Bài mới nhất

12/04/2015

Bàn về cái gọi là phong trào #40 năm quá đủ

Hoa đất

Gần đến lễ kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, lũ rận trong và ngoài nước lại gia tăng các chiêu trò chống phá Đảng, Nhà nước. Hay nói cách khác, "tát nước theo mưa" đã trở thành xu thể phổ biến của giới rận chủ trong thời gian qua. Điển hình là Việt Tân – đứa con lai tật nguyền của Mỹ thời hậu chiến đã không ngừng các hoạt động tác động vào trong nước để theo đuổi cho ý tưởng của vị tiền bối Hoàng Cơ Minh trước đây: phục quốc. Ý tưởng của chúng nhanh chóng được hình thành và triển khai với cái gọi là: phong trào #40 năm quá đủ. Thoạt nhìn, ít bạn đọc nào có thể hiểu hết những thủ thuật mà Việt Tân đang cố tình gieo rắc mầm mống độc hại cho xã hội. Hãy cùng phân tích mục đích mà Việt Tân muốn đạt được từ phong trào này.

Thứ nhất,  thể lệ tham dự khá đơn giản. Phong trào này được lồng ghép dưới hình thức một cuộc thi. Và rõ ràng, phần thưởng hấp dẫn (400USD) cho một bức ảnh đạt giải là "mồi câu" mà Việt Tân đáng đánh trúng vào nhu cầu, thị hiếu của độc giả. Đây cũng là các PR khá hoàn hảo của tổ chức này. Bởi vì trong bối cảnh khó khăn hiện nay, giới rận chủ trong nước còn khó khăn để duy trì cuộc sống qua ngày bằng các hoạt động chống phá của mình, nay lại chia sẻ phần ăn cho những cá nhân khác có bức ảnh đạt giải. Rõ ràng, để tồn tại được bằng nghề rận chủ đòi hỏi ngày càng phải biết cạnh tranh khốc liệt. 

Theo chúng thì: Để tham gia cuộc thi, các bạn hãy viết, vẽ hay dán một tấm hình hoặc câu khẩu hiệu “#40nămquáđủ” (tùy vào sự sáng tạo của bạn) tại một nơi công cộng ở Việt Nam mà bạn cho là độc đáo nhất hay nhiều người sẽ thấy nhất. Sau đó bạn chụp hình hoặc quay phim và gửi về cho inbox FB Việt Tân để dự thi cũng như để chia sẻ với mọi người.

Thứ hai, Việt Tân đang cố tình tập trung tác động vào lớp trẻ người Việt. Đây là tầng lớp sinh ra và lớn lên trong bối cảnh đất nước đã hòa bình, trong đó một bộ phận không quan tâm đến tình hình chính trị của đất nước. Bởi vì những sở thích như chụp ảnh, hay khả năng sáng tạo theo ý tưởng của Việt Tân chỉ có lớp trẻ mới đáp ứng được. Chụp hình theo sự sai khiến của Việt Tân cũng chính là cách mà chúng đang muốn bôi xấu xã hội Việt Nam, chia rẽ nhân dân với chính quyền, vu cáo chính sách của Đảng, nhà nước… Tôi tin chắc rằng, những bức ảnh không có nội dung chống phá sẽ không có chỗ cho những tham vọng đạt giải trên Web của Việt Tân.

Liệu có tin được những giải thưởng sẽ không được trao nếu chính quyền phát hiện bạn là thành viên gửi ảnh cho Việt Tân. Điều này hoàn toàn có thể xảy ra khi những bức ảnh đạt giải cần có thông tin cụ thể để chúng chuyển tiền vào tài khoản. Và biết đâu được, bạn sẽ bị tóm gọn vì các hành vi tiếp tay cho Việt Tân nhằm chống phá Nhà nước Việt Nam.

Thiết nghĩ, chúng ta cần cảnh giác và không tiếp tay cho những chiêu trò theo kiểu tát nước theo mưa này của Việt Tân.



Hot!

Từ khóa SEO:

13 nhận xét:

Lại là một chiêu trò mới của bọn Việt Tân nhằm chống đối Đảng, nhà nước ta. 40 năm là quá đủ ư? Đối với sự phát triển của đất nước Việt Nam thì 40 năm mới chỉ là bắt đầu cho quá trình xây dựng và tiến lên chủ nghĩa xã hội. Mọi luận điệu xuyên tạc chủ trương, đường lối của Đảng đều là đi ngược lại với sự nghiệp của dân tộc.

Giải thiêng huyền thoại Hồ Chí Minh

Với đảng CSVN Hồ Chí Minh chỉ là một thần tượng “bị thêu dệt” quá đáng vì trong suốt cuộc đời của ông ta là một chuỗi dài đầy huyền thoại, giả dối với nhiều vinh-nhục. Nhất là về cuối đời, ông ta chỉ còn là một bóng mờ sau vũ đài chính trị.

Khi đương thời, HCM là một nhà chính trị đầy tham vọng, tự tô vẽ cho mình hình ảnh một lãnh tụ siêu phàm cũng như ông tự phong mình là “cha già dân tộc”.

