Bài mới nhất

28/09/2015

Quy phục cờ vàng – cách duy nhất để tồn tại trên đất Mỹ

Hoa đất
Tạ Phong Tần nhanh chóng quy phục cờ vàng

Một quy luật tất yếu khi tỵ nạn chính trị tại Cali, nơi tập trung các ổ nhóm chống cộng cực đoan là phải quy phục cờ vàng một cách vô điều kiện. Chưa biết nhân vật xin tỵ nạn ấy liệu có đáp ứng được yêu cầu chống Cộng vốn đòi hỏi trình độ và sự thâm thù chế độ sâu sắc hay không, nhưng chí ít, quy phục cờ vàng là cách nhanh nhất để hòa nhập vào cuộc sống vốn xô bồ, đấu đá của bè lũ chống cộng hải ngoại tại đây.

Tạ Phong Tần là minh chứng điển hình cho nhận định trên.

Trước lúc sang Mỹ, dư luận trong nước đang băn khoăn liệu nữ tướng Tạ Phong Tần có cầm Cờ Vàng hay không? Bởi vụ lùm xùm của “đàn anh” anh Điếu Cày trước đây là một hình ảnh hết sức ái ngại cho phong trào rận chủ Việt. Hải Điếu Cày sợ hãi, không dám cầm Cờ Vàng nhưng chính bị những đối tượng cực đoan dí vào tay, đành ra miễn cưỡng phải cầm. 

Rút kinh nghiệm sâu sắc từ những chia sẻ đầy bản năng từ Hải Điếu Cày, Tạ Phong Tần hồ hởi đón nhận Cờ Vàng như thể đã quen thuộc từ lâu. Ai chả biết rằng, lúc ở Việt Nam, mụ chỉ hoạt động chống phá theo sự chỉ đạo từ bên ngoài bằng những bài viết lệch lạc đơn thuần. Lúc này Cờ Vàng chẳng mấy làm mụ quan tâm, bởi quan trọng hơn là cái cần câu cơm vẫn nuôi sống mụ và gia đình hàng ngày. Có hay không Cờ Vàng đại diện cho chính thể nào không quan trọng với mụ.

Ấy vậy mà vừa mới chân ướt chân ráo sang Mỹ, Tạ Phong Tần đã nhanh chóng quy phục, vuốt đuôi cho phe chống Cộng tại Mỹ. Cái lí do được mụ đưa ra cho việc quy phục cờ vàng hết sức buồn cười. Chắc lâu lâu không viết lách nên ngôn ngữ của mụ khá sến sẩm và nhiêu khê vô cùng. Mụ phát biểu: “Tôi rất vinh dự được nhận lá cờ này... Lá cờ này ở miền Nam trước đây đã cho người dân quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Có thể nói lá cờ này đại diện cho quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của người Việt Nam.”.

Thế mới thấy hết được sự tráo trở của những kẻ hành nghề rận chủ. Ở bên trong thì luôn mượn danh, hô khẩu hiệu yêu nước, yêu tổ quốc, chống tham nhũng… để hành nghề. Ra bên ngoài thì quay ngoắt 180 độ, vinh danh ngay cái biểu tượng của chế độ đã từng theo chân thực dân đế quốc chà đạp lên lợi ích dân tộc. Ở Việt Nam, Tần vốn là người đã từng có công việc ổn định. Sang Mỹ với trình độ mưu sinh bằng vài bài viết “chửi” chế độ của tầm trí thức thấp kém, liệu Tạ Phong Tần có thể tồn tại, sống ngoi ngóp bao lâu trên đất Mỹ?

Với thái độ tích cực quy phục trước Cờ Vàng của nàng Tạ, hẳn là có những lời khuyên đáng giá của chính người "thua" Điếu Cày. Một màn ra mắt hoàn hảo hơn chính người anh, người đồng nghiệp của mình trước đây. Cũng dễ hiểu bởi vì chỉ một vài cá nhân xuất khẩu sang Mỹ, không chỉ bảo, dựa vào nhau mà sống chắc chỉ còn chờ chết đói cả lũ mà thôi.



