Bài mới nhất

13/08/2015

Mỹ phải có trách nhiệm với những nạn nhân chất độc da cam Việt Nam



Nỗi đau chất độc da cam vẫn còn hiện hữu ở Việt Nam

Lê Quang

Chiến tranh đã lùi xa 40 năm nhưng những di chứng, những nỗi đau của nó vẫn đang hiện hữu trong xã hội Việt Nam và không hề chìm vào dĩ vãng. Những nạn nhân chất độc da cam, những người thế hệ thứ 2, thế hệ thứ 3 vẫn đang ngày đêm vật lộn với cuộc sống đầy vất vả. Họ là những nhân chứng sống cho tội ác chiến tranh của Mỹ đã gây ra ở Việt Nam.

Có thể nói, quân đội Mỹ là mất nhân tính nhất. Họ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để giành được thắng lợi. Năm 1945, Mỹ đã ném hai quả bom nguyên tử phá hủy hoàn toàn hai thành phố của Nhật dù họ biết thiệt hại không chỉ dừng lại ở đó mà còn ảnh hưởng đến tương lai 50 – 70 năm của người dân Nhật Bản. Đến chiến tranh xâm lược Việt Nam, quân đội Mỹ bất lực trước chiến tranh du kích của người Việt. Họ cay cú và vì mục đích đê hèn, bẩn thỉu họ lại tiếp tục bất chấp hậu quả, tác hại ảnh hưởng đến môi sinh, môi trường, bất chấp tương lai và sức khỏe của người dân thường mà không ngần ngại sử dụng vũ khí hóa học. Từ năm 1961 đến năm 1972, Mỹ đã sử dụng Hơn 43 triệu lít (11.4 triệu gallon), hơn 30 triệu lít (khoảng 8 triệu gallon) chất màu Trắng, Xanh Da Trời, Tím, Hồng và Xanh Lá Cây. Nồng độ sử dụng cao gấp 20-25 lần so với mức sử dụng trong nông nghiệp bình thường để diệt cây cỏ. Hiện nay hơn 4,8 triệu người dân Việt Nam đã phơi nhiễm với loại chất diệt cỏ và hơn 3 triệu người trong số đó mắc những căn bệnh nguy hiểm.

Năm 1984
, từ phiên tòa của quan tòa Jack Weinstein, 7 công ty hóa chất Mỹ đã bồi thường 180 triệu đô la cho các cựu chiến binh Mỹ nhưng bác bỏ trách nhiệm về tác hại của chất diệt cỏ mà họ đã cung cấp cho quân đội. Ngày 25 tháng 1 năm 2006, Toà án dân sự cấp cao Seoul đã ra phán quyết buộc hai công ty hoá chất của Mỹ phải bồi thường 62 triệu USD phí chăm sóc sức khoẻ cho 6.800 người gồm các cựu binh Hàn Quốc từng tham chiến tại Việt Nam và gia đình của họ. Tuy nhiên, đối với người dân Việt Nam, những người chịu ảnh hưởng trực tiếp nhất của tội ác chiến tranh do Mỹ gây ra, họ lại chối bỏ hoàn toàn trách nhiệm. 

Thiết nghĩ, trước khi nhắc đến những luận điệu mị dân nào là vi dân chủ, vì quyền con người, vì hòa bình, Mỹ hãy hành động có trách nhiệm với những tội ác mình đã gây ra. Chỉ có thế mới không há miệng mắc quai.

Hot!

Từ khóa SEO:

24 nhận xét:

Gần một nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng di chứng tội ác mà quân đội Mỹ gây ra ở Việt Nam vẫn rất nhức nhối. Biết bao nhiêu gia đình, số phận con người đã bị tác động trực tiếp lẫn gián tiếp từ chất độc dioxin. Dù có vịn lý do gì đi nữa thì trách nhiệm của Mỹ với những nạn nhận chất độc dioxin là không phải bàn cãi.

Những việc Mỹ đã gây ra trong chiến tranh thật khủng khiếp. Khép lại quá khứ để hướng tới tương lai không có nghĩa chúng ta quên đi những trách nhiệm, nghĩa vụ của họ đối với những hậu quả mà nước Mỹ đã gây ra trong chiến tranh. Những con người, mảnh đời bất hạnh vì dioxin, vì đâu? do đâu? Hậu quả vì dioxin ở Việt Nam còn khủng khiếp hơn nhiều lần so với hai quả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki. Mỹ có trách nhiệm với người dân Nhật, vậy còn người dân Việt Nam ở đâu? Dân chủ đâu? Quyền con người đâu???

