Bài mới nhất

19/09/2015

Đa đảng liệu có dân chủ

Hoa đất
Trump sẵn sàng chi 1 tỷ USD để tranh cử tổng thống Mỹ

Người Mỹ luôn tự hào về các giá trị dân chủ nhân quyền do mình sáng tạo ra. Vì vậy, công nghệ lật đổ dưới chiêu bài bảo vệ “dân chủ, nhân quyền” đang ngày càng được Mỹ tích cực xuất khẩu trên toàn thế giới. 

Một trong những mũi tên xung kích nhằm chống phá các nước XHCN được Mỹ tập trung công kích là chế độ 1 Đảng ở Việt Nam. Theo đó, một Đảng sẽ không đảm bảo dân chủ, một đảng sẽ kéo lùi sự phát triển của xã hội… Từ đấy, chúng đưa ra các khuyến nghị nên cải tổ chế độ theo hướng đa nguyên chính trị, đảng đối lập, từng bước chuyển hướng sang mục tiêu lật đổ chế độ XHCN ở Việt Nam.

Chưa tính đến những yếu tố khác bên ngoài tác động đến tiến trình dân chủ trong xã hội, một câu hỏi đặt ra là ở những nước đa đảng như Mỹ liệu có thực sự đảm bảo dân chủ thay không? Hãy cùng nhìn lại quá trình tranh cử Tổng thống ở Mỹ, chúng ta sẽ thấy được cái giá trị dân chủ của nơi mà quốc gia vẫn hàng ngày vỗ ngực tự sướng với thế giới.

Trên thực tế, gọi là đa đảng nhưng thực chất chỉ có hai đảng dân chủ và cộng hòa ở Mỹ thay nhau lãnh đạo quốc gia này. Bản chất cả hai đảng này đều là “sân sau” của các nhà tư bản kếch xù gồm các nhà tài phiệt về tài chính, tập trung vào các công ty sản xuất vũ khí, ngân hàng và công nghiệp ô tô. Vì vậy, mỗi động thái các nhà tài phiệt đều có ảnh hưởng lớn đến chiếc ghế của tổng thống Mỹ, bất chấp ứng viên đó thuộc đảng nào đi nữa. 

Chỉ nghe những lời tuyên bố của tỷ phú Trump, ứng cử viên tổng thống Mỹ chúng ta sẽ thấy được vì sao càng nhiều tiền càng dễ thắng cử tổng thống. Trump khẳng định với tài sản khổng lồ 10 tỉ USD của mình, ông sẵn sàng chi 1 tỉ USD cho chiến dịch tranh cử.

Lợi thế về mặt tài chính là thước đo chính để Trump công kích, hạ uy tín các đối thủ khác. Đúng là mạnh vì gạo, bạo vì tiền. Ông chỉ trích dữ dội việc đối thủ Jeb Bush huy động được hơn 150 triệu USD. Trump phát biểu:

“Jeb Bush là con rối trong tay những người quyên góp cho ông ta. Sớm hay muộn họ cũng sẽ đòi ông ta giúp đỡ. Tôi thì chẳng mắc nợ ai cả” 

Để biện minh cho khát vọng làm chính trị trong sạch của mình, Trump cũng cho biết sẽ chỉ nhận tiền quyên góp “không đi kèm điều kiện”. Thử hỏi, để được chỉ huy Nhà trắng, Trump phải mất 1 tỷ USD. Vậy điều này liệu có đáng để đánh đổi trong khi lương của Tổng thống Mỹ chỉ rơi vào khoảng 5 triệu USD/năm.

Không chỉ riêng gì Trump, gia đình tỉ phú Koch với khối tài sản 120 tỉ USD công khai tuyên bố sẽ đầu tư 889 triệu USD vào chiến dịch tranh cử hiện nay để thúc đẩy các chính sách chính trị bảo thủ, cực hữu với vai trò hậu thuẫn cho đảng Cộng hòa của mình.

Thế mới biết, sự cộng sinh giữa ông chủ Nhà trắng với giới tài phiệt Mỹ. Dĩ nhiên đây là mối quan hệ cả hai cùng có lợi. Một khi các nhà tư bản đã đầu tư tiền của vào tranh cử, họ không dễ dàng cho không ai bất kỳ thứ gì. Một số lượng nhỏ những người giàu nhất nước Mỹ đang thể hiện ảnh hưởng chính trị khủng khiếp, trong khi 300 triệu người dân Mỹ bị gạt ra bên lề. 