Hot!

Từ khóa SEO:

43 nhận xét:

Tất yếu đã chạy sang đến tận hoa kỳ mà không hùa theo lũ cờ vàng bên ấy mà bị chúng tẩy chay thì chị Tạ Phong Tần còn biết chạy đi đâu nữa. Vì dẫu là diện tị nạn chính trị thì đất trú chỉ là Cali. Và đã ở Cali thì phải nhập gia tùy tục, nghĩa là phải quy phục cờ vàng mới có cơ hội sống chứ bộ.
Tuy nhiên, khi đã quy phục cờ vàng thì coi như ảo vọng chính trị đã hết. Chỉ còn cách trở về với cái máng lợn mà thôi.

Cần gì ai chỉ dạy cho Tần, sang bên Mỹ thì ả ta tự phải biết cách để có thể tồn tại yên ổn bên đó thì phải quy phục đám cờ vàng thôi. Sang đó thì chúng hết giá trị lợi dụng rồi làm sao có thể kiếm tiền dễ dàng như trước nữa. Cờ vàng là cần câu cơm còn sót lại của chúng, không thì lại đói meo như mấy đàn anh đi trước thì công cuộc vận động để được sang Mỹ thành vô ích à. “Tôi rất vinh dự được nhận lá cờ này..." nghe mà ngứa ngáy hết tai ak, đồ giả tạo, con dồ

Đúng là nhục nhã,nơi đất mẹ thì tìm cách chống phá nên bị mọi người khinh bỉ,giờ đây sang bên chân trời mới,có một cuộc sống mới nhưng có lẽ Tạ Phong Tần cũng như Hải Điếu cày không biết được rằng một khi đã quy phục cờ vàng rồi thì sẽ chẳng còn tiếng nói gì cả.và họ đã trở thành một con tốt thí mạng,một kẻ chỉ biết ăn bám và khi bọn ngoại bang bố thí cho cái gì thì biết cái đó mà thôi.đáng đời cho lũ bán nước cầu vinh

Nếu lá cờ đó thể hiện cho người dân quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí thì tại sao ngày trước bị chính người dân trong chế độ VNCH ghét bỏ, mà tìm tới ánh sáng của CNXH của con thuyền cách mạng Việt Nam dưới sự lãnh đạo của đảng? Câu hỏi này chắc Tần, Hải và lũ kền kền chắc hơn ai hết hiểu được nó, nhưng một khi đã đâm lao là phải theo lao, với niềm tin mù quáng. Bản chất những kẻ mà trở mặt như trở bàn tay, những nhà “zân chủ” cố tìm cách rời bỏ quê hương Việt Nam để được thỏa nguyện hít thở khí trời tự do, hít thở bầu không khí “dân chủ”, “nhân quyền” Mỹ như thế thì trông chờ gì chứ?

Tạ Phong Tần cũng như các con rận chủ khác thôi ở trong nước thì luôn tự xưng mình là một nhà hoạt động vì đất nước nhưng khi ra nước ngoài ngay lập tức đi theo đám chống cộng ở bên đó để hoạt động ngay, như thế mới thấy rõ được bản chất thật sự của những con rận luôn tự cho mình là đấu tranh vì yêu nước nhưng khi ra nước ngoài thì bản chất ấy đã thành bản chất chống cộng.

Cô ả cũng chỉ là một kẻ nịnh bợ để được sống dưới hào quang của Mỹ tỏa ra, của nước "Dân chủ nhân quyền" số một thế giới ấy thôi. Ây chà, dạo này visa đi Mỹ khó lắm, vậy mà mụ ta nghiễm nhiên có một vé sang Mỹ, thích quá còn gì!

Trước ở Việt Nam thì nào là hoạt động vì dân chủ, hoạt động vì nhân quyền. Vậy mà giờ đây, sang Mĩ, cấu kết với cờ vàng, thế thì khác nào là lũ phản động với nhau. Mục đích hoạt động không thay đổi, đó là âm mưu nhằm lật đổ chế độ cộng sản ở Việt Nam.