Nhà văn Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng, trong bài “Ăn mày dĩ vãng” có đoạn vạch trần ý đồ gian xảo của ông HCM như sau:

“Ngay sau ngày 2-9-1945, hầu hết người dân Việt Nam vẫn ngơ ngác chưa biết HCM là ai!... HCM liền tự tay viết sách ‘Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch’ và ký tên người viết là Trần Dân Tiên. Những mẩu chuyện kể tưởng như chân thực nhưng vẫn như mang không khí huyền thoại, mang cảm hứng anh hùng ca. Trong tập sách đó cũng chính HCM tự nhận là Cha già dân tộc!” (ĐoiThoai online ngày 16-7-2009)

Cựu Đại tá QĐND Bùi Tín, cựu TBT báo Quân Đội Nhân Dân và báo Nhân Dân, người từng tiếp xúc với HCM đã trả lời phỏng vấn của Pv Trà Mi đài RFA như sau:

“Tôi coi ông ta không phải là thần thánh, chỉ là một con người bình thường như mọi người khác, tức là cũng có ưu điểm và khuyết điểm, có những đóng góp tích cực và tiêu cực...

Tuổi trẻ bây giờ quan trọng nhất là cần có tư duy độc lập. Tất cả những gì mình tiếp thu được nên sàn lọc qua bộ óc, suy nghĩ của mình xem đúng hay sai. Về việc họ ca ngợi đạo đức HCM, tôi nghĩ tuổi trẻ cần biết rõ là ông Hồ trong hoạt động cách mạng có sai lầm lớn là giả dối nhiều lắm. Một ví dụ đơn giản là ông tự viết ra quyển sách nói về tiểu sử của mình, ký tên là Trần Dân Tiên... trong đó còn ghi HCM không có vợ con, suốt đời chỉ nghĩ đến dân tộc, thế nhưng thật ra, ông ta có nhiều vợ.

Điều này đã được chứng minh đầy đủ như ông ta đã cưới bà Tăng Tuyết Minh ở Quảng Châu, Trung quốc, có rõ cả ngày giờ, giấy hôn thú, ảnh và thư từ cơ mà. Rồi sau này, khi ông về Hà Nội, người ta cũng biết chính ông Trần Quốc Hoàn bố trí cho ông một cô tên là Nông Thị Xuân, hàng tuần lễ vào gặp ông, và ông Hồ đã có con là anh Nguyễn Tất Trung nay đã hơn 50 tuổi”. (RFA online ngày 19-5-2007)

Trần Đĩnh, người viết tiểu sử Hồ Chí Minh nói rõ cô Xuân này là “con gái nuôi của bác”, ấy thế mà ông ta đã “loạn luân” với con gái nuôi của mình. Có nghĩa là đạo đức của ông không bằng một kẻ tầm thường. Chẳng những thế, ông ta không dám nhìn vợ, nhìn con và còn hơn thế nữa để cho Trần Quốc Hoàn tổ chức “thủ tiêu” vợ ông để ông giữ tiếng...

“...tôi bất thần nhớ đến cô Xuân, cô “con gái nuôi của bác”. Hỏi mấy người đứng tuổi nom có vẻ quen từ trên rừng. A, cô Xuân ấy hả? - Lấy chồng rồi. Chồng lái xe. Nhưng chết rồi! - Ố, sao trẻ thế mà chết? - Về quê Cao Bằng bị ô tô đè...” (Đèn cù I - trang 183)

“Nguyễn Tạo hay Tạo Cuội xì ra ở nhà Đinh Văn Đảng những chuyện tài đình về lý lịch Trần Quốc Hoàn và bà Xuân, vợ cụ Hồ bị Hoàn giết. Một lực bí ẩn trong nội bộ đảng đang muốn cho lộ dần ra những xó xỉnh của Hồng cung bí sử chăng?” (Đèn cù II - trang 322)

HCM là người luôn cố tạo cho mình một huyền thoại cao siêu qua những hành động giả dối ngay cả chuyện đôi dép râu của ông ta cũng vậy. Triết gia Trần Đức Thảo đã có một nhận định sâu sắc về bản chất của ông Hồ được ghi lại trong “TĐT Những lời trăn trối” như sau:

“...'ông cụ’ đã lần lượt ăn ở với nhiều phụ nữ một cách nghiêm túc, từng đã chính thức lập gia đình, từ đã có con ở Âu, ở Á. Nhưng ‘ông cụ’ vì đã cuồng vọng chính trị, mà phải chứng tỏ mình là người thanh khiết, thanh cao, có đức độ ‘cách mạng’ (cách mạng có cấm ai lấy vợ đâu!...) nên ‘ông cụ’ đã phải từ bỏ tất cả vợ con!” (TĐT... trang 348)

“Cụ Hồ là một tay chính trị nhiều thủ đoạn lắm chứ không phải là một tay hiền từ đâu!...

Cụ Hồ còn nêu gương sống thanh đạm, bắt làm nhà gỗ để cụ ở, nhưng chung quanh và những người thừa kế cụ, có ai theo gương sống thanh đạm như thế đâu. Bởi chung quanh đều biết tấm gương ấy chỉ là thứ đạo đức hình thức, bề ngoài, nhưng trong thực tế thì lại khác, ‘ông cụ’ vẫn sống rất là đầy đủ về mọi mặt, kể cả về vấn đề sinh lý”. (TĐT... trang 82-83)

“Cứ theo thực tại mà xét, thì ‘ông cụ’ là một con người cực kỳ vị kỷ, mang mặc cảm tự tôn tuyệt đối. Từ cách mang đôi dép râu bình dân, từ cách để hở ra cái áo lót nâu đơn sơ, thủng vài lỗ bên trong, từ cách không cài hết khuy áo sơ-mi, tới cách khoác hờ cái tấm nhựa bên ngoài... đó là những cách thức phô diễn đã được chọn lựa, cân nhắc rất kỹ...