Phải chăng, đấy là sự dân chủ của chế độ đang đảng ở Mỹ?



Hot!

Từ khóa SEO:

24 nhận xét:

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, họ nói họ đa đảng họ tốt, cứ cho là đúng đi, thì nó cũng chỉ là đúng cho họ mà thôi, họ lấy gì để chứng minh rằng nó sẽ tốt ở nước ta, hợp với nước ta. Hay là họ chỉ lấy cái đó ra làm cái cớ để công kích đất nước, để thừa cơ dựng lên một thế lực đối đầu với nhà nước, thừa cơ cho việc can thiệp vào công việc của nước ta.

Một số ít người do thiếu hiểu biết đã ít nhiều tin vào những luận điệu chống phá của các lực lượng thù địch mà lầm tưởng cứ nhiều đảng cạnh tranh thì sẽ dân chủ hơn. Nhìn sang một số nước tư bản hiện nay, đặc biệt là Mỹ, bên cạnh xã hội được coi là “miền đất hứa” với những ánh mỹ kim hào nhoáng, vẫn còn tồn tại một “xã hội” khác hoàn toàn với đầy rẫy những bất công, bạo lực, đói nghèo, thất nghiệp, mất dân chủ,… Mỹ có 112 đảng, nhưng chỉ có hai đảng Cộng hòa và Dân chủ thay nhau cầm quyền, tuy bề ngoài là chế độ đa đảng đối lập song xét về bản chất đó chỉ là một đảng - đảng của giai cấp tư sản. Dù Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa nắm quyền cũng đều là đảng của giai cấp tư sản, đều nhận sự tài trợ của các tập đoàn kinh tế, đại diện cho lợi ích của giai cấp tư sản. Vì thế, dân chủ ở Mỹ không gì khác là nền dân chủ tư sản, nền dân chủ chỉ dành cho một bộ phận thiểu số, một số ít người trong xã hội. Trong khi đó, dân chủ suy đến cùng là quyền làm chủ của nhân dân, quyền lực thuộc về nhân dân lao động. Do vậy, chế độ đa nguyên, đa đảng không bao giờ và không thể mang lại những giá trị dân chủ đúng nghĩa.

Công cuộc đổi mới toàn diện đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trong hơn 26 năm qua đã thu được nhiều thành tựu to lớn, làm thay đổi căn bản bộ mặt kinh tế, chính trị - xã hội đất nước, nâng cao đời sống của nhân dân lao động, bảo đảm dân chủ xã hội,… Chính những thành tựu đó đã một lần nữa khẳng định: Đảng Cộng sản Việt Nam không chỉ có vai trò lãnh đạo cách mạng giải phóng dân tộc mà còn có sứ mệnh lịch sử lãnh đạo cách mạng xã hội chủ nghĩa, xây dựng chủ nghĩa xã hội và mang lại cho nhân dân lao động cuộc sống thực sự ấm no, tự do, hạnh phúc. Vậy đất nước chúng ta có cần để đa đảng, có cần đa đảng để rơi vào tình trạng bất ổn, nội chiến, cuộc khủng hoảng di cư ở châu âu hiện nay, câu trả lời đã quá rõ.

Bài học về thực thi dân chủ sai nguyên tắc trong quá trình cải tổ ở Liên Xô và các nước Đông Âu những năm 90 của thế kỷ trước đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Từ khi chấp nhận bỏ Ðiều 6 trong Hiến pháp Liên Xô, đã dẫn đến tình trạng xuất hiện đa đảng và hậu quả là Ðảng Cộng sản Liên Xô dần đánh mất quyền lãnh đạo. Những sự thỏa hiệp về “dân chủ hóa”, “công khai hóa” hay “đa nguyên chính trị” chính là mảnh đất màu mỡ cho các thế lực thù địch đẩy mạnh hoạt động chống phá, góp phần làm cho chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và các nước Đông Âu nhanh chóng sụp đổ. Có thể khẳng định, phía sau những luận điệu hô hào đòi “đa nguyên, đa đảng; đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập” không có mục đích gì khác ngoài những động cơ chính trị đen tối, là mưu đồ xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Đơn đảng thống nhất còn khó quản lý, đa đảng thì càng làm vấn đề thêm rắc rối thôi. Không phải cứ đa đảng mà dân chủ được, bài học thì gần ngay chúng ta đó là thái lan, bất ổn chính trị triền miên

Cả thế giới thật sự đã nhận rõ những gì mà chế độ đa Đảng mang lại. Thực tế những quốc gia đa Đảng phần lớn là những quốc gia luôn mang những sự bất ổn về chính trị. Đặc biệt là khi ở những quốc gia đó không có một đảng nào thật sự mạnh và nắm quyền lực lớn hơn những đảng còn lại. Bản thân sự tranh đấu quyền lãnh đạo quốc gia của các đảng phái đã là một nhân tố đầu tiên dẫn tới sự mâu thuẫn nội bộ, đấu tranh chính trị dẫn tới đấu tranh vũ trang rồi.

