Bài mới nhất

28/07/2014

Tự do tôn giáo ở Mỹ: tự do nửa vời



Lê Quang

Chính phủ Mỹ luôn kêu gọi đảm bảo tự do tôn giáo nhưng thực tế đó chỉ là thứ tự do. Người dân có quyền tự do lựa chọn tôn giáo nhưng lại không có quyền tự do từ bỏ hoặc không theo tôn giáo, một quyền tự do mặc nhiên của con người.

Hiến pháp Mỹ năm 1787 không nói gì về quyền con người nói chung và quyền tự do lương tâm nói riêng. Năm 1791 Hiến pháp đó được bổ sung 10 điểm tuyên bố về các quyền tự do dân chủ gồm tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, tín ngưỡng tôn giáo. Điểm 1 bản bổ sung đó tuyên bố: “Quốc hội sẽ không làm luật liên quan đến một sự chính thức hóa tôn giáo, hay nghiêm cấm hành xử tự do điều đó”. Như vậy, tôn giáo đã được tuyên bố tách khỏi Nhà nước. Tuy nhiên, thực tế ở các bang sự việc lại diễn ra khác. Hiến pháp của 42/52 bang nước Mỹ đều bằng cách này hay cách khác nhắc đến Chúa. Luật bang của 16 bang coi sự nhạo báng Chúa là tội hình sự.

Ở Mỹ, sinh hoạt tôn giáo của một cá nhân trong một tổ chức giáo hội được coi là dấu hiệu của sự tử tế, là điều chứng tỏ người đó là một người Mỹ thực sự. Dư luận xã hội cũng như luật pháp Mỹ coi người không theo tôn giáo là phần tử không đáng tin cậy. Hiến pháp bang Arkanzas quy định: “bất kỳ một người nào phủ định sự tồn tại của Chúa đều không được đảm nhận các chức vụ chính quyền của bang và không được quyền làm chứng tại tòa án”. Ở bang Pensilvania và Tennensi những người không tin vào Chúa, không tin vào sự quả báo ở đời sau đều không được giữ bất kỳ một chức vụ nào. Hiến pháp của bang Texas, Nam và Bắc Carolina, Missisipi đều có các điều khoản tương tự. Tại bang Delaware, còn nhiều quy định khắt khe hơn. Có nhiều điều luật bắt buộc mọi công dân đều phải đến các cơ sở tôn giáo công cộng. Năm 1955, Nghị viện thông qua một đạo luật cho phép kho bạc phát hành loại giấy bạc 1 đôla có mang dòng chữ “In God we trust”. Tổng thống Aixenhao từng phát biểu: “Việc nắm giữ quyền lực của chúng ta sẽ không có một ý nghĩa gì nếu như nó không được đặt cơ sở ở một niềm tin tôn giáo”.

Phần lớn người Mỹ theo tôn giáo. Mà muốn không theo cũng không được. Mỗi cá nhân ở Mỹ luôn phải chịu một áp lực bắt buộc phải theo một tôn giáo nào đó. Không theo anh sẽ không đạt được đầy đủ quyền công dân của mình.

Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế (Mỹ đã tham gia và là một trong những nước đi đầu kêu gào phải được thực thi) quy định quyền tự do tôn giáo là quyền cơ bản của mỗi con người. Quyền đó bao gồm quyền tự do đi theo tôn giáo (quyền tự do lựa chọn tôn giáo), quyền không theo hoặc từ bỏ tôn giáo, quyền bày tỏ đức tin của mình. Chiếu theo đó, nước Mỹ chỉ đạt được tự do tôn giáo một nửa. Và bây giờ, Mỹ vẫn đang dùng mọi quyền lực của mình để ép buộc tất cả các quốc gia trên thế giới tuân theo kiểu tự do tôn giáo này.



26/07/2014

AI LÀM DẬY SÓNG BIỂN ĐÔNG

Bảy năm về trước, vào lúc 8 giờ, 8 phút, 8 giây ngày 8 tháng 8 năm 2008, Trung Quốc đã khai mạc Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Hôm đó, Trung Quốc đã “đốt” 2 tỷ USD trong vòng 45 phút để tạo ra những màn trình diễn được đánh giá là “mission impossible” để nói cho thế giới biết rằng những gì người TQ muốn thì người TQ sẽ đạt được và đạt được bằng mọi giá!

Cách đó ít lâu, một họa sĩ Hoa kiều sống ở Canada đã gửi tặng chính phủ TQ một món quà, có tựa đề Beijing 2008 (bức tranh phía dưới). Thử xem bảy năm về trước người họa sĩ ấy đã “dự báo” điều gì.


Nội dung là một nhóm thiếu nữ Trung Quốc, Nga, Mỹ, Nhật đang chơi một ván bài truyền thống của Trung Quốc – mạt chược. Trong đó ông đã sử dụng những thủ pháp nghệ thuật siêu thực hiện đại cũng như gây sự chú ý trong con mắt người xem, tiềm ẩn trong đó là những vấn đề chính trị phức tạp thú vị mà không phải bất cứ ai cũng có thể lãnh hội ngay được.

Nội dung bức tranh có thể chia làm mấy phần như sau:
1. Bối cảnh: Ngoài bờ biển Thái Bình Dương đen đặc mây vần vũ, âm u bão tố… như cục diện eo biển đài Loan rối ren đầy bão tố.
2. Trung tâm bức tranh: Bốn mỹ nữ đang triển khai ván bài mạt chược. Một cô đứng ngoài ngóng vào.
Bờ biển là bên bờ Đông Á, bốn bên là bốn nước lớn đang tranh nhau ván bài, mỗi bên đều có kế sách và toan tính riêng của mình. Đài Loan ngóng đợi.
3. Thế cục ván bài: Hai em tóc vàng và hai em tóc đen. Trên dưới đối xứng cân bằng: Trung – Mỹ đối đầu, Nga – Nhật vào vai phụ, Trung – Mỹ có được có mất, thế cục cân bằng, Nhật thảm bại… dễ quan sát nhé
4. Y phục quần áo (cái này đặc biệt): Thể hiện rõ vai trò và thế cục của từng bên, trong ván bài ai thua phải cởi dần váy áo…
Phía Mỹ áo vẫn chỉnh tề nhưng bên dưới thì lạnh toát –> là kẻ chỉ mạnh về hình thức, không có căn bản. Trung Quốc cởi trần nhưng vẫn mặc quần –> nền tảng chắc chắn. Nga vẫn còn cái để giữ, còn cần quan tâm đến các bên. Nhật đã trần trụi –> là kẻ lót đường.
5. Tâm trạng và tiểu xảo của các thần bài: Trung Quốc quay lưng không thấy mặt nhưng xem ra là người quan tâm đến thế cục nhất, đang giữ thế “Đông Phong”.
Mỹ quan sát Đài Loan để định giá và theo dõi nội tình của liên minh Trung Quốc và Nga. Nga đang có con “Tướng Công”, âm thầm gạ gẫm Mỹ nhưng lại “đi đêm” với Trung, xem ra đằng nào cũng có lợi.
Nhật tự mãn với thế bài của mình dù liên tục thua và cởi áo…
6. Đài Loan: Chịu ảnh hưởng trực tiếp từ ván bài nên vô cùng chăm chú, cầm dao thủ thế giữ lợi ích “hoa quả” của mình… Vẫn mang yếm truyền thống nhưng lại “cởi quần” ủng hộ Mỹ –> thể hiện rõ xu thế và lựa chọn của mình.
Thứ nhất : Chân dung người treo trên tường ở góc trái tranh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vừa quen vừa lạ. Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt tiêu biểu của Mao Trạch Đông. Đó là bức chân dung khái quát cả một trăm năm lịch sử của Trung Quốc, hoặc có thể coi đó là toàn bộ chân dung của chủ nghĩa Dân chủ cũ và chủ nghĩa Dân chủ mới của Trung Quốc.

Thứ hai: Phong cảnh sau cửa sổ ngoài trời đen đặc mây vần vũ, mờ mịt như cục diện trên eo biển Đài Loan. Trung tâm của bức tranh là bốn cô gái đang đánh mạt chược, một cô đứng ngoài biển Thái Bình Dương ngóng vào cuộc chơi của những “ông lớn”, trên thực tế, trong cuộc chơi bốn người ấy, Đài Loan không có phần tham dự (hay ghê…. quá thật, số phận mình nhưng lại nằm trên bàn như một miếng bánh cho kẻ khác xâu xé, như ngày trước các nước tư bản phương tây nhảy vào chia miếng bánh Trung Quốc ấy).
Thế cục ván mạt chược của hai cô gái tóc vàng và hai cô gái tóc đen, Trung Quốc và Mỹ là hai tay chơi chính đối diện nhau, Nga và Nhật chỉ là vai phụ, vai trò của từng người chơi rất rõ ràng. Phục sức của bốn mỹ nữ đại diện cho thực lực của họ, nước Mỹ phía trên áo quần long trọng nhất, nhưng nửa dưới mát mẻ, chứng tỏ trên võ đài Mỹ là thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng dưới võ đài thì trần trụi. Trung Quốc trên cuộc chơi có vẻ tay không, chẳng áo mão gì, nhưng thực tế thì là tay chơi lắm đòn nhiều công lực nhất. Nhật Bản không một mảnh vải che thân, không thế lực, và Nga chỉ có một miếng vải che.

