Bài mới nhất

28/08/2014

Kinh phí hoạt động của IS lấy từ đâu?

Hoa đất

Một tổ chức khủng bố với mạng lưới rộng khắp thế giới phải có nguồn tài chính khổng lồ để hoạt động. Một câu hỏi đặt ra là nguồn kinh phí ấy lấy từ đâu? Đặc biệt với tổ chức Nhà nước Hồi giáo - IS, đang gây tiếng vang trong cộng đồng quốc tế về tính manh động và nguồn tài chính dồi dào của mình.

Yếu tố tự lực cánh sinh luôn là phương châm được IS quán triệt trong quá trình hoạt động thời gian qua. Phương châm này còn được thể hiện rõ dưới những hình thức mà IS dùng để huy động tài chính của tổ chức.

Thứ nhất, IS chiếm giữ một số lượng lớn nguồn dầu mỏ ở Irac và Syri bằng nhiều hình thức: xung đột vũ trang, nhượng bộ của chính phủ… Nắm giữ nguồn “vàng đen” với trữ lượng lớn đang giúp cho nguồn tài chính IS ngày càng vững chắc để hoạt động. Mặc dù xảy ra nội chiến nhưng chính phủ Syri vẫn phải mua dầu mỏ từ các khu vực mà phiến quân IS chiếm giữ.

Thứ hai, nguồn thu từ việc bắt cóc con tin để đòi tiền chuộc. Trong khi Mỹ và Anh tuyệt đối bảo vệ chủ trương không thương lượng với khủng bố thì Châu Âu và các quốc gia vùng Vịnh ngày càng coi việc trả tiền chuộc như là một nỗ lực tuyệt vọng để giải thoát cho công dân mình. Trước khi vụ hành quyết nhà báo Mỹ James Foley xảy ra, thân nhân của nạn nhân khẳng định là quân thánh chiến đã yêu cầu một số tiền chuộc trị giá hơn 100 triệu USD. Theo điều tra riêng của tờ New York Times thì Pháp từ 2008 đến nay đã trả 58 triệu USD tiền chuộc mạng cho công dân của họ, nhiều nhất trong tất cả mọi nước. Tiếp theo là Thụy Sĩ 12.4 triệu USD và Tây Ban Nha 5.9 triệu USD.

Thứ ba, sự hậu thuẫn hỗ trợ từ các ông trùm tài chính Trung Đông. Bằng nhiều quan hệ khác nhau, tổ chức Nhà nước Hồi giáo đã có được hàng trăm triệu USD từ các ông chủ Trung Đông nhưng chủ yếu là đe dọa và khống chế. Dĩ nhiên, mối quan hệ này sẽ có lợi cho cả hai khi những ông chủ dầu mỏ ở Trung Đông dựa nhiều vào IS trong các phi vụ làm ăn của mình.

Thứ tư, các thánh đường Hồi giáo dòng Sunny vốn là nơi sản sinh ra IS cũng giúp tổ chức này có những khoản tiền không nhỏ. Việc áp dụng rộng rãi luật Hồi giáo Sharia cùng với bổn phận “bố thí” của đạo Hồi đã và đang cung cấp cho tổ chức này tiền, niềm tin và sự ủng của các tín đồ.

Những khoản tiền mà IS có được đã trả giúp cho họ có sẵn một tài khoản rất lớn để tổ chức, tuyển mộ và hoạt động. Nhà nước Hồi giáo ở Iraq và Syria được coi là nhóm có hệ thống tài chính hiệu quả hơn cả Al-Qaeda với ngân sách ước lượng 2 tỷ USD.



27/08/2014

Lý do bọn phản động ngụy tạo tài liệu về Hồ Chí Minh


http://www.kbchn.net/ly-do-bon-phan-dong-nguy-tao-tai-lieu-ve-ho-chi-minh.1.html

Đối với phong tục tập quán và truyền thống văn hóa của người dân Việt Nam, thì tôn sư trọng đạo, kính trọng bề trên là một nét văn hóa đẹp. Còn đối với lãnh tụ, những người có công với đất nước thì điều đó lại được thể hiện ở nhiều khía cạnh khác

đó là nhân dân lập đền thờ và có những hoạt động tưởng niệm riêng đối với những người đã có công xây dựng và bảo vệ đất nước. Bác Hồ kính yêu-vị lãnh tụ vĩ đại của chúng ta đã xa khuất hàng chục năm, người ra đi là sự mất mát to lớn đối với cuộc cách mạng thế giới cũng như là sự đau buồn khôn tả đối với các dân tộc bị áp bức luôn mong muốn có ngày hòa bình. Vậy mà ngày hôm nay lại có những kẻ mặt dày tâm đen, nỡ đem hình ảnh lãnh tụ của dân tộc ra để bôi nhọ, cố tình ngụy tạo chứng cứ và tài liệu lịch sử để lừa mị nhân dân. Chúng định đổi trắng thay đen để làm mất đi tinh thần của nhân dân, thậm chí còn có kẻ cho rằng Bác Hồ của chúng ta không phải là Bác Hồ thật.




     Lướt trên danlambao tôi thấy nhân ngày mùng hai tháng 9 nên có những kẻ đã cố tình tạo ra những bài viết sai lệch này nhằm đánh lừa người đọc, làm cho ai đọc phải đều có thể hiểu sai về vấn đề này. Sau đây là một số phân tích của tôi về những sai trái cũng như mục đích mà những kẻ ngồi phân tích và bịa tạc này muốn đạt được.

Vậy tại sao lại có kẻ luôn muốn vu khống Chủ Tịch Hồ Chí Minh và thậm chí còn cho rằng Hồ Chí Minh là người gốc Trung Quốc? Chúng ta hãy cùng giải đáp những lý do qua sự phân tích sau đây:

     Lý do thứ nhất, xét theo chiều hướng thân phương Tây và chống Cộng của những kẻ phản động đội lốt dân chủ thì nếu vu cáo Bác Hồ là người nước nào cũng đã làm cho nhân dân dễ mất lòng tin vào chế độ. Nhưng bịa tạc được thành công tài liệu Hồ Chí Minh là người Đài Loan-Trung Quốc thì sẽ là một tác dụng to lớn một công đôi việc. Bởi vì dẫu sao trong tiềm thức của nhân dân Việt Nam ngàn xưa vẫn luôn cảnh giác với ông hàng xóm to lớn gian manh và bẩn thỉu Trung Quốc, thế nên việc tung tin giả này sẽ là một chiêu bài thành công để làm cho nhân dân sợ hãi và cảm giác hoang mang để những kẻ tung tin dễ bề lôi kéo và thực hiện các chiêu trò tiếp theo. 

      Lý do thứ hai là việc ngụy tạo thông tin cho rằng Hồ Chủ tịch là người Trung Quốc và tương đương với đặc phái viên của Quốc tế Cộng sản phụ trách Việt Nam(người Đài Loan) sẽ tạo nên hiệu ứng tát nước theo mưa, lợi dụng thời cơ hiện nay. Thời cơ hiện nay là trong khi biển Đông đã có những khi căng thẳng đỉnh điểm bởi tham vọng bá quyền của Trung Quốc đối với toàn bộ biển Đông, nhà cầm quyền Việt Nam lại có những động thái từ tốn hơn để phục vụ cho những mục tiêu lâu dài. Và những tên phản động giả danh dân chủ đã lợi dụng thời điểm này để tung tin Cộng sản Việt Nam bán biển, bán đảo cho Tàu, tạo ra sự hiểu lầm trong nhân dân. Mặc dù chính quyền Hà Nội đã có những bước đi âm thầm và kiên quyết trong việc chuẩn bị cho những cuộc đối đầu trong tương lai đó là việc mua sắm các trang thiết bị quân sự của Nga như tàu ngầm, tàu khu trục hay hợp tác sản xuất tàu hộ vệ tên lửa với Hà Lan…Vậy nên yếu tố ngụy tạo tài liệu về việc Hồ Chí Minh là người Trung Quốc sẽ “một công đôi việc” tạo ra một làn sóng mới cộng hưởng với sự nghi ngờ đã gieo rắc lâu nay trên các trang mạng lề trái. Từ đó tạo nên sự hoang mang cho những người cả tin, đây là một chiêu bài chiến tranh tâm lý “khôn khéo” của giới phản động nhằm thực hiện ý đồ đánh đổ Đảng Cộng sản để mưu cơ chính trị.

