Bài mới nhất

31/08/2015

Dân chủ: đấu tranh hay đấu đá?












Dân chủ cuội đánh nhau vì tiền 


Lê Quang

Các anh, các chị, các bác, các chú và các em nhỏ trong ao làng dân chủ Việt ngày đêm hô hào đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cho sự phát triển của đất nước Việt Nam. Nhưng sự thật có phải vậy không khi ngày càng có nhiều người trong cái ao ấy liên tiếp bóc mẽ và bạch hóa phong trào dân chủ? Cư dân mạng vốn đã chán ngán với các trò nói xấu, xuyên tạc, ném đá giấu tay, nói thì hay mà làm thì như củ cải. Liệu phong trào dân chủ có tốt đẹp thật sự không khi các thành viên của nó suốt ngày nói xấu, công kích lẫn nhau? 

Có người bảo bọn này chỉ là dân chủ cuội chứ làm chó gì có chuyện đấu tranh này nọ, đó chỉ là cái cớ, cái cần câu cơm của chúng và khi miếng bánh không được phân chia đều thì mới sinh ra chuyện đấu đá, lật mặt và bóc mẽ lẫn nhau. Chuyện này nghe có vẻ hợp lý. Khi Chí Dũng và Nhật Đăng ăn chia không đều trong Hội nhà báo độc lập thì trên facebook của cả hai chủ sới đều chửi bới đối phương không ra gì, người này tố người kia lập ra các tài khoản giả, mạo danh rồi viết bài lung tung nhằm kiếm nhuận bút “bất chính”. Cháy nhà mới ra mặt chuột, sau sự kiện vạch áo cho người xem lưng này thì ai cũng hiểu cả hai đều bất chính và lợi dụng danh nghĩa Hội nhà báo độc lập để móc hầu bao bọn ở nước ngoài đang hão huyền về ngày về rạng rỡ trong tương lai gần. Khi mẹ nấm gấu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nuốt trọn món tiền ngót tỷ bạc thì làng dân chủ lại ầm ĩ, đứa bảo tham lam ăn giày, ăn tất, ăn cả đất xung quanh, kẻ thì bảo không xứng đáng, thậm chí có đứa ác khẩu còn bảo ả là con điếm của bọn cờ vàng mới được giải thưởng chứ nhân quyền mả mẹ gì con này, bla bla. Tỷ bạc chứ có ít đâu. Rồi chuyện anh Giang, cây “dân chủ” đang gần đất xa trời ăn chặn tiền của anh Kim, anh Long bị hội nít ranh Thanh Tùng, Công Nhân chửi cho không ra gì. Nếu dùng một từ mà có thể lột tả hết được bản chất của phong trào dân chủ cuội thì đó là chữ “tiền”. Mục đích cuối cùng của đấu tranh hay đấu đá cũng chỉ vì tiền.

Mới đây nhất ao làng dân chủ cuội nổi lên hiện tượng Bắc Thanh Hiếu, Nam Thục Vy. Hai tư tưởng một gạo cội, một trẻ trung, kẻ nam người bắc gặp nhau. Khi Thanh Hiếu chia phong trào dân chủ thành 5 loại trong đó đa phần là lợi dụng tiếng đấu tranh để thỏa mãn mục đích cá nhân là loại vì tiền, loại vì danh, loại chửi cùn, loại thích làm thủ lĩnh thì Thục Vy cho rằng “cần xem lại mình”, “lập bè nhóm để công kích anh chị em của mình”.

Rồi đây con tàu dân chủ cuội sẽ chết chìm chết đắm như thế nào khi những anh em cùng hội cùng thuyền chỉ lo đấu đá lẫn nhau thay vì “đấu tranh” như lời họ thường nói?

Hot!

Từ khóa SEO:

51 nhận xét:

Nói đấu tranh cũng đúng, mà nói đấu đá thì không sai, thứ nhất đúng là chúng đấu tranh cho quyền lợi của chúng giữa một đám cặn bã với nhau, và đấu đá cũng đúng, cứ kẻ nào trong số chúng có thái độ ăn lẻ là chúng thì nhau chạy vào sút ngay, không phải ngại ngần gì cả, không sợ mọi người cười và coi nó như một lũ chó.

Tác giả đã lột tả và bóc trần được cái bản chất bên trong cho mọi người thấy. Lũ ô hợp đó xâu xé nhau cũng vì tiền, đấu tranh cái con khỉ gì. Nói lời đao to búa lớn mà toàn dựng chuyện, bịa đặt sao trơ trẽn quá. Rận mãi chỉ là rận thôi loài chích hút máu bẩn, bám víu vào thân xác đứa khác để sống.

Từ trước đến giờ có thấy đám dân chủ dởm này làm được điều gì tốt đẹp cho xã hội đâu. Toàn đấu tranh cho cái xấu. Người hoạt động nhân quyền họ bàn với nhau việc nước, việc thực hiện những hoạch định tốt đẹp cho đất nước. Còn đám dân chủ cuội này chắc ngồi bàn với nhau ngoài bàn thực hiện những mưu đồ đi phá hoại thì chỉ toàn ngồi phân chia "tiền". Nếu phân chia không đều thì vạch tội nhau ra và tan dã thế mới thấy mục đích lớn lao nhất của bọn chúng là "tiền", chứ có vì "dân" đâu.

Vậy đó, mục tiêu hoạt động của đám tự nhận là người bảo vệ nhân quyền là vì tiền, vì bản thân của bọn chúng, chứ có vì bất kỳ ai đâu, đâu có vì dân, vì sự phát triển của đất nước. Vì tiền chúng sẵn sàng cắn, xé, chửi bới nhau và sẵn sàng hoạt động độc lập, tan dã hội nhóm. Trước sau bọn này cũng tan hết. Nếu vì một mục đích cao cả , mục đích chung vì dân vì nước thì chỉ khiến mọi người đoàn kết thêm, nếu có sai sót trong đường lối thì đóng, góp xây dựng để cùng phát triển. Đằng này bọn dân chủ cuội sẵn sàng chửi nhau bằng giọng điệu chí phèo khi ăn chia không đều, thế mới thấy rõ bản chất vì "tiền". Thật bẩn thỉu


Mẹ cái bọn dân chủ cuội này thì nói làm gì hả các bạn, nó chỉ có chửi bới người khác là được thôi còn những việc khác htif không được cái gì hêt,s không có một hoạt động gì nổi bật hết, thực sự thương cho những kẻ đó lắm chứ

tôi tin nếu những người này có tâm huyết với dân chủ việt nam, thì họ sẽ không tiếc có những việc làm tốt cho xã hội này, những tiếc thay là những hoạt động của họ không hề vị mục đích chung, và cái giá phải nhận chính là hậu quả như hiện nay