Trên bức họa này, Trung Quốc quay lưng, không lộ sắc mặt, nhưng chính là người quan tâm nhất đến ván mạt chược, sau lưng Trung Quốc giấu hai quân, và đang lén lút trao đổi quân với Nga . Nhật đang mê mẩn với chính mình, Nhật là người chơi stupid nhất trong cuộc, vừa nhìn thế cuộc vừa cảm thấy tự sướng. Nga đang nằm ngửa, gác chân lên Mỹ, bài của Nga là con Tướng Công, nói lên rằng Nga chẳng quan tâm chuyện thắng thua này, cũng không muốn chơi tiếp, nhưng Nga trên bề mặt thì dây mơ rễ má cùng Mỹ, dưới hậu đài thì bí mật đi đêm cùng Trung Quốc, đẩy cho Trung Quốc những con bài riêng. Còn Mỹ thì lại đang nhìn đến Đài Loan, tay đặt sau gáy vặn eo, như thể Mỹ đã mệt và mỏi, Mỹ đang cân nhắc xem có đáng để chơi tiếp hay không, chứ không phải là suy nghĩ xem làm thế nào cho thắng.Đài Loan vô cùng chăm chú tới cuộc chơi, bê trên tay đĩa trái cây như những lợi ích thực tế, nắm dao lộ liễu. Quần áo của Đài Loan là kiểu y phục Trung Quốc, ngầm ý rằng Đài Loan mới đích thực là những giá trị Trung Hoa chính thống. Còn Trung Quốc chỉ xăm phượng rồng trên da, chứ trang phục đã thành đồ Tây cả rồi, nói lên xu hướng phương Tây hóa của Trung Quốc.

Trong tranh, Mỹ dường như không nhìn vào bài của mình, nhưng thực tế đang nhìn một lá bài khác, đó là Đài Loan. Một nguồn tin từ tạp chí khác của TQ thì nhận xét: Người con gái Trung Quốc đang chạm quân Đông Phong, chỉ có ý rằng ta đang là “Đông” (tức là chủ nhân của tình thế). Nga đang lợi dụng lúc Mỹ, Nhật lơ đễnh, lén lút trao quân bài cho Trung Quốc, thời khắc này là lúc họ đang “đi đêm”, và trên ván mạt chược của Nga rõ ràng thiếu đi một quân. Đài Loan ở bên rõ ràng phát hiện thấy màn kịch hậu trường, Nga hậu thuẫn cho Trung Quốc trong thế cuộc này, và Mỹ, thông qua việc quan sát gương mặt Đài Loan để phát hiện được phần nào động tĩnh. Trên thực tế, cả Mỹ lẫn Nga đều đang “đi đêm” với thủ đoạn riêng và mục đích riêng.
Trong khi Mỹ còn nhìn Đài Loan với gương mặt vừa quan tâm vừa suy nghĩ xem không biết nên làm gì với “nhỏ” này thì Đài Loan chỉ muốn nói rằng, con dao nhỏ là năng lực phòng vệ của tôi, đừng ai động đến quyền lợi của Đài Loan.
(...internet....)
P/S:
- Rồi ai sẽ thắng?, sẽ thua? Ván bài này là ván cuối hay chỉ mới bắt đầu?
- Tại sao Việt Nam và Malaysia lại không có trong bức tranh của người họa sĩ kia? Nhưng trong thời gian vừa qua thì Việt Nam và Malaysia lại là 2 nước tiêu điểm của Châu Á.
Việt Nam : Vụ giàn khoan Hải Dương 981
Malaysia : Máy bay MH370 mất tích (bí mật chìm xuống đại dương, nếu không nói là chìm sâu trong quên lãng) + Máy bay MH17 bị bắn rơi ( và có lẽ bí mật cũng lại chìm xuống thôi )
- Dàn khoan Hải Dương 981 + Máy bay MH370 + Máy bay MH17 đều nằm trong âm mưu chính trị ?
- Thế giới sắp loạn vì những âm mưu chính trị ? Sắp tới trong tương lai nước nào sẽ có biến đây ?

Về hưu cũng không tha

Hoa đất


Ngày 23 tháng 7, Ủy ban kiểm tra trung ương đã ra quyết định kiểm tra dấu hiệu vi phạm của đảng viên đối với ông Trần Văn Truyền nguyên Tổng thanh tra Chính phủ. Đây là tín hiệu đáng mừng trong bối cảnh Đảng, Nhà nước đang đẩy mạnh cuộc chiến chống tham nhũng, loại bỏ căn bệnh được xem là giặc “nội xâm” đe dọa đến sự tồn vong của chế độ và đất nước.

Trước khi vụ ông Truyền bị sờ gáy, dư luận đang băn khoăn liệu công tác phòng chống tham nhũng của Đảng có đi vào thực chất khi số vụ án liên quan đến tham nhũng được phát hiện và xử lý không nhiều. Trong khi cơ quan thực thi pháp luật về phòng chống tham nhũng là cả một hệ thống, có bài bản từ Trung ương tới địa phương sau khi Ban Nội chính Trung ương được tái thành lập. Đặc biệt, lên tầm một ủy viên Trung ương bị thanh tra vi phạm đến nay chỉ đếm trên đầu ngón tay?

Trước hết, chúng ta thấy rằng để đẩy lùi quốc nạn này cần phải được nhìn nhận trên hai khía cạnh: phòng và chống. Không phải số lượng vụ án về tham nhũng được đưa ra ánh sáng ngày càng nhiều thì tham nhũng được đẩy lùi. Như nước láng giềng Trung Quốc thời kỳ Tập Cận Bình, với quyết tâm loại trừ tham nhũng đã đưa ra xét xử hàng loạt nhân vật cao cấp, kể cả Ủy viên Bộ chính trị. Tuy vậy, tham nhũng ở Trung Quốc không hề giảm mà có chiều hướng ngày càng tinh vi hơn. Đấy là chưa kể đến yếu tố “chính trị” trong cuộc chiến chống tham nhũng ở nước này khi những nhân vật cấp cao ngã ngựa vốn không thân cận với ông Tập làm dư luận nghi ngờ về việc thanh trừng lẫn nhau trong nội bộ Đảng cộng sản Trung Quốc. Đây là lý do giải thích vì sao cuộc chiến chống tham nhũng ở Việt Nam không thể nóng vội, hơn hết chúng ta cần tiếp thu những ưu điểm, hạn chế trong cách làm của Trung Quốc.

Mặc dù số lượng vụ án được phát hiện, xử lý không nhiều, tuy nhiên công tác phòng chống tham nhũng ở Việt Nam đã có những kết quả đáng kể. Đặc biệt là nhận thức về phòng, chống tham nhũng, lãng phí trong cán bộ, đảng viên, nhân dân đã được nâng lên. Trên một số lĩnh vực, tham nhũng thậm chí đã có bước được kiềm chế và đang có xu hướng giảm... Người dân đã thực sự là tai mắt giúp cơ quan phòng chống tham nhũng thực thi có hiệu quả chức năng, nhiệm vụ của mình. 

Quay trở lại vụ ông Truyền, sau khi có phản ánh của dư luận về khối tài sản nghi bất minh của mình, Ủy ban kiểm tra Trung ương đã vào cuộc. Nếu phát hiện có dấu hiệu vi phạm sẽ xử lý nghiêm minh. Điều này cũng gạt bỏ những quan ngại của dư luận về tư tưởng cứ về hưu là an toàn trong một số vị lãnh đạo.

Cần phải có những biện pháp quyết liệt và thực chất hơn trong công tác phòng chống tham nhũng. “Về hưu cũng không tha” là một ví dụ.




Sự trùng hợp kỳ lạ của con số 7

Hoa đất

Năm kinh hoàng của ngành hàng không thế giới khi hàng loạt vụ rơi mày bay liên tiếp xảy ra. Có một sự trùng hợp ngẫu nhiên khi số 7 xuất hiện liên tục trong các thảm họa liên quan đến máy bay. 

Đầu tiên là sự mất tích vô cùng bí ẩn của chiếc Boeing 777, mang số hiệu MH 370 của hãng hàng không Malaysia vào ngày 8/3 với 239 hành khách mất tích.

Ngày 17/5 chiếc máy bay quân sự An-74 TK300 của không quân Lào rơi khi trên máy bay có 19 quan chức nước, đang trên đường đến tham dự lễ kỷ niệm 55 năm ngày giải phóng Cánh đồng Chum. Bốn quan chức cao cấp của Lào đã tử nạn.

Vào lúc 7h30 ngày 7/7, chiếc trực thăng quân sự Mi-171 của Việt Nam rơi với 17 chiến sỹ hi sinh.

Ngày 17/7, chiếc Boeing 777 của hãng hàng không Malaysia mang số hiệu MH 17 bị bắn hạ tại Ukraina với gần 300 người thiệt mạng.

Ngày 23/7, chiếc trực thăng ATR72 rơi tại Đài Loan với 48 người thiệt mạng. 

Ngày 24/7 chiếc máy bay mang số hiệu AH5017 của hãng hàng không Algerie bị rơi ở Mali với 116 nhân mạng. 

Chiếc trực thăng ALH Dhruv của Ấn Độ rơi lúc 17h ngày 25/7 với 7 binh sỹ thiệt mạng.

Phải chăng con số 7 mang lại những điều không may mắn cho con người trong năm 2014?

Như chúng ta biết, khi Đức Phật sinh ra người đứng dậy và bước đi 7 bước. Theo đạo Phật số 7 có ý nghĩa là quyền năng mạnh nhất của mặt trời. Những người theo đạo Phật tin rằng trong suốt tháng 7 (âm lịch) tất cả linh hồn trên thiên đường và địa ngục sẽ trở lại dương gian. Con số 7 còn tượng trưng cho sự thành tựu sinh hóa cả vũ trụ không gian là Đông, Tây, Nam, Bắc; thời gian là quá khứ, hiện tại, tương lai. Trong Thiên chúa giáo, Chúa tạo ra thế giới trong 6 ngày, đến ngày thứ 7 thì chúa nghỉ hay còn gọi là ngày chủ nhật. Vì vậy số 7 theo quan niệm của các tôn giáo là con số linh thiêng. Theo thống kê, nhân loại sử dụng số 7 được dùng nhiều thứ hai sau số 1.

Trong làng thể thao, số 7 mang lại may mắn cho các cầu thủ khi hàng loạt ngôi sao bóng đá thế giới lấy số 7 làm áo đấu của mình trong suốt cuộc đời: Beckham, Ronaldo, Raul, Figo, Kaka…


Tất nhiên, tất cả thống kê về số 7 đều mang tính ngẫu nhiên. Chưa có một cơ sở khoa học nào khẳng định số 7 chính là nguyên nhân của hàng loạt vụ rơi máy bay trong thời gian qua. Chúng ta cần siết chặt các biện pháp bảo đảm an toàn hàng không để bảo vệ tính mạng của con người hơn là niềm tin huyền bí vào con số 7 trong năm 2014.