     Lý do thứ ba, đối với các nước có nền văn hóa Á Đông và truyền thống thờ những người có công với đất nước, những người có công với nhân dân thì đây là một tập tục và truyền thống ăn sâu vào tư tưởng của người dân, là một nét đẹp văn hóa. Chủ tịch Hồ Chí Minh là một người Cộng sản chân chính cả về nghĩa đen và nghĩa bóng. Và chính đi theo chủ nghĩa Cộng sản và thực hiện thành công sự nghiệp giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước nên được nhân dân tôn thờ, và hình ảnh Bác đã đại diện cho sự đẹp đẽ của chế độ XHCN trên đất nước Việt Nam. Vậy nên muốn đánh đổ chế độ Cộng sản trên đất nước Việt Nam để xây dựng một chế độ thân phương Tây thì bè lũ phản động phải nghĩ cách trốc tận rễ nó. Để trốc rể chế độ Cộng sản chỉ có những cách như:

-Phủ nhận học thuyết Mac-Lênin một cách thường xuyên và liên tục, cho đó là sai lầm để nhồi nhét vào đầu nhân dân những tư tưởng sai trái khác như những tư tưởng TBCN…

-Phí báng và bôi nhọ lãnh tụ dân tộc. Cố tình làm cho nhân dân và nhất là thế hệ trẻ thiếu kiến thức lịch sử có những nhận thức sai lệch về lãnh tụ dân tộc, với chủ trương của bọn phản động là “mưa dầm thấm lâu”.

-Lợi dụng những sai lầm trong chính sách kinh tế cũng như những thiếu sót trong quản lý đất nước, nhất là những vụ việc gây hậu quả nghiêm trọng để tuyên truyền rằng chế độ sắp đến ngày diệt vong…




     Tất cả những chiêu bài trên đều nhằm một mục đích là đánh vào những trụ cột tất yếu của bức tường chế độ. Những việc làm thuộc kế sách thứ nhất và thứ ba thì bè lũ phản động chạy ra nước ngoài vẫn thực hiện thường xuyên từ xưa đến nay. Nhất là sau khi mô hình Liên bang Xô Viết sụp đổ ở các nước Liên Xô-Đông Âu vào năm 1991. Thời gian khó khăn đó đã lộ mặt thêm nhiều bộ mặt phản trắc nhưng thật đau đớn cho tất cả bọn chúng là Việt Nam đi theo con đường XHCN không những không bị sụp đổ mà còn lớn mạnh lên là đằng khác. Sau nhiều năm nghĩ mãi mà không ra được cách nào để bôi nhọ lãnh tụ bởi đơn giản rằng Hồ Chí Minh sống thế nào thì nhân dân Việt Nam và cả thế giới đều biết, có người dân nước nào không tự hào khi có một lãnh tụ mà có thể mặc “áo vá” trong dịp đón tiếp nguyên thủ nước khác chỉ vì tiết kiệm trong khi nhân dân còn đói kém; có cách nào để bôi nhọ một lãnh tụ mà đi đến nước nào trên thế giới cũng được người dân ở đó chào đón như một người thân quen. Bởi vì khi sống ở nước ngoài Người đã từng thâm nhập gần gũi với cuộc sống của dân nghèo để lao động kiếm sống và hoạt động cách mạng…Thử hỏi có ai không tự hào khi lãnh tụ đất nước mình không có một cuộc sống riêng cho bản thân mình mà suốt cả cuộc đời hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc như Người đã nói: “Tôi chỉ có một ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ta cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi sẽ làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc để câu cá, trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi”. (Trích trả lời phỏng vấn của Bác đối với một số tờ báo nước ngoài năm 1946). Vậy những kẻ xấu sẽ bôi nhọ Hồ Chí Minh thế nào đây trong khi người chết thì không khí tang thương bao trùm lên toàn bờ cõi, nhân dân khóc như mưa với hàng chục ngàn người tập trung ở lễ tang của Người. Bôi nhọ vào cái gì đây trong khi có cả lính của VNCH cũng để tang Bác Hồ, nhân dân thế giới các nước yêu chuộng hòa bình cũng đau buồn khôn tả.

      Vậy nên những kẻ rắp tâm bôi nhem lãnh tụ sẽ làm thế nào để bôi nhọ được Bác trong khi một con người mà cuối đời chỉ dặn các thế hệ là đừng học tập Bác hai điều: “Đừng hút thuốc như Bác và đừng sống độc thân như Bác”. Không lẽ những tên phản động đội lốt dân chủ lại đi bôi nhọ Bác say mê quyền lực như Stalin của Liên Xô hay là bôi nhọ Bác của chúng ta ham mê dục vọng như Mao Trạch Đông của Trung Quốc.Tất nhiên là điều đó nghe không ổn lắm, chẳng ai tin điều đó cả, bởi nhân dân gặp Bác nhiều hơn lũ phản động. Vậy nên việc lợi dụng mốc giai đoạn Bác Hồ bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt để ngụy tạo tài liệu cho rằng Hồ Chí Minh đã chết và bị thay thế bởi một người khác là một chiêu bài tuyệt đối để đánh lừa nhân dân Việt Nam.

       Bởi vì quá khứ đã đi xa nên ngụy tạo tài liệu khó kiểm chứng sẽ là một chiêu bài thâm độc nhất của giới phản động đã nghĩ ra. Nhân dân luôn yêu sự thật và có những hành động chân chính cho sự thật được tồn tại, nhưng nguy hiểm hơn là những sự thật được ngụy tạo còn giả hơn cả sự giả dối sẽ làm nhân dân có nhận thức sai lệch. Đó là những lý do mà tôi đưa ra và phân tích để bạn đọc được thấy rõ về việc ngụy tạo tài liệu liên quan đến Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ý đồ đen tối vô cùng ngu xuẩn của HRW và lũ ruồi bâu




Thanh Minh

Tôn chỉ hoạt động của HRW (Human Rights Watch) rất rõ ràng. Đây là tổ chức phi lợi nhuận chuyên lên tiếng bảo vệ “nhân quyền” theo ý của họ. HRW tiến hành tìm hiểu thực tế nhiệm vụ để điều tra trường hợp nghi ngờ và đưa ra tuyên bố trên các phương tiện truyền thông địa phương và quốc tế. Vấn đề đặt ra bởi nhân quyền trong các báo cáo này bao gồm phân biệt đối xử xã hội và giới tính, tra tấn, quân đội sử dụng trẻ em, tham nhũng chính trị, và hợp pháp hoá phá thai. HRW ghi lại và báo cáo các hành vi vi phạm pháp luật trong chiến tranh và luật nhân đạo quốc tế. 

Đã là điều tra, có nghĩa là các nhà nghiên cứu phải xuống hiện trường, tìm hiểu thực tế, phỏng vấn các nhân chứng hòng đưa ra được các chứng cứ xác đáng làm cơ sở đưa ra các kết luận của mình. Quy trình này phải vô cùng khách quan và chính xác.

Thế nhưng, trong vụ việc xét xử Bùi Thị Minh Hằng, một công dân Việt Nam có hành vi vi phạm pháp luật hết sức thông thường, HRW lại kết luận rất hồ đồ. Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách Châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu: “Chính quyền Việt Nam giờ đây đã dùng tới cả lỗi giao thông ngụy tạo để truy tố hình sự các nhà hoạt động. Đáng lẽ chính quyền Việt Nam nên nhận thấy rằng vụ này không đáng để phải chịu sự chỉ trích của quốc tế mà nó có thể gây ra, và hủy bỏ các cáo buộc ngay lập tức.”

