Bài mới nhất

30/09/2014

Cần trừng trị nghiêm kiểu câu like như thế này


Thanh Minh

Từ khi phím Like xuất hiện trong Facebook đã gây nên cơn nghiện và thói quen xấu: Like và câu Like. 

Trước hết, bàn về những người Like. Có thời gian, UNICEF chi nhánh Thụy Điển đưa ra một thông điệp truyền thông khá khác thường: “hãy like chúng tôi trên Facebook, và không đứa trẻ nào được tiêm văcxin phòng bại liệt”.

“Likes không cứu mạng trẻ em. Chỉ có sự trợ giúp về vật chất mới làm được điều đó,” đại diện của UNICEF sau đó giải thích. Họ kêu gọi mọi người ủng hộ bằng tiền thay vì “likes”.

Các học giả truyền thông gọi hiện tượng đó là “slacktivism/clicktivism”, nghĩa là việc thể hiện thái độ bằng các hành vi trên mạng thay vì hành động ngoài đời thực. Chúng ta thấy hài lòng khi đã “like” fanpage của một chiến dịch xóa đói giảm nghèo, ký tên trong các cuộc vận động (petition) trực tuyến, hay comment bày tỏ sự cảm thông trước một mất mát nào đó.

Chúng ta nghĩ đã làm được một điều tốt, bỏ qua chủ đề vừa mới làm mình sôi máu trong ít phút, và đi tìm thú vui khác trên mạng. Nhưng thực tế là thế giới không thay đổi bằng “likes”. Mười triệu “likes” cũng không giúp trẻ em có thêm tiền để xóa đói giảm nghèo.

Và khi mọi người có thói quen Like, sẽ xuất hiện những hành vi câu Like, tức là gây sự chú ý của mọi người. Từ những ca sỹ, ngôi sao nổi tiếng đến những người bình thường, ai ai cũng có thói quen khi đăng 1 status (trạng thái) xem được bao nhiêu Like, từ đó suy ra tầm ảnh hưởng, quan trọng của mình. Dần dần, trong nếp suy nghĩ của nhiều người, càng nhiều Like thì càng có ảnh hưởng lớn và hình thành thói quen xấu là câu Like, sống với những giá trị ảo, không phải giá trị chân chính của mình. Có những trò câu Like vô thưởng vô phạt và không ảnh hưởng đến ai. Tuy nhiên, cũng có những hành động câu Like gây hậu quả nghiêm trọng cho xã hội.

Đợt tháng 8, khi dịch Ebola đang hoành hành và giết chết hàng nghìn người ở châu Phi thì ở Việt Nam hai vợ chồng vô cảm Đỗ Thuỳ Linh (29 tuổi) và Vương Bá Huy (31 tuổi) đã sáng tác ra tin đồn về dịch Ebola ở Việt Nam, gây hoang mang trong dư luận. Linh sử dụng điện thoại cá nhân, đăng tải bài viết trên Facebook với nội dung: “Các mẹ ơi tin khẩn, dịch bệnh Ebola đã đến Việt Nam rồi nhé, tại bệnh viện Bạch Mai, tin nội bộ nên không để lộ ra. Các mẹ biết để phòng tránh cho gia đình và bé con nhé”. Thông tin này cũng được Linh đưa lên Hội nuôi con bằng sữa mẹ Việt Nam có trên 2.600 thành viên để cảnh báo. Còn Huy đăng lên trang Facebook cá nhân: “Thông báo: dịch bệnh Ebola đã đến Việt Nam mình biết tin này qua bác sĩ người nhà, gọi điện về thông báo cho con cái. Việc này rất nguy hiểm, mọi người cố gắng sát khuẩn sạch sẽ bằng cách cho cồn 70 độ hoà vào chai Betadine xịt vào tay và quần áo. Cầu mong dịch này mau qua đi, sợ quá rồi. Mình thông báo tin này cho mọi người cố gắng tự ý thức để dịch không lây lan rộng”. Kết quả, cặp đôi hoàn hảo này đã bị phạt 20 triệu đồng cho trò nghịch dại câu Like của mình.

Mới đây, cơ quan chức năng lại phát hiện một hành vi câu Like gây xôn xao dư luận. 

Một nam ca sĩ 31 tuổi ở Bình Định vì câu Like đã sáng tác ra bức thư "bức thư con gái gửi bố ngoài đảo" thể hiện dưới hình thức bài kiểm tra tập làm văn của bé gái lớp 5. Nội dung ngoài miêu tả nỗi nhớ cha đang công tác ngoài đảo của đứa con, còn kể về "chú công an hàng xóm đã "giúp đỡ" hai mẹ con trong lúc bố vắng nhà". Sau khi công an vào cuộc điều tra, người này đã khai, ngày 4/8 đã ngụy tạo một bài kiểm tra tập làm văn với đề bài "viết thư cho người thân", đọc nội dung và nhờ con gái chép lại. Phần nhận xét của giáo viên với nội dung "xin ý kiến phụ huynh" do anh ta tự ghi.

Thiết nghĩ, chúng ta, những người có tri thức, có văn hóa cần có những ứng xử phù hợp để góp phần làm cho xã hội này tốt đẹp hơn thay vì những trò câu Like vô thưởng vô phạt như vậy. Cơ quan chức năng cũng cần nghiêm trị những người này để răn đe những người còn suy nghĩ câu Like như vậy. 



29/09/2014

Nhìn lại chính sách của Trung Quốc

Hoa đất


Thời gian gần đây, tư tưởng đại Hán Trung Quốc đang dễ dàng áp đặt những giá trị của riêng mình sang các nước, từ Châu Phi xa xôi đến Châu Mỹ, từ Trung Đông đến Châu Á Thái Bình Dương… Đâu đâu cũng thấy bóng dáng của một quốc gia đầy tham vọng, được xem là đối trọng của siêu cường Mỹ trong tương lai gần.

Ấy vậy mà những bất ổn bên trong không thể che đậy những chính sách sai lầm trong giải quyết vấn đề dân tộc ở quốc gia đông dân nhất thế giới này. Hãy cùng nhìn nhận những gì đang xảy ra tại Tân Cương và Hồng Kông trong thời gian qua chúng ta sẽ thấy thực sự căn bệnh đau đầu của chính quyền Trung Quốc đang ở giai đoạn nào. 

Khủng bố tại Tân Cương

Ở Tân Cương, tư tưởng đại Hán áp đặt có phần thô bạo lên số ít người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi đang gây ra tình hình bất ổn thời gian qua. Cùng với chính sách di dân của Chính phủ (người Hán) lên Tân Cương để kiểm soát vùng đất này, Chính phủ Trung Quốc còn ban hành nhiều chính sách mang tính áp đặt, cứng rắn quá mức như: đóng cửa nhiều nhà thờ Hồi giáo trong dịp Ramadan, cấm tín đồ đạo Hồi đi hành hương Mecca, cấm đảng viên theo đạo Hồi… Trong năm qua, các vụ đụng độ giữa người dân địa phương và lực lượng an ninh ở Tân Cương - khu vực có đông người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ sinh sống - cũng như các vụ tấn công nhằm vào dân thường đã làm hơn 200 người thiệt mạng. Sự phản ứng của người Hồi giáo tại đây không phải là không có căn cứ khi chính quyền đồng nhất tất cả các cuộc bạo động, biểu tình là…khủng bố. Và hệ quả của nó là tình hình bất ổn chưa bao giờ chấm dứt ở Tân Cương. 

Biểu tình tại Hồng Kông

Không cứng rắn như đã làm với Tân Cương, chính quyền Trung Quốc chọn cách ứng xử mềm dẻo hơn đối với phong trào dân chủ đang diễn ra khắp Hồng Kông. Được Anh trao trả cho Trung Quốc năm 1997 với thỏa thuận "một quốc gia, hai chế độ", Hồng Kông không chỉ là một trung tâm tài chính, đóng vai trò chủ chốt trong cải cách và phát triển chính trị trong lịch sử Trung Quốc hiện đại mà còn được kỳ vọng trở thành một hình mẫu cho sự phát triển trong tương lai của mối quan hệ giữa Trung Quốc đại lục và Đài Loan.

Tuy nhiên, quyết định Hồng Kông sẽ chỉ được bầu cử đặc khu trưởng vào năm 2017 với các ứng cử viên do một ủy ban thân Bắc Kinh lựa chọn đã khiến làn sóng đòi dân chủ diễn ra khắp đặc khu hành chính này. Các cuộc đụng độ giữa cảnh sát và phe biểu tình thời gian qua cho thấy sự mất kiểm soát của chính quyền Trung Quốc đối với đặc khu này. Đặc biệt, tầng lớp trẻ tập trung vào số sinh viên là thành phần chính trong các cuộc biểu tình. Họ là những người có học thức, hoài bão, ham muốn thoát khỏi những chính sách “ngột ngạt” của đại lục đang hướng uy nghĩ của nhiều chuyên gia đến một Thiên An Môn thứ hai. 

Ở đâu trên thế giới Trung Quốc cũng bị phản đối, đặc biệt là sự hống hách bất chấp pháp luật quốc tế. Còn trong nước tình hình cũng không khả quan hơn bao nhiêu. Vì vậy, ông bạn láng giềng hãy nhìn lại chính mình trước lúc cao giọng dạy dỗ người khác. 




IS đang bị cô lập

Hoa đất

Mục tiêu Nhà nước Hồi giáo IS

Sau các cuộc không kích của Mỹ và đồng minh, Nhà nước Hồi giáo - IS dường như đã “ngấm đòn” trước quyết tâm của cộng đồng quốc tế trong việc loại bỏ tổ chức này ra khỏi đời sống xã hội. Dường như chưa hài lòng với những kết quả ban đầu, Tổng thống Obama đã tiếp tục khẳng định: “Ngôn ngữ duy nhất mà bọn sát nhân này hiểu được là ngôn ngữ bạo lực, vì vậy Mỹ sẽ cùng với một liên minh rộng lớn xóa sổ mạng lưới tử thần này”.

IS đang lo sợ trong bối cảnh tình hình càng trở nên tồi tệ. Trong lúc mất phương hướng trước các cuộc không kích của Mỹ và Phương Tây, IS ra sức giết người, đốt phá các ngôi làng mới chiếm được… những nơi mà chúng có thể giải tỏa sự "bối rối" của mình. Khi chiếm được làng nào, chúng chém đầu một người để răn đe những người khác với chính sách tận diệt văn hóa của phần còn lại. Phải chăng những hậu quả mà IS gây ra đang tạo ra một chất keo kết dính cộng đồng quốc tế lại với nhau. Và theo chiều ngược lại, IS đang ngày càng bị cô lập giữa chính nghĩa và tính nhân văn của nhân loại.

