Bài mới nhất

05/08/2015

Chuyện tượng đài và luận điệu của bè lũ rận chủ

Hoa đất
Việc xây dựng tượng đài bị rận chủ xuyên tạc

Tôn vinh thân thế và sự nghiệp của chủ tịch Hồ Chí Minh là hành động thể hiện đạo lý uống nước nhớ nguồn của dân tộc Việt. Hàng loạt các hoạt động ý nghĩa đã được nhân dân Việt Nam và bạn bè thế giới hưởng ứng để tôn vinh anh hùng giải phóng dân tộc, chiến sĩ lỗi lạc của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế Hồ Chí Minh.

Điển hình toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đã thực hiện cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Người. Bên cạnh đấy, nhiều công trình trong và ngoài nước gắn tên chủ tịch Hồ Chí Minh được xây dựng, tạo hiệu ứng lan tỏa rộng rãi trong xã hội. Đây còn là hình thức giáo dục tinh thần yêu nước của các thế hệ mai sau.

Chuyện UBND tỉnh Sơn La xin kinh phí lên đến 1.400 tỷ để xây dựng tượng đài Bác Hồ và quảng trường là việc làm ý nghĩa của lãnh đạo và nhân dân địa phương. Đặt trong bối cảnh thiên tai ở một số địa phương, lũ kền kền rận chủ lại được dịp “gặm xác thối”. Hàng loạt các luận điệu được chúng mổ xẻ, đem ra so sánh làm “bằng chứng” để xuyên tạc, vu cáo chế độ và chính sách của Đảng, Nhà nước. Đáng chú ý, bằng cách suy luận một chiều của những bộ óc mặc định sẵn tư tưởng chống phá, chúng liên tục đả kích như những phát súng liên thanh khiến người đọc không phân biệt được tính đúng - sai, phải – trái của vấn đề.

Nào là lãnh đạo không quan tâm đến nhân dân, ngắm tượng đài cũng đủ no, Bác Hồ làm khổ nhân dân… Tất cả đều được chúng nhào nặn theo những ý tưởng thiểu năng, mạo danh “yêu nước, thương dân” để chống phá chế độ. Vậy sự thật có phải chuyện tượng đài giống như những luận điệu mà lũ kền kền rận chủ đang tuyên truyền?

Trước hết, việc xây dựng tượng đài Bác Hồ ở các địa phương nằm trong quy hoạch chung xây dựng thêm 30 tượng đài Bác Hồ từ nay đến 2020 của Bộ VHTT&DL. Không có chuyện tự phát xây dựng tượng đài Bác Hồ một cách tùy tiện theo ý muốn chủ quan của lãnh đạo các địa phương như lũ kền kền rận chủ rêu rao.

Cứ nghe ngóng được ít thông tin là rận chủ ra sức chém gió mà chưa biết tính xác thực của nó. Xin thưa với mấy bác rận chủ rằng, lãnh đạo tỉnh Sơn La đã khẳng định trước báo chí là không có chuyện 1.400 tỷ để xây dựng tượng đài Bác. Thông tin chính thức khi người phát ngôn của tỉnh Sơn La đã lên tiếng: Khoản kinh phí dự toán 1.400 tỷ đồng bao gồm nhiều công việc như xây dựng trung tâm hành chính của tỉnh, xây dựng quảng trường, xây dựng khu tái định cư, phục vụ công tác đề bù, giải phóng mặt bằng, các hạng mục chiếu sáng, cây xanh, điện nước… Xây dựng tượng đài Bác chỉ chiếm một phần rất ít trong tổng số ngân sách đó.

Hiện nay, các hạng mục quảng trường phần lớn có kinh phí theo hình thức xã hội hóa, chỉ một số ít hạng mục sử dụng ngân sách Nhà nước. Hơn nữa, suy cho cùng các công trình phúc lợi công cộng như quảng trường chỉ thiết thực phục vụ lợi ích cho quần chúng nhân dân, chứ đâu phục vụ cho riêng các lãnh đạo. 



Thiết nghĩ, những luận điệu của bè lũ kền kền rận chủ xuyên tạc về “tượng đài” hết sức bỉ ổi. Suy cho cùng, “tượng đài” cũng chỉ là công cụ để các bác hành nghề chửi bới chế độ mà thôi.

Hot!

Từ khóa SEO:

58 nhận xét:

Đều là luận điệu xuyên tạc xấu xa của lũ rận chủ mà thôi, chúng luôn tìm mọi cách kích động nhân dân và chống phá chính quyền mà thôi.

Nhìn vào số tiền thì cũng thấy nhiều thật, nhưng đây cũng là một hoạt động quảng bá hình ảnh của Việt Nam ta, kinh tế đi lên thì các giá trị tinh thần cũng đi lên. Việc xây quảng trường và tượng đài Bác cũng góp phần tạo ra chỗ vui chơi cho mọi người cũng như để ghi nhớ công ơn của Bác.

Bọn này biết thế nào mà chiều theo ý chúng, mình làm gì mà chúng chả moi móc này nọ. Rõ ràng là chủ trương xây dựng gồm cả tượng đài, cả quảng trường, cả nhà chính trị và khu tái định cư và đền bù giải phóng mặt bằng. Chứ có phải mỗi cái tượng đài bác đâu mà chúng nói như thể chỉ xây mỗi tượng đài Bác. Đây là chủ trương đã có từ trước của Nhà Nước rồi, có phải chính quyền tỉnh Sơn La tự vẽ ra đâu.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Nguồn kinh phí để xây dựng tượng đài và quảng trường chủ yếu là do đóng góp của các nhà hảo tâm, các công ty, tập đoàn kinh tế tại địa phương và thêm một phần từ ngân sách nhà nước, chứ đâu có phải hoàn toàn từ ngân sách nhà nước. Xây dựng quảng trường cũng là xây thêm một khu công viên cho mọi người tới vui chơi, tỉnh, địa phương cũng có một biểu tượng tự hào.

Chủ trương xây dựng 30 tượng đài bác từ nay tới năm 2020 là một chủ trương đúng đắn của nhà nước, để chúng ta có thể thể hiện sự thương nhớ, lòng kính trọng tới của bác, từ đời này tới các đời con cháu. Cùng với đó là xây dựng một chỗ vui chơi, một khu sinh hoạt tập thể để mọi người có thể thư giãn đi dạo cùng với gia đình buổi tối, hay tổ chức các hoạt động sự kiện... Đây cũng là phần cần thiết trong công cuộc xây dựng hình ảnh, quy hoạch đô thị của các tỉnh địa phương.

Có chính sách chủ trương nào của nhà nước ta mà bọn rận này không nhảy vào xỉa xói. Xây dựng thì bảo tốn kém để đấy mà dành tiền phát triển kinh tế đất nước, nhưng chúng đâu có biết là việc làm như thế này cũng làm kích cầu kinh tế, thi công, mua nguyên vật liệu, xây dựng rồi khai thác công trình. Tạo ra một chỗ vui chơi cho mọi người, rồi tạo điều kiện cho tiểu thương kinh doanh buôn bán dịch vụ.Góp phần xây dựng hình ảnh của địa phương, thu hút du lịch hay chí ít thì người dân cũng có một niềm tự hào riêng.

Bọn rận ngu ngốc kia có biết cái gì đâu, 1.400 tỷ đồng là chi tiêu vào nhiều hàng mục khác nhau, rải ở nhiều khu vực chứ có phải chỉ để xây tượng đài Bác đâu. 1.400 tỷ có mà xây tượng kim cương. Đầu tư như thế là để quảng bá hình ảnh đất nước con người Việt Nam với bạn bè thế giới, thu hút du lịch vùng cao, thúc đẩy kinh tế các tỉnh Tây Bắc phát triển.

Khoản kinh phí dự toán 1.400 tỷ đồng bao gồm nhiều công việc như xây dựng trung tâm hành chính của tỉnh, xây dựng quảng trường, xây dựng khu tái định cư, phục vụ công tác đề bù, giải phóng mặt bằng, các hạng mục chiếu sáng, cây xanh, điện nước… Xây dựng tượng đài Bác chỉ chiếm một phần rất ít trong tổng số ngân sách đó. mọi người đọc rõ nhé, đừng để chúng biến mình thành những con gà, khi đụng đến tiề thi mình tin ai cũng quan tâm, nhưng phải luôn giữ cho mình sự sáng suốt.