Mỹ vẫn tự hào và tự cho mình cái quyền đó, tự cho rằng nước Mỹ là nhân quyền thực sự, là có quyền áp đặt nhân quyền lên các nước khác, can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác. Thế nhưng đa đảng mà Mỹ hướng cho các nước khác theo ý chỉ là sự độc đoán của 1 trong 2 đảng cầm quyền của Mỹ, Họ chính họ là những người dân đến hoặc là chiến tranh hoặc là các cuộc khủng hoảng kinh tế cho không chỉ Mỹ mà toàn thế giới

Qua những lời tuyên bố của tỷ phú Trump, ứng cử viên tổng thống Mỹ chúng ta sẽ thấy được vì sao càng nhiều tiền càng dễ thắng cử tổng thống. Thì ra muốn làm chính trị phải có nhiều nhiều tiền và được sự ủng hộ của các nhà tài phiệt kinh tế, các tập đoàn kinh tế lớn. HỌ cũng chạy chức chạy quyền như ai, thế thì con dân chủ cái gì nữa. Tiền làm mờ mắt con người rồi còn đâu, đa đảng nhưng các đảng tập trung tiền cho 1 đảng để cầm quyền và chia nhau lợi ích kinh tế thì còn nói gì nữa

Việc chỉ có 2 đảng có thực lực thay nhau cầm quyền; đấy là bản chất của dân chủ kiểu Mỹ và các nước phương Tây và vậy nên cũng không gì khó hiểu cho cái gọi là đa đảng rởm của họ. Các nghị sỹ sẽ đầu tư nhiều triệu USD vào chiến dịch tranh cử hiện nay để thúc đẩy các chính sách chính trị bảo thủ, cực hữu với vai trò hậu thuẫn cho đảng của mình. Như vậy thì chế độ đa nguyên, đa đảng không bao giờ và không thể mang lại những giá trị dân chủ đúng nghĩa.

Đó là một thực tế của nước Mỹ, họ lúc nào cũng lớn tiếng truyền bá giá trị dân chủ nhân quyền ra khắp thế giới, bất cứ chỗ nào cần họ đều lấy vấn đề ấy ra để tìm cách can thiệp, nhưng ngược lại, chính trong nội tại nước Mỹ, vấn đề dân chủ, nhân quyền thực sự vẫn còn chưa được đảm bảo. Việc làm chính trị ở Mỹ cần nhiều tiền và kiên trì theo đuổi giá trị trên cửa miệng mà thiếu hẳn đi cái thực tiễn các vấn đề nội tại. Không phải cứ đa đảng mà dân chủ được, bài học thì gần ngay chúng ta đó là thái lan, bất ổn chính trị triền miên

Nhìn vào quá trình vận động tranh chức tổng thống mỹ mỗi nhiệm kỳ mà choáng. Tiền và quyền luôn đi đôi với nhau, thiếu một hai thứ sẽ không thể làm được. Và những người đi đến cái đích cao nhất sẽ đại diện cho giai cấp tư sản họ sẽ chủ yếu đem đến lợi ích cao nhất cho các đối tượng này. Sự phân hoá xã hội càng sâu sắc, họ không thể vỗ ngực tự cho mình là tự do, dân chủ nhất được.

Đa đảng sẽ không đem lại tự do dân chủ theo ý chủ quan, mà thực tế có thể thấy một số nước đa đảng luôn xảy ra bất ổn như Campuchia.., mỗi đảng đều có những động cơ riêng đấu tranh cho mục đích chính trị của mình mà không đặt lợi ích của con người lên trên hết. Suy cho cùng xã hội nào cũng có những điểm ưu và nhược riêng, không nên đối đầu mà cần tôn trọng nhau, đừng cho mình là nước lớn và có quyền áp đặt lên nước khác.

