạng và cho rằng bị cáo không có hành vi phạm tội “trốn thuế” tuy nhiên tất cả các chứng cứ tại tòa đều chứng minh rất rõ hành vi phạm tội của Lê Quốc Quân.
Những người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan có mặt tại phiên tòa, gồm Phạm Thu Hà, Trần Văn Thanh, Phạm Thị Huyền Trang, Nguyễn Thị Thơm và Vũ Thị Thịnh đều đã khai nhận khi ký hợp đồng, ký phiếu chi tiền mặt và ký phiếu thu tiền mặt đã có chữ ký của Lê Quốc Quân và dấu của Công ty Trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam. Sau khi ký xong giao lại toàn bộ cho Phương hoặc nhân viên của công ty Trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam. Thực tế những người ký hợp đồng không tham gia làm bất cứ việc gì theo nội dung hợp đồng, không được nhận số tiền theo phiếu chi tiền mặt, không phải nộp số tiền như phiếu thu tiền mặt, việc ký chỉ là hợp thức hóa.

Với những hành động nêu trên, Quân thực sự là một kẻ có tội với đất nước, với nhân dân. Là một công dân Việt Nam đáng lẽ Quân phải biết cống hiến cho xã hội, lao động chân chính để góp phần xây dựng đất nước và thực hiện những nghĩa vụ cơ bản của mình với nhân dân, với đất nước. thực tế thì sao? Quân không những không thực hiện được các nghĩa vụ của một công dân Việt Nam mà còn “cõng rắn cắn gà nhà” suốt ngày hô hét đòi dân chủ ngay trên một đất nước đang có tự do và dân chủ, để nước ngoài lấy cớ can thiệp vào nước ta. Không chỉ có thế với nghĩa vụ là một doanh nghiệp, Quân không những không xây dựng phát triển kinh tế đất nước mà tên “gian thương” Lê Quốc Quân còn tìm mọi cách để trốn thuế, tư lợi cá nhân hàng tỷ đồng, đây là hành động có tội với đất nước, có tội với nhân dân! Bản án mà tòa án tuyên cho Quân là hoàn toàn hợp lý, không chỉ có thế nhân dân Việt Nam còn tuyên bản án về “lương tâm, đạo đức” đối với Quân - kẻ tội đồ của dân tộc! Tôi hy vọng mỗi người dân Việt chúng ta cần lên án mạnh mẽ hành động của Lê Quốc Quân, quyết tâm không để lũ sâu mọt tồn tại một cách vô ích!

27/02/2014

TRƯƠNG DUY NHẤT và phần còn lại của phong trào RẬN CHỦ

                                                                    Hoa đất


Đến hẹn lại lên, Trương Duy Nhất - nhân vật trong giới rận chủ sắp phải chịu sự trừng trị của pháp luật với những hành vi chống phá của mình. Trương Duy Nhất đã chính thức nhận cáo trạng của Viện Kiểm sát sau chín tháng bị tạm giam và sẽ ra tòa vào ngày 4 tháng 3 sắp tới. So với những nhà rận chủ cùng giới chấy thức như Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Phương Uyên… khi bị giam giữ được cộng đồng kêu gào bàn phím tung hô lên tận mây xanh, ngược lại trường hợp của Trương Duy Nhất theo như quan sát, với tư cách cá nhân thì có một sự im ắng kỳ lạ trên mạng xã hội cũng như trong giới rận chủ, không ai nhắc đến Duy Nhất. Có hàng trăm câu hỏi được đặt ra trong tình huống này. Phải chăng Trương Duy Nhất đã hết thời? Trương Duy Nhất đã bị giới rận chủ tẩy chay? Trương Duy Nhất không còn giá trị sử dụng của các thế lực bên ngoài?...
Bất kỳ câu hỏi nào dành cho Trương Duy Nhất vào thời điểm này đều có cơ sở Đơn giản chỉ vì, hành vi vi phạm của Nhất đã được phơi bày quá rõ ràng. Sự thật thì đằng sau Tuyên bố 258 của Mạng lưới Blogger Việt Nam cổ vũ cho giới rận chủ chấy thức bị giam giữ cách đây không lâu, trong đó có Trương Duy Nhất, ý tưởng thiểu năng này nhanh chóng bị những nhân vật khác của phong trào rận chủ Việt Nam xem như trò hề rẻ tiền và sự phản đối mạnh mẽ từ cộng đồng mạng. Từ đấy cái tên Trương Duy Nhất bắt đầu bị quên lãng. Trước lúc phiên tòa sắp xét xử, gia đình của Trương Duy Nhấtnguyện vọng anh em báo chí, trí thức hay những người quen biết ông có mặt tại phiên tòa để… cổ vũ tinh thần??? Hay đây chỉ là lời kêu cứu cho một chút danh dự của bản thân khi những cố gắng chống phá chế độ của bản thân Trương Duy Nhất trong thời gian tự do không được giới rận chủ ghi nhận. Tội nghiệp cho những con người sống bằng nghề rận chủ, khi không còn giá trị sử dụng, họ nhanh chóng bị thải loại một cách không thương tiếc. Có cả một công nghệ được sử dụng trước phiên toàn sơ thẩm của đồng nghiệp rận chủ Lê Quốc Quân với mục đích giảm án. Nhưng kết quả y án đã làm cho những toan tính của giới rận chủ bất thành. Liệu đầu tư công nghệ này vào phiên tòa của Trương Duy Nhất có hiệu quả? Câu trả lời là chỉ tốn tiền bạc và công sức. Không thể bẻ cong pháp luật. Giới rận chủ xem ra “bó tay” với những trường hợp kiểu này. Thôi thì: sống chết mặc bay.

Cách đây mấy ngày, đã xảy ra một cuộc “đấu đá” giữa Người buôn gióMẹ Nấm. Điều đó cho thấy, phong trào rận chủ đang mất phương hướng, bị chia rẽ sâu sắc. Và Trương Duy Nhất chỉ là một phần nhỏ trong xu thế chung ấy. Liệu phong trào rận chủ đang đấu tranh cho dân chủ hay đấu tranh để sinh tồn. Làm rận chủ xem ra không chỉ chống phá thôi là đủ. Hãy chờ xem nhân vật nào tiếp theo của giới rận chủ bị ruồng bỏ như Trương Duy Nhất.
 