Lối ăn mặc cố ý tỏ vẻ ‘bình dân’ trong đám người chính trị, hoặc giữa dân chúng như vậy là một cách tự tôn rất cao siêu!” (TĐT... trang 264)

Theo ông Hoàng Tùng, nguyên TBT báo Nhân Dân viết trong bài “Bí mật Hồ Chí Minh” thì ông Hồ đã tuân theo lệnh của Mao Trạch Đông đã phóng tay CCRĐ long trời lỡ đất nhằm tận diệt trí, phú, địa hào. Theo thống kê chính thức của nhà nước đăng trong cuốn Lịch sử Kinh tế Việt Nam tập 2 cho biết có 172.008 người (thực tế con số cao hơn nhiều) bị quy vào thành phần địa chủ và đã bị giết, trong đó có bà Nguyễn Thị Năm tự Cát Hanh Long là người “ơn” của đảng CSVN bị chính ông Hồ kết tội “Địa chủ ác ghê” và đem xử bắn đầu tiên.

“...mùa hè năm 1952 Mao Trạch Đông và Stalin gọi bác sang, nhất định bắt phải thực hiện cải cách ruộng đất. Sau thấy không thể từ chối được nữa, bác mới quyết định phải thực hiện CCRĐ trên đất Bắc”. (ĐanChimViet online ngày 4-7-2010)

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường khi trả lời báo Quê Mẹ nhân chuyến đi sang Pháp sau năm 1975 nói về cái cảnh đầu rơi máu chảy suốt 3 năm trời này như sau:

“Trong lịch sử từ hồi lập quốc đến nay chưa có một cuộc thanh trừng giết dân nào khủng khiếp tàn bạo như cuộc CCRĐ. Hầu như mọi cuộc đấu tố đều có sự nhúng tay của cố vấn Trung cộng. Điều đó cho thấy chính quyền HCM lệ thuộc ngoại bang như thế nào”. (Người Việt ngày 7-9-2004)

Sau khi gây án CCRĐ diệt chủng long trời lỡ đất ông HCM đã không có được cái bản lĩnh của một người lãnh đạo, sự thiếu can đảm và vô liêm sĩ không dám nhận lỗi đã bị một trí thức trẻ, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn khi trả lời Pv Duy Ái đài VOA vạch trần như sau:

“Và khi có nhân sĩ, như luật sư Nguyễn Mạnh Tường, góp ý rất chân thành với cụ Hồ về tầm quan trọng đối với đất nước trong việc cần phải xây dựng một nhà nước tôn trọng dân chủ, tôn trọng pháp luật thì cụ Hồ không những không áp dụng mà người góp ý còn bị hất hủi, trù dập hết sức nghiệt ngã.

Cụ Hồ cũng đã thể hiện sự tránh né trách nhiệm của người đứng đầu hệ thống chính trị trong vụ CCRĐ khi để Đại tướng Võ Nguyên Giáp đứng ra xin lỗi nhân dân và chỉ để một số nhân vật cấp dưới chịu kỷ luật”. (VOA online ngày 16-9-2010)

Tư cách của ông HCM được cựu Đại tá QĐND Phạm Quế Dương, người đã trả thẻ đảng sau khi tướng Trần Độ bị khai trừ đã trả lời phỏng vấn của Tuần báo Viet Tide ông cho thấy lão Hồ là người vong ân bội nghĩa như sau:

“Cụ Hồ làm nhiệm vụ đấu tranh cho dân tộc ông cũng phải nhờ nước ngoài. Ông về nước cũng phải nhờ bà con nhà giàu. Ông ở nhà thị xã, kêu gọi “Tuần lễ vàng” để lấy tiền của bà con. Đáng lẽ ông phải cảm ơn người ta mà ông lại quay lại đánh người ta. Chuyện đó đáng để lịch sử lên án”. (VietTide số 44, ngày 17-5-2002)

Ông HCM chẳng những đã nghe theo lệnh của quan thầy Trung cộng tàn sát dân mình trong phong trào CCRĐ, ông còn làm ngơ cho Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký Công hàm ngày 14-9-1958 bán hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Tổ quốc để đổi lấy vũ khí xâm lược VNCH. Hành động thần phục cộng sản Thiên triều của ông Hồ đã gây mở dầu cho bọn CSVN ngày nay lệ thuộc 16 chữ vàng mà nguồn gốc được Triết gia Trần Đức Thảo nói rõ vai trò “cộng sản” của ông Hồ như sau.

“Cái mảng tối nên tìm hiểu là lúc được bố trí vào làm việc trong ‘Bát Lộ Quân’ của đảng cộng sản Tàu, với quân hàm thiếu tá thì ‘ông cụ’ đã tuyên thệ gia nhập đảng CSTQ vào lúc nào, do ai đỡ đầu? Tuyên thệ như thế thì có phải từ bỏ quốc tịch Việt Nam hay không?” (TĐT.. trang 254)

Khi vai trò lịch sử đã đi qua thì thần tượng chỉ còn như một bóng mờ. HCM khi còn sống mà đã phải chịu một số phận hẩm hiu vì thất thế trong cuộc tranh giành quyền lực mang dậm nét thắng-thua. Đã đến lúc cho phép ông “ngồi chơi xơi nước”.