Xin thưa ông Phil Robertson, dựa vào đâu mà ông kết luận rằng Việt Nam dùng lỗi giao thông ngụy tạo để truy tố hình sự các nhà hoạt động? Ông đã cho người vào điều tra? Quá trình điều tra của ông hoàn toàn khách quan? Hay đây chỉ là những suy đoán chủ quan mang nặng định kiến cá nhân, dùng lời lẽ để lấp liếm nhằm làm hài lòng những kẻ ngu xuẩn của một người ngồi phòng lạnh tại Bangkok. Nếu ông kết luận vậy, tại sao khi chính quyền Việt Nam xử lý những cá nhân khác có hành vi tương tự, nghĩa là vi phạm pháp luật về giao thông và chống người thi hành công vụ không thấy HRW lên tiếng?

Trong điều tra trọng nhất là án tại hồ sơ. Kết luận cái gì cũng phải có bằng chứng rõ ràng. Ngày 11/02/2014, Bùi Thị Minh Hằng và 20 người đi xe máy từ Thành phố Hồ Chí Minh về huyện Lấp Vò thuộc tỉnh Đồng Tháp. Tại đây, nhóm người có vi phạm giao thông bị cảnh sát giao thông ra hiệu lệnh dừng lại và tiến hành xử lý. Tuy nhiên, Bùi Thị Minh Hằng không chấp hành mệnh lệnh của lực lượng làm nhiệm vụ mà còn xông vào xô xát, mắng chửi những chiến sỹ công an. Như vậy, đã đủ cơ sở pháp lý để bắt và truy tố Hằng với hai tội danh “gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ”. Đây cũng không phải là trường hợp đầu tiên ở Việt Nam bị truy tố vì tội danh này. Nguyên tắc bất di bất dịch của một xã hội tiến bộ nào cũng là thượng tôn pháp luật, bất kỳ ai vi phạm pháp luật đều phải bị xử lý. Rõ ràng không có chuyện dùng lỗi giao thông để truy tố các nhà hoạt động.

Sự kết luận ngu xuẩn của HRW đã cho thấy rõ ràng âm mưu, ý đồ đen tối của một tổ chức chuyên lợi dụng vấn đề “nhân quyền” để vu cáo, xuyên tạc, gây sức ép những quốc gia có chủ quyền, có độc lập hoạt động không tuân theo những ông chủ của họ. Và ngu xuẩn hơn là có những cá nhân Việt Nam vẫn đang không ngừng tung hô HRW, dù biết rõ sự ngu xuẩn của họ.

Bùi Thị Minh Hằng: người phụ nữ tội nghiệp bị lợi dụng vào những âm mưu chính trị đen tối



Lê Quang

Có lẽ, trong những nhà rận chủ bây giờ, không ai manh động và nguy hiểm như Bùi Thị Minh Hằng. Hằng nguy hiểm thật. Cứ mỗi lần tụ tập gây rối là Hằng như con thiêu thân lăn mình, xông xáo vào lực lượng Công an giữ gìn trật tự công cộng để ăn vạ. Hằng không ngại va chạm. Hằng xông vào giằng co, chửi bới lực lượng chức năng làm nhiệm vụ. Bởi thế, Hằng nhận luôn danh “người phụ nữ can trường” của anh em dân chủ. Can trường là thuật ngữ dùng để chỉ những người dám hi sinh bản thân mình để làm những việc nghĩa, những cử chỉ tốt đẹp bất chấp nguy hiểm.Thế thì Hằng không xứng với danh “can trường” này. Gọi Hằng lỳ lợm thì đúng hơn. Hằng lỳ lợm không phải sự “dấn thân” vì chính nghĩa, mà vì miếng cơm, vì những đồng tiền dơ bẩn đút vào mồm. Bản chất lưu manh, giang hồ của Hằng đã hình thành từ lâu. Hằng có thể chửi bất cứ ai vì lợi ích của mình. Năm 2008, sau khi nghe tin mẹ đẻ cùng các chị em gái bán nhà, Bùi Thị Minh Hằng về thị xã Sơn Tây, nhiều lần đến Phòng tiếp dân của UBND thị xã tố cáo mẹ đẻ và các chị em gái làm hồ sơ giả để bán nhà 15 Đốc Ngữ - Lê Lợi - Sơn Tây. Thực tế, mẹ đẻ Hằng đã bán nhà có chữ ký của 3 người con gái là Bùi Thị Phương Nga, Bùi Thị Minh Hiền, Bùi Thị Thanh Hà, đồng thời giữ lại 130 triệu đồng phần thừa kế của Hằng gửi ngân hàng và Hằng đã nhận đủ số tiền này. Tuy nhiên, từ tháng 4/2009 Hằng thường xuyên về nhà mẹ đẻ để tranh chấp với các chị em và cho rằng gia đình giả mạo chữ ký của Hằng, sau đó Hằng tiếp tục viết đơn kiện UBND thị xã Sơn Tây bao che cho việc bán đất của gia đình.

Ngày 9/4/2009, Hằng lại về chửi bới, gây sự với mẹ đẻ và các em gái, mang bàn thờ của bố đẻ đặt ở vỉa hè trước cửa 15 Đốc Ngữ, phường Lê Lợi, Sơn Tây. Một con người bất trung, bất hiếu, bất nghĩa, chửi cha, chửi mẹ như Hằng thì có gì mà không dám làm. Họa chăng Hằng không chửi trời, chửi đất nữa thôi, bởi lẽ làm thế Hằng chẳng được lợi lộc gì. 

Sự thật thì Hằng chỉ là con tốt thí của những nhà dân chủ gạo cội, khi các bậc đàn anh nhận thấy sự lưu manh của Hằng. Họ là những người trí thức, nho nhã “làm chính trị mồm” thì cũng cần những người giang hồ, xấc xược như Hằng để “dấn thân” vào lực lượng Công an làm nhiệm vụ. Rồi từ đó có cái để báo cáo với anh cả ngoại bang, chứ chẳng nhẽ, “chúng mày suốt ngày hô hào làm chính trị mà chỉ võ mồm ăn tiền thôi à”.

Nhưng đi đêm nhiều cũng có ngày gặp ma. Sự liều lĩnh, coi thường pháp luật của Hằng cũng đến lúc phải bị trả giá. Hằng một lần nữa ra trước vành móng ngựa để nhận lấy cái “quả” do tội lỗi mình gây ra.

Đúng ra, Hằng cũng thật tội nghiệp. Gọi Hằng là “người phụ nữ tội nghiệp bị lợi dụng vào những ý đồ chính trị đen tối” cũng đúng. Hằng cũng chỉ là loại “vũ phu” như trẻ con bị các ông anh xút “ăn cứt gà sáp” mà thôi. 






26/08/2014

Chuyện cái máy tính bảng

Hoa đất

Máy tính - máy vi tính - máy tính bảng… theo sự phát triển của khoa học công nghệ, con người ngày càng được tiếp cận với thế giới phẳng thông qua những vật dụng thu nhỏ. Việc tiếp cận với máy tính bảng trong nỗ lực cải cách giáo dục đối với học sinh tiểu học là điều đang được dư luận quan tâm. Theo đề án thí điểm đưa sách giáo khoa điện tử và máy tính bảng vào trường tiểu học công lập tại TPHCM, kinh phí thực hiện là khoảng 4.000 tỉ đồng cho 327.127 học sinh từ lớp 1 đến lớp 3, trong đó có 5.334 học sinh thuộc diện chính sách sẽ do ngân sách nhà nước chi. Một dự án đầy tham vọng với nguồn kinh phí khổng lồ đang làm nóng nghị trường về tính khả thi và những góc khuất của nó. 