Cách mạng một nửa ở Ukraina

                          Hoa đất

Một cuộc cách mạng được gọi là “triệt để” khi nó thực sự mang lại độc lập, tự do, hạnh phúc cho người dân. Quyền lợi của cách mạng phải đem cho dân chúng số nhiều, không được “cung phụng” cho số ít với vai trò là những người khởi xướng, nắm giữ chính quyền khi cách mạng thành công. Thời gian qua, dư luận đang xôn xao về cái gọi là “cách mạng đường phố” tại Ukraine. Thực sự không thể gọi đây là cuộc cách mạng triệt để, hay như nhiều quan điểm cho rằng, đây là cuộc “cách mạng một nửa” mặc dù bộ máy Chính phủ đương thời của Tổng thống Viktor Yanukovych đã sụp đổ, một bản danh sách những thành viên của nội các mới ngay lập tức đã được lập ra để điều hành con tàu đắm Ukraine. Đơn giản chỉ vì:
Thứ nhất, nguyên nhân của tình hình bất ổn tại Ukraine trong nhiều năm qua xuất phát từ những mâu thuẫn về lợi ích, sự tranh giành ảnh hưởng của hai thế lực: Nga và Liên minh Châu Âu EU. Một đường lối đối ngoại thiếu tự chủ của nhà cầm quyền cộng hưởng với sự tính toán và can thiệp của các thế lực bên ngoài đã khiến cho đất nước Ukraine rơi vào tình cảnh hỗn loạn. Người dân Ukraine đang cố tình bỏ qua sự thật khách quan rằng, biến cố xảy ra trên đất nước họ trong thời gian qua không xuất phát từ việc đem lại lợi ích cho chính họ. Họ đang trở thành con rối là công cụ trên bàn cờ chính trị của các nước Phương Tây.
Thứ hai, bộ máy chính quyền bị chi phối bởi giới tài phiệt làm cho những quyết định của Chính phủ không được thực thi nhất quán. Việc nắm trong tay truyền thông và các lĩnh vực công nghiệp lớn nên vai trò ảnh hưởng của giới tài phiệt lên Chính phủ Ukraine càng rõ ràng hơn. Hầu hết tài sản của giới tài phiệt lại nằm ở các ngân hàng Mỹ, châu Âu, bất cứ sự đe dọa phong toả tài sản nào từ bên ngoài cũng ngay lập tức có tác động lên giới tài phiệt và ảnh hưởng đến chính quyền. Vì vậy, khi có bất kỳ sự tác động, can thiệp nào từ bên ngoài ảnh hưởng đến lợi ích của giới tài phiệt, họ sẵn sàng đánh đổi mà không cần quan tâm đếm xỉa đến lợi ích của người dân và cả bộ máy Chính phủ. Nguyên nhân hàng đầu xuất hiện và gây nên biến cố ở Ukraina đa phần xuất phát từ những tiêu cực, vấn nạn đang xuất hiện trong đời sống đương đại như tham nhũng, quản lý điều hành kém và cả tính hiệu quả trong chính sách phát triển kinh tế xã hội.
Thứ ba, khẩu hiệu của cuộc cách mạng đường phố tại Ukraine cũng như ở nhiều quốc gia khác: đưa Ukraine tiến lên phía trước, thoát khỏi khó khăn… và gia nhập Liên minh Châu Âu EU. Tuy vậy, những khó khăn trong cuộc khủng hoảng nợ công ở Châu Âu liệu có đủ sức để gánh nổi khoảng tiền hàng chục tỷ USD dành cho nền kinh tế Ukraine như những cam kết mạnh mẽ của EU trước đây. Hay chỉ là những ảo tưởng hão huyền về việc người dân Ukraine sẽ có cuộc sống sung sướng nhờ sự thương hại và bố thí từ EU. Điều này khó có thể tạo ra sự thay đổi nhanh chóng, và giá trị thực sự của nó không thể đánh đổi bằng xương máu của người dân – những người đã trực tiếp tham gia cuộc cách mạng một nửa.
Thứ tư, những vấn đề còn tồn tại sau khi chính phủ của tổng thống Viktor Yanukovych bị lật đổ: tình trạng bùng nổ bạo lực tại miền Nam giữa những người ủng hộ Nga và những người ủng hộ phe đối lập đang gây chia rẽ dân tộc Ukraine; tình trạng tranh chấp quyền lực trong bộ máy chính quyền mới… đang là thách thức cho những khẩu hiệu mà phe đối lập tại Ukraine đưa ra.
“Cách một nửa” không hề tạo ra một sự thay đổi tốt đẹp hơn về chính trị, kinh tế, xã hội; thậm chí còn làm gia tăng tình trạng bất ổn về chính trị; biểu tình, phản đối diễn ra liên tiếp, nạn độc tài, tình trạng bất công ngày càng trầm trọng hơn; cuộc sống người dân ngày càng khổ cực…
Liệu cuộc "cách mạng một nửa" này có mang lại giá trị hạnh phúc, tự do đến người dân Ukraine không?




Thấy gì qua cuộc chiến giữa Mẹ nấm và Người buôn gió

Người Hà Nội
Chuyện đấu đá nhau trong làng dân chủ không phải là chuyện hiếm. Cũng dễ hiểu. Ai cũng muốn mình là Thánh nữ, ai cũng muốn mình là ngọn cờ đầu, ai cũng muốn mình là dân chủ, dân oan chính chủ. Hơn nữa, trong cái bối cảnh nghề dân chủ đang hot, hái ra tiền rồi thì trăm hoa đua nở, hàng chục, hàng trăm nhà dân chủ lười lao động bước vào con đường “đấu tranh dân chủ”, hàng chục, hàng trăm tổ chức lập ra theo kiểu đánh trống, ghi tên mà thực chất là bình mới rượu cũ. Trong cái bối cảnh mà kinh tế Mỹ và châu Âu ảm đạm, rồi các chính sách chạy đua vũ trang, phát triển quốc phòng thì ngân sách giành cho các nhà đấu tranh dân chủ càng ngày càng hạn hẹp. Mà đâu phải giành cho mỗi Việt Nam. Còn Lybia, còn Ucraina và nhiều nơi khác trên thế giới… Như vậy với nguồn kinh phí càng ngày càng eo hẹp, lẽ dĩ nhiên nghề dân chủ cũng chịu chung số phận với toàn cảnh kinh tế. Vậy thì khi mà lợi ích thiết thực với bản thân bị đe dọa, bị ảnh hưởng nghiêm trọng, các nhà dân chủ phải tự xù lông lên để bảo vệ mình thôi. Đành rằng là cùng hội cùng thuyền nhưng “tao không tự lo cho thân tao, gia đình tao chẳng lẽ mày đứng ra nuôi gia đình tao à”. Khi mà của ít người đông thì có nhiều cách để mình ngoi lên giành sự chú ý, lĩnh phần thưởng. Người đàng hoàng thì người ta chứng tỏ khả năng, trình độ “đấu tranh” của mình như tổ chức kích động biểu tình, viết bài xuyên tạc tình hình Việt Nam… Kẻ xấu bụng thì đạp người khác xuống, vu vạ người này, đá đểu người kia thì tự nhiên nó sẽ “thấp” hơn mình. Cũng không thiếu cách để “chơi nhau”. Nào là bạch hóa chuyện lem nhem tiền bạc (thật ra ai mà chẳng lem nhem), nào là vu ông này cộng tác an ninh, ông kia tổ chức ngoại vi của Đảng….

Mới đây, hai blogger nổi tiếng thân nhau, cùng phe cánh một thời thì nay ra cắn xé, đấu đá nhau: Mẹ nấm gấu và Người buôn gió. Trong cái xu thế mà mọi người dần cảm thấy chán ghét những anh dân chủ bàn phím thì việc đấu đá, tranh giành ảnh hưởng lẫn nhau càng đổ thêm dầu vào lửa, càng lộ rõ nguyên hình bức tranh dân chủ ảm đạm, èo uột, lem nhem và loang lổ. 