Tại sao chiến tranh đã lùi xa được hơn 40 năm rồi mà mấy cái tên này vẫn mù quáng, đâm đầu theo cái bọn VNCH, chúng vẫn chưa nhận ra được những điều xấu xa mà VNCH đã gây ra cho nhân dân ta hay sao. VNCH là bè lũ bán nước, hại dân và bây giờ Việt Tân hay Cờ vàng đang âm mưu gây dựng lại nó.

Có lẽ việc Tạ Phong Tần quy phục cờ vàng bởi 2 lý do chính. Thứ nhất là bởi sự độc đoán của bè lũ cờ vàng, nếu không theo chúng thì chúng sẽ coi như là cộng sản và sẽ bị chúng chèn ép. Thứ hai bởi Tạ Phong Tần mới chân ướt chân ráo sang Mỹ, không có nơi nào để bấu víu và cũng chưa định hình được tương lai sẽ ra sao nên mới lựa chọn bọn cờ vàng để dựa dẫm vào.

Mụ Tạ phong tần phải cầm cờ vàng là cũng vì cái nồi cơm nuôi miệng ả thôi. Sai lại càng sai mà, đã dấn thân vào con đường chống phá nhà nước ta được chúng bố thí cho rồi sai khiến gì thì cũng như con chó quy phục chủ thôi. Mụ chẳng thể có tương lai tốt đẹp gì khi đi theo con đường này.

Ở đây được thời gian giữa những xô bồ, bon chen nơi đất khách quê người chỉ có những toan tính chính trị hèn mọn, không có tình người rồi mụ mới thấm thía. Mới thấy đâu là thiên đường đích thực mà mình đã từ bỏ mà quay lai chống phá. Mụ sẽ chết như con rệp trong cô đơn và tội lỗi.

các tổ chức chống phá nhà nước Việt Nam đa số đều ở Mỹ nhưng tổ chức có thế lực mạnh nhất vẫn là Việt Tân,tổ chức này do những tên VNCH ngày trước lập ra và chúng lấy cờ vang ba sọc là biểu tượng cờ của chúng,mà khi Tạ sang đấy chân ướt chân ráo thì phải quy phục chúng thì mới có cái mà ăn chứ.

mục đích của Tạ sang mỹ là để để gặp mặt và quy phục bọn cờ vàng thôi,mà kiểu gì thì khi sang Mỹ cũng bị bọn cờ vàng ba sọc lôi kéo vào tổ chức chúng.Nhưng nên nhớ những hành động mà đế quốc MỸ và bọn chính quyền VNCH đã giày xéo nhân dân ta thế nào,thế mà khi còn ở trong nước luôn khẩu hiệu là tự do dân chủ nhân quyền,ra ngoài thì đi vuốt vẻ những bọn từng bóc lột dân tộc.

bản chất của bọn cờ vàng thì mọi người ai cũng biết rồi,đó là tổ chức chống phá lại Đảng và nhà nước Việt Nam,mọi việc chúng tuyên truyền đều là xuyên tạc,bịa đặt về Đảng và nhà nước ta,thế nên từ việc Tạ Phong Tần hồ hởi đón nhận cờ vàng thì mọi người cũng hiểu rõ cái bộ mặt gian xảo của ả rồi.

nhìn Tạ Phong Tần đón nhận cờ vàng một cách thích thú,như thể là bà này như trẻ em chờ được cho kẹo vậy,đúng là bộ mặt của bọn rận chủ,trong nước thì luôn nói là đứng lên vì tự do dân chủ mà thế tìm cách nói dối mãi cuối cùng cũng được sang Mỹ thì quay ngoắt ôm chân nịnh hót cờ vàng,thế mà đòi dân chủ cái gì,có mà để gây chú ý,và muốn được cờ vàng bố thí cho thôi.