Hậu quả đó chính là cái nhìn của những người dân với họ đúng không bạn, hiện nay không có ai có những cái nhìn thiện cảm với cái lũ này, vẫn biết rằng những người này là người việt nam nhưng họ không xây dựng cho đất nước việt nam đẹp hơn

Xin chúc mừng các bạn vì đa tìm ra sự thật về những nhà dân chủ tài ba, những nhà dân chủ này sẽ được người đời nhắc tới với thương hiệu đấu đá vì lợi ích bản thân, họ đấu vì họ chứ không vì cộng đồng nay đâu

tôi đồng ý với bài viết, bản thân tôi cũng nhận thấy những con người này có dã tâm hại việt nam mình chứ không làm cho việt nam mình tốt lên đâu, vậy nên, với họ, không cần phải thương tiếc, vì họ không xứng đáng để thương

hãy là một công dân việt nam tốt đi các bạn à, chứ đừng có hại người việt nam nữa, người việt nam cần lắm những lời khuyên chân thành từ các bạn, những lời khuyên đó cực kì quan trọng, vậy nên các bạn hay nghĩ cho nó thấu đáo

những con người trẻ trâu của thời đại , những con người nhận thức con hạn hẹp và cái kết cho nhận thức đó chính là những hành động thiếu sự cân nhắc , thiếu sự suy nghĩ, có được không những hành động như thế không

tôi cũng khá là không hài lòng với những con người này, những người sống chỉ có nghĩ cho mình, không thèm quan tâm tới người khác như thế,m tôn trọng để làm gì, sao không đẩy họ ra khỏi xã hội, ra rìa xã hội đi, bản thân tôi sẽ không tiếc những con người như thế này, sẽ không bao giờ luôn

Mình cũng là một công dân việt nam, đôi lúc mình nhận thấy là những người này không hề quan tâm tới những nhu cầu của những người khac, họ chỉ nghĩ được cho họ thôi, không nghĩ được cho người kahcs, thực quá là đáng thương, khồng những thế cái thái độ của họ còn coi thuowngfn hững người khác nữa

hãy sống cho đúng nghĩa, đừng có làm trò cười cho người ta mãi, đọc bài việc mà ức chế những thanh niên trẻ này quá, những thanh niên trẻ thiếu tính quyết đoàn, không xứng đang để tôn trọng lắm . Làm người kheines người khác coi khinh thì đúng là không nên lmaf người làm gì nữa

CHO HỌ một cơ hội ư, nếu ai nói như thế tôi sẽ là người phản đối đâu tiên, không ai chấp nhận cho sự thật đó hêt,s sự thật cần chứng minh hiện tại là cơ hội của họ đã hết, đã bị biến mất bởi hoi, chúng ta hãy khinh thường họ, cho họ biết sự đời

đấu tranh mà thế thì tôi tin ai cũng làm được, đấu tranh mà đơn giản thế thì liệu có còn tính nong,s liệu có cần những người tài, đấu tranh với những người này như một trò chơi, không hơn không kém, chỉ nghĩ được cho mình thôi, chán. Thời đại này mà có những người như thế thì đất nước không thể đi lên được

nếu ích kỉ cá nhân như thế thì không thể nào làm được đâu, hãy nghĩ cho mọi người nếu như có dã tâm làm chính trị, có ý đồ để người khác coi trong thực quyền của mình, còn đằng này, chưa làm đã hô hào ghê qua, hô rồi cũng chỉ thế thôi, tôi tin nó cũng không thay đổi được cái gì đâu

những thanh niên cứng của thời đại, tiếc thay họ sinh không đúng thời, nếu để nói đúng thời thì họ phải sinh ra cái thời phong kiến trung quốc đang đô hộ việt nam, có khi họ hò hét được nhiều người quan tâm hơn, thời đó sẽ được nhiều người quan tâm hơn nhiều

giờ suy nghĩ thử xem, nếu là người việt nam công tâm, liệu các bạn có đồng ý với việc làm của những người này không, bản thân tôi thì tôi không đồng ý, tôi cho rằng những việc làm này là thiếu tôn trọng sự thật, những việc làm nay là thể hiện một nhận thức quá ít, tôi coi thường điều đó

hãy là một công dân trẻ việt nam đúng nghĩa đi các bạn à, đừng có tranh đấu nhau vì những thứ phù phiếm như thế, sao không suy nghĩ cho những người viêt nam khác đang phải vật lộn ngoài xã hội chư, sao cứ thích ăn không ngồi rồi như thế

tiếc thay cho một thế hệ người, một thế hệ đã bị lui tàn trong quá khứ, nay đang cố đứng lên để vươn tới tương lai nhưng thực sự công việc họ cho là lớn lao đó nó không cso ý nghĩa gì, không có giá trị gì với việt nam hiện nay. Vậy nên hãy cùng nhau tẩy chay những con người này đi, nó sẽ tốt hơn

mình cũng là một người trẻ, và mình cảm thấy vô vị với cách làm này của những con người này quá, những cách làm nay khẳng định rằng, đất nước việt nam vẫn đang tồn tại một số thanh niên tâm thân, cần được giáo dục lại một cách khẩn trương

Vui rồi, vui rồi, chúng mày cứ đấu đá nhau đi, đấy là việc tất yếu xảy ra khi ở trong một cái tập thể thối nát, ai cũng vì cái cá nhân, tiền tài danh vọng mà bán rẻ đi cái lương tâm của chính mình, ở lại với nhau vì nghĩ có thể lợi dụng nhau, đến khi vỡ nhẽ ra toàn cái loại vô công rồi nghề không làm ăn được gì thì giở rói ra cắn xe lẫn nhau, lẽ đời rồi mà.

Quên mất ở bên nhau vì còn muốn vụng trộm cho thỏa mãn cái dục vọng nữa chứ, đâu phải mỗi vì tiền tài danh vọng đâu, cái tổ chức của chúng là tổ chức thối nát, tập hợp những con người cặn bã, lưu vong bán nước, sống vì mục đích cá nhân. Nói thì hay nhưng làm thì được mấy, hay có sự vụ gì lại im ỉm hay tự đổ tội lẫn nhau, các bạn trẻ, hãy thật sáng suốt, đừng để bọn chúng lừa, bây giờ báo đài phát triển, có gì mà chúng ta không thể tìm hiểu tường tận chứ.