25/02/2014

HẢI CHIẾN HOÀNG SA-NHỮNG NGHI VẤN LỚN

                                Chu Ân Lai và Richard Nixon tại Trung Quốc

Cumoi@

Như đã trình bày trong các phần trước, tuy chính phủ Mỹ chưa giải mật và cho công bố tất cả các văn kiện chính trị trong lịch sử thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, đặc biệt là giai đoạn Mỹ - Trung bắt tay chống Việt - Xô, nhất là những chuyến đi đêm và những thông tin, văn kiện liên quan trực tiếp đến hải chiến Hoàng Sa, nhưng căn cứ trên các cơ sở hợp lý sau đây thì chúng ta có thể nhận định rằng Mỹ chính là thủ phạm phía sau đã tặng món quà Hoàng Sa cho Trung Quốc, và sử dụng món lễ vật này để thắt chặt quan hệ với "người bạn mới", và đồng thời mượn tay người "bằng hữu mới" này để chống phá, quấy rối, hay ít nhất kiềm chế Liên Xô, trong bối cảnh chiến tranh lạnh tranh bá giữa hai thế lực siêu cường Xô - Mỹ.


Có những "tay trong" nghe lệnh Mỹ "bán độ" cho Trung Quốc?
Ngoài nghi vấn mà nhiều người, nhiều nguồn đã nêu ra ở các kỳ trước, dưới đây là danh sách tóm lược các cơ sở nghi vấn:
- Làm sao Mỹ có thể tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc? .... Năm 1974, một phần miền Nam Việt Nam, bao gồm Sài Gòn và Hoàng Sa, về mặt quyền lực, mức độ ảnh hưởng, cả về chính trị, quân sự, kinh tế, và cả văn hóa, thực tế đang là một thuộc địa kiểu mới của Hoa Kỳ. Không có thực binh chiến đấu Mỹ mặc đồng phục trực tiếp chiến đấu không có nghĩa ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu là độc lập với Mỹ, như đã chứng minh ở các phần trên. Như vậy, Mỹ đủ điều kiện và khả năng tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc.
Ngụy Sài Gòn như quá nhiều nguồn tin và dẫn chứng đã chỉ ra, nó không thể sống nếu không có Mỹ, như trước đây nó đã không hình thành nếu không có Pháp. Làm thế nào khi sự sống của ông hoàn toàn phụ thuộc 100% vào tay một thằng khác, nó trả tiền cho ông, nó nuôi ông ăn, nó chưa buông ông ra mà chỉ nới lỏng giảm viện trợ một chút là ông đã lao đao xanh mặt đứng không vững, rồi sau đó sụp đổ, mà ông có thể giữ nghiêm mặt bảo rằng ông là một "quốc gia độc lập", "nhà nước độc lập"? Nếu ông thật sự nghĩ, thật sự tin như vậy thì chỉ có thể là ông đã mắc phải triệu chứng rối loạn nhân cách tránh né (avoidant personality disorder-AvPD), né tránh sự thật khách quan.
Bây giờ Mỹ thử biếu Trường Sa của một nước Việt Nam độc lập cho Trung Quốc thử xem? Liệu có biếu được không? Trường Sa có mất không? Ngày nay Mỹ muốn biếu Trường Sa cho Trung Quốc cũng không thể biếu được. Đó là sự khác nhau dễ thấy nhất giữa một quần đảo của một quốc gia độc lập và một quần đảo thuộc địa.
- Mỹ tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc để làm gì? .... Bối cảnh thế giới lúc bấy giờ đang là cuộc chiến tranh lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên Xô và quan hệ Trung - Xô đang chia rẽ sâu sắc. Mỹ tranh đua với Liên Xô địa vị siêu cường chủ đạo của thế giới. Trung Quốc thì ganh đua với Liên Xô địa vị đàn anh đứng đầu cộng đồng các nước XHCN.
Từ nhu cầu lợi ích và toan tính chiến lược của mỗi bên, Trung - Mỹ từ năm 1972 đã xích lại gần nhau, quan hệ như bằng hữu, tăng cường chống Liên Xô, đồng thời Trung Quốc cũng bắt đầu có dấu hiệu phản bội sau lưng Việt Nam.
Ở một trọng điểm nhỏ hơn, bối cảnh khu vực Đông Dương lúc bấy giờ đang là cuộc chiến tranh nóng giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Mặc dù thực binh chiến đấu mặc quân phục không còn trực tiếp chiến đấu trên chiến trường, nhưng các sĩ quan và quân nhân Mỹ khoác thường phục và khoác áo "tùy viên quân sự" vẫn còn đó. Vùng tạm chiếm ở miền Nam vẫn đầy người Mỹ. Mỹ vẫn nuôi dưỡng ngụy quân, ngụy quyền Sài Gòn.
Trên thực tế, đây là giai đoạn họ cố gắng gặt hái thành quả của chiến lược Phi Mỹ hóa - Việt Nam hóa chiến tranh. Nghĩa là "thay màu da trên xác chết".... Tôi không đánh nữa mà tôi phân công cho anh đánh. Tôi không quản lý nữa mà anh làm CEO, làm giám đốc quản lý cho tôi. Tôi cung cấp tiền bạc và các trang bị cần thiết cho anh.
Với 2 mâu thuẫn chiến lược tầm lớn và nhỏ, ở tầm chiến lược toàn cầu và chiến lược khu vực, chống Việt Nam và Liên Xô, chống lại những quyền độc lập, tự quyết, thống nhất, hòa bình của Việt Nam, và chống lại tầm ảnh hưởng phát triển của Liên Xô trên trường quốc tế, Hoa Kỳ mặc nhiên có 2 lợi ích lớn lúc này.
Đó là 1. Chống Việt Nam, Mỹ vẫn còn nuôi dưỡng và chỉ đạo chính quyền bù nhìn, mọi việc của ngụy quyền đều phụ thuộc 100% vào ý chí Mỹ, như vậy cho thấy họ không hề bỏ rơi cuộc chiến. Chính phủ Mỹ trong thời gian 1973-1975 luôn luôn tìm đủ mọi cách vận động, thuyết phục Lưỡng viện Mỹ tăng cường viện trợ cho Nguyễn Văn Thiệu. Nói cách khác, Mỹ vẫn chưa chịu thua trong cuộc Chiến tranh Việt Nam.
2. Chống Liên Xô, đây không hẳn là một cuộc chiến tranh ý thức hệ, mà chủ yếu là một cuộc chiến tranh giành lợi ích, quyền lực, và địa vị bá chủ thế giới, tranh đua và so găng quyền lực mềm (soft power) trên thế giới.
Và trong cái nền tảng đó, vào thời đó, Mỹ vẫn có chính sách nhất quán chống CNXH, chống cộng sản, việc bắt tay, nhượng bộ, hay làm lành chỉ là chiến thuật tạm thời, nhằm phục vụ cho các chiến lược lớn.
Do đó, Mỹ cũng thừa cơ muốn chia rẽ quan hệ Việt - Trung và quan hệ Trung - Xô, chia rẽ khối XHCN châu Á. Vận động và mượn tay Trung Quốc vừa phản Việt Nam vừa chống Liên Xô. Lúc đó tình hình chiến trường Việt Nam đang không thuận lợi cho Mỹ. Còn Hoàng Sa thì ở quá xa đất liền VN. Hoàng Sa lúc này là vô dụng đối với Mỹ.
Bà Monique Chemillier-Gendreau, nữ giáo sư thạc sĩ ngành công pháp và chính trị học của trường Đại học Paris VII - Denis Diderot của Pháp, trong sách Sovereignty over the Paracel and Spratly Islands (Chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa) do Springer xuất bản năm 2000, đã ghi nhận vào ngày 14/1/1974 ngoại trưởng Trung Quốc tuyên bố về chủ quyền "của họ" trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa....Động thái này xảy ra chỉ 3 ngày sau khi Ngoại trưởng Henry Kissinger của Mỹ rời khỏi Trung Quốc vào ngày 11/1/1974.
Như vậy, Mỹ cần mối quan hệ với Trung Quốc, để thực hiện các chiến lược đó, Hoàng Sa là một lễ vật rẻ mạt dành cho Trung Quốc để đổi lấy các lợi ích chiến lược nói trên. Xét theo lợi ích Mỹ thì đó chính là động cơ của Mỹ.
- Mỹ làm cách nào tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc? Câu trả lời là: "Hải chiến Hoàng Sa". Nếu đặt giả thuyết Mỹ đúng là muốn tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc, thì "hải chiến Hoàng Sa" chính là phương án thực hiện. Giả thuyết này đưa chúng ta tới câu hỏi: Trong hải chiến Hoàng Sa có những dấu hiệu nghi vấn nào?
