Bài mới nhất

06/07/2015

Vừa hợp tác vừa đấu tranh




TBT Nguyễn Phú Trọng và cựu TT Mỹ Bin Clinton

Lê Quang

Tôi từng đọc được ở đâu đó một ý kiến mà tôi rất tâm đắc đó là trong thế giới hiện đại, thế giới phẳng thì không có kẻ thù vĩnh viễn, không có người bạn chân chính, chỉ có lợi ích quốc gia, dân tộc là vĩnh viễn. Quả đúng như vậy. Bước sang thế kỷ mới rồi nếu chúng ta vẫn cứ giữ khư khư cái lập trường coi kẻ thù trong quá khứ là kẻ thù vĩnh viễn thì chúng ta nhanh chóng sẽ bị cô lập và chẳng chơi với ai được. Mà làm như thế cũng dại. Bởi chúng ta đã lãng phí đi nguồn lực quá lớn mà chúng ta có thể tranh thủ được cho sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước. Cũng vậy, nếu chúng ta vẫn cứ thật thà và ngây ngô cho rằng những nước giúp ta là những người bạn chân chính thì chẳng mấy chốc chính chúng ta sẽ bị lệ thuộc vào họ, sẽ bị chính những người mà chúng ta coi họ là người bạn chân chính lợi dụng. Chúng ta vừa hợp tác vừa đấu tranh, tăng đối thoại, tránh đối đầu nhưng về nguyên tắc không được xâm hại đến những giá trị và lợi ích cốt lõi của đất nước. Cách đi, bước đi thế nào cho thật khéo léo để vừa đạt được hiệu quả cao nhất phục vụ phát triển đất nước, đảm bảo lợi ích quốc gia vừa không bị nước ngoài chi phối là nghệ thuật ngoại giao không hề đơn giản. 

Việt Nam ta đã và đang vươn lên tầm nghệ thuật trong quan hệ ngoại giao, đặc biệt là trong quan hệ với các nước lớn. Hôm nay, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chính thức thăm Mỹ, một trong những cựu thù của chúng ta. Và điều đặc biệt đáng nhắc đến là mặc dù khác nhau về thể chế chính trị nhưng lần đầu tiên sau 20 năm bình thường hóa quan hệ, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã tiếp đón Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam, một chức danh không có trong hệ thống chính trị Mỹ, theo nghi thức đón tiếp cao nhất giành cho nguyên thủ quốc gia. Điều này có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó chứng tỏ Mỹ đã chấp nhận thể chế chính trị tại nước ta, chấp nhận nước ta do Đảng cộng sản lãnh đạo. Từ hai nước đối đầu gay gắt, quyết liệt trong thế kỷ 20, hai nước từng ở hai bờ chiến tuyến đã dang rộng vòng tay để đến với nhau. Không thể phủ nhận nỗi đau do chiến tranh gây ra vẫn còn nhức nhối nhưng hai nước đã biết gác lại hận thù, xích lại ngày càng gần nhau hơn. Trước đó, năm 2013, trong chuyến thăm Mỹ của chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Mỹ và Việt Nam đã nâng tầm quan hệ thành đối tác chiến lược toàn diện của nhau. Nhiều nhà nghiên cứu, nhiều học giả trên thế giới kỳ vọng về chuyến thăm thành công của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong chuyến thăm Mỹ này. Sau chuyến thăm này, rõ ràng vị thế, tầm quan trọng của Việt Nam được nâng lên rõ rệt trên trường quốc tế. 

Nhưng chúng ta cũng không vì thế mà quá mất cảnh giác với Mỹ. Mỹ sẽ không cho không ai bất kỳ thứ gì. Mỹ chỉ bỏ ra một đồng đola nếu họ thu về được 10 đồng. Mỹ sẽ tài trợ ngày càng nhiều cho chúng ta, hợp tác với chúng ta trên nhiều lĩnh vực văn hóa, giáo dục, quân sự quốc phòng… Nhưng Mỹ sẽ không bao giờ từ bỏ mưu đồ thôn tính nước ta. Bởi vậy, trong quan hệ ngoại giao với Mỹ vừa hợp tác vừa phải đấu tranh.

Hot!