Tôi đồng tình với những gì tác giả trình bày trong bài viết, cũng chỉ là những người lợi dụng vấn đề này, vấn đề kia rồi tự xưng là nhà dân chủ, nhân quyền để cầu viện trợ, hay những đồng đô la của các tổ chức chính trị, chỉ chăm chăm vì lợi ích cá nhân mình chứ không phải vì người dân như tuyên bố..

Bọn dân chủ này chỉ là dân chủ cuội chứ làm chó gì có chuyện đấu tranh này nọ, đó chỉ là cái cớ, cái cần câu cơm của chúng và khi miếng bánh không được phân chia đều thì mới sinh ra chuyện đấu đá, lật mặt và bóc mẽ lẫn nhau, đưa nhau ra ánh sáng cho người đời chê cười

Toàn lũ cuội, có thấy anh chị dân chủ nào nghèo khổ đâu, toàn thấy uống sữa Tây, tiêu tiên ngoại, và lợi dụng người dân kém hiểu biết để đặt vấn đề này nọ, suy cho cùng là vì lợi ích cá nhân của đám người này thôi..

Tăng khẩu hiệu, tăng tuyên truyền, tăng chửi bậy là công thức để tăng tiếng vang và câu tiền của lũ lợi dụng dân chủ thôi mà, có thằng nào vì nước vì dân như chúng nói đâu toàn thấy nhà nghỉ, tranh giành nhuận bút, lợi ích...

Câu trả lời là: Đấu đá, mà chưa thành con mới ở trong trứng thôi đã thấy làng rận đấu đá nhau rồi. Con gà tức nhau tiếng gáy, thằng này thấy thằng kia hơn là bắt đầu điên không chịu được

Khi đụng chạm đến quyền lợi sát sườn của nhau là bọn chúng quay lại cắn xé nhau cho mà xem, cũng bao vở kịch được dựng lên, diễn đi diễn lại, sau ăn chia không đàng hoàng, bóc mẽ nhau bằng sạch mới thôi. :))

Đúng là đến khi đụng chạm đến quyền lợi, đến miếng cơm manh áo thì mới hiện rõ lên cái bộ mặt thật xấu xa của những người hoạt động "dân chủ rởm" kia. Giờ hỏi họ "dân chủ" là gì chắc họ cũng không biết, chỉ biết là lấy đó để làm một cái cớ để có thể suốt ngày vòi tiền mà thôi!

@Kẻ săn tin

Tổ cha cái ngày 2 tháng 9 càng đọc càng thấy ĐCSVN chỉ được cái tội láo xạo ...... Nhìn Campuchia mà ngày xưa miền Nam VN xem là tụt hậu hơn mình ... rồi sau 1975 cái đảng thổ tả cai trị cả nước VN thì ...............

Sau khi đã bỏ xa Việt nam về chế tạo xe hơi Công Nghiệp , đến lúc Campuchia qua mặt Việtnam về Nông Nghiệp .
Việt Nam phải "cắp sách vở" sang Campuchia mà học trồng lúa!
Không biết cờ Búa Liềm đại diên cho Công Nông còn ý nghĩa gì đây??

Là một đất nước nông nghiệp, đi lên từ nghề lúa nước nhưng xuất khẩu gạo của VN vẫn chưa hề có chỗ đứng trên thương trường. Trái lại, Campuchia lại rất giỏi trong ngành này. Hãy cùng vietbf khám phá nhé!
Số liệu từ Văn phòng Thư ký dịch vụ một cửa về xuất khẩu gạo Campuchia, cho biết, 7 tháng đầu năm nay, Campuchia xuất khẩu được 312.300 tấn gạo. So về con số tuyệt đối thì sản lượng xuất khẩu gạo của Campuchia chỉ bằng 1/10 của Việt Nam. Nhưng xét về mức độ tăng trưởng, xuất khẩu gạo của Campuchia đã tăng 53% so với cùng kỳ năm ngoái, trong khi gạo xuất khẩu của Việt Nam lại giảm. Campuchia đi sau Việt Nam rất xa trong xuất khẩu gạo. Nếu như Việt Nam đã tham gia cuộc chơi này từ hơn 20 năm trước, thì Campuchia chỉ mới bắt đầu khoảng 5 năm trở lại. Dù vậy, gạo Campuchia đã xuất sang 53 quốc gia trên thế giới, còn gạo Việt Nam vẫn quanh quẩn với 10 thị trường chính. Thực tế, gạo Việt Nam chỉ tập trung ở những quốc gia có thu nhập trung bình và thấp thuộc châu Á, châu Phi. Gạo Campuchia hiện đã bán sang những thị trường khó tính như Mỹ, các nước châu u (EU). Hiện tại, EU chiếm 60% lượng gạo xuất khẩu của Campuchia.

Đáng nói hơn, trong khi Việt Nam chủ yếu chỉ xuất khẩu gạo trắng thì Campuchia còn xuất khẩu gạo thơm (gạo chất lượng cao) với tỷ lệ xấp xỉ gạo trắng, trên 44%. Cùng loại gạo trắng và bán cùng thời điểm, gạo Campuchia vẫn luôn có giá cao hơn gạo Việt Nam 30-50 USD một tấn . Campuchia đã gần như đuổi kịp Thái Lan khi có tới 8 thương hiệu để trình làng tại Hội chợ Thương mại Lương thực tổ chức ở Bangkok vào năm ngoái. Đặc biệt, 2014 là năm thứ 3 liên tiếp gạo lài Campuchia, hay còn gọi là Phka Romdoul, được bình chọn là loại gạo ngon nhất thế giới. Còn Việt Nam vẫn chưa có thương hiệu gạo riêng cho mình. Về thứ hạng, từ chỗ là quốc gia đứng thứ 2 thế giới về xuất khẩu gạo, hiện Việt Nam không chỉ thua Thái Lan mà còn bị Ấn Độ, Pakistan qua mặt. Trong khi đó, Campuchia vốn xếp sau cùng bảng danh sách đã trở thành đối thủ cần chú ý. Ngay chính Giáo sư Võ Tòng Xuân, một chuyên gia nông nghiệp nổi tiếng của Việt Nam, cũng đã thừa nhận rằng, Việt Nam cần học cách làm gạo của Campuchia. Theo ông, Campuchia đã sản xuất gạo với chất lượng tốt và làm thương hiệu rất bài bản.