Và dưới đây là những nghi vấn mà các nhân chứng đã phát hiện:
1 - Tàu HQ-5 của hải quân Sài Gòn bắn vào tàu đồng đội HQ-16. Trung tá Lê Văn Thự, thuyền trưởng tàu HQ-16, kể lại trong bài hồi ức "Sự thật về trận hải chiến Hoàng Sa" trên báo Thời Luận, Los Angeles: "Bắn vào tàu Viên đạn vẫn còn tốc độ di chuyển, xướt qua một góc máy điện, xuyên đứt tay Trung sĩ điện khí Xuân kế đó rồi chui vào kho điện khí ở một góc hầm máy và nằm ở đó. May là viên đạn không nổ, chứ nổ thì HQ-16 chìm tại chỗ! Lấy được viên đạn ra, toán tháo gỡ đạn dược ngạc nhiên cho biết rằng viên đạn “made in USA” và cỡ 127 ly. Sau này truy ra mới biết là đạn do HQ-5 bắn."
Họ bắn "lầm" nhưng lại "bắn lầm" rất "khôn", bắn vào tàu ông Lê Văn Thự là người thật thà nhất, nếu ông còn sống thì ông sẽ phanh phui ra nhiều chi tiết rất khó nghe, và tàu của ông bị bắn thật, may mắn đạn không nổ, ông còn sống đến nay và đúng là đã phanh phui ra nhiều khuất tất phía sau sự kiện hải chiến Hoàng Sa này.
2 - Một cuộc hải chiến kỳ quái. Trong hồi ức của mình, ông Lê Văn Thự nói rõ mặc dù 4 tàu của hải quân Sài Gòn lúc đó được đặt dưới sự chỉ huy của đại tá Hà Văn Ngạc, tuy nhiên, ông Thự chỉ tiếp nhận duy nhất lệnh đổ bộ người nhái của ông Ngạc lên đảo Quang Hoà. Từ đó cho đến khi kết thúc trận chiến, ông Thự không nhận được bất kỳ một lệnh nào của ông Ngạc, đồng thời, trong tường thuật của ông cũng thể hiện chỉ có 2 tàu HQ-10 và HQ-16 tác chiến, không có sự hỗ trợ của HQ-4 và HQ-5.
Bên cạnh đó, trong bài viết thứ nhất của mình, ông Thự khẳng định: "Sự thật HQ-4 và HQ-5 chẳng bị trầy một mảnh sơn nào cả. Cả Hải quân đều biết. Vì thế cho nên chỉ một mình HQ-16 được tiếp đón ở Sài Gòn và gắn huy chương chứ không có Đại tá Ngạc hay HQ-4 và HQ-5". Trong bài viết thứ hai, ông tái khẳng định: "Trong khi HQ16 di chuyển ra vào lòng chảo quần đảo Hoàng Sa trong 2 ngày đó, tôi không thấy HQ4, HQ5 trong tầm nhìn của tôi.... Tôi không biết hoạt động của HQ4, HQ5 nhưng tôi biết chắc là họ không tham chiến vì họ ở rất xa trận chiến. Đó là sự thật."Như vậy vai trò của 2 tàu HQ-4 và HQ-5 trong trận chiến này là gì?
Ông Thự cho biết trận hải chiến này chỉ có 2 tàu thuộc Phân đội II và 3 trong 4 tàu của Trung Quốc tham chiến. Tàu Nhật Tảo HQ-10 chỉ bị thiệt hại nhẹ (đám cháy nhỏ ở khu vực buồng chỉ huy có thể dập bằng bình CO2 nhưng không có ai dập) lại bị đánh chìm.
Với số lượng tàu và vũ khí, hỏa lực áp đảo 3 tàu Trung Quốc tham chiến (các tàu HQ-5, HQ-10, HQ-16 đều có vũ khí mạnh hơn 3 tàu của Trung Quốc, tàu HQ-4 các súng đều sử dụng bằng điện, tốc độ bắn nhanh, radar có tầm xa, vận tốc chiến hạm cao). Tàu HQ-4 là phù hợp cho tác chiến trên biển nhất. Nhưng HQ-4 lại không tham chiến, HQ-5 thì lại bắn vào HQ-16, bên cạnh đó, ông Thự nghi ngờ là hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10 có thể bị trúng đạn do tàu đồng đội HQ-5 bắn vào. Như vậy, với khoảng cách khá xa giữa các tàu tham chiến lý do nào HQ-5 lại "bắn lạc" vào đồng bạn?
Ông Thự viết nguyên văn trong bài hồi ức "Sự thật về trận hải chiến Hoàng Sa": "Trận chiến Hoàng Sa rất giản dị, chẳng có chiến thuật gì rắc rối, phức tạp cả. Tôi chỉ khai thác sơ hở của ba chiến hạm Trung cộng tập trung một chỗ trong lòng chảo để tấn công. Nếu thủy thủ đoàn HQ-16 và HQ-10 có kinh nghiệm tác xạ, HQ-16 không bị trúng đạn của HQ-5 và Hạm trưởng HQ-10 không bị thương thì chắc chắn ba tàu Trung cộng phải bị đánh chìm. Tôi còn nghi vấn về Hạm trưởng HQ-10 bị thương là do đạn thời chỉnh của Trung cộng hay của HQ-5, HQ-4?"
Xin lưu ý tuy tàu hộ tống Nhật Tảo HQ-10 là tàu yếu nhất hạm đội, không phù hợp lắm cho hải chiến (3 tàu kia là tàu khu trục), nhưng vẫn to lớn gấp đôi những tàu Trung Quốc tham chiến. Về hỏa lực thì Nhật Tảo HQ-10 không hề kém các tàu mạnh nhất của hải quân Trung Quốc, nhất là các tàu Trung Quốc tham chiến, và vượt trội lớp Project 122bis - mã tên NATO Kronshtadt class của hải quân Trung Quốc. Chỉ riêng đám pháo liên thanh 40mm của nó đã có thể áp đảo nhóm tàu rà mìn và tàu cá vũ trang của Trung Quốc.
Cựu sĩ quan tác chiến điện tử của quân đội Sài Gòn Đỗ Văn Thọ cho biết "HQ-10 đã bị hỏng máy, gặp nhiều trở ngại kỹ thuật, mà còn không chịu thay thế", đây cũng chính là hiện tượng mà trung úy Hồ Hải gọi là "cử tàu què ra trận".
Theo hạm trưởng Lê Văn Thự quan sát thì Trung Quốc không có súng đại liên và máy truyền tin đơn vị. Theo ông, điều này cho thấy là Trung Quốc đã biết trước là sẽ không có thể xảy ra sự kháng cự đáng kể nào từ phía Sài Gòn. Ông cho biết hải quân Sài Gòn đã bị áp đảo và kháng cự yếu ớt, ngoài ra Trung Quốc chỉ sử dụng một lực lượng vừa đủ để đoạt lấy Hoàng Sa. Trong khi đó, HQ-4 là tối tân nhất, các súng đều sử dụng bằng điện, tốc độ bắn nhanh, radar có tầm xa, vận tốc chiến hạm cao. Nhưng HQ-4 lại không xung trận.
Ông còn cho biết trước khi hải chiến Hoàng Sa xảy ra thì Sở Phòng vệ Duyên Hải của hải quân Sài Gòn tại Đà Nẵng có loại tàu PT chuyên đi bắn phá miền Bắc VN, là loại chiến hạm thích hợp nhất cho trận chiến Hoàng Sa. Nhưng Hoa Kỳ đã thu hồi lại loại tàu này khi họ rút quân khỏi Việt Nam năm 1973, trước ngày trận chiến Hoàng Sa xảy ra vào tháng 1 năm 1974.
Như vậy, 2 tàu HQ-4, HQ-5 sau khi bắn vô hiệu hóa (đáng lẽ đã chìm) tàu HQ-16 và đã bỏ chạy để lại tàu hộ tống yếu nhất HQ-10 mà trung úy Hồ Hải gọi là "tàu què" (do đang bị hỏng chưa được sửa) cho Trung Quốc "thắng". Và điều đáng nghi ngờ nữa là quân đội Sài Gòn để lại tàu HQ-10, chẳng những là tàu yếu nhất, nhỏ nhất trong 4 tàu, vốn lại còn đang hỏng, mà nó còn là một tàu hộ tống (hộ tống hạm), không thích hợp để đánh trận như 3 tàu kia (khu trục hạm).
"Hội Bạch Đằng" ở San Jose tự sưu tầm tài liệu và thực hiện một DVD ngắn nói về trận hải chiến Hoàng Sa với sự trợ giúp của cựu tư lệnh hải quân Sài Gòn Trần Văn Chơn, đã cho biết thông tin 1 trong các chiến hạm tham chiến đã gặp trở ngại tác xạ sau phát súng đại bác đầu tiên.
3 - Theo nhà báo Bill Hayton của BBC Tiếng Anh, tác giả quyển sách Vietnam: Rising Dragon (Việt Nam: Rồng đang lên) xuất bản năm 2010, thì sau khi Trung Quốc đổ bộ trước vào đảo Quang Hòa, thì một mật tin "kỳ quặc" đã được gởi cho đại tá Hà Văn Ngạc từ Đà Nẵng: "Tái chiếm" đảo Quang Hòa một cách "hòa bình".
Và ngay tại thời điểm mà tình hình Hoàng Sa đang nóng nhất và đang bị Trung Quốc đe dọa căng thẳng nhất, thì hai "lãnh đạo" tối cao của hải quân Sài Gòn, đề đốc Trần Văn Chơn và phó tướng của ông ta đều biến mất, mất tích.
Ông Trần Văn Chơn đi cùng đô đốc Hoa Kỳ Thomas H. Moorer


