Bài mới nhất

31/10/2014

Video: Người nước ngoài nghĩ tốt về cảnh báo cướp giật ở TP. HCM


video

Thanh Minh


Việc Công an phường Phạm Ngũ Lão phát tờ rơi cho du khách nước ngoài nhằm cảnh báo những tệ nạn đang diễn ra tại đây như cướp giật, đi taxi dù… đang gây ra cơn sốt bình luận trên mạng Internet gần đây. Phần lớn mọi người cho rằng đây là hành động tốt thể hiện sự quan tâm của chính quyền đối với du khách. Công an TP HCM đã dám thẳng thắn nhìn nhận vào thực tế diễn ra tại đây bản thân nó đã chứng tỏ ý thức trách nhiệm của những người làm nhiệm vụ giữ gìn an toàn trật tự xã hội. Công an TP HCM còn nhiều việc phải làm, nhưng họ sẽ không thể làm được nếu không nhìn thẳng vào thực tế và có ý thức về điều đó. Nó không phải là một sự thúc thủ trước thực tế mà ngược lại. Những du khách nhận tờ rơi kia, thay vì cảm thấy đây là một đất nước xấu, sẽ thấy trân trọng sự quan tâm của chính quyền hơn - như ước mong chung của mọi khách du lịch khi đặt chân đến một vùng đất khác. Việc phát tờ rơi cảnh báo cho du khách và những người mới đến thành phố cũng rất phổ biến trên thế giới hiện nay. Và hành động phổ biến này, chẳng có gì là đang “bôi nhọ” đất nước cả, như báo Giáo dục và một số trang blog xấu đã nêu ra. Những kẻ này, đang lợi dụng tất cả mọi sự kiện hòng bôi xấu hình ảnh người chiến sỹ CAND.

30/10/2014

Điếu Cày đang nằm trong tầm ngắm của các tổ chức phản động lưu vong

Hoa đất
Điếu cày đang gây sự chú ý của các tổ chức phản động lưu vong

Điếu cày sang Mỹ như một luồng gió mới thổi vào giới rận chủ bên ngoài. Họ tung hô Điếu cày lên tận mây xanh chắc hẳn có những mưu đồ nhất định. Bởi vì trong cuộc sống vỗn dĩ ngày càng khó khăn của những con người hành nghề rận chủ, thêm suất ăn nghĩa là miếng cơm manh áo của họ bị đe dọa. Vì vậy, dưới những toan tính của các tổ chức phản động người Việt lưu vong bên ngoài, giá trị sử dụng của Điếu Cày vẫn còn nguyên vẹn khi chúng vẫn biết cách dùng hắn làm vật thí tốt.

Cũng dễ hiểu với nguồn ngân sách được chính phủ Mỹ hỗ trợ ngày càng eo hẹp, trong bối cảnh những mánh khóe lừa bịp cộng đồng người Việt nước ngoài “đóng góp”, “ủng hộ” cho các hoạt động “phục quốc” ngày càng bị phát giác và lên án. Các tổ chức phản động lưu vong phải vắt óc suy nghĩ 200% để huy động tài chính duy trì hoạt động cho tổ chức của chúng. 

Điếu cày đã và đang gây được sự chú ý của chính giới Mỹ. Tận dụng hình ảnh của Điếu cày để quảng bá cho hoạt động của các tổ chức phản động, biết đâu được giới chóp bu Mỹ để ý đến. Vậy là hàng loạt chiến dịch lăng xê Điếu cày lồng ghép với những hoạt động của các tổ chức phản động liên tiếp xuất hiện. Chúng ta dễ dàng nhận ra hình ảnh cờ ba sọc quen thuộc xuất hiện bên cạnh hắn khi mới bước chân xuống sân bay. Hay như đài truyền hình SBTN, Trung Tâm Asia và Nhật báo Người Việt vốn là bình phong của các tổ chức phản động lưu vong đã tổ chức buổi Hội Luận Truyền Thông với Điếu Cày Nguyễn Văn Hải với nội dung tung hô vai trò của sức mạnh truyền thông (mấy tờ báo lá cải) trong đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. Rõ ràng, chẳng ai quan tâm đến đời tư của Nguyễn Văn Hải như: ngồi tù như thế nào, tình hình sức khỏe, gia đình ở Việt Nam bây giờ ra sao…

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Sống trong môi trường nào ắt hẳn nhân cách phải chịu ảnh hưởng chi phối của cuộc sống nơi đấy. Bài học về ca sỹ Bằng Kiều bị các tổ chức phản động lưu vong dụ dỗ, khống chế vẫn còn nóng hổi. Điếu Cày là vấn đề hoàn toàn khác, tuy nhiên sự quan tâm có phần “giả tạo” của các tổ chức phản động lưu vong đang làm cho Điếu Cày trượt dài trên con đường tội lỗi.

Và khi giá trị sử dụng không còn, ai mà biết Điếu cày sẽ đi về đâu. Tha phương cầu thực, đường về còn xa lắm – Điếu cày.

29/10/2014

Thủ tướng đến Ấn Độ có ảnh hưởng đến chuyến đi của Dương Khiết Trì

Hoa đất
Ông Dương Khiết Trì và Bộ trưởng Phạm Bình Minh

Chuyến thăm của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới Ấn Độ theo kế hoạch đã được định sẵn nằm trong lộ trình phát triển mối quan hệ đối tác chiến lược giữa hai nước. Đặt trong bối cảnh chuyến đi Việt Nam của ông Dương Khiết Trì, Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc, ngày 28/10 Nhân Dân nhật báo đưa bài viết có nội dung xuyên tạc mối quan hệ giữa hai nước và những thiện chí của Việt Nam.

Việt Nam là quốc chủ động hàn gắn mối quan hệ giữa hai nước sau vụ hạ đặt giàn khoan HD981 trái phép trên Biển Đông. Điển hình, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phái đặc sứ sang Bắc Kinh hội đàm, thúc đẩy quan hệ song phương chuyển biến. Tiếp đến là chuyến thăm của thường trực Ban bí thư Lê Hồng Anh để làm giảm căng thẳng trên Biển Đông. Chính sách ngoại giao kiên định, khôn khéo thêm bạn bớt thù không chỉ giúp Việt Nam chiếm được sự đồng tình của cộng đồng quốc tế trong các vấn đề tranh chấp Biển Đông, mặt khác nó còn làm cho ông “bạn láng giềng” phải có những động thái thay đổi quan điểm trong việc dùng vũ lực, bất chấp luật pháp quốc tế để độc chiếm Biển Đông. 

Nhân dân nhật báo của Trung Quốc còn tỏ ra “giận cá chém thớt” vì việc ông Dương Khiết Trì sang Việt Nam ngày 27/10 thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thăm chính thức Ấn Độ, trong đó nội dung quan trọng của chuyến thăm là thúc đẩy hợp tác Việt Ấn, bao gồm thăm dò khai thác dầu khí chung trên Biển Đông, hợp tác quân sự vì mục tiêu ổn định và hòa bình trong khu vực. Điều này không được lòng trong những toan tính đầy tham vọng của Trung Quốc trên Biển Đông.

Chẳng quốc gia nào chịu nổi thói ngông cuồng, khôn lõi bấy lâu nay của Trung Quốc, bất chấp thực tế quốc gia này lôn dùng lợi ích kinh tế để dụ dỗ, khống chế các quốc gia khác theo ý đồ của mình. Ấn Độ đã từng hợp tác nhưng luôn nêu cao tinh thần "cảnh giác" với Trung Quốc và có xu hướng thoát ly khi thực hiện chính sách xoay trục sang khu vực Châu Á Thái Bình Dương trong đó lấy Việt Nam làm trọng tâm. Rõ ràng cách hành xử, sự tôn trọng và tin tưởng lẫn nhau là lý do Việt Nam và Ấn Độ thắt chặt hơn nữa mối quan hệ đối tác chiến lược giữa hai nước. 

Vì vậy, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến Ấn Độ không ảnh hưởng gì đến chuyến đi của ông Dương Khiết Trì. Mặc cho những kết quả đạt được trong chuyến đi của Dương Khiết Trì trong việc củng cố mối quan hệ giữa hai nước sau khoảng thời gian căng thẳng vừa qua, nhưng Việt Nam vẫn quyết tâm bảo vệ chủ quyền biển đảo, bảo vệ lợi ích quốc gia dân tộc với nguyên tắc tôn trọng luật pháp quốc tế, tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè thế giới.



Hành trình tội lỗi của Nguyễn Văn Hải



Thanh Minh

Nhân chủ đề hot, sưu tầm và tổng hợp lại cho bà con hai năm rõ mười.

Nguyễn Văn Hải, Sinh ngày 23/9/1952, còn gọi là: Điếu cày, quê quán: Hải H­ưng, Dân tộc: Kinh; Tôn giáo: không. Hải từng đi bộ đội rồi xuất ngũ, có một thời gian làm thợ sửa chữa điện tử. Năm 2006, Nguyễn Văn Hải và một số người thành lập cái gọi là "Câu lạc bộ nhà báo tự do" và tạo blog mang tên câu lạc bộ để các thành viên đăng bài viết của mình. Blogger Điếu Cày bị cho là đã tự động thay mật khẩu của blog để quản lý, điều hành; lôi kéo Tạ Phong Tần (44 tuổi) và Phan Thanh Hải (43 tuổi) tham gia. Để khuếch trương, họ lập thêm các phụ trang blog. 

Trên các trang blog này, Hải đã viết và tán phát nhiều bài viết có nội dung xuyên tạc tình hình trong nước, chống phá Nhà nước Việt Nam. Hải và blog của Hải nhanh chóng lọt vào “mắt xanh” của các đối tượng cực đoan hải ngoại, các tổ chức phản động lưu vong đang có dự định lợi dụng dân chủ, nhân quyền để kích động nhân dân chống đối Nhà nước. Tháng 3/2008, Nguyễn Văn Hải và Phan Thanh Hải đã tham gia khóa huấn luyện của một tổ chức chống phá nhà nước có tên là Việt Tân mở tại Thái Lan. Sau đó, các bài viết và việc làm của Hải càng về sau càng thể hiện tính chất cay cú, thù hận và cực đoan. 

Ngày 10/9/2008, Nguyễn Văn Hải bị tòa án tuyên phạt 30 tháng tù giam vì tội trốn thuế. Tháng 4/2012, Nguyễn Văn Hải bị tòa án xét xử thêm về tội “tuyên truyền chống phá nhà nước” theo điều 88 Bộ Luật Hình sự và bị tuyên án 12 năm tù giam. 