Sử dụng máy tính bảng học sinh tiểu học phải đối mặt với nhiều vấn đề về sức khỏe như gây mỏi mắt, đau đầu, mờ mắt. Những tác động này không chỉ có những ảnh hưởng trước mắt mà còn lâu dài đối với thế hệ trẻ tương lai của đất nước khi những tác động tiêu cực do các ứng dụng, email, game hay website mang lại. Theo một nghiên cứu, người đọc sách bản in hiểu nhiều hơn, nhớ được nhiều hơn và học được nhiều hơn so với những người đọc sách điện tử. 

Nghiễm nhiên, kinh phí dành cho 5.334 học sinh thuộc diện chính sách được ngân sách nhà nước chi trả chưa xoa dịu được dư luận khi dự án thiếu khả thi này vẫn bùng phát thêm những khoản tài chính khổng lồ khác mà nhà nước phải gồng gánh như: đòi hỏi phải trang bị thiết bị (máy tính bảng) và phần mềm (sách điện tử), xây dựng hệ thống wifi và đào tạo giáo viên sử dụng công nghệ. Nhẩm tính mà xem, kinh phí để đào tạo đội ngũ hiệu trưởng ở nước ngoài là 250 triệu đồng/người, giáo viên thì 55 triệu đồng/người, 451 trường tiểu học tham gia dự án là 451 ông/bà hiệu trưởng và hàng ngàn giáo viên. Nhân lên sẽ có một con số kinh hoàng.

Trong khi nhiều người, nhiều địa phương chưa tiếp cận được công nghệ, việc đầu tư máy tính bảng đã vô tình làm tăng khoảng cách giàu nghèo và phân tầng xã hội. Ở đâu đó người ta dễ dàng sở hữu máy tính bảng, còn vùng sâu vùng xa, vùng khó khăn liệu đến bao giờ. Cải cách giáo dục cũng cần tính đến yếu tố đồng đều trong nền giáo dục quốc dân.


Sử dụng máy tính bảng để phổ cập sách giáo khoa, vô tình chúng ta đã bỏ qua những giá trị truyền thống mà biết bao thế hệ đã làm rạng danh nền giáo dục nước nhà. Việt Nam còn là một nước nghèo, chúng ta có thể di tắt đón đầu để phát triển nhưng tính khả thi của dự án vẫn là điều khiến dư luận không khỏi hoài nghi.

Trung Quốc: lòng tham vô đáy



Lê Quang

Trung Quốc đang cho cả thế giới thấy lòng tham vô đáy của mình khi liên tiếp có các tuyên bố “nực cười” về chủ quyền lãnh thổ quốc gia.

Trên biển, Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với yêu sách đường lưỡi bò phi lý gần như bao trọn biển Đông, coi đây là lợi ích cốt lõi của mình với âm mưu độc chiếm biển Đông. 

Trung Quốc tranh chấp quần đảo Senaku với Nhật Bản.

Nực cười hơn là việc yêu sách lãnh thổ trên đất liền. 

Với Ấn Độ, hiện nay Trung Quốc đang chiếm giữ trái phép 38.000 km2 tại Aksai Chin và 90.000 km2 tại Arunachal Pradesh sau khi giành được bằng các hành động vũ trang. Tình hình tranh chấp biên giới tại khu vực này giữa Ấn Độ và Trung Quốc hiện vẫn đang hết sức căng thẳng khi cả hai nước đều đặt lực lượng quân sự mạnh tại đây. Có những thời điểm đã diễn ra giao tranh ác liệt giữa quân đội hai nước.

Với Nga, Trung Quốc âm mưu chiếm trọn vùng Viễn Đông của Nga khi liên tục đưa người xâm nhập trái phép sang đây. Sau thời gian hàng chục năm, trăm năm dần dà Trung Quốc sẽ tuyên bố chủ quyền với vùng lãnh thổ này với những “chứng cử lịch sử” người Trung Quốc đã sống ở đây từ “xa xưa”.

Với Triều Tiên, Trung Quốc chiếm đóng giới tuyến giữa 2 con sông Yalu (Áp Lục) và Tumen (Đồ Môn), các hòn đảo trên sông và đặc biệt là ngọn núi Paektu cao nhất trong vùng – nơi khởi nguồn của 2 con sông. Đáng nói là Paektu được cả người Triều Tiên lẫn Hàn Quốc xem là núi thiêng của dân tộc. Với Kyrgyzstan, Trung Quốc đòi chủ quyền phần lớn Kyrgyzstan với lý lẽ những vùng đất này bị nhượng lại cho Nga vào thế kỉ 19 theo những hiệp ước thiếu công bằng. Năm 1999, hai nước ký hiệp ước trong đó Kyrgyzstan nhận 70% diện tích tranh chấp, còn Trung Quốc lấy 9 km2 thuộc vùng núi Uzengi-Kush nằm ở phía Nam khu vực Issyk Kul.

Với Kazakhstan, tranh chấp tại khu vực rộng 680 km2 gần đèo Baimurz và 280 km2 gần sông Sary-Charndy.

Hiệp ước ký năm 1998 đem lại cho Trung Quốc 20% diện tích này, đổi lại là một gói hỗ trợ kinh tế bao gồm: đầu tư vào một trong những mỏ dầu lớn nhất của Kazakhstan kèm theo hệ thống đường ống 3.000 km trải khắp nước và chương trình hợp tác kinh tế trong 15 năm. Hiện việc Trung Quốc chiếm đóng tại dòng sông Sary - Charndy đang dần biến Kazakhstan trở thành vùng đất sa mạc. 

Với Tajikistan, Trung Quốc tuyên bố chủ quyền 20.000 km2 ở núi Pamir dựa vào “chứng cứ lịch sử” từ thời nhà Thanh cho thấy vùng đất này là của Trung Quốc.

Tuy nhiên, trông chờ các nước Trung Á trấn áp các tổ chức Hồi giáo và chủ nghĩa ly khai của người Duy Ngô Nhĩ tại Tân Cương nên Trung Quốc đã ký hiệp ước chỉ nhận 1000km2 tại khu vực trên.

Với Afghanistan, Trung Quốc xâm lấn và đang chiếm tỉnh Bahdakhshan. 

Với Mông Cổ, Trung Quốc đòi chủ quyền toàn bộ Mông Cổ với lý lẽ nước này thuộc lãnh thổ Trung Quốc từ đời nhà Nguyên (1271-1368). Nhưng điều buồn cười là chính Thành Cát Tư Hãn mới chiếm được Trung Hoa khi đó. 

Với Nepal và Bhutan, Trung Quốc cho rằng Bhutan và Nepal trong quá khứ thuộc về Tây Tạng nên cũng thuộc về Trung Quốc.

Như vậy, với tư tưởng bành trướng nước lớn, luôn coi mình là trung tâm thế giới (Trung Quốc, Trung Hoa), Trung Quốc luôn luôn có ý đồ gặm nhấm các nước láng giềng xung quanh. Và với lý lẽ siêu đẳng “chứng cứ lịch sử”, chẳng bao lâu nữa Trung Quốc sẽ tuyên bố luôn cả châu Âu thuộc về Trung Quốc vì trong lịch sử, đã có thời gian Thành Cát Tư Hãn chiếm đóng châu Âu.