Một quy luật tất yếu khi tỵ nạn chính trị tại bang Cali, nơi tập trung các ổ nhóm chống cộng cực đoan là phải quy phục cờ vàng một cách vô điều kiện, nếu không chúng sẽ đe dọa uy hiếp, và cách ly người không quy phục ra, không giúp đỡ, không cộng đồng, mà người việt ta qua bên đó, cái cần nhất là đồng hương, ngôn ngữ và văn hóa đều khác biệt, không nhờ tới họ thì e sẽ khó sống, đây chính là lý do tại sao mà ở mỹ cờ vàng vẫn tồn tại, và cũng cho chúng ta thấy để lôi kéo đồng bọn thì bè lũ cờ vàng không từ bất cứ một thủ đoạn nào.

Con chó nó còn chung thành với chủ nên chả biết phải gọi cái con xun xoe quẫy đuôi này là cái con gì nữa, gió chiều nào che chiều đấy, ở việt nam thì hoạt động vì quyền công dân việt nam, sang bên kia thì quay ngoắt cờ vàng là số 1, người dân việt nam không ai công nhận lá cờ đó cả, cứ đợi đấy, rồi có ngày mụ cũng bị đá đít sống không ngóc được đầu lên khi đã hết giá trị lợi dụng với bọn chúng mà thôi.

Đã sang mỹ thì không sớm thì muộn bà ta cũng sẽ quy thuận cờ vàng thôi, nhưng không nghĩ lại sớm lại còn khoa trương tới thế. Biết sang bên đó với những thủ đoạn của bọn cờ vàng những người không theo chúng sẽ rất khó sống, nhưng khi ở việt nam mụ đã hoạt động dân quyền rầm rộ rồi cuối cùng lại quyết định sang đó, tức là quyết định đứng về phía chúng rồi, ở bên việt nam mụ cũng có thể đã hoạt động cho chúng từ trước cũng nên.

Kẻ bán nước hại dân. Vì lợi ích của bản thân mà bám đuôi bọn phản động. Nói gi mà dân chủ với tự do. Thực ra là vì bản thân mà chà đạp lên chính nghĩa. Đi boi nhọ cách mậng. Cộng sản. KHông thấy lương tâm cắn rứt ư? Nơi cha ông sinh ra lớn lên. Trong người có dòng máu Viẹt Nam mà bán nước

Cách duy nhất để tồn tại trên đát Mỹ, chính là quy phục bọn cờ vàng.Nói qua nói lại, cũng là ích kỉ. chỉ nghĩ đến bản thân nên phải kiếm chỗ bám trụ. Để con có đường sống. Bám vào cờ vàng 3 sọc thì được chúng nuôi cho béo mầm. Đến hết giá trị liwj dụng sẽ ném đi thôi

Làm hoạt động cách mạng, cớ sao cứ phải sang mỹ, mà không sang các nước khác, nói chung là cùng một ruộc với nhau cả thôi, ở việt nam bà này ra sức hoạt động dân chủ để mong được cờ vàng chú ý, giờ được sang bên đó rồi thì chả bám đít ngay mà tung hô nhau lên tận giời. Hai bên cùng có lợi, cứ để xem bà ta còn hô hào được bao lâu, hay lại nhận kết quả là trái đắng như con ong bắp cày kia.

Không còn đất dung thân, chạy chốn theo diện tị nạn qua bên đó không phải quy phục cờ 3 que mới lạ, không thì đến cháo còn chả có mà húp, chứ đừng nói đến cơm ăn, 3 que thì lại thêm một con mồi béo nữa, lại có người cho chúng lợi dụng, tần thì đang cần chỗ nương náu, nhưng được bao lâu khi bà ta hết giá trị lợi dụng với 3 que. Bao tấm gương đi trước đã minh chứng cho sự lật lọng của 3 que mà bà ta chưa sáng mắt ra ư.