Thời gian ở tù, Hải vẫn không ngừng các hoạt động tuyên truyền chống phá Nhà nước Việt Nam. Hải từng tung tin “tuyệt thực” trong tù. Rồi Hải đã từng bị mất tay. Những chiêu trò của Hải và gia đình không ngoài mục đích tạo sự chú ý để vu cáo chế độ.

Ngày 21/10/2014, Hải được Nhà nước Việt Nam quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù và cho phép xuất cảnh sang Mỹ với lý do nhân đạo. Như vậy, Hải đã được thả về ổ của mình, nơi đã có Cù Huy Hà Vũ và một số rận chủ khác.

Hóa ra Điếu cày chiến đấu cho ngày về của lũ Việt gian bán nước cầu vinh



Lê Quang
Lâu nay Điếu cày Nguyễn Văn Hải vẫn toang hoác mồm ba miệng bảy chiến đấu vì một nước Việt Nam dân chủ, tự do. Kể cũng lạ. Không lạ không được khi mà Hải đang sống trong một đất nước hòa bình, tự do, giàu đẹp vẫn không ngừng rêu rao tôi chiến đấu cho tự do. Cái sự lạ ấy hóa ra cũng có những lý do hết sức hợp logic của nó.

Ngày 21/10/2014, Nguyễn Văn Hải được Nhà nước Việt Nam tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù và cho phép xuất cảnh sang Mỹ vì lý do nhân đạo. Vừa sang đến Los Angeles, Mỹ, Hải đã không kìm giữ được cảm xúc sung sướng và lỡ miệng: "Tôi sang đây đấu tranh là để cho ngày trở về, không phải cho riêng tôi mà cho tất cả đồng bào ở đây". Như vậy là hai năm rõ mười nhé!

Đồng bào của Hải ở đây, tức là ở Los Angeles là những kẻ từng phục vụ chế độ cũ. Sau thất bại tháng 4/1930, khi mà cả nước hân hoan trong niềm vui được hoàn toàn thống nhất, độc lập, tự do thì số này ôm chân đế quốc trốn chạy khỏi Tổ quốc Việt Nam. Chúng đã cơm nặng áo dày với chế độ cũ, nay lại ôm chân đế quốc, chúng mang trong mình sự hận thù sâu sắc, hận thù chế độ mới, chế độ tiến bộ ở đất nước ta. Dù tha phương gần 40 năm nay, chúng vẫn chưa nguôi ngoai nỗi nhục thất bại và không bao giờ thôi ảo tưởng về “một ngày về” trong tương lai. Với ý thức chống đối và hận thù sâu sắc, con đường về của chúng chỉ đạt được khi mà Đảng và Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bị chúng lật đổ. Với ảo vọng đó, chúng đã không từ bất kỳ thủ đoạn nào để tiến tới lật đổ Nhà nước Việt Nam.

Thời gian qua, một số phần tử chống đối trong nước, do lười lao động, do bị mê hoặc, dụ dỗ đã bị số phản động lưu vong trên móc nối, đào tạo, nuôi dưỡng hòng thực hiện mưu đồ lật đổ và phản quốc của chúng. Để tạo được niềm tin trong nhân dân, chúng luôn giương những chiêu bài mị dân, giả nhân giả nghĩa giả dân chủ hòng lừa bịp nhân dân và cộng đồng quốc tế. Tuy nhiên cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Với bản chất xấu xa, chúng không bao giờ có chỗ đứng chân ở đất nước Việt Nam yêu chuộng hòa bình nhưng rất kiên cường, bất khuất. Câu nói "Tôi sang đây đấu tranh là để cho ngày trở về, không phải cho riêng tôi mà cho tất cả đồng bào ở đây" của Nguyễn Văn Hải, một trong những người tự xưng nhà dân chủ, từng được các tổ chức phản động lưu vong nuôi dưỡng, đào tạo đã bộc lộ hết những thủ đoạn gian manh, xảo trá của bè lũ bán nước này. 

Ngày về của chúng, chỉ có thể khi chúng lật đổ được Nhà nước Việt Nam hiện nay. Vậy thì, chúng vì dân chủ tự do, hay đấu tranh cho ngày về (tức là lật đổ Nhà nước Việt Nam) của số từng ôm chân đế quốc, trốn chạy tổ quốc để cầu vinh?

27/10/2014

Nguyễn Văn Hải "xuất khẩu" làm suy yếu giới rận chủ trong nước

Hoa đất
Điếu cày đã sang Mỹ

Sự kiện Nguyễn Văn Hải – tức Điếu Cày được ra tù sớm trước thời hạn và được “xuất khẩu” sang Mỹ đang làm nóng dư luận trong và ngoài nước. Một tù nhân được ra tù trước thời hạn không phải chuyện là ở Việt Nam khi các tấm gương về tinh thần xuất ngoại vẫn còn giá trị chứng minh: Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ. Phát biểu với báo giới, phó phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam Phạm Thu Hằng cho biết: “Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép Nguyễn Văn Hải xuất cảnh đi Mỹ vì lý do nhân đạo”. Sự thật trong một xã hội thượng tôn pháp luật, nếu không có tinh thần nhân đạo của chế độ, Nguyễn Văn Hải còn ngồi bóc lịch dài dài. 

Một xu hướng dễ nhận thấy trong cách suy luận theo kiểu xuyên tạc của giới rận chủ: “Việc Hà Nội phóng thích một cách âm thầm một trong những nhà bất đồng chính kiến nổi bật nhất ở Việt Nam hôm 21/10 rồi trục xuất ngay sang Mỹ đã khiến giới quan sát đặt câu hỏi là phải chăng Việt Nam vẫn tiếp tục xu hướng dùng công dân của mình để làm lá bài mặc cả với phương Tây, nhất là Mỹ”.

Nếu theo như giới rận chủ trong và ngoài nước, Điếu Cày có thể đổi chác, mặc cả trong quan hệ với Mỹ và phương Tây thì Việt Nam hoàn toàn có thể xuất khẩu nhiều hơn hàng loạt mặt hàng này, bởi vì tống khứ số này qua Mỹ vừa tiết kiệm được cơm gạo của nhân dân, vừa giúp Nguyễn Văn Hải kiếm sống dễ dàng hơn. Quả là một công đôi việc. Cái gì có lợi cho dân cho nước thì nên làm, nhất là đối với những loại sâu bọ chuyên gieo rắc những mầm mống độc hại cho xã hội như Điếu Cày, cút sang Mỹ cho nước nó trong. Nghệ thuật ngoại giao Việt Nam với hàng ngàn năm chống giặc ngoại xâm đã đúc kết thành những bài học kinh nghiệm vô cùng quý báu. Biến thứ rác rưởi rồi đem ra mặc cả theo giới rận chủ quả là có lợi: Vừa có cái để đổi chác với Mỹ và Tây phương, vừa gây hao tổn nguồn lực của giới đấu tranh dân chủ (nhất là cộng đồng người Việt ở hải ngoại), lại vừa phân tán, đánh lạc hướng sự tập trung của họ khỏi các vấn đề có tính chất tử huyệt của chế độ.

Giới rận chủ Việt trong nước đang xem Điếu Cày là tấm gương để được tiếp xúc với nền văn minh của nước Mỹ một cách nhanh chóng nhất. Cứ chống phá, vào tù và chờ đợi bên ngoài can thiệp để nối gót Điếu Cày. Trong thời buổi kinh tế suy thoái hiện nay, lũ rận lười lao động, không nghề nghiệp, không sang Mỹ nhanh thì lấy gì mà ăn. Chắc ít thời gian nữa, lực lượng rận chủ trong nước sẽ suy vong với niềm tin sẽ được sang Mỹ như Điếu Cày. Liệu họ còn thiết tha đấu tranh cho "dân chủ", "nhân quyền" ở trong nước nữa không? 




24/10/2014

Các phần tử cực đoan tại Campuchia chưa bao giờ từ bỏ âm mưu chống phá Việt Nam

Hoa đất 
Suong Sophom - Đảng viên CNRP

Dùng chiêu bài Chống người Việt trong chiến dịch tranh cử, hay kích động biểu tình, đốt cờ, yêu cầu Việt Nam phải trả lại 06 tỉnh miền Tây nam bộ cho Campuchia là hành vi bấy lâu nay của các phần tử cực đoan trong đảng đối lập CNRP. Chủ nghĩa dân tộc cực đoan mà CNRP đang theo đuổi ở Campuchia trong xu thế hòa bình, hợp tác và hội nhập hiện nay dường như đã kéo lùi lịch sử ở quốc gia này. Thực tiễn đã chứng minh rằng, muốn dành quyền lãnh đạo xã hội, lực lượng ấy cần phải được sự ủng hộ đông đảo của quần chúng nhân dân. Còn CNRP lại đang sử dụng chiêu bài ngược lại: Gây hấn với các nước láng giềng để mưu cầu một chút lợi ích từ các thế lực ngoại bang.

Chắc hẳn là không phải không có căn cứ. Thời kỳ Pôn Pôt đã từng cầu xin Trung Quốc hỗ trợ cho chính sách diệt chủng và chống phá biên giới Tây Nam Việt Nam. Ngựa theo đường cũ, Sam Raisy lại nịnh bợ theo kiểu lố bịch: chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc. Nhưng cực chẳng đã, Trung Quốc còn bận đối phó với tình hình bất ổn tại Tân Cương, Tây Tạng và làn sóng biểu tình của sinh viên tại Hồng Kông, chẳng thèm đoái hoài gì với lời cầu cứu của Sam Rainsy. 

Kịch bản mùa xuân A’rap đã được Sam Rainsy áp dụng cho mô hình Campuchia, tuy nhiên chưa thành công như mong đợi. Người dân Campuchia vẫn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Hun Sen và đảng CPP. Trong khi không còn bám vào Trung Quốc, Sam Rainsy chuyển hướng sang Mỹ. Nhưng để lấy lòng Mỹ không phải đơn giản trong khi tính thực dụng của quốc gia này là điều bất biến. 

Tờ Bưu điện Phnom Penh ngày 22/10 đưa tin, ít nhất khoảng 50 đảng viên trẻ của đảng Cứu quốc Campuchia (CNRP) và nhóm người ủng hộ đang yêu cầu đại sứ quán Mỹ cho phép họ tham gia cuộc chiến chống tổ chức khủng bố tự xưng Nhà nước Hồi giáo (IS) ở Trung Đông do Washington dẫn đầu. Đổi lại, nhóm này hy vọng Mỹ sẽ giúp chúng chống lại Việt Nam và đánh chiếm đảo Phú Quốc thuộc tỉnh Kiên Giang, Việt Nam?!