Chuyện xây dựng tượng đài e nghĩ là có, nhưng để 1400 tỷ vào việc xây dựng tượng đài thì em nghĩ chẳng ai ngốc nghếch mà vậy để dân chửi, và nói thực lòng em rất tôn trọng Bác, e cũng muốn ở đâu chúng ta cũng nhớ Bác, nhưng giờ e nghĩ còn nhiều việc quan trọng hơn.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Những câu chuyện thêm thăt, hư cấu thì nhân dân ta có vẻ rất tin, nhất là có liên quan đến tiền thì mức độ quan tâm càng ghê nữa, chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện, sự việc như thế nào nhưng nhiều người mặc định đã đụng đến tiền thì câu chuyện nào cũng là thật, nói thế thôi chắc mỗi người tự hiểu khi tiếp nhận thông tin

Tiền ấy đâu phải xây mỗi cái tượng đài không đâu nó còn là tiển cảnh quan tổng thể giải phóng mặt bằng... Lũ rận thì chả biết gì chỉ sủa ông ổng là giỏi.

Chủ trương xây dựng tượng đài Bác của nhà nước là có, số vốn bỏ ra xây dựng tượng đài cũng đâu phải nhà nước bỏ ra nhiều đâu. Chỉ có đám rận là cố tình không hiểu chọc khoáy mà thôi.

THẦN KINH KHỐN NẠN.
(04 tháng 08 2015)

"Con cá gỗ còn tạm dùng để đánh lừa mình chứ tượng ông Hồ to quá mà lại làm bằng đá thì làm sao đem vào mâm cơm của họ để mà chấm, mà mút cho chén bắp trong bữa ăn thường nhật đậm đà hơn một chút?"

Đó là hệ thống thần kinh mới, vừa được Giáo sư Ngô Bảo Châu, một nhà khoa học của Việt Nam tìm ra sau khi ông Vũ Đức Đam, trên cương vị Phó thủ tướng ký thế cho Thủ tướng chính phủ quyết định chấp thuận cho UBND thành phố Sơn La kinh phí 1.400 tỷ để xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh trong thành phố.

GS Ngô Bảo Châu viết trên Facebook của ông: "Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh".

Rõ ràng là GS Châu chơi chữ. Không thể nào một ông Phó Thủ tướng lại mắc bệnh thần kinh, có nghĩa là tâm thần không bình thường, ký những quyết định đi ngược lại với nhân văn, với đạo lý dân tộc. Ông chỉ có thể "khốn nạn" trong ý thức. Ông không xem trẻ em lê lết trong các mái trường không thua chuồng trại súc vật đầy dẫy tại các tỉnh biên giới mà Sơn La là một điển hình của sự nghèo túng cùng cực. Ông không hề nghĩ tới hàng chục ngàn hộ thiếu ăn quanh năm và đối với họ chỉ cần đủ ăn đã là hạnh phúc. Đối với họ Hồ Chí Minh chỉ là một cục đá được dẽo gọt chỉ để đứng nhìn sự thống khổ, kiệt quệ của họ, những người quanh năm không biết tới một mẩu thịt là gì.

Họ túng đói và lê lết như những con thú hoang trong khi chính phủ của ông Vũ Đức Đam đang phải đối phó với nợ công, phải ăn xin tứ phương từ Mỹ với miếng bánh TPP, từ Trung Quốc với những khoản vay thắt cổ, từ Nhật với ODA dễ nuốt và ngay cả từ Việt kiều hải ngoại với câu chữ không biết hổ thẹn là gì, lại bỏ ra 1.400 tỷ xây một hình tượng đang mục nát trong trái tim quần chúng.

Với những sự thật không thể chối cãi ấy câu hỏi đặt ra tại sao chính phủ lại tiếp tục ký những quyết định trái với lòng dân, trái với lương tri của con người mà bất cứ một chính phủ, một nhà độc tài nào cũng đều tránh né?

Chỉ có thể xem đó là những thái độ khốn nạn. Sự khốn nạn lâu ngày thành nếp nghĩ, thành cách hành xử quen thuộc. Việc coi thường luân thường đạo lý trong huyết quản đã tạo nên một loại gene mới trong cơ chế cộng sản. Loại gene ấy biến thành hệ thần kinh chủ đạo, từ tư duy cho tới phản ứng, nó nằm song song với các hệ thần kinh khác như buồn, vui, giận, ghét. . . hệ thần kinh khốn nạn chỉ khác ở chỗ, nó tự đứng riêng và tự đánh bóng hay tôn tạo chính mình. Nó phản ứng với hệ thần kinh bình thường một cách bất bình thường. Khi nhân dân đói nó cho là nhân dân đủ ăn và GDP của họ ngày một cao hơn. Khi trẻ em thiếu trường, thiếu lớp nó cho đấy chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong tổng thể phát triển của đất nước. Khi người dân phản ứng vì bị đẩy vào đường cùng nó cho là sự xúi giục của bọn phản động và phản ứng của nó không kém bất cứ cách hành xử côn đồ nào.

Thần kinh khốn nạn tự nghĩ ra những kịch bản chỉ có trong giấc mơ của những kẻ sở hữu nó. Nhân dân vẫn yêu thương Hồ chủ tịch và họ có như cầu nhìn tượng của ông thay cơm. Nhân dân hãnh diện khẳng định ông là ánh sáng dẫn họ trên con đường....vạn dặm! Nhân dân sáng suốt tin rằng ông là ngôi sao không hể tắt và có ông thì người dân sẽ thấy đời đáng sống biết dường nào.

Một trong những người sở hữu thần kinh khốn nạn, Trần Bảo Quyến, Phó Giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Sơn La cả quyết rằng: "sau khi xây dựng tượng đài, Sơn La sẽ có cơ hội quảng bá về du lịch. Đây sẽ là điểm đến thú vị cho người dân đến tham quan và tìm hiểu về lịch sử Tây Bắc nói chung và Sơn La nói riêng. Hiện, Sở cũng đang nâng cấp nhà tù Sơn La và một số địa danh văn hóa khác”.

Nếu chú ý người dân sẽ lo sợ vô cùng khi tượng đài được xây dựng song song với việc nâng cấp nhà tù. Tham quan hay vào đó nằm nếu chống đối đề án thì có gì khác nhau?

Trần Bảo Quyến cho rằng: "Đã là tình cảm của nhân dân Tây Bắc không thể cân đong đo đếm được. Do đó, cá nhân nào nói lãng phí là chưa đúng".

Đúng, nó không hề là một đề án lãng phí. Nó không lãng phí mà là phá hoại. Phá hoại tới tận đáy cái nền của nhân bản. Tiêu diệt những gì ít ỏi còn lại trong lòng người dân đối với hình ảnh Hồ Chí Minh. Người miền núi vốn không được học hành tử tế họ chỉ biết ông Hồ là người cha già dân tộc theo tuyên truyền của bộ máy Đảng. Sau gần một thế kỷ người cha ấy chia cho đám con ruột là quan lại triều đình xây dựng những công trình để tư túi trên các đề án khốn nạn. Chỉ cần thông minh một chút là họ biết mình bị bóc lột, bị chà đạp tới xương khi con cái họ quần không có mà mặc, gia đình họ không có gạo đủ ăn phải lê lết trên những con ruộng bậc thang, đẹp thì có đẹp nhưng leo trèo trên ấy để kiếm từng hạt lúa thì người Kinh đã bỏ chạy từ xưa.

Chỉ tiếc một điều đồng bào miền Tây Bắc không mấy người có hệ thần kinh khốn nạn như quan đầu tỉnh Trần Bảo Quyến và do đó họ không thể tự bào chữa cho mình lý do họ quá yêu bác Hồ nên nhà nước cần phải dựng tượng của ông cho họ ngắm thay cơm.

Con cá gỗ còn tạm dùng để đánh lừa mình chứ tượng ông Hồ to quá mà lại làm bằng đá thì làm sao đem vào mâm cơm của họ để mà chấm, mà mút cho chén bắp trong bữa ăn thường nhật đậm đà hơn một chút?