Thứ nhất, các cuộc tấn công IS đã cho thấy sức mạnh của cộng đồng quốc tế trong nỗ lực giải quyết những vấn đề chung của nhân loại. Thế giới đang phải chứng kiến ngày càng nhiều hơn những thảm họa, thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh, môi trường… đòi hỏi cần sự chung tay của tất cả các quốc gia. Và IS là một ví dụ cụ thể, cho dù thời gian để giải quyết triệt để vấn đề này không thể ngày một ngày hai. Xét cho cùng trong một thế giới văn minh, ngày càng phát triển không có chỗ cho sự tàn bạo và cực đoan của tổ chức IS.

Thứ hai, khi các cuộc không kích vào trúng sào huyệt IS, các mục tiêu bị phá rã bên cạnh sự hoang mang của số chiến binh. Khả năng IS tuyển lựa thêm các chiến binh mới trong bối cảnh áp lực không kích của Mỹ và Nato ngày càng gia tăng là điều không thể xảy ra. Và bản chất của sự hiếu chiến, tranh giành quyền lực địa vị vốn là nguyên nhân IS tách khỏi AlQueda đã dần bộc lộ. Sự phân hóa trong nội bộ IS ngày càng rõ rệt khi tổ chức này chưa có phương án thống nhất để đối phó với các cuộc không kích. Thay vào đó là cảnh giết chóc, đốt phá của những người dân vô tội. Biết đâu trong lúc đối phó với các cuộc không kích của Mỹ và phương Tây, nhiều chiến binh sẽ đứng ra lập tổ chức mới với cách thức hoạt động hoàn toàn khác với IS. 

Thứ ba, các cuộc không kích đã hạn chế đáng kể nguồn tài chính của IS. Cuộc không kích mới nhất này nhằm vào 12 mục tiêu là các nhà máy lọc dầu di động quy mô nhỏ nhằm cắt đứt nguồn tiền nuôi dưỡng của IS. Theo ước tính, mỗi ngày, những nhà máy lọc dầu này có thể mang lại cho IS 2 triệu USD. Tổ chức này vốn tồn tại bằng việc buôn lậu dầu thô cho những kẻ trung gian trong khu vực. Đánh vào tài chính cũng là cách làm suy giảm đáng kể sức mạnh của IS

Thứ tư, chiến dịch tấn công IS gần đây đã làm mờ ranh giới truyền thống giữa các đồng minh Trung Đông. Các nước chống đối chế độ của Tổng thống Syria al-Assad nay lại trong cùng một liên minh chống lại phe đối lập lớn nhất của chế độ Assad. Các cuộc không kích của Mỹ và Nato bước đầu cũng nhận được sự ủng hộ của chính phủ Syria. Chúng ta chờ đợi nhiều hơn trong nỗ lực giải quyết IS, phương án cho vấn đề Syria lại được cộng đồng quốc tế thống nhất.

Mặc dù yếu tố quan trọng nhất để giải quyết IS là sự xuất hiện của đội quân tinh nhuệ trên bộ như nhiều chuyên gia đánh giá. Tuy điều này chưa xảy ra, nhưng các cuộc không kích đã làm cho IS co cụm và bị cô lập. Chính nghĩa sẽ dành chiến thắng. Hãy chờ đợi những diễn biến tiếp theo trong cuộc chiến toàn cầu chống IS.




Liệu Mỹ có “tiện tay dắt dê” đối với Syria




Lê Quang

Tiện tay dắt dê, có thể hiểu là, tranh thủ cơ hội nằm trong bàn tay để đạt được mục đích của mình. Cái “tiện tay” là cái cơ hội không phải lúc nào cũng có, vào một thời điểm nhất định mới có được cái “tiện tay”. Khi “tiện tay” thì phải tranh thủ “dắt dê” luôn, tức là nắm lấy cơ hội để đạt được mục đích lâu nay mình vẫn mong muốn. Có khi cái “tiện tay” này là cơ hội tự nhiên đến, cũng có khi “tiện tay” là do mình tạo nên, cốt lõi là khi đã “tiện tay” thì dắt dê luôn.

Mỹ dòm ngó Syria đã lâu. Ai cũng biết. Nhiều lần Mỹ muốn “dắt dê” nhưng còn ngại dư luận quốc tế, không thể đưa quân vào được, cũng không thể hỗ trợ cho lực lượng “nổi dậy” chống chính phủ được. Làm một lần, hai lần còn được, không thể dày mặt bất chấp luật pháp quốc tế để can thiệp quốc gia có chủ quyền lần thứ ba được. Nhưng nếu không hỗ trợ, trang bị cho phe “nổi dậy” thì chắc chắn sẽ bị quân chính phủ xơi tái. Xem chừng “con dê” này khó xơi.

Thế nhưng, cơ hội “tiện tay” lại đến. Bỗng đâu xuất hiện tổ chức khủng bố IS hết sức man rợ, gây ra nhiều tội ác. Mỹ tuyên bố tiêu diệt IS ngay. Xoay quanh chuyện này thì có nhiều vấn đề, bài viết không thể đề cập hết được. Giả như, hiệu quả các chiến dịch của Mỹ có đạt được như mong muốn không, khi mà người dân Syria vẫn đang hoài nghi các chiến dịch của Mỹ? Hay như thực sự hành động của Mỹ là giải quyết hậu quả do chính Mỹ gây ra làm cho tổ chức IS lớn mạnh?

Bài viết chỉ bàn đến vấn đề “tiện tay” của Mỹ đối với “con dê” Syria. Mỹ, một là, ném bom không kích vào lãnh thổ Syria “để công kích và tiêu diệt IS”. Tuy nhiên, việc xác định nhầm mục tiêu, ném bom nhầm là chuyện “thường tình” của người Mỹ. Và một vài quả đạn lạc, một vài quả tên lửa nhầm sẽ cho lực lượng quân đội Syria lãnh đủ. Hai là, cái cơ hội tuyệt vời để đào tạo, huấn luyện và cung cấp vũ khí cho lực lượng “nổi dậy”. Tin chắc rằng, khi được huấn luyện để tiêu diệt IS, lực lượng này sẽ lớn mạnh và có thể đương đầu, cân bằng lực lượng với quân chính phủ Syria, sau khi IS bị tiêu diệt hoặc “bống dưng biến mất”.

Vậy kế “tiện tay dắt dê” của Mỹ đã thành công mỹ mãn rồi.

Tính yêu nước của Phật giáo Việt Nam

Lê Quang

Phật giáo du nhập vào Việt Nam từ rất lâu đời. Quá trình Phật giáo du nhập vào Việt Nam diễn ra rất tự nhiên và hòa bình. Đó cũng chính là đặc trưng lớn của Phật giáo, rất dễ hòa nhập, cải biến phù hợp với văn hóa bản địa. 

Phật giáo ở Việt Nam luôn có truyền thống đồng hành cùng dân tộc, gắn liền với dân tộc trong các cuộc đấu tranh chống giặc ngoại xâm. Truyền thống đó xuyên suốt lịch sử du nhập, phát triển ở Việt Nam.

Các nhà Đinh, Tiền Lê, Lý, Trần ghi nhận công lao đóng góp “phò vua trị quốc” của các vị cao tăng với tư tưởng “Phật pháp bất ly thế gian pháp”. Đây là tư tưởng nhập thế hết sức nhân văn của các nhà sư, của tăng ni Phật giáo, tuy đi tu nhưng không ly khai, không bàng quan trước vận mệnh quốc gia dân tộc. Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược nước ta, nhiều tăng, ni, Phật tử đã sẵn sàng nhập ngũ lên đường đánh giặc cứu nước. Nhiều chùa chiền đã trở thành căn cứ địa cách mạng, nơi nuôi giấu, che chở cho cán bộ cách mạng hoạt động đánh giặc. Tinh thần “hộ quốc an dân” của các nhà sư Việt Nam:

“Cởi áo cà sa khoác chiến bào

Khoác gươm bồng súng dẹp binh đao

Ra đi quyết rửa thù cứu nước

Vì nghĩa quên thân hiến máu đào”

Sẽ còn vang vọng mãi cùng hồn dân tộc bất khuất, anh hùng.

Một điểm nổi bật của Phật giáo trên thế giới nói chung và Phật giáo ở Việt Nam nói riêng đó là đa dạng về hình thức tổ chức. Phật giáo tồn tại hai hình thức tổ chức song song là sơn môn và giáo hội. Hình thức sơn môn là hình thức tổ chức truyền thống của Phật giáo, theo đó, các đệ tử, Phật tử đi tu theo các sơn môn nhất định, được truyền thừa từ đời này sang đời khác. Bên cạnh hình thức sơn môn, từ đầu thế kỷ 20, Phật giáo ở nước ta cũng đã xuất hiện hình thức tổ chức giáo hội, để phù hợp với tình hình mới. Sau nhiều thăng trầm lịch sử, đến cuối năm 1975 cả nước tồn tại 22 tổ chức, hệ phái Phật giáo khác nhau. Sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất, đáp ứng nguyện vọng của đông đảo tăng, ni, Phật tử cả nước mong muốn có sự thống nhất Phật giáo nước nhà, Đảng, Nhà nước ta đã tạo điều kiện và cho phép thành lập Ban vận động thống nhất Phật giáo, quy tụ những vị cao tăng cả nước. Sau một thời gian vận động, tháng 11/1981, Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã được thành lập, đáp ứng nguyện vọng, mong mỏi thống nhất Phật giáo nước nhà của toàn thể tăng, ni, Phật tử. Sau khi được thành lập, Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã lãnh đạo tăng, ni, Phật tử nước nhà tiến hành nhiều hoạt động yêu nước, có nhiều đóng góp vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Hiện nay vẫn còn một số đối tượng trong quá trình thống nhất Phật giáo không đạt được những lợi ích bản thân, đã dẫn đến những hành động kích động, phá hoại khối đại đoàn kết Phật giáo nước nhà và phá hoại đất nước. Tuy nhiên, những đối tượng này chỉ là thiểu số và không có uy tín, bị cộng đồng Phật giáo nước nhà tẩy chay.