24/07/2014

Luật pháp quốc tế về quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo



Lê Quang
Luật pháp quốc tế và các quốc gia trên thế giới có nhiều quy định liên quan đến tôn giáo.

Điều 18 Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền chỉ rõ: “Ai cũng có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo; quyền này bao gồm quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng và quyền tự do biểu thị tôn giáo hay tín ngưỡng qua sự giảng dạy, hành đạo, thờ phụng và nghi lễ, hoặc riêng mình hoặc với người khác, tại nơi công cộng hay tại nhà riêng”. Bên cạnh đó, Khoản 2, Điều 29 Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền cũng đã nêu: “Trong khi hành xử những quyền tự do của mình, ai cũng phải chịu những giới hạn do luật pháp đặt ra ngõ hầu những quyền tự do của người khác cũng được thừa nhận và tôn trọng, những đòi hỏi chính đáng về đạo lý, trật tự công cộng và an lạc chung trong một xã hội dân chủ cũng được thỏa mãn”. 

Điều 18 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 nêu rõ: “Quyền tự do biểu thị tôn giáo hay tín ngưỡng chỉ có thể bị giới hạn theo luật, vì nhu cầu bảo vệ an toàn công cộng, trật tự công cộng, sức khỏe công cộng, đạo lý hay những quyền tự do căn bản của người khác”.

Điều 9 Phần I Công ước châu Âu ngày 04/11/1950 về sự bảo vệ các quyền của con người và các quyền tự do căn bản khẳng định: “mọi người có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo… Sự tự do biểu lộ tôn giáo hoặc xác tín của mỗi cá nhân không thể làm đối tượng cho những hạn chế nào khác ngoài những hạn chế do luật pháp dự kiến, vốn là những biện pháp cần thiết trong một xã hội dân chủ, cho an ninh công cộng, cho sự bảo vệ trật tự, sức khỏe hay đạo đức công cộng hoặc cho sự sự bảo vệ các quyền và tự do của người khác”

Luật về tách rời nhà thờ và Nhà nước của Cộng hòa Pháp ngày 9/12/1905 quy định: “Cộng hòa Pháp bảo đảm tự do tín ngưỡng, Cộng hòa Pháp bảo đảm quyền tự do hành đạo với những hạn chế trước đây vì quyền lợi duy trì trật tự công cộng” (Điều 1); “Các cuộc hội họp để cử hành một việc thờ phụng được điều hành trong những trụ sở thuộc một hiệp hội tôn giáo… là công cộng. Chúng được đặt dưới sự giám sát của nhà chức trách vì lợi ích của trật tự công công” (Điều 25); “Việc tụ tập để thực hiện các nghi lễ tôn giáo phải báo cáo và chịu sự giám sát của các cơ quan chính quyền có chức năng giữ gìn trật tự công cộng. Ở nơi chuyên dùng vào việc thờ tự và thực hành nghi lễ tôn giáo cấm việc hội họp có tính chất chính trị”( điều 26). 

Luật Cộng hòa Bỉ quy định trách nhiệm hình sự đối với những giáo sỹ có hành vi và lời nói xúc phạm tới chính phủ, luật pháp, sắc lệnh của nhà vua cũng như đối với các hoạt động của chính quyền phần đời.

Ở CHLB Đức, các chức sắc tôn giáo khi nhậm chức đều phải tuyên thệ: “Tôi xin thề và hứa sẽ tôn trọng chính phủ hợp hiến. Chiểu theo nghĩa vụ phải quan tâm tới lợi ích của Nhà nước Đức, trong khi thực hiện những trách nhiệm thánh vụ, tôi phải bảo vệ lợi ích của Nhà nước trước bất kỳ một sự gì khả dĩ tác hại tới lợi ích đó”.

Như vậy, có thể thấy luật pháp quốc tế và các quốc gia trên thế giới đều quy định mọi hoạt động tôn giáo đều phải tuân thủ pháp luật, tôn trọng chính phủ. Các cuộc tụ tập nghi lễ tôn giáo bên ngoài cơ sở thờ tự đều phải xin phép chính quyền sở tại và đảm bảo giữ gìn trật tự công cộng. Nghiêm cấm việc tụ tập, hội họp có tính chất chính trị tại các cơ sở thờ tự tôn giáo.

23/07/2014

Khẳng định chủ quyền Nam bộ là của Việt Nam

Hoa đất

Cuộc gây rối trước cổng sứ quán Việt Nam diễn ra sáng nay thứ Hai 21/7 tại Phnom Penh, Campuchia do một số tổ chức phản động ở Campuchia cầm đầu. Đây là vụ gây rối lần thứ hai sau vụ quấy rối, đe dọa và cản trở hoạt động của cơ quan sứ quán hôm 8.7. Hãy cùng điểm qua một vài sự kiện lịch sử để khẳng định: Nam Bộ là lãnh thổ không thể tách rời của Việt Nam, được quốc tế và chính Vương quốc Campuchia công nhận:

- Trước thế kỷ VI, vùng đất Nam Bộ thuộc Vương quốc Phù Nam, cư dân chủ yếu thuộc người Mã Lai Đa đảo.

- Đầu thế kỷ VII, Vương quốc Phù Nam tan rã, bị Chân Lạp vồn là một trong những thuộc quốc của Phù Nam nổi lên thôn tính.

- Đầu thế kỳ VIII, Chân Lạp tách thành 02 phần: Lục chân lạp là phần phía trên tức Campuchia ngày nay; Thủy Chân Lạp là phần phía dưới tức Nam bộ. Tất cả thuộc cai quản của đế chế Chân Lạp đến thế kỷ XIV.

- Từ thế kỷ XV, nhiều vùng đất Chân lạp tách thành các quốc gia độc lập (Xiêm, Thái, Lào)

- Từ thế kỷ XVI đến đầu thế kỷ XVII, dưới sự bảo hộ của Chúa Nguyễn người Việt đã vào khai phá vùng đất Nam bộ. 

Việc vua Chân Lạp cắt đất cho Chúa Nguyễn để đền ơn cũng là một thực tế lịch sử, là cử chỉ để xác định chủ quền lãnh thổ cho Chúa Nguyễn ở vùng đất mà từ lâu Chân Lạp không thực hiện được chủ quyền của mình.

Năm 1759, triều Nguyễn chính thức đặt bộ máy hành chính cai quản toàn bộ vùng đất Nam bộ.

- Hiệp ước An Nam, Xiêm La (Thái Lan) và Cao Miên (Campuchia) vào tháng 12/1845, trong đó thừa nhận 06 tỉnh Nam Kỳ thuộc Việt Nam. Hay Sắc Lệnh 49/733 của thực dân Pháp ký ngày 4/6/1949 đã xác nhận chủ quyền Nam bộ của Việt Nam.

Lợi dụng vấn đề tranh chấp chủ quyền đề kích động hận thù dân tộc là thủ đoạn của Sam Rainsy và một số nhân vật cực đoan trong chính giới Campuchia. Tuy nhiên, cái lý của Sam Rainsy khá cùn khi chẳng mảy may đưa ra một bằng chứng pháp lý cụ thể nào để khẳng định Việt Nam chiếm đất của Campuchia. Thay vào đấy, Sam Rainsy tích cực cổ vũ, hậu thuẫn (chủ yếu về mặt tư tưởng vì Đảng này cũng nghè kiếp xác) cho một số tổ chức phản động trên địa bàn Campuchia chống phá Việt Nam. Hành động trên không chỉ gây khó khăn cho cộng đồng người Việt ở Campuchia, ảnh hưởng đến mối quan hệ tốt đẹp của hai nước mà nó còn phản bội lại nhân dân Cmapuchia. 

Kích động biểu tình - Phải chăng Sam Rainsy đang cầu cứu sự quan tâm của quốc tế trong vô vọng?



Phản đối luận điệu trên RFA

Hoa đất

Bộ Y tế vừa ban hành dự thảo Luật Phòng chống tác hại của rượu bia. Theo đó, người bán rượu bia sau 10h đêm có thể bị cấm. Thậm chí, người uống rượu sau 10h đêm cũng có thể bị phạt. Ngay lập tức RFA, vốn là đài đi đầu trong việc xoi mói tình hình trong nước giật tít:  biểu tình ở TP HCM để phản đối dự thảo của Bộ y tế. Để cố gắng tỏ ra có nghiệp vụ nhằm thuyết phục cho luận điểm ngu xuẩn của mình, RFA còn có phóng viên chụp ảnh, trích dẫn các cuộc phỏng vấn chuyên gia trong nước xung quanh dự thảo… Tuy vậy, những thông tin được RFA đăng đàn chẳng ăn nhập nào với thực tiễn tình hình. 

Như chúng ta biết, xuất phát từ chủ trương của UBND P.Phạm Ngũ Lão, Q.1 Sài Gòn về việc lập lại trật tự lòng lề đường khu phố Tây từ giữa tháng 3.2014. Đây là một chủ trương đúng đắn nhằm lập lại trật tự, văn minh cho thành phố mang tên Bác trong lòng du khách và bạn bè thế giới. Một số chủ quán ven đường vốn làm ăn chộp giật, quen với việc lấn chiếm lòng lề đường, được sự cộng hưởng của mấy bác Tây ba lô đang dang dở cuộc nhậu, có ý không đồng tình với chủ trương của Phường và Thành phố đã phản đối bằng cách dương khẩu hiệu “Chúng tôi muốn sống!", "Hãy cho tôi sự sống!.... Sau khi lực lượng chức năng được triển khai, an ninh trật tự của khu phố đã được ổn định, không có chuyện biểu tình hay va chạm nào xảy ra. 