Từ khóa SEO:

9 nhận xét:

Hợp tác và đấu tranh theo mình ngĩ là chiến lược mà quốc gia nào cũng chọn. Tất cả đều vì lợi ích chung. Nếu cứ khư khư ôm quá khứ để rồi từ chối tất cả thì e rằng nước ta sẽ mãi không phát triển được.nhưng nếu không nhớ đến quá khứ và bào học đau thương thì chúng ta dễ bị vấp nga. Đấu tranh và hợp tác là hai mặt không thể tách rời

Hợp tác đấu tranh dường như là cách khôn khéo để có thể đưa đất nước phát triển. Thoát khỏi ao tù nước đọng. Đánh nó bằng cách tranh thủ nó.làm cho mình mạnh lên.chứ không phải là không tiếp xúc với nó để rồi mình chẳng học dc gì và minh mat rat nhieu.mi h ung hộ đường lối đối ngoại nay

Cùng nhau hợp tác vì một tương lai phát triển của quốc gia và thế giới. Nhưng cũng cần đấu tranh để bảo vệ chủ quyền và những lợi ích quốc gia. Có vậy mối quan hệ mới có thể bền lâu

Trong bối cảnh các quốc gia trên thế giới đang không ngừng đẩy mạnh hợp tác quốc tế. Thì Việt Nam cũng không nằm ngoài xu hướng đó.hợp tác để phát triển. Để nâng cao đời sống vật chất tinh thần cho nhân dân. Suy cho cùng lợi ích nhân luôn là cái mà Việt Nam đặt lên hàng đầu. Tất cả vì dân. Đất nước của dân, do dân và vì dân

Để đất nước ngày càng phát triển thì Việt Nam phải là đối tác kinh tế với các nước trên thế giới để còn đẩy mạnh sản xuất và xuất nhập khẩu. Có hợp tác thì mới phát triển được.

Chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho thấy Mỹ đã công nhận vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng sản VN trong hệ thống chính trị của VN. Không chỉ thế, quan hệ song phương đã có khuôn khổ là Hiệp định Đối tác toàn diện năm 2013, chuyến thăm này sẽ nâng quan hệ lên mức cao hơn. Chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng quan trọng ở chỗ nó tăng cường vị thế của VN trong quan hệ với TQ, cũng như chuyến thăm trước đó của TBT đến TQ tăng cường vị thế của VN trong quan hệ với Mỹ.

tôi đồng ý với định hướng này "Chúng ta vừa hợp tác vừa đấu tranh, tăng đối thoại, tránh đối đầu nhưng về nguyên tắc không được xâm hại đến những giá trị và lợi ích cốt lõi của đất nước. Cách đi, bước đi thế nào cho thật khéo léo để vừa đạt được hiệu quả cao nhất phục vụ phát triển đất nước, đảm bảo lợi ích quốc gia vừa không bị nước ngoài chi phối là nghệ thuật ngoại giao không hề đơn giản", và ngay trong cuộc sống của chúng ta bây giờ cũng vậy, có ai sống với nhau thật lòng hoàn toàn như ngày xưa đâu, mà đâu đó trong mỗi chúng ta vẫn có sự dè chừng và đề phòng nhất định

Hợp tác cùng phát triển là xu hướng tất yếu của lịch sử Thế giới. Nhưng chúng ta phải tranh lệ thuộc tối đa nhất, để có thể tự chủ trong kinh tế và ứng biến tốt nhất trong mọi hoàn cảnh. Để có được bước đi dài tốt nhất cho công cuộc phát triển Đất nước. Như tác giả đã nói " Chúng ta vừa hợp tác vừa đấu tranh, tăng đối thoại, tránh đối đầu nhưng về nguyên tắc không được xâm hại đến những giá trị và lợi ích cốt lõi của đất nước. '

Hợp tác luôn đi đôi với lợi ích mang lại. Đối với Mỹ quan hệ hợp tác với chúng ta được mở rộng ra trên nhiều lĩnh vực văn hóa, giáo dục, quân sự quốc phòng… điều đó chứng tỏ mối quan hệ đang rất tốt đẹp. Tuy quá khứ chiến tranh và đường lối chính trị khác nhau luôn làm chúng ta phải cảnh giác. Khi mà lợi ích chi phối thì đường lối đối với một nước có thể thay đổi một sớm một chiều trong tương lai, vậy nên hợp tác cùng phát triển sẽ là điều tốt nhất mang lại cho chúng ta.

Đăng nhận xét