Chiến tranh đã lùi xa 40 năm nhưng những di chứng, những nỗi đau của nó vẫn đang hiện hữu, vẫn còn hết sức nặng nề đối với không chỉ những người trực tiếp làm nhiệm vụ nơi chiến trường. Với những gì Mỹ đã gây ra trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam, thì họ phaỉ có trách nhiệm và lương tâm bồi thường hay bù đắp 1 phần nào đó về vật chất và chính sách cho những nạn nhân chất độc da cam ở Việt Nam nói riêng và toàn thể những ai đã trải qua cuộc chiến nói chung

Người Mỹ có lẽ là mất nhân tính nhất trong số các quân đội tham gia các cuộc chiến tranh, hơn cả phát xít Đức của Hít le trong thế chiến thế giới thứ 2. Để đạt được mục đích của mình trong cuộc chiến tại chiến trường VIệt Nam, Mỹ đã không từ một thủ đọan nào kể cả những tội ác chiến tranh đó có trải qua 10 năm, 20 năm hay 50 năm cũng không thể khắc phục ngày một ngày hai được. Thiết nghĩ, Mỹ hãy hành động có trách nhiệm với những tội ác mình đã gây ra.

Những gì Mỹ gây ra cho chúng ta là quá lớn, có những tổn thất mà qua bao thế hệ không thể bù đắp được, thì hình như Mỹ đang là ngơ với những hậu hậu quả này, chúng ta phải không ngừng đấu tranh để đòi lại quyền lợi cho những nạn nhân của cuộc chiến tranh phi nghĩa này, giúp cuộc sống của họ vơi bớt được phần nào, bạn và tôi cùng nhau góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào cuộc đấu tranh cho chính nghĩa này.

Nhìn những mạnh đời bất hạnh, không may phải gánh chịu hậu quả nặng nề của chiến tranh mà cảm thấy nao lòng, nhìn lại bản thân mình tuy không khá giả nhưng mình có được những cái có tiền cũng không mua đươc, đó là một thân thể lành lặn, nếu có một cuộc đấu tranh nào để đòi lại quyền lợi cho các em, giúp các em nguôi ngoai được phần nào những hậu quả mà Mỹ đã gây ra, tôi xin là người được đi đầu.

Hay "trước khi nhắc đến những luận điệu mị dân nào là vi dân chủ, vì quyền con người, vì hòa bình, Mỹ hãy hành động có trách nhiệm với những tội ác mình đã gây ra. Chỉ có thế mới không há miệng mắc quai"

Tội ác của Mỹ đã rõ rành rành. Cái thứ hóa chất mà chúng gọi đơn giản là thuốc diệt cỏ ấy đã để lại di chứng cho bao nhiêu thế hệ con người Việt Nam. Nhưng chúng lại chối bay chối biến, rũ bỏ trách nhiệm của mình. Bọn không có lương tâm.

Muốn chiếm phần thắng trong cuộc chiến với Việt Nam, nước Mỹ đã không từ thủ đoạn nào, kẻ cả việc sử dụng đến vũ khí hóa học, thứ mà chúng cho là thuốc diệt cỏ. Thứ chất độc đó không chỉ ảnh hưởng tới môi trường mà còn là nỗi đau của bao con người Việt Nam. Ấy vậy mà chúng coi như đó không phải lỗi của chúng. Có lẽ thất bại tại Việt Nam đã làm chúng quá cay cú đến đê hèn rồi.

chiến tranh lùi xa nhưng hậu quả vẫn còn đấy, nhiều trẻ em vẫn phải gánh chịu những hậu quả nặng nề đó, làm gì để có thể bù lại một phần nhỏ những mất mát mà các em đang gánh chịu, chúng ta những con người có một hình hài lành lặn không phải từng ngày gánh chịu những hậu quả đó cùng nhau chung tay đấu tranh yêu cầu Mỹ phải trả phải có những đền bù xứng đáng với những hậu quả mà họ gây ra

Những thằng bợ đít Mĩ phải cho đến, gặp và sống cùng những người bị nỗi đau da cam vò xé thì mới thôi lập cái bệ thờ mấy thằng chủ tây lông của nó.

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những đứa trẻ sinh ra trong các gia đình có bố hoặc mẹ bị nhiễm chất độc màu da cam sẽ còn lâu lâu lắm mới hết dị tật. Nó triệt hạ giống nòi dân tộc Việt một cách tàn độc. Nhìn vào đấy chứ đừng mơ màng nhìn ra cái khác.