“Pierre Brocheux nói: “...kể từ năm 1960 chính nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nguyễn Chí Thanh mới thực sự là những người nắm quyền. Theo nghiên cứu của tôi thì cả một giai đoạn trước khi qua đời, ông Hồ bị cách ly khỏi quyền lực, tức là không hề có quyền gì. Ông ấy bị biến thành một biểu tượng”. (Đèn cù II - trang 633)

Nhà văn Vũ Thư Hiên, con trai cụ Vũ Đình Huỳnh nguyên Bí thư của HCM, trả lời phỏng vấn báo mạng Dân Luận nói về ông HCM cuối đời bị vô hiệu hóa như sau:

“Theo những nhận xét tôi nghe được từ những người cộng sản thâm niên đáng trọng, ngang hoặc còn hơn Lê Duẩn, thì Lê Duẩn là người nhiều tham vọng. Ông ta không cho phép mình hài lòng chỉ với chức vụ Bí thư thứ nhất, mà muốn hơn thế - một lãnh tụ vô song, một thần tượng trong ngôi đền cộng sản, nếu không hơn thì cũng ngang bằng HCM...

Chỉ biết năm 1965, trong một cuộc nói chuyện với cán bộ tuyên giáo ở Hưng Yên, trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Tố Hữu nói: ‘Ông cụ lẩm cẩm rồi, mọi việc bây giờ do anh Ba (Lê Duẩn) và tụi tôi giải quyết”. (DanLuan online ngày 7-12-2014)

Những lời kể của Trần Đĩnh cùng khớp với lời của Vũ Thư Hiên cho thấy rõ ràng bọn đàn em đã trước bỏ quyền lực cũng như xóa bỏ huyền thoại HCM ngay khi ông còn sống. Vậy thì mọi sự suy tôn hay sùng bái ông ta hay là Võ Nguyên Giáp đều là gian trá, đều là “ăn mày dĩ vãng”.

“Trưởng ban Nông nghiệp Phan Quang mới xuống Hưng Yên cùng Tố Hữu, nghe Tố Hữu nói với báo Hưng Yên là từ nay cần đề cao anh Lê Duẩn nhiều lên, anh sẽ là lãnh tụ, bác Hồ lẩm cẩm rồi”. (Đèn cù I - trang 245)

“Chúng tôi nghe nói cụ Hồ không biểu quyết. Nhiều lần giơ tay toan nói cụ đều bị Lê Đức Thọ ngăn, bảo nhường cho người khác”. (Đèn cù I - trang 265)

Cùng chuyện kể của Trần Đĩnh, cụ Nguyễn Văn Trấn, nhà cách mạng lão thành Nam bộ cũng nói rõ hơn chuyện ông Hồ bị thất sủng trong hồi ký “Viết cho mẹ và quốc hội” như sau:

“Tao nói cho mầy nghe nha, Bùi Công Trừng nói tiếp, về chuyện lão già HCM. Tao nghe thằng Thọ âm mưu lật đổ ông già, và lấy Nguyễn Chí Thanh thay, ông lão chỉ còn làm người chuyên nghiên cứu lý luận Mác-Lênin. Chuyện nước giao cho Nguyễn Chí Thanh...

Mày coi, coi có tội nghiệp không. Đồng chí HCM muôn ngàn kính mến của chúng ta bận bộ đồ lụa gụ, chủ trì hội nghị mà day mặt ra sân. Có lỗ tai tự nhiên nó phải hứng những lời công kích mạt sát Liên xô. Khi chướng tay quá quay vô, đưa tay để nói, thì thằng Thọ lễ phép Bắc Hà:

‘Bác để cho anh em nói đã mà’. Tao đếm lão Hồ, đưa tay mấy lần, lần nào thằng Thọ cũng kịp ngăn. Cuối cùng ông cũng cho hội nghị nghe, ông nói ca dao bằng tiếng khóc: ‘Khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo’ và ông nói xụi lơ: ‘thấy lợi người ta cho tên lửa vô, thấy bất lợi thì người ta rút ra. Có chi mà!” (GMvQH - trang 328)

Trong thời gian bị cho ngồi chơi xơi nước, ông Hồ bị đàn em cho đi qua Trung cộng “dưỡng lão”, đến cuối năm 1967 cho về nước để bàn chuyện tổng tấn công Tết Mậu Thân nhưng nằm trong âm mưu:

“Còn chuyện bác suýt chết, anh biết không? Kìa, hồi ký Vũ Kỳ đăng trên một số báo Văn nghệ Tết đó! Ông cụ về nước ban đêm bằng máy bay nhỏ. Đến sân bay Bạch Mai phát hiện đèn hiệu đã bị đặt lệch 15 độ, hạ cánh theo nó thì đâm cổ hết xuống khu ao đầm quanh đó. Anh phi công đành xin được hạ cánh mù, tức là theo thói quen. Thế mà không có vụ án đặt láo đèn hiệu, sợ không?” (Đèn cù II - trang 32

Đảng CSVN rêu rao rằng tổ chức UNESCO vinh danh HCM, nhưng sự thật như thế nào được phóng viên Nguyễn An hỏi cựu Đại tá Bùi Tín trả lời như sau:

“Tôi đến tận UNESCO để tìm và tôi đã gặp bà Elisabeth là người phụ trách Thư viện của UNESCO lớn lắm và bà nắm tất cả hồ sơ chính thức của UNESCO, và bà ấy cũng biết ngay và trả lời tôi trong khoảng 40 phút về nội dung của vấn đề này. Bà xác định rõ lúc đầu có nghị quyết thật của UNESCO nhưng mà cái nghị quyết đó thông qua cái đề nghị viết sẵn của đoàn Việt Nam. Thế nhưng trước ngày kỷ niệm một năm thì cả một phong trào chống đối rất là mạnh mẽ, do đó mà UNESCO chủ trương là không đứng ra tổ chức cái đó nữa và để cho Việt Nam muốn tổ chức như thế nào thì tùy nhưng mà không được lấy danh nghĩa UNESCO”. (RFA online ngày 19-5-2008).