Nhìn chung, có thể khẳng định, Phật giáo Việt Nam luôn thể hiện tinh thần yêu nước, đồng hành cùng dân tộc, đóng góp vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đúng với tinh thần “Đạo pháp-Dân tộc-Xã hội chủ nghĩa”.

28/09/2014

Tiến sỹ dỏm

Lê Quang

Vâng, tôi đang nói về Tiến sỹ ca trù mà tự xưng là Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện.

Thường thì đến học vị Tiến sỹ, tri thức người ta phải hơn người. Ứng xử người ta phải hơn người. Tư duy người ta phải hơn người. Tiến sỹ chứ có phải đùa đâu.

Thế mà, TS Diện lại thể hiện “độ ngu” một cách khó tin.

Sự là, TS Diện vừa mới cho ra lò bài viết, có thể nói là, đả kích, nói xấu cụ Vũ Khiêu. Thôi thì bỏ qua những chuyện tị hiềm, hằn học cá nhân. Đó là chuyện riêng, thói xấu riêng của Diện vậy. Ở đây, chỉ xin bàn đến cách tư duy, lập luận thể hiện “độ ngu” đến mức khó tin của TS Diện.

Trong bài, Diện liệt kê những "thành tích" của cụ như: "Sửa gia phả, thừa nhận gốc Tàu"; "Bỏ họ Đặng lấy họ Vũ"; và "Mặc đồ Tàu, dùng đồ Tàu quá đáng"; "Rồi người ta vô cùng ngỡ ngàng khi cụ ăn mặc bộ đồ giặc Tàu đời Mãn Thanh (đi với quần Tây) trong buổi lễ mừng thọ trang trọng, hoành tráng, do Tỉnh ủy, UBND tỉnh Nam Định quê cụ tổ chức". 

Ở đây đã lộ rõ sự ngu của Diện với cái lối tư duy, suy luận kiểu soi mói, quy chụp cá nhân. Diện quy chụp tất cả những “hàng tàu, đồ tàu” thành “thân tàu”. Thế mới ngu.

Nếu TS Nguyễn Xuân Diện mặc quần tây, áo vét, dùng Apple thì quy cho Diện là thân phương Tây, thân Mỹ à? Hay giả như, Diện sài xe máy Nhật, điều hòa Nhật, máy giặt, tủ lạnh Nhật thì hóa ra Diện thân Nhật à? Chuyện ăn mặc, dùng đồ này đồ kia là cái quyền cá nhân của người ta, TS Diện lại đặt ra một lối tư duy như vậy, thì quả là ngu không tưởng được. 

Cảnh giác với tham vọng của Trung Quốc


Lê Quang


Trung Quốc đang thể hiện tư tưởng bành trướng, muốn áp đặt cho các quốc gia láng giềng. Họ luôn tuyên bố “trỗi dậy trong hòa bình”, tuy nhiên hành động của họ luôn ngang ngược và đi ngược lại với các phát biểu của họ. Bộ mặt Trung Quốc đã thể hiện rõ tham vọng của mình. Trong tương lai, Trung Quốc sẽ cạnh tranh vị trí siêu cường, sen đầm quốc tế với Mỹ. Nhiều khả năng, Trung Quốc sẽ không ngần ngại tiến hành các hoạt động vũ trang, các cuộc chiến tranh để “chia lại thế giới”. Lịch sử thế giới đã chứng kiến 2 cuộc thế chiến cũng vì mục đích chia lại trật tự thế giới của những “con hổ đến bàn tiệc muộn”, tức là những quốc gia đang trỗi dậy và tự cho mình có sức mạnh áp đặt trật tự thế giới.

Với tham vọng của mình, Trung Quốc tiến hành nhiều bước đi để áp đặt sức ảnh hưởng của trên trường quốc tế. Trung Quốc gây hấn với tất cả các quốc gia láng giềng, ngang ngược tuyên bố chủ quyền trái với thông lệ quốc tế. Trung Quốc dùng con bài kinh tế đi trước, dùng kinh tế để áp đặt ảnh hưởng của mình. Thực tế cho thấy, các quốc gia châu Phi, Mỹ latinh đang phải đối mặt với vấn nạn các dự án kinh tế của Trung Quốc bao giờ cũng kèm theo hàng nghìn công nhân Trung Quốc đến làm ăn, sinh sống, sinh con đẻ cái. Sau mấy chục năm nữa, những thế hệ con cháu này sẽ được đầu tư, sẽ nắm giữ những vị trí quan trọng trong các nước này. Và điều chắc chắn, những nhà lãnh đạo tương lai này sẽ có tư tưởng thân Trung Quốc. Hơn nữa, Trung Quốc rất biết cách “ru ngủ” các quốc gia khác bằng những dự án kinh tế lớn. Vừa rồi, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã tuyên bố đầu tư vào Ấn Độ 100 tỷ USD. Tuy nhiên, kèm theo hành động viện trợ kinh tế này, quân đội Trung Quốc cũng đã có những hành vi xâm phạm lãnh thổ Ấn Độ. Rõ ràng Trung Quốc luôn biết cách dùng chiêu bài kinh tế này. Với sức ảnh hưởng kinh tế, khi có tranh chấp với quốc gia khác, Trung Quốc luôn dùng áp lực kinh tế để áp đặt. Chúng ta từng biết cuộc chiến chuối giữa Trung Quốc và Philippin khi Philippin đệ đơn kiện Trung Quốc ra Tòa án quốc tế. Kết quả là nền kinh tế Philippin chịu thiệt hại nặng nề.

Vậy, câu hỏi đặt ra là, Việt Nam sẽ ứng xử như thế nào?

Chúng ta sống cạnh một anh hàng xóm to lớn, luôn có tư tưởng đàn anh, muốn bắt nạt chúng ta, muốn chúng ta đi theo quỹ đạo của họ. Điều này đặt ra rất nhiều khó khăn trong quan hệ ngoại giao. Nhưng lịch sử Việt Nam chưa bao giờ sợ Trung Quốc. Nếu không nói rằng, người Trung Quốc phải sợ Việt Nam. Trong lịch sử, Trung Quốc đã nhiều lần thất bại đau đớn trước ý chí, sức mạnh của người Việt Nam. Dân tộc Hán có thể đồng hóa nhiều dân tộc khác, nhưng họ chưa bao giờ và không thể khuất phục được dân tộc Việt Nam.

Với tham vọng bành trướng của mình, tương lai Trung Quốc sẽ còn tiến hành nhiều hoạt động xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam. Và họ cũng sẽ dùng sở trường của mình, chiêu bài kinh tế, để “ép” chúng ta. Thực tế cho thấy, có thời kỳ chúng ta quá phụ thuộc vào thị trường Trung Quốc, dẫn đến hậu quả khi chúng ta tiến hành các hoạt động đấu tranh chủ quyền mạnh mẽ, lại bị Trung Quốc ép về kinh tế, và cũng đã gây ra nhiều thiệt hại cho nền kinh tế chúng ta. 



Như vậy, trong tương lai, để đối phó với Trung Quốc, chúng ta cần hết sức cảnh giác, thận trọng và khôn khéo. Và một điều cần rút kinh nghiệm, chúng ta phải tìm những thị trường xuất khẩu mới cho các mặt hàng nông sản hiện nay, không nên quá phụ thuộc vào thị trường Trung Quốc. Đối với các dự án kinh tế do Trung Quốc đầu tư, cần xem xét hết sức thận trọng trước khi phê duyệt, vừa đảm bảo phát triển kinh tế đất nước, vừa đảm bảo tính độc lập, tự chủ, không bị lệ thuộc vào bất kỳ quốc gia nào.

26/09/2014

Những câu hỏi đặt ra cho Trung Quốc trong cuộc chiến chống IS

Hoa đất

Đối diện với tình hình bất ổn trong một quốc gia là điều không chính phủ nào mong muốn. Trên thế giới, hầu hết các quốc gia từ các nước phát triển đến các nước đang phát triển, từ các nước TBCN đến các nước XHCN, từ Châu Âu đến Châu Á… đều có những bất ổn gắn với vấn đề tôn giáo và dân tộc. Trung Quốc là quốc gia điển hình. 

Ngòi nổ Tân Cương ở Trung Quốc chứa đựng cả 2 thùng thuốc súng hạng nặng luôn sẵn sàng kích hoạt, đó là vấn đề dân tộc và tôn giáo. Vấn đề không chỉ dừng lại trong công việc nội bộ của Trung Quốc, những thùng thuốc súng này đang chứa đựng các yếu tố bên ngoài làm biến dạng và gia tăng tính nguy hiểm của nó. Và thực sự nó đã trở thành mối nguy cơ thường trực khi chính quyền Trung Quốc xác nhận tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo IS có quan hệ với các phần tử cực đoan người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi tại Tân Cương.

Mới đây nhất, theo nguồn tin từ chính quyền vùng tự trị Tân Cương, miền Tây Trung Quốc, vào hôm 21/09/2014, đã xẩy ra nhiều vụ nổ tại những khu vực khác nhau. Hậu quả là đã có hai người thiệt mạng và nhiều người bị thương. Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra tình trạng hỗn loạn ở Tây Cương. Những tháng gần đây, nhiều vụ khủng bố đã làm rung chuyển Tân Cương.Trong số các vụ gây chấn động dư luận gần đây, vụ nổ bom hồi cuối tháng Bảy tại Kashgar làm thiệt mạng 37 người. Truyền thông Trung Quốc khẳng định các “phần tử vũ trang” tại khu vực này đã trốn ra nước ngoài để được nhóm Hồi giáo cực đoan nhà nước Hồi giáo (IS) huấn luyện để quay trở về tấn công.

Mặc dù vậy, Trung Quốc chưa có động thái gì để tham gia Liên minh toàn cầu chống IS do Mỹ phát động. Một quốc gia bị ảnh hưởng trực tiếp bởi IS nhưng chưa có động thái phản ứng lại tổ chức này, một câu hỏi đặt ra là Trung Quốc đang toan tính gì?

