Bài mới nhất

23/09/2015

Tạ Phong Tần và phần còn lại của giới rận chủTạ

Hoa đất
Tạ Phong Tần đã xuất cảnh sang Mỹ

Sự kiện Tạ Phong Tần sang Mỹ đang tốn không ít giấy mực của giới rận chủ. Kẻ khóc, người cười là tâm trạng đan xen của một bộ phận hành nghề đấu tranh vì “rân chủ, nhân quyền”. Trên trang cá nhân, Nguyễn Tường Thụy thể hiện cảm xúc u sầu cho thực trạng của phong trào rận chủ Việt hiện nay. Hắn bộc bạch:

"Tôi mừng cho các anh chị, mặc dù biết rằng các anh chị không muốn thế. Hôm nay tôi mừng cho Tạ Phong Tần nhưng cũng thật là buồn. Cảm xúc vui buồn lẫn lộn. 

Ngày càng thấy rõ, những tù nhân lương tâm nổi tiếng trở thành món hàng trao đổi. Thật khốn nạn. Không trông chờ ở bên ngoài, nhưng không khỏi đặt ra câu hỏi: Chính phủ Mỹ chỉ làm (hoặc chỉ làm được) đến thế thôi sao?". 

Dưới con mắt của Thụy, Tạ Phong Tần bị “cưỡng ép” sang Mỹ theo cách hợp lý nhất. Đấy là lý do giải thích vì sao Thụy lại buồn vui lẫn lộn. Sau hàng loạt ngôi sao đình đám của phong trào rận chủ Việt từng nếm trải cảnh nô tù như Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thuỷ, Hải Điếu Cày sang Mỹ, nay đến lượt Tạ Phong Tần được xuất chuồng là điều không lấy làm bất ngờ. Nhưng ẩn sâu cho nỗi buồn của Thụy là những cảm xúc khó có thể lý giải thành lời.

Trước hết, Tạ Phong Tần sang Mỹ sẽ làm suy yếu phong trào đấu tranh cho zân chủ, nhân quyền ở trong nước. Cùng với xu hướng trẻ hóa của zân chủ Việt, đội ngũ ngũ lão làng như Thụy chắc hẳn sẽ thấy lạc lõng hơn. Đến tuổi đã không còn trẻ như Tạ Phong Tần, phải xa quê hương, bạn bè, lưu vong nơi đất khách quê người chắc hẳn đấy là điều đã được những người gạo cội như Thụy cảm nhận được.

Nhưng đấy chưa phải là điều khó nói. Ẩn ý mà Thụy muốn che dấu ở đây là sự đấu đá, chèn ép của phe chống Cộng tại Mỹ. Giá trị dân chủ, nhân quyền ở Mỹ đâu phải là sự hào nhoáng như cách chúng đón tiếp Tạ Phong Tần. Thay vào đấy, để tồn tại trên đất Mỹ là cả một quá trình gian khổ, sống như những con chó săn theo sự chỉ bảo của các ông chủ Cờ vàng tại đây. Thụy biết điều đấy vì vẫn thỉnh thoảng liên lạc với Hải Điếu Cày và Cù Huy Hà Vũ ở bên kia bán cầu. Thụy tiếc vì mình không thể khuyên bảo Tạ Phong Tần để lựa chọn quyết định đúng đắn nhất.

Nhưng sự tức tối của Thụy không chỉ dừng lại ở những suy nghĩ giản đơn trên. Hắn cho rằng, quá trình đánh đổi một “tù nhân lương tâm” cần có sự công bằng hơn. Nghĩa là chính phủ Mỹ cần có những động thái quyết liệt hơn để can thiệp cho những con người như Tạ Phong Tần thay vì lời hứa suông vốn có. Phải chăng, Thụy đang liên tưởng đến một cuộc “cách mạng màu”, “chính biến” ở Việt Nam, nơi mà Mỹ sẽ dùng chiêu bài can thiệp cho “tù nhân lương tâm”. 

Chính phủ Mỹ chỉ làm (hoặc chỉ làm được) đến thế thôi sao? là câu hỏi tu từ của những kẻ luôn muốn bám đít ngoại bang, chà đạp lên lợi ích dân tộc như Thụy mà thôi. 

Còn với Huỳnh Thục Vi lại thể hiện sự hân hoan theo cách riêng của mình:

"Con mừng cô được tự do thực sự: đi từ nhà tù ra thế giới tự do. Một trong các nỗi căm ghét của mình đối với chế độ độc tài này xuất phát từ việc: họ cướp đi vẻ thanh xuân của chị em đấu tranh. Cô Bùi Hằng, chị Công Nhân, chị Kim Thu...trước khi ở tù từng là những phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc sành điệu. Sau khi ra tù, tóc bạc và thân thể bệnh tật... Con chúc cô Tần mau khoẻ lại"

Đúng tuổi trẻ nên suy nghĩ còn no nớt. Trước lúc vào tù, Tạ Phong Tần sống bằng tiền từ ngoại bang rót vào nên ăn mặc sành điệu như Huỳnh Thục Vi mô tả. Ra tù lại được xuất cảnh ngay sang Mỹ. Sướng như zân chủ thì ai mà chả thích.