Cánh Cò
Theo RFA

nld.com.vn •

Xài tiền của dân sao dễ thế!

(NLĐO) - Một tỉnh có đến 36.000 người đang thiếu đói, mỗi năm phải nhận hỗ trợ ngân sách từ trung ương hơn 6.500 tỉ đồng mà vẫn “ra nghị quyết” xây dựng tượng đài - quảng trường 1.400 tỉ đồng! Xài tiền của dân sao mạnh tay thế?

Sau một tuần dư luận xôn xao, các cơ quan chức năng vào cuộc, Văn phòng Chính phủ yêu cầu báo cáo... nhưng lãnh đạo tỉnh Sơn La vẫn chưa giải thích rõ ràng về dự án xây dựng cụm tượng đài và các công trình liên quan lên đến 1.400 tỉ đồng. Những ý kiến của lãnh đạo tỉnh này đến nay vẫn bất nhất, vòng vo.

Nghèo thì đừng “chơi” sang

Dư luận sốc và lên tiếng cũng là điều dễ hiểu, bởi Sơn La đến nay là một trong những tỉnh nghèo nhất nước. Bao nhiêu người còn đói khổ, trẻ em học hành vất vả, trường lớp chưa đủ khang trang mà “vô tư” xây dựng như thế thì trái mắt quá. Xài tiền của dân phải cân nhắc chứ?

Nhiều bạn đọc phân tích: “HĐND tỉnh Sơn La tại kỳ họp thứ 9 cuối năm 2014 đã ra nghị quyết (số 96/2014/NQ-HĐND) về dự toán thu chi ngân sách địa phương năm 2015, theo đó tỉnh này phải nhận nguồn phân bổ ngân sách từ trung ương lên đến 6.516 tỉ đồng. Nguồn ngân sách từ trung ương phân bổ cho tỉnh này năm 2014 cũng gần bằng con số ấy. Nghèo như thế mà cứ “chơi” sang thì dân nào chịu nổi!”.

Theo số liệu thống kê của các cơ quan chức năng, hiện Sơn La có khoảng 36.000 người thiếu đói, 5/11 huyện nghèo thường xuyên nhận hỗ trợ của Chương trình Hỗ trợ giảm nghèo nhanh và bền vững của Chính phủ. Con số khác còn đáng lo hơn: Hết năm 2013, Sơn La còn 68.947 hộ nghèo (chiếm 27% tổng số hộ của tỉnh). Tình hình này đã khiến chính quyền phải hỗ trợ 3.278 tấn gạo để cứu đói và vận động nhân dân cho nhau vay gạo, nhất là vào thời điểm giáp hạt.

Những lớp học thiếu thốn còn nhiều ở Sơn La

“Tình cảnh người dân khó khăn như thế, liệu lãnh đạo tỉnh có biết? Tôi tin rằng lãnh đạo tỉnh quá biết, nhưng vấn đề là họ đã không hiểu được nỗi khổ này của người dân. Họ chỉ biết điều này trên giấy tờ, trên những con số thống kê vô hồn... Nếu nhìn thấy những đứa trẻ chân trần trên nền đất lầy lội, áo quần phong phanh trong cái lạnh cắt da, mặt mày lem luốc co ro trong những lớp học trống hoác... thì tôi tin rằng lãnh đạo tỉnh này sẽ nghĩ khác và sẽ có kế hoạch chăm lo cho người dân trước khi đồng loạt biểu quyết việc xây cụm tượng đài cả ngàn tỉ kia” - bạn đọc Nguyễn Văn Còn ngậm ngùi.

"Nghèo mà làm được mới giá trị"!?

Ngay sau khi thông tin về dự án này xuất hiện, ông Trần Bảo Quyến, Phó Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) tỉnh Sơn La, bày tỏ: “Theo quan điểm, suy nghĩ của cá nhân tôi, nếu nghèo mà làm được thì mới giá trị, chứ giàu rồi mới làm thì đó là chuyện nhỏ, bình thường”!

(Xin xem tiếp phía dưới)

“Giá trị gì ở đây? Không có giá trị nào còn ý nghĩa khi mà nó đồng hành cùng nghèo đói, cùng nỗi vất vả lo toan về cái ăn, cái mặc, về sự thất học của trẻ em. Trong xã hội hiện tại, không có thước đo nào giá trị bằng sự ấm no, hạnh phúc của người dân” - bạn đọc Trần Trí nói thẳng.

Trẻ em vùng sâu Sơn La còn nhiều thiếu thốn. Ảnh do một nhóm thiện nguyện chụp vào tháng 9-2013
Trước sự phản ứng mạnh mẽ của nhiều luồng dư luận, trong buổi họp báo vào ngày 5-8, ông Nguyễn Quốc Khánh, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Sơn La, “đính chính”: kinh phí xây tượng đài chỉ 200 tỉ đồng, hơn 1.000 tỉ còn lại dùng để xây dựng các hạng mục khác, trong đó có trung tâm hành chính tỉnh. Bạn đọc Nguyễn Thanh Hùng cho rằng cách giải thích trên là không thỏa đáng.

“Ngay trong nghị quyết của HĐND tỉnh Sơn La về việc xây tượng đài không hề có hạng mục trung tâm hành chính. Và nếu tỉnh Sơn La đã đề xuất lên trung ương thì chắc chắn đã có dự toán kinh phí cụ thể và từng hạng mục công trình. Ngay cả ngày khởi công cũng được ấn định cụ thể là 11-10 thì làm sao có chuyện sơ suất không đưa việc xây dựng trung tâm hành chính vào nghị quyết này” - bạn đọc Nguyễn Thanh Hùng phân tích.

Ngay cả việc xây tượng đài bằng đồng cao 5 - 8 m mà kinh phí tới 200 tỉ cũng khiến dư luận ngỡ ngàng. “Một tấn đồng hiện nay khoảng 7.000 USD (số liệu của Tổng Công ty Khoáng sản Việt Nam công bố), tức khoảng hơn 140 triệu đồng. Tượng này dù lớn, khoảng 10 tấn đồng thì cũng chỉ tốn khoảng 1,5 tỉ đồng tiền nguyên liệu. Kinh phí thiết kế, thi công cho là 15 tỉ đồng; chi phí khác thêm vài tỉ đồng nữa thì tổng cộng tượng đài này cũng chỉ khoảng 20 tỉ đồng. Số tiền còn lại chẳng biết các vị làm gì?”

- bạn đọc Nguyễn Hoàng băn khoăn.

Người Hà Nội •

Bây giờ cứ nghĩ lại câu hồ nói khi đọc tuyên ngôn: "Tôi nói đồng bào nghe rõ không"

Mã cha nó lúc đó nó đọc mà không tự tin vì mình là Tàu nên phải hỏi vậy, còn người dân mình ngu vì đang trong tư thế cách mạng Tàu nên không để ý.

Rồi được tụi nó bơm lên cuối cùng thì trở thành một câu được nhắc nhở như là một câu khẩu hiệu ghê gớm.

Quả lừa thật là lớn tội nghiệp dân tôc tôi, nghĩ lại dân tàu nó khinh miệt người Việt mình cũng không sai. Nó cho người Việt giết người Việt mà cứ ngỡ anh hùng.

khách •

Đã là một băng đảng trộm cướp thì csVN chúng nó đua nhau trộm cướp, không cướp được của người nước ngoài thì chúng chỉ còn mỗi một cách là cướp của người Viêt Nam, hồ quang chỉ là cái mồi ngu dân để bầy trộm cướp csVN cướp tiền thuế của dân Việt Nam.

