Bài mới nhất

18/04/2015

XOA DỊU NỖI ĐAU CỦA NẠN NHÂN CHẤT ĐỘC DA CAM

Tống Giang

40 năm trôi qua sau cuộc kháng chiến chống Mỹ, cuộc sống của người dân Việt Nam đang thay da đổi thịt từng ngày, từng giờ, đất nước ngày càng ổn định, phát triển và khẳng định được vị thế trên trường quốc tế. Nhiều ngôi nhà cao chọc trời đã mọc lên, nhiều công trình đã và đang được xây dựng, những nam thanh, nữ tú vui vẻ cắp sách tới giảng đường, người nông dân vui mừngvới mùa màng bội thu.

Nhưng đây đó sau những ngôi nhà cao đồ sộ hay những lũy tre làng xanh ngắt, những cánh đồng bát ngát vẫn còn biết bao người lính Việt Nam cũng như gia đình họ đang phải âm thầm chịu đựng những mất mát, những di chứng của cuộc chiến tranh “hóa học” mà đế quốc Mỹ đã gây ra. Sau ngày hòa bình được lập lại và đất nước được giải phóng, thống nhất, các anh, các chị - những người đã từng tham gia bộ đội, du kích, thanh niên xung phong, dân quân vận tải làm đường hay tiếp tế, cứu thương trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ đều mong muốn nhất là có được một cuộc sống yên bình bên gia đình thân yêu của họ, được làm việc, được học tập và xây dựng gia đình để bù đắp lại những năm tháng chiến đấu gia nan, vất vả. Nhưng đối với rất nhiều người, hạnh phúc gia đình và niềm vui khi đất nước giành được hòa bình và thống nhất chỉ như phút chốc khi họ phải chiến đấu dai dẳng với vấn đề sức khỏe của bản thân và đau lòng hơn khi trở thành nỗi buồn, tai họa đối với bệnh tật và thậm chí là cái chết của con cái họ. Có những nơi nhiều bà mẹ đã tiễn con trai lên đường và có may mắn đón con thân yêu trở về lành lặn và cũng có nhiều cô gái đôi má đỏ hồng đón người chồng, người yêu từ mặt trận trở về. Nhưng niềm vui đó chưa được bao lâu thì người thân yêu nhất của mình bỗng dưng bị biến dạng với đủ loại hình thù và đau lòng hơn khi những người vợ mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày để mong có đứa con để cuộc sống có thêm niềm vui thì đứa con sinh ra là những quái thai chết ngay khi ra đời, hoặc bị dị tật bẩm sinh, tâm thần, vô tri, vô giác.

Theo số liệu của Bộ Quốc phòng Mỹ từ năm 1961 đến năm 1971, quân đội Mỹ đã rải xuống miền Nam Việt Nam, một phần lãnh thổ của Lào và Campuchia 72 triệu lít chất độc hóa học, trong đó có 44 triệu lít chất da cam chứa 170kg dioxin, một chất độc cực kỳ độc hại đã gây ra nhiều loại bệnh như ung thư, suy nhược thần kinh, suy giảm hệ thống miễn dịch, tai biến sinh sản và dị tật bẩm sinh… Có tới hơn 25 ngàn thôn ấp ở miền Nam Việt Nam bị phun rải và có hơn 3 ngàn thôn ấp bị ảnh hưởng trực tiếp với số dân từ 2,1 đến 4,8 triệu người. Hiện nay, trên cả nước Việt Nam có khoảng hơn 150 ngàn trẻ em bị di tật bẩm sinh với các căn bệnh như liệt, chậm phát triển trí tuệ, mù, câm, điếc và các lại dị tật khác. Gia đình và bản thân các em đang phải sống trong hoàn cảnh hết khó khăn, đau khổ và lo lắng về cả vật chất lẫn tinh thần, cả về thể xác lẫn tâm hồn và cả về nhà cửa lẫn thức ăn thuốc men hàng ngày. Và cũng không biết tới bao giờ những người cha, người mẹ của những đứa con ấy mới được nghỉ ngơi khi trong họ luôn đăm đắm trong lòng một nỗi lo nếu chẳng may họ qua đời thì ai sẽ là người chăm sóc, trông nom họ.

