Bài mới nhất

19/09/2015

ĐÃ QUA CÁI THỜI GIÁO DỤC “THỊ TRƯỜNG”

CBR VŨ

Giáo dục cần tập trung vào chất lượng

Tôi xin bắt đầu với câu nói mới cách đây vài năm thôi có thể coi là của miệng của nhiều gia đình có con em thi đỗ vào đại học “con em nó đi học đại học các bác ạ”, câu nói được cất lên trong niềm tự hào của cả gia đình, dòng họ. Thế nhưng giờ đây câu nói đó dường như mất đi cùng trưởng thành trong suy nghĩ của người dân và nhường chỗ cho câu nói “giờ học đại học đó ra không xin được việc các bác ạ”. 

Thực tế đúng như vậy, khi có cầu ắt có cung và thậm chí cung vượt cầu, nắm bắt được lối suy nghĩ hữu hạn của số đông người dân là đại học gì cũng được nhưng con nhà người ta học đại học thì con mình nhất quyết là cũng phải vào bằng được đại học, không thể thua được, thì những nhà nhảy cảm về kinh tế cũng vì thế mà đua nhau lập ra những trường “Đại Học, Cao Đẳng” nhằm đáp ứng cái nguyện vọng tha thiết đó.

Chính vì vậy nhiều sinh viên tốt nghiệp từ những trường đại học “sổi” này không có việc làm, một phần vị chất lượng đào tạo kém, sinh viên ra trường trình độ tay nghề bằng con số “0”, và một phần nữa là đào tạo ra những ngành nghề mà thị trường không có nhu cầu tuyển dụng. Và tất yếu điều gì đến sẽ đến, sự thật vẫn luôn được tôn trọng. Cụ thể kết thúc 2 đợt xét tuyển đại học năm 2015, lãnh đạo nhiều trường đại học, cao đẳng đã bày tỏ tâm trạng lo lắng vì không có đủ nguồn tuyển sinh so với yêu cầu đề ra. 

Điều này sẽ dẫn đến các trường gặp khó khăn trong hoạt động giảng dạy và có thể đứng trước nguy cơ đóng cửa hoặc phá sản. Tình trạng này đã kéo dài nhiều năm nay nhưng các trường vẫn cố gắng duy trì hoạt động một cách cầm chừng, chắp vá, thiếu thốn đến đâu thì bổ sung dần đến đó. Đó là trường hợp của những trường đại học, cao đẳng ngoài công lập hoạt động không mấy hiệu quả.

Với các trường đại học, cao đẳng ngoài công lập huy động tốt cổ đông đóng góp cho xây dựng cơ sở vật chất, phòng thí nghiệm và tìm kiếm giảng viên giỏi giảng dạy cũng như đã tạo được uy tín với xã hội và người học thì hàng năm không thiếu nguồn tuyển.

Tuy nhiên, bên cạnh những trường trên thì còn nhiều trường không đủ nguồn vốn ban đầu để xây dựng trường học nên phải thuê địa điểm, hạn chế đầu tư sân bãi, phòng thí nghiệm cũng như không có nhiều kinh phí để mời giảng viên giỏi giảng dạy thì chất lượng đào tạo lại yếu kém nên khó thu hút thí sinh nhập học. Thậm chí nhiều trường vì muốn có người học cũng tìm mọi cách để được nâng cấp từ trung cấp lên cao đẳng, cao đẳng lên thành đại học. Tuy nhiên, họ chỉ quan tâm đến việc thu hút nhiều học viên mà không chú trọng đến đảm bảo chất lượng đào tạo.

Chất lượng đào tạo ở nhiều trường đại học, cao đẳng yếu kém là một trong những nguyên nhân khiến cho hàng chục nghìn, trăm nghìn cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp. Theo bản tin cập nhật của Viện Khoa học Lao động và Xã hội về thị trường lao động quý I/2015 cho thấy, trong 3 tháng đầu năm, cả nước có hơn 1,1 triệu người thất nghiệp, tăng 114.000 người so với cùng kỳ năm 2014. Số lao động trình độ đại học, sau đại học thất nghiệp tăng từ hơn 162.000 lên gần 178.000 người

Đã đến lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào thực tế, không phải riêng những người làm công tác giáo dục, mà bắt đầu từ chính học sinh và gia đình các em, phải tự đặt cho mình câu hỏi, chúng ta học ra để làm gì? Đại học có phải là con đường duy nhất đến thành công không? Năng lực của ta đến đâu? Đất nước đang cần lao động ở những ngành nghề nào? và chất lượng, hiệu quả giáo dục mới là điều chúng ta cần quan tâm.