Rõ ràng CNRP đã chủ trương sử dụng thủ đoạn đòi “yêu sách chủ quyền” đối với đảo Phú Quốc và những khu vực có đồng bào Khmer sinh sống ở miền Nam Việt Nam, một thứ yêu sách phi lý và nực cười để lôi kéo quần chúng. Hoang tưởng hơn khi chúng còn ý định nịnh bợ Mỹ trong cuộc chiến chống IS để được trợ giúp chiếm đảo Phú Quốc. 

Thiết nghĩ, để dành được sự ủng hộ của người dân Campuchia, CNRP phải thể hiện được những chính sách mang lại ấm no, hạnh phúc cho nhân dân và sự phát triển ổn định của đất nước, không thể là những chiêu trò bỉ ổi để lừa mị, kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Đấy là lý do các vì sao các phần tử cực đoan tại Campuchia chưa bao giờ từ bỏ âm mưu chống phá Việt Nam.





22/10/2014

Tin nóng: Mỹ nhập khẩu Điếu cày

Hoa đất

Hải Điếu Cày đã được xuất sang Mỹ

Mối quan hệ thương mại giữa hai nước Việt Mỹ đang có những bước phát triển vượt bậc. Sau khi dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, và sắp tới là vòng đàm phán về hiệp định tự do thương mại TPP, Hoa Kỳ đang cho thấy những thiện chí mới trong nỗ lực hàn gắn mối quan hệ giữa hai nước và chính sách xoay trục về Châu Á Thái Bình Dương, trong đó lấy Việt Nam làm trọng tâm. Viễn cảnh mối quan hệ cởi mở v kinh tế giữa hai nước sẽ mang lại những lợi ích thiết thực cho người dân khi Mỹ sẽ có những chính sách ưu đãi, nhập khẩu nhiều hàng hóa hơn từ Việt Nam, như: nông sản, thủy sản, gia dày, dệt may…

Tuy nhiên, trong khi TPP chỉ đang trong quá trình đàm phán, các chuyên gia kinh tế Việt đã phải tròn xoe mắt vì những tín hiệu tích cực lan tỏa của nó: Mỹ nhập khẩu Điếu cày. Nhiều người đang thắc mắc ở một quốc gia văn minh và có nền văn hóa khác xa Việt Nam, liệu Mỹ nhập khẩu Điếu Cày làm gì?

Theo nghĩa đen của nó, thật khó giải thích. Bởi vì người Mỹ không sử dụng điếu cày thay cho thuốc lá. Dưới cái nhìn khác, đặc biệt trong các mặt hàng mà Mỹ gọi là “dân chủ”, “nhân quyền”, Điếu Cày hoàn toàn có thể được “nhập” và “xuất”. Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày được xuất khẩu sang Mỹ dưới con mắt của giới rận chủ. Đấy là mặt hàng mà tôi đang muốn nói đến. 

Có những thứ ở Việt Nam chỉ xem là rác rưởi của xã hội khi nhàn vi cư bất thiện - Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày đã có các hành vi tuyên truyền chống chế độ, kích động biểu tình, xuyên tạc, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, nhà nước…. và đang phải bóc lịch sống qua ngày. Vậy mà, Mỹ vẫn xem Hải Điếu Cày là mặt hàng cần phải nhập khẩu vì theo họ: đấy là biểu tượng của tự do, dân chủ, nhân quyền.

Ai chẳng biết trong quan hệ quốc tế hiện nay chỉ có lợi ích quốc gia dân tộc là vĩnh viễn. Mỹ không ngừng gây sức ép, can thiệp để Điếu Cày được ra tù sớm và biến hắn thành mặt hàng nhập khẩu. Và ở quốc gia này, liệu khả năng chửi bới Việt Nam có đủ giúp Điếu Cày sống qua ngày hay không. Một khi đã hết giá trị sử dụng, hắn hoàn toàn có thể bị đẩy đi một nơi xó xỉnh nào đấy như một mặt hàng rẻ tiền cần thanh lý. Còn giới rận chủ Việt được một phen hả hê, tự sướng khi xem những nỗ lực của mình trong thời gian qua là nguyên nhân để Điếu cày được “phóng thích”.

Nghe tin Điếu Cày được xuất sang Mỹ khiến Cù Huy Hà Vũ có chút buồn phiền. Màn kịch độc diễn về khả năng chém gió của Vũ trên đất Mỹ sẽ bắt đầu có sự cạnh tranh khốc liệt. Không ai khác đấy là Điếu Cày. Chúng ta hãy chờ xem những diễn biến mới nhất từ sự kiện này trong thời gian tới.

21/10/2014

Giáo hoàng Fransis nhấn mạnh: Người công giáo Việt Nam phải là người yêu nước



Lê Quang

Trong chuyến công du châu Âu vừa rồi, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lần thứ hai gặp mặt người đứng đầu Tòa thánh Vatican, Giáo hoàng Fransis. Chuyến thăm đầu tiên đánh dấu sự phát triển quan hệ của hai bên diễn ra vào năm 2007 giữa thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Giáo hoàng khi đó là Benedict XVI.

Hiện nay giữa Việt Nam và Vatican chưa có quan hệ ngoại giao chính thức do những bất đồng trong chính sách và những vấn đề trong lịch sử Vatican từng có thời gian ủng hộ chính sách cai trị Việt Nam của Pháp và Mỹ. Những năm gần đây, quan hệ giữa hai bên được cải thiện đáng kể. Năm 2009, hai phía đồng ý thành lập Nhóm công tác Hỗn hợp Việt Nam- Vatican. Cho đến nay, nhóm đã có 5 vòng làm việc. Lần làm việc mới nhất ở Hà Nội diễn ra trong hai ngày 10 và 11 tháng 9 vừa qua. Vào năm 2011, Hà Nội đồng ý để Vatican có vị đại diện không thường trú tại Việt Nam là Tổng giám mục Leopoldo Girelli.

Hiện tại, Vatican rất muốn đặt quan hệ ngoại giao chính thức với Việt Nam bởi Việt Nam là quốc gia có số lượng tín đồ Thiên Chúa giáo tương đối đông. Vatican sẽ lấy Việt Nam làm tiền đề tiến đến xã hội Trung Quốc, nơi có số lượng lớn tín đồ đạo Thiên Chúa, tuy nhiên, giáo hội Thiên Chúa giáo ở Trung Quốc không đặt dưới sự chỉ đạo của Vatican. Với mong muốn đó, Tòa thánh Vatican đã chỉ đạo Giáo hội Thiên Chúa giáo Việt Nam và quần chúng giáo dân không tiến hành các hoạt động cực đoan, chấp hành nghiêm chỉnh các quy định pháp luật. Năm 2010, trong lễ Admilia, Giáo hoàng Benedict XVI đã gửi Sứ điệp đến Hội đồng Giám mục Việt Nam, trong đó chỉ rõ: Người giáo dân tốt phải là công dân tốt. Trong lần gặp gỡ này với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Giáo hoàng Francis tiếp tục nhấn mạnh phải thực hiện tốt hơn nữa đường hướng “sống Phúc âm giữa lòng dân tộc”, “giáo dân tốt phải là công dân tốt”, “người Công giáo Việt Nam phải đồng hành cùng dân tộc Việt Nam xây dựng đất nước ấm no, hạnh phúc”, “người Công giáo Việt Nam phải là người yêu nước”.

Có thể nói, trong thời gian gần đây, đa số tín đồ Thiên Chúa giáo có tinh thần đoàn kết, đóng góp công sức xây dựng đất nước. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận chức sắc, tín đồ còn có các hoạt động vi phạm pháp luật, gây rối trật tự công cộng, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến mối quan hệ đang phát triển tốt đẹp giữa Việt Nam và Vatican.

Xin nhắc nhở chức sắc, tín đồ đạo Thiên Chúa hãy thực hiện nghiêm huấn từ, sứ điệp của giáo hoàng, đó là người giáo dân tốt phải là người công dân tốt và người Công giáo Việt Nam phải là người yêu nước.

Rận chủ hãy nhìn bằng hai mắt: Thủ tướng công du Âu Châu, tướng Thanh thăm Trung Quốc



Lê Quang

Hai sự kiện ngoại giao nổi bật nhất gần đây là chuyến thăm châu Âu của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng Bộ quốc phòng Phùng Quang Thanh thăm Trung Quốc. Cả hai chuyến thăm này đều đạt được những thành công như đã định, thể hiện tinh thần ngoại giao độc lập, tự chủ, không phụ thuộc vào bất kỳ quốc gia nào, đồng thời thể hiện tinh thần Việt Nam sẵn sàng làm bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới.

Trong chuyến thăm châu Âu, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đem hình ảnh đất nước, con người Việt Nam tươi đẹp, yêu chuộng hòa bình giới thiệu với bè bạn ở đây. Thủ tướng khéo léo đề cập đến vấn đề tranh chấp biển Đông và quan điểm giải quyết tranh chấp biển Đông của Việt Nam. Thủ tướng khẳng định rõ lập trường của Việt Nam là kiên trì bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ bằng biện pháp hòa bình, duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực và "luôn luôn kiềm chế trong thái độ và hành động, và sử dụng mọi cơ hội để giảm căng thẳng, khôi phục lòng tin, thúc đẩy hợp tác hữu nghị và đối thoại nhằm tìm giải pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề Biển Đông". Thủ tướng cũng có những bài phát biểu quan trọng về tự do, dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, mọi công dân Việt Nam đều có những quyền tự do cơ bản, đó là quyền tự nhiên hiện hữu của mỗi cá nhân. 

Trong khi đó, chuyến thăm Trung Quốc của đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng cũng đã đạt được nhiều thành công. Hai bên thống nhất với nhau ký một bản ghi nhớ về kỹ thuật để thiết lập đường dây liên lạc thường xuyên trực tiếp giữa hai bộ trưởng Quốc phòng để khi có tình huống, va chạm, vụ việc xảy ra trên biển thì hai bên có thể gọi nhau để trao đổi, kiểm soát những diễn biến trên biển, tránh xung đột.

Hai chuyến thăm diễn ra cùng thời điểm. Rõ ràng trong quan hệ quốc tế, chuyến thăm cấp nguyên thủ quốc gia bao giờ cũng quan trọng hơn chuyến thăm cấp Bộ trưởng. Thế mà bọn rận chủ trong nước cứ chăm chăm xuyên tạc chuyến thăm của tướng Thanh đến Trung Quốc mà không hề đề cập đến những thành công trong chuyến thăm của thủ tướng.