Đúng như nhiều nhà nghiên cứu đã cho biết rằng cuộc chiến tranh ở Việt Nam do Mỹ gây ra là một trong những cuộc chiến tranh thảm khốc nhất trong lịch sử nhân loại và hậu quả của nó còn ảnh hưởng nặng nề đến nhiều thế hệ mà nghiêm trọng nhất là tác hại của chất độc da cam hay còn gọi là dioxin. Tiếng súng chiến tranh đã tắt sau 40 năm, tuy nhiên sự đau khổ tột cùng và dòng nước mắt vẫn tuôn rơi trong các gia đình là nạn nhân của loại chất độc hủy diệt này.


Thế nên mới hiểu được sự hi sinh, mất mát cũng như lòng dũng cảm, anh dũng chiến đấu với kẻ thù xâm lược của các những thế hệ cha anh đi trước để nhân dân Việt Nam có được cuộc sống hòa bình, phát triển như ngày nay. Thiết nghĩ rằng, mỗi con người Việt Nam và đặc biệt là thế hệ trẻ thanh thiếu niên Việt Nam – những người sinh ra khi đất nước đã hoàn toàn giải phóng và thống nhất hãy cùng nhau chung tay bảo vệ và xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp và phát triển. Cùng với đó, hãy cùng nhau chung tay giúp đỡ gia đình và các nạn nhân là di chứng của loại chất độc nguy hiểm này bằng cả vật chất và tinh thần, bằng cả hành động và lời nói để giúp họ vươn lên trong cuộc sống và làm vơi đi nỗi đau, mất mát mà họ phải trải qua, đó là trách nhiệm của mỗi người dân Việt Nam, của cả cộng đồng và cả nhân loại./



Hot!

Từ khóa SEO:

15 nhận xét:

chất độc da cam đã hủy hoại bao cuộc đời, bao con người, bao nhiêu hạnh phúc...
ấy vậy mà, quả là đắng lòng thay khi mà có những kẻ nó hô hào, kêu gọi rằng chất độc da cam không hề độc, chất độc da cam không hủy hoại cuộc sống con người..
vậy thì cứ nhìn vào cuộc sống của những con người bị chất độc da cam đi, rồi sẽ hiểu...

nỗi đau mà chất độc da cam đem lại thật quá đau đớn...
chất độc da cam đã làm cho cuộc đời của không biết bao nhiêu con người, và cả con cháu họ nữa, bị hủy hoại, bị vùi lấp...
thật quá xót xa..

đã 40 năm, kể từ ngày đất nước ta hoàn toàn giải phóng, sạch bóng quân thù...
đã 40 năm, kể từ ngày chiến tranh lùi xa, chất độc da cam cũng trôi về dĩ vãng..\
nhưng, những hậu quả là chất độc da cam để lại, những nỗi đau àm chất độc da cam gây ra thì vẫn còn đó, không bao giờ mất đi...

chiến tranh đã lùi xa, nhưng những nỗi đau, những mất mát mà chieenstranh gây ra thì không bao giờ là kết thúc...
sau thế hệ những người tham gia chiến đấu, thì tới hôm nay, thế hệ con, cháu họ vẫn phải gánh chịu những nỗi đau mà chất độc da cam gây nên...
đến bao giờ mới hết?

Chất độc màu da cam - nỗi đau còn mãi tới ngày nay. Những chiến sĩ bước ra từ cuộc chiến, họ vui mừng vì Tổ Quốc hào bình, nhưng ngờ đâu chất độc màu da cam mà Mỹ dải xuống Việt Nam đã khiến cho nỗi đau còn mãi. Tội ác hủy diệt của chiến tranh xâm lược.