Trong khi chưa có những bằng chứng xác thực các phần tử khủng bố ở Tân Cương được IS huấn luyện, các phát ngôn của chính quyền chỉ mang tính chất chung chung, điều này gây nên những mối nghi ngờ cho mọi người. Phải chăng không chỉ Mỹ mà Trung Quốc cũng đang lợi dụng cuộc chiến chống IS để toan tính cho bản thân mình. Như chúng ta biết, tình trạng bạo lực tại Tân Cương chỉ là một biểu hiện nhỏ của sự mất kiểm soát của chính quyền Trung Quốc đối với khu tự trị này. Khi gán mác IS cho các phần tử cực đoan ở Tân Cương, Trung Quốc sẽ dễ dàng triển khai các biện pháp trấn áp cứng rắn hơn với cộng đồng đạo Hồi ở đây mà không lo sự phản đối từ các quốc gia khác. Nhìn vào chính sách đặc thù của chính quyền Trung Quốc tại Tân Cương chúng ta có thể nhìn nhận rõ hơn bản chất của vấn đề: Số lượng nhà thờ Hồi giáo tại Tân Cương (chiếm tới 1/3 tổng số nhà thờ Hồi giáo trên toàn Trung Quốc) chỉ trong vòng mấy năm đã bị chính quyền đóng cửa tới 20%; chỉ trong năm 1997, tại Tân Cương đã có tới 105 nhà trường Hồi giáo bị đóng cửa. Chính phủ cấm các đảng viên (tại khu vực này) tham gia vào các hoạt động tôn giáo cũng như phổ biến các loại sách báo và tài liệu có nội dung tôn giáo. Nếu đảng viên nào bị phát hiện có những biểu hiện trên , họ sẽ bị mặc nhiên bị coi là tiếp tay chủ nghĩa khủng bố (25 % tổng số đảng viên tại Tân Cương theo Đạo Hồi , tại các vùng nông thôn, tỷ lệ này còn lên đến 40%)…

Biết đâu toan tính nhiều lại mất mát nhiều, thiên hạ vẫn thường nói vậy. Chúng ta hãy chờ những phản ứng tiếp theo của Chính quyền Trung Quốc với IS. 











Bùi Tín – Trần Đĩnh: Ngưu tầm ngưu mã tầm mã



Lê Quang

Các cụ nói cấm có sai. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Nghĩa là hạng đầu trâu mặt ngựa thường tìm đến nhau. Bóng bẩy hơn, những kẻ xấu xa thường tìm đến nhau, phường hội với nhau để làm những điều ám muội.

Quả có vậy. “Đèn cù” Trần Đĩnh và hội Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Lân Thắng chẳng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã phỏng? Bởi vậy mà, cũng dễ hiểu khi cánh Bùi Tín, Vũ Thư Hiên chẳng mạnh mồm tung hô Trần Đĩnh.

Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, những bộ mặt nham nhở có số có má trong Hội những kẻ phản bội quê hương, phản bội đất nước. Phải nói thêm rằng, Bùi Tín từng giữ chức vụ Phó Tổng biên tập Báo Nhân dân, khi thấy đất nước trong cơn vất vả, khốn khó, đã không chung tay, ra sức xây dựng đất nước, mà trốn chui, trốn nhủi ở phương Tây. Và khi đất nước đổi mới, ngày càng phát triển thì Bùi Tín giở giọng hậm hực, cay nghiệt, ghen ăn tức ở hệt như mấy mụ bán mắm tôm chợ Đồng Xuân. Tín dùng mọi cách, bịa đặt đủ đường để xuyên tạc, bôi nhọ tình hình đất nước. Lẽ dĩ nhiên, kết cục của kẻ phản bội không có gì khác, nay hắn ta sống lay lắt ở những xó xỉnh và thỉnh thoảng cánh BBC, cánh CCCĐ ném cho vài “cục xương” đăng sống qua ngày vậy.

Nay, lộ thêm gương mặt phản bội mới. Trần Đĩnh. Đúng ra phải gọi là cụ Trần Đĩnh. Đó là cách gọi thể hiện truyền thống tốt đẹp kính lão đắc thọ của người Việt. Tuy nhiên, xin mạn phép gọi đích danh. Bởi “cụ” không xứng làm cây cao bóng cả cho con cháu noi theo. Cái chất đạo đức của cụ “thúi lắm”. Vậy cứ xin gọi thẳng là Trần Đĩnh. Có người cho rằng thằng này mất nết. Nhưng đối với Phật thì mặc áo cà sa, đối với ma thì mặc áo giấy phỏng?

Sao nói Trần Đĩnh là kẻ phản bội? Trần Đĩnh từng tham gia Đảng cộng sản Việt Nam, tuyên thệ trung thành với Đảng, tuân thủ điều lệ Đảng. Vậy mà nay, Trần Đĩnh xổ toẹt vào cái lịch sử hào hùng của một tổ chức đại diện cho nhân dân Việt Nam, lãnh đạo nhân dân Việt Nam giành nhiều thắng lợi to lớn, giải phóng dân tộc. Thế không phải là kẻ phản bội là gì? Không những phản bội, Trần Đĩnh còn ngu muội. Theo PGS. TS Vũ Quang Hiển của Đại học Quốc gia Hà Nội "Về khoa học thì không thể chấp nhận nhiều chỗ, ví dụ việc lập Đảng Cộng sản Việt Nam là do Quốc tế Cộng sản chỉ đạo. Hoàn toàn không phải, vì Quốc tế Cộng sản chỉ đạo thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương, chứ không chỉ đạo thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. "Năm 1943 Quốc tế Cộng sản giải thể rồi, làm sao mà đến năm 1950 hay 1953 còn lãnh đạo cách mạng Việt Nam?"

21/09/2014

TẠI SAO TRUNG QUỐC CHẬM TRỄ

Hoa đất

Ngày 29/6, phiến quân ISIL chính thức tuyên bố thành lập Nhà nước Hồi giáo với thủ lĩnh là Abu Bakr al-Baghdadi. Sau khi gây ra hàng loạt vụ bắt cóc con tin, khủng bố… với thủ đoạn hết sức tàn bạo, vô nhân tính, Nhà nước Hồi giáo IS đang trở thành mối quan tâm và là thách thức của nhiều quốc gia trên thế giới. 

Tháng 8/2014, phong trào Nhà nước Hồi giáo phát đi tuyên bố chúng sẽ tìm cách trả thù những ai chống lại người Hồi giáo ở 20 quốc gia trên toàn thế giới. Trong đó, chúng đề cập đến Trung Quốc đầu tiên. Trong clip phát trên mạng, lãnh đạo Nhà nước Hồi giáo Abu Bakr al-Baghdadi đã nhiều lần nói đến Trung Quốc và Tân Cương. Baghdadi chỉ trích chính sách của Bắc Kinh đối với người Hồi giáo trong khu vực và kêu gọi tất cả người Hồi giáo tại Trung Quốc hưởng ứng lời kêu gọi của y. Và thực tế là, Trung Quốc đã nhận ra họ là một mục tiêu của IS.

Tại Hội nghị Paris trong hai ngày 15 – 16/9/2014, một liên minh mới của thế giới ra đời với mục tiêu chống lại cái ác, chống lại chủ nghĩa khủng bố với lời thề đuổi cùng giết tận tổ chức nhà nước Hồi giáo IS. Tuy nhiên, Trung Quốc không có mặt.

Vậy một câu hỏi đặt ra là tại sao Trung Quốc lại chậm trễ tham gia liên minh toàn cầu chống IS?

Mỹ đã đề nghị Trung Quốc ủng hộ nỗ lực của Tổng thống Barack Obama tiến tới thành lập một liên minh các quốc gia chống lại nhóm cực đoan Nhà nước Hồi giáo (IS). Với cách nhìn thận trọng và toan tính của mình, hiện Trung Quốc chưa đưa ra tuyên bố gì về vấn đề này. Mặc dù ở Tân Cương thời gian qua, đây là nơi tập trung chủ yếu tộc người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi, và cũng là nguồn xuất phát của làn sóng những cuộc tấn công khủng bố nhằm vào một loạt thành phố Trung Quốc. 

Rõ ràng Trung Quốc đang có những toan tính cho riêng mình. Mối quan ngại của họ về chủ nghĩa khủng bố trong và ngoài nước đang gia tăng vì vậy, họ muốn xem xét đâu là cơ hội trong những cách thức phù hợp với lợi ích và giá trị Mỹ để đưa ra những biện pháp phù hợp cho vấn đề IS. Rõ ràng, Trung Quốc không thể khoanh tay trước tình hình này. Nhưng nếu Trung Quốc tham gia mạnh mẽ vào các hoạt động chống khủng bố quốc tế, họ sẽ phải đối mặt với những hậu quả trong nước, đấy là tình hình bất ổn tại Tân Cương chưa bao giờ kết thúc, đấy là còn chưa kể đến những lời đe dọa từ IS. Phải chăng, khác với thái độ hung hăng trên Biển Đông, khi gặp đối thủ rắn mặt và cực đoan như IS đang làm cho Trung Quốc run sợ. 


Một lý do khác được đưa ra là trong bối cảnh thế giới đang dành sự quan tâm cho tình hình Ukraina và Trung Đông, Trung Quốc đang âm thầm xây dựng căn cứ quân sự trái phép trên đảo Gạc Ma của Việt Nam. Cho đến đầu năm 2014, các tính năng nhân tạo ở Trường Sa (mà Trung Quốc chiếm đóng bất hợp pháp sau khi thôn tính trái phép năm 1988) chỉ có ở các rặng san hô là một công sự nhà nổi bê tông nơi đặt trạm thông tin liên lạc, đơn vị đồn trú, 1 bến tàu. Nhà nổi này ở Gạc Ma hiện đã được bao quanh bởi một đảo nhỏ có diện tích khoảng 100 ngàn mét vuông, chỗ rộng nhất của nó khoảng 400 mét. Lấy Gạc Ma làm bàn đạp, Trung Quốc có thể tấn công các đảo xung quanh.

Rõ ràng tham vọng độc chiếm Biển Đông là không thay đổi. Đấy cũng chính là lý do giải thích vì sao Trung Quốc chậm trễ trong việc tham gia liên minh toàn cầu chống IS.

Gieo nhân nào gặp quả đấy. Biết đâu trong khi chưa chiếm được Biển Đông thì những hậu quả trên đất liền lại bùng phát trên đất nước của những kẻ đầy toan tính này.









Scotland – Kết quả của yếu tố văn hóa và niềm tin

Hoa đất

Kết quả kiểm phiếu đã mang lại chiến thắng cho những người ủng hộ việc Scotland ở lại trong Liên hiệp Vương quốc Anh, đồng thời khiến phe chủ trương ly khai khóc hận. Nhiều người đấy gọi là kết quả của yếu tố lịch sử và niềm tin.