Thiết nghĩ chủ trương của P.Phạm Ngũ Lão là hoàn toàn đúng đắn. Để chủ trương đi vào cuộc sống cần có thời gian và có thể đụng chạm lợi ích của một số người. Tuy nhiên, đấy chỉ là thiểu số. Cái được lợi từ chủ trương này là toàn xã hội, cái chung rộng lớn.

Qua đó có thể thấy giữa thông tin RFA đưa ra và thực tế tại TP. Hồ Chí Mình hoàn toàn khác nhau. Không thể lấy râu ông nọ gắp cằm bà kia một cách mù quáng được. Hay chăng, ẩn ý sâu xa của RFA là kích động mâu thuẫn giữa nhân dân và Chính phủ thông qua biểu tình, muốn người Việt Nam uống nhiều rượu bia để tự hủy hoại giống nòi?

Hậu quả khi đất nước bị chia cắt

Hoa đất

Lịch sử đã chứng minh, chủ nghĩa thực dân đế quốc luôn thực hiện âm mưu chia để trị từ đấy dễ bề cai trị nước ta. Thực dân Pháp đã chia Việt Nam thành 3 miền (Bắc Kỳ, Nam Kỳ, Trung Kỳ) để triệt để thực hiện cái gọi là đem văn minh Phương Tây khai sáng An Nam. Trong giai đoạn hiện nay, chính sách chia để trị còn được chủ nghĩa thực dân, đế quốc (các nước phương Tây) xuất khẩu khắp các quốc gia trên thế giới. Và hậu quả của nó là sự nghèo đói, chết chóc, bệnh tật… của vô số người dân vô tội giữa tham vọng chính trị của các quốc gia là điều đã và đang tiếp tục diễn ra.

Tranh chấp Israel – Palestine là một ví dụ điển hình chính sách chia để trị của đế quốc Anh trong lịch sử. Sau này do những tính toán của Mỹ và đồng minh đối với cộng đồng người Do Thái, dải Gaza chưa bao giờ được thống nhất. Thay vào đó là hàng loạt đấu súng giữa hai bên với hàng chục nghìn người vô tội đã chết, nền kinh tế Palestine rơi vào kiệt quệ, mâu thuẫn sắc tộc (người A’Râp và người Do Thái), xung đột tôn giáo (Kito giáo và đạo Hồi) đang làm cho vùng đất này rơi vào hỗn loạn. Ước mơ về một Nhà nước thống nhất còn xa vời khi Tổng thống Araphat của Palestin chết một cách không rõ nguyên nhân. Và thực trạng hiện nay là hệ quả của âm mưu chia để trị của các nước lớn. Có vẻ như có những thế lực hắc ám nào đó không muốn cho người dân Palestine và Israel được thống nhất.

Điều này cũng tương tự như việc Anh đã chia Ấn Độ ra thành những quốc gia thù địch Ấn Độ - Pakistan. Hay như mâu thuẫn giưa những người theo đạo Hồi ở Anbani và đạo Thiên Chúa ở Kosovo đã tạo điều kiện cho Mỹ can thiệp tách Kosovo ra khỏi Secbia. Và hậu quả của nó vẫn làm cho tình hình tại đây chưa bao giờ yên ổn. Hay như nội chiến tại Ukraina gần đây cũng chứng minh tính nguy hiểm khi một quốc gia bị chia cắt. 

Thử hỏi, nếu Việt Nam bị chia cắt theo âm mưu của Mỹ liệu có ổn định, hòa bình như hiện nay không? Vậy mà mấy bác cờ vàng vẫn suốt ngày rêu rao về cái gọi là phục hận, phục quốc… Thật nực cười!


Văn hóa bóng đá Việt Nam

Hoa đất

Sự kiện 05 cầu thủ Đồng Nai bán độ đang là hồi chuông cảnh tỉnh với nền bóng đá Việt Nam sau hàng loạt những Scandal trước đây. Thêm một lần nữa, nền bóng đá nước nhà bị bôi bẩn với hành vi vô cùng tệ hại của các cầu thủ Đồng Nai. Theo thăm dò của dư luận với câu hỏi: theo bạn, cầu thủ bán độ là do đâu? Kết quả là 57 % chọn phương án “bản thân cầu thủ bất chấp vì ham tiền”, 35,5% chọn do “kiểu làm ăn chộp giật cảu bóng đá Việt Nam”. Rất ít người tin rằng những cầu thủ bán độ là do lương cầu thủ thấp, cá độ mới đủ sống hay hoàn cảnh gia đình gặp khó khăn. Một số chuyên gia cho rằng, phần lớn cầu thủ chỉ có trình độ lớp 12, thậm chí có người mới học hết lớp 1. Điều đó cho thấy rằng, lỗ hổng về mặt phổ cập giáo dục từ lâu trong làng bóng đã được xem như là chuyện bình thường.

Văn hóa là bóng đá, bóng đá là văn hóa. Đấy là câu nói của chủ tịch FIFA - Sepp Blatter. Văn hóa bóng đá đã mang những đổi thay diệu kỳ cho thế giới cùng với niềm đan mê bất tận của nó. Tuy nhiên, bất cứ một công việc nào cũng cần có đạo đức nghề nghiệp của nó. Và điều đó phải được đặt lên hàng đầu, bởi đây chính là thước đo thang giá trị của việc hành nghề chân chính. Nếu bạn đánh mất đạo đức nghề nghiệp nghĩa là bạn đang phản bội lại tổ chức, phản bội bạn bè, gia đình và xã hội. Đặc biệt nghiêm trọng hơn khi đây là môn thể thao tập thể và cống hiến. 

Cũng như mấy bác hành nghề rận chủ, chuyên xoi mói tình hình trong nước rồi lu loa về cái gọi là Nhà nước Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền, đàn áp những người bất đồng chính kiến... Công việc của họ đã không có đạo đức cộng với giá trị nhân cách âm của mình, họ cũng có điểm chung với mấy cầu thủ bán độ: đang đi ngược lại lợi ích của xã hội, của dân tộc. 

Thiết nghĩ, vụ việc xảy ra lần này sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh trách nhiệm trong việc định hướng, giáo dục cho thế hệ các cầu thủ Việt Nam ngay từ khi chập chững bước vào nghề, đó là bài học về lối ứng xử, về tinh thần thi đấu, và cả về ý thức tự tôn dân tộc.

Rận chủ thích võ đoán

Hoa đất

Võ đoán là nghề của rận chủ. Đơn giản không chỉ vì sở thích mà đấy còn là sở trường của họ. Nhiều sự kiện được rận chủ tung lên mạng nhanh như những phát súng liên thanh, cộng hưởng với ngôn từ bốc mùi khiến dư luận không biết thực hư của sự việc. Bằng việc này họ có ý đồ áp đặt những nhận định, những đánh giá, ý kiến chủ quan của mình để định hướng dư luận đối với một số sự kiện trong xã hội, dần dần định hướng người đọc đến những tư tưởng ngộ nhận, cho rằng sự việc đó mặc nhiên là như thế, do những nguyên nhân chủ quan từ phía nhà lãnh đạo, từ phía chính quyền, từ đó làm nảy sinh tâm lý bất mãn, chống đối Nhà nước. Thực tế về tình hình Biển Đông là một ví dụ cụ thể. Còn nhớ cách đây không lâu, vụ đập phá máy móc ở khu công nghiệp Vũng Áng Hà Tĩnh vừa xảy ra, ngay lập tức trên các trang Web của Nguyễn Tường Thụy Blog, Phạm Chí Dũng… đồng loạt đưa tin có 17 người chết và hàng chục người khác bị thương. Thực tế khác xa với chỉ một vài người bị thương. Hay như loan tin về dàn khoan HD 981 tiến sâu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, mấy bác rận chủ vẫn cố tình chỉ trích Đảng, Nhà nước chưa quyết liệt để HD 981 tiến sâu vào vùng lãnh hải gây hoang mang dư luận. 

Vậy giới rận chủ tung tin đồn thất thiệt để làm gì?

Thứ nhất, gây chú ý dư luận. Không chỉ công khai ngụy trang dưới cái mác phản biện xã hội, sự chú ý của dư luận luôn là mục tiêu được rận chủ hướng đến. Càng được chú ý nghĩa là tên tuổi càng được đánh bóng. Nói như dân xã hội, càng có số má. Càng được chú ý thì khả năng kiếm cơm càng cao.

Thứ hai, Soi mói, chỉ trích, xuyên tạc, bêu riếu,.. các chính sách của nhà nước mà không hề đưa ra một ý kiến đóng góp mang tính xây dựng nào cả (chỉ nhằm vào việc "phá" chứ không muốn "xây”. Gây chia rẽ nội bộ đất nước, làm tổn thương mối quan hệ giữa nhân dân và chính quyền bằng các thông tin xuyên tạc, bịa đặt, bôi nhọ.

Thứ ba, Gây bất ổn an ninh - chính trị - xã hội bằng những hoạt động chống phá như rải truyền đơn, hoặc biểu tình nhân danh yêu nước. Xuyên tạc, bóp méo lịch sử và reo rắc những thông tin "đổi trắng thay đen" đầu độc các thế hệ trẻ Việt Nam.

Vì vậy, võ đoán đơn giản chỉ là xuyên tạc. Hãy thận trọng, cảnh giác với những luận điệu tuyên truyền của giới rận chủ trong tình hình hiện nay. 





21/07/2014

Nhìn lại 73 ngày của HD 981

Hoa đất

HD 98 đã rút trước thời hạn như Trung Quốc từng ngang ngược tuyên bố (15/08). Hậu quả của những tính toán sai lầm và ngạo mạn đã cho nhân dân thế giới nhìn Trung Hoa với con mắt nghi ngờ, cảnh giác và sẵn sàng lên án, ngăn đe mạnh mẽ! 