Thiết nghĩ, câu chuyện xuất cảnh của Tạ Phong Tần cũng là xu thế chung của phong trào rận chủ Việt. Nhưng duy nhất có một điều không thay đổi là bản chất chống phá chế độ, dựa dẫm ngoại bang để can thiệp vào công việc nội bộ của đất nước của chúng.





Hot!

Từ khóa SEO:

7 nhận xét:

Tạ Phong Tần xuất ngoại nhìn bề ngoài có vẻ hoan hỉ vậy chứ sắp vỡ mộng ngay thôi. Ở cạnh người thân đồng bào mình còn sống không ra gì khi sang đất khách quê người mới thấy đâu là thiên đường thực sự. Mụ sẽ có ngày bị chúng đá như đá chó thôi.

Lâu nay, với các nhà “zân chủ” ở Việt Nam, nước Mỹ được biết đến như một “chân trời tự do”, “thiên đường” cho những người chống Cộng và thực tế, thời gian qua nước Mỹ đã không ít lần giang tay đón những anh hùng “zân chủ” sa cơ, những nhà “zân chủ” cố tìm cách rời bỏ quê hương Việt Nam để được thỏa nguyện hít thở khí trời tự do, hít thở bầu không khí “dân chủ”, “nhân quyền” Mỹ. Và Tần cũng sẽ tiếp tục đi vào con đường chống phá cũ của đám kền kền thôi

Chỉ có thể chống lại đất nước mình thì Tạ Phong Tần hay trước đó là Cù Huy Hà Vũ, Hải Điếu cày mới mong rằng có thể yên ổn để dung thân, mới có những đồng tiền mà những cá nhân, tổ chức chống Cộng cực đoan bao năm nay kia chu cấp, còn nếu không thì đương nhiên sẽ chẳng biết nương tựa vào đâu cho qua ngày. Có lẽ đây là "thiên đường" của "tự do", "dân chủ", "nhân quyền", nhưng tất cả đều thấy chúng chỉ tìm cách ruồng bỏ cái quê hương mình để đến với nơi xa hoa, hào nhoáng và thỏa cái thú ăn chơi trụy lạc của chúng mà thôi.

Cuối cùng Tạ Phong Tần cũng đã nối gót những Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải Điếu cày đến Mỹ. Tạ Phong Tần được một nhóm người đón ầm ĩ tại sân bay, với cờ, với biểu ngữ, nhưng đó chỉ là sự bắt đầu cho một hành trình mới đầy gian nan, nhục nhã của ả. Chúng ta sẽ lại có thể đoán ra một kịch bản như những kẻ khác thôi, đầu tiên hô hào này nọ cuối cùng rồi cũng là thành viên của việt tân cũng lộ rõ cái bản chất bán nước ra và đi hại không chỉ nhân dân ở trong nước mà còn đi lừa lọc bà con hải ngoại.

Mỹ là nơi Tạ Phong Tần và mấy thằng dân chủ dởm luôn ao ước được đến sinh sống và làm việc, chúng coi đây là thiên đường của thế giới nên chúng phải làm hài lòng Mỹ và các nước đồng minh bằng việc phá hoại đất nước, xuyên tạc thông tin tình hình ở trong nước và quốc tế. Chúng ta có thể sớm dự đoán được cuộc sống của Tạ Phong Tần sẽ bắt đầu tiếp tục thân phận của kẻ “làm thuê” cho những ông chủ thông qua việc thực hiện chống phá lại quê hương đất nước mình như thế nào và viễn cảnh Thị Tần này bám càng 3 sọc. Hy vọng rằng, Tạ Phong Tần rồi sẽ không tiếp bước những bậc “tiền nhân” của mình để có được một cái kết có hậu hơn ở nơi thiên đường tự do, dân chủ, ở nơi nước Mỹ xa xôi kia.

Việc Tạ Phong Tần được đi Mỹ trong nội bộ rận chủ trong nước cũng nhiều ý kiến trái chiều lắm. Có kẻ thì hân hoan tỏ ý vui mừng, có kẻ thi thể hiện thái độ ghen ghét, đó kỵ, có kẻ lại tỏ vẻ quan tâm (không biết thật lòng tới đâu) không biết Tạ Phong Tân sẽ tồn tại ra sao ở xứ người. Ở nơi đó Tạ Phong Tần sẽ không còn được "sống" nữa mà có lẽ chỉ là "tồn tại".

Bản chất của cờ vàng là chống để sống vì vậy mụ Tạ Phong Tần chẳng còn đường nào khác ngựa quen đường cũ nối gót theo các nhà zận chủ Cù Huy Hà Vũ Hải Điếu mà kiếm chỗ rung thân. Đây chỉ là bước khới đầu cho hành trình gian nan của bà ta mà thôi. Sống trên quê hương đất mẹ chẳng tốt đẹp tích đức gì thì sống ở "thiên đường" "dân chủ" cũng chẳg khác gì 1 con cũn nhục nhã mà bám đít chù mà sống. Ngày tàn lụj của bà ta như các nhà rận chủ khác là điều tất yếu sẽ đến. Hành trình của ké phản bội Tổ Quốc cuối cùng cũng tàn lụi ở bến bờ vực thẳm đế lại tiếng xấu nhục nhã muôn đời.

Đăng nhận xét