Bình Ngô •

Không thể có loại người gọi là "trí thức cộng sản" vì "trí thức" và "cộng sản" là hai khái niệm đối nghịch nhau. Ở đây, chúng ta chỉ nói về ý nghĩa của từ. Người "trí thức" là người sẵn sàng suy nghĩ, đón nhận, tư duy về những quan điểm, hiện tượng, sự việc khác hoặc mới đối với sự hiểu biết hiện có của mình. Còn người được gọi là "cộng sản" (và nếu quả thật họ là "cộng sản", chứ không phải bọn rừng rú man rợ, tham quyền tham tiền, cướp bóc tài sản, biến của công thành của riêng, hút máu nhân dân, sẵn sàng thanh toán, tiêu diệt nhau để ngoi lên, bán nước cho Tàu cộng... như toàn bộ bọn cai trị gọi là cộng sản trên đất nước này -chúng là một "lũ cướp" với hoàn toàn nghĩa đen của nó) thì chỉ tin vào một học thuyết duy nhất, một triết lý duy nhất dù ai có nói gì thì nói, dù sự việc có biến đổi ra sao thì ra. Lối tư duy lệ thuộc, suy nghĩ cuồng tín, đầu óc nô lệ này không phải là tính cách của người trí thức. Vì vậy tôi hoàn toàn không tin có một trí thức thực sự nào có thể trả lời được yêu cầu tác giả đưa ra. Theo tôi, tất cả -tôi nói: tất cả- các tiến sĩ giáo sư phó giáo sư "cộng sản" Việt Nam đều không phải như học vị, chức danh họ đang có. Cứ nhìn vào người "lãnh đạo" cao nhất của họ: tiến sĩ xây dựng đảng Nguyễn Phú Trọng, biệt danh Trọng Lú, ta có thể suy ra "trình độ" của các tiến sĩ giáo sư đàn em của hắn! Mình có ra sao người ta mới chửi chứ.

Tieng noi cua Dan VN •

Thần kinh khốn nạn.

Đó là hệ thống thần kinh mới, vừa được Giáo sư Ngô Bảo Châu, một nhà khoa học của Việt Nam tìm ra sau khi ông Vũ Đức Đam, trên cương vị Phó thủ tướng ký thế cho Thủ tướng chính phủ quyết định chấp thuận cho UBND thành phố Sơn La kinh phí 1.400 tỷ để xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh trong thành phố.

GS Ngô Bảo Châu viết trên Facebook của ông: “Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh”.

Rõ ràng là GS Châu chơi chữ. Không thể nào một ông Phó Thủ tướng lại mắc bệnh thần kinh, có nghĩa là tâm thần không bình thường, ký những quyết định đi ngược lại với nhân văn, với đạo lý dân tộc. Ông chỉ có thể “khốn nạn” trong ý thức. Ông không xem trẻ em lê lết trong các mái trường không thua chuồng trại súc vật đầy dẫy tại các tỉnh biên giới mà Sơn La là một điển hình của sự nghèo túng cùng cực. Ông không hề nghĩ tới hàng chục ngàn hộ thiếu ăn quanh năm và đối với họ chỉ cần đủ ăn đã là hạnh phúc. Đối với họ Hồ Chí Minh chỉ là một cục đá được dẽo gọt chỉ để đứng nhìn sự thống khổ, kiệt quệ của họ, những người quanh năm không biết tới một mẩu thịt là gì.

Họ túng đói và lê lết như những con thú hoang trong khi chính phủ của ông Vũ Đức Đam đang phải đối phó với nợ công,phải ăn xin tứ phương từ Mỹ với miếng bánh TPP, từ Trung Quốc với những khoản vay thắt cổ, từ Nhật với ODA dễ nuốt và ngay cả từ Việt kiều hải ngoại với câu chữ không biết hổ thẹn là gì, lại bỏ ra 1.400 tỷ xây một hình tượng đang mục nát trong trái tim quần chúng.

Với những sự thật không thể chối cãi ấy câu hỏi đặt ra tại sao chính phủ lại tiếp tục ký những quyết định trái với lòng dân, trái với lương tri của con người mà bất cứ một chính phủ, một nhà độc tài nào cũng đều tránh né?

Chỉ có thể xem đó là những thái độ khốn nạn. Sự khốn nạn lâu ngày thành nếp nghĩ, thành cách hành xử quen thuộc. Việc coi thường luân thường đạo lý trong huyết quản đã tạo nên một loại gene mới trong cơ chế cộng sản. Loại gene ấy biến thành hệ thần kinh chủ đạo, từ tư duy cho tới phản ứng, nó nằm song song với các hệ thần kinh khác như buồn, vui, giận, ghét... hệ thần kinh khốn nạn chỉ khác ở chỗ, nó tự đứng riêng và tự đánh bóng hay tôn tạo chính mình. Nó phản ứng với hệ thần kinh bình thường một cách bất bình thường. Khi nhân dân đói nó cho là nhân dân đủ ăn và GDP của họ ngày một cao hơn. Khi trẻ em thiếu trường, thiếu lớp nó cho đấy chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong tổng thể phát triển của đất nước. Khi người dân phản ứng vì bị đẩy vào đường cùng nó cho là sự xúi giục của bọn phản động và phản ứng của nó không kém bất cứ cách hành xử côn đồ nào.

Thần kinh khốn nạn tự nghĩ ra những kịch bản chỉ có trong giấc mơ của những kẻ sở hữu nó. Nhân dân vẫn yêu thương Hồ chủ tịch và họ có nhu cầu nhìn tượng của ông thay cơm. Nhân dân hãnh diện khẳng định ông là ánh sáng dẫn họ trên con đường... vạn dặm! Nhân dân sáng suốt tin rằng ông là ngôi sao không hể tắt và có ông thì người dân sẽ thấy đời đáng sống biết dường nào.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Một trong những người sở hữu thần kinh khốn nạn, Trần Bảo Quyến, Phó Giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Sơn La cả quyết rằng: “sau khi xây dựng tượng đài, Sơn La sẽ có cơ hội quảng bá về du lịch. Đây sẽ là điểm đến thú vị cho người dân đến tham quan và tìm hiểu về lịch sử Tây Bắc nói chung và Sơn La nói riêng. Hiện, Sở cũng đang nâng cấp nhà tù Sơn La và một số địa danh văn hóa khác”.

Nếu chú ý người dân sẽ lo sợ vô cùng khi tượng đài được xây dựng song song với việc nâng cấp nhà tù. Tham quan hay vào đó nằm nếu chống đối đề án thì có gì khác nhau?

Trần Bảo Quyến cho rằng: “Đã là tình cảm của nhân dân Tây Bắc không thể cân đong đo đếm được. Do đó, cá nhân nào nói lãng phí là chưa đúng”.

Đúng, nó không hề là một đề án lãng phí. Nó không lãng phí mà là phá hoại. Phá hoại tới tận đáy cái nền của nhân bản. Tiêu diệt những gì ít ỏi còn lại trong lòng người dân đối với hình ảnh Hồ Chí Minh. Người miền núi vốn không được học hành tử tế họ chỉ biết ông Hồ là người cha già dân tộc theo tuyên truyền của bộ máy Đảng. Sau gần một thế kỷ người cha ấy chia cho đám con ruột là quan lại triều đình xây dựng những công trình để tư túi trên các đề án khốn nạn. Chỉ cần thông minh một chút là họ biết mình bị bóc lột, bị chà đạp tới xương khi con cái họ quần không có mà mặc, gia đình họ không có gạo đủ ăn phải lê lết trên những con ruộng bậc thang, đẹp thì có đẹp nhưng leo trèo trên ấy để kiếm từng hạt lúa thì người Kinh đã bỏ chạy từ xưa.

Chỉ tiếc một điều đồng bào miền Tây Bắc không mấy người có hệ thần kinh khốn nạn như quan đầu tỉnh Trần Bảo Quyến và do đó họ không thể tự bào chữa cho mình lý do họ quá yêu bác Hồ nên nhà nước cần phải dựng tượng của ông cho họ ngắm thay cơm.

Con cá gỗ còn tạm dùng để đánh lừa mình chứ tượng ông Hồ to quá mà lại làm bằng đá thì làm sao đem vào mâm cơm của họ để mà chấm, mà mút cho chén bắp trong bữa ăn thường nhật đậm đà hơn một chút?

Ý KIẾN VỀ TƯỢNG ĐÀI 1.400 tỷ
BBC News

Nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng cho biết ông cảm thấy "xót xa" về tượng Hồ Chủ tịch 1.400 tỷ đồng khi trả lời phỏng vấn của BBC Tiếng Việt chiều 4/8.