Nhìn lại 73 ngày cùng những phức tạp liên quan đến giàn khoan HD 981, những cảm nghĩ của một công dân yêu nước trong bối cảnh tình hình thế giới đang có những diễn biển phức tạp giúp chúng ta cảm nhận được rõ ràng hơn thực tại của vấn đề:

Thứ nhất là với Việt Nam. Chưa bao giờ như khi cái dàn khoan khổng lồ ấy vào vùng biển Việt Nam lại gây sóng gió lớn như vậy trong lòng dân ở trong nước cũng như ngoài nước. Chưa bao giờ dân Việt Nam lại bất bình, căm giận, lên án và trở nên thù hận với bè lũ bá quyền đại Hán đến như vậy. Cái dàn khoan đã khuấy động biển Đông đã làm thức tỉnh ý chí và tấm lòng của cả dân tộc. Toàn Đảng, toàn dân đoàn kết, thống nhất ý chí cùng chống lại sức mạnh bá cường Trung Quốc. Từ khi lập nước đến sự kiện HD – 981 vừa rồi, chúng ta thấy rõ ràng chính quyền Trung Quốc chưa bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam. Bộ mặt thật về ông láng giềng “16 chữ vàng” và “4 tốt” đã lật rõ.

Thứ hai, tham vọng trỗi dậy của Trung Quốc và sự đan xen lợi ích các nước lớn. Chúng ta chờ đợi nhiều hơn từ sự phản ứng của Nga, hay sự quyết liệt của Mỹ để phản đối HD 981 và những hành động liên quan. Tuy nhiên, không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn. Chúng ta nhận ra rằng, nhiều khi chúng ta chỉ là quân cờ trong bàn cờ của các nước lớn. Và để thay đổi số phận, chỉ có thể trông chờ vào sức mạnh nội tại của quốc gia chứ không thể trông chờ bất cứ bàn tay nào từ bên ngoài cứu giúp. Và cũng nên nhớ rằng, mọi sự giúp đỡ đều có sự tính toán cao tay mà chúng ta có khi chẳng thể đoán định được.

Thứ ba, Tinh thần hướng về Biển Đông đang dậy sóng tới con tim, khối óc triệu triệu người con đất Việt. Tỏa lan từ các diễn đàn quốc tế lớn như nghị trường Liên hợp quốc, Hội nghị cấp cao ASEAN, tới mọi diễn đàn nhân dân, mọi ngả đường… Như chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước.”

Một thực tế là nước ta quá nhỏ bé về thực lực kinh tế – quốc phòng. Kinh tế có mạnh thì mới có đủ lực để phòng thủ vững chắc được. Đấy là sức mạnh của nội lực mới có thể giúp chúng ta giải quyết những vấn đề tương tự một cách bền vững và triệt để nhất. 







19/07/2014

MH 17 và an toàn hàng không

Hoa đất

Trong vòng chưa đầy 3 tháng gần đây, thế giới liên tục phải chứng kiến những thảm họa hàng không kinh hoàng. Sau vụ chiếc máy bay MH 370 mất tích chưa rõ nguyên nhân, nay đến lượt chiếc MH 17 gặp nạn với gần 300 nhân mạng vô tội. Đáng chú ý hơn, mức độ nghiêm trọng của vấn đề càng được dư luận quan tâm khi nguyên nhân lấy đi sinh mạng của 298 hành khách trên chuyến bay MH 17 được xác định là do con người cùng đồng loại gây ra. Trái ngược hẳn với những sự cố của ngành hàng không trước đây, chủ yếu do vấn đề kỹ thuật, hỏng hóc máy móc hoặc do thời tiết gây tai nạn, đến nay chính loài người đã gây ra sự tang thương cho nhau.

Theo thống kê trong 7 tháng đầu năm 2014, có tổng cộng 83 vụ tại nạn máy bay nghiêm trọng cướp đi mạng sống của ít nhất 799 người, hàng chục người khác vẫn trong tình trạng nguy kịch. Đặc biệt tình hình xung đột vũ trang ở khắp các quốc gia trên thế giới đang ảnh hưởng nhiêm trọng đến an ninh, an toàn hàng không. 

Tuy nhiên, nhiều vụ mất tích, tai nạn xảy ra trên lĩnh vực hàng không không được công bố vì một lý do nào đấy hoặc công bố không đúng sự thật để yên lòng dư luận. Phải chăng người chịu thiệt thòi nhất chính là hành khách, họ bị lừa bịp vì những bí mật chưa bao giờ được tiết lộ. 

Cụ thể là bí ẩn của chuyến bay MH 17. Theo thông tin từ trang theo dõi đường bay trực tuyến Flight Aware, những ngày trước đó, máy bay MH17 đều bay theo đường bay lệch về phía Nam, qua bán đảo Crimea. Nhưng đến ngày 16-7-2014, đột nhiên đường bay thay đổi, dịch lên phía bắc, ngang qua vùng chiến sự căng thẳng. Và đến ngày 17-7-2014 thì thảm họa xảy ra.

Để so sánh, trên cùng chặng hành trình với MH17 còn có chuyến bay KLM809 - cũng là một chiếc Boeing 777 của Hàng không Hoàng gia Hà Lan. Cho đến ngày 16-7-2014, thì KLM809 vẫn giữ nguyên hành trình bay theo hướng qua bán đảo Crimea, tránh vùng chiến sự. Còn đến ngày 17-7-2014, sau khi thảm họa MH17 xảy ra, KLM809 đã thay đổi hẳn hành trình, bay lệch hẳn lên phía bắc chứ không theo lộ trình cũ nữa, nhằm tránh rủi ro.

Những vụ tai nạn liên tiếp nhau trong thời gian ngắn và vô số câu hỏi được đặt ra chưa có câu trả lời khiến không ít người bàng hoàng và hẳn nhiều người sẽ không còn coi đây là loại hình giao thông an toàn nhất thế giới. 



Liệu có vở kịch nào cho thảm họa MH17

Hoa đất

Sau vụ mất tích bí ẩn của máy bay MH730 chưa có câu trả lời, đến nay chiếc MH17 của hãng hàng không Malaysia lại tiếp tục bị bắn rơi với 298 nhân mạng vô tội. Một năm kinh hoàng cho ngành hàng không thế giớ cũng như hàng không Malaysia khi phương tiện vận tải được xem là an toàn nhất thế giới tiếp tục là nỗi ám ảnh của nhiều hành khách. 

Tốn không ít giấy mực của dư luận, nhiều câu hỏi được đặt ra xung quanh việc chiếc MH17 bị bắn hạ hiện chưa có câu trả lời. Trong khi chờ những kết luận điều tra chính thức, chúng ta có thể thấy rằng: Chuyến bay MH17 đã gặp nạn trong một thời điểm nhạy cảm, tại một vị trí nhạy cảm. Thời điểm nhạy cảm, đó là khi đang diễn ra cuộc đàm phán cấp cao về tình hình tại Ukraine.

Nhiều quan điểm phân tích cho rằng đây chỉ là “vở kịch” mà chính phủ Ukraine và quan thầy Mỹ bày binh bố trận để diệt Nga. Thực tế cho thấy phe nổi dậy thân Nga không có vũ khí tối tân để có thể bắn máy bay trên cao, vậy chỉ có Quân đội Ukrajna là có khả năng bắn hạ máy bay dân dụng của Malaysia. Những động thái của Chính phủ Ukraine ngay sau vụ máy bay rơi cũng làm nhiều người phải hoài nghi. Ngay sau vụ máy bay rơi, họ liền công bố cái mà họ gọi là những đoạn hội thoại qua phone giữa phe ly khai thân Nga và sĩ quan Nga. Nội dung nói rằng phe ly khai đã bắn hạ máy bay MH17 của Malaysia Airlines. Điều này đã thể hiện rõ âm mưu lôi kéo "quốc tế" vào giải quyết chiến trường, nơi "chính phủ" Ukraine và nước Mỹ đang sa lầy. 

Vở kịch hoàn hảo này còn được quan thầy Mỹ làm như vẻ giả bộ không quan tâm, khi người đứng đầu Nhà trắng còn bận đi quyên góp quỹ…? Báo chí đưa tin, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama bị phe Cộng hòa chỉ trích gay gắt vì đi dự hai buổi vận động quyên góp ở New York vào thời điểm có tin công dân Mỹ thiệt mạng trong vụ máy bay MH17 bị bắn rơi và Israel tiến quân vào Dải Gaza. Phải chăng đây là màn tạo lý do ngụy trang quá hoàn hảo?

Tất nhiên, đây chỉ là ý kiến cá nhân. Còn bạn nghĩ sao?

16/07/2014

Phát huy vai trò của cộng đồng người Việt ở hải ngoại trong bảo vệ chủ quyền biển đảo

Hoa đất


Kiều dân hay công dân ngoại quốc gốc Việt đều được kể là thành phần của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, nói gọn là người Việt hải ngoại. Dù ở xa quê hương hay sinh trưởng ở nước ngoài, hầu hết đều vẫn gắn bó tình cảm với nguồn gốc của mình ở những mức độ khác nhau. Tổng số người Việt hải ngoại tính đến nay khoảng trên 4 triệu người. Với những đóng góp lớn lao trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc, cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài đang ngày càng thể hiện vai trò quan trọng, ý chí thống nhất cùng toàn Đảng, toàn dân đưa đất nước hoàn thành sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa tiến lên CNXH.


Trước những căng thẳng trên Biển Đông thời gian qua, cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài đang ngày đêm hướng về biển đảo thân yêu của Tổ quốc, đồng hành cùng dân tộc quyết tâm giữ vững chủ quyền quốc gia trước tham vọng bành trướng của Trung Quốc. Lòng yêu nước của cộng đồng người Việt hải ngoài là nguồn cổ vũ tinh thần to lớn cho ngư dân bám biển, cho các chiến sỹ hải quân ngày đêm canh giữ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. 

Đã có nhiều cuộc tuần hành ở hơn 20 quốc gia của cộng đồng người Việt hải ngoại phản đối các hành động ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông thời gian qua. Và hơn hết, tinh thần đại đoàn kết dân tộc đang được người Việt Nam khắp nơi trên thế giới hướng về biển đảo thân yêu của Tổ quốc. 