Những kẻ tị nạn bên này đều phải tự nhận cờ vàng dù muốn hay không. Đó là cách duy nhất để họ sống ở đó. Đúng là quá nhục vì tưởng sang Mỹ là ngon ai ngờ chẳng hề ngon chút nào

Cuối cùng thì cũng lòi cái đuôi phản trác, tráo trở ra thôi mà. Ở trong nước thì luôn hô hào, rêu rao rằng yêu nước, hoạt động vì dân chủ, nhân quyền...nhưng khi thoát sang đất Mỹ là ngay lập tức những lời kêu gào đó trôi theo gió, bị những đồng đô bịt lại tai, che lại mắt thôi. Sang đến bên đó không bám đuôi, ve vuốt cờ vàng thì những kẻ như Phong Tần có nước húp nước lã, hít khí giời mà sống.

Trong mắt cờ vàng thì Tạ Phong Tần có giá hơn Hải Điếu cày rồi. Dù gì thì Tạ Phong Tần cũng đã tự nguyện đến với cờ vàng còn Hải Điếu cày thì có một chút ép buộc. Nhưng lý do mà ả quy phục cờ vàng cũng khá buồn cười. Không biết ả ta căn cứ vào đâu mà nói rằng cờ vàng ấy đại diện cho tự do ngôn luận, dân chủ nhân quyền.

Sang Mỹ muốn yên ổn thì phải quy thuận cờ vàng. Cờ vàng là cần câu cơm còn sót lại của chúng, không thì lại đói meo như mấy đàn anh đi trước thì công cuộc vận động để được sang Mỹ thành vô ích à.

Qua Mẽo mà không quy thuận nghe theo bọn cờ vàng thì chỉ có thiệt thân thôi. Tạ Phong Tần đâu phải không biết điều đó.

Một màn ra mắt hoàn hảo của Tạ Phong Tần trước lũ cờ vàng. Cũng dễ hiểu bởi vì chỉ một vài cá nhân xuất khẩu sang Mỹ, không chỉ bảo, dựa vào nhau mà sống chắc chỉ còn chờ chết đói cả lũ mà thôi.

Vừa mới chân ướt chân ráo sang Mỹ, Tạ Phong Tần đã nhanh chóng quy phục, vuốt đuôi cho phe chống Cộng tại Mỹ. Cái lí do được mụ đưa ra cho việc quy phục cờ vàng hết sức buồn cười. Chắc lâu lâu không viết lách nên ngôn ngữ của mụ khá sến sẩm và nhiêu khê vô cùng. Mụ phát biểu: “Tôi rất vinh dự được nhận lá cờ này... Lá cờ này ở miền Nam trước đây đã cho người dân quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Có thể nói lá cờ này đại diện cho quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của người Việt Nam.”. Không nịnh bợ chúng thì cháo cũng chả có mà ăn.

Những kẻ như Hải điếu cày hay Tạ Phong Tần qua Mỹ đều quy thuận cờ vàng hết nếu còn muốn có đường sống.

Những kẻ rận chủ khi tìm đường sang Mỹ xong, mà muốn hành nghề kiếm tiền theo kiểu đó tiếp thì đều theo lũ ba que và sủa hộ cho lũ chúng nó, vậy mới yên thân được.

Một quy luật tất yếu khi tỵ nạn chính trị tại Cali, nơi tập trung các ổ nhóm chống cộng cực đoan là phải quy phục cờ vàng một cách vô điều kiện. Không quy phục thì chả còn đất mà sống ở Cali.

Quy phục cờ vàng là cách nhanh nhất để hòa nhập vào cuộc sống vốn xô bồ, đấu đá của bè lũ chống cộng hải ngoại tại đây. Tạ Phong Tần đã rút ra được bài học từ hải điếu cày rồi nên mụ chả dại gì.

Dù muốn hay không thì qua bên đó muốn tồn tại đều phải quy thuận cờ vàng, thế may ra mới sống được bên Mỹ nếu không muốn bị cô lập

Qua Mỹ tị nạn đều phai nghe theo đám cờ vàng hết không thì đến không khí chả có mà hút.