Hot!

Từ khóa SEO:

26 nhận xét:

Đã đến lúc cần phải chú trọng vào chất hơn vào số, không cần nhiều các trường đại học, chỉ cần đủ, nhưng chất lượng phải được nâng lên, phải được đảm bảo để có thể đào tạo ra nguồn nhân lực đáp ứng được yêu cầu tuyển dụng của các doanh nghiệp, có đủ khả năng để lập nghiệp.

Thực trạng của việc đào tạo nguồn nhân lực những năm qua luôn bất cập. Cung cầu bị lệch pha nhau, cầu thì quan tâm đến chất lượng, còn nguồn cung thì chỉ cần đạt đủ số lượng. Chỉ khổ doanh nghiệp muốn nhận vào phải chi phí tốn kém cho việc đào tạo lại mới đáp ứng được công việc thực tế.

Chúng ta nên nhìn vào thực tế, những gì đất nước cần, đất nước đang thiếu lao động ở ngành nghề nào, chứ đừng chạy đua theo hai chữ đại học, và nếu cảm thấy không có năng lực học văn hóa lên cao hơn chúng ta có thể học nghề ngay từ lớp 9 để tránh lãng phí thời gian, nhiều bạn bè tôi đã như thế và họ đã thấy giá trị của những điều đó

Đúng như tác giả nói, giờ bạn bè tôi sau bao năm ra trường vẫn không tìm được việc , một phần vì tình trạng thiếu việc làm, một phần là do chúng nó học ra mà hỏi gì cũng không biết, giờ người ta lấy người có trình độ, chứ người ta lấy những sinh viên tốt nghiệp những trường đại học thì trường thì để làm gì, dể về nuôi chăng, hay là mất công đào tạo lại

Một sự thật mà nhiều người giờ mới nhận ra, dân mình thì bệnh sĩ chết trước bệnh tim, con nhà mình đỗ đại học không vui bằng con người ta trượt mà, giờ thì trả giá, người ta chẳng bao giờ tuyển một người không biết việc về làm cho mình cả, sự thật vẫn vậy.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Đã đến lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào thực tế, không phải riêng những người làm công tác giáo dục, mà bắt đầu từ chính học sinh và gia đình các em, phải tự đặt cho mình câu hỏi, chúng ta học ra để làm gì? Đại học có phải là con đường duy nhất đến thành công không? Năng lực của ta đến đâu? Đất nước đang cần lao động ở những ngành nghề nào? và chất lượng, hiệu quả giáo dục mới là điều chúng ta cần quan tâm.

Bây giờ rất nhiều trường đại học được mở ra, nhưng chất lượng đào tạo đang là một dấu hỏi lớn. Vì lượng sinh viên ra trường nhưng thất nghiệp rất nhiều.

Hiện tại Việt Nam chúng ta toàn thừa thầy thiếu thợ. Cứ học xong cấp 3 là tìm mọi cách học đại học chứ không bao giờ chịu đi học nghề. Rồi ra trường lại thất nghiệp hàng loạt hoặc làm không đúng nghành nghề mình học.

Thật sự mình rất đồng tình với tác giả bài viết, bài viết vs ngôn phong rất hay và cũng rất hóm hỉnh đúng chất cbr. Thật vậy, các nhà quản lý giáo dục hãy thôi ngồi điều hòa chém gió nữa đi, mà tập trung thời gian đi xuống các trường xem thực trạng nền giáo dục nước nhà đến đâu rồi, thay vì chỉ đọc mấy cái báo cáo qua loa. Nên thay đổi, cơ chế lề lối làm việc trước hết ở đội ngũ giáo viên, cán bộ quản lý giáo dục để thay đổi chất lượng đào tạo đại học nói riêng, và nền giáo dục quốc dân nói chung