4 - Nguyên tắc chỉ huy hỗn loạn kỳ lạ chưa bao giờ thấy. Ông Vũ Hữu San là trung tá, thuyền trưởng HQ-4, mà lại chỉ huy ông đại tá Hà Văn Ngạc, mà lại là theo chỉ thị của ông Ngạc. Tức là ông Ngạc chỉ thị cho ông San chỉ huy mình!
Thông thường trong quân đội Sài Gòn hay bất kỳ quân đội nào trên trái đất, người chỉ huy cao nhất sẽ thực hiện toàn bộ việc chỉ huy các tàu trong hạm đội trên soái hạm. Như vậy, theo nguyên tắc thì HQ-5 sẽ đóng vai trò soái hạm và ông Ngạc sẽ thực hiện chỉ huy tác chiến đối với các tàu khác. Phải chăng, ông Ngạc "đã biết trước điều gì đó" nên đã giao nhiệm vụ cho ông San nhằm đổ trách nhiệm cho ông này nếu sự việc đó xảy ra?
5 - Quá trình tác chiến "loạn xà ngầu", nghiệp dư, tài tử đến không ngờ, tựa như diễn hài: Không có nhiệm vụ rõ ràng, không có kế hoạch hành quân, không có phương án liên lạc, không chuẩn bị đầy đủ các phương tiện, dụng cụ và thực phẩm, không có cứu thương đi kèm, không họp rút kinh nghiệm sau trận chiến.
Trung úy Hồ Hải, sĩ quan truyền tin ở Bộ tư lệnh hành quân của hải quân Sài Gòn đã cho biết những thông tin sau: Có rất nhiều vấn đề về công tác nhân sự đến không tin nổi. Chọn chỉ huy không thể kém hơn. Đưa tàu cũ ra trận (dù vẫn hơn tàu Trung Quốc), trong đó có 1 tàu đang bị hỏng chưa được sửa (hộ tống hạm HQ-10). Đưa những người không biết cả vị trí, kế hoạch hành quân, không biết kế hoạch vận chuyển, không biết cân bằng tàu, hệ thống chỉ huy bị rối loạn như cái chợ, phí phạm sinh mệnh binh sĩ vô ích, thậm chí viên chỉ huy không biết chỉ huy bắn súng lớn trên tàu. Nghĩa là công tác nhân sự, chọn người, đưa người ra Hoàng Sa có vấn đề một cách khó hiểu. Công tác nhân sự mờ ám và điên rồ như vậy chưa hề thấy trong các chiến dịch khác trong Chiến tranh Việt Nam.
Phải chăng, việc đưa 2 tàu kia ra thực hiện nhiệm vụ nhằm một mục đích khác? Những người trong Bộ tư lệnh hải quân ngụy và đại tá Ngạc đã biết trước kết quả của trận đấu, thậm chí, sẵn sàng thí quân hy sinh HQ-10 và HQ-16 với một mục tiêu nào đó? Trong bài viết "Biển Đông dậy sóng" trên báo Thông Luận, tác giả Trần Bình Nam cũng đề cập: "Đại tá Ngạc biết có một cái gì đó sau lưng trận đánh nên ông đã dè dặt trong đôi lời trước khi viết rằng ông chỉ 'tường thuật trung thực những chi tiết theo khía cạnh của một người chỉ huy chiến thuật'."
Cái gì sau lưng đó, về sau được ông Trần Bình Nam nói ra cho hạm trưởng Lê Văn Thự, mà ông đã ghi lại trong bài viết của mình: "Đó là chuyến công du Trung quốc ngày 10 tháng 11 năm 1973 của ông Henry Kissinger mà nội dung ghi lại trong cuốn hồi ký chính trị “Years of Upheaval” và được ông Trần Bình Nam trích ra trong bài viết của ông ta. Đại khái là Hoa Kỳ bắt tay với Trung cộng để chống lại Nga sô và qua một vài câu dẫn chứng, ông Trần Bình Nam kết luận có lẽ có sự thoả thuận giữa Mao, Chu và Kissinger để Trung quốc chiếm quần đảo Paracels của Việt Nam cộng hòa. Ông Trần Bình Nam viết : 'Một tháng sau khi ông Kissinger rời Bắc Kinh, hải quân Trung quốc lén lút đổ bộ quân lên chiếm một số đảo trong quần đảo Paracels và vân vân…”.
Tại một đoạn khác, ông Thự viết: "Sau trận chiến, Bộ Tư Lệnh Hải Quân hay ít nữa là Bộ Tư Lệnh Hạm đội cần có một buổi hội gồm các cấp chỉ huy các đơn vị tham dự trận chiến để mỗi người trình bầy những hoạt động của đơn vị mình, nói lên những nhận xét để rút kinh nghiệm học hỏi, cùng những đề nghị nếu được áp dụng thì trận chiến sẽ có kết qủa tốt hơn để mọi người cùng thảo luận. Đằng này mọi chuyện đều cho trôi xuôi luôn."
6 - Sau trận chiến, HQ-4 và HQ-5 chạy sang Philippines chứ không quay trở ngược lại Việt Nam. Đến nay không hề có một giải thích thỏa đáng nào cho các hành động lạ lùng này. Chỉ có tàu HQ-16 của ông Thự trở về với thương tích trông thấy. Sau khi bài hồi ức của ông Thự được đăng tải, nhiều người nghi ngờ rằng 2 chiếc tàu kia chạy sang Phillipines với lý do "sửa chữa tàu" là nhằm mục đích che giấu việc họ không bị một vết đạn nào, để rồi sau đó dễ bề hiệp đồng dối trá.
7 - Dối trá và bắt ép mọi người phải hiệp đồng dối trá theo. Sau khi các tướng tá, sĩ quan, quân nhân quay về thì liên tục các sĩ quan chiến tranh chính trị và an ninh quân đội quấy rầy, xách nhiễu, hạch hỏi nặng nhẹ, vặn hỏi đã nói gì, làm gì, vì sao trả lời phỏng vấn thế này mà không trả lời thế kia, "chỉnh" và can thiệp vào các cuộc phỏng vấn của các nhân chứng tham chiến trong cuộc với các truyền thông báo chí trong và ngoài nước. Trung tá Lê Văn Thự khẳng định Bộ tư lệnh hành quân đã cố tình che giấu sự thật.
Sau khoảng 15-20 phút "chiến đấu", hai tàu của Trung Quốc có hư hại nhẹ. Nhưng sau đó báo chí truyền thông tâm lý chiến ngụy tuyên truyền rằng hải quân Sài Gòn đã bắn chìm được 2 tàu Trung Quốc và ngăn cản thành công hạm đội Trung Quốc "mạnh hơn gấp bội". Theo nhà báo Bill Hayton của BBC Tiếng Anh: "Đánh giá một cách khách quan, trận chiến là một thảm họa, tuy nhiên những lính quay trở về được chào đón như những người hùng. Truyền thông Nam Việt Nam được kể lại rằng đội tàu VNCH đã làm chìm hai tàu và ngăn cản được hạm đội Trung Quốc lớn hơn nhiều lần. Trận chiến được thêu dệt ly kì như huyền thoại vào đúng dịp Tết. Nhưng trên thực tế, đó lại là một thảm họa."