Những bất ổn của tình hình Scotland nói riêng và liên hiệp Anh nói chung đã dấy lên bầu không khí căng thẳng giữa phe đòi ly khai ra và phe giữ nguyên hiện trạng trong cuộc trưng cầu dân ý diễn ra thời gian qua. Kết quả mang lại niềm vui cho kẻ chiến thắng và cũng là nỗi buồn của kẻ thất bại. Nhà lãnh đạo phong trào độc lập của Scotland Alex Salmond tuyên bố sẽ từ chức vào tháng 11 tới đây, và ông này tuyên bố rằng Scotland cần một “dòng máu mới” để có thể tiến lên. Bên cạnh đấy, thủ tướng Anh David Cameron đã tuyên bố rằng sẽ tôn trọng lời hứa trao thêm quyền tự trị cho Scotland, bao gồm thành lập một nghị viện khu vực của người Scotland, trao quyền lực lớn hơn cho chính quyền Scotland về vấn đề thuế, chi tiêu công và phúc lợi xã hội.
Vậy vì sao phe “Không” chiến thắng ở Scotland là kết quả của yếu tố lịch sử và niềm tin?
Trước hết, phụ nữ và người già Scotland đã trở thành vũ khí bí mật để cứu vãn số phận của Liên hiệp Vương quốc Anh khỏi ác mộng bị tan vỡ. Phe phản đối tách Scotland ra khỏi Vương quốc Anh đã thành công trong việc thu hút cử tri là phụ nữ và những người cao tuổi để giành chiến thắng với tỉ lệ sát sao 55/45, đánh bại nỗ lực đấu tranh cho một Scotland độc lập của giới đàn ông và những người trẻ tuổi. Phần lớn những người già đã trải qua những trải nghiệm là thành viên của Liên hiệp Anh trong những thời điểm khó khăn, khủng hoảng nhất. Họ tin rằng, một nước Anh hùng mạnh trong lịch sử là chỗ dựa vững chắc để con cháu họ tiếp tục phát triển, tiếp nối truyền thống cha ông. Dù thế nào đi nữa, trong con mắt những người kinh nghiệm, yếu tố ly khai không thể ngay lập tức mang lại sự thay đổi tích cực cho Scotland như nhiều người kỳ vọng. Và giải pháp an toàn đã được đưa ra. Yếu tố niềm tin là động lực để họ ở lại với nước Anh.

Trong một xã hội nhiều biến động, phụ nữ và người già là tầng lớp dễ tổn thương. Họ cũng là tầng lớp nhạy cảm với những biến đổi của xã hội, dù là nhỏ nhất. Trong khi những nỗ lực của phe ly khai chưa đủ tạo ra một viễn cảnh an toàn cho xã hội, tất yếu quyết định của họ là ở lại với nước Anh. Còn tầng lớp trẻ với khát khao thay đổi và dễ bị kích động, họ chính là tầng lớp ủng hộ mạnh mẽ cho Scotland độc lập. Dĩ nhiên, những tham vọng trỗi dậy trong lớp trẻ không phải là không có cơ sở. Nó dường như là liều thuốc kích thích mạnh mẽ hơn lên những nỗ lực cải cách của Thủ tướng Anh David Cameron trong thời gian tới.

Vấn đề ly khai của Scotland còn là vấn đề lâu dài. Việc Scotland tách ra sẽ trở thành cơn “đại hồng thủy” đối với châu Âu, gây ra hiệu ứng domino trên khắp châu lục. Và hệ lụy của nó là điều đã được dự báo. Tuy nhiên nó vẫn chưa xảy ra trong 5 năm tới. 

Chính yếu tố lịch sử và niềm tin đã kéo Scotland ở lại với nước Anh. 













19/09/2014

Tại sao Bộ Công an kiến nghị xử lý phóng viên

Hoa đất



Dẫu biết động cơ đứng ra tố cáo những tiêu cực là điều đáng biểu dương trong bối cảnh công tác quản lý nhà nước đối với các lĩnh vực đời sống xã hội còn nhiều yếu kém, hạn chế. Không biết phóng viên Nguyễn Hoài Nam (Báo Thanh niên) có nghiên cứu kỹ những quy định của pháp luật trước khi đưa ra ánh sáng những tiêu cực của lực lượng cảnh sát giao thông Quận Bình Tân hay không? Dẫu sao cũng đáng khen những mảng sáng trong động cơ của phóng viên Nguyễn Hoài Nam đã giúp lực lượng Công an loại bỏ những con sâu, làm trong sạch lực lượng. Tuy nhiên, động cơ thực sự ẩn sâu trong những toan tính của Nguyễn Hoài Nam là điều chưa được công bố. Chỉ khi Bộ Công an kiến nghị Bộ TT&TT xử lý vi phạm của Nguyễn Hoài Nam về hành vi tạo tình huống thúc đẩy người khác phạm tội. Lúc này, những chế tài của pháp luật đã vô hình chung làm lộ bộ mặt của gã phóng viên này.

Theo quy định của Điều 20 Bộ Luật hình sự nước CHXHCN Việt Nam quy định: 

Điều 20. Đồng phạm

1. Đồng phạm là trường hợp có hai người trở lên cố ý cùng thực hiện một tội phạm.

2. Người tổ chức, người thực hành, người xúi giục, người giúp sức đều là những người đồng phạm

Người thực hành là người trực tiếp thực hiện tội phạm.

Người tổ chức là người chủ mưu, cầm đầu, chỉ huy việc thực hiện tội phạm.

Người xúi giục là người kích động, dụ dỗ, thúc đẩy người khác thực hiện tội phạm.

Người giúp sức là người tạo những điều kiện tinh thần hoặc vật chất cho việc thực hiện tội phạm.

3. Phạm tội có tổ chức là hình thức đồng phạm có sự câu kết chặt chẽ giữa những người cùng thực hiện tội phạm.

Phải chăng, những quy định của pháp luật hình sự đã phòng ngữa những hành vi vi tạo tình huống thúc đẩy người khác phạm tội tương tự như phóng viên Nguyễn Hoài Nam. Chế tài xử lý là một nội dung quan trọng của pháp luật hình sự. Bên cạnh đó, yếu tố phòng ngừa tội phạm cũng là điều mà luật hình sự hướng đến. Khoản 2, Điều 20 Bộ luật hình sự chính là điều mà phóng viên Nguyễn Hoài Nam đã vi phạm. 

Thiết nghĩ, Nguyễn Hoài Nam - Báo Thanh niên đã lên kế hoạch cài bẫy, tạo tình huống đưa hối lộ cho cán bộ. Mặc dù số CSGT bị Nam tố cáo đã bị tước quân tịch nhưng hoạt động của phóng viên Nam không phải là hoạt động tác nghiệp, không phải để thu thập tài liệu chứng cứ về một vụ nhận hối lộ đã xảy ra trước đó mà là cố ý, chủ động tạo tình huống để cài bẫy, đưa hối lộ nhằm ghi âm, ghi hình làm tư liệu đề tài viết bài. Kiến nghị xử lý đối với phóng viên Nam cũng là hình thức phòng ngừa tội phạm, tránh những tình huống đáng tiếc xảy ra sau này. Trong xã hội thượng tôn pháp luật, chúng ta nên hiểu những quy định pháp luật liên quan trước khi hành động. 



18/09/2014

Món quà đầy ý nghĩa dành cho ông Tập

Hoa đất

Trong lúc chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình có chuyến thăm đến Sri Lanka Maldives, Ấn Độ nhằm thực hiện mục tiêu bành trướng khu vực Nam Á, nơi mà những nỗ lực của Trung Quốc đang dần phát huy hiệu quả thì bất ngờ xuất hiện món quà dành cho ông Tập. theo Reuters ngày 15/9 cho biết, Ấn Độ đã dành gói tín dụng 100 triệu USD cho Việt Nam để hiện đại hóa quốc phòng và thắt chặt mối quan hệ hợp tác năng lượng. Điều này báo hiệu một chính sách ngoại giao tự tin hơn ngay trước chuyến thăm Ấn Độ của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Như chúng ta biết, trong những nỗ lực chi phối nâng tầm quan hệ hai nước, Trung Quốc đã dành hàng chục tỷ USD đầu tư vào Ấn Độ với các dự án xây dựng đường sắt mới, tự động hóa tàu cao tốc và các nhà ga hiện đại… Mặc dù có nhiều triển vọng, nhưng phía Ấn Độ vẫn tỏ ra thận trọng trong việc cải thiện quan hệ và tăng cường hợp tác với phía Trung Quốc. Đơn giản những bất đồng không thể dung hòa khi chính sách bành trướng lãnh thổ mang hơi thở quân sự sang phía Tây của Trung Quốc đã đụng chạm đến lòng tự ái của quốc gia Nam Á này. Và xem ra, những cam kết béo bở của Bắc Kinh cũng khó mà lay chuyển được lập trường cứng rắn của Ấn Độ trong việc bảo vệ biên giới. Để giải quyết bài toán mâu thuẫn lợi ích nói trên, Ấn Độ đã chọn chính sách xoay trục đầy khôn ngoan với lựa chọn Việt Nam là một điểm đến phù hợp.

Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc - Liu Jian Chao lên tiếng trấn an: “Trung Quốc xem Ấn Độ là đối tác để phát triển và sẽ không bao vây Ấn Độ” sau những khoản hứa hẹn đầu tư vào quốc gia này của ông Tập. Tuy nhiên, với bản tính xấu xí của những tham vọng không thay đổi, Ấn Độ dường như đã lường trước được kịch bản này. Một Ấn Độ không dễ lay chuyển, khôn khéo, không đánh mất chủ quyền khi đương đầu với cáo già Trung Quốc là điều mà thế giới đang được chứng kiến.

Việt Nam và Ấn Độ đã ký kết hợp tác đối tác chiến lược trong đó hợp tác quốc phòng và an ninh là hai trụ cột. Hợp tác kinh tế thương mại đang phát triển nhanh chóng giữa Ấn Độ và Việt Nam là cơ sở để hai nước thắt chặt hơn nữa mối quan hệ hữu nghị, đối tác chiến lược. Và lợi ích không chỉ dừng lại ở đó. Việt Nam sẽ có cơ hội tiếp cận những thành tựu công nghệ tối tân về quốc phòng của Ấn Độ để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Trong khi đó, Ấn Độ sẽ lấy Việt Nam làm điểm tựa trong chính sách chuyển trục sang khu vực Đông Nam Á, cùng hợp tác khai thác dầu khí góp phần vào sự ổn định và phát triển của khu vực.