Đã đến lúc chúng ta chung tay góp sức để cùng giúp nền giáo dục nước nhà phát triển. Đơn giản nguồn cội của đất nước, nguồn nhân lực để phát triển là ở nền giáo dục. Thay vì chạy theo thành tích, bằng cấp thì nên tập trung vào đào tạo tay nghề, và làm sao có biện pháp để người học đại học ra có việc mà không phải làm trái ngành trái nghề, như thế thì thật lãng phí nhân tài, trong khi chỗ thiếu vẫn thiếu

Nhìn đi nhìn lại, sau 30 năm nước ta tiến hành công cuộc đổi mới toàn diện đất nước, nhưng có 1 thực tế đáng buồn là, về kinh tế chúng ta đã thua kém các quốc gia trong khu vực ĐNA và Châu Á quá nhiều, cả về mặt phúc lợi xã hội, chưa nói đến nền giáo dục. Trên giấy tờ nền giáo dục nước ta có thể nói là rất ấn tượng nhưng thử hỏi chúng ta ở đâu trong top 50 trường đại học hàng đầu châu á. Tất cả những cải cách, đổi mới hầu như hiệu quả mang lại là con số 0. Đã đến lúc chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật của vấn đề thôi

Hầu như các trường đại học, cao đẳng và các trung tâm dạy nghề chỉ quan tâm đến việc thu hút nhiều học viên mà không chú trọng đến đảm bảo chất lượng đào tạo. Chất lượng đào tạo ở nhiều trường đại học, cao đẳng yếu kém là một trong những nguyên nhân khiến cho hàng chục nghìn, trăm nghìn cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp. Vì vậy, trong thời gian tới người dân rất mong chờ những chính sách cải cách của Nhà nước và Bộ Giáo dục và đào tạo để thay đổi triệt để vấn đề này

Giáo dục là nền tảng xây dựng đất nước. giáo dục sẽ quyết định chất lượng nguồn nhân lực. Vậy nên giáo dục vô cùng quan trọng. Giáo dục cái gf=ì, như thế nào để đảm bảo tố chất người lao động được nâng cao. Đây luôn là bài toán khó và đang đi tìm lời giải đáp

chất lượng đi liền với số lượng, được vậy thfi quá tốt. Thế nhưng nếu phải lựa chọn thì mình xin lựa chọn chất lượng. thà ít mà chát còn hơn cả rổ mà không ra gì. Thực trạng của việc siết chặt đàu vào, lỏng đàu ra, dẫn đến tự xuống cấp của các sinh viên sau khi ra trường.

Hiện nay các trường đại học mở ra tràn lan với nhiều loại hình đào tạo khác nhau. Nhưng thực chất chất lượng của những ngôi trường này chưa được khẳng định nhiều. Cử nhân ra trường còn chật vật với cuộc đua tìm việc làm

Cũng là một cử nhân và giờ thì đang cong đít đi làm thuê, lại còn làm trái ngành trái nghề mình học, bằng đại học bỏ xó ở đấy, có bằng đại học ra mà không làm được việc thì cũng chẳng bằng cái anh công nhân lành nghề, anh ý mà nghỉ việc thì lấy ai làm, còn mình làm sai, mang tiếng quản lý mà vẫn bị chửi xơi xơi, không chịu được thì nghỉ việc, không ai níu kéo, lương còn chẳng bằng.

Giờ như cái kiểu phổ cập đại học cao đẳng thì đúng hơn, đặc biệt là trong cơ chết thi cử năm nay nữa, các em chạy vạy rút hồ sơ trường đã đăng ký, sợ mình không được vào trường, không đỗ đại học, nên cứ nộp đại vào cái trường không thích, hay nộp luôn cả vào cái ngành mình không thích, với mong muốn là đỗ đại học trước rồi tính sau. Các em đâu biết, sau cánh cửa đại học cuộc sống nó khắc nghiệt thế nào với những người chỉ ôm đống lý thuyết mà không biết vận dụng vào thực thế xã hội đâu.