Trần Đĩnh “thất tình” với HCM, ông nói như sau:

“Biết cụ Hồ sau nghị quyết 9 đã bị phe Lê Duẩn cho ngồi chơi xơi nước, chúng tôi bắt đầu kém tin yêu cụ vì đã chịu thua Lê Duẩn, không bảo vệ đến cùng chân lý”. (Đèn cù I - trang 379)

Bác sĩ Phạm Hồng Sơn trong bài viết “Tiến sĩ Nguyễn Quang A với ‘cụ Hồ’...” đã can đảm nói lên nhận định chân thật của mình về thần tượng HCM mà đảng CSVN trong ý đồ ra công đánh bóng:

“Nhưng việc chính quyền hiện nay vẫn không ngừng nghĩ ra nhiều kế sách, vẫn không tiếc tiền của (của dân) liên tục đầu tư vào việc tô vẽ, duy trì, tôn tạo sự sùng kính HCM trong dân chúng như một bậc thánh, một vị Phật cứu nhân độ thế là vấn đề không có gì khó hiểu vì đó là logic tất yếu của mọi chế độ độc tài…

Họ là những người đang cố duy trì một thần tượng có thể tiếp tục gây mê hoặc, ru ngủ dân chúng trên con đường lầm lạc, độc ác chỉ có lợi cho họ”. (DanLamBao online ngày 28-11-2012)

Hồ Chí Minh ngoài tài đóng kịch sử gia Trần Gia Phụng còn khám phá ra ông ta còn có tài “Trộm thơ” (*) rất là siêu việt, ngay cả tập thơ “Ngục trung nhật ký” đa số là của tác giả Già Lý, người Tàu được CSVN gán cho là của ông Hồ thì cũng là “chôm chỉa”.

Bài thơ “Lương Châu từ” nổi tiếng của Vương Hàn đời nhà Đường bên Tàu có cách đây hơn một ngàn năm vậy mà ông Hồ “cóp” lại khác nhau chỉ có 7 chữ. Như thế mới thấy được cái tè đạo thơ của “bác”.

Bác Hồ nhà ta làm thơ: “Tặng Trần Canh đồng chí”.

“Hương tân mỹ tữu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Địch nhân lưu phóng nhất nhân hồi”.

So sánh với bài thơ: “Lương Châu từ”.

“Bồ đào mỹ tữu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”. (* Những chữ in đậm là khác nhau).
(ĐanChimViet online ngày 29-11-2014)

Đọc suốt bài viết này, độc giả mới thấy được lý do trong nhân gian Việt Nam có những câu hát, câu vè châm biếm được Trần Đĩnh, “người viết tiểu sử HCM” đưa vào “tự truyện của mình” để trêu cợt cho hậu thế thấy rằng một huyền thoại đã giải thiêng:

“Hôm qua em mơ thấy bác Hồ,
Chân bác dài bác đạp xích lô,
Em thấy bác em kêu xe khác,
Mắt trợn trừng bác mắng đồ ngu...
….
Cần Thơ có bến Ninh Kiều,
Dưới chân tượng bác đĩ nhiều hơn dân”.
(Đèn cù II - trang 121)

Đại Nghĩa

LÝ QUANG DIỆU VÀ "ĐẠI THẮNG MÙA XUÂN" !?

"Nếu có vị trí số một ở Đông Nam Á thì đó phải là Việt Nam. Bởi so sánh về địa chinh trị, tài nguyên, con người, Việt Nam không thể xếp sau nước nào khác trong khu vực", Cựu TT/Singapore Lý Quang Diệu nói. (VTC News)

Nhưng thực tế nó đã diễn ra:

- Lý Quang Diệu & “đảng hành động nhân dân” (PAP) hành trình bằng trí tuệ trong 30 năm biến một làng chài nghèo khó vô danh thành một Trung tâm tài chính Singapore hàng đầu thế giới. GDP bình quân đầu người của Singapore, ở mức 56.532 USD (2012- Knight Frank và Citi Private Bank).

- Hồ Chí Minh & đảng CSVN hành trình bằng xương máu 4 triệu sinh mạng đồng bào trong 70 năm đánh đổi lấy một chủ nghĩa CS “tội ác chống lại loài người” mà ngay trong thời bình thì nạn nhân của nó còn nhiều hơn tổng số người chết trong thế chiến 2. GDP thu nhập đầu người Việt Nam khoảng 1.960 USD/người/năm (VietNamNet).

Ngay tại thời điểm này, 24/3/2015, người dân Singapore và truyền thông công luận thế giới đang nghiêng mình thương tiếc vĩnh biệt tượng đài Lý Quang Diệu một tấm gương trong sáng hoàn hảo trong vai trò lãnh đạo quốc gia để mọi chính khách trên thế giới soi rọi – “Ông Lý Quang Diệu là người khổng lồ của lịch sử” (Tổng thống Obama).