@Ba Bụi

2 tháng 9 Ngày ruồi bu kiến đậu

Đảng Ba Đình tự thân là đảng cướp
Từ trong hang chui rúc xuống đồng bằng
Bản chất lọc lừa chứng đổi họ thay tên
Thay từ Cướp ra thành từ Cách mạng
Danh có chính thì ngôn mới thuận
Chúng ca bài đầy tớ của nhân dân
Lộng ngôn ngữ để tung hoành bóc lột
Đất nước banh chành bị móc ruột moi gan


Đến hôm nay tròn chẵn 70 năm
Chúng hồ hởi tưng bừng ngày cướp cạn
Vung tiền thuế nhân dân như vãi cát
Diễn tuồng chèo hát xẩm diễu binh

Điều động hơn 3 vạn quân thảo khấu
Bắn cà nông 21 phát ăn mừng
Diệu võ dương oai quanh nhà xí Ba Đình
Xem ông chủ như trâu cày ngựa kéo

Với mục đích yêu cầu hoành tráng
Trên khán đài lố nhố đám ruồi trâu
Ngày hội lớn chúng bu về dự tiệc
Mừng liên hoan cờ Phúc Kiến Ba Đình
Nhìn thấy cờ lại nhớ ngay đến bác
Nhớ cha già đi sâu sát nhân dân
Chỉ cháu gái mới được gần kề bác
Các cháu ơi! kinh nguyệt có đều không?

Đã đến lúc 70 năm nhìn lại
Quyền con người như miếng giẻ lau mâm
Nói chi đến bản Tuyên ngôn độc lập
Chúng xem như tờ giấy đi cầu
Thành quả cách mạng là cái còng số 8
Là Hội nghị Thành Đô đảng đã ký năm nào!
Là nước lạ đảng cuối đầu thần phục!
Chẳng lẽ chờ...
70 năm nữa hay sao?

2/9/2015

VIỆT NAM DƯỚI 'THỜI ĐẠI HỒ CHÍ MINH'

"Nếu cứ đinh ninh rằng – hay tệ hơn, huênh hoang cho rằng – VN đang sống dưới ‘một thời đại rực rỡ nhất’ – hoặc cứ mãi ‘gặm nhấm quá khứ’, ru ngủ chính mình bằng những ‘thắng lợi’, ‘kỳ tích’, ‘thành tựu’ trong quá khứ – 10, 20 hay 30 năm nữa đất nước vẫn cứ tụt hậu, thua kém so với các nước trong vùng"

"Đáng nói và trớ trêu hơn, quốc gia đe dọa, xâm hại độc lập, chủ quyền của Việt Nam trong hơn 40 năm qua và hiện tại không ai khác là Trung Quốc – quốc gia cùng chung ý thức hệ ‘cộng sản’ và là ‘láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt’ của Việt Nam"

"Nhưng những gì mà ĐCS gọi là ‘đổi mới’ thực ra chẳng có gì mới đối với nhiều nước trong khu vực khác. Chẳng hạn, mô hình kinh tế thị trường đã được Singapore, Malaysia hay Hàn Quốc tiến hành từ 20 hay thậm chí 30 năm trước"
- TS. Đoàn Xuân Lộc

Phát biểu dịp Việt Nam kỷ niệm 125 năm Ngày sinh Hồ Chủ tịch cách đây hơn ba tháng, ông Nguyễn Phú Trọng cho rằng ‘thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam, là kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội’.

Dù Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam không nêu cụ thể, có thể nói ‘thời đại’ ấy được bắt đầu từ ‘cách mạng tháng Tám và việc thành lập Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà’ cách đây 70 năm. Vì theo ông, dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCS), ‘cách mạng’ Việt Nam đã ‘đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác’ và ‘thắng lợi’ đầu tiên được ông nhắc đến là thắng lợi của hai sự kiện này.
‘Rực rỡ, sáng ngời’?

Trong số những hoạt động ‘kỷ niệm 70 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh’ ở Việt Nam năm nay cũng có một chương nghệ thuật đặc biệt với chủ đề “Việt Nam - Thời đại Hồ Chí Minh”, diễn ra vào tối 2/9 tại Trung tâm hội nghị quốc gia Mỹ Đình.

Chương trình nghệ thuật ấy cũng như diễn văn của lãnh đạo Việt Nam tại lễ kỷ niệm hai biến cố đó vào ngày 2/9 tới hay các bài viết, phát biểu khác của quan chức Việt Nam vào dịp này chắc chắn cũng nhắc lại những ‘mốc son chói lọi’, ‘thắng lợi vĩ đại’, ‘chiến thắng lừng lẫy’, ‘kỳ tích vẻ vang’ hay những ‘thành tựu to lớn’ của Việt Nam dưới ‘thời đại Hồ Chí Minh’ trong 70 năm qua.

Trong những ‘thắng lợi’, ‘thành tựu’ ấy – như ông Nguyễn Phú Trọng nêu trong diễn văn của mình vào ngày 19/05/2015 – còn có ‘thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp’, ‘thắng lợi vĩ đại của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước’ và ‘thắng lợi bước đầu với những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của công cuộc đổi mới’.

Theo ông Trọng, ‘với những thắng lợi đó, Việt Nam từ một nước thuộc địa nửa phong kiến đã trở thành một quốc gia độc lập, tự do’; ‘nhân dân Việt Nam từ thân phận nô lệ đã trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ xã hội; đất nước Việt Nam từ nghèo nàn, lạc hậu […] trở thành một nước đang phát triển có thu nhập trung bình, có vị thế ngày càng quan trọng trên thế giới’.

Đó cũng là lý do ông cho rằng ‘dân tộc Việt Nam chưa bao giờ có được cơ đồ như ngày nay, triển vọng phát triển rất tươi sáng’ và coi ‘thời đại Hồ Chí Minh là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử Việt Nam’.

Thực sự rất khó dựa vào những tiêu chí, sự kiện, ‘thắng lợi’ trên để nói rằng Việt Nam ‘thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ’ hơn những thời đại trước của Việt Nam vì các giai đoạn, thời đại lịch sử rất khác nhau.

Hơn nữa, với xu hướng phát triển chung của nhân loại, một thời đại sau phát triển hơn một thời đại trước cũng không có gì là quá lạ, đáng khen.

Nhưng nếu nhìn lại Việt Nam trong 70 năm qua và đặc biệt khi so sánh Việt Nam với các nước khu vực khác cùng thời gian ấy, có thể thấy rằng mọi chuyện ở Việt Nam kể từ ‘Cách mạng tháng Tám’ năm 1945 – khi Việt Minh hay những người Cộng sản lên nắm quyền – không phải lúc nào cũng ‘tươi sáng’, ‘rực rỡ’ hay ‘kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội’ mà Việt Nam đã và đang trải qua không hoàn toàn tốt đẹp như lãnh đạo, quan chức Việt Nam ca ngợi, tuyên truyền.