“Việt Nam còn nghèo, nhất là một địa phương nghèo như Sơn La thì nếu có dựng tượng cũng chỉ nên làm những công trình vừa tầm với, kinh phí không lên đến cả ngàn tỷ đồng".

"Từ góc độ một người làm điêu khắc, tôi cũng cho rằng tượng vĩ nhân, nhân vật lịch sử không cần làm lớn, với kinh phí đắt đỏ, vì tầm vóc của họ cũng như viên ngọc quý mà không cần kích cỡ lớn”, ông Hạng nói.

Nhà điêu khắc hơn 70 tuổi nhấn mạnh ông cảm thấy “xót xa thật sự” và bày tỏ mong muốn: “Các nhà lãnh đạo Hội đồng Nhân dân tỉnh Sơn La hãy lắng nghe dư luận, nên dừng lại để tránh gây phản cảm trong dư luận, nhất là khi dân tỉnh này còn đói nghèo và nhận cứu trợ hàng năm”.

‘NÊN DÀNH 1.400 TỶ ĐỒNG CHO Y TẾ, GIÁO DỤC’

Tên tuổi của ông Hạng gắn liền với những công trình tượng đài như Mẹ Dũng sĩ ở Đà Nẵng, bác sĩ Yersin tại Đà Lạt, và gần đây là cây cầu Rồng bắc qua sông Hàn.

Ông Hạng cho biết hầu hết các công trình tượng đài mà ông nhận làm đến nay đều có kinh phí dưới 5 tỷ đồng. Do vậy, theo ông, thay vì dựng tượng với kinh phí lên đến 1.400 tỷ đồng, số tiền này nên ưu tiên dành cho những việc “ích nước lợi dân” như đầu tư cho các dự án y tế, giáo dục.

Hội đồng Nhân dân tỉnh Sơn La hôm 8/7 đã ra Nghị quyết thông qua Đề án xây dựng tượng đài "Bác Hồ với đồng bào các dân tộc Tây Bắc" với tổng đầu tư 1.400 tỷ đồng.

Lý do được nói là "Công trình tượng đài Bác Hồ với đồng bào các dân tộc Tây Bắc nhằm đáp ứng nguyện vọng và tình cảm biết ơn sâu sắc của đồng bào các dân tộc Tây Bắc nói chung và nhân dân các dân tộc tỉnh Sơn La nói riêng đối với Bác Hồ kính yêu".

Trên trang Facebook cá nhân, nhà toán học Ngô Bảo Châu chia sẻ công khai ý kiến của ông về vụ dựng tượng đài: “Số tiền này đủ để xây toàn bộ các điểm trường, các ký túc xá cho Sơn La và các tỉnh miền núi. Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1.400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh”.

Xem tin ở Sơn La mới biết ĐCSVN chỉ biết dựng tượng đài Hồ để tuyên truyền chứ chẳng biết thương, và giúp dân nghèo ở đó.
----------------------
SƠN LA: THẦY GIÁO KỂ CHUYỆN HỌC SINH KHÓC ĐÊM VÌ QUÁ ĐÓI
(05 tháng 08 2015)

Không chỉ vượt đường sá xa xôi, hiểm trở để đi học, nhiều em học sinh miền núi cả đêm trằn trọc không ngủ được vì quá đói.
Đó là những câu chuyện vượt nghèo khổ, khó khăn của học sinh trường tiểu học Nậm Ty B, xã Nậm Ti, huyện sông Mã, tỉnh Sơn La.

Trường học vách nứa, nền đất

Nhà tranh vách nứa, nền đất có lẽ là tình trạng chung của nhiều ngôi trường khó khăn ở các huyện miền núi. Trường tiểu học Nậm Ty B cũng vậy, có 3 cơ sở thì chỉ có 1 điểm trường là khang trang hơn.

Thầy Vũ Đình Thanh, giáo viên của trường cho biết, mùa hè, một tuần lớp học phải tưới nước 2-3 lần vì nền đất đỏ vụn ra rất bụi. Nền đất này cũng không thể dùng chổi quét được mà chỉ tưới nước và tự tay nhặt rác.

Trường còn xập xệ tới mức, những hôm mưa gió, thầy cô phải cho học sinh chạy vào gầm bàn hoặc ngồi trốn tránh vào một góc vì sợ mái nhà rơi vào đầu.

Đó là khó khăn chung của trường, còn với mỗi học sinh lại là những câu chuyện xúc động khác. Đa số học sinh ở đây là người dân tộc Thái, Khơ Mú có hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn. Mùa đông các em không có quần áo ấm để mặc, thịt da thâm tím. Áo không cúc, chân không dép, quanh năm các em chỉ mặc một bộ đến lớp.

Theo chia sẻ của thầy Thanh, nhiều hôm buổi sáng trời lạnh quá, thầy trò phải đi kiếm củi về đốt trong lớp cho ấm. Khi mặt trời hửng lên mới bắt đầu học được.

Bên cạnh đó, do bản cách trường 8km nên trường đã huy động người dân làm tạm cho các em một gian nhà để có chỗ ngủ nghỉ. Năm học 2014-2015, có 11 học sinh nội trú. Tuy nhiên, cả tuần các em không biết đến miếng thịt. Thức ăn chủ yếu là do các em hoặc thầy cô xuống suối bắt cá.

Hành trang từ nhà đến trường của học sinh nơi đây chỉ là ít măng khô, cá khô bố mẹ gói cho. Có hôm thấy các em lấy cá khô bỏ vào nồi, cho mì chính và củ sả vào làm canh, thầy Thanh phải hướng dẫn nấu lại. Tuy nhiên, bữa ăn chính vẫn là ít cơm, muối ớt và măng.

(Tiếp theo phần trên ...Sơn La)

Với thầy Thanh, có lẽ kỷ niệm nhớ nhất trong quãng đời làm giáo viên là lần mới về trường. Thầy bê mâm cơm đã ăn xong ra chỗ rửa bát. Chưa kịp rửa thầy đã thấy các em ra bốc thức ăn thừa ăn rất ngon lành. Từ hôm đó, các thầy cô trẻ mới về trường đều bảo nhau gọi học sinh nội trú lên chia sẻ miếng ăn cho các em bớt khổ. Thế nhưng, có hôm thầy Thanh phải giật mình vì tiếng khóc đêm. Tá hỏa chạy sang xem có chuyện gì xảy ra, thầy Thanh mới biết vì đói quá các em không ngủ được nên ôm nhau khóc. Lúc đó thầy lục các phòng dậy xem còn gì ăn để cho học sinh

Thầy trò không ngừng cố gắng

Các thầy cô ở đây cũng vô cùng vất vả để đến trường dạy học. Vượt 3-4 km đường rừng từ khu tập thể giáo viên đến các cơ sở, thậm chí nhiều hôm mưa to các thầy cô phải đi bộ đến trường. Có không ít đoạn đường nhỏ hẹp các thầy cô buộc phải vượt qua như đoạn hai xe máy đi ngược chiều không tránh được nhau hay có đoạn gồ ghề, trơn trượt phải những người thật vững tay lái mới không bị ngã.

Không dừng lại ở đó, hình ảnh "ám ảnh" không ít thầy cô ở thành phố là cây cầu cheo leo bắc qua suối. Do làm từ các nan tre, luồng nên chỉ được 2-3 tháng cây cầu đã bị rách toác rất nguy hiểm.

Thầy cô là vậy, các em học sinh cũng gian nan không kém. Hầu hết các em học sinh nơi đây phải đi bộ từ 2-8km đường rừng để tới trường. Nhiều em đi được nửa đường phải ngồi nghỉ lại để ăn trưa.

Còn có em nhà xa nhất đi bộ từ mờ sáng nhưng có hôm đến lớp thì lớp đã học được 3, 4 tiết.

Thế nhưng cả thầy lẫn trò đều quyết tâm không bỏ lớp, bỏ trường. Thực tế ở trường đã ghi nhận nhiều tấm gương hiếu học mà đến các thầy cô cũng phải nể phục. Như em Lò Văn Thưởng, năm nay học lớp 5. Em bị khèo chân, một mình lầm lũi thậm thọt đi học sau các bạn. Hàng ngày em đi học quãng đường 2km, nhưng sang năm học mới này, Thưởng phải đi bộ quãng đường dài tới 6km. Khó khăn là vậy nhưng em vẫn cố gắng học tốt.