Theo lý luận của bọn rận, cứ đi thăm nước nào là bán nước. Và hai nước có căng thẳng, xung đột thì cắt đứt hết mọi quan hệ ngoại giao, có nghĩa là duy trì thế đối đầu với nhau? Rõ ràng bọn rận đang thể hiện một bộ mặt bạc nhược, cãi cùn, thiếu lý luận xác đáng khi xuyên tạc tất cả mọi hoạt động của Chính phủ Việt Nam. Đúng là ngu xuẩn.

Xin hãy nhớ: Muốn làm chính trị phải lấy được lòng dân. Muốn dân tin phải có lý luận xác đáng.

Linh mục Đinh Hữu Thoại đang đi ngược lại huấn thị của Giáo Hoàng

Hoa đất
Đức Giáo Hoàng Phanxicô đón tiếp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Vatican 


Bước phát triển trong mối quan hệ tưởng như không thể hàn gắn giữa Việt Nam và Vatican đang khiến thế giới ngày càng phẳng hơn. Nhận lời mời của Giáo hoàng, ngày 18-10, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thăm Tòa thánh Vatican, hội kiến với Giáo hoàng Francis và Thủ tướng Tòa thánh Pietro Parolin. Điều này còn thể hiện các hoạt động đối ngoại tôn giáo luôn được Nhà nước Việt Nam hết sức quan tâm. Chứng kiến sự kiện này và những thành công trong cuộc hội đàm, các tổ chức quốc tế suốt ngày lu loa Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền bỗng dưng im bặt. Tuy nhiên, trong cái đại cục ấy, ngay lập tức lại xuất hiện những con sâu làm rầu nồi canh. Không chỉ tự ban cho mình cái quyền được phán xét người khác, kể cả giáo hoàng, Linh mục Đinh Hữu Thoại đang đi ngược lại với những lời giáo huấn của Giáo hoàng Francis và lợi ích chung của Giáo hội. Không cần nhắc đến quá khứ đầy rẫy những thành tích ác cảm với chính quyền, Linh mục Đinh Hữu Thoại vẫn vì cái tâm thiếu trong sáng và sự nhỏ nhen vốn có khi đưa ra những nhận xét về chuyến thăm của Thủ tướng:

Hiện nay, thực tế ở Việt Nam không có tự do tôn giáo đúng nghĩa. Mọi sinh hoạt tôn giáo, ngay cả việc rất quan trọng là bổ nhiệm Giám mục, vẫn phải qua hệ thống kiểm soát của nhà nước”. Cái đó vi phạm tự do tôn giáo một cách nghiêm trọng. Chính sách và luật pháp của Việt Nam cũng là những chính sách hạn chế tự do tôn giáo chứ không thật sự giúp cho quyền tự do tôn giáo được thực thi. Hai vấn đề lớn đó hiện nay chưa giải quyết xong thì khó mà đi đến bang giao với Vatican được."

Là Linh mục với sứ mệnh phụng sự thiên chúa, hơn ai hết Đinh Hữu Thoại trước hết phải thực hiện tốt các chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước. Ấy vậy mà bên cạnh các hoạt động kích động giáo dân chống đối của dòng Chúa cứu thế, gây chia rẽ khối đoàn kết lương – giáo trên địa bàn Hà Nội trong thời gian qua, Linh mục Đinh Hữu Thoại đang đi ngược lại những lời huấn thị của Giáo hoàng. Dường như một đứa trẻ cũng hiểu được những lời Giáo hoàng Francis nhấn mạnh trong cuộc gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đó là phải thực hiện tốt hơn nữa đường hướng “sống phúc âm giữa lòng dân tộc”, “giáo dân tốt phải là công dân tốt”, “người Công giáo Việt Nam phải đồng hành cùng dân tộc Việt Nam xây dựng đất nước ấm no, hạnh phúc”, “người Công giáo Việt Nam phải là người yêu nước”.

Cũng có lẽ những toan tính của dòng chúa cứu thế đã thúc đẩy những phản ứng mạnh mẽ từ Đinh Hữu Thoại về mối quan hệ Việt Nam và Vaitican. Như chúng ta biết, dòng chúa cứu thế còn là nơi dung túng cho các đối tượng phản động Việt Tân hoạt động nhằm lật đổ chính quyền mà điển hình là Lê Quốc Quân. Vậy xin hỏi Linh mục Thoại đấy có phải là “sống phúc âm giữa lòng dân tộc”, hay “người Công giáo Việt Nam phải là người yêu nước”. 

Một gương mặt điển hình trong giáo hội Công giáo khi có những hành động đi ngược lại huấn thị của Giáo hoàng là Giám mục Ngô Quang Kiệt đã phải chịu trái đắng. Tầm Linh mục như Đinh Hữu Thoại chắc còn lâu mới được nổi tiếng như Ngô Quang Kiệt. Nhưng cứ đi ngược lại với lợi ích dân tộc và những huấn thị của Giáo hoàng, biết đâu ông sẽ nhận được kết có hậu.

20/10/2014

Công ty Formosa Hà Tĩnh đang định làm gì?



Lê Quang

Theo Vnexpress.net, vừa rồi công ty Formosa Hà Tĩnh gửi kiến nghị lên UBND tỉnh Hà Tĩnh và Bộ Giao thông Vận tải đề nghị cho phép doanh nghiệp được thành lập đội tàu thủy nội địa nhằm mục đích vận chuyển thép thành phẩm từ nhà máy đến hai thị trường chính TP.HCM và Hà Nội.

Nghị định của Chính phủ về điều kiện kinh doanh dịch vụ logistics năm 2007 hiện chưa cho phép doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài có công ty riêng tham gia vận tải thủy nội địa. Trường hợp nhà đầu tư ngoại muốn làm ăn trong ngành này phải lập công ty liên doanh với đơn vị nội địa theo tỷ lệ vốn góp không quá 49%. Để lách luật tránh Nghị định trên, Formosa đã rất thủ đoạn. Trong kiến nghị của mình, Formosa chỉ nói “muốn có đội tàu vận chuyển thép thành phẩm” chứ không nói rõ sẽ lập công ty 100% chủ sở hữu hay tham gia liên doanh với đối tác trong nước qua góp cổ phần. Đơn vị này cũng đề xuất đội tàu sẽ không chở hàng bên ngoài, cũng không nhằm mục đích kinh doanh, do đó không ảnh hưởng đến hoạt động của các hãng vận tải khác.

Rõ ràng, trong bối cảnh tình hình an ninh biển Đông đang rất phức tạp thì đề xuất lập đội tàu riêng của Formosa chạy tuyến đường thủy nội địa, theo như kiến nghị của họ, là Hà Tĩnh – Hà Nội và Hà Tĩnh – TP. HCM (có nghĩa là chạy dọc bờ biển Việt Nam từ Bắc vô Nam) là rất đáng nghi ngờ và lo ngại.

Trung Quốc ngày càng có nhiều hành động xâm lấn biển Đông phi pháp. Việt Nam kiên trì bảo vệ độc lập chủ quyền biển đảo. Trong xu thế đó, việc tăng cường tiềm lực quốc phòng trên biển tạo khả năng răn đe đối phương là rất quan trọng, nhằm hạn chế dẫn đến ngăn chặn những âm mưu, ý đồ xâm lấn của Trung Quốc. Từ vị trí, tầm quan trọng đó, Trung Quốc đương nhiên sẽ dùng mọi cách, mọi thủ đoạn để thu thập thông tin về tiềm lực quân sự, cách bố trí trụ sở các đơn vị chiến đấu của hải quân, phòng không không quân Việt Nam. Trong tình hình đó, việc Formosa đề nghị thành lập đội tàu riêng chạy dọc bờ biển Việt Nam là rất đáng nghi ngờ về âm mưu lợi dụng vỏ bọc kinh tế để tiến hành các hoạt động gián điệp, thu thập thông tin về tình hình quân sự Việt Nam.

Phát triển kinh tế là quan trọng. Tuy nhiên, không vì phát triển kinh tế mà hi sinh lợi ích quốc gia, đe dọa mối an nguy của quốc gia. Hi vọng rằng, Chính phủ sẽ chỉ đạo Bộ giao thông vận tải, UBND Hà Tĩnh có những nhìn nhận thật sáng suốt khi quyết định vấn đề trên.

Được biết, trước đó, Công ty Formosa Hà Tĩnh cũng đã xin một số ưu đãi, trong đó có kiến nghị vượt khung là thành lập đặc khu kinh tế riêng. Tuy nhiên yêu cầu này đã bị Chính phủ từ chối.

16/10/2014

Các nhà rận chủ Việt: thừa thủ đoạn nhưng thiếu tâm và tầm

Pháo hoa đẹp thế này cơ mà.

Lê Quang

Các nhà rận chủ Việt luôn tự xưng đấu tranh cho tự do, dân chủ ở Việt Nam. Cứ cho là thế đi mặc dù họ cũng chẳng rõ ràng được thế nào là dân chủ hay tự do khi đất nước Việt nam quá dân chủ và tự do rồi. Họ cố tình không thẳng thắn, nhưng ý đồ lộ rõ là lật đổ chính quyền, Nhà nước Việt Nam.

Thực tế thì họ có thừa rất nhiều thủ đoạn gian manh. Từ việc lừa lọc, dối trá, mị dân bởi những danh xưng rất kêu, nghe rất độc lập như Hộ dân oan, Hội bầu bí tương thân, Hội nhà báo độc lập, Văn đoàn độc lập.... Đến nhiều trò bẩn thỉu, dựng giả clip, xuyên tạc tình hình, dàn dựng tụ tập gây rối rồi vu khống chính quyền... Nói chung là không từ thủ đoạn nào. 

Thế nhưng để thành một nhà lãnh đạo thì họ quá thiếu phẩm chất. Quả thực họ không có trái tim và khối óc, hay nói cách khác, họ không đủ tâm và tầm.

Khi cả đất nước mừng ngày giải phóng thủ đô, ngày chính thức thoát khỏi xiềng xích nô lệ của thực dân Pháp thì họ kêu gọi biểu tình. Sự kiện lớn của đất nước thì tổ chức bắn pháo hoa, là ngày vui, lễ hội chung của mọi người dân thì họ kêu gọi đừng bắn pháo hoa, họ không muốn chung vui với cả dân tộc. Họ không có trái tim, họ nỡ quên đi để có được niềm vui hân hoan giải phóng thủ đô, bao nhiều người cha, người anh của họ đã phải ngã xuống. Họ có vì dân tộc, Tổ quốc đâu.