(Tiếp theo phần trên)

Chiến tranh, xung đột?

Không lâu sau khi ‘Cách mạng tháng Tám thành công’ và ‘nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ra đời’, Việt Nam đã phải đương đầu với ‘cuộc chiến chống Pháp’, rồi cảnh Bắc-Nam chia cắt và sau đó là ‘cuộc chiến chống Mỹ’.

Riêng ‘cuộc chiến chống Mỹ cứu nước’ cũng là cuộc chiến huynh đệ tương tàn, cướp đi mấy triệu người Việt và đến giờ những chia rẽ, hận thù, vết thương cuộc chiến đó gây nên vẫn chưa được hoàn toàn hàn gắn, hòa giải, chữa lành.

Là người Việt Nam, không ai lại muốn hay chấp nhận bất cứ sự can thiệp, xâm chiếm, đô hộ của bất cứ một ngoại bang nào, dù với bất cứ lý do hay trên danh nghĩa gì. Là người Việt, chắc ai cũng tự hào về truyền thống chống ngoại xâm, dựng và giữ nước của dân tộc mình.

Nhưng khi có cơ hội tiếp cận với nhiều sử liệu mới, xác đáng hay có một cái nhìn tổng quan, đa chiều hơn về lịch sử của đất nước, của các nước khu vực và của thế giới, chắc cũng có không ít người tự hỏi tại sao cùng bị thực dân phương Tây đô hộ và Nhật chiếm đóng, không một quốc gia nào ở Đông Nam Á lại rơi vào một giai đoạn xung đột, chia cắt, tang thương như Việt Nam sau năm 1945?

Vẫn biết rằng bối cảnh của Việt Nam ít hay nhiều khác bối cảnh của các nước Đông Nam Á như Indonesia hay Malaysia trước và sau năm 1945, chắc cũng có người thắc mắc tại sao những quốc gia phi cộng sản này có thể giành và giữ độc lập của mình mà không phải trải qua những xung đột, cuộc chiến đẫm máu như Việt Nam?

Ngoài hai cuộc chiến trên, Việt Nam cũng có chiến tranh biên giới 1979 và hải chiến Trường sa 1988 với Trung Quốc. Có điều, khác với cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ, hiện tại hai cuộc chiến với quốc gia Cộng sản này không được giới lãnh đạo Việt Nam nhắc đến hay chính thức cho tưởng nhớ.

Trước đó, vào năm 1958 – khi Hà Nội có quan hệ mật thiết ‘môi hở răng lạnh’ với Bắc Kinh – ông Phạm Văn Đồng, Thủ tướng của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lúc đó, đã ký một công hàm ngoại giao ‘ghi nhận và tán thành’ bản tuyên bố của Trung Quốc về hải phận 12 hải lý của quốc gia này. Dù mục đích, nội dung, giá trị của nó là gì, công hàm ấy đang được Trung Quốc tận dụng triệt để trong tranh chấp biển đảo hiện tại với Việt Nam.

Cũng chính quốc gia Cộng sản này đã tiến hành hải chiến Hoàng sa năm 1974 và từ đó đến giờ có vô số hành động khiêu khích, hung hăng, mạnh bạo nhằm lấn chiếm vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Nhắc lại những sự kiện trên để thấy, dù nguyên nhân sâu xa là gì, kể từ Cách mạng tháng Tám năm 1945, Việt Nam đã phải đối diện với nhiều cuộc chiến, xung đột và độc lập, chủ quyền của mình không phải lúc nào cũng được tôn trọng, toàn vẹn.

Đáng nói và trớ trêu hơn, quốc gia đe dọa, xâm hại độc lập, chủ quyền của Việt Nam trong hơn 40 năm qua và hiện tại không ai khác là Trung Quốc – quốc gia cùng chung ý thức hệ ‘cộng sản’ và là ‘láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt’ của Việt Nam.
Khủng hoảng, sai lầm?

Khi nhìn lại lịch sử Việt Nam kể từ 1945, giới lãnh đạo ĐCS Việt Nam thường chỉ nhắc đến hay nhấn mạnh hoặc ca ngợi ‘thắng lợi’ của ‘Cách mạng tháng Tám’, của cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ và ‘công cuộc đổi mới’ từ năm 1986. Nhưng họ thường né tránh, phủ nhận những khó khăn, khủng hoảng, thất bại do những đường lối sai lầm của họ gây nên.

Chủ trương, chương trình cải tạo và xây dựng ‘xã hội chủ nghĩa’ mà Đảng Cộng sản tiến hành ở miền Bắc sau 1954 và trên cả nước sau 1975 đã thất bại, dẫn đến những hậu quả vô cùng tệ hại cho đất nước và người dân, không chỉ về mặt kinh tế mà còn về mặt xã hội, đạo đức.

Chẳng hạn chương trình ‘Cải cách ruộng đất’ ở miền Bắc hay chủ trương ‘đấu tranh giai cấp’ đã gây nên chia rẽ, hận thù, phân biệt đối xử, làm đảo lộn trật tự gia đình, xã hội.

Cũng vì học thuyết, chủ trương sai lầm đó, giớ trí thức, nhân sĩ yêu nước bị khinh rẻ, đàn áp – như trong vụ ‘Nhân văn Giai phẩm’ hay vụ án ‘Xét lại chống Đảng’.

Rồi khi - và nhiều năm sau khi - ‘miền Nam được hoàn toàn giải phóng’ và đất nước được thống nhất cũng là thời điểm mấy triệu người Việt lần lượt liệu mạng bỏ nước ra đi.

(Tiếp theo phần trên)

Họ chấp nhận đánh đổi tất cả – ngay cả mạng sống của mình, người thân của mình – vì trong những năm tháng ấy họ cảm thấy không được tự do, không đủ ăn, đủ mặc, không có tương lai, không có hy vọng khi sống trên quê hương, đất nước của mình.

Trong lịch sử Việt Nam – và thậm chí hiếm khi trong lịch sử thế giới – lại có làn sóng người vượt biển, vượt biên để tị nạn nước ngoài đông và thê thảm như vậy.

Vì những sai lầm về đường lối làm đất nước rơi vào khủng hoảng, cô lập, kinh tế kiệt quệ, người dân cơ cực, năm 1986, Đảng Cộng sản buộc phải đổi mới về kinh tế và đối ngoại.

Chính sự đổi mới đó đã làm thay đổi hình ảnh của Việt Nam và cải thiện đời sống của người dân. Việt Nam đã thoát cảnh đói nghèo; từ một trong những nước nghèo nhất trên thế giới, Việt Nam đã trở thành một quốc gia có thu nhập trung bình (thấp).