Mỗi con người Việt Nam và đặc biệt là thế hệ trẻ thanh thiếu niên Việt Nam – những người sinh ra khi đất nước đã hoàn toàn giải phóng và thống nhất hãy cùng nhau chung tay bảo vệ và xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp và phát triển, đồng thời để tỏ lòng biết ơn với thế hệ cha anh hi sinh vì Tổ quốc, hãy cùng nhau đóng góp, chia ngọt sẻ bùi giúp đỡ các nạn nhân chịu di chứng từ chiến tranh

Sự hi sinh, mất mát cũng như lòng dũng cảm, anh dũng chiến đấu với kẻ thù xâm lược của các những thế hệ cha anh đi trước để nhân dân Việt Nam có được cuộc sống hòa bình, phát triển như ngày naylà rất to lớn và không gì có thể so sánh được. Mỗi công dân, thế hệ trẻ chúng ta hay cố gắng sống, học tập, lao động để xây dựng đất nước, không hổ thẹn với những người đã ngã xuống bảo vệ bình yên cho đất nước

Đất nước ta trải qua chiến tranh với rất nhiều mất mát to lớn thế nhưng trong cuộc sống trong hòa bình hiện nay ở đâu đó trên đất nước Việt Nam vẫn còn có những cảnh tượng đau khổ do chiến tranh mang lại đó là những di chứng do chất độc màu da cam mà người Mỹ đã gây ra cho Việt Nam gần đến ngày đất nước ta giải phóng chúng ta lại càng thấm đau hơn những mất mát này cho nên chúng ta hãy cùng nhau giúp đỡ những nạn nhân chất độc màu da cam.

chất độc màu da cảm ở việt nam thuộc vào loại có hậu quả nghiêm trọng lâu dài nhất, từ trước đến giờ tôi chỉ được xem phóng sự về những đứa bé việt nam bị nhiễm chất độc, nhưng chưa từng thấy ở nước ngoài có những trường hợp như thế, tôi không trách chính sách ngăn ngừa thời ấy thiếu sót, nhưng thật là nỗi buồn khó phai của đất nước

thực sự là chẳng có nỗi đau nào hơn nỗi đau nhìn con cái của mình sinh ra dị dạng, phải nuôi nấng nó từ trẻ cho đến lúc mất, hay đến lúc mình mất thì con cái không biết để cho ai chăm sóc mà yên tâm nhắm mắt, nuôi ngày càng khó khăn, càng lớn càng khó nuôi, ngược lại với những người cha mẹ bình thường, thật thương cảm cho những cha mẹ như thế

tôi phải khâm phục những người làm cha làm mẹ của những đứa con chất độc màu da cam, không biết có phải cái tính của người việt nam là chịu thương chịu khó, sống được với cái khổ cực không, nhưng chắc chắn phải là nhiều nước thì họ sẽ sẵn sàng vớt bỏ con cho những trung tâm từ thiện từ lâu rồi, họ tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân mình

Có nỗi đau nào hơn khi sinh ra những đứa con dị tật, vô tri vô giác. Thật quá bất công cho những con người đã chiến đấu vì quê hương đất nước, họ trở về tưởng rằng sẽ được tận hưởng những tháng ngày bình yên hạnh phúc, nhưng những di chứng chiến tranh đã tàn phá sức khỏe và để lại những nỗi đau khôn cùng cho thế hệ sau.

Hãy quan tâm và chia sẻ với những số phận đang phải gánh chịu nỗi đau da cam

nỗi đau mà các bác, các em phải gánh chịu hôm này chúng tôt không bao giờ quên, cám ơn các bác, những người đã dành cuộc đời mình cho độc lập dân tộc, thương mọi người bao nhiêu thì càng căm tức bọn phản động bấy nhiêu, không làm được gì còn phá hoại, nhưng tôi tín chúng sẽ nhận được những gì xứng đáng, cám ơn!

Thương cho những mảnh đời bất hạnh, các e sinh ra trong thời mình nhưng vẫn mang trong mình những tội ác của chiến tranh, cái mà bố mẹ em vì hy sinh cho tổ quốc cho nhân dân, mong rằng những người có tấm lồng lương thiện hãy lên tiếng bảo vệ, giúp đỡ các e. Thân ái!

Đăng nhận xét