Thế nhưng, đối với học sinh nơi đây, khó khăn về bữa ăn có lẽ không bằng "đói chữ, đói sách". Cả năm học gia đình các em không có tiền mua sách và đồ dùng học tập, các thầy cô phải huy động nguồn lực để hỗ trợ các em. Mỗi khi được tặng dù chỉ là cây bút, quyển vở, các em cũng thích thú, vui mừng và khoe ngay với bố mẹ.

Khó khăn, thiếu thốn của các em cũng là điều trăn trở của thầy Thanh cùng toàn thể các thầy cô nơi đây. "Mình khổ bao nhiêu cũng có thể khắc phục được, chỉ mong các em có đủ quần áo, sách vở để được tiếp tục đến trường", thầy Thanh ngậm ngùi chia sẻ.

Eva.VN

Tượng Hồ nghìn tỷ: Nếu hiểu lầm thì cần gì Thủ tướng phải ra văn thư!?

Tran Dan Tien •

Sự tích tượng cái lờ mẹ bác Hồ

Minh (chủ tịch tỉnh Sơn La) đi lại trong phòng làm việc, vừa rít thuốc liên tục vừa suy nghĩ "Ơ cái đệt, dự án xây tượng bác đã được duyệt, miếng ăn sắp bỏ vào mồm mà giờ lại nảy ra lắm chuyện". Dự án xây tượng bác Hồ 1400 tỷ ở tỉnh nhà là cơ hội ngàn năm có một ở cái xứ khỉ ho cò gáy này, danh sách chia chác các kiểu Minh cũng đã nộp lên trên. Bọn dân đen bị kích động phản đối khắp nơi trên FB, đã vậy báo chí còn hùa theo chê bai tỉnh nghèo học làm sang... tình hình rất chi là tình hình. Đang tính chiều ngày mai họp báo chí sẽ nói cái gì thì chợt điện thoại reo, bọn thầu xây dựng lại gọi rủ nhậu. Minh trả lời: "Ờ, chốc tối tao sang, nhớ chuẩn bị các em ngon ngon nhé, để tao xả xui".

Xuân Tráng (phó chủ tịch) đang loay hoay chuẩn bị rời văn phòng thì thằng trợ lý chạy xộc vào: "Chị ơi, chết rồi, công văn thủ tướng vừa phắc xuống yêu cầu tỉnh ta phải, phải, phải". Xuân gắt "Gì mà nhắn lên thế, đưa đây chị đọc cái nào". Tờ công văn rỏ ràng yêu cầu tỉnh Sơn La phải gửi báo cáo về qui mô và nguồn vốn xây tượng bác. Xuân lầm bầm "Chết mẹ rồi, mày gọi anh Minh thông báo chưa?" Trợ lý: "Anh Minh đi nhậu từ đầu giờ chiều rồi chị". Xuân đuổi thằng ku trợ lý ra ngoài rồi lấy phone gọi hot nine cho xếp Minh. Đầu dây bên kia một giọng lè nhè vang lên "Gì đấy, có gấp không mà gọi số này?". Xuân nghe loáng thoáng có tiếng cụm ly bôm bốm và tiếng gái trẻ lao nhao, bực quá gắt um "Sao lại không gấp, chết tới nơi rồi, công văn thủ tướng yêu cầu báo cáo dự án xây tượng bác nè, biết chưa?". Buổi nhậu đang lúc cao trào mà con Xuân nó cứ lãi nhãi bên tai, khéo còn lắm lời hơn con vợ già ở nhà. Minh bực quá chửi luôn "Tượng tượng, bác bác cái lờ mẹ gì" rồi cúp máy. Xuân tức lắm, chị không ngờ đang lúc khó khăn mà xếp lại tỏ thái độ như vậy. Tối Xuân không ngủ được, nằm trằn trọc suy nghĩ cách đối phó với tình hình. Lời xếp lại vang bên tai "Cái lờ mẹ". Xuân bật dậy ngay trong đêm ra bàn làm việc viết lại bản đề nghị chỉnh sửa bổ sung dự án xây dựng tượng bác Hồ với Tây Bắc.

(xem tiếp phía dưới)

Sáng hôm sau, Minh đang chuẩn bị ra văn phòng UBND thì con osin vào báo là có bà Xuân tới gặp có chuyện gấp. "Chết mẹ, tối qua mình xỉn quá không biết có nói năng gì bậy bạ với nó không?", vừa nghĩ vừa nói "Ơ, con mời bà vào rồi đi pha trà". Xuân vào tới phòng khách đã cười to và nói "Thoát rồi xếp ơi, tối qua nhờ xếp gợi ý của xếp mà em có sáng kiến này", và đưa ra một xấp giấy in vi tính có tựa đề "Dự án xây dự tượng cái lờ mẹ bác Hồ với các dân tộc Tây Bắc. Minh liếc thấy tái mặt lắp bắp "Lờ... lờ gì, tao nói thế thật ah?". Xuân cười, "Xếp cứ bình tĩnh, em đã viết văn bản điều chỉnh cho dự án xây tượng này, bảo đảm ta thoát mà lại vẫn có ăn". "Thần kinh ah, cái lờ thì liên quan đéo gì tới văn hóa?", Mặt Minh có vẻ khó chịu. "Dân chăm cũng thờ linga-yoni đấy, văn hóa cả", Xuân tiếp tục "Với cái xã đéo nào đó cả đám xúm vào chém con heo be bét máu mà cũng là lễ hội đấy". Minh chụp lấy xấp giấy xem qua một lượt rồi hỏi " Cũng được đấy, nhưng làm thế này bọn báo chí sẽ nói là ta làm văn hóa mà lại dùng hình cái lờ là không văn minh, thiếu thẩm mỹ vân vân vân vân?" Xuân đáp ngay "Xếp khỏi lo, em sẽ phát động cuộc thi sáng tác mẫu cái lờ trong giới nghệ sĩ dựng tượng, cái nào trừu tượng và hình tượng nhất cho mục đích tuyên truyền thì mình làm". Minh hỏi tiếp "Còn bên chính phủ, tính sao?". Xuân nói "Em đã nói rõ trong văn bản là cả trăm nơi khác họ xin dựng tượng bác, riêng Sơn La ta nhiều đồng bào dân tộc theo mẫu hệ, dựng cái lờ mẹ bác Hồ là phù hợp văn hóa và là độc đáo nhất... khục khục... họ sẽ không phản đối đâu". "Ha... ha... hay, thật không hổ danh làm phó cho anh", Minh cao hứng. Xuân ngắt lời "Khoan xếp, điểm duy nhất lấn cấn là đám dân đen, chúng nó phản đối ghê lắm, em coi FB thấy chúng còn dọa lật đổ chính quyền sẽ giật xập tượng... Minh trả lời không do dự "Lo gì, lúc đó anh với cô đã té sang Mỹ từ lâu, còn cái tượng thì cứ để đấy, với bản tính sĩ diện chúng sẽ không làm gì đâu, đập cái lờ mà vinh dự gì... hê hê". Thế là dự án xây dựng tượng cũng vẫn được thông qua với cái tên và hình tượng mới. Hết.

Tieu Son •

3X chạy tội là phải rồi. Sang năm 2016 mấy đứa dính dáng đến mấy vụ xây dựng tượng đài đều bị xích cổ vào sợi dây lòi tói dùng để kéo sập mấy tượng Hồ tặc. Đến khi nào giật đổ được tượng thì mới được tha. 3X lúc nào cùng đoán được trước thời cuộc. Nhưng những chuyện đã làm thì cũng chạy đường trời. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.

Dân Việt •

Chỉ có thể khẳng định: Những người cộng sản là lũ quỷ nhập tràng, lưu manh, khốn nạn, mặt người óc chó, kể từ thằng khốn nạn lenin cho đến lũ mao, hồ, phi đen... chắc chắn có một ngày dân Việt sẽ đòi nợ máu lũ khốn nạn này.