25/08/2014

Nguyên nhân tôn giáo về sự ra đời và phát triển của IS

Hoa đất

Bất kỳ một tổ chức nào ra đời đều có nguyên nhân hình thành của nó. Nhà nước Hồi giáo - IS ra đời xuất phát từ dòng Sunni vốn là dòng ôn hòa (đối lập với dòng Shiai) khá nổi tiếng trong thời gian qua là một ví dụ cụ thể. Đây là một tổ chức có cách thức hoạt động hết sức tàn bạo, khiến người ta không thể lường trước hết được mục tiêu cũng như sự nguy hiểm của chúng, cho dù những sự thật bí hiểm về nó đã dần dần được hé lộ. Trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực có nhiều biến động, đặc biệt là mâu thuẫn, xung đột dân tộc, tôn giáo và khủng bố ngày càng phức tạp, vì vậy sự ra đời của IS gắn liền với các hành vi bạo lực và khủng bố đã làm gia tăng sự quan tâm nghiên cứu đến tổ chức mang màu sắc tôn giáo này. Xuất phát điểm là tổ chức tôn giáo, IS đã vượt qua phạm vi của nó để vươn mình trở thành một Nhà nước của những người theo đạo Hồi với tham vọng về chính trị, kinh tế, lãnh thổ rộng lớn. Bỏ qua sự ra đời của IS xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau, như: sự sa lầy trong cuộc chiến chống khủng bố của Mỹ, lợi ích các nước lớn đối với cộng đồng Hồi giáo hay yếu tố chính trị cộng hưởng với tư duy và sự phản ứng thái quá của các đối tượng cầm đầu…. Tuy nhiên, không thể phủ nhận yếu tố tôn giáo gắn liền với quá trình ra đời và phát triển của tổ chức này.

Trước hết, trong kinh Koran của đạo Hồi đã có những lời phán truyền của Thánh Alla về một Nhà nước cho người Hồi giáo với thủ lĩnh là các Caliph. Như vậy, ngay trong chính giáo lý của đạo Hồi đã hình thành tư duy của các tín đồ với bổn mệnh vâng phục thánh Alla về niềm tin cái gọi là Nhà nước Hồi giáo. Trong giáo luật Sharia mà IS muốn thực thi rộng rãi đối với thế giới Hồi giáo cũng nhắc đến bổn phận của tín đồ Hồi giáo: Đức tin vào Thánh Alla và thánh chiến. Như vậy, đây là yếu tố quan trọng đầu tiên để IS thu hút tín đồ, giành sự ủng hộ từ ngay những người theo đạo Hồi của mình. 

Thứ hai, xu hướng các tôn giáo muốn quay trở lại các giá trị truyền thống, trong đó có đạo Hồi. Bản chất là các tôn giáo muốn trở về các giá trị ban đầu của nó. Những người chính thống phản kháng các hệ thống giá trị bên ngoài. Họ thường có thái độ cực đoan đối với một số giá trị nào đó của đời sống thế tục mà họ cho là ngược với quan điểm của họ. Điều này ngay tức khắc dẫn đến đụng độ, mâu thuẫn. Khi các giá trị phương Tây xâm lấn, ảnh hưởng đến các giá trị truyền thống của Hồi giáo, ngay lập tức sự đáp trả của tôn giáo này gắn với tư tưởng cực đoan cho rằng các giá trị thế tục của phương Tây là sự suy đồi đạo đức dẫn đến các hành vi bạo lực, khủng bố lan rộng như hiện nay. 

Thứ ba, trên thực tế, IS và tổ chức khủng bố khét tiếng al-Qaeda có mối quan hệ khá dài và rất phức tạp, đã từng là đồng minh của nhau, nhưng nay đã trở thành kẻ thù không đội trời chung. Chính sự đa dạng trong các hệ phái của Đạo Hồi cũng đang đẩy các phe phái đối đầu nhau. Và kết quả là IS đã khẳng định được vị trí độc tôn trong cuộc chiến tàn khốc giữa các dòng Hồi giáo để dành vị trí lãnh đạo cho mình. 

Thứ tư, chính sách phân biệt đối xử của Chính phủ trung ương Syri đối với cộng đồng người Sunni. Phần lớn cộng đồng theo đạo Hồi ở Syri thuộc dòng Sunni, tuy nhiên đa số giới cầm quyền trong chính phủ thuộc dòng Shiai. Bên cạnh đó là các chính sách phân biệt đối xử của chính phủ Syri đối với cộng đồng người Sunny này. Vì vậy, IS đã dương khẩu hiệu bảo vệ những người Sunny để thu hút sự ủng hộ của các tín đồ và xem Syri là kẻ thù số một (tương tự như tuyên chiến với dòng Shiai).



IS chặt đầu nhà báo nhằm những mục đích gì

Hoa đất

Sau tuyên bố trả thù các quốc gia có chính sách đàn áp lợi ích của những người theo đạo Hồi anh em, tổ chức Nhà nước Hồi giáo - IS đã có những động thái hiện thực hóa tham vọng bành trướng của mình khi tiến hành chặt đầu nhà báo James Foley người Mỹ. Kể từ khi khi băng nhóm khủng bố quốc tế Al Queda tan rã, cả thế giới mới được chứng kiến tổ chức IS tiến hành các hoạt động man rợ gây nỗi kinh hoàng cho nhân loại. Vậy một tổ chức vừa mới tuyên bố hình thành chưa lâu đã có các hoạt động gây hấn với Mỹ và quốc tế liệu đang có những tham vọng nào đứng sau đó?

Trước hết, đây là thông điệp mà IS nhằm đáp trả cuộc không kích của Mỹ vào miền Tây Irăc. Đặc biệt sau khi tổng thống Mỹ Obama cho phép quân đội Mỹ được công kích các phần tử Hồi giáo cực đoan tại I Rắc, sự phẫn nộ mà IS để trả đũa Washington là điều đã được dự báo. Phải chăng IS muốn gây ra nỗi kinh hoàng cho nước Mỹ để cảnh báo về thực lực và khả năng trả đũa đến từ tổ chức mang danh xưng Hồi giáo này.

Không chỉ dừng lại ở đó, trong đoạn phim, kẻ hành quyết đã nói: "Các người đang không còn chiến đấu với một cuộc nổi dậy nữa, chúng tôi là một đội quân Hồi giáo". Điều này cho thấy, IS muốn tuyên bố với thế giới rằng họ đã là một nhà nước thực sự và muốn được thế giới thừa nhận để thực thi quyền lực với tư cách là chủ thể của một quốc gia.

Nằm trong toan tính của IS khi chọn kẻ hành quyết là một người nói giọng Anh có thể nhằm gửi đi thông điệp với những người theo đạo Hồi ở châu Âu với tham vọng xem đây là một công cụ chiêu mộ tân binh tiềm năng. Chúng ta nên biết rằng, không chỉ người Arap mới theo đạo Hồi, số lượng người theo tôn giáo này ở Châu Âu đang ngày càng gia tăng. Cùng với những mâu thuẫn giữa đạo Hồi và Kyto giáo ở Châu Âu (trước đây xảy ra mâu thuẫn người Anbani theo đạo Hồi và người Serbi theo Thiên chúa giáo), động thái này còn gia tăng các điều kiện với nguy cơ xung đột tôn giáo ở Châu Âu lan rộng. Và nếu phương Tây áp bức người Hồi giáosẽ là tiền đề để IS thu hút một làn sóng tân binh. Những cuộc Thập tự chinh hay thánh chiến đẫm máu trong lịch sử nhân loại hoàn toàn có thể lặp lại nếu các quốc gia Châu Âu mất cảnh giác. 

Sự phẫn nộ và khiếp sợ của người dân thế giới cũng là tâm trạng chung của những người theo đạo Hồi. IS đang muốn khẳng định vai trò độc tôn lãnh đạo cộng động đạo Hồi thế giới thông qua các hành vi bạo lực để răn đe hay giết chóc ngay chính những người anh em của mình.

Phải chăng đấy là những toan tính khiến IS chặt đầu nhà báo báo James Foley!