Dân chủ không nhất thiết phải đa đảng, chính ra vì đa đảng suốt ngày đấu tranh để giành địa vị mới đưa ra nhiều vấn đề chủ miệng, nhiều đối sách sách miệng, nhiều lời hứa, như hy lại cũng vậy, người ta là đa đảng nhưng giờ thì sao, rơi vào nợ xấu, nhưng nhân dân họ thế nào, họ đoàn kết, đứng về phía đất nước, bảo vệ đất nước, với những suy nghĩ độc lập chính chắn không à uôm

Quan điểm của tôi cũng một núi không thể có hai hổ, không chúng chỉ suốt ngày cắn nhau. một cái thôi, nhưng nhân dân ta đóng góp ý kiến giúp nó hoàn thiên hơn, quay lại phục vụ lợi ích của mọi người, chứ đừng đống góp theo kiểu vùi dập, vì nếu một phần sự lãnh đạo của Đảng thì chúng ta vẫn quanh quẩn xung quanh cái vòng nô lệ thôi. lịch sử đáng chứng mình.

Nhìn là biết đa đảng có dân chủ hay không, đứng đầu là Mỹ, nhìn cách mà người ta đối xử với người dân mình không như những gì chúng nói và hàng loạt các nước khác, còn dân chủ như bọn phản động ,à thích làm gì để chúng làm, không tôn trọng ai thì chỉ có quay về thời đồ đá.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Ah tự do dân chủ ở Mỹ ah, các anh có ai nói Mỹ nhân quyền thì qua nước họ sống dăm đôi ngày nhé, lúc đó khóc thuê cho họ vẫn chưa muộn, ngồi đó mà nói nhân quyền nhé, có thể khẳng định những gì thằng Mỹ nói đấu tranh thế giới là y chang là cho một mưu đồ đằng sau đó.

Đa đảng với Việt Nam có phù hợp không? Người dân Việt Nam vẫn tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam, vào các đường lối chính sách mà đảng đề ra, và quan trọng hơn nhân dân Việt Nam sẽ thể hiện quyền của mình trong việc quản lí khắc phục những việc làm trái quy định ở một bộ phận thiểu số đảng viên.

Đa nguyên, đa đảng ở Việt Nam - lợi bất cập hại. Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Nhà Nước ngày nay,chúng ta thể tin tưởng rằng đất nước ta sẽ đạt được nhiều thành tựu hơn nữa trên con đường xây dựng và bảo vệ tổ quốc Việt Nam XHCN mà không cần phải có “đa nguyên,đa đảng”.

đa nguyên đa đảng mà ở Việt Nam thì bây giờ loạn luôn. TUỳ từng sự phát triẻn của từng đất nước thì chế độ nào tốt hơn chứ. KHông đua đòi mà cũng không thể phủ nhận sạch trơn được thành quả mà từng chế độ mang lại. Nên phải luôn sáng suốt

đa đảng nghe thì có vẻ dân chủ lắm, người dân được lựa chọn đảng phái mà họ tin tưởng để lên nắm quyền điều hành đất nước phát triển, đi lên nhưng thực chất dó chỉ là sự tranh giành quyền lực, đó chỉ là sự vung tiền mua phiếu bầu với các cử tri mà đến ngay cả Mỹ, hay đất nước Thái lan gần chúng ta đây có thể lấy ra kiểm chứng. Cứ mỗi lần đến bầu cử là ở Mỹ có cả những người làm kinh tế vung tiền ra vì họ biết làm Tổng thống như đi kinh doanh vậy

đa đảng ở Mỹ tưởng hoàn mỹ thế nào, ai ngờ chỉ là sự cạnh tranh của hai đảng phái lớn nhất của nước này chứ hàng chục đảng nhỏ khác làm gì có cơ hội lên nắm quyền. Thế nên đa đảng nhưng thực chất chỉ là hai đảng thay nhau lên nắm quyền. Đã thế khi tranh cử, các ứng cứ viên toàn dùng tiền để giành phần thắng thì làm gì có dân chủ, làm gì đáp ứng đúng nguyện vọng của dân chúng chứ

Bên Mỹ thì thằng nào nhiều tiền thì tự do dân chủ, ít tiền hay khác màu da trắng sẽ bị phân biệt đối xử ngay.

Đa nguyên đa đảng nhưng quyền lực lại nằm trong một nhóm nhỏ những người giàu nhất nước Mỹ. Vậy thì Làm gì có sự tự do dân chủ cơ chứ?

Đăng nhận xét