Vũ Hải Anh •

Nhân dân ai chẳng biết rằng chúng nó vẽ vời để chúng nó ăn, chia nhau tham nhũng, móc nối. Không phải chúng nó dựng lên tượng đài để học tập mà chính cái đó tạo ra cái tham nhũng, làm khổ cho dân. Thử hỏi đất nước VN này có bao nhiêu tượng đài (hồ Quang). Đến nay nó đã học tập được gì? Hay là học tập công hàm bán nước Phạm Văn Đồng?

Sinh Viên Đại Học Cần Thơ •

Trích: "Ai về Tây Bắc, Sơn La
Dưới chân tượng Nó, đĩ nhiều hơn dân!!!" >>> không vần, luật lục bát không chuẩn của Thế Văn! đề` nghị là:
Ai về Tây Bắc, Sơn La
Dưới chân tượng đá, đĩ nhiều hơn dân!!!
hay là:
Ai về Tây Bắc, Sơn La
Dưới chân tượng Bác đĩ gìa lô nhô!!!

dân oan •

Ai vào xứ sở tà lơn
Chó trâu đầu ngựa lơn lơn cầm quyền
Dân nghèo đói rách thê lương
Mang trôn đi bán khắp đường phố ta
Phận đời khốn khổ rên la
Dưới chân tượng chó bầy huầy phân trâu
Hận người hận của hận ta
Sao mà ngu muội đi thờ cáo gian.

Trọng Lú qui y •

Một ngày kia, khi lớp học về tư tưởng HCM đang diễn ra "hoành tráng" thì HCM bỗng xuất hiện đi từ cửa vào. Bác hỏi:

"Giáo sư đang nói chuyện gì về tôi thế?"

"Tôi đang dạy về tư tưởng HCM", vị giáo sư đáp.

"Sao nãy giờ tôi không nghe điều gì liên quan đến HCM cả vậy?"

"Tôi dạy về HCM, ông là ai mà dám thắc mắc?"

"Ta là HCM", bác trả lời,

"Ta không thấy nhà ngươi nói gì về ta, mà toàn bịa đặt ba chuyện láo ngay cả ta cũng không nghĩ ra. Nào là HCM tốt thế này, HCM giỏi thế nọ... Đúng là láo còn hơn loài cáo."

Vị giáo sư hầm hầm đi gọi hiệu trưởng. Vi hiệu trưởng thoạt nhìn là nhận ra bác ngay, vì ông đã từng thấy bác khi bác ăn nhậu với mấy ông già trong xóm. Vị giáo sư thưa:

"Thưa bác, xin bác hiểu cho. Không bịa chuyện về bác thì làm sao tụi cháu tồn tại được, lấy đâu ra cớ mà lừa dân, mà kiếm chác, mà trục lợi. Xin bác cứ nằm yên ơ Ba Đình, đừng đụng đến chiếc ghế, nồi cơm hay túi tiền của chúng cháu. Bằng không...."

HCM nổi giận: "Cái gì? Mày tưởng tao đang nằm ở Ba Đình đó hả? Mày nên biết đó là cái hình nộm mấy thằng Nga nó nắn ra. Xác tao tụi nó đã ném ngoài biển cho cá ăn rồi. Thật chúng mày là lũ khốn kiếp. Xác tao chúng mà giả để lừa, đạo đức tao tụi mày bịa để làm mù mắt thiên hạ, hình hài tao tụi bay giả đắp để kiếm chác. Lũ khốn nạn tụi bay sẽ bị người dân tiêu diệt."

Nói xong, HCM trở về lại địa ngục.

Khách ban đêm •

"Trước sự phẫn nộ của dư luận, quan đầu tỉnh Sơn La là Cầm Ngọc Minh đã lái ra rằng tượng đài nghìn tỷ chỉ là hiểu nhầm..." (hêt trích).

Hiểu nhầm thì đã sao, chỉ cần "nàm rõ" thì mọi người sẽ hiểu thôi. Đằng này, tất cả mọi người dân đã hiểu đúng và hiểu rất đúng sự gian, tham, lếu láo, vẽ vời, đục khoét ngân sách nhà nước là tiền thuế của nhân dân.

Bây giờ, xúm nhau cài số de... KHÔNG, người dân KHÔNG hiểu nhầm cs nữa đâu . Mấy cha tính hốt cú chót rồi chạy cho xong, mà người ta hiểu đúng quá, nên lộ tẩy rồi lộ hàng nên mấy cha mới "chạy làng" đấy thôi.

lite_breeze •

Những bức tượng lai căng
Nguyễn Văn Tuấn - Đất nước của những tượng đài vô cảm | Dân Luận]. Have a look at it! http://www.danluan.org/tin-tuc...

Có thể nói rằng hầu hết các tượng đài “cách mạng” khá thô kệch và thiếu tính dân tộc. Tôi không phải là nhà điêu khắc, nên không biết phân tích sao cho có hệ thống; tôi chỉ biết nói lên cảm nhận cá nhân mà thôi. Cảm nhận của tôi là các bức tượng do các nhà điêu khắc VN thiết kế mang tính xã hội chủ nghĩa (XHCN). Nói trắng ra là bắt chước. Bắt chước Tàu, bắt chước Nga. Chẳng hạn như hình dưới đây cho thấy cách thiết kế tượng chủ tịch HCM theo kiểu giơ tay là bắt chước theo tượng của Mao Trạch Đông và Kim Nhật Thành. Các loại tượng khác cũng thế. Vì bắt chước các nước vốn là thủ đô của tuyên truyền, nên các tác phẩm tượng đài của VN không có tính nghệ thuật cao, nếu không muốn nói là lai căng.

Hai Lúa •

Xin tác giả cho phép tui "độ" lại 2 câu thơ ở cuối bài viết như sau:
Ai về Tây Bắc, Sơn La
Dưới chân tượng bác, đĩ la rầm trời!!!

Bom nguyên tử •

Cho nó điên khùng sùi bọt mép đi, nhưng thử hỏi tỉnh nghèo như Sơn La đào ở đâu ra 1,400 tỉ đồng để xây tượng đài?! Ngay cả trung ương Hà Lội còn thiếu hụt ngân sách lên ngân sách xuống và hả muốn xây dựng cái gì quy mô cở 1,000 tỉ đồng trở lên là làm mặt dầy đi mượn ODA. Bây giờ dân cũng hết còn tiền để sợ bị cướp theo đủ kiểu rồi. Nói chung hả dính gì đến chữ Hồ Chí Minh là làm dân điên khùng loạn xạ lên. Hồ đúng là con trù quỷ ám dân VN truyền kiếp mà!

lam mai-quế •

Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đã ký thay thủ tướng (Nguyễn Tấn Dũng), nay bị lộ âm mưu đen tối của "kẻ bề trên" của VDĐ, nên thủ tướng lại chỉ thị "làm rõ" vụ xây tượng đài tên Hồ Chính Mi ở Sơn La với giá 14.000 tỷ đồng. Rõ ràng là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trí trá, gắp lửa bỏ tay người!

quang minh •

Việc xây tượng đài Hồ Chí Minh lẽ ra là việc của Trung cộng sao bắt dân Việt Nam phải bỏ tiền ra? không chừng Trung cộng lòn tiền cho CSVN thực hiện cả tiền thuế đất để dựng tượng nữa là đàng khác? Khó nghĩ quá.

Người Hà Nội •

Trích: "...nhằm đáp ứng nguyện vọng và tình cảm của đồng bào các dân tộc Tây Bắc nói chung và nhân dân các dân tộc Sơn La nói riêng đối với Bác Hồ kính yêu... Là một nét văn hóa đặc biệt quan trọng, mang tính lịch sử, tính giáo dục, tính truyền thống và nhân văn sâu sắc, là di sản văn hóa vô giá cho các thế hệ... trẻ VN".

Thằng nào nói Dân mang ơn Bác,
Là những thằng theo Bác bịp Dân,
Dân giờ đâu phải hạng đần,
Mang ơn cái xác hại Dân - Nước mình.

Hoa Mai •

Có cái lăng to đùng ở Ba Đình rồi, ngốn không biết bao nhiêu ngân sách nhà nước, khắp nước chỗ nào cũng tượng: tượng đứng, tượng ngồi, tượng bán thân.... ảnh to ảnh bé... chưa vừa lòng còn muốn dựng tượng ngàn tỉ.