20/08/2014

Minh “sâm’ và tính nguy hiểm của tội phạm hoạt động theo kiểu xã hội đen

Hoa đất

Thuật ngữ xã hội đen là điều không còn xa lại khi nó xuất hiện nhiều trong phim ảnh và thực tiễn tình hình tội phạm ở khắp các quốc gia trên thế giới. Ở Việt nam, tội phạm hoạt động theo kiểu xã hội đen ngày càng phổ biến và tính chất nguy hiểm đối với xã hội ngày càng đặc biệt nghiêm trọng, khó lường. Đây là sự phát triển ở mức cao hơn so với loại tội phạm đơn giản mang tính truyền thống nặng về sử dụng bạo lực. Chúng tạo vỏ bọc hợp pháp, gây án một cách kín đáo với nhiều hình thức che đậy rất khôn khéo. Sự kiện Minh “sâm’ bị cơ quan điều tra bắt và truy tố đang rống lên một hồi chuông cảnh tỉnh về tính nguy hiểm của loại tội phạm này trong đời sống xã hội. Qua nghiên cứu, có thể rút ra tính chất nguy hiểm của mô hình tội phạm đã từng tung hoành đất Bắc trong thời gian qua.

Là một tổ chức núp dưới danh nghĩa một tổ chức hợp pháp được tổ chức hoạt động rõ ràng, chặt chẽ, có tên cầm đầu, chỉ huy, có kỷ luật riêng. Theo thống kê sơ bộ, băng đảng Minh “sâm’ có hàng trăm đệ tử hoạt động trên nhiều lĩnh vực và tuân thủ những quy định chặt chẽ. Số lượng người phạm tội đông, đã được thử thách và được tuyển lựa trong quá trình thực hiện tội phạm là yếu tố giúp băng nhóm Minh “sâm’ đứng vững và tung hoành khắp thương trường. 

Hoạt động phạm tội mang tính chất hệ thống, có sự chỉ huy thống nhất, mục đích cuối cùng là thu lợi bất hợp pháp về kinh tế. Với số tài sản khổng lồ theo thống kê sơ bộ (hàng trăm tỷ), Minh “sâm’ đã vơ vét được một lượng tài chính đồ sộ từ con đường hợp pháp và bất hợp pháp nhưng ẩn sau nó là bàn tay sắt với sức mạnh uy hiếp khủng khiếp khiên đối phương phải khiếp sợ mà nể phục, tuân lệnh. Như: Thâu tóm gần như toàn bộ hoạt động kinh doanh đồ gỗ mỹ nghệ, thu “tiền luật” từ các xe chở nguyên liệu, thành phẩm ra vào địa bàn y cai quản, bao tiêu sản phẩm từ các hộ kinh doanh với mức giá tự mình đặt ra …

Điều đáng chú ý nhất của ông trùm Minh “sâm’ chính là cách tạo vỏ bọc kín để chỉ huy các thành viên hoạt động phạm tội. Các vỏ bọc này là mác doanh nhân thành đạt, thậm chí cả hoạt động từ thiện để từng bước ra công khai, tạo uy tín và đi vào con đường làm giàu. Dù tiền án tiền sự đầy mình, nhưng Minh đã thành công khi “tẩy rửa” sạch sẽ quá khứ của mình và đường hoàng đội lốt “doanh nhân” thành đạt. Nhìn vào cách gã tội phạm khét tiếng ung dung lên báo, thậm chí được phỏng vấn, ghi hình trên truyền hình với tư cách một doanh nhân thành đạt, những người hiểu chuyện không khỏi giật mình bởi tính chất nguy hiểm của loại tội phạm này. 

Đấy là lý do giải thích vì sao cần thiết phải loại trừ ngay những loại tội phạm hoạt động theo kiểu Minh “sâm” ra khỏi đời sống xã hội.

Khi nào Việt Tân được tăng lương?

Hoa đất

Làm việc trong cơ quan nhà nước được tăng lương là niềm vui cũng là niềm vinh dự của cá nhân khi sự nỗ lực và những đóng góp của bản thân được xã hội ghi nhận. Tăng lương không chỉ phản ánh quá trình đóng góp lĩnh vực chuyên môn mà cá nhân đang công tác mà nó còn thể hiện sự phát triển của xã hội khi GDP đầu người tăng lên theo hệ số lương. Đối với những người công tác trong lực lượng vũ trang, tăng lương còn gắn với thăng cấp bậc hàm nên đây còn là niềm vinh dự lớn lao khi những đóng góp cho Tổ quốc được ghi nhận. Quy trình tăng lương, thăng cấp bậc hàm của lực lượng vũ trang được pháp luật quy định và tuân thủ những quy định chặt chẽ của ngành. Ví dụ như luật Công an nhân dân quy định: 

Hạ sỹ lên trung sỹ 1 năm

Trung sỹ lên thượng sỹ 1 năm

Thượng sỹ lên thiếu úy 2 năm

Thiếu uý lên Trung uý 2 năm;

Trung uý lên Thượng uý 3 năm; 

Thượng uý lên Đại uý 3 năm;

Đại uý lên Thiếu tá 4 năm;

Thiếu tá lên Trung tá 4 năm;


Cũng vì nhiều lý do khác nhau, đặc biệt trong môi trường có tính chiến đấu cao, đòi hỏi tính kỷ luật nghiêm khắc, nhiều cán bộ chiến sỹ đã không được nâng lương, thăng cấp bậc hàm theo đúng quy định. Điều này đòi hỏi mỗi cán bộ chiến sỹ phải hết sức nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ công tác mới có thể tăng lương theo quy định. 

Thời điểm tăng lương được chọn là những ngày trang trọng. Như lực lượng Công an là ngày truyền thống 19.8. Lực lượng quân đội là ngày thành lập 22.12. Không biết là vì lý do gì, mấy bác Việt Tân đang cố tình bôi nhọ hình ảnh của lực lượng Công an khi so sánh đưa thời điểm tăng lương để suy ra một kết luận hết sức ngu xuẩn: dân khổ nữa rồi. Các hoạt động nhằm bôi nhọ hình ảnh của lực lượng trọng yếu bảo vệ tổ quốc hàng ngày được Việt Tân công kích trên các diễn đàn. Những thủ đoạn chống phá của Việt Tân luôn được lực lượng Công an phát hiện và vô hiệu hóa sớm đã ảnh hưởng đến lương thưởng của những đứa con lai phản bội tổ quốc này hay không? Đấy là lý do giải thích vì sao khi miếng cơm bị “giật”, Việt Tân ra sức kêu gào chống phá. 

Lực lượng Công an được tăng lương, nâng cấp bậc hàm sẽ là động lực để họ hoàn thành tốt hơn nữa nhiệm vụ mà tổ quốc và nhân dân giao phó. Trong đó, yêu cầu cấp thiết là đập tan âm mưu của bè lũ bán nước, phản động từ bên ngoài. 

Vậy thì dân khổ hay mấy bác Việt Tân khổ đây?

16/08/2014

THOÁT TRUNG VỀ VĂN HÓA – CHỦ ĐỀ PHẢN CẢM?

http://cuongdaita.blogspot.com/2014/08/thoat-trung-ve-van-hoa-chu-e-phan-cam.html
Sau chủ đề “Thoát Trung là phải thoát Cộng”, nay các tri thức chống Cộng (tức chống Chủ nghĩa Cộng sản của Mac) của Văn đoàn độc lập lại đeo đuổi chủ đề “Thoát Trung về văn hóa”. Tuy nhiên đi từ hình thức đến bản chất, thì tiêu đề này đã phản ảnh, lột tả đầy đủ cái PHẢN VĂN HÓA của người dùng.