Vì thế, không có gì là ngạc nhiên khi nói về những ‘thành tựu to lớn’ dưới ‘thời đại Hồ Chí Minh’ hay những ‘thắng lợi’ trong ‘kỷ nguyên’ mới ở Việt Nam, giới lãnh đạo, quan chức của Việt Nam luôn nhấn mạnh, ca ngợi ‘công cuộc đổi mới’ này.

Không ai phủ nhận rằng nhờ chương trình đổi mới đó, vị thế, kinh tế của Việt Nam, đời sống của người dân Việt Nam đã tốt hơn rất nhiều so với trước năm 1986.

Nhưng những gì mà ĐCS gọi là ‘đổi mới’ thực ra chẳng có gì mới đối với nhiều nước trong khu vực khác. Chẳng hạn, mô hình kinh tế thị trường đã được Singapore, Malaysia hay Hàn Quốc tiến hành từ 20 hay thậm chí 30 năm trước. Vì vậy, những quốc gia này đã vượt xa Việt Nam.
Đất nước tụt hậu?

Hơn nữa, dù thoát cảnh đói nghèo, Việt Nam hiện giờ cũng chỉ là một nước có thu nhập trung bình thấp và sau 30 năm ‘đổi mới’, Việt Nam vẫn không thể bắt kịp nhiều nước trong khối ASEAN.

Điều đáng nói là nếu so sánh với nhiều nước trong khối ASEAN, mức độ phát triển về kinh tế của Việt Nam trong giai đoạn ‘đổi mới’ không ấn tượng như giới lãnh đạo, quan chức Việt Nam thường ca ngợi.

Chẳng hạn, theo số liệu của Quỹ tiền tệ quốc tế, trong giai đoạn từ năm 1986 đến năm 2015, thu nhập bình quân đầu người ở Việt Nam chỉ tăng khoảng bốn lần (từ 556 USD lên 2,234 USD).

Trong khi đó, cùng khoảng thời gian ấy, con số đó ở Singapore tăng hơn tám lần (từ 6,864 USD lên 57,442 USD), Malaysia tăng hơn bảy lần (từ 1,711 USD lên 12,418 USD), Thái Lan tăng bảy lần (từ 813 USD lên 5,704 USD), Indonesia tăng gần sáu lần (từ 611 USD lên 3,529 USD) và Philippines tăng hơn năm lần (từ 590 USD lên 3,279 USD).

(Tiếp theo phần trên và hết)

Việt Nam tụt hậu so với những quốc gia trong vùng phần lớn vì trong giai đoạn được coi là ‘đổi mới’, giới lãnh đạo Việt Nam đã không có những cải cách thích hợp, thiết thực, toàn diện. Thực ra, Việt Nam chỉ cải cách nửa vời – theo ‘kinh tế thị trường’ nhưng lại ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’.

Vì cải cách kinh tế không triệt để và đặc biệt không có những thay đổi đáng kể về chính trị, thể chế Việt Nam hiện đang thua nhiều nước ASEAN về nhiều mặt khác.

Các chỉ số quốc tế – như chỉ số cạnh tranh quốc gia, dân chủ, minh bạch – đều xếp Việt Nam sau Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore và Thái Lan.

Cách đây mấy tháng, chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng phải thừa nhận rằng Việt Nam đứng chót trong nhóm ASEAN-6 (Brunei, Indonesia, Malaysia, Philippines, Thái Lan và Singapore), ‘thậm chí có lĩnh vực còn thấp hơn Lào, Campuchia, Myanmar’ – ba nước được coi là kém phát triển nhất trong khối.

Một trong những lĩnh vực mà Việt Nam xếp sau ba quốc gia đó là tự do báo chí.

Nói thế để thấy so với các nước khu vực khác, Việt Nam ‘dưới thời đại Hồ Chí Minh’ hay trong ‘kỷ nguyên độc lập tự do và xã hội chủ nghĩa’, không thực sự giàu mạnh, minh bạch, dân chủ và tự do.

Chẳng hạn, những quyền bình đẳng, quyền tự do được nhấn mạnh trong Tuyên ngôn độc lập Hồ Chủ tịch đọc ngày 2/9/1945 hay những quyền căn bản khác như quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội được nêu tại ‘Quốc dân Đại hội’ diễn ra tại Tân Trào trong hai ngày 16-17/8/1945 nay vẫn chưa được hoàn toàn biến thành hiện thực.

Đến giờ người dân vẫn bị bỏ ngoài cuộc, không có tiếng nói gì trong các vấn đề hệ trọng của đất nước – như bầu chọn lãnh đạo hay hoạch định, thực hiện đường lối, chính sách. Tất cả mọi chuyện đều do ĐCS – hay nói đúng hơn những nhân vật cao cấp, Bộ Chính trị hay Ban chấp hành Trung ương của ĐCS – quyết định.

Nói cách khác, nhân dân Việt Nam chưa thực sự ‘trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ xã hội’ như ông Nguyễn Phú Trọng và các lãnh đạo, quan chức khác của Việt Nam biện bạch.

Sự tụt hậu, thua kém của Việt Nam so với các nước trong vùng càng ngày càng khiến nhiều người cho rằng Việt Nam cần phải có một ‘đổi mới’ khác – hay ‘đổi mới lần hai’ – và thời điểm thuận lợi cho một thay đổi như vậy là Đại hội XII của ĐCS Việt Nam vào năm tới.

Nhưng một cuộc đổi mới như thế chỉ có thể xẩy ra nếu giới lãnh đạo Việt Nam dám can đảm thừa nhận những yếu kém, trì trệ của đất nước mình cũng như những nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự trì trệ đó và có quyết tâm đưa Việt Nam theo kịp các nước phát triển trong khu vực.

Còn nếu cứ đinh ninh rằng – hay tệ hơn, huênh hoang cho rằng – Việt Nam đang sống dưới ‘một thời đại rực rỡ nhất’ – hoặc cứ mãi ‘gặm nhấm quá khứ’, ru ngủ chính mình bằng những ‘thắng lợi’, ‘kỳ tích’, ‘thành tựu’ trong quá khứ – 10, 20 hay 30 năm nữa đất nước vẫn cứ tụt hậu, thua kém so với các nước trong vùng.

TS. Đoàn Xuân Lộc

KHI THÀNH QUẢ CÁCH MẠNG BỊ 'BIẾN HÓA'

“Cuộc cách mạng tháng Tám đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra nền dân chủ cộng hoà…”, đó là câu mở đầu trong phần Lời nói đầu của Hiến pháp năm 1946 đã cho thấy mục đích tiền khởi của cuộc cách mạng tháng 8 là để lập ra “nền dân chủ cộng hoà”.