Sau khi tuyên bố rút giàn khoan HD 981 sau 72 ngày ngông nghênh trên Biển Đông, sự lo lắng trước những thủ đoạn mới của Trung Quốc vẫn còn thường trực trong mỗi người Việt Nam. Việt Nam sẽ kiên trì bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng các biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế. Bên cạnh đó, chúng ta cần tiếp tục phát huy vai trò của cộng đồng người Việt hải ngoại trong bảo vệ chủ quyền biển đảo là cần thiết, vì:

Thứ nhất, trí thức và chuyên gia người Việt hải ngoại sẽ cùng với các trí thức chuyên gia ở trong nước đóng góp vào việc giúp Việt Nam giải quyết các vấn đề khó khăn về đối nội và đối ngoại, đưa lượng kiều hối ổn định đưa đất nước nhanh chóng trở thành một quốc gia phát triển, tạo nội lực đủ mạnh để đương đầu với những khó khăn, thử thách sắp tới. Trong nhiều năm qua, trí thức, văn nghệ sĩ, nhà báo, sinh viên và các giới trong và ngoài nước đã có nhiều cơ hội giao lưu, hợp tác, tạo thành một nguồn nhân lực và tài nguyên quan trọng với tiềm năng rất phong phú, sẵn sàng được huy động và sử dụng khi có cơ hội và điều kiện thuận lợi. 

Thứ hai, cộng đồng người Việt hải ngoại có nhiều điều kiện hơn người trong nước trong việc tiếp cận các cơ quan chính quyền, quốc hội, các đại sứ quán và tổ chức quốc tế để vận động cho các chính sách có lợi cho Việt Nam trong việc giải quyết các vấn đề tranh chấp Biển Đông, kể cả việc khởi kiện Trung Quốc ra toàn án quốc tế.

Thứ ba, cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là cầu nối quan trọng để chúng ta mở rộng quan hệ hữu nghị hợp tác với các quốc gia, vùng lãnh thổ, khu vực và thế giới. Đây là nhân tố quan trọng trong thực hiện đường lối ngoại giao đa phương hóa, đa dạng hóa, tranh thủ sự ủng hộ của các quốc gia, các tổ chức quốc tế trong bảo vệ chủ quyền biển đảo của tổ quốc.

Thứ tư, cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài còn là lực lượng quan trọng, mang tính tích cực, chủ động để vô hiệu hóa những luận điệu của các thế lực phản động bên ngoài. Chỉ tính riêng ở Mỹ, đã có hàng chục tổ chức phản động lợi dụng tình hình căng thẳng ở Biển Đông để tập hợp lực lượng, phát triển cơ sở trong nước, kích động biểu tình hòng gây rối loạn xã hội. Tiếng nói đoàn kết của cộng đồng người Việt hải ngoại là cơ sở vững chắc để đập tan mọi mưu đồ của chúng. 

Trong lúc này, không gì quan trọng hơn là những hành động cụ thể, thiết thực và tập hợp tình thương hướng về Tổ quốc thân yêu. Cần lắm sự chung tay, chia sẻ yêu thương và tinh thần đoàn kết, yêu nước của cộng đồng người Việt hải ngoại ngay lúc này, vì: 

Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

Giàn khoan rút – rận chủ buồn

Hoa đất

Cái ngày giàn khoan HD981 xuất hiện đến nay đã 73 ngày. Hàng loạt sự kiện bên lề 1 chiếc giàn khoan đã cho thấy tính phức tạp xuyên suốt của vấn đề xoay quanh nó. Đảng, Nhà nước và nhân dân một lòng đoàn kết, kiên quyết giữ vững chủ quyền biển đảo, không chấp nhận đánh đổi chủ quyền lấy một thứ hòa bình hữu nghị viễn vông nào đấy. Đã có nhiều ý kiến tâm huyết của các nhân sỹ, trí thức đóng góp cho Đảng, Nhà nước, ngư dân bám biển để giữ vững chủ quyền trước dã tâm độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc. Và cái ngày như mong đợi đã đến: Trung Quốc đã rút giàn khoan trong sự phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế.

Niềm vui của kẻ chiến thắng cũng là nỗi buồn của kẻ bại trận. Nhưng trong cuộc đấu tranh pháp lý về chủ quyền Biển Đông, khi chưa có quyết định rõ ràng nào được trọng tài quốc tế đưa ra nghĩa là chưa có kẻ thất bại. Ấy vậy mà vẫn có những kẻ rất buồn vì sự kiện trên.

Giới rận chủ vừa mới gồng mình để thích nghi với phương thức chống phá theo kiểu ăn theo tình hình Biển Đông, nay có chút vương vấn. Giống như doanh nghiệp đang ăn nên làm ra phải phá sản. Có một sự buồn không hề nhẹ. Những khoản "tài chính" được rót đều đặn sau nhiều đợt kích động người dân biểu tình nay còn đâu? Bên cạnh đấy là hàng loạt "học thuyết" mới sáng lập về Biển Đông được Nguyễn Quang A, Phạm Chí Dũng, Tống Văn Công… đưa ra đang còn trong giai đoạn còn nóng hổi nay "giãy dụa" và biến mất. Nào là: Theo Mỹ thoát Trung, Cơ hội lịch sử ngàn năm có một để thoát Trung, Nhờ Mỹ giúp đòi lại Hoàng Sa… Hay như hàng loạt cái gọi là tổ chức xã hội dân sự: Văn đoàn độc lập, hội nhà báo độc lập Việt Nam… vừa manh nha ra đời theo kiểu "ăn theo" sự kiện Biển Đông nay không biết sẽ đi về đâu.


HD 981 rút – chiến thắng về mặt ngoại giao và pháp lý của Việt Nam bước đầu đã dáng những đòn mạnh mẽ vào tham vọng của giới rận chủ. Những ảo tưởng về biểu tình, đất nước rối loạn, phụ thuộc Mỹ… nay còn đâu. Bởi vậy, để tồn tại giới rận chủ đành phải quay trở lại con đường quen thuộc ngày xưa, không giàu sang nhưng cũng đủ sống qua ngày: dân oan, khiếu kiện, dân chủ nhân quyền kiểu Mỹ, rải truyền đơn…

Đúng là giàn khoan rút, rận chủ buồn! 



HD 981 sợ Thần Sấm

Hoa đất

Mặc cho phản ứng dữ dội từ cộng đồng quốc tế về tính phi pháp của giàn khoan HD981 trên Biển Đông, Trung Quốc vẫn ngang nhiên bỏ mặc tai búa rìu dư luận, tiếp tục có các hành động khiêu khích, gây hấn khác. 

Ngay cả sau khi Thượng viện Mỹ ra nghị quyết phản đối dàn khoan HD981, Trung Quốc vẫn bỏ mặc ngoài tai, xem như không có chuyện gì xảy ra. Ấy vậy mà bất ngờ nhưng hợp lý nhất theo cách cơ thể, Trung Quốc tuyên bố rút dàn khoan ra khỏi Biển Đông. 

Có nhiều lý do giải thích cho quyết định đầy bất ngờ này của Trung Quốc. Tân Hoa xã dẫn lời ông Khâu Trung Kiến, chuyên gia địa chất dầu khí thuộc viện kỹ thuật Trung Quốc cho rằng sở dĩ Trung Quốc cho rút giàn khoan Haiyang Shiyou 981 ra khỏi khu vực biển gần đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam là để bảo vệ an toàn tính mạng cho công nhân Trung Quốc đang làm việc trên giàn khoan, cũng như trang thiết bị của giàn khoan này trong thời điểm mùa bão đang bắt đầu ở biển Đông. Trong đó siêu bão thần sấm (bão Rammasun) là khởi điểm cho rốn bão trên Biển Đông trong năm nay. 

Phải chăng Trung Quốc sợ bão?

Việc Trung Quốc rút giàn khoan trước thời gian mà họ đã ngang ngược tuyên bố là 15/8 thì đó không phải là vì siêu bão. Bởi lẽ giàn khoan này đã được thiết kế để chịu đựng “siêu bão”. Cho nên cơn bão chỉ là cái cớ để họ ngụy biện với thiên hạ. 

Phải chăng quá trình đặt giàn khoan với chi phí tốn kém hàng triệu USD mỗi ngày đã không mang lại hiệu quả như Trung Quốc mong đợi. Và lý do tránh bão để ngụy biện cho hành động rút giàn khoan được Trung Quốc lừa bịp thiên hạ?

Sau những phát ngôn về việc rút giàn khoan, Trung Quốc cũng không quên dọa dẫm Việt Nam và thổi phồng những thành quả thăm dò dầu khí có được. Không biết thực hư thế nào, Tân Hoa xã ngày 15/7 dẫn thông báo của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Trung Quốc (CNPC) nói rằng công ty dầu mỏ này đã "hoàn thành việc khoan và thăm dò" ngoài khơi quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. CNPC cho biết đã "phát hiện các dấu hiệu của dầu mỏ và khí đốt" tại đây và sẽ "đánh giá dữ liệu thu thập được" để "quyết định về bước đi tiếp theo". 


Dẫu sao việc rút giàn khoan trước ngày 15/8 cho thấy sự tính toán sai lầm về mặt chiến lược Trung Quốc trên Biển Đông và những thắng lợi quan trọng về mặt ngoại giao, pháp lý của Việt Nam. Biển Đông sẽ lặng sóng một thời gian, tuy nhiên chúng ta cần cảnh giác với các thủ đoạn tiếp theo của Trung Quốc vì âm mưu độc chiếm Biển Đông của họ chưa bao giờ thay đổi.

15/07/2014

Trò bẩn của Trung Quốc

Hoa đất

Việc một số phần tử cực đoan tại Campuchia kiếm cơ tổ chức biểu tình trước Đại sứ quán Việt Nam tại Phnom Penh là hành động sai trái, với ý đồ gây mất trật tự tại Campuchia, không phù hợp quan hệ láng giềng hữu nghị truyền thống tốt đẹp giữa Việt Nam và Campuchia. Trong bối cảnh tình hình căng thẳng tại Biển Đông đang leo thang với những nỗ lực tìm kiếm một giải pháp hòa bình của Việt Nam, Campuchia lại trở thành bàn đạp cho những mưu đồ lợi dụng đất nước có vị trí gần Việt Nam để kích động bạo lực hòng gây bất ổn từ bên trong.