Nói đến văn hoá cũng là nói ngôn ngữ. Theo dịch giả Trần Đĩnh trả lời trên Văn Việt,  70% từ tiếng Việt có gốc Hán. Bản thân cái tiêu đề “Thoát Trung”, “văn hóa” đều là từ gốc Hán. Đã từng có câu chuyện hài hước về một vị trí thức nào đó định làm cách mạng “thoát Trung” về ngôn ngữ bắt đầu từ công trình văn hóa vĩ đại của dân tộc là Truyện Kiều bằng sự chuyển đổi ngôn ngữ gốc Hán sang Nôm, đã khiến dư luận bức xúc, lên án

Theo khái niệm được UNESCO thừa nhận, Văn hóa nên được đề cập đến như là một tập hợp của những đặc trưng về tâm hồnvật chấttri thức và xúc cảm của một xã hội hay một nhóm người trong xã hội và nó chứa đựng, ngoài văn học và nghệ thuật, cả cách sống, phương thức chung sống, hệ thống giá trị, truyền thống và đức tin

Như vậy, Văn hóa là sản phẩm của loài người, văn hóa được tạo ra và phát triển trong quan hệ qua lại giữa con người và xã hội trong một bối cảnh đặc thù, và văn hóa phản chiếu đặc thù của con người. Song, chính văn hóa lại tham gia vào việc tạo nên con người, và duy trì sự bền vững và trật tự xã hội. Văn hóa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác thông qua quá trình xã hội hóa. Văn hóa là trình độ phát triển của con người và của xã hội được biểu hiện trong các kiểu và hình thức tổ chức đời sống và hành động của con người cũng như trong giá trị vật chất và tinh thần mà do con người tạo ra.

Theo Đại từ điển tiếng Việt của Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam - Bộ Giáo dục và đào tạo, do Nguyễn Như Ý chủ biên, NXB Văn hóa - Thông tin, xuất bản năm 1998, thì: "Văn hóa là những giá trị vật chất, tinh thần do con người sáng tạo ra trong lịch sử". Trong Từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học, do NXB Đà Nẵng và Trung tâm Từ điển học xuất bản năm 2004 thì đưa ra một số quan niệm về văn hóa:



-Văn hóa là tổng thể nói chung những giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo ra trong quá trình lịch sử. -văn hóa là một hệ thống hữu cơ các giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo và tích lũy qua quá trình hoạt động thực tiễn,trong sự tương tác giữa con người với môi trường tự nhiên xã hội.
-Văn hóa là tri thức, kiến thức khoa học (nói khái quát);
-Văn hóa là trình độ cao trong sinh hoạt xã hội, biểu hiện của văn minh;…



Hiểu một cách nôm na, phổ cập đối với truyền thông hiện nay, thì văn hóa là bản sắc dân tộc, qua đó người ta có thể phân biệt được các dân tộc khác nhau. Dân tộc Việt Nam trải qua ngàn năm Bắc thuộc vẫn giữ gìn được bản sắc của mình. Ngôn ngữ Việt Nam dù 70% gốc Hán nhưng vẫn hiện diện trong chỉnh thể khác biệt nhờ tài năng “Việt hóa” của cha ông. 



Bởi vậy cụm từ “Thoát Trung về văn hóa” phản ánh sự “phản văn hóa” của người dùng. Nó đã lột tả sự khiên cưỡng, cố tình gán ghép một dụng ý chính trị, một tư tưởng cực đoan với một vấn đề chứa đựng “giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo và tích lũy qua quá trình hoạt động thực tiễn,trong sự tương tác giữa con người với môi trường tự nhiên xã hội”, một cách hành xử “phi văn hóa”, không hề có tính nhân văn, mang ý nghĩa nhân bản chút nào. Đề cập góc độ chính trị, thì đó là tư tưởng phản dân chủ, xâm phạm quyền con người, xúc phạm đến dân tộc, một thứ hành xử mà loài người văn minh, hiện đại không nên đụng chạm đến, nếu có đề cập thì cần phải hết sức khéo léo, thận trọng. Còn nếu đề cập dưới góc độ dân tộc, thì những trí thức của Văn đoàn độc lập đang làm là tội ác, là sự cực đoan, là sự không nên có giữa các dân tộc bình quyền, là nguyên nhân “gây chiến tranh” giữa các dân tộc, tín ngưỡng mà loài người văn minh đang cố gắng loại bỏ.


Hơn thế nữa, mối liên hệ văn hóa giữa Trung Quốc và Việt Nam rất phức tạp. Do quá trình di dân của người Việt cổ và quá trình xâm lược của người phương Bắc, nên cho đến giờ, chúng ta không thể bóc tách rõ ràng đâu là dấu vết văn hóa của người Việt, đâu là của Trung Hoa. Trong khi ấy, các "trí thức cấp tiến" của Văn đoàn Độc lập, tự lập blog xưng là Văn Việt, nhưng lại phủ nhận toàn bộ giá trị mang tính Việt, chỉ vì chẳng may nó có chút hơi giống Tàu. Nhưng các vị phải thấy rằng chúng ta không lệ thuộc Trung Quốc hiện đại về văn hóa, mà chỉ ảnh hưởng của các giá trị cổ đại. Các giá trị này đã được cha ông ta chắt lọc và tích hợp vào hệ giá trị truyền thống. Nếu phá bỏ những giá trị tinh hoa này thì chính các ông bà trong Văn đoàn Độc lập đang đi ngược lại lý tưởng dân chủ và đa nguyên của mình.

Văn đoàn độc lập đang ngày càng thể hiện rõ xu hướng của mình. Họ không thật sự muốn "thoát Trung", họ chỉ mượn những chủ đề này, giống như năm 2011 đã mượn cớ biểu tình chống Trung Quốc, để tuyên truyền chống chính quyền. Tất cả những việc họ làm không qua mắt được công chúng, và  chắc chắn rằng sẽ trở nên vô ích, hoặc nặng hơn là phản cảm, trong con mắt của người dân.

15/08/2014

Mỹ: bạo động xảy ra sau khi cảnh sát bắn chết một công dân da den


Cảnh sát chống bạo động dùng bom khói để giải tán người biểu tình ở TP Ferguson hôm 13-8

Lê Quang

Ngày 9.8 một viên cảnh sát Mỹ tại thành phố Ferguson, bang Missouri (Mỹ) đã bắn chết một công dân da den Michael Brown, 18 tuổi, ngay sau khi anh này nhập trương đại học. Các nhân chứng là bạn của Brown nói thanh niên này đã cho hai tay lên đầu và không hề chống trả khi bị bắt nhưng vẫn bị cảnh sát bắn chết.

Vụ việc trên đã làm bùng phát bạo động trong nhiều ngày ở thành phố này. Nhiều nhà hàng, cửa hiệu bị đập phá. Nạn hôi của cũng diễn ra khá phổ biến. Những người biểu tình tuyên bố họ chỉ giải tán khi công lý được thực thi. 

Trước tình hình trên, chính quyền phải triển khai lực lượng chống bạo động và xe thiết giáp dọc các đường phố tại Ferguson. Lực lượng cảnh sát dùng đạn hơi cay và bom khói vào đám đông biểu tình. Thậm chí dùng cả thiết bị khuếch đại âm thanh.

Ở Mỹ, luật pháp cho phép nhân viên cảnh sát được phép bắn vào công dân khi có dấu hiệu những người này tấn công mình. Tuy nhiên, vấn đề này tạo ra nhiều lỗ hổng gây ra nhiều tranh cãi trong dư luận Mỹ. Việc xác định được có dấu hiệu tấn công hay không trong những tình huống diễn ra rất nhanh là điều vô cùng khó khăn. Trong các cáo buộc cảnh sát bắn chết người thường diễn ra cuộc chiến pháp lý, tranh tụng gay gắt tại Tòa. Và Tòa án thường có xu hướng bảo vệ những “thực thi pháp luật”. Điều luật dẫn đến các cảnh sát thường lạm dụng quyền hạn của mình để sát hại những người mà họ “không ưa”, đặc biệt là những người da đen, khi mà ở Mỹ nạn phân biệt chủng tộc vẫn còn ăn sâu trong tiềm thức nhiều người.