Thì tại Việt Nam nhà nước và đảng CS củng đang hô hào cho một cuộc hội thảo gọi là Nhân kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2015), trong hai ngày 3 và 4/4, tại Thành phố Hồ Chí Minh, Bộ Quốc phòng, Ban Tuyên giáo Trung ương và Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh sẽ phối hợp tổ chức Hội thảo khoa học cấp nhà nước, với chủ đề “Đại thắng mùa xuân 1975 - Sức mạnh của ý chí thống nhất Tổ quốc và khát vọng hòa bình”.

Phải đề cập cùng lúc 2 sự việc như thế là vì: 30 năm lãnh đạo Singapore thời gian “hoàn kim” đưa con rồng Singapore cất cánh của ông Lý Quang Diệu là thập niên 70-80 - Cũng trong khoản thời gian này CSVN tiến hành ký kết HĐ paris 1973 và cao điểm là sự kiện 30 tháng 4 – 1975.

Một Lý Quang Diệu với một quốc gia chỉ nhỉnh hơn đảo Phú Quốc VN một chút và 5 triệu dân lại là câu chuyện thời sự đầy hình ảnh tốt đẹp được đề cập rộng rãi trên mạng truyền thông khắp thế giới hiện nay, so với…

Cái tin hội thảo khoa học cấp nhà nước, với chủ đề “Đại thắng mùa xuân 1975 - Sức mạnh của ý chí thống nhất Tổ quốc và khát vọng hòa bình” một cái thông tin mà suy cho cùng về giá trị của nó thì không hơn một cái tin “xe cán chó” mà trong nước củng như thế giới chẳng có ai chú ý hay đề cập bởi vì nó rất khập khiễng và hoàn toàn “phản khoa học” nếu không muốn nói là thiếu tri thức rất vô học…

Vô học là vì nếu nói rằng “Khoa học” là kết quả của sự hoàn thiện tiên tiến từ trí tuệ con người mà bao hàm về bản chất của nó luôn hướng đến chân thiện mỹ của nhân loại, thì nội hàm của cuộc hội thảo này chỉ là bản chất của sự bịp bợm thiếu chân lý từ sự thật thì làm thế nào để gọi là hội thảo khoa học?.

Không bịp bợm sao được, khi mà Hiệp Định Paris 1973 (Ảnh dưới photo bản gốc) mang tên “Hiệp định Paris chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam” 27/1/1973 - Trong đó có các điều khoản qui định mà các điều khoản quan trọng nhấn mạnh đó là:

Link ảnh https://lh6.googleusercontent.com/Sb9xnkPEJsxhfjOg_ovEM8rlpoOCR5mhQi3yuiBveewm6OWGy_ZRp-XMZmmArM7DOy_osvD6bOAjcSp4hxltgKc4xl6PvFxxFVCFPcgGd_aDMPFt18kC7Iw72hfXYtPfIm7n1ThmH97kdRpn

CS Bắc Việt và MT/GPMN cùng đặt bút ký kết HĐ Paris 1973 trước cộng đồng quốc tế
Link ảnh: https://lh3.googleusercontent.com/mQ_NwwcTThEzceX_M_-N_4oYfgtjMHl91eEseidYFobpDx8nkKueCn6jAJqqGI7qHvxWhAE5YvBiJSBfbkVq0FdrUaI7NFka4jpMcYwNufgh1T843Vo9pwaGY6hfyGGOZptZttKqK7oymmyM

Nhưng khi người Mỹ và VNCH (miền Nam) nghiêm chỉnh thực thi HĐ Paris trước quốc tế, Mỹ rút hết quân đội và thôi không còn yểm trợ cho VNCH thì ngay tức khắc CS Bắc Việt... “tôn trọng và giữ vững hòa bình ở miền Nam VN, giải quyết các vấn đề tranh chấp bằng thương lượng tránh mọi xung đột bằng vũ lực (điều khoản 10) Hiệp thương trên tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc, tôn trọng lẫn nhau, không thôn tính nhau (Điều 12).

Bằng sứ giả hòa bình là từng đoàn xe tăng vượt vĩ tuyến 17 tiến vô Nam tràn vào dinh Thống Nhất 30-4-1975…

Link ảnh: https://lh3.googleusercontent.com/i5G0uhn2zzP0f_h76yt_IZa8VjIzslxley3EjNi2m9WDHemJA8iuZSzZKkW57NJXhHimCH5cZyqWUuwhnH1ifRcAgwqM9HYhQ6LpGBw26lIq06lJpHnk7AT8pxwKGVulJVtRkoH_V1M0o_Sk
Đây là sứ giả hòa bình của CS Bắc Việt gửi vào miền Nam 30-4-1975

Và vậy thì từ phía Nam vĩ tuyến 17 ai cầm vũ khí tiến ra nổ súng gây chiến tranh với nhân dân quân đội Bắc Việt để các chóp bu CSVN hôm nay gọi là “Đại thắng mùa xuân”!? Nhân dân miền Nam chỉ lo xây dựng bảo vệ quê hương hoàn toàn không muốn chiến tranh, kinh tế lương thực ổn định tốt hơn miền Bắc rất nhiều đó không phải là khát vọng hòa bình!?

Thiết tưởng rằng nên tổ chức một hội thảo khoa học mang một tầm cao trí tuệ của chủ đề:

“GDP người dân Singapore 56.532 USD ( 2012) so với GDP người Việt Nam (2014) = 1.960 USD tại sao khác biệt quá xa?”

Như thế sẽ thông minh và tốt hơn rất nhiều thay cho hội thảo “Đại thắng nồi da sáo thịt”.