8 - Sau trận hải chiến, thủy thủ hộ tống hạm HQ-10 (tàu bị chìm) trôi dạt trên Biển Đông yêu cầu các chiến hạm Hoa Kỳ của hạm đội 7 gần đó vớt nhưng hạm đội 7 đã làm ngơ. Xin lưu ý hải quân Mỹ lâu nay muốn giữ danh dự nước lớn của mình nên chưa bao giờ có thông tin gì về việc họ làm ngơ không cứu người, vì đây là vấn đề nhân đạo cơ bản nhất. Ngay cả công dân một nước vô can, hay một nước thù địch, hay thậm chí cả cướp biển họ cũng cứu để lấy tiếng. Thì không có lý do chính đáng gì để mà họ làm ngơ tàn bạo vô nhân đạo đến mức làm ngơ không cứu vớt những anh lính "đồng minh" đang có nguy cơ chết đuối.
Điều này không chỉ là cho thấy rằng họ hoàn toàn không để ngụy vào trong mắt, không coi ngụy ra gì, mà có lẽ cho thấy một vấn đề gì đó lớn hơn. Phải chăng kế hoạch và dự tính của Mỹ là tất cả mọi người trên tàu HQ-10 đều phải chết hết, họ đinh ninh rằng theo kế hoạch thì tàu HQ-10 phải là không ai còn sống sót. Nên khi Hạm đội 7 thấy những người còn sống sót của tàu HQ-10, họ phân vân, lúng túng, không biết nên xử thế nào, cho nên đã bỏ mặc làm ngơ?
Cựu phi công không quân Sài Gòn Nguyễn Thành Trung khi kể về kế hoạch dùng máy bay oanh tạc tái chiếm Hoàng Sa cũng nói: "Hạm đội 7 của Mỹ trên biển không cứu các hạm đội của đồng minh Việt Nam Cộng hoà bị bắn chìm và bị thương trên đảo. Dường như vì lợi ích của mình, các quốc gia lớn có quyền mặc cả và thương lượng bất chấp sự toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia khác."
9 - Chính phủ Mỹ luôn tuyên truyền rằng "VNCH là một quốc gia" và Mỹ là "đồng minh thân thiết nhất của VNCH" nhưng trong sự kiện này Bộ ngoại giao Mỹ lại im lặng, không phản đối Trung Quốc, không tuyên bố rằng Hoàng Sa là "của VNCH", và đến nay Mỹ vẫn chưa lần nào lên tiếng thừa nhận rằng TQ đã dùng vũ lực thụ đắc lãnh thổ.
10 - Đưa biệt kích lên giữ đảo, nhưng không hề chuẩn bị lương thực, đạn dược, không có biện pháp tiếp tế để đảm bảo bám trụ lâu dài. Khi hải quân ngụy rút lui đã bỏ mặc đồng đội trên đảo, khiến họ phải vượt biển bằng bè, và có người đã chết trên biển vì khát nước.
11 - Trong hồi ức "Sự thật về trận hải chiến Hoàng Sa" trên báo Thời Luận ở Los Angeles, hạm trưởng Lê Văn Thự nói thẳng, nguyên văn: "Đánh chiếu lệ, nửa nạc nửa mỡ, xem đồng đội như vật hy sinh, thì cái đó không phải là chuyện công khai."
12 - Tưởng Giới Thạch đã để cho hạm đội được đi qua eo biển Đài Loan một cách suôn sẻ, giành được thời cơ thuận lợi cho cuộc cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam. Trung Quốc giải thích rằng Tưởng làm vậy là bởi "đại nghĩa dân tộc". Nhưng có lẽ Đài Loan làm vậy là có sự tác động, vận động, ảnh hưởng của Mỹ. Nếu Tưởng mà biết "đại nghĩa dân tộc" thì đã không có chuyện nghị hòa với phát xít Nhật để truy quét cộng sản Trung Hoa. Đã không làm ra nhiều chuyện ác, đã không có chính biến Thượng Hải và các cuộc khủng bố trắng. Và ông ta đã không bị người Trung Quốc chửi bới cho đến nay, bao gồm cả những nạn nhân của Cách mạng văn hóa vốn căm thù Mao Trạch Đông.
13 - Sau một chuyến "đi đêm", ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger rời Trung Quốc vào ngày 11/1/1974, thì ngay sau đó ngoại trưởng Trung Quốc tuyên bố về chủ quyền "của họ" trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào ngày 14/1/1974.
14 - Nhiều người, nhiều nguồn trong cuộc từ mọi bên, Trung Quốc, Mỹ, ngụy đều nói úp mở lấp lửng hoặc thật thà nêu nghi vấn về nghi vấn "bàn tay Mỹ" này.
15 - Bỏ chạy quá nhanh. Tên "chỉ huy" bỏ chạy đến cả không liên lạc với các đơn vị tham chiến. Không tiếp tế, tăng viện. Hạ lệnh triệt thoái quá sớm. Bày ra kế hoạch chiếm lại Hoàng Sa chỉ để hủy bỏ sau đó. Mỹ-ngụy trói tay trói chân ngụy quân và không quân Sài Gòn. Không quân được trang bị lớn thứ ba thế giới không được phát huy sở trường, ngồi nhìn suốt trong và sau trận chiến.
Nếu không quân Sài Gòn xuất kích, khả năng chiến thắng - theo quan sát và nhận định chuyên môn quân sự của đại tá Nguyễn Thành Trung, cựu phi công không quân Sài Gòn - là 100%. Ông cũng cho biết là chiến dịch tái chiếm Hoàng Sa bị Nguyễn Văn Thiệu hủy bỏ vì người Mỹ không cho phép.
16 - Người "bắn lầm" và bỏ chạy, trung tá Phạm Trọng Quỳnh im hơi lặng tiếng 40 năm nay. Dù ai mời mọc đến thế nào cũng nhất quyết không hé răng nói một lời, kể cả đối với các chiến hữu đồng đội cũ. Đến nỗi xin họ để cho mình được yên mà cũng phải nhờ đến bạn thân ra mặt nói dùm.
17 - Có một "cố vấn" người Mỹ với lai lịch mờ ám và hành tung mờ ám khó hiểu, sớm không đến muộn không đến, lại xuất hiện ở Hoàng Sa đúng vào thời điểm và địa điểm đó. Khi đến HS như đã biết trước chuyện gì xảy ra, vội vã lên đảo chứ không ở trên chiếc tàu mà sau này sẽ xảy ra chiến sự và bị đồng đội "bắn lầm". Sau đó được Trung Quốc đối xử tử tế đặc biệt và trao trả tự do rất nhanh.
18 - Làm những hành động gây phương hại cho chủ quyền Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Sau hải chiến, chính quyền Sài Gòn chờ gần 1 tháng mới tuyên cáo chủ quyền, nhưng trong bản tuyên bố lại chỉ nói về chủ quyền "của VNCH", không nói gì về chủ quyền "của Việt Nam", vốn có thể tạo ra sự thuận lợi cho công tác tranh đấu chủ quyền của VN trong tương lai, như chính phủ lâm thời miền Nam Việt Nam đã khẳng định chủ quyền "của Việt Nam" trong bản tuyên bố phản đối hành động của Trung Quốc 1 ngày sau trận hải chiến Hoàng Sa.