Họ cũng quá thiếu tầm. Khi một số phần tử cực đoan ở Campuchia biểu tình, đốt cờ Việt Nam ảnh hưởng đến uy tín, thể diện, đe dọa đến thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Trước một hành động như thế, toàn thể nhân dân Việt Nam căm phẫn. Họ vẫn bình thản, không một phát biểu nào. Ấy thế mà, khi số học sinh, sinh viên Hong Kong biểu tình vì những quyền lợi cá nhân của họ, nghĩa là chẳng liên quan đếch gì đến Việt Nam, thì họ ầm ĩ, nhặng hết cả lên. Họ còn làm hẳn một bản thông cáo có chữ ký đẩy đủ cả đám, kể cả số chức sắc tôn giáo. Họ coi sự kiện biểu tình Hong Kong hơn hẳn lợi ích quốc gia dân tộc. Suy cho cùng, biểu tình Hong Kong là cái cớ họ có thể lợi dụng được để kích động nhân dân trong nước biểu tình chống chính quyền chứ biểu tình tại Campuchia thì làm ăn được chó gì.

Với những thiếu hụt nghiêm trọng đó, họ mãi mãi chứng tỏ họ chỉ là những nhà dân chủ giả hiệu, dân chủ salong mà thôi.

Cù Huy Hà Vũ: bệnh tình chưa có dấu hiệu thuyên giảm



Lê Quang

Cù Huy Hà Vũ, con trai của Cù Huy Cận, cháu của Xuân Diệu, từng được biết đến như là đứa con bất hiếu số 1 Việt Nam.

Vũ sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật và cách mạng nhưng Vũ lại không kế thừa được tí lông tí cánh nào từ truyền thống gia đình. Ngược lại, Vũ ăn chơi đua đòi và học được thói mất dạy, lưu manh. Vũ từng bị đuổi việc tại Bộ văn hóa do thói ngông cuồng, coi trời bằng vung. Vũ từng kiện tụng, đánh đập mẹ mình, bít lối đi lại của mẹ tại căn nhà 24 Điện Biên Phủ. 

Thời gian sau, Vũ còn được biết đến là một người có bệnh lý thần kinh hoang tưởng trầm trọng. Vũ từng ngồi tù khi đã “dấn thân” bán nước cầu vinh. Sự nghiệp bán nước cầu vinh của Vũ càng rực rỡ khi Vũ dông tuốt sang Mỹ. Mừng quá, lặn đi cho nước nó trong.

Trốn chạy quê hương, tổ quốc, nơi chôn rau cắt rốn đã sinh ra mình, nơi tổ tiên, ông cha mình, Vũ tìm hạnh phúc bên trời Tây. Sang Mỹ, Vũ chẳng khác gì con khỉ diễn trò. Nghĩa là, khi những ông chủ cho ăn, cho mặc, thì phải bỏ công sức ra để diễn trò mua vui cho mọi người. Bởi vì thế, bệnh tình Vũ vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm mà còn nặng hơn.

Vũ từng diễn trò với nhiều phát ngôn, hành động gây sốc nhằm đánh bóng tên tuổi và thể hiện độ hoang tưởng bậc nhất của mình. Giờ Vũ càng phải diễn trò gấp bội. Trò mới nhất của Vũ là tuyên bố Mỹ không nên bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. 

Vũ biết, quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ đang phát triển. Việc Mỹ bán vũ khí cho Việt Nam là một hệ quả tất yếu. Đây cũng điều đáng mừng. Việt Nam sẽ tăng cường tiềm lực quốc phòng để bảo vệ đất nước. Vũ biết lắm chứ. Nhưng lỡ ăn quà rồi thì phải diễn trò. Và Vũ cứ sủa ông ổng cho vui vậy.

Vũ cũng như các nhà rận chủ khác, có sủa thế, sủa mãi đi nữa cũng không thể thay đổi được một thực tế: đất nước Việt nam ngày càng phát triển đi lên. 

Điều đáng lo ngại là bệnh tình của Vũ thời gian tới mà thôi.

14/10/2014

Bằng Kiều: nạn nhân của những trò hèn hạ bẩn thỉu của số CCCĐ hải ngoại


Lê Quang


Tôi đã từng thần tượng Bằng Kiều. Giai đoạn những năm 2000, anh là ông hoàng nhạc Việt trong dòng nhạc trữ tình. Những bản tình ca của anh làm say đắm lòng người. Thế nhưng, năm 2003 thần tượng sụp đổ trong tôi. Tôi không thể ngờ, một ca sỹ tạo được sự nghiệp, tiếng tăm, sự nổi tiếng số 1 trong nước thời điểm đó lại có những phát ngôn gây sốc và phản bội Tổ quốc như vậy. Lúc đó, nhiều người từ yêu sang hận Bằng Kiều. Bằng Kiều là tên phản động bán nước. Buồn, buồn lắm.

Cuộc đời lắm sự bất ngờ. Đến bây giờ, tôi mới biết được có một sự hiểu nhầm không hề nhẹ đối với thần tượng của tôi, trong một khoảng thời gian dài. 

Năm 2012, Bằng Kiều được về lưu diễn tại Việt Nam. Tình yêu bắt đầu nhen nhóm và sống lại trong tôi. Tôi lần mò, lang thang trên mạng tìm hiểu về cuộc đời Bằng Kiều tại hải ngoại. Và, đọc được bài này.

Theo KBCHN.net, trang tin của cộng đồng người Việt Nam tại hải ngoại, thì có thông tin thế này: 
“Thủ đoạn bỉ ổi nhất là trò mà tên này (ông bầu Việt Zdung) và đồng bọn đã áp dụng với các ca sĩ trong nước sang Mỹ biểu diễn. Sau khi ca sĩ “nội” vừa hát xong, cùng với những tràng pháo tay sẽ có người ôm hoa lên tặng. Hai lá cờ ba sọc nhỏ sẽ được gài bên ngoài bó hoa mà người ca sĩ vừa nhận; cùng lúc một lá cờ ba sọc lớn khác từ trần sân khấu cũng được thả xuống sau lưng ca sĩ. Các máy ảnh, camera chực sẵn cứ thế ghi hình. Và hôm sau những bức ảnh đó sẽ được đăng trang nhất các báo Tiếng Việt ở Mỹ kèm chú thích:“ca sĩ M đã... phản tỉnh, về với chính nghĩa quốc gia”. Ca sĩ lúc đó tình ngay lý gian, biết thanh minh làm sao?! Chính Bằng Kiều đã bị rơi vào bẫy này của hắn để rồi không còn đường về. Muốn cột Bằng Kiều chặt hơn nữa vào sân khấu hải ngoại mà hắn đang làm mưa làm gió trong tư cáchmột thế lực đen, ngày 31-1-2006 tại Westmintes - California, hắn ta triệu tập 80 ca, nhạc sĩ hải ngoại để “đấu tố” Bằng Kiều. Chàng ca sĩ vừa chân ướt chân ráo đến Mỹ bị buộc lên sân khấu nghe thẩm vấn đến xây xẩm mặt mày, lúc đó hắn mới xuất hiện bằng giọng của mafia hăm dọa: “anh sẽ tiếp tụcbị theo dõi. Nếu đi ngược lại “lý tưởng quốc gia” như đã hứa hôm nay, chúng tôi sẽ xử anh thích đáng...”.

Hắn cùng đồng bọn còn bày trò biểu tình khủng bố tinh thần các ca sĩ từ trong nước ra hải ngoại biểu diễn và ngược lại, gọi họ là “văn công Cộng sản”, nhằm ép họ phải quy phục thế lực đen của chúng.

Các ca sĩ ở hải ngoại chỉ vì miếng cơm manh áo mà phải nghe lời sai bảo, vô tình trở thành những con rối trong thế lực chống phá nhà nước Việt Nam tại hải ngoại của bọn chúng.”

Thế đấy. Thật tội nghiệp cho Bằng Kiều, thần tượng của tôi. Anh chỉ là nạn nhân của những trò bẩn thỉu, lưu manh của số chống Cộng cực đoan tại hải ngoại. Hi vọng thời gian tới, Bằng Kiều tìm lại được tình yêu trong người hâm mộ và tiếp tục cống hiến những bản tình ca bất hủ. Xin cảm ơn KBCHN, Nơi tình yêu bắt đầu.



07/10/2014

Joshua Wong lộ mặt?


Lê Quang

Biểu tình tại Hồng Kông đã trải qua hơn một tuần. Điểm làm thế giới chấn động là ẩn số Joshua Wong, chàng học sinh 17 tuổi, người lãnh đạo phong trào biểu tình của học sinh, sinh viên.

Lẽ dĩ nhiên, những nhà lãnh đạo đều là những tài năng thiên bẩm. Tuy nhiên, tất cả đều phải qua tôi luyện. Lãnh đạo một phong trào, dù nhỏ hay lớn, đều cần rất nhiều kỹ năng. Kỹ năng phát động, thu hút người tham gia phong trào, kỹ năng tổ chức, định hướng phong trào, kỹ năng duy trì phong trào… Phong trào càng lớn, càng đòi hỏi nhiều kỹ năng và kinh nghiệm dày dạn.

Joshua Wong, 17 tuổi, lãnh đạo phong trào gần 10.000 người. Thế giới không khỏi hoài nghi. Và nhiều người đặt ra nghi ngờ liệu có một “thế lực ngầm” chống lưng, chỉ đạo cho Wong?

Mới đây, một tờ báo Nga đã dẫn ra những bằng chứng về sự can thiệp của Mỹ trong tình trạng bất ổn tại Hồng Kông. Tiếp đến, báo Hoàn Cầu (Trung Quốc) đưa ra bài bình luận khá dài về con người Joshua Wong. Theo Soha.vn “Tờ Hoàn Cầu đăng tải những thông tin cáo buộc Joshua Wong - thủ lĩnh hoạt động bãi khóa của học sinh sinh viên Hồng Kông - chính là "sản phẩm" được Mỹ nuôi dưỡng từ lâu. 
Theo đó, Joshua Wong sinh vào tháng 10/1996 trong một gia đình Cơ Đốc giáo, ông Hoàng Vĩ Minh – cha của Joshua – là một thành viên Đảng Công Dân, do đó gia đình Joshua Wong có giá trị quan nghiêng về Anh, Mỹ. 
Cũng theo bài viết trên, Đảng Công Dân đã ngầm hỗ trợ Joshua Wong cùng các “hậu duệ” của Đảng này thành lập nên Scholarism. Năm 2012, Joshua tham gia cơn bão phản đối giáo dục của Trung Quốc và ngay lập tức trở nên nổi tiếng. Sau đó Mỹ đã “nhắm trúng” Joshua Wong và muốn bồi dưỡng cậu học sinh ưu tú này". 