Hãy biết thùng rỗng để đừng kêu to, biết xấu hổ để đừng trơ tráo khi mà nổi nhục không định hình nhưng là vết thương mưng mủ trong lòng dân tộc Việt Nam qua câu nói của cựu Thủ tướng Lý Quang Diệu trong những ngày đầu lập quốc ở thập niên 60 của thế kỷ trước:

“hy vọng một lúc nào đó Singapore chúng ta sẽ phát triển giống như Sài Gòn”. (http://baodatviet.vn)

Mà hiện nay thì thu nhập GDP/năm phải cần đến 17 người dân Sài Gòn hay Việt Nam mới bằng một người Singapore!? Hoàn cảnh nào tạo ra khoảng cách dịu vợi này? Đó chính là “Đại thắng mùa xuân 1975”.

Hoàng Thanh Trúc

CÁI GIÁ CỦA NGÀY 30/4
17 tháng 4 2015

Trong thời gian này hằng trăm bài xã luận sẽ đề cập đến mốc lịch sử ngày ba mươi tháng tư năm 1975, hoặc như ngày thống nhất đất nước, ngày chiến thắng vinh quang nhất lịch sử theo luận điệu Ðảng Cộng Sản Việt Nam và những người xu nịnh ĐCSVN, hoặc như ngày quốc hận theo quan điểm của người Việt chống cộng hay không thân cộng trong nước cũng như ngoài nước.

Có lẽ đây là một cơ hội tốt để cả hai bên cùng nhau ôn lại vài bài học mà nhân dân Việt Nam đã phải trả mua bằng giá rất đắt.
Ðộc Lập, Thống Nhất và Chiến Tranh

Sau Thế Chiến Thứ Hai, các nước thực dân trên thế giới đứng trước hoàn cảnh mới và khí thế mới của các phong trào nhân dân đòi lại độc lập trên toàn cầu đành phải đi từ nhượng bộ này đến nhượng bộ khác và cuối cùng phải cúi đầu công nhận nền độc lập của các quốc gia mà họ thống trị trước đó.

Chế độ thực dân suy sụp và chủ nghĩa đế quốc đã đến thời kỳ cáo chung. Chúng ta cứ nhìn vào Nam Dương và Việt Nam, hai nước cùng tuyên bố độc lập vào mùa thu 1945. Hòa Lan công nhận quyền độc lập Nam Dương vào năm 1949. Pháp chỉ công nhận chủ quyền Bắc Việt Nam năm 1954, sau khi chiến tranh Pháp Việt đẩm máu gây trên 300,000 binh sĩ và trên một triệu thường dân Việt Nam bị tử thương,

Trong lúc đó, chế độ thực dân Anh chấm dứt ở Ấn độ vào năm 1947, đưa đến độc lập cho Ấn Độ và Hồi Quốc. Việc này cũng xảy ra ở Miến điện và Tích Lan vào năm 1948. Phi luật Tân lấy lại từ Hoa Kỳ quyền độc lập vào năm 1946 .

Phần lớn các nước nhược tiểu ở châu Á, châu Phi không cần đổ máu nhân dân, chiến đấu trường kỳ, bần cùng hóa dân tộc, phá hủy bao nhiêu công trình văn hóa của đất nước mà vẫn đạt được mục đích giải phóng quốc gia và lấy lại quyền độc lập cho xứ sở nhanh chóng hơn ta. Phải chăng vì các nước đó đã có những nhà lãnh đạo sáng suốt có cái nhìn chiến lược, thấu hiểu sự suy tàn của chủ nghĩa thực dân, nên đã ứng dụng phương thức đàm phán, đấu tranh không võ trang, không bạo động để tiết kiệm xương máu nhân dân.

Phải chăng nhân dân ta đã không tiết kiệm được xương máu, đã phải chứng kiến bao nhiêu tàn phá, cùng khổ vì các nhà lãnh đạo Cộng sản thời đó không có cái nhìn chiến lược? Hay tệ hơn nữa họ đã có những mục tiêu khác thay vì mục tiêu dành quyền độc lập và thống nhất cho xứ sở trái lại theo đuổi mục tiêu tận diệt các đảng phái cách mạng khác và tất cả những người Việt Nam không cùng chính kiến với họ?
Ai Chia Cắt Việt Nam?

Cuối cùng, sau chín năm máu lửa, hòa hội Genève quyết định số phận Việt Nam. Pháp và Trung Cộng đã đi đêm với nhau và đưa ra giải pháp chia cắt Việt Nam thành hai mảnh. Thủ Tướng Phạm Văn Đồng đành phải nghe theo nước đàn anh phương bắc, chính quyền Ngô Đình Diệm nhất quyết không nghe lời Pháp và Trung Cộng, và cuối cùng không ký vào bản hiệp định đó.

Sông Bến Hải và Vĩ Tuyến 17 đã phân chia Nam, Bắc. Người miền Nam gọi ngày đất nước bị qua phân (20 tháng 7) là ngày Quốc Hận từ năm 1954 đến năm 1975.

Vì đất nước bị qua phân, nên chỉ năm năm sau Bộ Chính Trị Bắc Việt lại đưa nhân dân ta vào chiến tranh một lần nữa, và lần này chiến cuộc kéo dài mười lăm năm, với ba triệu người Việt bị tử vong.
Từ 1960 đến 1975

Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN) chỉ có danh mà không có thực. Không mấy ai ở Việt Nam tin rằng MTGPMN là một tổ chức độc lập. Ai cũng thừa biết MTGPMN được Bắc Việt thành lập, chỉ huy và điều động. Chỉ có báo chí ngoại quốc mới nhắm mắt dùng tổ chức ngụy trang này để mô tả chiến cuộc từ năm 1960 đến năm 1969, và những năm 1970 đến 1973 là một phong trào võ trang của nhân dân Miền Nam nổi lên chống chính quyền Miền Nam.