Nhân vật được lãnh trọng trách kích động gây rối không ai khác ngoài kẻ tâm thần hoang tưởng chính trị: Sam Rainsy thủ lĩnh của đảng đối lập tại Campuchia. Sau những toan tính bất thành khi kích động biểu tình không công nhận kết quả bầu cử, đòi lật đổ đảng CPP của thủ tướng Hun Sen, cơn điên dài ngày của Sam Rainsy vẫn chưa đến hồi kết. Y tiếp tục là con bài bợ đỡ của Trung Quốc để cứu vãn sự nghiệp chính trị đang đến hồi kết thúc của mình. Còn nhớ trước lúc bầu cử, Sam Rainsy đã từng công khai ủng hộ Trung Quốc trong các vấn đề tranh chấp Biển Đông, kích động hận thù dân tộc, đòi đuổi người Việt về nước… Nay những căng thẳng Biển Đông đang làm cho bộ óc hoang tưởng của y thêm trầm trọng. Kích động biểu tình trước đại sứ quán Việt Nam tại Phnom pênh có thể được coi là hành động trả ơn Trung Quốc vì đã cưu mang Đảng đối lập trong suốt những năm tháng qua. 

Và chắc chắn rằng, những biến động về chính trị ngay trên đất liền sẽ làm Việt Nam phân tâm, chi phối và Trung Quốc sẽ thừa sức đục nước béo cò rảnh tay độc chiếm Biển Đông. Đây có thể xem là hành động khơi mào cho những toan tính tiếp theo của Trung Quốc đối với Việt Nam.

Tuy hoang tưởng nhưng vẫn đủ tỉnh táo để ngụy trang cho mưu đồ của mình, Sam Rainsy dùng chiêu bài lãnh thổ cái gọi là Vương quốc Khmer Krom để kích động một số tổ chức phản động (KKF) vốn sẵn đứng chân tại Campuchia để biểu tình chống Việt Nam. Tuy vậy, có lên thiên đàng Sam Rainsy và đồng bọn cũng không tìm được một cơ sở pháp lý nào chứng minh chủ quyền vùng đất Nam bộ là của Campuchia. Nhưng điều đó không quan trọng với Sam Rainsy và đồng bọn. Cứ biểu tình là có tiền rót vào ngay lập tức để duy trì hoạt động của cả Đảng mình vốn đã kiệt sức sau màn phân đua với Thủ tướng Hun Sen thời gian qua. 


Thiết nghĩ, để đạt được mục tiêu độc chiếm Biển Đông, Trung Quốc đã không dừng bất kỳ thủ đoạn nào, kể cả việc sử dụng các thế lực bên ngoài để kích động bạo lực chống Việt Nam. Hèn hạ quá Trung Quốc ơi!

Thấy gì qua nghị quyết của Thượng viện Mỹ về Biển Đông

Hoa đất

Thượng viện Hoa Kỳ (United States Senate) là một trong hai viện của Quốc hội Hoa Kỳ, viện kia là Hạ viện Hoa Kỳ. Thành viên của Thượng viện là các Thượng nghị sĩ có thế lực hơn Hạ nghị sĩ vì nhiệm kỳ lâu hơn, thành viên ít hơn và đại diện cho cộng đồng to lớn hơn. Hôm 10/7, Thượng viện Mỹ đã thông qua nghị quyết lên án việc sử dụng các hành vi khiêu khích và gây hấn để thay đổi hiện trạng, gây mất ổn định trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.

Sự kiện trên đã đánh dấu một bước quan trọng của Việt Nam trong tiến trình tranh thủ sự ủng hộ của các quốc gia đối với việc giải quyết các vấn đề tranh chấp Biển Đông bằng biện pháp hòa bình. Không chỉ là những phát ngôn đơn lẻ của một vài nghị sỹ quốc hội, một nghị quyết riêng về Biển Đông được Thượng viện Mỹ đưa ra trong bối cảnh đối thoại chiến lược kinh tế Mỹ - Trung đang diễn ra cho thấy sự phản ứng mạnh mẽ của Mỹ đối với các hành động ngang ngược, bất chấp luật pháp của Trung Quốc trong thời gian qua. Việc Thượng viện Mỹ thông qua Nghị quyết về Biển Đông đã “giáng một đòn chí mạng” vào mưu đồ bá quyền Biển Đông của chính quyền Bắc Kinh, buộc họ phải suy tính kỹ những “nước đi mới” trước khi hành động.

Nghị quyết đã lên án mạnh mẽ các hành động sử dụng vũ lực, cản trở tự do hàng không ở không phận quốc tế và làm thay đổi nguyên trạng hoặc gây bất ổn cho khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Ngoài ra, đây còn là đòn hối thúc Trung Quốc kiềm chế trong việc triển khai vùng định dạng phòng không (ADIZ) ở biển Hoa Đông và các khu vực khác tại châu Á-Thái Bình Dương.

Một câu hỏi đặt ra Liệu Trung Quốc có chịu tuân thủ đúng như Nghị quyết của Thượng viện Mỹ và rút ngay giàn khoan trái phép Hải Dương-981 khỏi vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam trên Biển Đông hay không? Điều này hiện chưa có “đáp án” và rất có khả năng Trung Quốc sẽ “dây dưa” hoặc không tuân theo.

Chúng ta còn nhớ tại hội nghị Đối thoại chiến lược và kinh tế Hoa Kỳ- Trung Quốc 2014, ông Tập Cận Bình đã có những lời phát biểu mà khiến những người có tầm hiểu biết không thể không suy nghĩ: "Thái Bình Dương lớn rộng bao la không thiếu chỗ cho cả hai quốc gia vĩ đại chúng ta." Và ông nhấn mạnh:" Một cuộc đối đầu giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ chắc chắn sẽ là thảm họa cho hai nước và cả thế giới"

Rõ ràng, Trung Quốc đang có những động thái kêu gọi Mỹ không can thiệp vào Biển Đông và khuyên Mỹ cùng nhau chia sẻ lợi ích với Trung Quốc “xẻ thịt” Châu Á-Thái Bình Dương, thỏa hiệp với nhau để chiếm đoạt các nguồn lợi ở khu vực này “Thái Bình Dương lớn rộng bao la không thiếu chỗ cho cả hai quốc gia vĩ đại chúng ta”. Đây là vấn đề đáng quan tâm trong những bước đi tiếp theo của Trung Quốc vì trong giai đoạn hiện nay chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh viễn.

Việt Nam hoan nghênh nghị quyết của Thượng viện Mỹ nhưng vẫn tiếp tục kiên trì đấu tranh trên cơ sở các biện pháp hòa bình, tự chủ. 
 
Việt Nam cần sự ủng hộ của Mỹ nói riêng, cộng đồng quốc tế nói chung để bảo vệ chủ quyền nhưng không muốn bị bán đứng. Đấy là vấn đề đáng để chúng ta phải suy nghĩ.



11/07/2014

Vấn đề chủ quyền biển đảo lại vào đề thi Đại học

Hoa đất

Kỳ thi tuyển sinh đại học đợt 2 đã kết thúc với nhiều nội dung thử sức thí sinh về chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. Thực hiện chủ trương của Bộ giáo dục và đào tạo ra đề thi theo hướng mở, yêu cầu thí sinh phải áp dụng thực tế, vấn đề biển đảo đã được đưa vào nội dung của các môn thi Khối C. Tuy nhiên, kiến thức chủ yếu vẫn nằm trong sách giáo khoa và nội dung giảng dạy trên ghế nhà trường. Nhiều thí sinh với nhãn quan chính trị và quá trình ôn tập nghiêm túc đã có thể đoán trước phạm vi phần thi này, bởi đây đang là vấn đề thời sự của quốc gia. 

Đề thi môn Địa lý, Câu I: “Trình bày vùng đặc quyền kinh tế và thềm lụa địa của Việt Nam. Việc đánh bắt hải sản của ngư dân nước ta ở ngư trường Hoàng Sa, Trường Sa có ý nghĩa quan trọng về an ninh quốc phòng?” và ý 2 câu III: Vì sao đánh bắt hải sản xa bờ đang được đẩy mạnh ở vùng duyên hải Nam Trung Bộ? Tại đề thi Lịch sử có ý 2 của câu hỏi: Hiện nay Hiệp hội các nước Đông Nam Á cần làm gì để đảm bảo hòa bình, ổn định và an ninh ở khu vực? Đặc biệt tại đề thi Văn có câu hỏi: “Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ khác để thỏa mãn lòng ích kỉ. Kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai mình”. Ý kiến trên gợi cho anh/chị về điều làm nên sức mạnh chân chính của mỗi con người cũng như của một quốc gia?

Để làm được những câu hỏi trên, ngoài kiến thức trên ghế nhà trường, thí sinh còn phải có sự am hiểu nhất định về chủ quyền của Việt Nam, về tình hình tranh chấp trên biển Đông đang diễn ra và cả những vấn đề về ý thức trách nhiệm của một công dân đối với vấn đề chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc.

Rõ ràng đây là một hình thức giáo dục chủ quyền biển đảo rất để thế hệ trẻ hiểu được chủ quyền biển, đảo của nước ta, trách nhiệm của mỗi công dân trong bảo vệ chủ quyền của đất nước.

Đưa vấn đề chủ quyền biển đảo vào đề thi đại học không chỉ nhận được sự quan tâm của các thí sinh mà nó còn tạo hiệu ứng rộng rãi đến tất cả các thành phần trong xã hội. Đây cũng là cơ sở để đưa chương trình biển, đảo vào giáo dục ở các cấp học. Hi vọng trong những năm tiếp thoe, đề thi sẽ được tập trung theo hướng này. 

Việt Nam sẽ kiên quyết bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng nhiều hình thức khác nhau. Xác định đây là vấn đề lâu dài, nên giáo dục ý thức chủ quyền biển đảo vào thế hệ trẻ là việc làm được cả xã hội quan tâm trong giai đoạn hiện nay. 