Hoàn Cầu cũng dẫn một thông tin khác từ bài bình luận trên, rằng hồi tháng 3 năm nay, Joshua Wong tiếp tục nhận được khoản tiền 1.600.000 Dollar Hồng Kông từ phía Mỹ. Ngoài ra cậu học sinh này cùng với những người khác còn được mời tới tham quan tàu chiến của Mỹ và được Thủy quân lục chiến Mỹ huấn luyện. Ngoài ra, bài viết trên Văn Hội Báo còn cho biết, để Joshua Wong được yên tâm làm “tốt thí” trong cuộc vận động “Chiếm Trung Hoàn”, Mỹ còn hứa hẹn sẽ thu xếp để cậu học sinh này tới Anh hoặc Mỹ học nếu có vấn đề tại Hồng Kông”

Tất nhiên, thông tin do Hoàn Cầu đưa ra theo chiều hướng có lợi cho Bắc Kinh. Nhưng thực tế, Mỹ rất có sở trường trong việc tổ chức, dàn dựng các cuộc cách mạng sắc màu, cách mạng đường phố, cách mạng hoa với thành phần nòng cốt là giới trẻ, học sinh, sinh viên và kịch bản tương tự nhau. Vậy “cách mạng ô dù” thì sao?

Rõ ràng, bí mật rồi sẽ được bật mí. Thời gian sẽ trả lời cho những thắc mắc hiện nay.

Tránh định kiến, kỳ thị với các tôn giáo



Lê Quang

Việt Nam là quốc gia đa tôn giáo. Hiện tại, có thể kể đến Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Tin lành, Hồi giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, Giáo hội Phật đường Nam tông Minh Sư đạo, Tịnh độ Cư sỹ Phật hội, Bửu Sơn Kỳ Hương, Tứ Ân Hiếu Nghĩa, Baha’i, Minh Lý đạo, Balamon và rất, rất nhiều các hệ phái khác nhau thuộc các tôn giáo này. Lịch sử các tôn giáo du nhập, phát sinh, phát triển ở Việt Nam rất lâu đời. Quá trình đó, có tôn giáo du nhập một cách tự nhiên, hòa bình, cũng có tôn giáo có sự đụng độ, va chạm với tín ngưỡng dân gian, văn hóa bản địa và đã để lại những vết hằn nhất định trong lịch sử. Đã là lịch sử chúng ta phải trân trọng sự thật. Nhưng thái độ chúng ta cũng cần hết sức khách quan, chúng ta nhìn nhận lịch sử để rút ra những bài học đích đáng cho hiện tại, để những ứng xử ở hiện tại không lặp lại những sai lầm trong lịch sử.

Có thể khẳng định thế này: là người dân Việt Nam, ở thời nào, dù dân tộc nào, tôn giáo, tín ngưỡng nào đều có lòng yêu nước nồng nàn. Tuy rằng, tại một mốc thời gian nào đó, trong những hoàn cảnh nào đó, vẫn có những cá nhân bán nước cầu vinh. Đó chỉ là thiểu số. Tuyệt đại đa số vẫn là những người dân yêu nước.

Đồng bào các tôn giáo cũng vậy. Tuyệt đại bộ phận có tinh thần yêu nước, xây dựng quê hương đất nước. Tuy vậy, không thể tránh khỏi ở những thời điểm đặc biệt vẫn có những tín đồ, những vị chức sắc (những tín đồ đặc biệt) có những hành động đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc. Cũng có một bộ phận quần chúng tín đồ, vì niềm tin tôn giáo mù quáng đã bị những kẻ xấu lợi dụng tiến hành những hoạt động phản bội Tổ quốc. Ở trong những hoàn cảnh đặc biệt, lại bị chi phối bởi đức tin, thật là khó phân biệt đúng sai, phải trái. Khi mà, những người lợi dụng họ, lừa dối họ bán nước lại chính là chăm lo phần hồn cho họ, những người họ kính trọng, tuyệt đối tin tưởng và nghe theo. Bởi vậy, chúng ta cần hết sức khách quan, chúng ta không thể trách cứ những con người mê muội, mù quáng này. Cái chúng ta cần là đấu tranh và lên án những kẻ xấu, những kẻ nhân danh tôn giáo để lợi dụng quần chúng tín đồ. Lịch sử ghi nhận Pháp xâm lược Việt Nam có sự giúp sức, hỗ trợ đắc lực từ các tín đồ Thiên Chúa giáo, những lực lượng “gián điệp” và “nội ứng”. Nhưng người dân Việt Nam hiện nay cần nhìn nhận vấn đề này thật khách quan, khi mà người chỉ huy đội quân tín đồ làm nội ứng này lại chính là những giáo sỹ Tây phương sang truyền giáo, là những Đức cha, những cha của các con chiên ngoan đạo. Họ chăn dắt thế nào, họ bảo thế nào thì con chiên phải nghe theo. Và chúng ta không thể đòi hỏi lòng yêu nước An Nam từ những giáo sỹ Tây phương này. Lòng yêu nước, ái quốc của họ là yêu nước pháp, và nhờ lòng yêu nước này, dân xứ An Nam đã được “vinh dự” nhận sự đô hộ của nước pháp thực dân. Tuy nhiên, nói gì thì nói, lịch sử vẫn là lịch sử, người tín đồ Thiên Chúa giáo hôm nay cũng cần nhìn nhận lịch sử để không mắc những sai lầm trong quá khứ.

Hiện nay, không thể phủ nhận, một bộ phận chức sắc, tín đồ đạo Thiên Chúa đang có những hành động vi phạm pháp luật. Những hành động này đang tạo ra ấn tượng xấu trong mắt người dân Việt Nam. Cộng thêm những vết hằn trong lịch sử, không ít người dân Việt Nam hiện nay vẫn có cái nhìn thiếu thiện cảm và định kiến với Thiên Chúa giáo. Bởi vậy, cần phải nhấn mạnh thêm một lần nữa rằng, bộ phận tiến hành các hoạt động vi phạm pháp luật chỉ là thiểu số, hoặc là số tín đồ bị lợi dụng, còn tuyệt đại đa số tín đồ có lòng yêu nước. Chúng ta cần tránh những định kiến, kỳ thị với đồng bào theo các tôn giáo nói chung, tín đồ Thiên chúa giáo nói riêng để cùng xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tộc, tạo nên sức mạnh tổng hợp phát triển đất nước.

06/10/2014

Linh mục sao lại đi kêu gọi biểu tình


Lê Quang
Phong trào biểu tình tại Hồng Kông đang dần đi đến hồi kết. Qua nhiều ngày biểu tình có thể thấy phong trào không đạt được kết quả gì như mong đợi, ngược lại còn làm ảnh hưởng nặng nề đến nền kinh tế Hồng Kông, ảnh hưởng đến hoạt động mua sắm, tài chính tại trung tâm này. Nhưng đó là chuyện nội bộ của Hồng Kông và dân Hồng Kông. Xin miễn bàn.
Điều đáng nói ở đây là khi người dân Hông Kông bắt đầu giải tán và về nhà khi chưa đạt được những kết quả “của họ” thì lại có những con người Việt Nam ăn không ngồi rồi cảm thấy cay cú và “bất mãn” thay cho chính những người dân Hồng Kông. Tại vì sao? Họ đang trông chờ cảm hứng từ cuộc biểu tình này để hô hoán thực hiện các cuộc biểu tình chống chính quyền tại Việt Nam. Họ hi vọng vào một phản ứng dây chuyền, một liều thuốc tinh thần để kích thích và dụ dỗ người dânViệt Nam làm điều dại dột. Vậy nên, cuộc biểu tình tại Hồng Kông càng kéo dài, càng phức tạp thì họ càng thích, bởi lẽ sức ảnh hưởng, sức tác động tinh thần (theo ngu ý của họ) càng lớn. Cái điều họ quan tâm là vậy chứ họ quan tâm chó gì đến cuộc biểu tình hay hậu quả nó để lại cho Hồng Kông.
Mới đây, những kẻ ăn không ngồi rồi ấy cũng đã “rặn” ra được một tuyên bố rất hùng hồn hết sức ngu xuẩn. Đúng là ốc không mang nổi mình ốc còn mang cộc cho rêu. Xin phép bàn về độ ngu xuẩn của bản tuyên cáo này ở một bài viết khác, bài viết này tác giả xin đề cập đến những cái tên đã ký tên vào bản tuyên bố ngu xuẩn này.
Nhìn vào danh sách ký tên không khó để nhận ra những cái tên quen thuộc, những kẻ ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Tôi đặc biệt chú ý đến tên Linh mục Đinh Hữu Thoại.
Cha Thoại đã đứng vào hàng linh mục, thì sứ mệnh của cha cao cả lắm, cha phải thánh hóa người dân và loan báo Tin mừng. Nói một cách đơn giản, giáo hội bỏ tiền ra đào tạo ra linh mục thì linh mục phải thực hiện những sứ vụ của mình, tức là chăm lo đời sống tinh thần cho số tín đồ Thiên Chúa giáo và lo tuyên truyền phát triển đạo. Chẳng biết cha Thoại thực hiện chức trách nhiệm vụ của mình như thế nào mà cha Thoại có vẻ say mê những sự việc dân sự, những hành động chống chính quyền và vi phạm pháp luật thế?

“Trong hành trình cuộc đời, ai cũng có lúc phải đối diện với một thực tại tội lỗi. Nhiều khi tội lỗi còn được nhiều người rủ rê, khích lệ làm điều tội, biến tội lỗi thành đức tính. Chính vì vậy, hơn bao giờ hết, xin cha hãy nhớ lời Chúa “anh em hãy hối cải”.

04/10/2014

Cẩn thận với lời kêu gọi biểu tình ngày 10/10

Hoa đất

Sự kiện sinh viên Hồng Kông biểu tình đòi chính phủ Trung Quốc không can thiệp vào quá trình bầu cử đang được giới rận chủ Việt hưởng ứng nhiệt tình. Hưởng ứng và cổ súy từ đấy suy diễn vào tình hình trong nước là lập luận theo kiểu “bác học ấu trĩ” của giới rận chủ. Chứ thật sự tình hình Hồng Kông chẳng liên quan gì đến miếng cơm, manh áo của các bác nên có thế nào đi nữa cũng chẳng ai thèm quan tâm. Không hẳn vì sự tương đồng trong cách thức tổ chức và đối tượng tác động là lớp trẻ, ở Việt Nam cũng ngay lập tức xuất hiện lời kêu gọi học sinh, sinh viên xuống đường biểu tình vào đúng ngày 10/10. Lời kêu gọi này được đưa ra giống một trò hề theo kiểu tát nước theo mưa hơn là những toan tính của các nhà rận chủ. 