oOo

Nói chung, có quá nhiều động thái đáng ngờ, từ nhiều người khác nhau trong ngụy quân, ngụy quyền. Một vài chuyện thì còn nói được là tình cờ, trùng hợp, ngẫu nhiên. Nhưng khi quá nhiều dấu hiệu, quá nhiều chuyện "tình cờ", "trùng hợp", "ngẫu nhiên" cùng hướng về một kết luận, thì những chuyện đó không còn là ngẫu nhiên nữa.
Theo Đôi mắt

Thấy gì qua tình hình bất ổn ở UKRAINE

                           
           Hoa đất

Với vị trí địa lý đặc biệt, nằm giữa Liên minh Châu âu và Nga, Ukraine là đối tượng bị lôi kéo bởi những lợi ích đan xen, là nạn nhân của cuộc cạnh tranh địa -chính trị giữa EU và Nga. Dưới sức ép của các cuộc biểu tình tại quảng trường Độc lập giữa thủ đô Kiev bắt đầu 3 tháng trước và những cuộc đụng độ giữa cảnh sát và người biểu tình trong vài ngày qua, kịch bản về sự hậu thuẫn của Mỹ và EU dàn dựng về một cuộc “cách mạng đường phố” đã thành hiện thực: tổng thống Yanukovych đã bị lật đổ. Chỉ vài giờ sau khi phát hiện tổng thống Yanukovych bỏ trốn khỏi tư dinh, quốc hội Ukraine đã biểu quyết tuyên bố ông không còn đủ quyền hiến định trong cương vị tổng thống.
Nhìn về những gì đã diễn ra, có thể nhận thấy sự chỉ đạo từ các thế lực bên ngoài của “cuộc đảo chính” tại Ukraine rất rõ nét. Các nước phương Tây có mối liên lạc chặt chẽ với phe đối lập ở Ukraine và thể hiện vai trò đạo diễn từ bên ngoài thông qua các loại quỹ và mạng lưới các tổ chức phi chính phủ đang hoạt động dày đặc ở Ukraine (ước tính có đến hơn 1.000 tổ chức). Trong giai đoạn cuối của cuộc “cách mạng màu” sắp thành công, Đại sứ quán Mỹ ở Ukraine cũng đã công khai can thiệp. Một câu hỏi đặt ra là hàng trăm nghìn người đi biểu tình nhưng vẫn được đảm bảo về sức khỏe, tài chính? Đơn giản chỉ vì Mỹ chi trung bình 20 triệu USD/1 tuần cho phe đối lập ở Ukraine để đảm bảo hậu cần cho các cuộc biểu tình. Cơ quan đặc biệt Ukraine còn có trong tay các cuốn sổ ghi chép thu chi tài chính với đầy đủ chữ ký của người giao tiền và người nhận. 
Trong một xã hội mà chính quyền bị chi phối bởi giới tài phiệt nhất là truyền thông và các lĩnh vực công nghiệp lớn, thì vai trò ảnh hưởng của phương Tây đến tình hình Ukraine càng rõ ràng hơn. Hầu hết tài sản của giới tài phiệt lại nằm ở các ngân hàng Mỹ, châu Âu. Vì vậy, bất cứ sự đe dọa phong toả tài sản nào từ bên ngoài cũng ngay lập tức có tác động lên giới tài phiệt và ảnh hưởng đến chính quyền. Có thể hiểu, Mỹ và phương Tây đã biết cách sử dụng “nhân tố đặc biệt” này để gia tăng những áp lực lên chính phủ của Tổng thống Yanukovych và tạo điều kiện thuận lợi cho phe đối lập tiến hành cuộc đảo chính.
Liệu rằng, chính biến của ở Ukraine có mang lại lợi ích thiết thực cho người dân hay không? Hay họ chỉ là con rối trên bàn cờ chính trị mà Mỹ và phương Tây đã dàn dựng sẵn.