Những ngày qua các nhà hoạt động nhân quyền đang kêu gọi chấm dứt biểu tình. Có lẽ, nếu vụ việc trên diễn ra tại Việt Nam thì sẽ có hẳn một phong trào lên án chính quyền, công an đàn áp nhân quyền, đàn áp người vô tội và kêu gào biểu tình đòi thay đổi chế độ ngay và luôn. Thế mới vui.

14/08/2014

Hạ sách

Hoa đất


Trong nỗ lực xây dựng một khối thịnh vượng chung ASEAN, các nước nội khối đã đồng ý miễn thị thực trong các quốc gia thành viên của mình. Tuy nhiên, có một xu hướng đang đi ngược lại với những cam kết chung để bảo vệ những lợi ích nhỏ nhoi của quốc gia mình. Thực sự là hạ sách.

Sự kiện Chính phủ Thái Lan bắt đầu quy định bắt buộc Visa đối với các công dân Việt Nam nhập cảnh vào đất nước mình trong thời gian qua là một minh chứng rõ nét. Dẫu biết lý do được Chính quyền Thái Lan đưa ra để biện minh cho hành vi của mình là để ngăn chặn người Việt Nam vào Thái Lan lao động bất hợp pháp. Mặc dù phía Thái cam kết không ảnh hưởng đến khách du lịch thuần túy, nhưng quy định máy móc này đã ảnh hưởng xấu tới lòng tự trọng của người Việt và có thể ảnh hưởng xấu đến quan hệ giữa hai nước.

Lợi dụng chính sách miễn thị thực chung cho công dân ASEAN, người Việt nhập cảnh vào Thái Lan rồi ở lại làm việc ở nước này trên thực tế là có. Nhưng Thái Lan không phải là quốc gia duy nhất bị ảnh hưởng bởi vấn đề này, tuy đây chỉ là thiểu số. Các nước có trình độ phát triển cao đã dành quy chế miễn thị thực cho Việt Nam như: Nhật Bản, Singapo, Các tiểu vương quốc Arap thống nhất… cũng tính toán đến khả năng người Việt nhập cảnh rồi ở lại làm việc ở những nước này. Tuy nhiên, biện pháp mà họ đưa ra để quản lý khác xa so với những gì mà Thái Lan đang áp dụng: từ chối cho những đối tượng khả nghi này nhập cảnh, phối hợp chính quyền Việt Nam xử lý nghiêm những trường hợp vi phạm, tăng cường công tác an ninh đối với các Tour du lịch, quản lý chặt chẽ người lao động nước ngoài tại nước mình… 

Đáng buồn hơn khi ở khu vực ASEAN, Thái Lan chỉ áp dụng Visa cho công dân của Việt Nam và Campuchia. Thái Lan nên nhớ rằng, Việt Nam cũng đang miễn thị thực cho công dân Thái Lan. Điều này vô hình chung đã phân biệt đối xử, xúc phạm đến những du khách bình thường khác, vi phạm hiệp ước miễn thị thực trong ASEAN. 

Rõ rằng là vì những lợi ích nhỏ nhoi và có phần ích kỷ của mình, Thái Lan đang đi ngược lại với những cam kết chung của ASEAN, ảnh hưởng xấu đến một đất nước được xem là thiên đường du lịch trong con mắt người Việt và bạn bè quốc tế. Điều này cũng cho thấy một xã hội đang rối ren khi công tác quản lý nhà nước đối với các mặt của đời sống xã hội tại Thái Lan đang bế tắc và yếu kém. Kết cục của nó là đề ra những quy định thiếu văn minh: Cấm, Cấm và Cấm. 

Đúng là hạ sách.

Thời cơ làm nên lịch sử






Lê Quang

Cách mạng tháng 8 thành công là dấu móc son chói lọi nhất trong lịch sử nước ta, đập tan xiềng xích nô lệ thực dân, phong kiến, thiết lập nên nhà nước kiểu mới, nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, mang lại độc lập dân tộc, hạnh phúc ấm no cho nhân dân.

Sự thắng lợi của cách mạng tháng 8 đã cho thấy nghệ thuật lãnh đạo tài tình của Đảng cộng sản Việt Nam, thể hiện ở chỗ một Đảng non trẻ, mới thành lập nhưng đã đủ tầm vóc lãnh đạo một dân tộc phong kiến nửa thuộc địa đánh thắng thực dân to lớn, giành độc lập dân tộc, tiến lên xây dựng con đường chủ nghĩa xã hội. Sự tài tình ấy thể hiện ở nghệ thuật chớp thời cơ tung ra đòn đánh quyết định và giành thắng lợi hoàn toàn. Quyết định đúng đắn tổng khởi nghĩa vào đúng thời điểm lịch sử được Đảng đưa ra trên cơ sở nắm tình hình, đánh giá đúng tình hình và sự quyết đoán, quyết tâm giải phóng đất nước, giành độc lập dân tộc.

Tình hình lúc đó về phía lực lượng ta, đã trải qua trui rèn, mài dũa qua hai lần tập dượt trước đó là Xô viết nghệ tĩnh 1930 - 1931 và phong trào mít tinh dân chủ dân sinh 1936-1939. Qua sự rèn luyện đầy thử thách cam go này đã làm cho những người cộng sản kiên cường hơn, bản lĩnh hơn, ý chí hơn. Qua đó cũng chứng tỏ cho nhân dân cả nước thấy Đảng cộng sản Việt Nam có bản lĩnh, trí tuệ lãnh đạo cách mạng cả nước tiến đến thắng lợi cuốc cùng. Phong trào cách mạng cả nước bùng lên mạnh mẽ, nhân dân cả nước sục sôi ý chí đấu tranh giải phóng dân tộc, thoát khỏi xiềng xích nô lệ, vươn lên làm chủ đất nước.

Về bối cảnh quốc tế và trong nước, phong trào cách mạng quốc tế chống phát xít giành thắng lợi to lớn. Phát xít lui về sào huyệt cuối cùng và có nguy cơ sụp đổ. Thực dân Pháp chịu thiệt hại nặng nề, đang trong thời kỳ suy yếu nhất. Trong nước, phát xít Nhật nổ súng tấn công Pháp hòng chiếm Việt Nam.

Trước tình hình đó, ngày 12-3-1945 ban hành rộng rãi Chỉ thị “Nhật – Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta”. Chỉ thị quan trọng này đã thể hiện sự lãnh đạo sáng suốt, kiên quyết, chủ động và sáng tạo của Đảng, chỉ rõ phương hướng và biện pháp hành động cách mạng đúng đắn trong cao trào kháng Nhật, cứu nước, mở đường đưa Cách mạng Tháng Tám đến thắng lợi. Trong khoảng thời gian tháng 3-8/1945, Đảng, nhân dân ta gấp rút chuẩn bị lực lượng tổng khởi nghĩa giành chính quyền. 

Ngày 12-8-1945, với nhận định phát xít Nhật sẽ đầu hàng đồng minh, Ủy ban chỉ huy lâm thời Khu giải phóng ra mệnh lệnh khởi nghĩa. Ngày 13-8-1945, Ủy ban Khởi nghĩa toàn quốc ra Quân lệnh số 1, hạ lệnh tổng khởi nghĩa. Ngày 14 và 15-8-1945, Hội nghị toàn quốc của Đảng bàn kế hoạch phát động và lãnh đạo cuộc khởi nghĩa.

Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân cả nước đã đồng loạt đứng dậy, tiến hành cuộc khởi nghĩa giành chính quyền trong cả nước. Chỉ trong vòng 15 ngày cuối tháng 8-1945, Cuộc Tổng khởi nghĩa đã giành thắng lợi hoàn toàn. Lần đầu tiên trong lịch sử, chính quyền trong cả nước thuộc về tay nhân dân.

Ngày 2-9-1945, tại vườn hoa Ba Đình (Hà Nội), trước hàng chục vạn nhân dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời trịnh trọng đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước quốc dân và thế giới: Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa ra đời.