Bằng chứng MTGPMN hoàn toàn ở trong bàn tay của chính quyền Hà Nội là: 1. sự thành lập Văn Phòng Trung Ương Cục Miền Nam vào năm 1960, đặt trực tiếp dưới quyền chỉ huy của Ban Chính Trị, Ðảng Cộng Sản Việt Nam; 2. lực lượng võ trang của MTGPMN là Quân Ðội Giải Phóng Miền Nam đã bị ném vào hơn mười đô thị trong một cuộc tổng tấn công thiếu chuẩn bị vào dịp Tết Mậu Thân (1968 để đến nỗi trên hai trăm ngàn binh sĩ bị tử vong ; 3. chỉ một năm sau ngày 30 tháng tư 1975 thì tất cả tổ chức ở Miền Nam kể cả Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời đều bị xóa bỏ.

Nói Chiến Tranh ở Việt Nam, nói đến sự mất còn của Miền Nam thì không thể không đề cập tới Tổng Thống Ngô Đình Diệm, người đã nhất thiết không để Hoa Kỳ đổ quân vào Việt Nam, và vì vậy đã bị lật đổ và giết chết một cách tàn bạo.

Nhưng rồi Mỹ vào thì Mỹ lại ra, chỉ tội nghiệp cho bao nhiêu người Việt, người Mỹ bị thiệt mạng hay tàn phế.

Hoa Kỳ đã đạt được mục tiêu chiến lược của họ là nhân sự leo thang của họ trên chiến trường và việc xử dụng vũ khí tối tân đã khiến nhà cầm quyền Bắc Việt phải ôm chân Nga Sô, tạo ra thù hiềm và kình địch giữa Nga Sô và Trung Cộng.

Miền Nam không những bị Mỹ bỏ rơi mà còn bị trói buộc của Hiệp Định Paris 1973.

Chỉ cần thêm vào đó vài sai lầm chiến lược của nhà cầm quyền hồi đó là cả Miền Nam sụp đổ.

Năm 1975 Ðảng Cộng Sản Việt Nam lại có một cơ hội nữa để thực sự thống nhất đất nước, xóa bỏ hận thù để toàn dân tham gia vào việc xây dựng quốc gia. Nhưng họ đã không làm như vậy. Chiêu bài yêu nước yêu dân đã bị lột bỏ. Chính quyền miền Bắc đã đưa gần một triệu dân Việt Nam vào các trại tù cải tạo, đày đọa gia đình họ, làm cho hàng triệu gia đình người miền nam điêu đứng bao nhiêu năm qua. Chính quyền đã khiến bao nhiêu người Miền Nam phải bỏ xứ sở để ra đi.

Khó tìm thấy lý do gì để gọi ngày 30 tháng 4 1975 là một ngày vinh quang của dân tộc.

Nguyễn Văn Châu

Cứ đến những dịp mà đất nước ta kỷ niệm những ngày lễ lớn là như quy luật hoạt động của chúng các con rận chủ chúng lại có rất nhiều bào viết xuyên tạc nói xấu Đảng Nhà Nước ta chúng tiến hành rất nhiều các hoạt động để thực hiện âm mưu của chúng, chúng mua chuộc lôi kéo mọi người để mọi người tiếp tay có chúng nên chúng ta cần phải cẩn thận tránh những âm mưu thủ đoạn của bọn chúng và cùng nhau vạch trần bộ mặt thật của chúng không nên tin những luận điệu do chúng xuyên tạc.

Việt Tân đang cố tình tập trung tác động vào lớp trẻ người Việt. Đây là tầng lớp sinh ra và lớn lên trong bối cảnh đất nước đã hòa bình, trong đó một bộ phận không quan tâm đến tình hình chính trị của đất nước. Bởi vì những sở thích như chụp ảnh, hay khả năng sáng tạo theo ý tưởng của Việt Tân chỉ có lớp trẻ mới đáp ứng được. Chụp hình theo sự sai khiến của Việt Tân cũng chính là cách mà chúng đang muốn bôi xấu xã hội Việt Nam, chia rẽ nhân dân với chính quyền, vu cáo chính sách của Đảng, nhà nước

Lũ đứng đầu VT đã khéo léo tìm cách PR khá hoàn hảo cho tổ chức này. Bởi vì trong bối cảnh khó khăn hiện nay, giới rận chủ trong nước còn khó khăn để duy trì cuộc sống qua ngày bằng các hoạt động chống phá của mình, nay lại chia sẻ phần ăn cho những cá nhân khác có bức ảnh đạt giải. Rõ ràng, để tồn tại được bằng nghề rận chủ đòi hỏi ngày càng phải biết cạnh tranh khốc liệt. và càng khốc liệt thì mưu đồ của chúng càng dễ thực hiện

Gần đến lễ kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, lũ rận trong và ngoài nước lại gia tăng các chiêu trò chống phá Đảng, Nhà nước. Chúng là những kẻ vô ân bội nghĩa. Được sống trong hòa bình không biết trân trọng những người ngã xuống cho chúng được ấm nó, khi cả nước nỗ lực xây dựng đất nước thì chúng đi chống phá

Đăng nhận xét