Trước hết, chưa một tổ chức nào đứng ra nhận trọng trách hướng dẫn mọi người tụ tập. So với các lần kích động biểu tình quanh Hồ Gươm trước đây, cường độ đưa tin của các trang mạng không nhiều cho thấy sự tin tưởng vào việc lôi kéo được đông đảo sinh viên xuống đường theo ý đồ của giới rận chủ là không nhiều. Mục đích được phát đi là yểm trợ phong trào dân chủ Hồng Kông chẳng ăn nhập gì với thực tiễn tình hình của sinh viên Việt Nam. Hóa ra đây chỉ là trò tát nước theo mưu để được hưởng một chút bố thí từ “quỹ dân chủ” vốn vẫn thường trực từ bên ngoài. Hùa theo dòng người dự lễ bắn pháo hoa vào tối 10/10, chụp một vài bức ảnh post lên mạng với tít: sinh viên Việt Nam yểm trợ cho phong trào dân chủ Hồng Kông. Vậy là đã thành công lắm rồi.

Vì sự nhập nhèm của lời kêu gọi, đã không ít những ý kiến khác nhau về mục đích thật sự của nó. Cùng nhau mặc áo xanh, áo đen, áo trắng để phân biệt những người ủng hộ cho phong trào dân chủ ở Hồng Kông. Phải chăng đây là trò vạch áo xem lưng để lực lượng chức năng và những người yêu nước dễ dàng phát hiện mớ hỗn độn trên để giải tán. Và trong hàng chục ngàn người xem pháo hoa tối 10/10, có ai tính nổi bao nhiêu áo tráng, áo xanh áo vàng? 

Thiết nghĩ đây chỉ là chiêu trò của giới rận chủ già kích động giới rận chủ trẻ vốn mang dòng máu manh động và quá khích. Kích động số rận chủ trẻ đối đầu với cơ quan chức năng cũng là cách hạn chế tầm ảnh hưởng của đám này trong xu thế rận chủ già đang ngày càng lép vế. Đúng quả là gừng càng già càng cay. Một công đôi việc. Vừa gạt bỏ cái gai trong mắt vừa dành giật lại vị thế của mình.


Ngày hội của mọi người dân không thể bị ảnh hưởng bởi những chiêu bài vốn dĩ xưa như trái đất của giới rận chủ. Qua đây cũng đề nghị lực lượng chức năng và người dân nên cảnh giác với đám rận chủ xuất hiện làm ảnh hưởng đến ngày hội pháo hoa 10/10 tại Hồ Gươm.

Cảnh giác thủ đoạn phao tin đồn dưới hình thức Đơn kiến nghị


Lê Quang

Người viết Đơn kiến nghị gửi tới 16UVBCT về “lai lịch” của ông tướng Võ Nguyên Giáp tự xưng là vợ cố TBT Lê Duẩn, bà Nguyễn Thị Vân, từng giữ chức vụ Phó TBT Báo SGGP. Nghe có vẻ hợp lý, vì với thân phận như vậy, hẳn là bà được “tiếp cận” nhiều thông tin thâm cung bí sử mà nhiều người không biết, điều này càng minh chứng cho những thông tin bà đưa ra là đúng sự thật.

Tuy nhiên, càng đọc càng hai năm rõ mười. Đúng là cháy nhà mới ra mặt chuột. 

Một, về hình thức, câu cú, bài viết rất lủng củng, các ý trùng lặp, nhiều lỗi chính tả. Điều này hoàn toàn không phù hợp với một người có khả năng viết báo với nhiều năm làm Phó TBT báo SGGP. 

Hai, về nội dung, nhiều kết luận không có chứng cứ rõ ràng và suy luận một cách ngu xuẩn. Chẳng hạn, tác giả cho tướng Giáp là gián điệp Pháp. Hóa chẳng phải Pháp bỏ tiền nuôi tướng Giáp để tướng Giáp đánh thắng Pháp trận Điện Biên Phủ lẫy lừng năm châu, một trong những thất bại nhục nhã và ê chề nhất trong lịch sử nước Pháp? Trên đời, có người nào bỏ tiền ra mua sự thất bại và nhục nhã?

Thứ nữa, với một người có thân phận như vậy, lẽ thường người ta sẽ không bao giờ đưa ra Đơn kiến nghị với hàm ý nói xấu một vị tướng đã đi vào lòng nhân dân, đi vào hồn dân tộc. Làm vậy họa chăng chỉ có nước ngu ngốc, lợi mất tật mang.

Rõ ràng, người viết Đơn này đã mạo danh một trong những nhân vật có thân phận đặc biệt nhằm “danh chính ngôn thuận” cho những thông tin mà thị (tạm gọi như vậy tuy không biết đích xác tác giả là trai hay gái) đưa ra.

Vậy mục đích chính của thị là gì? Rõ ràng thị hiểu rõ sự phát triển của Internet đã làm sản sinh ra những kiều phao tin đồn trong đó tác giả có thể mạo danh bất kỳ nhân vật nào mà không sợ bị phát hiện. Tuy nhiên, thâm ý của tin đồn ấy là vô cùng nguy hiểm. Với tin đồn này, tác giả có ý bôi nhọ hình ảnh tướng Giáp thì ít còn muốn in đậm trong lòng người đọc những mâu thuẫn trong nội bộ Đảng thì nhiều. Từ đó, quy kết, quy chụp này nọ… Rõ ràng tin đồn là sai sự thật. Nhưng tâm lý người dân bao giờ cũng tò mò và hiếu kỳ, thích những sự lạ lùng, chính vì vậy mới có chỗ đứng cho tin đồn và những kẻ xấu, những kẻ giả danh mới đạt được mục đích xấu của mình. 

Một người nói có con hổ về làng, mặc dù chúng ta thích nghe, thích tò mò, nhưng vẫn còn ngờ ngợ. Đến người thứ 2, người thứ 3 nói có con hổ về làng, chúng ta đã tin đến 90%. Tin đồn là vậy. Vì vậy, phải hết sức cảnh giác với những kiểu thông tin tuyên truyền bịa đặt nhằm mục đích xấu như vậy.

03/10/2014

Tại sao Mỹ dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam

Hoa đất
Bước phát triển mối quan hệ Việt - Mỹ

Một tín hiệu đáng mừng trong bước phát triển lên tầm cao mới của mối quan hệ Việt – Mỹ. Trong nhiều nỗ lực giữa các bên trên mọi phương diện, ngày 2/10/2014, tại cuộc hội đàm với Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam - Phạm Bình Minh đang trong chuyến thăm Mỹ, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry khẳng định Mỹ đã dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam.

Như chúng ta biết, trên cơ sở mối quan hệ hợp tác cùng có lợi về kinh tế, dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí là một trong những nội dung quan trọng cuối cùng để thiết lập quan hệ đối tác chiến lược giữa hai nước. Về lệnh dỡ bỏ một phần cấm bán vũ khí sát thương nhằm giúp Việt Nam mua bán các thiết bị quốc phòng liên quan đến an ninh biển góp phần bảo vệ chủ quyền tổ quốc trước dã tâm độc chiếm Biển Đông của ông bạn láng giềng Trung Quốc. 

Có số một sẽ có số hai. Chúng ta chờ đợi nhiều hơn khi đây là bước khởi đầu để Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương hoàn toàn với Việt Nam. Trong tương lai, việc bán vũ khí có thể bao gồm cả hệ thống không quân cũng như tàu biển, giúp Việt Nam bảo vệ tốt hơn chủ quyền đất nước.

Một cầu hỏi đặt ra là tại sao Mỹ không dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương hoàn toàn cho Việt Nam?

Sự thật trong những chính sách của Mỹ với Việt Nam đều chứa đựng những toan tính của họ. Trước hết, đây là bước khởi đầu cho sự phát triển quan hệ tiếp theo giữa hai nước. Việc Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương một phần cho Việt Nam đồng nghĩa các quốc gia đồng minh của Mỹ cũng phải tuân thủ quy định bất thành văn này. Nghĩa là Việt Nam không thể ngay lập tức muốn mua những gì mình thích để phòng thủ đất nước, bảo vệ chủ quyền. Và đơn giản là vẫn phải lệ thuộc vào sự ban ơn của Mỹ. Còn thế nào để được ban ơn thì không phải ngày một ngày hai mà cần có thời gian.

Thứ hai, việc Mỹ dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam còn cho thấy những toan tính trong khu vực. Mỹ không muốn gây hấn với ông bạn láng giềng Việt Nam là Trung Quốc. Hơn hết, giữa các nước lớn luôn đan xen lợi ích mà nếu không tỉnh táo, Việt Nam hoàn toàn có thể làm vật thí tốt cho họ. Vuốt mặt phải nể mũi, các quan chức ngoại giao Mỹ vẫn khẳng định việc nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam “không phải là một động thái chống Trung Quốc”, bởi các hệ thống vũ khí mà Mỹ cung cấp cho Việt Nam chủ yếu là để phòng thủ. Tuy nhiên, với Mỹ, Việt Nam là một trong những nước có vai trò chiến lược trong Đông Nam Á, cân bằng các lợi ích kinh tế - an ninh, muốn tăng cường sức mạnh cho khu vực, hiểu rõ cấu trúc kinh tế -an ninh đang trỗi dậy của khu vực. Vì vậy, Việt Nam trở thành một trong những đối tác đặc biệt quan trọng đối với Mỹ và cũng là đối tác chính ở Đông Nam Á cũng như là yếu tố chính của liên kết từ Đông sang Tây, từ Bắc tới Nam trong cộng đồng Châu Á. Vì vậy, với Mỹ, Việt Nam là một đối tác hết sức quan trọng.

Dẫu sao, đây cũng là tín hiệu đáng mừng trong bối cảnh Trung Quốc đang đơn phương dùng vũ lực nhằm hiện thực hóa âm mưu độc chiếm Biển Đông của mình.