Ở Việt Nam có thể Tạ Phong Tần không thèm quan tâm đến lũ cờ vàng ba que, chứ qua Mỹ rồi thì phải xu nịnh nó ngay.

Kẻ bán nước hại dân, lũ phản động mụ Tạ và bè lũ xem chúng quy thuận cờ vàng thoi thóp được bao lâu trên đất Mỹ. Mụ ta thừa hiểu không quy thuận cờ vàng thì chẳng còn con đường nào khác " dân chủ" ở Mỹ một con chó không trung thành với chủ sớm muộn cũng bị đào thải. Hãy chờ xem mụ ta cùng bè lũ trà đạp lên lợi ích dân tộc nhận kết cục như thế nào? Cờ đỏ sao vàng muôn năm.

Em là em nể mấy anh chị này thật đấy, không biết kiếp sau con cái anh chị sẽ ra sao chớ kiếp này người không muốn làm mà làm súc vật thế này thì không ổn, ăn ở phải để lại con cháu cái đức chứ, ra nước ngoại tụi bây cũng có được đàng hoàng đâu, đừng ngáo nữa, tụi bây tưởng qua bển là không ai biết hả, còn khướt, muốn người ta không biết thì mình đừng làm, đơn giản chỉ vậy thôi

Nói thẳng là như thế này, tôi mà là bọn nước ngoài thì tôi sẽ theo kế hoạch sau khi cho bọn đó tự nói xấu chính quốc gia đất nước mình, không còn đường về nữa, tôi sẽ đem chúng qua lợi dụng chúng khi nào hết giá trị, và đương nhiên là thịt thôi, kể phản bội quê hương

Nhục nhã thật, mình mà vậy chắc cả dòng họ thi nhau đời treo cổ mình luôn, không nói nhiều, cứ tưởng mình là ha oai lắm, đi bợ đít nước ngoài, bợ đít nagy cái thằng ngày xưa giết hại đồng bào mình , để kiếm tiền ư, để mưu sinh ư, nhiều người còn khổ hơn mình nhiều, nhưng họ không làm vây, không phải họ không có năng lực vì làm những việc đó vốn nó đã không cần não, mà đã có não thì người ta không làm vậy, chỉ vì họ có trong mình hai chữ con người, hiểu chưa?

Quy con mẹ nó phục luôn, không quy thì chuyển sang quỳ luôn, không quỳ thì không có chỗ chôn luông, không có chỗ chôn thì hơi mệt luôn, khỏi phải nói nhiều luôn, cái giống bán nước hại dân này về thì có mà người ta đuổi luôn, mạnh mẽ thêm chút là giết luôn, khỏi phải sống luôn, cuộc đời cứ gọi là thôi luôn, hết đường về quê mẹ luôn, sống cho đàng hoàng không sống, thiện tai thiện tai.

Ngày xưa cha anh kiên cường chịu những đòn tra tấn tàn ác bao nhiêu của Giặc Mỹ, của Trung Quốc thì giờ một số người lại trớ trêu bao nhiêu, đâu phải họ không biết đau, họ cũng là con người, cũng đầu đen máu đỏ, làm sao họ không đau được, nhưng họ biết sống duwois sự cai trị của những nước đế quốc này thì con đau gấp trăm ngàn lần, và không phải mỗi họ đau, mà đến đời sau, và sau nũa vẫn còn đau, phải chăng những con người bán nước kia chưa một lần chịu nỗi đau mất nước, nỗi đau của nhục hình nên họ chưa nhận thức được giá trị của Hòa Bình, của tự do

Hình ảnh rất là quê, cái quê nố hiện lên trên khuôn mặt lên từng củ chỉ của những con người này, quê ở đây mình muốn nói là quê trong từng suy nghi, quê trong sự chua chát, mấy người đùng hòng mà lưa chúng tôi, có phải khi qua đó mọi người đã được sống đúng thân phận của mình chưa, thân phận của những kẻ bán nước, không còn gì để nói nữa đúng không, sự thật mà, phải chấp nhận thôi, chứ biết làm sao bây giờ

Đăng nhận xét