Phải chăng đấy là món quà đầy ý nghĩa dành cho ông Tập?

16/09/2014

Cần nhìn nhận đúng về cải cách ruộng đất

Hoa đất

Những ngày này, dư luận đang hướng sự quan tâm về cuộc triển lãm Cải cách ruộng đất (CCRĐ) được tổ chức tại Viện Bảo tàng Lịch sử Quốc gia. Chủ đề này đang hâm nóng các phương tiện truyền thông và mạng xã hội, ở đâu đâu cũng thấy người ta nói về chủ đề Cải cách ruộng đất (CCRĐ) theo chiều hướng tiêu cực dưới góc nhìn của những kẻ chuyên xoi mói công việc của người khác. Phải chăng có một âm mưu nào đấy đang kích động vấn đề cải cách ruộng đất những năm sau khi nước ta dành được độc lập để xuyên tạc, gây mất niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng.
Như chúng ta biết, Đảng ta đưa ra chủ trương CCRĐ vào những năm 1953 – 1956, thời điểm đất nước còn gặp vô vàn khó khăn. Người nông dân với tư liệu sản xuất chính là đất đai gặp cảnh màn trời chiếu đât vì không có đất sản xuất. Trong khi một số lượng tư liệu sản xuất nằm trong tay địa chủ và bọn cường hào, ác bá. Yêu cầu cấp thiết để giải phóng sức sản xuất cho xã hội, tạo công bằng trong các giai tầng tiến tới huy động sức mạnh tổng hợp trong cuộc kháng chiến chống Pháp, chủ trương CCRĐ là hoàn toàn đúng đắn với thực tiễn lịch sử dân tộc thời bấy giờ.
Tuy nhiên, với các căn cứ đưa ra vào bối cảnh hiện tại, nhiều quan điểm đưa ra nhận xét về CCRĐ đang phán xét lại lịch sử dưới cái nhìn mang nặng tư tưởng chống phá chế độ. Chủ trương của Đảng thời điêm bấy giờ về cải cách ruộng đất là hoàn toàn chính xác, tuy vậy, trong quá trình thực thi không tránh khỏi những thiếu sót, sai lầm. Đấy là sự nóng vội, chủ quan, duy ý chí của một bộ phận cán bộ và hơn hết, những người nông dân được sở hữu ruộng đất như những cơn lũ dồn nén lâu ngày, vỡ òa trong sự sung sướng sẽ không tránh khỏi những sai lầm, làm ẩu làm bừa. Đó là vấn đề động chạm lên quyền lợi của một số người, lợi dụng CCRĐ để đấu đá lẫn nhau, bắt oan sai… Đảng ta đã nhìn nhận ra những sai lầm và nghiêm túc kiểm điểm trước toàn dân với phương châm: toàn Đảng, toàn dân cùng nhận trách nhiệm, cùng giám sát, cùng sửa sai.
Tuy nhiên, đấy là những căn cứ ít ỏi mà một vài quan điểm đưa ra để xuyên tạc chủ trương đầy đúng đắn này của Đảng ta. Hơn hết, ấm no, hạnh phúc, công bằng đã thực sự đến với người dân Việt Nam. Quan trọng hơn, nó đã huy động sức người, sức của góp phần thắng lợi trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc để tiếp bước con đường độc lập dân tộc tiến lên chủ nghĩa xã hội.
Nhìn nhận lịch sử một cách khách quan, toàn diện là lý do Viện Bảo tàng Lịch sử Quốc gia triển lãm Cải cách ruộng đất. Lợi dụng sự kiện trên, nhiều phần tử xấu đã kích động số dân khiếu kiện lỳ với băng rôn khẩu hiệu phản đối cuộc triển lãm, vu cáo xuyên tạc chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước. Thiết nghĩ, số dân khiếu kiện chây lỳ trước Viện Bảo tàng lịch sử Quốc gia chẳng hiểu gì về CCRĐ. Một thực tế đang diễn ra là họ đang bị các thế lực xấu lợi dụng cho các mưu đồ chống phá chế độ. Vì vậy, chúng ta cần cảnh giác trước các luận điệu tuyên truyền xuyên tạc của các thế lực thù địch và phần tử xấu về vấn đề này.





Tháng 9 bàn chuyện khủng bố



Thanh Minh

Sự kiện ngày 11/9/2001 cho thấy giá trị Mỹ không phải là tuyệt đối và Mỹ không phải tuyệt đối an toàn như họ từng rêu rao. Một vết nhơ trong lịch sử nước Mỹ. Thực tế thì chính Bin Laden là con đẻ của Mỹ, do chính bàn tay CIA đào tạo ra. Vào những năm 80 của thế kỷ XX, Mỹ đã huy động người Hồi giáo chống lại việc Liên Xô can thiệp vào Áp-ga-ni-xtan, Bin La-den là một trong những nhân vật quan trọng được CIA tuyển mộ đầu tiên. Bin La-den đã bôn ba khắp nơi để chiêu binh mãi mã cho cuộc Jihad (chiến đấu) chống chủ nghĩa cộng sản. Nhưng đến năm 1990, Mỹ đưa quân vào A-rập Xê-út, đây là thánh địa của Hồi giáo (quê hương của Mô-ha-mét), để tiến hành Chiến tranh Vùng Vịnh, và sau đó, khi đã kết thúc cuộc chiến tranh này, Mỹ không chịu rút quân, mặc dù đã nhiều lần Bin La-den đề nghị Mỹ "hãy rút đi". Sau đó, như người ta đã biết, để phản kháng lại sự bội tín của ông chủ cũ của mình, Bin La-den lại tiến hành một cuộc Jihad mới, nhưng lần này là để chống Mỹ. 

Sau sự kiện 11/9, Tổng thống Mỹ khi đó, Bush con, đã phát động cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu. Và đây cũng là cái cớ hoàn hảo để Mỹ can thiệp, hay nói đúng hơn là xâm lược, các quốc gia có chủ quyền mà Mỹ dòm ngó bấy lâu.

Đầu tiến, Mỹ phát động cuộc chiến xâm lược Afghanistan với lý do tiêu diệt Taliban. Lẽ đương nhiên ai cũng hiểu Afghanistan có vị trí chiến lược quan trọng như thế nào.

Tiếp đến, Mỹ đơn phương đưa quân vào Iraq, bất chấp quyết định của Hội đồng bảo an LHQ. Lý do vẫn thế. Tìm và tiêu hủy vũ khí hủy diệt hàng loạt. Tất nhiên lý do khác thì ai cũng hiểu, Iraq có trữ lượng dầu mỏ nhất nhì thế giới. Sau khi xâm chiếm Iraq, vũ khí hủy diệt hàng loạt chẳng thấy đâu, nhưng rõ ràng số người dân Iraq thiệt mạng ngày càng nhiều và chính Mỹ cũng phải thừa nhận đã sa lầy tại Iraq.

Mỹ từng làm phật lòng anh bạn đồng minh quan trọng tại Nam Á, Pakistan, khi đưa biệt đội xâm nhập lãnh thổ của anh bạn này (đương nhiên là bất hợp pháp), cũng nhằm mục đích tiêu diệt Bin Laden, con đẻ của Mỹ. 

Hiện nay, liệu Mỹ có đưa quân vào Syria để tấn công IS? Thực tế thì Mỹ cũng đã nhiều lần muốn tấn công Syria lắm rồi và đây có lẽ là cái cớ hoàn hảo.

Thực tế thì cuộc chiến chống khủng bố do Mỹ phát động vẫn đang gặp phải nhiều chỉ trích. Đơn cử như đối với Việt Nam, tổ chức khủng bố Việt Tân đã có nhiều hành vi phá hoại, đe dọa tính mạng nhiều người. Vậy mà Mỹ vẫn dung dưỡng Việt Tân vào mục đích lật đổ nhà nước Việt Nam.

Chuyện khủng bố hay cuộc chiến chống khủng bố vẫn đang được Mỹ tận dụng vào những toan tính chính trị nhất định của mình.

Sự thật về “bốn tôn trọng” của Trung Quốc

Hoa đất


Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị, người vốn nổi tiếng với những phát ngôn “bừa bãi” để hiện thực hóa chủ quyền đối với đường lưỡi bò trên Biển Đông lại tiếp tục gây sốc. Trong khi tham dự Đối thoại Ngoại giao và Chiến lược Trung Quốc - Australia ở Sydney, Vương Nghị đã tự bôi xấu mặt mình về cái gọi là “bốn tôn trọng” của Trung Quốc. Nhà ngoại giao hàng đầu của Trung Quốc “bật mí” về bốn tôn trọng này bao gồm: tôn trọng sự thật lịch sử, tôn trọng luật pháp và quy định quốc tế, tôn trọng đối thoại trực tiếp và tham vấn giữa các nước có liên quan, và tôn trọng những nỗ lực chung của Trung Quốc và ASEAN trong việc bảo vệ hòa bình và ổn định ở Biển Đông.
Mặc dù đây chỉ là cuộc gặp song phương và vì vậy những phát ngôn của Vương Nghị chỉ mang tính hình thức nhiều hơn là những động thái từ chính những việc làm của Trung Quốc trong thời gian qua. Nói không biết ngượng mồm khi nhà ngoại giao này chỉ trích các quốc gia không chịu khuất phục mình bằng các dọng điệu trịch thượng với cách cư xử trái ngược trên Biển Đông.

Vậy sự thật, bốn tôn trọng của Trung Quốc là gì?

Thứ nhất, tôn trọng sự thật lịch sử. Như chúng ta biết, Việt Nam là quốc gia có chủ quyền không bàn cãi với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Còn với Trung Quốc, họ tuyên bố có chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa cách đây 2000 năm, thời điểm mà bản đồ Trung Quốc còn chưa hoàn chỉnh. Các luận điệu khẳng định chủ quyền của Trung Quốc chỉ mang tính chung chung, không chính xác nếu không nhắc đến sự kiện 1979 với hành động đơn phương xâm chiếm Hoàng Sa trái phép.