IS có khả năng tác động đến khu vực Đông Nam Á

Hoa đất

Hoạt động của tổ chức Nhà nước Hồi giáo IS thời gian qua đã có những tác động ảnh hưởng nhất định đến an ninh toàn cầu. Việt Nam là quốc gia trong khu vực Đông Nam Á. Trong những nỗ lực chung nhằm xây dựng một cộng đồng chung ASEAN ngày càng phát triển, thịnh vượng, việc cùng nhau giải quyết những vấn đề chung mang tính toàn cầu đã được nêu trong hiến chương ASEAN. IS là một ví dụ điển hình. 

Vậy IS có khả năng tác động tới khu vực Đông Nam Á như thế nào?

Khu vực Đông Nam á chiếm 16% dân số Hồi giáo thế giới với khoảng 250 triệu tín đồ (hệ Sunnite) được xem là trung tâm Hồi giáo lớn thứ hai trên thế giới sau Trung đông (Indonesia chiếm 87%, Bruney chiếm 65%, Malaysia chiếm 55%, Singapo chiếm 17%, Philippin 8,7%, CPC 2,5%, Thái Lan 6% và Myanma 5%). Hồi giáo Đông Nam á vẫn giữ vai trò của mình trong mọi hoạt động của các nước trong khu vực này, đặc biệt ở Indonesia và Malaysia. Hàng loạt các đảng phái chính trị ra đời dưới cái tên Hồi giáo và lấy Hồi giáo làm ngọn cờ để tập hợp quần chúng, để bành trướng các hoạt động của mình. Các đảng chính trị này đã thay phiên nhau lên nắm chính quyền và họ luôn hướng về các nước Hồi giáo Arap với mối cảm tình đặc biệt. Một xu hướng chính trị mới ra đời, đó là tư tưởng của chủ nghĩa dân tộc của cộng đồng đại Hồi giáo và muốn xây dựng một kiểu xã hội theo tinh thần Hồi giáo, theo kinh Qua’ran. Không chỉ ở Indonesia mà ngay cả những nơi tín đồ ít ỏi như ở Thái Lan, Myanmar, tư tưởng dân tộc Hồi giáo cũng được phát triển rộng rãi và đang có xu hướng phát triển các phong trào Hồi giáo ly khai, khủng bố như tổ chức Jemaah Islamiah (JI), Abu Sayyaf, Mặt trận giải phóng quốc gia Moro (MNLF) ở Philippin, “Giải phóng thống nhất Pattani” ở Thái Lan (Pulo)... Những người Hồi giáo ở Thái Lan đang có xu hướng đòi tách khỏi quốc gia Phật giáo Thái để lập quốc gia Hồi giáo riêng của mình (gồm 04 tỉnh miền Nam Thái Lan). Cho đến nay, có lẽ Hồi giáo là tôn giáo có ảnh hưởng lớn nhất về mọi mặt và liên quan chặt chẽ đến những biến đổi lớn trên thế giới, đặc biệt là ở châu Á. 

Tại Myanmar: tín đồ Hồi giáo chiến 5% tổng dân số, trong đó khoảng một nữa sống ở Arakan. Trong giai đoạn cầm quyền của chính phủ U-nu, do chính sách Myanmar hoá và Phật giáo hoá đối với thiểu số tín đồ Islam đã làm xuất hiện những cuộc nổi dậy mang tính tôn giáo đầu tiên xẩy ra tiểu bang Arakan. Năm 1947, phong trào Mujahid chiếm đông Arakan (trên 2 triệu người dân, đa số theo đạo Hồi) thành một quốc gia độc lập, nhưng cuộc nổi dậy này đã bị chính quyền Myanma đàn áp trong biến máu. Tuy vậy, phong trào đòi tự trị của người Hồi giáo tiếp tục lan rộng sang các tiểu bang có đông người Hồi giáo sinh sống, đặc biệt là lãnh thổ của người Karen, một tiểu bang miền Đông Nam Myanma, do Mặt trận giải phóng người Hồi giáo lãnh đạo gây nhiều tình hình phức tạp cho chính quyền Myanmar cho đến ngày nay.

Tại Thái Lan: 90% dân số sinh sống trong các tỉnh Narathiwat, Pattani, Satun, Yala và Songkhla miền nam Thái Lan giáp ranh với Malaysia là người Hồi giáo, tất cả đều muốn gia nhập vào Liên bang Malaysia, hoặc trở thành một lãnh thổ Hồi giáo độc lập. Trong những năm đầu thập niên 1960, Thái Lan và Malaysia đã nhiều lần tuyên chiến vì xung đột tôn giáo, với sự hỗ trợ của nhiều thế lực bên ngoài. Trong những năm qua, các phong trào du kích Hồi giáo miền Nam Thái Lan liên tiếp gây ra những vụ bạo loạn khủng bố gây mất ổn định chính trị ở quốc gia này.

Tại Indonesia: là nước có tín đồ Hồi giáo đông nhất thế giới với khoảng 242 triệu, phong trào Hồi giáo quá khích phát triển mạnh trong các khu dân cư ổ chuột trên đảo Java và quần đảo Moluques. Mục tiêu của các tổ chức Hồi giáo cực đoan (Laskar jihad- LJ, Majelis Mudjahidine Indonesia, Darlu Islam- DI, Mặt trận người bảo vệ Hồi giáo- FPI…) là đẩy đuổi cộng đồng người Thiên chúa giáo ra khỏi những lãnh thổ và đảo có người Hồi giáo sinh sống. Từ sau ngày 11/9/2001, Indonesia có thêm nhiều thành phần Hồi giáo cực đoan khác được tổ chức Al Qaeda huấn luyện tại Afghanistan. Nhiều tổ chức Hồi giáo ly khai, khủng bố (Nhóm Jemaah Islamiyah (JI) thành lập năm 1950 chống chính phủ; Phong trào Acceh tự do (GAM) thành lập năm 1976, liên kết buôn lậu vũ khí với tổ chức “Giải phóng thống nhất Pattani”- Thái Lan (Pulo); Mặt trận giải phóng Hồi giáo Indonesia (MMI). Các tổ chức này hợp tác xuyên biên giới đã tạo ra nền kinh tế tương xứng hỗ trợ về mặt hậu cần, huấn luyện và biến khu vực này trở thành nơi trú ẩn an toàn. Nhiều phần tử khủng bố đã tận dụng sự liên kết khu vực để di chuyển từ nước này đến nước khác. Trong đó ý đồ của tổ chức Jemaah Islamiyah muốn thiết lập một nền chính trị thần quyền toàn khu vực Đông Nam á nhằm hình thành một nhà nước Hồi giáo chung. Tổ chức nhiều cuộc đánh bom khắp Indonesia, đặt biệt tại Bali ngày 12/10/2002 làm thiệt mạng hơn 200 người, đa số là người Úc. 

Tại Malaysia: đạo Hồi vừa là công cụ của chính phủ để thực hiện đường lối “Mã lai hoá” nhằm tiết chế thế lực của người Hoa, vừa là lực lượng chính trị mạnh đối lập với chính phủ cầm quyền hiện nay. Malaysia là cội nguồn phát triển đạo Hồi sang Việt Nam và Campuchia từ xưa và thời gian qua. Hồi giáo nước này có vai trò quan trọng trong các diễn biến chính trị, đặt biệt trong những thập kỷ gần đây. Tổ chức Kumpulan Mudjahidine Malaysia (KMM) do Nik Ali Adul Aziz lãnh đạo và là cánh tay nối dài của tổ chức khủng bố quốc tế Al Qaeda, có cơ sở hoạt động tại khắp Đông Nam á. Tổ chức này khuyến kích những phần tử quá khích tại miền cực Nam Thái Lan chống lại chính quyền Trung ương và đốt các chùa Phật giáo Thái Lan. Tổ chức KMM này cũng là tác giả nhiều vụ cướp tàu dầu trên eo biển Malacca và trên các hải đảo nằm giữa Malai và Indonesia. 

Tại Philippin: phong trào Hồi giáo ly khai mới là đáng sợ, những tín đồ Hồi giáo (phần lớn là người Moro) sinh sống trên cá hải đảo Mindanao, Basilan, Sulu, Tami, Tawi và Palawa sẵn sàng cầm súng chống lại chính quyền trung ương tại Manila để thành lập một quốc gia Hồi giáo riêng biệt. Những cuộc xung đột vũ trang giữa các nhóm Hồi giáo quá kích này với chính quyền Philippin xảy ra liên tục từ năm 1966 đến 1978, làm hàng chục nghìn người chết. Năm 1973, thành lập tổ chức “Mặt trận dân tộc giải phóng Moro (MILF), nhiều quốc gia Hồi giáo trên thế giới tích cực ủng hộ và tài trợ cho tổ chức này như LiBi. Hoạt động của các phong trào Hồi giáo Moro chỉ chất dứt sau khi Tổng thống Marcos bị lật đổ và chính quyền Aquino trao quy chế tự trị cho người Moro. Năm 1986 tổ chức MILF thành lập lực lượng vũ trang với khoảng gần 40.000 tay súng tiếp tục chống phá chính quyền Philippin gây nên sự thiếu ổn định chính trị của nước này từ hàng chục năm qua. Đầu thập niên 1990, Abu Sayyaf thành lập một tổ chức khủng bố và cướp bóc cư dân sinh sống trong vùng, kể cả du khách để gây quỹ trong ý đồ biến vùng biển Đông Nam á gồm đảo Mindanao của Philippin, Malaysia, Indonesia thàng một lãnh địa Hồi giáo rộng lớn. Hiện nay, tổ chức Abu Sayyaf có khoảng 200 thành viên là một trong những tổ chức khủng bố Hồi giáo nguy hiểm nhất trong vùng, vì địa bàn hoạt động của tổ chức này được Al Qaeda chọn làm nơi huấn luyện bí mật những cảm tử quân Hồi giáo. Năm 2000, tổ chức này bắt cóc 19 người nước ngoài tại đảo Jolo làm chấn động dư luận thế giới.

Từ thực tiễn tình hình Hồi giáo tại các quốc gia Đông Nam Á cho thấy, khả năng Nhà nước Hồi giáo móc nối, phát triển lực lượng tại các quốc gia ASEAN là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Trong khi phần lớn các tổ chức Hồi giáo cực đoan ở Đông Nam Á hoạt động khủng bố gắn liền với ly khai dân tộc, đây có thể là mảnh đất màu mỡ để IS khai thác nhằm tuyển lựa, lôi kéo, liên kết với các tổ chức tại đây để phát triển lực lượng, mở rộng phạm vi ảnh hưởng và chi phối chính sách các nước. 

Vì vậy, phòng ngừa các hoạt động của IS là trách nhiệm chung của tất cả các nước trong khu vực ASEAN.