07/07/2014

Nhóm người này đại diện cho ai?

Hoa đất



Tinh thần hướng về Biển Đông đang đánh thức trái tim yêu nước của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Nhiều cuộc biểu tình ôn hòa ở các quốc gia trên thế giới đã diễn ra với khẩu hiệu yêu cầu Trung Quốc chấm dứt các hành động sai trái trên Biển Đông; Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam… Trên tất cả, những người Việt Nam ở nước đang hàng ngày, hàng giờ hướng về Biển Đông với tinh thần đồng tâm, hiệp lực đóng góp công sức, trí tuệ cho công cuộc xây dựng và bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. 

Tuy diễn ra muộn hơn so với các cuộc biểu tình của cộng đồng người Việt Nam ở các nước khác, một cuộc tuần hành ở trung tâm của nước Mỹ - Washington DC vừa được một nhóm người khởi xướng với khẩu hiệu: cất cáo tiếng hát cho Biển Đông và quyền con người. Nghe chẳng lôgic chút nào, đơn giản chỉ vì tiếng hát cho Biển Đông và quyền con người chẳng liên quan gì đến nhau. Hóa ra nhóm đứng ra kêu gào là tổ chức phản động Việt Tân với lá cờ ba sọc quen thuộc. Bên cạnh đấy là lá cờ tự do của nước Mỹ được Việt Tân tôn sùng như cha đẻ để cổ vũ tinh thần cho mọi người. 

Những cuộc tuần hành của Việt Tân ở Mỹ trước đây chỉ độ lèo tèo vài người, đơn giản chỉ vì chẳng ai quan tâm đến công việc “phục hận” của chúng. Nhưng cuộc tuần hành vừa diễn ra cũng khá khẩm hơn. Có lẽ mấy bác đã cố tình lấy lý do Biển Đông để lừa bịp cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Đấy là lý do giải thích vì sao khẩu hiệu của cuộc tuần hành được Việt Tân đưa ra: cất cáo tiếng hát cho Biển Đông và quyền con người.

Trên dòng người có thể nhận thấy Việt Tân đầu tư khá nhiều cờ ba sọc của bọn ngụy quân, ngụy quyền đã bại trận, và hiện nay nó là cờ của bè lũ phản động Hải Ngoại toàn là những kẻ bỏ nước ra đi, giờ vẫn ôm hận thù. Không biết sống ở nước ngoài thì yêu Việt Nam cỡ nào mà đấu với chả tranh, chỉ luôn nuôi hận thù đòi lật đổ chế độ.

Nhầm lẫn cơ bản của những đầu óc gắn sẵn tư tưởng chống phá của bọn phản động hải ngoại ở Mỹ; xin một câu hỏi dành cho những bộ óc thiểu năng trí tuệ của Việt Tân: Tổ quốc các bác là Mỹ chứ đâu phải Việt Nam mà đòi chủ quyền cho Tổ quốc?

Tìm hiểu về Hội nhà báo độc lập Việt Nam

Hoa đất

Mấy ngày qua, các trang mạng RFA, Danlambao, BBC, Xuandienhannom… dành một số lượng lớn thời gian, tần suất lăng xê ầm ỹ cho cái gọi là "Hội nhà báo độc lập Việt Nam". Nghe cái tên có vẻ hào nhoáng và đầy trí thức, tuy nhiên qua tìm hiểu, chúng tôi nhận ra một số điểm không bình thường của tổ chức này, xin cùng chia sẻ với bạn đọc.

Thứ nhất, hỗn tạp về thành phần rận chủ với các cái tên quen thuộc như Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Anton Lê Ngọc Thanh, Bùi Minh Quốc, Lê Nhật Đăng…. Tóm lại là đủ thể loại trong xã hội (có người là nhà báo cũng có người là linh mục, nhà thơ…), hoạt động theo nhiều xu hướng khác nhau, cả trong và ngoài nước. Như Phạm Chí Dũng – chủ tịch Hội, người khá nối tiếng với các mác Tiến sỹ kinh tế nhưng thường xuyên có các bài viết đả kích chủ trương của Đảng, Nhà nước. Tương tự Phạm Chí Dũng là Nguyễn Tường Thụy, cũng là một nhân vật phản bội lý tưởng, quan hệ chặt chẽ với giới “dân chủ đểu” trong và ngoài nước. Hay như Anton Lê Ngọc Thanh là một linh mục trong Dòng chúa cứu thế. Mang tiếng là linh mục, theo đạo nhưng ông ta hành việc đạo thì ít mà tham gia vào các hoạt động chính trị chống phá đất nước thì nhiều với thủ đoạn kích động giáo dân gây rối trật tự công cộng…

Thứ hai, ăn cắp bản quyền có chọn lọc. Sau khi “Hội văn đoàn độc lập” ra đời và biến mất trong khoảng thời gian ngắn ngủi, “Hội nhà báo độc lập” tiếp nối với cách thức tổ chức tương tự. Đây là cách ăn cắp có chọn lọc khi copy cách làm chụp ảnh đưa lên mạng, vậy là đã hình thành tổ chức. Thủ tục đăng ký cũng hết sức giản đơn: chỉ cần đánh trống ghi tên trên trang web của tổ chức, bất kỳ ai cũng có thể trở thành thành viên của Hội nhà báo độc lập Việt Nam. Tuy nhiên, sự tinh tế của đám rận chủ nghĩ ra trò này khi kêu gọi được một số "tay bút" có số má ở nước ngoài làm hậu thuẫn về tài chính cho hoạt động của tổ chức: Nguyễn Công Bằng ở Mỹ, Trần Quang Thành ở Séc...

Thứ ba, đánh bóng tên tuổi một vài cá nhân. Mâu thuẫn còn xảy ra trong đám rận chủ khi Phạm Chí Dũng ít tuổi hoạt động theo kiểu ngựa non háu đã tranh chức chủ tịch không được sự ủng hộ tán thành của số già. Nhưng nhìn vào mối quan hệ của Dũng và Việt Tân chúng ta hoàn toàn có thể hiểu vì sao chức chủ tịch không thoát được tay của Dũng. Một số rận chủ gạo cội như Xuân diện, Nguyễn Quang A không thấy góp mặt cho thấy sự “vội vàng” cho sự ra đời của tổ chức. Và liệu rồi, thời gian để nó tự chết yểu sẽ là bao lâu?

Qua một vài thông tin về “Hội nhà báo độc lập Việt Nam” bản chất của tổ chức này đã bộc lộ rõ. Phải chăng đây là một mớ hỗn độn của đám rận chủ để tập hợp lực lượng, từng bước tách báo chí ra khỏi sự quản lý của Nhà nước phục vụ hoạt động tuyên truyền chống phá chế độ một cách công khai. Và hơn hết, đây còn là chiêu trò “câu cơm” từ các thế lực bên ngoài khi miếng cơm manh áo là động lực để rận chủ hành nghề chống phá chế độ.

Ngư dân bám biển là Tổ quốc còn chủ quyền

Hoa đất

Sau sự kiện bắt giữ trái phép 06 ngư dân Việt Nam, Trung Quốc đang cố tình đầu độc thêm căng thẳng liên quan đến vấn đề tranh chấp trên Biển Đông. Ngư dân Việt Nam trước đây đã không ít lần bị phía Trung Quốc bắt giữ trái phép. Nhưng đây là lần bắt giữ đầu tiên kể từ khi Trung Quốc triển khai trái phép giàn khoan Hải Dương-981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam từ đầu tháng 5 vừa qua.

Sự kiện trên được một số trang mạng chuyên xoi mói tình hình chính trị trong nước (NKBN, RFA, BBC, Danlambao…) nhào nặn mang tính kích động, gây chia rẽ sức mạnh khối đoàn kết dân tộc khi đăng tải với nội dung: Hệ thống chính trị và quân đội đang sống nhờ vào ngư dân để giữ chủ quyền; Đảng, Chính phủ dùng tiền đẩy ngư dân gặp nguy hiểm…

Sự thật rằng, ngư dân ta đã bám biển từ bao đời nay. Bám biển không chỉ để duy trì cuộc sống mà còn kế tục sự nghiệp của cha ông để lại. Bám biển còn để khẳng định chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Và khi Trung Quốc có hành vi xâm phạm chủ quyền thì ngư dân vẫn quyết tâm bám biển. Điều này cũng phù hợp với chủ trương giải quyết các vấn đề tranh chấp biển đảo bằng biện pháp hòa bình của Nhà nước ta. 

Vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chủ trì họp Thường trực Chính phủ quyết sử dụng 16.000 tỷ đồng hỗ trợ ngư dân đóng tàu đánh bắt xa bờ; đóng tàu, trang thiết bị cho lực lượng cảnh sát biển, kiểm ngư. Việc quyết định và triển khai gói hỗ trợ 16.000 tỷ đồng thể hiện quyết tâm của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân trong giữ gìn chủ quyền biển đảo; giúp nâng cao năng lực thực thi pháp luật của các lực lượng chức năng trên biển của Việt Nam, đảm bảo an toàn cho ngư dân, hỗ trợ ngư dân bám biển dài ngày và nâng cao hiệu quả khai thác thủy hải sản trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam.

Nhiều ngư dân đã bày tỏ lòng biết ơn đến Đảng, Nhà nước và Chính phủ đã kịp thời quan tâm, động viên, hỗ trợ ngư dân trong thời gian qua. Các chủ tàu cá cũng hứa với lãnh đạo Đảng, Nhà nước sẽ vượt qua mọi khó khăn, nguy hiểm để tiếp tục vươn khơi, bám biển, phối hợp cùng các lực lượng thực thi pháp luật của Việt Nam bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Điều này đã bác bỏ những luận điệu xuyên tạc của giới rận chủ. Bài học lấy dân là gốc trong lịch sử của dân tộc đã khẳng định chủ trương đúng đắn của Việt Nam: ngư dân bám biển là Tổ quốc còn chủ quyền.