Thứ hai, tôn trọng luật pháp và công ước quốc tế. Trung Quốc là quốc gia đầu tiên đơn phương vi phạm công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982, vi phạm Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Ðông (DOC) ký giữa ASEAN và Trung Quốc. Không chỉ hạ đặt trái phép giàn khoan Haiyang Shiyou 981 (Hải Dương 981), Trung Quốc còn điều hàng chục tàu, trong đó có nhiều tàu quân sự xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Nhiều lần tàu Trung Quốc hung hăng tấn công lực lượng thực thi pháp luật của Việt Nam. Cộng đồng quốc tế đã lên tiếng bày tỏ quan ngại, phản đối hành động vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế cũng như các thỏa thuận cấp cao giữa hai nước Việt Nam- Trung Quốc, ảnh hưởng đến hòa bình và an ninh khu vực.

Thứ ba, tôn trọng đối thoại trực tiếp và tham vấn giữa các nước có liên quan. Trung Quốc đơn phương tiến hành các hoạt động nhằm độc chiếm Biển Đông mà bỏ qua những căn cứ, cơ sở pháp lý cũng như những khuyến cáo của nhiều quốc gia trên thế giới. Phần lớn các nước trên thế giới đều phản đối hành động này của Trung Quốc. Điển hình như trong các nỗ lực chung của cộng đồng khối ASEAN, Trung Quốc tìm cách ngăn cản quốc gia chủ nhà Campuchia ra nghị quyết chung về vấn đề Biển Đông. Không từ mọi thủ đoạn nào, từ mua chuộc đến khống chế, Trung Quốc chưa bao giờ tôn trọng đối thoại trực tiếp và tham vấn giữa các nước có liên quan.

Thứ tư, tôn trọng những nỗ lực chung của Trung Quốc và ASEAN trong việc bảo vệ hòa bình và ổn định ở Biển Đông. Chính Trung Quốc là quốc gia chủ động gây hấn và làm gia tăng căng thẳng tình hình tại Biển Đông đặc biệt đối với Việt Nam và Philippin. Trước những thiện chí của Việt Nam và Phillipin, Trung Quốc chưa bao giờ ngồi lại đàm phán một cách trực tiếp với các nước để tìm một giải pháp hòa bình cho các vấn đề tranh chấp Biển Đông. Một bài viết đăng trên tờ Nhân dân Nhật báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc nói rằng “bốn tôn trọng” này là để đáp lại hành động của Philippines đưa tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc ra tòa án trọng tài quốc tế, và điều mà bài báo nói là sự can dự của Mỹ ở Biển Đông.

Vậy mới biết, nước lớn nói gì chả hay nhưng chẳng chịu làm.


15/09/2014

Lê Thăng Long lại lên cơn (Phần II: Chính trị gia vĩ đại)



Lê Quang

Cơn điên của Lê Thăng Long chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Sau khi mơ mộng kiếm 25 tỷ USD từ dự án áo thời trang yêu nước, Long thiếu gia quyết tâm làm chính trị. Chuẩn bài. Thường những người có tiền người ta lại thích có tý quyền. Long cũng vậy. Cơ mà Long điên thái quá.

Lý tưởng của Long là thế này: “Nếu tôi được trở thành Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam hoặc Tổng thống Việt Nam thì tính từ ngày nhậm chức trong vòng 11 tháng tôi sẽ lấy lại được 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trở lại cho dân tộc Việt Nam”. Và Long nghĩ: “Tôi hoàn toàn không có tính cách liều lĩnh nhưng tôi là người có đủ bản lĩnh, trí tuệ, tinh thần để có thể đủ sức lãnh đạo dân tộc Việt Nam cùng cộng đồng quốc tế chiến thắng giòn giã áp đảo Trung Quốc trong mọi cuộc đấu”. Bể bụng tập hai.

Long không chỉ lãnh đạo nhân dân Việt Nam đâu nhé. Long còn lãnh đạo cả cộng đồng quốc tế nữa cơ. Long sẽ bắt Trung Quốc phải mọp mình. Thừa thắng xông lên, có khi Long thiếu gia nhà ta sẽ lãnh đạo cả thế giới.

Như vậy, cái căn nguyên hoang tưởng của Long đã rõ. Long bị “ngấm” quá nhiều tư tưởng bá quyền, sen đầm quốc tế của Mỹ. Và trong lúc mơ mơ màng màng, trong lúc lên cơn Long đã thể hiện đúng bản chất, đúng suy nghĩ của mình.

Chưa thành ông nghè đã đe hàng tổng. Long giở giọng nạt nộ:

Tôi xin thay mặt toàn thể nhân dân Việt Nam ra lệnh cho toàn thể công chức chính quyền Việt Nam mấy vấn đề như sau:

1/ Lệnh thứ nhất: Từ nay đến chậm nhất là ngày 30/10/2014 buộc phải trả tự do cho toàn bộ tù nhân lương tâm và người dân Việt Nam bị oan sai trong các nhà tù Việt Nam.

2/ Lệnh thứ hai: Trong khoảng thời gian từ tháng 10 đến tháng 12 năm 2014 sẽ tiến hành bầu cử lại quốc hội, chính phủ, nhà nước theo tinh thần thật sự tự do, dân chủ, bình đẳng, tôn trọng quyền con người đầy đủ. Việt Nam sẽ bầu cử tổng thống tự do tương tự như Mỹ, Nga, Pháp

3/ Lệnh thứ ba: Từ tháng 10 đến tháng 11 năm 2014 sẽ tiến hành sửa đổi triệt để Hiến pháp Việt Nam theo tinh thần dân chủ, tôn trọng triệt để và đầy đủ quyền con người đúng theo tinh thần nội dung bản công ước về nhân quyền quốc tế mà Liên hợp quốc đã ban hành còn hiệu lực.

4/ Lệnh thứ tư: Các quan chức tham nhũng chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam phải tự kê khai tài sản, khai báo tài sản đã từng tham nhũng chính xác, thành khẩn. Thời hạn chậm nhất phải tự khai báo là ngày 31/12/2014. Ai thành khẩn nhận lỗi sẽ xử lý nhẹ, “giơ cao đánh khẽ”, sẽ được xử lý bằng “bàn tay nhung”. Ai quyết liệt chống đối, dối trá sẽ bị truy xét đến tận “tổ chấy”, “tổ rận”, “hang chuột” và sẽ bị xử lý bằng “bàn tay thép”.

Xin bái phục anh, Long thiếu gia, Long Tổng. Cảm ơn anh đã cho anh em những giờ phút giải trí thật hữu ích, để quên đi những mệt nhọc của cuộc sống hàng ngày.



10/09/2014

Lê Thăng Long lại động cơn (Phần I: nhà kinh tế vĩ đại)



Lê Quang

Thiết tưởng sau nhiều lần động kinh và được gia đình đưa đi chữa trị, Lê Thăng Long đã hết bệnh hoang tưởng. Té ra nhầm. Bệnh tình Long thiếu gia có vẻ trầm trọng hơn. Sau chuỗi ngày hoang tưởng nặng đô, nay Long tiếp tục thể hiện độ “bá đạo” của mình.

Long đã khởi xướng “Chương trình thời trang yêu nước”. Long đã lấn sân sang giới showbiz à nha. Long có ý đồ kết hợp thời trang và chính trị???? Hóa ra Chương trình thời trang yêu nước của Long chính là việc y tiếp thị và bán những chiếc áo phông do chính Long thiết kế có in những khẩu hiệu hết sức “dở hơi” và thể hiện sự tâm thần nặng đô của Long. Kiểu như: 

- Tôi muốn làm Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam!

- Nguyễn Phú Trọng hãy nhường chức cho Lê Thăng Long!

- Tôi muốn trở thành tổng thống Việt Nam!

Chưa dừng lại ở đó, Long còn tiếp tục thể hiện mình là một nhà kinh doanh vĩ đại: "Thông thường một khóa đào tạo ngắn hạn (đào tạo người mẫu) học phí là 10 triệu đồng Việt Nam, trung hạn học phí là 30 triệu đồng VN, dài hạn học phí là 50 triệu đồng VN. Khóa học nâng cao và đặc biệt học phí có thể lên đến 100, 200, 300, 500 triệu đồng VN" nhưng Long chỉ "Thu nhận số tiền tối thiểu là 500USD/1 chiếc áo" sau khi đấu giá. Và: "Quý vị muốn có 1 bản mẫu áo gốc xin hãy liên lạc với tôi. Đối với người Việt Nam ở trong nước tôi nhận 5 triệu đồng VN 1 chiếc áo mẫu gốc. Đối với Việt kiều và người nước ngoài là 500 đô la (đô la Mỹ hoặc đô la Úc đều được)". Long còn bá đạo hơn với "dự kiến sẽ tạo ra ít nhất là 100 triệu đến nhiều tỷ bộ quần áo với mẫu mã thiết kế đặc biệt cho người Việt Nam và nhân dân các nước trên thế giới mặc hàng ngày", với "hàng vạn câu khẩu hiệu (slogan) tuyệt vời ý nghĩa, tuyệt vời hay để viết, vẽ lên các bộ quần áo". 

Cứ tính sơ sơ thế này: Mỗi chiếc áo Long bán 5 triệu. Long dự kiến bán được khoảng 100 triệu chiếc (dân số VN hiện nay là 90 triệu người kể cả người già, trẻ em...), vị chi ước tính doanh thu của Long là: 5 triệu x 100 triệu = 500.000 tỷ VNĐ. Quy ra đô, tầm 25 tỷ = 20% GDP Việt Nam bây giờ. Bể bụng mất =))))).

Xin chúc mừng Long, nếu làm được thế, Long cũng chẳng cần làm Tổng thống làm gì nữa, Long đã trở thành người giàu nhất Việt Nam và nhất nhì châu Á bây giờ.



09/09/2014

Có phải Biển Đông chỉ là tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc


Hoa đất

Trước khi đưa dàn khoan HD 981 tiến ra Biển Đông Trung Quốc đã nhiều lần gây hấn với các nước trong khu vực về yêu sách đường lưỡi bò chín đoạn phi pháp của mình. Điển hình là việc tranh chấp bãi cạn Scarborough với Philippin. Sau một thời gian dài đối đầu, hai bên đã thỏa thuận rút khỏi khu vực bãi ngầm, nhưng thực tế là sau khi phía Philippines rút đi, Trung Quốc đã độc chiếm bãi ngầm này.