Trong khi dân nghèo đầy đường, bán vé số mà phải từ Nghệ An dắt díu nhau vào nam bán đến cơ khổ. Một ngày đi đến đâu cũng bị vé số chặn riết rồi bực mình.

Tiền đó hãy để làm chuyện ích lợi khác: xây nhà dưỡng lão, nuôi trẻ mồ côi, xây trường, bệnh viện, lo cho người đang sống cơ khổ sờ sờ ra đó... dựng tượng người chết nhiều quá làm đách gì!

mượn danh để đục đẻo •

Để vinh danh cái thằng ác nhân, tội đồ của dân tộc VN. Tuy nhiên nó lại là ân nhân của bọn chính quyền cs ngày nay. Lhông có thằng đó, mấy thằng chăn trâu, thiến heo, y tá chích dạo và bọn lâu la của chúng có được như ngày nay, ăn trên ngồi trước, đè đầu bớp họng dân chúng để xây nhà lầu, xe hơi không?

Là ân nhân của tụi nó, thì thứ nhất tự chúng nó phải bỏ tiền ra xây, (là chuyện không có, vì làm sao mà đục đẻo), thứ nhì là chúng phải đem ra cái mả cha chúng nó mà để, chớ không được để ở nơi công cộng (trừ phi chúng muốn làm nơi đái iả công cộng).

Lê Dân Việt •

Đôí với băng đảng csvn hiện nay chúng chỉ yêu tiền, đua nhau hốt hội chót trước khi bị dân kéo đầu ra hỏi tội chứ chúng chẳng có kính yêu thằng giặc Tầu HCM đâu, chúng chỉ mượn hơi hùm để làm ăn chia chác một cách dễ dàng nhất.

Mình ên •

Với số tiền đó, nếu xây một tượng lớn Đức Thánh Trần Hưng Đạo uy nghi chỉ gươm ra hướng bắc, hướng Biển Đông thì có lẽ toàn dân ủng hộ. Còn xây tượng cha già dịch "bác bác, tôi tôi" nầy là cả một đần độn, tham tàn. Chưa biết chắc ông nầy là tàu hay ta? Xây dùm cho tàu hả? Và hình tượng nầy chắc chắn sẽ bị đập phá, thì đúng là một đầu tư ngu! Nhớ hình tượng Sadam Hussein không? Rồi sẽ như thế thôi! Chỉ toàn ăn mày, đĩ điếm, tham nhũng, công an, côn đồ bu quanh chân tượng, chứ không được một bông hoa nào từ dân đâu! Lại trúng kế trung cộng nữa!

Hoài Việt (Trả lời) ===> Mình ên •

Theo tôi, Đức Thánh Trần cũng chẳng cần. Công lao, đức độ của người thì toàn dân từ xưa đến giờ vẫn để trong tim, trong óc. Cái mà toàn dân VN cần bây giờ là trường học, là nhà thương, là cầu đường để các em học sinh tiện đến trường, tức là xây dung cho tương lai đất nước, cho phúc lợi của người dân.

Choi Song Djong (Trả lời) ===> Mình ên •

Cũng lại là tượng nữa hả Trời! với số tiền đó điều tối ưu là xây trường học, bệnh xá, trường dạy-học nghề, viện mồ côi, nhà dưỡng lão, trại dành cho người mắc bệnh hiểm nghèo...

4khuong •

Bây giờ cắc cớ vận động 3 triệu đảng viên cs, mỗi em 5 xị, tụi nó mà ok tui chết liền! Chúng nó làm cứ như tôn quý lão già lắm, kỳ thực là chúng bêu riếu lão già dịch cho chúng mắng chửi chứ tôn kính con khỉ khô, chủ yếu xà xẻo chia nhau hợp pháp mà thôi.

Đúng là chết mà không yên, cho đáng đời ác giả ác báo!

Hai Lúa •

Đảng cộng sản vốn biết rõ HCM là người Tàu. Vì vậy, để nâng bi giặc Tàu, không gì tốt hơn là xây tượng đài HCM, xây càng hoành tráng thì sự nâng bi càng được Bắc Kinh đánh giá cao. Đó là "lý do chính trị". Đi kèm theo đó là lý do kinh tế: rút ruột công trình chia nhau bỏ túi. Đồng chí nào phản đối dự án này tức là "ghét người Tàu" như lời than của tên tướng "tâm tư" Phùng Quang Thanh. Mà ghét Tàu tức là chống lại chủ trương của đảng. Sao? Bây giờ các đồng chí có chịu biểu quyết "thuận" hay không thì bảo?

Thơ : Bán Thánh Buôn Hồ

Lòng tham vàng bạc, chúng tung hô
Buôn Phật, buôn Thánh, buôn cả Hồ
Thứ gì hốt bạc là buôn nốt
Bởi gốc chúng là đám ma cô.

Vin cớ tôn Hồ lừa mị dân
Mục đích thực hiện ý chúng cần
Cần tiền, cần bạc, cần vơ vét
Nên mượn dái Hồ để chúng nâng.

Nguyên Thạch (Quanlambao)

Mấy tên rận chủ luôn nói là muốn nước ta có được sự tự do dân chủ như ở Mỹ. Vậy chúng có biết Mĩ đâu hẳn là đã có được cái dân chủ đúng nghĩa chứ. Sự thật về giá trị dân chủ, nhân quyền ở Mỹ

Những nhà dân chủ chân chính luôn hướng tới điều tốt đẹp nhất cho người dân chứ đâu như mấy cái tên dân chủ dởm, chúng luôn tìm cách để cho đất nước ta có sự bất ổn rồi thừa cơ gây náo loạn trong lòng quần chúng nhân dân. Như thế thì dân chủ gì. Hội anh em dân chủ được mấy tên dân chủ dởm đó lập ra và cũng chưa mang lại lợi ích gì cho nhân dân cả.

Giờ cứ đọc báo là thấy nhiều thánh chém ở dưới quá, chuyện một đằng thì thói luyên thuyên một nẻo. Công trình thì mới chỉ là dự án thôi mà còn thời gian để xem xét, và hạng mục Đài tưởng niệm Bác chỉ chiếm một số nhỏ. Thiết nghĩ người Việt Nam luôn lấy đạo lý uống nước nhớ nguồn làm gốc, thì có làm có gì to tát đâu chỉ có một số kẻ lợi dụng để xuyên tạc bới móc để mọi người hiểu nhầm thôi.

Quy chiếu theo các tượng đồng của Bác đã xây, thì tượng này tốn khoảng 7 đến 8 tỉ. Có thể cao hơn 1 chút, vì công việc vận chuyển nguyên vật liệu lên đây khó khăn.
Còn mấy cu cậu dâm chủ @Tin tức mới với @Phản hồi kia mỗi ngày đi post bài vậy được trả bao nhiêu thế :)))
Đéo thấy người ta nói rõ ràng các hạng mục vậy rồi hay sao mà cứ thích sủa lung tung để ăn chửi vậy
"Khoản kinh phí dự toán 1.400 tỷ đồng bao gồm nhiều công việc như xây dựng trung tâm hành chính của tỉnh, xây dựng quảng trường, xây dựng khu tái định cư, phục vụ công tác đề bù, giải phóng mặt bằng, các hạng mục chiếu sáng, cây xanh, điện nước"

@John Regan : cái hình đại diện là con đười ươi, có vẻ hợp với bạn quá nhỉ. Lũ dâm chủ như bạn chẳng qua cũng như cái lũ đười ươi đó, ai ném cho quả chuối thì chạy theo chơi với nó thôi. Mỹ và Việt Tân chắc nó phải ném cho mấy bạn cả nải chuối ấy chứ nhỉ???

Nên đóng góp ý kiến mang tính xây dựng, chứ đừng nên sủa một cách vô tội vạ như thế. Lọt mấy con rận chủ vào là nói lệch lạc vấn đề, xuyên tạc sang vấn đề khác. Người đọc rất dị ứng với đám này, mọi người đều nhìn hai mắt, nghe hai tai cả đấy, đừng lừa bịp nữa mà hoạ ám vào người đó.

Đăng nhận xét