Bọn Mỹ đã rải biết bao chất độc da cam xuống Việt Nam, Bao đứa trẻ sinh ra đã bị dị tataj do bố mẹ ông bà bị nhiễm chất độc màu da cam. Tội ác của chúng thì rõ ràng như vậy mà chúng vẫn chối bỏ.

Chiến tranh đã lùi xa bao nhiêu năm qua những nỗi đau của nó vẫn còn dai dẳng khó phai mờ. Khi gẫn gũi với những người bị chất độc da cam mới cảm nhận những nỗi đau mà họ phải mang bên mình. Quan hệ giữa hai nước đã có những chuyển biến sâu sắc, vì vậy người mỹ phải có những hành động có trách nhiệm hơn nữa đối với người bị nhiễm chất độc mà da cam và cả môi trường sống thiên nhiên bị ô nhiễm từ nó. Để quan hệ hai nước hướng đến tương lai tốt đẹp hơn từ quá khứ chiến tranh.

Chiến tranh đã lùi xa nhưng di chứng của nó để lại vẫn còn đến hôm nay. Bao người là nạn nhân của chất độc màu da cam, đang sống cuộc sống đầy vất vả. Mỹ đã trút hàng tấn chất độc da cam xuống nước ta nên chúng phải có trách nhiệm đối với các nạn nhân.

Tội ác chiến tranh mà Mỹ đã gây ra cho Việt Nam vẫn còn di chứng đến nay. Do vậy Mỹ cần có trách nhiệm với những gì mà chúng đã gây ra cho người dân vô tội.

Đế Quốc Mỹ đã trút hàng tấn chất dộc da cam xuống đất nước Việt Nam chúng ta và chúng để lại cho tầng lớp sau nhiều di chứng. Do vậy chúng phải có trách nhiệm với những tội ác mà chúng gây nên.

Mỹ đã dùng mọi thứ vú khí sinh hóa học trong chiến tranh Việt Nam để nhằm giành thắng lợi. Việc sử dụng các vũ khí ấy khiến cho các thế hệ sau của Việt Nam chịu di ứng của chiến tranh. Vậy mà chúng không chịu thừa nhận tội ác của chúng ư?

Các cựu chiến binh Mỹ tham gia rải chất độc da cam xuống Việt Nam thì được bồi thường chăm sóc sức khỏe vậy mà đối với người dân Việt Nam, những người chịu ảnh hưởng trực tiếp nhất của tội ác chiến tranh do Mỹ gây ra, họ lại chối bỏ hoàn toàn trách nhiệm.

Mỹ phải có trách nhiệm đối với tội ác mà chúng đã gây ra trên đất nước Việt Nam, không chỉ mỗi chất độc màu da cam àm còn rất nhiều bãi bom mìn nữa.

Hàng ngày hàng giờ các nạn nhân chất độc da cam vẫn chịu sự đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Dù cuộc chiến đã lùi xa nhưng di chứng của nó để lại quá là khủng khiếp. Vậy mà Mỹ nó vẫn dửng dưng trước các nạn nhân mà chúng đã trực tiếp gây ra.

Những nạn nhân chất độc da cam, những người thế hệ thứ 2, thế hệ thứ 3 vẫn đang ngày đêm vật lộn với cuộc sống đầy vất vả. Họ là những nhân chứng sống cho tội ác chiến tranh của Mỹ đã gây ra ở Việt Nam. Vậy mà nước Mỹ nó vẫn dửng dưng coi như không, trong khi tội á của nó gây ra Việt Nam cả thế giới đều biết.

Nỗi đau này sẽ còn kéo dài qua mấy thế hệ của những người con cháu từ chiến trường xưa. Nỗi đau trên cơ thể mà họ phải mang theo quá sức chịu đựng, cuộc sống tối tăm mù mịt, bao nhiêu đóng góp tình thương của xã hội cũng không thể bù đắp. Người mỹ có làm gì cũng không thể thay đổi số phận của những nạn nhân đó.

Chúng ta phải yêu cầu chính phủ VN kiện chính phủ Mỹ vì đã để cho quân đội Mỹ dùng chất độc da cam trong chiến tranh VN chứ kiện các công ty hóa chất Mỹ như hiện nay là hành động vô bổ. Nếu kiện các cty hóa chất thì phải kiện luôn các cty sản xuất bom, đạn, súng ... nữa chứ.

Đăng nhận xét