Đấy chỉ là một ví dụ điển hình cho những phức tạp xung quanh vấn đề tranh chấp trên Biển Đông không chỉ là chuyện riêng của Việt Nam và Trung Quốc. Bên cạnh đấy còn là lợi ích của Mỹ và các nước lớn: Nga, Nhật, Ấn Độ, EU… với chính sách xoay trục sang Châu Á Thái Bình Dương. Hơn thế nữa, trong nỗ lực giải quyết các tranh chấp trên Biển Đông bằng biện pháp hòa bình, các nước đang từng bước cho thấy sự khôn ngoan trong ứng xử với Trung Quốc khi tạo ra sự đoàn kết, ủng hộ của cộng đồng quốc tế trước các hành vi ngang ngược của ông bạn láng giềng. Điển hình là Philippin với hàng loạt chính sách cứng rắn nhưng mềm dẻo của mình. Một mặt, Philippin ủng hộ và đánh giá cao quan điểm của Việt Nam trong giải quyết các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông trên cơ sở luật pháp quốc tế, lên án các hành vi ngang ngược của Trung Quốc. Mặt khác, Philippin tích cực vận động ngoại giao để tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế.

Trợ lý Ngoại trưởng Philippines, Zeneida Collinson ngày 8/9 cho biết, Tổng thống nước này Benigno Aquino sẽ tìm kiếm sự ủng hộ của châu Âu đối với nỗ lực của Manila nhằm giải quyết tranh chấp trên biển với Trung Quốc trong chuyến thăm kéo dài một tuần tới các nước Liên minh châu Âu (EU). Cũng theo lời phát ngôn của trợ lý Ngoại trưởng Philippin: “điều quan trọng đối với tổng thống của chúng tôi là có cơ hội thông báo trực tiếp với các nhà lãnh đạo thế giới này về những gì đang xảy ra… trên Biển Đông” khi ông thăm Tây Ban Nha, Bỉ, Pháp và Đức. Phải chăng Philippin đang có những tính toán dài hơi sang các nước EU cho các tranh chấp tại Biển Đông khi đồng minh vốn thân cận của họ là Mỹ vẫn luôn sát cánh cùng họ.

Thiết nghĩ, giải quyết vấn đề tranh chấp trên Biển Đông là vấn đề lâu dài và không chỉ là công việc của riêng giữa Việt Nam và Trung Quốc. Mỗi quốc gia đều có bước đi riêng cho mình trong việc bảo vệ “lợi ích” đang tranh chấp. Chúng ta có thể học hỏi thêm những kinh nghiệm từ Philippin và hãy cùng tin tưởng vào chủ trương giải quyết vấn đề Biển Đông của Đảng và Nhà nước.

Mỹ phải chịu trách nhiệm về sự lớn mạnh của tổ chức IS

Hoa đất

Nơi nào có lợi ích nơi đó Mỹ xuất hiện. Nơi nào có điểm nóng, nơi đó Mỹ ra sức can thiệp. Với vai trò sen đầm quốc tế, Mỹ tích cực có mặt tại nhiều điểm nóng trên bàn cờ chính trị thế giới với mưu đồ tiếp tục thiết lập một trật mới do mình lãnh đạo. Điển hình, Mỹ là quốc gia lên tiếng về việc tiêu diệt chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo do Bin Laden đứng đầu nhưng lại sử dụng những phần tử Hồi giáo cực đoan để chống lại Nga. Mỹ dung túng cho các phần tử ly khai tại Grudia nhưng lại phản đối lực lượng đối lập đòi ly khai tại Ukraina… Phải chăng, giữa lời nói và hành động không đồng nhất của mình, Mỹ là nguyên nhân gây ra tình hình phức tạp trên khắp thế giới nơi mà lợi ích của Mỹ chưa bao giờ thay đổi.

Tổ chức Nhà nước Hồi giáo IS

Sự phát triển và lớn mạnh của tổ chức Nhà nước Hồi giáo – IS đang trở thành mối quan tâm và là thách thức của nhiều quốc gia trên thế giới. Sau khi Tổng thống Mỹ Barack Obama dự kiến công bố kế hoạch đối phó IS bằng các cuộc tấn công tổng lực, dư luận dường như quên mất rằng chính Mỹ cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến IS lớn mạnh như hiện nay. Có dấu hiệu cho thấy IS đang tuyển mộ thành viên ngay trong lãnh địa của Taliban và Al-Qeada ở Afghanistan và Pakistan và vươn vòi sang Bắc Phi khi đứng ra huấn luyện cho nhóm chiến binh nguy hiểm nhất Ai Cập.

Vậy có thật sự Mỹ muốn ngay lập tức tiêu diệt IS. Thực tế cho thấy, kẻ thù chủ yếu của IS là Mỹ, tuy nhiên trong cuộc chiến chống khủng bố Mỹ là quốc gia có nhiều toan tính. Trước sự lẩn trốn của Bin Laden, Mỹ chưa vội tiêu diệt tên trùm khủng bố khét tiếng này. Thay vào đó là hàng loạt hành động can thiệp vào công việc nội bộ của các nước nhằm bảo vệ lợi ích cho mình khi xuất khẩu chiêu bài “chống khủng bố”. Và dường như IS là một kịch bản tương tự. Nhiều nhà phân tích cho rằng, IS là một thế lực gần như không thể chặn đứng vì… được Mỹ hậu thuẫn. Theo họ, Mỹ muốn gây bất ổn Iraq thêm nữa, sau đó là Syria và có thể đến lượt Iran.

Người Mỹ rất giỏi xuất khẩu chiêu bài “can thiệp”. Họ hiểu rằng khi một sản phẩm cũ đi, họ phải đưa ra một phiên bản mới được cải tiến để hấp dẫn người tiêu dùng. Dường như chiêu bài “chống khủng bố” vẫn chưa bao giờ là cũ kỹ với Mỹ khi những toan tính và lợi ích của họ còn dang dở. Và hậu quả của nó là IS ngày càng lớn mạnh, nguy hiểm hơn.

Thạch Sê Tha – Con đĩ chính trị ở Campuchia

Hoa đất


Thời gian qua, sự kiện một số người Khmer ở Campuchia bị kích động biểu tình, đốt cờ Việt Nam để đòi lại cái gọi là vùng đất Nam Bộ cho Nhà nước Khmer Krom được sự chỉ đạo, hậu thuẫn của một thế lực chính trị đứng sau đó. Chắc hẳn nhiều dự đoán được dành cho phe đối lập tại Campuchia với thủ lĩnh Sam Ranisy, người không mấy thiện cảm với Việt Nam vì hành vi nhổ cọc mốc, phá hoại mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước. Tuy không xuất hiện công khai, nhưng cáo già Sam Raisy vẫn biết cách che đậy âm mưu của mình. Bức bình phong vững chắc của y chính là các đối tượng cực đoan người Khmer Nam bộ hàng ngày vẫn kiếm cơm trong Đảng đảng đối lập của ông. 

Thạc Sê Tha, Nghị sỹ đảng Sam Rainsy

Thạch Sê Tha là nghị sỹ của Đảng Sam Rainsy. Lịch sử hoạt động chính trị của Thạch Sê Tha không phải nổi trội vì những đóng góp cho hạnh phúc, ấm no và sự phát triển của Campuchia mà vì những hành vi cực đoan chống Việt Nam và mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước. Cách mà y tha phương cầu thực ở Campuchia khiến nhiều người không khỏi bất ngờ. Sau khi tham gia tổ chức phản động để tiến hành bạo loạn trên địa bàn Trà Vinh bị lực lượng chức năng phát hiện và triệt phá, Thạch Sê Tha chạy trốn sang nước láng giềng. Vốn dĩ là người có một chút trình độ, Thạch Sê Tha bôn ba một số công việc trước khi bước chân vào sự nghiệp chính trị của mình. Cộng hưởng từ tư tưởng hận thù cách mạng, Thạch Sê Tha không từ bỏ tham vọng chống phá Việt Nam khi tham gia một vài Đảng phái đối lập ở Campuchia. Với tư cách là nghị sỹ Đảng đối lập lớn nhất Campuchia, y chính là chỗ dựa tinh thần cho các tổ chức, hội nhóm cực đoan Khem Kampuchea Krom tại Campuchia. Nhiều lần Thạch Sê Tha xuyên tạc trắng trợn tình hình người Khmer tại Việt Nam, yêu cầu Liên hợp quốc mở văn phòng đại diện tại Cần Thơ để theo dõi tình hình nhân quyền của người Khmer Nam bộ; kêu gọi sự ủng hộ của các đảng đối lập ở Campuchia, các tổ chức quốc tế cho các tổ chức phản động KKK tại đây.

Nổi tiếng là vậy nhưng Thạch Sê Tha không được thủ lĩnh Sam Rainsy tin dùng. Sự nghiệp chính trị của y ngày càng có dấu hiệu đi xuống khi tầm cỡ một chính trị gia như y cùng gia đình phải thuê nhà để sống vì lý do: cháy nhà. Đành rằng mang tiếng là một nghị sỹ, nhưng Thạch Sê Tha phải sống bằng những khoản đóng góp của các tổ chức phản động KKK (Cộng đồng Khmer Kampuchea Krom – KKKC do y làm chủ tịch) hơn là đồng lương ít ỏi từ Đảng đối lập của mình. Trả lời phỏng vấn để gây tiếng vang hay làm bình phong cho thủ lĩnh Sam Rainsy để được một chút bố thí về tài chính là cách mà y đang chà đạp lên tổ quốc của mình. 

Gần đây, nghe những lời chém gió của Thạch Sê Tha trên BBC không khỏi khiến nhiều người bất ngờ. Những kiến nghị viễn vông như: “yêu cầu Việt Nam phải trả lại vùng đất Nam Bộ cho người Khmer”, hay “Đầu tháng 10 này chúng tôi sẽ có biểu tình lớn để yêu cầu chính phủ Campuchia tạm cắt đứt quan hệ với Việt Nam cho tới khi nào Việt Nam thừa nhận lịch sử của chúng tôi” 

Thiết nghĩ, nếu thực sự vì quyền lợi của người Khmer Nam bộ, Thạch Sê Tah đã không có những phát ngôn ấu trĩ này. Đơn giản, hắn chỉ là con đĩ chính trị trong ván cờ của Đảng đối lập Sam Rainsy.