21/02/2014

SỰ RA ĐI BÌNH THƯỜNG CỦA MỘT VỊ TƯỚNG CÔNG AN, KHÔNG NÊN XUYÊN TẠC NÓ ĐỂ THỰC HIỆN NHỮNG “MƯU ĐỒ CHÍNH TRỊ HÈN HẠ”

Thành Đông
Ngày 18 tháng 02 năm 2014, Thứ trưởng bộ Công an ông Phạm Qúy Ngọ đã từ chút hơi thở cuối cùng vào hồi 21h5 phút tại bệnh viện Quân y 108. Ai cũng biết thứ trưởng Bộ Công an đã bị mắc căn bệnh ung thư gan từ lâu, ngoài ra ông cũng có những vấn đề khác về sức khỏe, các báo chí trong nước và nước ngoài vẫn đăng tin về sự kiên cường chống lại bệnh tật của ông Phạm Qúy Ngọ. Cái gì đến cũng phải đến, căn bệnh ung thư gan quái ác là nguyên nhân chính dẫn đến sự ra đi của vị Thứ trưởng này. Tuy nhiên vấn đề mà các báo chí nước ngoài vốn có tư tưởng chống Việt Nam đang soi mói về sự ra đi của tướng Ngọ là việc có người tố cáo ông dính líu đến vụ Vinalines mặc dù chưa có bất cứ kết luận và thông báo chính thức nào của người có trách nhiệm về việc này. Thế nhưng các báo như: Dân làm báo, Quan làm báo, BBC…. Có những bài viết xuyên tạc sự thật về cái chết cũng như sự việc nêu trên. Ở Việt Nam mọi người đều được tự do ngôn luận, tự do viết báo nhưng người viết phải chịu trách nhiệm về những gì mình đã đưa ra công chúng. Huống chi đây chỉ là những suy đoán trẻ, không muốn nói là xuyên tạc một cách trắng trợn, ví dụ như: “Dân ta tự mở hồ sơ Phạm Quý Ngọ”, “sự trả thù hay bịt miệng”,… với những phân tích và lập luận mang tính hoang đường và xuyên tạc một cách trắng trợn, chúng ta phần nào hiểu được trình độ và sự ấu trĩ của những “nhà báo” lai căng kia. Phải chăng đây là một sự trả thù hèn hạ đối với một người đã chết, người đã làm cho bọn tội phạm và những phần tử phản động khiếp sợ bấy lâu? Hay là một hành động để nhằm thực hiện những mưu đồ chính trị bẩn thỉu dựa vào cái chết của một vị tướng tài.
Để độc giả hiểu rõ hơn về ông Phạm Qúy Ngọ, tôi chỉ nêu một số nét về cuộc đời và sự nghiệp của vị tướng Công an này, cái mà “bàn dân thiên hạ” ai cũng biết!
Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, sinh ngày 24/12/1954 tại xã Đông Cường, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình. Hiện tại, ông và gia đình đang cư trú tại chung cư 33B Phan Bội Châu – Hà Nội. Trước đây, Thượng tướng Phạm Quý Ngọ theo học tại trường Đại học Cảnh sát nhân dân. Ngày 19/04/1980, ông Ngọ gia nhập, đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Hiện tại, Thượng tướng Phạm Quý Ngọ giữ chức vụ Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI, Thứ trưởng Bộ Công an. Ông Ngọ là Trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Vinalines (Tổng công ty Hàng hải Việt Nam)
Trong quá trình hoạt động của mình, ông Ngọ đã được tặng thưởng nhiều huân, huy chương
Trước khi về công tác tại Bộ Công an, ông từng giữ chức Bí thư Đảng ủy, Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình, hàm đại tá. Trong thời gian này, với tư cách Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình, ông Phạm Quý Ngọ đã hoàn thành xuất sắc việc xử lý những biến động tại Thái Bình, được ông Phạm Thế Duyệt - Ủy viên Bộ Chính trị lúc đó - rất khen ngợi. Sau này, chính ông Ngọ là người được Bộ trưởng Bộ Công an giao nhiệm vụ theo dõi, chỉ huy, xử lý vụ Tiên Lãng.
Ngày 14/2/2006, ông được bổ nhiệm làm Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát nhân dân. Trong thời gian này, ông cũng được Thủ tướng quyết định thăng quân hàm từ đại tá lên thiếu tướng.
Và chỉ sau mấy tháng, đến ngày 11/7/2006, ông Ngọ được đề nghị bổ nhiệm kiêm Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra - Bộ Công an, thay thiếu tướng Cao Ngọc Oánh.
Ngày 28/01/2008, ông được Thủ tướng quyết định giữ chức Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát nhân dân, Bộ Công an. Trên cương vị này, ông giữ vai trò Chủ tịch Hội nghị Cảnh sát các nước ASEAN lần thứ 29 (ASEANAPOL-29) diễn ra từ 13 đến 15/5 /2009 tại Hà Nội.
Từ ngày 1/1/2010, ông được chuyển sang làm Tổng Cục trưởng Tổng Cục Cảnh sát Phòng chống Tội phạm. Ngày 12/08/2010, được Thủ tướng Chính phủ bổ nhiệm chức vụ Thứ trưởng Bộ Công an.
Ngày 18/1 / 2011, ông được bầu làm Ủy viên Chính thức Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI.

Ngày 22/7/2013, tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã trao quyết định thăng cấp bậc hàm Thượng tướng cho 3 cán bộ cao cấp của lực lượng Công an nhân dân. Ông Ngọ vinh dự là một trong 3 cán bộ được thăng cấp bậc đợt này.
Trong suốt quãng thời gian hoạt động chính trị của mình, ông Ngọ được nhiều người biết đến khi xử lý biến động ở Thái Bình năm 1997, giám sát vụ Tiên Lãng, Hải Phòng. Và gần đây nhất, ông Ngọ đóng vai trò là Trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam - Vinalines.
Qua một vài nét về tiểu sử của tướng Phạm Qúy Ngọ chúng ta thấy đây thật sự là một vị tướng tài có công với nước, sự ra đi của ông thật sự là một tổn thất lớn đối với ngành Công an. Qua đây chúng ta cũng thấy được sự ấu trĩ và những mưu đồ chính trị bẩn thỉu của các các đối tượng phản động nêu ở trên, trên thế giới chỉ có kẻ tiểu nhân mới là những việc khi trà đạp lên công lý và sự thật!