Sau cuộc tổng tuyển cử bầu Quốc hội khóa đầu tiên vào ngày 06/01/1946, theo nhiều tư liệu chính thống ghi lại cho thấy sau 10 tháng 'chuẩn bị tích cực, dưới sự chỉ đạo' của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngày 09/11/1946, Quốc hội Khóa I (kỳ họp thứ 2) chính thức thông qua bản Hiến pháp đầu tiên của Việt Nam (với 240/242 phiếu tán thành), đó là Hiến pháp năm 1946.

Đây là văn bản pháp lý chính thức xác nhận thể chế và pháp chế của nhà nước Việt Nam được chính thức tuyên bố khai sinh ngày 2/9/1945.

Trong Lời nói đầu, Hiến pháp 1946 đã xác định nhiệm vụ của bộ máy nhà nước Việt Nam:

”Nhiệm vụ của dân tộc ta trong giai đoạn này là bảo toàn lãnh thổ, giành độc lập hoàn toàn và kiến thiết quốc gia trên nền tảng dân chủ…”

Như vậy, nói theo ngôn ngữ tin học hiện đại: nền tảng của hệ điều hành, quản trị của bộ máy nhà nước Việt Nam theo Hiến pháp (HP) 1946 là “nền tảng dân chủ”.

Nền tảng dân chủ của Hiến pháp 1946 được cụ thể hoá tại một số điều, đáng chú ý nhất là Điều 12.

Điều này quy định: ”Quyền tư hữu tài sản của công dân Việt Nam được bảo đảm…”
Không tiếc xương máu

Trong Hiến pháp 1946 không quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lý như các văn bản Hiến pháp 1992, 2013; vào thời điểm 1946, khi 90% dân số Việt Nam là nông dân, quy định như Điều 12 này vô cùng có ý nghĩa với nông dân, lôi kéo người nông dân đi theo, tham gia các cuộc chiến tranh mà họ không tiếc xương máu.

Hay như Điều thứ 32, là điều quy định về người dân tham gia phúc quyết các vấn đề liên quan tới vận mệnh quốc gia, quyền này đã không còn xuất hiện trong các văn bản Hiến pháp tuyên bố là kế thừa 1959, 1992, 2013:”Những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết, nếu hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý. Cách thức phúc quyết sẽ do luật định”…

Tới Hiến pháp 1959 trong Lời nói đầu đã tránh, không còn xác định dân chủ là nền tảng của “hệ điều hành” quản trị bộ máy nhà nước nữa; khái niệm dân chủ được lồng ghép vào những định ước, khái luận chung chung, khiến cho khái niệm “ nền tảng dân chủ” trở nên xa, mờ, nhạt dần:

“Lần đầu tiên trong lịch sử, nhân dân Việt Nam đã xây dựng một nước Việt Nam độc lập và dân chủ”; “Hiến pháp mới là một Hiến pháp thực sự dân chủ. Hiến pháp mới là sức mạnh động viên nhân dân cả nước ta phấn khởi tiến lên giành những thắng lợi mới…”, (Lời nói đầu Hiến pháp 1959).

Từ Hiến pháp 1959 bắt đầu lấp ló xuất hiện vai trò lãnh đạo nhà nước của Đảng:” Nhà nước của ta là Nhà nước dân chủ nhân dân, dựa trên nền tảng liên minh công nông, do giai cấp công nhân lãnh đạo…”

Trong Hiến pháp 1959, vai trò giám sát quyền lực nhà nước của nhân dân được thể chế bằng Điều 4:

”Tất cả quyền lực trong nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đều thuộc về nhân dân. Nhân dân sử dụng quyền lực của mình thông qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp do nhân dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân.

"Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp và các cơ quan Nhà nước khác đều thực hành nguyên tắc tập trung dân chủ…”
Nền tảng mặc định

Từ “ dân chủ“ vốn là nền tảng được mặc định của hệ điều hành quản trị nhà nước năm 1946 đã được chuyển hoá thành “nguyên tắc tập trung dân chủ”… Phải chăng điều đó có nghĩa là từ Hiến pháp 1959, dân chủ phải gia cố, cõng gánh thêm “cái ông” tập trung thì cái dân chủ đó mới có hiệu lực, hiệu quả được nhà nước chấp thuận?

Trong Hiến pháp 1992 cũng không nhắc gì tới “nền tảng dân chủ” của hệ điều hành quản trị của bộ máy nhà nước và thay vào đó giống Hiến pháp 1959, nhấn mạnh vai trò lãnh đạo nhà nước của Đảng Lao động Việt Nam, Hiến pháp 1959; Đảng Cộng sản Việt Nam (Hiến pháp 1992).

Trong Hiến pháp 1992 đã xác định rõ hơn vai trò Đảng lãnh đạo nhà nước tại Điều 4:

Điều này quy định: ”1. Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội…”

Hiến pháp 1992 quy định chế độ chính trị, kinh tế, văn hoá, xã hội, quốc phòng, an ninh, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân, cơ cấu, nguyên tắc tổ chức và hoạt động của các cơ quan Nhà nước, thể chế hoá mối quan hệ giữa Ðảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, Nhà nước quản lý.

Đến Hiến pháp 2013 thì phạm trù dân chủ được phân vai rạch ròi trong Lời nói đầu:

”Thể chế hóa Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, kế thừa Hiến pháp năm 1946, Hiến pháp năm 1959, Hiến pháp năm 1980 và Hiến pháp năm 1992, Nhân dân Việt Nam xây dựng, thi hành và bảo vệ Hiến pháp này vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh…”

Giống với Hiến pháp 1992, trong Hiến pháp 2013, vai trò lãnh đạo nhà nước của Đảng tiếp tục được thể chế trong Điều 4.

Như vậy, nếu Hiến pháp 1946 với hệ điều hành quản trị nhà nước dựa trên nền tảng dân chủ thì tới Hiến pháp 2013 “hệ điều hành dân chủ” từ “nền tảng” chuyển thành 1 trong 5 mục tiêu hướng tới của bộ máy nhà nước.
Chuyển hóa 'Đảng chủ'

Tóm lại, hệ điều hành quản trị của bộ máy nhà nước Việt Nam từ tiền khởi văn bản Hiến pháp 1946, thành quả của Cách mạng tháng 8 tới Hiến pháp 2013 đã chuyển hoá từ dân chủ sang “Đảng chủ”.