Chẳng nói đâu xa, lớp tôi, 80 đứa, học tài chính ngân hàng, xong ra phần lớn kinh doanh, bán hàng, nhân viên chăm sóc khách hàng, kế toán, đếm trên đầu ngón tay những đứa còn trụ lại với ngành. Học đại học ai cũng nghĩ giỏi giang lắm, nhưng không phải vậy, điều quan trọng nhất với một người trẻ, đó là sự tư duy, óc quan sát, chịu khó học hỏi, mà ở đại học thì không dạy điều này, kiến thức là xem hoa, ngoại ngữ yếu kém, lại có nhiều thời gian trống, không còn áp lực gì nên các em trở nên lười và thụ động hơn.

Các em ở quê thường không biết gì ngoài việc đi học, và thi đại học theo đúng mong muốn của bố mẹ, có em có ý thức mình muốn làm gì nhưng đó là số ít, các em ở thành phố, hiện đại hơn, được tiếp xúc với môi trường bên ngoài nhiều hơn nên có thể định hướng rõ cho tương lai của mình hơn, không vào đại học các em đi học nghề dịch vụ, nhưng ở quê thì k học thì chỉ có đi làm công nhân, xong lấy chồng thôi, nên ai cũng cố học, cố ra cái đô thị phồn hoa kia cả.

Các em học là học cho bố mẹ là chính, chứ mình biết gì đâu, các cụ thấy ngành này nó đang hot này con, thi đi, thi học rồi ra trường kiếm việc như chị A, anh B, nhưng tới khi con em mình ra trường được thì khi đó thị trường việc làm đó cũng bão hòa, con em mình không tìm được công việc với đúng ngành học vì thiếu kinh nghiệm hay tác phong làm việc, giáo dục đại học chỉ chỉ ra cho các em cái lý thuyết xuông mà thiếu đi các khóa học thực tế, các trường hợp làm việc sẽ gặp phải. mà chỉ dạy 1+ 1 =2, chứ k dạy, làm kế toán thì 1 + 1 không phải bằng 2 mà là sếp bảo bao nhiêu thì nó sẽ bằng bấy nhiêu.

Rất nhiều trường đại học được mở ra, mà tâm lí người việt thì cứ phải học đại học chứ không thể đi học các trường nghề. Để rồi học ra không tìm được việc làm lại thất nghiệp. Nhiều khi sinh viên học ra còn chả hiểu mình sẽ làm cái gì.

Đại học có phải là con đường duy nhất đến thành công không? Năng lực của ta đến đâu? Đất nước đang cần lao động ở những ngành nghề nào? và chất lượng, hiệu quả giáo dục mới là điều chúng ta cần quan tâm. Để tả lời được các câu hỏi này thì phải thay đổi cả tư duy học sinh cũng như gia đình của họ nữa, và phải có công cuộc cải tổ nền giáo dục định hướng sớm cho học sinh.

Bây giờ phải hướng nghiệp cho học sinh, thế mới không có kiểu học một nghề ra làm một nghề khác. Và không nhất thiết là cứ phải học đại học.

Để đáp ứng phù hợp với tình hình hiện nay đòi hỏi chúng ta cần phải có caia nhìn sâu rộng và toàn diện về những mặt cần làm và sẽ là trong thời gian tieps.Vì thế cần phải có nguionf nhân lực chất lượng và đáp ứng đk yêu cầu đó.chứ ko phải cứ đào tạo ồ ạt ra nguồn nhân lực nhưng lại ko sử dụng dẫn đến tình trạng lãng phí.gây ra những hao phí về nhiều mặt của đât nước làm cho nên kinh tế ngày càng trì trệ

Để đáp ứng phù hợp với tình hình hiện nay đòi hỏi chúng ta cần phải có caia nhìn sâu rộng và toàn diện về những mặt cần làm và sẽ là trong thời gian tieps.Vì thế cần phải có nguionf nhân lực chất lượng và đáp ứng đk yêu cầu đó.chứ ko phải cứ đào tạo ồ ạt ra nguồn nhân lực nhưng lại ko sử dụng dẫn đến tình trạng lãng phí.gây ra những hao phí về nhiều mặt của đât nước làm cho nên kinh tế ngày càng trì trệ

Đăng nhận xét