Có điều do sự mặc định mới này mà Quốc hiệu Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đang được thông dụng hiện nay có vẻ không thật trùng khớp với bản chất và ngôi thứ của hệ điều hành “ đảng chủ” này.

Nếu đúng bản chất của hệ điều hành quản trị đã được mặc định trong hiến pháp thì quốc hiệu Việt Nam cần phải chỉnh sửa: 'Xã hội chủ nghĩa Việt Nam cộng hoà' thì mới sát, đúng. Còn gọi Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì đã vô tình biến Đảng, “ông chủ” duy nhất lãnh đạo nhà nước toàn diện lại hoá thành lực lượng phụ trợ nhà nước.

Vì đảng mới là chủ thể, là lực lượng chính trị chi phối toàn diện hệ điều hành này như Điều 4 đã mặc định tính chất, quyền năng của hệ điều hành “đảng chủ”:

Điều này nêu rõ: ”1. Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

"2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình…”

Đây là vấn đề vừa mang tính lý luận vừa mang ý nghĩa thực tiễn mà rất mong được các nhà “Hồ Chí Minh học” sớm làm sáng tỏ bằng các công trình lý luận công phu để việc kế thừa “ nền tảng tư tưởng Hồ Chí Minh” được người dân bình thường hiểu, quán triệt mà đồng thuận.

Bởi vì từ quốc hiệu của nhà nước và một số vấn đề mang tính cốt lõi của thể chế trong hiến pháp 1946 đã có những thay đổi, chuyển hoá khó hiểu; nếu không được giải thích, thuyết phục thấu đáo thì sẽ xô đẩy xã hội tới chỗ phân tâm, hoài nghi, không biết đâu mà lần.

Nhà văn Phạm Viết Đào
Gửi cho BBC từ Hà Nội
(tháng 08 2015)

Mấy ông bà bày lại bắt dầu cắn nhau, như mấy con chó dành nhau khúc xương, loại xương mà chó tây nó chẳng ăn, nó vứt đi thì bẩn đất chúng, nó đem sang xem Việt Nam thế là mấy con chó sử thuê ở Việt Nam coi nó như xôi thờ tổ chúng thế là thi nhau ăn, cắn nhau lia lịa, vui phết đấy

xin trân trong giới thiệu với quý vị thân hữu gần xa, ae dân chủ chún tôi thực ra mà nói là người cũng đúng, mà nói chó lại càng đúng, vị thực sự mà nói chúng tôi mang hình hài con người, nhưng mà tính của chúng tôi là tính chó, mà các bác biết đấy, con người thì phần hồn mới là phần quan trọng, giờ linh hồn của chúng tôi là chó nên gọi chó thì vui hơn, mà đã là chó thì các biết đấy, việc tranh dành miếng ăn là chuyện quá chi là bình xường.ok

Đúng rồi đấy, thằng này và cả lũ của nó đúng là một lũ chó, hãm vl, giờ ra ngoài mình thấy được cho người thịt luôn, chắc nó lại đỏ tội cho Công An, nhưng dù sao cũng chả liên quan gì đến mình, mình làm việ tốt là được rồi, Công an kệ, cứ thấy bọn này là chúng ta phải cho nó ăn đòn mới hả dận, lũ bãn nước, lũ này con cháu Bảo Đại

Phong trào dân chủ có tốt đẹp thật sự không khi các thành viên của nó suốt ngày nói xấu, công kích lẫn nhau? Đấu tranh gì lũ chúng nó chẳng qua cũng vì tiền cả. Khi mật ít ruồi nhiều thì chúng quay ra công kích bóc mẽ lẫn nhau thôi.

Lũ rận luôn vậy mà chả bao giờ chúng có thể đoàn kết được, vì thực sự chúng đấu tranh hay làm các việc gì cũng vì đồng tiền cả. Mà khi tiền rót về thì ít, mà rận chủ thì ngày càng đông, miếng bánh nhỏ lại thì chúng sẽ tìm cách công kích triệt hạ bôi xấu nhau thôi.

Rận luôn kêu gào hoạt động vì dân chủ, nhân quyền, vì sự phát triển của đất nước Việt Nam, nhưng nhìn vào thực chất thì rận chủ hoạt động vì cái túi tiền của mình. Và khi lợi ích của những cái túi tiền đó đụng chạm lẫn nhau thì rận quay sang đấu đá lẫn nhau để tranh giành quyền lợi. Những kẻ ủng hộ nhau thì bao che cho nhau, những kẻ ghét nhau thì lột trần bản chất của nhau. Cuối cùng thì rận cũng chỉ là rận mà thôi.

Lũ rận đang hàng ngày hàng giờ chửi bới móc mỉa nhau mà thôi. Hoạt động đấu tranh gì cái lũ chúng nó, chỉ là cho săn cho chủ mà thôi. Nhưng mà chủ thỉnh thoảng mới vứt cho cục xương nên suốt ngày cắn xé nhau mà.

Lũ chúng nó muôn đời vẫn vậy mà. Mở mồm ra là đấu tranh dân chủ vì dân. chứ nội bộ thì cắn nhau như chó với mèo vì quyên lợi mà thôi.

Không có tiền thì thì những hoạt động dân chủ sẽ chìm đến đâu? Khi mà những hoạt động của chúng không xuất phát từ thực tâm muốn cho đất nước phát triển, mà chỉ nghe theo sự kích động của bên ngoài để chống phá lại chính Tổ quốc sinh ra chúng. Thế thì chẳng hoạt động được lâu đâu.

Bọn này đâu có vì mục đích tốt đẹp gì. Không vì mấy đồng tiền thì làm gì có chuyện bọn chúng đi theo mấy cái gọi là phong trào dân chủ chứ. Giờ đây khi chúng đấu đá lẫn nhau như vậy thì sẽ sớm tàn lụi thôi.

Tự do dân chủ là điều mà xã hội đang hướng tới, nhưng chắc chắn không phải theo cách mà mấy tên rận chủ kia làm. Chúng chỉ mang đến cái rắc rối cho xã hội này thôi. Không đấu tranh vì dân chủ chân chính nữa mà giờ chúng lại đấu đá nhau vì tiền.

Có nhiều kẻ nực cười. đấu đá chán chê, lại đi nói là mình đang đấu tranh vì lợi ích của người khác. Nhạt nhẽo. Đẩy người khác vào vòng xoáy, đạp ng ta đổ rồi giả vờ đưa tay kéo người ta lên, thật la đạo đức. Thật alf lương thiện. đấu đá cho chán đi rồi có ngày cũng bị người đấu tranh làm cho sáng mắt ra

Đăng nhận xét